Vol.1: First Dawn (Remake)
Chương 04: Dưới mái nhà có hơi ấm
0 Bình luận - Độ dài: 2,898 từ - Cập nhật:
“Táo đỏ từ thung lũng Vernor đây! Mười đồng một giỏ!”
“Dầu bôi vũ khí, chống rỉ tốt nhất thành Eldawn!”
“Tin nóng đây! Lại thêm một nhóm thợ săn mất tích ở vùng Mộ Cát!”
Giữa dòng người tấp nập, tiếng rao bán vang lên nhộn nhịp. Eldawn - tuy không đồ sộ như những thành phố lớn khác mà người ta thường kể nhưng vẫn luôn bận rộn và tràn đầy sức sống.
Lacus đảo mắt liên tục như một đứa trẻ lần đầu được đi chợ. Cậu dừng lại trước một lò rèn, nơi người thợ đang giơ cao thanh kiếm đỏ rực vừa nung. Những tia lửa bắn tung tóe dưới nhịp búa giáng đều tay.
"Tấp nập. Và ồn ào thật.”
Giữa tiếng bước chân dồn dập, Lacus cảm thấy mình như người đứng ngoài mọi thứ, lạc lõng giữa một nhịp sống quá quen thuộc với người khác nhưng hoàn toàn xa lạ với cậu.
Amis liền bật cười, giọng ông vang trầm giữa đám đông:
“Eldawn luôn là nơi nhộn nhịp nhất vùng Tây Lục. Người đến đây đủ kiểu: thương nhân, thợ săn và cả những kẻ trốn nợ cũng có. Chính điều đó tạo nên vẻ đặc biệt của thị trấn này.”
Shinexr bước chậm hơn, mắt dõi theo những biển hiệu cũ kĩ hai bên đường. Ở mỗi góc phố, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình: người vá áo rách, đứa trẻ lau thanh kiếm còn to hơn cả thân nó, một lão già bày ra trước mặt hàng chục món đồ kỳ lạ với cái giá rẻ đến đáng ngờ.
“Ở đây… có vẻ bình yên nhỉ.”
Shinexr nói nhỏ, giọng lạc đi giữa không khí náo nhiệt.
“Bình yên là thứ người dân Eldawn tự tay dựng nên. Nhưng một phần lớn cũng nhờ vào nhà thờ, giáo hoàng luôn cố gắng gắn kết mọi người lại với nhau.”
Amis vừa nói vừa chỉ về tòa nhà thờ lớn phía xa. Bức tường trắng xóa như được lau rửa mỗi ngày. Dọc các khung cửa sổ treo đầy đèn thủy tinh, sáng rực như niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Trên đỉnh tháp, chiếc chuông đồng khẽ đung đưa theo làn gió.
Nói rồi cả ba lại đi tiếp. Con đường hẹp dần, nhà cửa thưa thớt hơn và âm thanh ồn ào lùi xa. Họ đi sâu vào khu dân cư cũ, những bức tường bong tróc và mái nhà nghiêng ngả. Thi thoảng lại có mùi máu thoang thoảng trong gió.
Cuối cùng, Amis dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ hai tầng nép bên gốc cây già. Bức tường đã xám đi, mái ngói đen cùng với cửa sổ bằng kính mờ đã trầy xước. Bên ngoài treo một chiếc đèn kim loại đã gỉ, ánh sáng yếu ớt hắt ra khi trời bắt đầu tối.
“Đến nơi rồi.”
"Có vẻ... không giống như tôi tưởng tượng."Lacus ngạc nhiên.
“Thợ săn chứ có phải thương nhân đâu. Có chỗ ngủ là tốt rồi đó.”
Amis cười khẽ, đưa tay đẩy cánh cửa gỗ cũ kĩ. Bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt và ngay lập tức mùi thức ăn thơm nồng ùa ra.
Không gian bên trong khá nhỏ nhưng được sắp xếp gọn gàng đến lạ. Phía bên phải là phòng khách, chiếc bàn gỗ tròn được bao quanh bởi hai chiếc ghế gỗ dài. Trên tường treo lủng lẳng vài bức tranh cũ, bên cạnh là kệ sách cùng với một vài lọ thuốc đầy đủ hình dáng kì lạ.
Hơi ấm từ lò sưởi tràn ra như xóa sạch hơi lạnh và mùi máu còn ám trong ký ức. Lần đầu tiên sau chuỗi hỗn loạn dài, cơ thể cậu mới chịu thả lỏng đôi chút.
“Ông lại về muộn, Amis!”
Giọng phụ nữ trung niên bất chợt vang lên từ bên trong bếp.
“Hai cậu này là ai đây?”
Một dáng người mảnh mai bước ra, trên người là chiếc áo yếm màu be được phủ lên bởi áo choàng dài đến đầu gối. Mái tóc nâu xoăn nhẹ được buộc gọn sau gáy cùng với ánh mắt xanh lục toát lên nét dịu nhẹ.
“Đây là Kara, vợ ta.” Amis nói, đưa hai cậu tiến lại gần. “Còn hai cậu bé này… ừm, những người ta mang về từ Thảo nguyên Mặt Trời.”
Kara khẽ nghiêng đầu nhìn hai người, ánh mắt thoáng qua chút ngạc nhiên lẫn nghi hoặc.
“Thảo nguyên Mặt Trời sao? Thế mà hai cậu vẫn còn đứng được ở đây?”
“Nhờ chú ấy thôi ạ.” Lacus đáp, khuôn mặt thoáng bối rối.
Thấy được vẻ ngượng ngùng của hai đứa, Kara khẽ lắc đầu rồi bật cười nhẹ:
“Dù sao thì cũng đã đến đây rồi. Đúng lúc ta vừa nấu xong nồi thịt hầm, cả ba vào ăn cho nóng.”
Hai cậu không nói gì thêm, bước theo sau Amis vào trong bếp. Một chiếc bàn gỗ cũ chiếm gần nửa căn phòng. Trên kệ là những lọ nguyên liệu được sắp xếp gọn gàng. Phía bếp lửa, hai chiếc nồi lớn đang sôi tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.
“Hai đứa cứ ngồi đi, ta dọn ra ngay đây.”
Amis vừa treo áo lên móc vừa lấy bát đũa từ tủ gỗ. Lacus và Shinexr ngồi xuống cạnh nhau. Ánh mắt cậu khẽ lướt qua từng góc nhà, từng món đồ mộc mạc thấm đượm dấu vết thời gian.
"Việc chúng tôi ở đây có làm hai người mất khẩu vị không?"
“Không sao đâu, cứ thoải mái đi. Ta cũng thích có khách ghé thăm lắm!” Kara khẽ nháy mắt.
“Vậy thì xin phép được làm phiền.”
Nói rồi Lacus liếc sang Shinexr. Cậu ta vẫn trầm ngâm nhìn ngọn lửa trong lò, nở một nụ cười trừ. Nhưng dường như hơi thở đã bớt nặng nề hơn so với lúc ở hội.
Ngay sau khi bàn ăn được dọn ra đầy đủ, cả bốn người cùng ngồi quây quần thưởng thức bữa tối.
Lacus kể cho Kara nghe về hành trình của mình, từ lúc tỉnh dậy giữa vùng hoang vu cho đến việc trở thành thành viên mới của Hội Thợ Săn. Dù không khí ấm áp vậy, nhưng thỉnh thoảng đôi tay cậu vẫn siết thìa vô thức, như thể cơ thể còn chưa quen với việc được ngồi một chỗ an toàn như thế này.
Đang nói giữa chừng, cậu liền quay sang Amis như chợt nhớ ra điều gì đó.
“Tôi có thể hỏi một chuyện được không?”
“Hỏi đi. Miễn đừng là chuyện khó như ‘tại sao vợ ta nấu ăn ngon thế’ là được.”
Amis đặt muỗng xuống, nhìn về phía Kara. Bà lườm yêu chồng rồi lại tiếp tục múc thêm thịt vào bát cho hai cậu.
“Thực ra…” Lacus ngập ngừng. “Từ lúc tỉnh dậy, bọn tôi vẫn chẳng biết thế giới này rốt cuộc là nơi nào. Chú có thể kể cho bọn tôi nghe một chút được không?”
“Ciara chưa kể cho hai cậu sao?” Amis cười nói. “Thôi được, nếu vậy thì ta sẽ nói sơ qua một chút.”
Ông liền đứng dậy, đi ra phòng khách rồi trở lại với một cuộn giấy da cũ kĩ.
“Đây là bản đồ khái quát lục địa này.”
Amis vừa nói vừa trải nó ra trên bàn.
“Theo như lời kể của những người đi trước, Eldawn là nơi đầu tiên con người hình thành. Cái nơi các cậu từng ở được gọi là cao nguyên Mặt Trời, nằm ở phía tây thị trấn. Còn phía bác và nam lần lượt là thung lũng Vernor và Vực Hư Không.”
“Vậy còn cái chủng tộc mà chú nói là như thế nào vậy?” Lacus nghiêng đầu.
Amis gật nhẹ, như chờ sẵn câu nói đó.
“Mọi chuyện bắt đầu khi một nguồn sáng khổng lồ rơi xuống, là thứ mà người đời sau gọi là sao băng Asterion. Sau sự kiện đó, con người bắt đầu bộc lộ những ‘thiên phú’ khác nhau vượt xa giới hạn bình thường. Họ được phân tách thành các chủng tộc rồi tỏa đi khai hoang, dựng nên các thành phố lớn khắp đại lục.”
Ông dừng lại một lúc, ánh nhìn thoáng xa xăm.
“Nhưng có một chủng tộc mãi vẫn là bí ẩn – tộc Thượng Không, hay còn gọi bằng tên truyền thống là Luminar. Không ai biết họ đến từ đâu và cho đến nay vẫn chưa có ai từng đặt chân tới lãnh địa của họ.”
“Chưa một ai?” Lacus lặng người.
“Đúng vậy,” Kara tiếp lời. “Người ta gọi nơi đó là Elyndra – Vùng Đất Vĩnh Hằng. Chỉ biết rằng tộc Lâm Linh là có mối quan hệ mật thiết nhất với tộc Thượng Không.”
“Vậy tổng cộng có bao nhiêu chủng tộc tất cả?”
“Tổng cộng thì có bảy. Đầu tiên là Nhân tộc rồi Dũng linh và một biến thể khác của họ là Hắc ảnh. Sau đó đến Lâm linh, Sơn du, Dã huyết và cuối cùng là Thượng Không.”
Kara lên tiếng xen vào, giọng cô đều đều như đang đọc lại một đoạn ghi nhớ đã hằn sâu trong đầu.
Câu chuyện cứ vậy mà khép lại trong ánh lửa lò sưởi. Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng củi nổ lép bép xen lẫn mùi thịt hầm thơm nồng vẫn còn vương trên bàn. Lacus đặt chiếc thìa xuống rồi hít một hơi thật sâu.
"Rộng lớn thật, nơi này đáng để trải nghiệm."
Cậu khẽ nói, ánh mắt vẫn dừng lại ở tấm bản đồ còn mở. Kara gom lại những chiếc bát đã ăn xong, giọng nhẹ nhàng.
“Giờ thì cả hai tranh thủ đi tắm đi, phòng tắm ở ngay bên cạnh. Chắc hai đứa vẫn mặc được quần áo cũ của Amis chứ nhỉ.”
“Vậy… cháu đi trước nhé.” Shinexr cười gượng, cầm bộ đồ được Amis đưa cho rồi biến mất sau cánh cửa gỗ.
“Để tôi giúp cô dọn bàn.”
Lacus nhanh nhẹn đứng dậy, đỡ lấy chồng bát trên tay Kara. Sau khi giúp bà dọn xong, cậu đi dọc quanh ngôi nhà nhỏ.
Lacus lướt qua giá vũ khí treo dọc tường, vài tấm ảnh đã phai màu và chiếc đồng hồ cũ đặt trên kệ cạnh lò sưởi. Tất cả đều nhuốm màu thời gian nhưng lại gợi một cảm giác bình yên kỳ lạ.
Một hồi lâu sau, tiếng bước chân nhẹ vang lên sau lưng khiến cậu giật mình.
“Đến lượt cậu đấy, nước vẫn còn ấm.” Shinexr nói, vừa lau mái tóc vẫn còn ướt.
“Ừ, đi ngay đây.”
Lacus cầm lấy bộ quần áo mà Amis để sẵn trên ghế rồi bước vào phòng tắm.
Nước ấm bao lấy cơ thể, cuốn trôi bụi bẩn và mùi máu còn sót lại. Ánh đèn dầu trong phòng tắm phản chiếu trên mặt nước lấp loáng, hơi nước bốc lên mờ ảo. Lacus ngẩng đầu, đôi mắt mệt mõi khẽ nhắm lại. Dù là đang thư giãn nhưng cảm giác nặng nề vẫn ang áng bên trong cậu.
Khi bước ra, căn nhà đã chìm trong ánh đèn vàng ấm. Ở ngoài phòng khách, Kara cùng Amis và Shinexr đang ngồi quanh bàn, dường như ba người họ đang nói chuyện về việc gì đó. Ngay khi nghe thấy tiếng bước chân của cậu ngoài hành lang, Amis nở nụ cười lớn:
“Ta còn tưởng cậu ngủ luôn trong đó rồi chứ.”
“Xin lỗi, tôi hơi mải su...”
Một luồng nhói mờ mịt lướt qua đầu, như tiếng gọi xa xăm lại vọng về. Mọi thứ trước mắt Lacus nhòe đi, âm thanh trong phòng như bị kéo giãn ra. Rồi cơ thể cậu như không chịu được nữa mà đổ gục xuống nền nhà.
“Lacus!”
Shinexr hốt hoảng, lao tới đỡ lấy cậu. Nghe thấy tiếng động, Amis vội vàng chạy lại.
“Này, cậu sao vậy?” Shinexr lay vai cậu liên tục.
“Mang cậu ta lên phòng đi.”
Nghe vợ mình nói vậy, Amis cúi xuống bế thốc Lacus lên rồi nhanh chóng đưa cậu lên tầng. Ông đặt cậu xuống chiếc giường trong căn phòng dành cho khách. Sau một hồi xem xét, Kara khẽ thở ra nhẹ nhõm, ánh mắt bà dịu lại.
“Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là bị kiệt sức thôi. Có vẻ khi chặn đòn tấn công của Eudora, cơ thể thằng bé đã tự truyền ra một luồng năng lượng lớn để giảm thiểu thương tổn.”
Nói rồi, bà nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho Lacus. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt tái nhợt của cậu nhưng hơi thở dần đều trở lại. Amis đứng bên cạnh, khẽ thở ra nhẹ nhõm còn Shinexr chỉ lặng lẽ nhìn.
“Đêm nay cứ để thằng bé nghỉ ngơi xem thế nào.” Kara quay sang chồng, khẽ ra hiệu.
Hai người lặng lẽ bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại nhẹ đến mức hầu như không phát ra tiếng động. Trước khi đi, Amis ngoái đầu nhìn Shinexr vẫn đang ngồi lặng bên mép giường.
“Cậu cũng nên tranh thủ nghỉ ngơi đi. Có gì thì cứ sang gọi bọn ta ở phòng đối diện.”
Không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở đều đặn của Lacus và ánh đèn dầu chập chờn.
Shinexr nhìn cậu thêm một lúc rồi bước về phía giường của mình. Ánh mắt cậu ta lặng nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, vừa xa xăm vừa phảng phất điều gì không nói thành lời.
Giữa đêm, gió từ ngoài thổi qua khe cửa mang theo hơi lạnh dịu. Shinexr trở mình, không sao chợp mắt được nên đành xuống ngồi trước hiên nhà.
Đôi mắt xám trầm tư nhìn vào khoảng trời đen kịt phía xa. Ánh trăng lờ mờ phản chiếu lên gương mặt cậu ta, hiện rõ vẻ trầm tư.
“Không ngủ được à?”
Giọng Amis vang lên sau lưng. Ông đặt lên bậc thềm một bình trà nhỏ, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Cháu chỉ thấy mình thật vô dụng.” Shinexr nói, mắt vẫn không rời khỏi bầu trời. “Không giúp được gì cho bạn mình mà còn phải để cậu ấy bảo vệ.”
Amis bật cười khẽ, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như sự thấu hiểu của một người từng trải.
“Không có sức mạnh đâu có nghĩa là cậu vô dụng.” Ông chậm rãi nói. “Ta cũng chỉ là một con người bình thường vậy mà vẫn cố chấp theo đuổi con đường thợ săn mặc cho bao lời chế giễu. Vợ ta cũng chỉ một người chẳng có năng lực gì nổi bật nhưng vẫn chọn trở thành bác sĩ để cứu người. Vì thế…”
Ông rót trà, hơi ấm lan tỏa giữa màn đêm lạnh. Một chén được đẩy về phía Shinexr.
“Là người bình thường thì sao chứ? Điều đó chẳng hề ngăn cản cậu làm điều mình muốn. Vấn đề không phải là có sức mạnh hay không mà là cậu có đủ can đảm để bước về phía trước hay không.”
Amis nói rồi rút từ trong áo ra một chiếc vòng, đặt nhẹ lên tay Shinexr.
“Ta giữ thứ này từ lúc đón hai đứa ở Hội. Giờ thì có lẽ nó nên trở về với chủ của mình.”
“Nhưng... lỡ như, mọi thứ không đi theo như cháu muốn thì sao?” Shinexr khẽ siết tay lại.
“Không thử thì làm sao biết được, nhóc. Dù kết quả có tệ đến đâu thì thất bại vẫn là một bài học mới. Sau mỗi lần ngã, bản thân sẽ ngày càng trưởng thành hơn.”
Ông đấm nhẹ vào ngực cậu, cười khì:
“Ta từng thất bại vô số lần. Có lần suýt chết khi đối đầu với một con quái vật mà bản thân biết là không thể. Nếu không nhờ vợ ta cứu thì chắc giờ cũng chẳng thể ngồi đây.”
Tiếng cười của ông hòa vào tiếng gió, lan ra giữa màn đêm tĩnh mịch. Shinexr cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy chiếc vòng. Cậu ta quay sang nhìn Amis, khẽ gật đầu rồi đeo chiếc vòng vào cổ tay.
Chiếc vòng vẫn như lúc cậu thử ở Hội Thợ Săn, không phát ra ánh sáng hay bất kỳ dấu hiệu nào. Nhưng lần này, trong ánh mắt cậu không còn là sự trống rỗng hay nặng nề nữa mà là một sự nhẹ nhõm.
“Xem ra, cháu phải làm phiền chú lâu dài rồi.”
“Cứ thoải mái, ta không phiền đâu.”
Cả hai bật cười khẽ. Sau một hồi chuyện trò, Amis chống tay đứng dậy rồi phủi nhẹ lớp bụi mỏng bám sau quần.
“Thôi, vào nghỉ đi. Ở ngoài lâu cảm lạnh đấy.”
Nói rồi ông bước chậm rãi vào trong nhà, bóng dáng dần khuất sau cánh cửa gỗ. Chỉ còn lại tiếng bản lề cọt kẹt hòa cùng cơn gió đêm lạnh lẽo.
Shinexr vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhấp một ngụm trà. Ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm, khóe môi cậu ta khẽ nhếch lên một nụ cười chẳng biết là vui hay buồn. Chỉ có làn gió khẽ lướt qua mang theo cảm giác mơ hồ.
0 Bình luận