Vol.1: First Dawn (Remake)

Chương 08: Cội nguồn

Chương 08: Cội nguồn

Đại sảnh của Hội Thợ Săn mỗi khi chiều xuống lại ồn ào như một cái chợ. Nhưng ngay tại quầy lễ tân, lại tồn tại một khoảng lặng nhỏ len vào giữa sự náo nhiệt ấy.

Tiếng cốc gỗ chạm nhau côm cốp, tiếng ghế kéo nghiến trên sàn gỗ, những tràng cười vỡ vụn ở đâu đó… tất cả như bị nhấn chìm, chỉ còn tiếng thở của chính cậu vang âm thầm trong ngực.

Dưới ánh đèn vàng nhợt, gương mặt Lacus chìm trong nửa sáng nửa tối như thể sự mệt mỏi đang cố tìm nơi bám víu. Ánh mắt cậu lặng đi một nhịp, cố nuốt những suy tư vào bên trong.

Amis đứng cạnh đã liếc nhìn cậu không biết bao nhiêu lần, cuối cùng không nhịn được nữa mà hắng giọng:

“Nhóc, đừng tự dằn vặt nữa. Dù sao cậu ta cũng thuộc hàng mạnh nhất hội, cậu chiến đấu được đến vậy cũng là tốt lắm rồi.”

Lacus hơi giật mình, vai khẽ run nhẹ. Cậu ngước lên, cố nở một nụ cười nhạt trước ánh mắt ấm áp đang nheo lại của ông.

“Không sao đâu. Tôi cũng không còn để tâm đến lời anh ta nữa.”

Ánh mắt trùng xuống, bàn tay băng bó vô thức siết chặt.

“Được rồi. Vậy để ta đãi cậu cốc nước hoa quả nhé, xem như phần thưởng dành cho sự cố gắng của cậu.” Ông vỗ nhẹ lên vai cậu rồi ra hiệu gọi đồ.

Chưa đến một phút, tiếng giày lạch cạch vang lên mỗi lúc một gần.

“Ơ…?!” Lacus khựng lại.

Người phục vụ vừa chạy đến không ai khác chính là cậu trai hôm trước – người đã nấp sau lưng cậu để trốn khỏi người phụ nữ tên Eudora. Mái tóc nâu hơi rối, chiếc áo gile đen có vài nếp gấp chưa kịp chỉnh trang nhưng đôi mắt xanh nhạt sau cặp kính dày lại lập tức bừng sáng ngay khi bắt gặp Lacus.

“C-cậu chính là người đã cứu tôi hôm đó!”

Giọng cậu ta vỡ ra, rồi cúi gập người gần như sát bàn.

“Tôi chưa kịp cảm ơn! Thật sự cảm ơn cậu rất nhiều!”

“Không có gì đâu,” Lacus đỡ cậu ta đứng thẳng dậy. “Tôi chỉ thấy cô ta quá đáng thôi.”

“À… tôi chưa biết tên cậu nhỉ?”

Cậu ta chớp mắt liên tục, trông vừa căng thẳng vừa mong đợi.

“Lacus.”

“Lacus! Tôi nhớ rồi, nhất định...”

BỐP!

Một cú đấm giáng thẳng xuống đầu chàng bồi bàn, âm thanh nặng đến mức khiến cả Lacus lẫn Amis đều giật bắn mình.

Xung quanh không ai quay lại, nhưng những tiếng cười nén lại vang lên từ vài bàn phía xa như thể cảnh tượng này diễn ra thường xuyên đến mức trở thành một phần của nơi này.  

Không biết từ lúc nào, Ciara đã đứng ngay sau lưng cậu bồi bàn. Một tay cô chống hông, tay còn lại vẫn cố ý ghì đầu cậu ta xuống. Ánh mắt cô sắc lạnh nhưng vẫn thoáng qua nét bất đắc dĩ.

“Zi. Khách vẫn đang ầm ĩ đòi rượu mà cậu vẫn đứng đây lo tám chuyện sao?”

Chưa để cậu ta kịp phản ứng, Ciara đã đưa tay túm lấy tai Zi và nhấc bổng lên như thể đang phạt đứa trẻ mắc lỗi. Cậu ta nhăn nhó khổ sở, cả người nghiêng ngả suýt làm đổ khay đồ uống trên tay.

“Đ-Đau! Em xin lỗi chị Ciara! Em đi liền, đi liền!” Zi vội vàng cúi rạp người. “Một lần nữa cảm ơn cậu nhé!”

Ngay khi Ciara buông tha, cậu ta lùi lại vài bước rồi đưa tay ôm chặt lấy bên tai đang đỏ ửng mà lao về phía dãy bàn phía xa. Trong lúc rời đi, Zi vẫn không quên ngoái đầu lại, vẫy tay cuống quýt:

“Có gì cứ gọi tôi nha, Lacus!”

“Đi mau lên.” Ciara không ngừng xua xua.

Mãi đến khi bóng dáng Zi hòa tan vào đám đông ồn ã, cô mới khẽ thở dài một tiếng rồi quay lại quầy. Ciara đặt thêm một cốc nước xuống trước mặt Lacus với vẻ mặt dửng dưng như không có chuyện gì, dù ánh mắt lướt qua cậu có chút vẻ lo lắng mơ hồ.

“Tặng thêm một cốc cho hai người.”

“Dạo này cháu cũng biết ưu ái khách ghê ha?” Amis nheo mắt, môi cong lên đầy ý trêu chọc.

“Vì cháu nghe nhầm nên đã lỡ rót thừa ra thêm một cốc thôi, đừng hiểu lầm.”

Nói rồi, ánh mắt Ciara khẽ liếc sang Lacus. Cậu vẫn đang cúi đầu nhìn ly nước nho trong tay, miệng khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Ánh mắt cô thoáng dịu lại, đôi lông mày đang nhíu căng cũng dãn ra đôi chút.

Còn Amis đang ngồi bên cạnh, bắt gặp khoảnh khắc ấy thì chỉ biết tặc lưỡi. Ông đưa cốc lên uống một hơi, mi mắt híp lại như đang cố giấu điều gì đó.

“Mà này… ta có chút thắc mắc.”

Ông nghiêng đầu sang cậu, giọng trầm xuống hẳn.

“Lúc đấu với Flame, sao cậu không dùng năng lực của mình? Ta tưởng Dũng linh ai cũng phải dùng như bản năng chứ.”

“…Tôi không biết dùng.” Lacus cúi mặt, giọng thấp đi rõ rệt. “Tôi còn chẳng biết nó là gì, có được từ đâu… hay phải làm sao để sử dụng.”

“Đến sức mạnh của bản thân mà còn chẳng nắm được, vậy suốt thời gian qua cậu đã sống kiểu gì vậy.”

Giọng Ciara vang lên phía sau quầy, sắc như đường dao cắt qua lớp không khí nặng nề xung quanh cậu. Đôi mắt đen lạnh lẽo lướt qua gương mặt Lacus vẫn đang còn ngơ ngác vì câu hỏi của Amis rồi dừng lại một nhịp.

Cô khẽ thở dài rồi luồn tay xuống ngăn bàn và lấy ra một đồng xu vàng. Ciara đặt nó đứng trên mặt bàn, ánh đèn hắt xuống làm nổi bật những đường khắc trên hai mặt.

Một bên là hình một thiếu nữ với mái tóc dài, hai tay vươn lên trời như đang đón lấy thứ gì đó. Mặt còn lại thì khắc họa một sinh thể lông lá, gai nhọn mọc xung quanh cơ thể và bàn tay đang bóp mạnh vào ngực trái.

“Chắc cậu cũng biết vụ nổ Asterion nhỉ?”

Ánh mắt Ciara khẽ liếc sang như muốn dò xem phản ứng của Lacus. Chỉ khi thấy cậu gật đầu nhẹ, cô mới mở miệng nói tiếp.

“Sau vụ nổ ấy, một luồng sức mạnh chảy ra được gọi là ‘Mạch thế giới’. Từ dòng mạch đó tạo nên ra hai nguồn năng lượng được gọi là Elyr và Dark Elyr. Giống như hai mặt của đồng xu vậy.”

Ciara nhẹ nhàng nhấc đồng xu lên giữa hai ngón tay rồi xoay nhẹ.

“Mặt ngửa là Elyr – nguồn sức mạnh tượng trưng cho sinh mệnh và linh hồn. Còn mặt úp là Dark Elyr – biến chất từ Elyr mang theo bóng tối và hỗn loạn.”

“Bóng tối và hỗn loạn?” Lacus khẽ nhíu mày.

“Dark Elyr là một dạng biến thể. Năng lượng không còn chỉ ảnh hưởng lên thể chất nữa, mà mở rộng sang khả năng biến đổi của chính chủ sở hữu.”

Khi cô lật sang mặt còn lại, bóng tối từ hình sinh thể lông lá phủ xuống mặt bàn. Cốc nước của Lacus phản chiếu ánh tối ấy, làm nó như chuyển thành màu tím mờ. Một luồng gió nhẹ không biết từ đâu thổi qua.

“À, cái này ta từng nghe Flame nhắc đến.”

Amis chống cằm, đôi mắt thoáng nheo lại như đang cố nhớ gì đó.

“Nếu nhớ không nhầm thì Dark Elyr ban đầu chỉ được phát hiện ở quái vật. Nhưng rồi… con người cũng bắt đầu có những kẻ sở hữu nguồn sinh mệnh đó.”

“Chú nói không sai.” Ciara gật đầu, ánh mắt cô tối đi. “Nhưng người sử dụng Dark Elyr nếu không kiểm soát được mà sử dụng quá mức giới hạn thì sinh mệnh của họ sẽ dần bị an mòn và nghiêm trọng hơn là... họ cũng sẽ trở thành quái vật.”

Lacus lặng đi vài giây. Những mảnh thông tin cậu vừa nghe qua từ từ ghép lại thành bức tranh rõ ràng hơn.

“Vậy… làm sao để dùng Elyr trong cơ thể mình?”

“Cái này thì tùy vào mỗi người, nhưng có Elyr cũng chưa chắc đã dùng được nếu không có thứ gọi là ‘Vật dẫn’.”

“Ý cô là…” Lacus vô thức chạm vào chiếc bông tai mình đang đeo.

“Ví dụ như bông tai của cậu, đó chính là vật dẫn. Nó chuyển hóa Elyr trong cơ thể thành sức mạnh.”

“Làm sao để kích hoạt vật dẫn?”

“Cái đó thì…”

Cô chưa nói dứt câu thì cậu đã bước sát tới, nắm lấy tay cô một cách vô thức.

“Hãy dạy cho tôi.”

Giọng cậu đầy kích động, hơi thở có phần gấp hơn khiến Ciara lập tức sững người. Gương mặt cô thoáng chốc đỏ bừng, mí mắt lúng túng giật nhẹ.

“Đ-đợi đã… gần quá!”

“Tôi thật sự rất muốn biết.” Lacus siết tay chặt hơn.

“C-cái đó sẽ tùy vào cậu nữa...” Ciara lắp bắp quay đi. “M-mỗi người sẽ có cách kích hoạt và sử dụng riêng nên tôi không chắc có thể biết được cách cái bông tai của cậu hoạt động ra sao đâu…”

“Ra vậy.”

Nghe được câu trả lời của cô, Lacus mới chậm rãi buông tay. Ngay khi khoảng cách giữa họ giãn ra, Ciara lập tức rụt tay về mà ấn nó lên ngực đang không ngừng phập phồng. Cô hít một hơi sâu rồi khẽ đưa tay vuốt gọn mấy lọn tóc rối.

“Nếu cậu không phiền… thì tôi có thể giúp c...”

“LACUS!”              

Một bóng người lao thẳng tới như cơn gió, đâm mạnh vào người Lacus khiến chiếc ghế sau lưng mất thăng bằng mà ngã bổ nhào ra sau.

“Ây, đi đứng kiểu gì vậy!”

Lacus xoa xoa đầu, vừa định cau mày thì chợt nhận ra mái tóc đen quen thuộc.

“Shinexr…? Cậu làm gì ở đây vậy?”

“May quá cậu không sao!” Shinexr gần như hét lên, hơi thở đứt quãng. “Khi đi ngang qua đây, tớ nghe người ta bàn nhau là có một cậu trai tóc đỏ nâu đi đấu với một người gần như mạnh nhất nhì hội… lúc đầu chỉ nghĩ chắc là trùng hợp thôi nhưng cứ thấy bất an.”

Cậu ta nói liền một hơi, giọng run như sắp khóc.

“Nên tớ lao thẳng ra sân tập để kiểm tra nhưng chẳng thấy ai cả! Tớ hoảng quá nên chạy thẳng vào đây luôn!”

Shinexr chống tay lên quầy phía sau, ngực phập phồng liên tục. Lacus chớp chớp mắt, vừa bất ngờ vừa cảm thấy một cảm giác ấm áp khó tả.

“Vậy là cậu lo lắng chạy đi tìm tôi à?”

“Tất nhiên rồi!” Shinexr từ từ ngẩng lên, đôi mắt rưng rưng. “Tớ còn tưởng cậu vẫn còn bất tỉnh ở nhà cơ!”

Lacus nhẹ nhàng đưa tay xoa lên vỗ vai Shinexr như trấn an một đứa trẻ hoảng loạn.

“Tôi ổn mà.”

Shinexr im lặng vài giây, rồi từ từ đưa mắt quan sát Lacus từ đầu đến chân như thể muốn chắc rằng cậu không nói dối. Khi thấy các vết thương đã được sơ cứu cẩn thận, Shinexr mới thở phào rồi vội đưa tay lau đi đôi mắt đỏ hoe.

Chỉ đến khi cả hai đã ngồi xuống ghế đàng hoàng thì Ciara mới cất giọng.

“Nếu hai người đã ổn rồi thì tôi có điều muốn nói.”

Cô khoanh tay, thả ánh mắt xuống Lacus. Giọng bình lặng nhưng mềm hơn bình thường đôi chút.

“Mỗi chiều, sau khi tôi hết ca trực sẽ có chút thời gian rảnh... nên nếu cậu thật sự muốn tìm hiểu cách sử dụng Elyr thì...”

“Thật sao?” Lacus bật dậy.

“Nhưng tôi nói trước là không đảm bảo được nhiều đâu, phần lớn là vẫn phải dựa vào chính cậu.”

Lacus nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đầy quyết tâm rồi lập tức gật đầu.

“Vậy là được rồi.”

Nghe vậy, khóe môi Ciara khẽ nhếch lên rất nhẹ, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn thật kỹ.

Nói rồi cả bốn người tiếp tục trò chuyện rôm rả thêm một lúc. Không khí trở lại vui vẻ hơn, tiếng cười của Shinexr và những câu đáp khô khốc của Ciara làm không gian quanh quầy hòa vào không khí đại sảnh ồn ã.

Cuối cùng, đến lúc ra về thì Amis đưa tay vẫy nhẹ:

“Hai đứa cứ đi trước đi. Ta còn chuyện chút xíu, lát nữa sẽ về sau.”

Lacus và Shinexr cùng gật đầu rồi bước ra khỏi Hội Thợ Săn. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng họ, luồng không khí mát lạnh của buổi chiều lập tức quét qua da mà xua tan đi mùi rượu và tiếng ồn còn vương trong đại sảnh.

Hai người đi được vài bước thì Shinexr đột nhiên khựng lại, vẻ nghi hoặc thoáng qua trong đôi mắt xám ấy khiến Lacus bất giác dừng chân theo.

“Cậu tỉnh lại từ lúc nào vậy? Lúc sáng tớ ra khỏi nhà thấy cậu còn ngủ say lắm mà.”

Lacus khẽ thở dài, tay đút vào túi quần.

“Tôi tỉnh lại sau lúc cậu rời đi. Sau đó...”

Rồi cậu kể lại mọi chuyện: từ lúc tỉnh dậy cho đến trận đấu thất bại trước Flame, rồi việc được Amis kéo vào sảnh để uống nước cho khuây khỏa. Shinexr chỉ khẽ gật đầu theo từng đoạn, đôi mắt gần như dán chặt vào từng lời cậu nói.

“Anh ta quá đáng thật đấy. Hành hạ cậu giữa chỗ đông người như thế rồi còn làm ra vẻ dạy đời.”

“Tôi cũng không bận tâm lắm.”

Vừa liếc sang Shinexr thì ánh mắt cậu bỗng khựng lại.

“Cậu đang đeo cái gì vậy?”

Shinexr chớp chớp mắt, như chưa kịp hiểu cậu nói gì. Lacus mới chỉ thẳng vào thứ mà cậu ta đeo trên cổ tay và chân.

“Cái này ấy hả hả?” Shinexr cười trừ, gãi má. “Là bài tập thể chất mà chú Amis giao cho tớ. Chú bảo vì tớ yếu quá nên chưa đủ tiêu chuẩn để cầm kiếm…”

“Đeo cả ngày nay luôn?” Lacus chớp chớp mắt.

“Tất nhiên rồi, phải làm vậy thì tớ mới khỏe hơn để còn được tập kiếm nữa chứ!”

Lúc này nhìn kĩ, cậu mới thấy Shinexr trông thật mệt mỏi. Bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi giờ vừa khô lại nhăn nhúm, những túi tạ nhỏ lủng lẳng kêu lên theo từng chuyển động của cậu ta.

Trông cậu ấy thảm hại thật… nhưng sự quyết tâm đó lại khiến mình có chút ghen tị.

Lacus tự hỏi, liệu những gì Flame nói có thật sự chính xác như anh ta khẳng định. Cậu chưa từng cố gắng hết sức mà đây cũng mới chỉ là lần thử đầu tiên, chẳng thể nói lên điều gì. Có lẽ… thời gian sẽ cho cậu câu trả lời tốt nhất.

Chắc mình cũng nên cho bản thân một cơ hội nhỉ.

Lacus nghĩ thầm, khóe môi cong lên. Cậu từ từ đưa tay ra, lòng bàn tay nắm hờ như xác nhận quyết tâm của chính mình rồi biến cái nắm ấy thành lời mời lặng lẽ dành cho người bên cạnh.

“Tôi sẽ không đứng yên nhìn cậu vượt qua đâu.”

Shinexr nhìn cái nắm tay ấy một giây, rồi bật cười khẽ. Cậu ta liền giơ tay lên, cụng nhẹ vào nắm tay Lacus.

“Cứ thử đuổi theo tớ xem có được không!”

Ánh chiều cuối ngày nhuộm vàng con đường, kéo bóng hai người dài ra trên nền đá.

Shinexr bước nặng nề vì những túi tạ lủng lẳng, Lacus thì chậm lại vì ngọn lửa âm ỉ trong lòng vẫn chưa nguôi.

Hai bóng dáng vốn chẳng liên quan, vậy mà lại nghiêng về cùng một hướng, như thể giữa tiếng gió nhè nhẹ tồn tại một nhịp bước chung dẫn họ về con đường phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!