Vol.1: First Dawn (Remake)

Chương 12: Mây mù và máu

Chương 12: Mây mù và máu

Buổi sáng ở sân trước hội thợ săn mang theo làn sương lạnh nhàn nhạt. Ánh nắng chỉ vừa kịp ló qua mái nhà phía đông, rơi xuống nền đá ẩm thành những vệt sáng mỏng. Không khí căng nhẹ, pha lẫn giữa háo hức và dè chừng.

Lacus đứng hơi tách ra khỏi dòng thợ săn thưa thớt lướt qua nhau. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng giày cọ xuống đá và kim loại khẽ va chạm hòa lẫn vào nhau nhưng tất cả như bị đẩy lùi về phía sau lưng cậu. Bên cạnh, một cây thương chẳng biết đã được đặt ở đó từ bao giờ. Phần mũi phản chiếu ánh sáng buổi sớm một, cán gỗ còn nguyên mùi nhựa cây, thô ráp đơn giản.

“Của Kara tặng đấy.”

Giọng Amis vang lên phía sau, trầm và ngắn gọn như thường lệ. Ông đứng đó từ lúc nào, khoanh tay nhìn cây thương bằng ánh mắt đánh giá quen thuộc.

“Bà ấy nhờ ta mua cho nhóc một cây. Dù sao Shinexr cũng đã có vũ khí của mình rồi, chẳng lẽ cậu lại định cầm cây thương gỗ kia đi đánh quái vật.”

Lacus quay đầu, khẽ gật nhẹ thay lời cảm ơn. Rồi cậu chậm rãi cầm cây thương lên xem xét.

Khi bàn tay khép lại quanh cán thương, cậu hơi khựng lại một nhịp như chờ đợi điều gì đó quen thuộc ập tới. Nhưng không có cơn giật nơi thái dương, cũng không còn cái cảm giác ý thức bị kéo ngược vào trong. Cán gỗ cứ vậy mà nằm yên trong lòng bàn tay cậu.

Lần đầu tiên sau suốt thời gian qua, cây thương không còn gợi lên hình ảnh chàng trai kia trong giấc mơ. Không có tiếng nói mơ hồ vang lên trong đầu. Nhưng cái sự tĩnh lặng lạ lùng ấy lại khiến lồng ngực bỗng nặng trĩu.

“Này, Lacus, người dẫn đường gọi chúng ta tập trung kìa.”

Giọng Shinexr kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ còn dang dở. Một bàn tay vẫy vẫy ngay trước mắt, rồi chưa kịp để Lacus phản ứng thì cậu ta đã nắm lấy cổ tay cậu kéo đi, bước chân gấp gáp như sợ bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.

“Tôi đi đây.” Lacus khẽ nói với Amis, để mặc Shinexr lôi đi.

Shinexr quay đầu lại, giơ cao tay vẫy về phía sau.

“Hẹn gặp lại sau nhé chú Amis!”

Amis đứng dưới bậc thềm đá, áo choàng nâu khẽ lay trong gió sớm. Ông không đáp ngay, chỉ gật đầu một cái rất khẽ. Ánh mắt dõi theo hai đứa trẻ rời đi, không còn là cái nhìn của người huấn luyện đang giám sát mà giống như một người lớn đứng nhìn con mình bước qua ngưỡng cửa đầu tiên.

Ở phía xa, Chiếc xe ngựa đã chờ sẵn trước cổng hội. Bánh xe phủ bụi đất, dây cương căng nhẹ theo từng cái giật đầu của con ngựa xám. Bên cạnh là một người đàn ông đã đứng chờ sẵn.

Anh ta cao, dáng người gầy nhưng rắn rỏi. Mái tóc màu xanh thẫm để xõa một cách lộn xộn, ôm lấy phân nửa khuôn mặt và phủ nhẹ sau gáy. Gương mặt ấy gần như không biểu lộ cảm xúc, các đường nét trầm và khô khiến người đối diện khó đoán được đang nghĩ gì.

Đôi mắt màu vàng hổ phách nhìn thẳng về phía hai người, không mang theo dò xét mà chỉ đơn thuần là ghi nhận sự hiện diện. Bình thản đến mức tạo cảm giác xa cách.

“Conal.”

Anh ta lên tiếng, giọng trầm và nặng như thể mỗi từ đều phải kéo lên từ đâu đó rất sâu trong lồng ngực.

“Người dẫn đường trong nhiệm vụ lần này.”

Không một câu thừa cũng như không lời chào hỏi xã giao. Câu nói vừa dứt cũng là lúc anh thôi nhìn cả hai rồi chậm rãi bước về phía xe ngựa.

Nhưng ngay sau đó thì bầu không khí khô cứng ấy bị cắt ngang bởi một giọng nói khác tươi sáng đến mức gần như lạc nhịp.

“Xin thứ lỗi, tôi không đến quá muộn chứ?”

Một chàng trai tóc đen vội vàng bước đến, một tay vẫy cao đầy hào hứng trong khi tay còn lại đang cố giữ chặt chiếc balo đầy ắp không ngừng rung lắc bên vai. Bộ áo thợ săn trên người cậu ta mới tinh, nếp vải còn cứng và thậm chí bụi đường cũng chưa kịp bám lên ống quần.

“Tôi là Lota! Rất vui được gặp hai người!”

Cậu ta nở một nụ cười không hề dè chừng. Đôi mắt đen óng sáng rực khi nhìn từ Shinexr sang Lacus, như thể cả ba đã thân từ rất lâu.

“Lần đầu tiên tôi được giao nhiệm vụ đấy.” Lota nói tiếp, không giấu nổi sự phấn khích. “Nghe nói Đồng Bình Nhật Quang có nhiều quái vật thú vị lắm. Được thấy ngoài đời chắc sẽ rất đỉnh cho xem!”

Shinexr lập tức bị cuốn theo bầu không khí ấy, gật đầu lia lịa nhưng miệng còn chưa kịp mở thì đã bị một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang.

“Đi thôi.”

Giọng Conal vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát. Khi cả ba quay sang, anh ta đã ngồi sẵn trên ghế điều khiển xe ngựa từ lúc nào, tay kéo cương, ánh mắt hờ hững nhìn dính chặt vào tấm bản đồ cầm trên tay.

“Nếu lỡ bị bỏ lại,” Conal nói tiếp mà không quay đầu. “tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Lota khựng lại nửa nhịp, bật cười khe khẽ rồi cũng nhanh chóng leo lên.

“Anh ấy lúc nào cũng thế à?” Cậu ta ghé sát Shinexr thì thầm, giọng hạ thấp nhưng vẫn không giấu được vẻ tò mò. “Trông… đáng sợ thật đấy.”

Shinexr cười trừ, xoa xoa gáy.

“Chắc quen rồi thì ổn thôi.” Shinexr liếc nhìn Conal rồi nói nhỏ hơn. “Amis thi thoảng cũng đáng sợ kiểu vậy, nhưng mà… ít nhất thì không phải mọi lúc.”

“Thôi kệ, mấy người trông như vậy có khi lại rất đáng tin cậy đấy!” Lota tròn mắt, rồi bật cười.

Cậu ta xoay người ngồi phịch xuống, vô tư đến mức cả khoang xe ngựa khẽ rung nhẹ. Lota chống một tay lên đầu gối, mắt đảo một vòng quanh không gian chật hẹp như thể đang xem xét từng chi tiết.

Rồi ánh mắt ấy dừng lại ở Lacus vừa bước vào trong. Cậu ta nhoẻn miệng cười, nụ cười rộng và không hề phòng bị đồng thời chìa tay ra.

“Chuyến đi này mong cậu chỉ giáo thêm nhé.”

Lacus khựng lại một nhịp. Cậu nhìn bàn tay đang chờ kia rồi cũng chậm rãi bắt lấy.

“Nhờ cậu.”

Bàn tay Lota ấm và khô, cái bắt tay ngắn gọn nhưng mang theo sự hồ hởi khó che giấu. Khi buông ra, Lota lập tức tựa lưng ra sau mà huýt sáo khe khẽ.

Lacus không nói gì thêm. Cậu lặng lẽ cúi người đặt cây thương xuống bên cạnh mình, để nó tựa vào vách xe. Cán gỗ chạm nhẹ vào sàn phát ra một tiếng cộc khô nhỏ. Khi xe ngựa bắt đầu lăn bánh, thân xe rung lên đều đặn theo nhịp vó ngựa.

Ánh mắt Lacus lướt qua tấm lưng thẳng tắp của Conal phía trước, rồi chuyển sang Lota đang nói chuyện rôm rả với Shinexr. Tiếng cười họ vang vọng rộn ràng mà lấn át đi bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm.

Thế là suốt cả buổi sáng của chuyến hành trình, chỉ còn lại tiếng bánh xe nghiến chậm trên mặt đá gồ ghề. Hai bên đường chỉ là thảm cỏ trải dài bất tận. Mỗi khi chiếc xe ngựa đi qua, cỏ khẽ tách ra mà cọ vào bánh xe rồi nhanh chóng khép lại như thể chưa từng có ai đi qua nơi này

“Trông mấy con thú kia đáng yêu thật.” Lota nói nhỏ, ánh mắt dõi theo vài bóng dáng mờ nhạt thấp thoáng giữa biển cỏ xa xa.

Conal không nói gì trong suốt chuyến đi. Ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào con đường phía trước, không hề lướt qua cảnh vật dù chỉ một thoáng.

“Sẽ rất đáng yêu,”

Cuối cùng anh ta lên tiếng. Giọng trầm và ngắn, cắt ngang sự thảnh thơi vừa hình thành.

“nếu nó không nhai đầu cậu khi trời tối.”

Lota nghe xong cũng chỉ bật cười khì như để xua đi bầu không khí vừa chùng xuống. Nhưng nụ cười ấy không còn giữ được sự thoải mái như lúc đầu.

“Nghe anh nói nghiêm trọng thật đấy…”

Lacus tuy là đang cố để chợp mắt nhưng bàn tay lại không thể buông khỏi chiếc thương bên cạnh.

Gỗ cứng ép vào lòng bàn tay, mang theo cảm giác quen thuộc nhưng không hề dễ chịu. Một sự bất an mơ hồ dâng lên rất nhẹ nhưng đủ để khiến cậu tỉnh táo hơn. Như thể không gian này không chỉ tồn tại, mà đang âm thầm quan sát họ.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Nhưng chưa đi qua khỏi khu vực Cổng Ánh Dương được bao lâu thì bầu trời đã bắt đầu đổi màu một cách rõ rệt.

Ánh sáng nhạt dần như bị rút cạn. Những lớp mây xám chồng lên nhau, trôi thấp đến mức gần như đè sát xuống thảo nguyên. Gió không còn mang theo hơi ấm nữa mà trở nên ẩm và lạnh, kéo theo mùi đất ướt và cỏ mục ngai ngái. Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, nhỏ và rời rạc. Chiếc xe ngựa càng lăn bánh, những cơn gió thoảng qua lại như mạnh thêm từng đợt.

“Có vẻ không ổn rồi.”

Conal bất chợt kéo cương khiến cho chiếc xe ngựa đột ngột dừng lại dưới một tán cây lớn. Anh ta nhảy xuống đất, đảo mắt quan sát một vòng, ánh nhìn có chút căng thẳng hơn lúc trước.

“Chắc sắp có một cơn mưa to đây.” Lota thò đầu ra từ khoang sau xe, thở phào một tiếng dài.

Shinexr thấy vậy cũng ngước đầu ra theo mà nhìn lên bầu trời đang sầm xuống. Những đám mây dày đặc che kín đường chân trời, khiến không gian vốn rộng lớn của thảo nguyên bỗng trở nên chật chội và ngột ngạt lạ thường.

Lacus không nói gì mà nhảy xuống xe, rồi cậu cắm mũi thương xuống đất mà tựa người vào đó trong chốc lát. Cỏ ở khu vực này thấp hơn, nhưng mặt đất lại ẩm và mềm một cách bất thường. Dấu chân vừa được cậu dậm mạnh xuống hiện rõ ràng nhưng chỉ trong chớp mắt, bùn đất đã chảy lại rồi bằng phẳng như chưa từng bị giẫm qua.

“Chúng ta tạm dừng chân ở đây xem thế nào đã.” Conal vừa cột ngựa vào cây vừa cao giọng, như đang cân nhắc điều gì đó sâu xa hơn một cơn mưa đơn thuần.

Không lâu sau, mưa bắt đầu nặng hạt.

Những giọt nước rơi xuống mái xe ngựa, tạo thành âm thanh lộp bộp đều đều hòa lẫn với tiếng gió thổi qua biển cỏ phía xa. Âm thanh ấy không lớn nhưng kéo dài, như nhịp đập dồn dập bao trùm toàn bộ không gian.

Shinexr ngồi xuống gần chiếc đèn treo giữa xe. Ngón tay cậu ấy khẽ đung đưa theo nhịp mưa, vô thức gõ nhẹ lên thành gỗ.

“Không biết lúc nào mới đi tiếp được nhỉ.”

“Chắc sẽ lâu đấy.” Lota ngồi đối diện, không còn vẻ phấn khích ban đầu. “Gió kiểu này thường là báo hiệu bão. Hy vọng chỉ lướt qua thôi.”

Lacus không nói gì. Cậu dựa lưng vào thành xe, ánh mắt hướng về phía thảm cỏ đang dần chìm vào màn mưa mờ đục. Trong tiếng mưa và gió hòa lẫn, cảm giác quen thuộc ấy lại trỗi dậy.

Không phải tiếng động cụ thể cũng không phải hình bóng rõ ràng. Mà là cảm giác như… có thứ gì đó đang chuyển động ngoài tầm nhìn một cách chậm rãi và âm thầm. Không phải chỉ có một mà là nhiều.

Bàn tay Lacus khẽ siết lại ngay khi nhìn thấy một tia sáng xanh nhỏ chớp qua trong bụi cây trước mắt. Đầu cậu giật nhẹ một nhịp rất nhỏ như vừa bắt được một tín hiệu mà bản thân chưa kịp nhận ra.

“Lacus?” Shinexr khẽ quay sang.

“Không sao.” Giọng cậu thấp và đều. “Hơi mệt thôi.”

Conal liếc nhìn cậu trong thoáng chốc cùng ánh nhìn sắc bén rồi quay đi, tiếp tục lật mở tấm bản đồ trong tay như thể đã ghi nhận điều gì đó.

Giữa thảo nguyên mênh mông đang dần bị mưa nuốt chửng, ánh đèn nhỏ bé của chiếc xe ngựa cứ như vậy mà hắt lên bốn cái bóng suốt một hồi lâu.

Sự chập chờn ấy dần kéo theo ý thức của Lacus chìm xuống. Ánh đèn dầu leo lét lịm đi, nhường chỗ cho một bóng tối đặc quánh lạnh lẽo.

Cứu tôi với…

Giữa cơn mê man, trong tiềm thức Lacus bỗng vang lên một giọng nói.

Ban đầu rất mờ, đứt quãng và xa xôi đến mức cậu không chắc đó là mơ hay thật. Nhưng rồi giọng nói ấy lặp lại. Gần hơn. Gấp hơn. Mang theo một nhịp điệu dồn dập khiến lồng ngực cậu nặng trĩu.

Giúp tôi…

Tiếng cầu cứu cứ thế vang lên. Nó không đến từ bên ngoài mà như bị ép thẳng vào tiềm thức cậu từng nhịp một, càng lúc càng rõ ràng.

Lacus choàng tỉnh.

Ánh đèn treo giữa xe ngựa đã yếu đi trông thấy. Ngọn lửa chỉ còn leo lét, chao nhẹ theo từng cơn gió lùa qua khe gỗ. Không gian xung quanh chìm trong một màu tối đục, đặc quánh mùi ẩm lạnh còn sót lại sau cơn mưa.

Cậu vội vàng quay sang thì thấy Shinexr đang dựa vào thành xe mà gật gù, đầu nghiêng qua nghiêng lại. Còn Conal thì ngồi đối diện, mắt khép hờ nhưng tư thế vẫn giữ nguyên sự cảnh giác quen thuộc.

Lúc này, ánh mặt cậu mới chậm rãi quay về phía đối diện. Nhưng vị trí ấy chỉ còn lại chiếc balo trống rỗng nằm gọn trên ghế. Cậu như nhận ra điều gì đó liền ngồi thẳng dậy, tim như hẫng mất một nhịp.

“Lota…?” Lacus nhìn quanh lần nữa như để xác nhận lại.

Nhưng không hề có âm thanh nào đáp lại. Ánh mắt cậu dừng ở phía đầu xe. Dưới ánh đèn mờ, một mảnh vải sẫm màu bị mắc vào cạnh gỗ. Lớp vải như mới ấy phập phồng trong cơn gió thoáng qua, trông thâm hơn như đã dính nhiều nước mưa.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lacus. Cậu không chần chừ mà bước vội xuống xe, tiến lại gần mảnh vải ấy. Ngón tay vừa chạm vào thì...

Cứu tôi…

Giọng nói ấy lại một lần nữa vang lên. Nhưng lần này đã rõ ràng hơn. Nó như thì thầm ngay sát tai, len vào từng kẽ suy nghĩ trong đầu cậu và mang theo một nỗi sợ hãi dần nhen nhóm.

“Chẳng lẽ nào... âm thanh cầu cứu đó.”

Không kịp suy nghĩ thêm, Lacus quay phắt lại. Giọng cậu bật ra sắc và gấp:

“Conal! Shinexr! Lota gặp nguy hiểm!”

Shinexr giật mình tỉnh dậy. Còn Conal thì đã mở mắt từ lúc nào, ánh nhìn lập tức trở nên lạnh lẽo và tập trung.

Nhưng Lacus không chờ thêm. Cậu với lấy cây thương, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp tay trắng bệch rồi lao về hướng mà cậu cho rằng giọng nói kia vọng đến.

Tuy trời đã tạnh mưa nhưng bầu trời vẫn bị che kín bởi những tầng mây đen nặng trĩu. Chỉ có vài tia sáng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, đủ để phác lên thảo nguyên những mảng sáng tối loang lổ. Cỏ ướt quệt vào ống quần, lạnh buốt. Đất mềm lún dưới mỗi bước chân, gần như không phát ra tiếng động.

Ở đây…

Giọng nói mơ hồ ấy vang lên như một chiếc la bàn vô hình, kéo Lacus lao đi trong màn tối. Hơi thở cậu dần gấp gáp, nhịp tim đập dồn hòa lẫn với tiếng gió rít thấp sát mặt đất. Cậu không biết mình đang đuổi theo thứ gì. Chỉ biết rằng, nếu dừng lại thì có thể sẽ không kịp cứu lấy Lota.

Rồi tiếng gọi yếu đi. Nhỏ dần. Và tắt hẳn.

Lacus chợt khựng bước, xung quanh chỉ có màn tối bao trùm lấy cậu như một tấm vải dày ẩm lạnh. Mãi bám theo dư âm kia mà cậu không còn phân biệt được phương hướng. Trong khoảng không trước mặt, những đốm sáng đỏ tròn tròn bắt đầu hiện ra lúc mờ lúc rõ như những con mắt. Chúng không chuyển động ngay mà chỉ chập chờn, lặng lẽ dõi theo.

“Ai vậy!” Lacus quay phắt lại phía sau.

Từ sau một bụi cỏ thấp, một sinh vật nhỏ bước ra. Thân hình nó thấp và tròn, lớp da nhăn nheo mang sắc nâu nhạt như chưa từng chạm đến ánh nắng. Đôi mắt to quá khổ so với khuôn mặt, đỏ lòm và ươn ướt phản chiếu ánh sáng yếu ớt xung quanh. Chiếc mỏ dài chúc xuống, cơ thể run rẩy từng nhịp trông… gần như đáng thương.

Thấy sinh vật chỉ đứng yên đó, Lacus mới khẽ thở ra một hơi.

Nhưng ngay khoảnh khắc cậu vừa lơi lỏng thì chiếc vòi kia đã đột ngột lao vút đến, đâm thẳng vào bắp chân cậu. Cơn buốt nhẹ lập tức kéo đến, lan dọc theo bắp chân như kim châm.

“Oái... Cái thứ chết tiệt này!” Lacus bật thở gấp, theo phản xạ đá mạnh sinh vật kia văng ra xa.

Thân thể nó lăn lộn trên mặt đất, co quắp dữ dội. Chiếc vòi vẫn giật giật từng nhịp, đến khi hút trọn giọt máu cuối cùng còn dính trên vành mỏ.

“Chết đi.”

Không do dự, Lacus siết chặt cán thương mà lao tới đâm thẳng xuống thân thể nhỏ bé kia.

Mũi thương trong chớp mắt xuyên mạnh qua lớp da thịt nhầy nhụa kia. Nhưng thay vì là máu đỏ phun ra thì từ vết đâm lại trào ra những sinh vật nhỏ li ti giống sán, mang màu nâu sẫm nhớp nháp. Chúng ngọ nguậy dữ dội, bò chen chúc từ trong thân xác ra ngoài mỗi lúc một nhiều rồi lan nhanh từ vết thương rồi phủ kín toàn bộ cơ thể con sinh vật.

“Gớm thật!”

Lacus vung mạnh cây thương, hất văng cái xác đang bị sán bao phủ đi trước khi lũ sinh vật ghê tởm ấy kịp bò ngược lên phần mũi. Cơ thể nhỏ bé bị quật mạnh rồi rơi phịch xuống đất cách cậu không xa rồi nằm bất động.

Nhưng chỉ trong chốc lát, cơ thể nó bắt đồng phình to. Thân xác nhỏ ấy run lên bần bật rồi co giật dữ dội. Những con sán nâu tiếp tục trào ra không ngừng. Lớp da mềm oặt căng phồng lên rồi xé toạc thành từng mảng, để lộ khung xương sẫm màu bên trong. Chiếc thân nhỏ bé kéo dài ra, các khớp bẻ gập phát ra tiếng răng rắc khô khốc.

Từ lưng, đôi cánh mỏng manh bung bật ra rồi kéo theo những màng cánh rách nát, loang lổ như da chết bị lột dở. Chiếc mỏ cong dài thêm, trở nên sắc và nhọn. Còn phần đầu thì trĩu xuống, lộ ra hàng loạt lỗ rỗng đen ngòm đang khẽ co giãn như đang hít thở.

“Cái quái gì...” Lacus siết chặt cán thương theo phản xạ, một luồng lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Tiếng cánh đập bắt đầy vang lên liên hồi một cách dồn dập và khô ráp như hàng trăm tấm da ướt bị quật mạnh vào không khí. Âm thanh ấy ép sát lấy tai cậu, khiến đầu óc trở nên nhức nhối.

Lacus không cho phép bản thân chần chừ thêm.

Cậu hạ thấp trọng tâm, gót chân cắm chặt xuống nền đất ẩm lạnh. Cơ thể nghiêng về phía trước, mũi thương vạch một đường ngang thấp và gọn, mang theo một lực lớn từ hông và vai. Lưỡi thương rít lên xé gió trong màn tối rồi nện thẳng vào thân sinh vật đúng khoảnh khắc nó vừa kịp ổn định lại hình dạng méo mó của mình.

Cú va chạm phát ra một tiếng cứa nặng nề khiến cho thân thể nhầy nhụa kia bị đánh bật khỏi mặt đất, lăn dài trên nền cỏ ướt. Những giọt nước mưa còn đọng lại bị hất tung lên không trung, hòa lẫn với mùi tanh ngai ngái.

Lacus không cho sinh vật kia kịp hoàn toàn lấy lại thăng bằng. Cậu lập tức bước lên, đổi thế đứng mà chuyển đường thương từ quét sang đâm. Một nhát, hai nhát rồi liên tiếp những đường đâm xuyên dồn dập. Mỗi lần mũi thương lao tới đều buộc nó phải lách người né tránh. Màng cánh rách nát vỗ phành phạch trong hỗn loạn, phát ra những âm thanh ướt át khó chịu như da thịt bị xé rách khỏi xương.

Khoảng không phía trước nhanh chóng thu hẹp lại, bị kẹp giữa những bụi cỏ thấp và nền đất mềm lún. Sinh vật không còn nhiều đường né. Nó lách trái, rồi lại trượt phải, thân hình biến dạng co giãn một cách bất thường để tránh mũi thương đang không ngừng áp sát.

“Nhanh cho xong nào.”

Cậu cảm nhận được nhịp thở mình đang dần gấp hơn, nhưng tay vẫn giữ vững. Mỗi đòn đánh đều mang theo quyết tâm kết thúc nhanh gọn, trước khi thứ kia kịp phản công.

Trong khoảnh khắc ấy, Lacus gần như tin rằng mình đang nắm quyền chủ động. Rằng chỉ cần thêm vài nhát nữa, chỉ cần dồn ép thêm một chút rồi dứt điểm thì con quái vật trước mắt sẽ không còn cơ hội đứng dậy lần nữa.

Nhưng rồi…

Vút!

Một bóng đen lướt sát bên hông cậu, để lại phía sau một vệt mờ tối như vết rách trong không khí.

Lacus chỉ kịp cảm nhận một cảm giác nhói buốt nơi cánh tay, tựa mũi kim lạnh cắm thẳng vào da thịt. Cậu Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì từ nơi nhói buốt ấy đã chảy ra một dòng máu. Nhưng nó không rơi xuống đất cũng không văng vào không khí mà biến mất giữa chừng như bị ai đó nuốt trọn.

Sinh vật kia không biết đã lướt qua từ lúc nào. Chiếc mỏ cong sượt sát da cậu, để lại một vệt rạch mỏng nhưng rát bỏng. Lacus giật mình lùi nửa bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực cùng nhịp thở dần trở nên dồn dập.

Nhưng sinh vật ấy lại không quay lại tấn công ngay. Nó bay vòng thấp phía trước, thân hình giãn ra không còn co rúm như lúc đầu. Đôi cánh mỏng manh đập đều hơn, nhịp nhàng hơn và rõ ràng là mạnh hơn. Mỗi lần nó lướt qua, không khí như bị ép xuống mà tạo thành những luồng gió rít sát mặt đất. Tốc độ gần như đã nhanh hơn trông thấy so với ban nãy.

“Không lẽ…”

Lacus nghiến chặt răng, bàn tay siết chặt lấy cán thương rồi nâng lên. Lưỡi thương vung ngang cố chặn lại đường bay của nó, phát ra tiếng rít khô khốc. Lần này sinh vật kia không hoàn toàn né tránh. Nó để mặc cạnh cánh bị xé rách thêm một đường, màng cánh run lên nhưng không hề chậm lại.

Đổi lại, chiếc vòi cong kia lại kịp lướt qua bắp tay Lacus thêm một lần nữa. Một vết rạch mới mở ra, một dòng máu khác lại chảy. Cảm giác tê buốt lan nhanh hơn trước như bị đốt nóng từ bên trong. Lacus khẽ rít lên một tiếng, bàn tay cầm thương siết chặt đến trắng bệch.

Và lần này, cậu nhìn thấy rất rõ. Ngay khoảnh khắc máu vừa rỉ ra khỏi da, sinh vật rung lên khe khẽ. Không phải co giật vì đau mà là một chuyển động khoái trá kỳ dị. Toàn thân nó co giãn nhịp nhàng, các khớp cánh mở rộng thêm như thể vừa được bơm đầy sinh lực. Nhịp đập cánh dần tăng lên. Bóng nó kéo dài thành một vệt mờ loang loáng trong màn tối, khó nắm bắt đến mức mắt người gần như không theo kịp.

“Thứ nó muốn là máu sao?” Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lacus.

Ngay khoảnh khắc Lacus vừa kịp ghép nối mọi nghi ngờ thì sinh vật kia đã lao tới. Nó xé gió, tốc độ tăng vọt đến mức bóng dáng chỉ còn là một vệt tối méo mó. Lacus phản xạ theo bản năng, dựng thương lên chắn ngang trước người.

Ầm!

Cú va chạm mạnh đến mức hai tay cậu tê dại. Cơ thể bị hất lệch sang một bên, bàn chân trượt dài trên nền cỏ ướt. Ngay sau đó là một cảm giác lạnh buốt lướt qua đùi. Máu vừa kịp trào khỏi da thịt thì bóng đen đã sượt qua, chiếc vòi cong lướt sát như một lưỡi hái vô hình không để cho một giọt nào kịp rơi xuống. Tất cả bị hút sạch trong tích tắc, để lại mặt da trống rỗng và đau rát.

Cơn đau không ập đến ngay mà chậm rãi ngấm dần vào thớ da. Lacus khuỵu người trong giây lát, nghiến chặt răng để không bật ra tiếng kêu. Cậu chống mũi thương xuống đất, cố giữ thăng bằng khi đầu óc bắt đầu choáng váng.

Và rồi cậu nhận ra cơ thể mình đang thay đổi.

Những vết thương không còn chỉ nhức buốt đơn thuần. Sắc da quanh đó dần sẫm lại, chuyển sang tím tái một cách bất thường. Từ đường cắt, những vệt tím lan nhanh dọc theo mạch máu như những nhánh rễ thâm đen bò sâu vào bên trong.

Mỗi nhịp tim đập lên đều kéo theo một cơn đau âm ỉ lan từ đùi lên hông, từ cánh tay sang bả vai như thể có thứ gì đó đang gặm nhấm cơ thể cậu từ bên trong. Cơ bắp quanh vết thương co rút từng đợt, đau nhói đến mức Lacus phải gồng cứng người mới không quỵ xuống. Chân cậu run lên, phản ứng chậm chạp hơn một nhịp so với ý nghĩ.

Trên không trung, sinh vật kia vòng lại một vòng rộng. Đôi cánh đập chậm hơn, không còn vội vàng nữa. Đôi mắt đỏ ngòm dõi xuống Lacus, ánh lên thứ cảm xúc như thể nó đang tận hưởng khoảnh khắc này.

“Nếu cứ tiếp tục thế này… thì không ổn.” Cậu thều thào trong nhịp thở đứt quãng.

Nói rồi Lacus buộc mình đứng yên giữa cơn đau đang từng chút một gặm nhấm cơ thể. Mũi thương vẫn cắm xuống đất nhưng bàn tay cậu đã không còn siết chặt như trước. Những ngón tay dần nới lỏng, vai hạ thấp và lưng cũng thôi gồng cứng. Cả người cậu thả lỏng như thể chỉ cần thêm một cú va chạm nữa thôi là sẽ gục xuống.

Cậu nhắm chặt mắt. Chậm rãi hít vào một hơi thật sâu rồi giữ lại trong lồng ngực một nhịp rất ngắn, như đang cố níu lại một kí ức nào đó đã lâu không chạm vào trong tiềm thức. Tiếng gió rít bên tai, tiếng cánh đập loạn và cả âm thanh vo ve chua chát của sinh vật kia từng chút một bị đẩy lùi ra xa.

Trong khoảng lặng hiếm hoi ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu cậu. Không rõ ràng, không vang vọng mà chỉ là một lời thì thầm nhẹ đến mức tưởng chừng có thể tan biến ngay lập tức.

Cậu phải cảm nhận bằng cả cơ thể. Hãy để nó tự dẫn đường cho cậu.

Lacus ngừng gồng mình chống lại cơn đau, dừng việc cố kiểm soát từng chuyển động lại. Thay vì căng cứng để chịu đựng, cậu để cơ thể rơi vào một trạng thái yên lặng lạ lùng như mặt nước phẳng lặng. Cậu chăm chú lắng nghe nhịp tim đang đập nặng nề trong lồng ngực. Để cho dòng chảy âm ấm lan dọc theo mạch máu, len qua từng thớ cơ và khớp xương. Dòng Elyr ấy như một mạch sáng mờ đang tìm đường đi của riêng nó.

Ngay khoảnh khắc ấy, sinh vật kia như đánh hơi được sự thay đổi kì lạ. Toàn thân nó khựng lại trong một nhịp rất ngắn, rồi phát ra một tiếng rít trầm đục mang theo sự nóng nảy pha lẫn hoảng loạn. Đôi cánh méo mó vỗ mạnh, xé gió lao tới như muốn kết liễu con mồi trước khi thứ gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát của nó.

Nhưng đã quá muộn.

Bông tai trên tai Lacus khẽ rung lên. Một ánh sáng mờ đỏ thẫm dần dần lan ra từ lõi kim loại như một đốm than vừa được thổi bùng. Luồng Elyr chảy ra một cách chậm rãi. Nó lan qua cổ, qua vai, trượt dọc sống lưng rồi tỏa ra khắp tứ chi như những mạch nước ngầm ấm nóng. Sắc đỏ sẫm dần dần phủ nhẹ lên khắp lớp da cậu, mỏng như một lớp sương máu.

Cảm giác này là…

Những vệt tím độc đang lan quanh các vết thương khựng lại giữa chừng như bị kìm hãm lại. Cảm giác nhức buốt âm ỉ khiến đầu óc Lacus từng lúc như vỡ ra giờ đây dần dịu xuống, tuy không biến mất hẳn nhưng bị ép lùi vào sâu như thể có một bàn tay vô hình buộc nó phải tuân theo một nhịp điệu khác.

Trọng lượng cơ thể bỗng nhẹ đi. Đôi chân đã vững vàng hơn, các khớp cũng thôi rít lên phản đối. Hơi thở vốn đang gấp gáp và đứt quãng giờ đây đã dần trở nên đều đặn.

Ngay khoảnh khắc Lacus mở mắt. Thế giới xung quanh vốn bị bóp méo bởi đau đớn và hoảng loạn bỗng trở nên sắc nét đến đáng sợ. Tiếng ù tai tan đi từng lớp mỏng. Và lần đầu tiên kể từ khi vật lộn với sinh vật kia, cậu thực sự nhìn thấy chuyển động của nó.

Không chỉ là hình dáng mờ nhòe đang lao tới mà là từng chuyển động nhỏ nhất. Từ nhịp cánh rung lên, độ nghiêng của thân mình hay cả quỹ đạo lao xuống được vẽ ra rõ ràng trong ý thức. Thậm chí trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi nó đổi hướng, Lacus đã biết trước nó sẽ làm gì.

“Giờ thì kết thúc thôi nào!” Lacus dậm bước về phía trước, cổ tay nhẹ nhàng nhấc mũi thương lên khỏi mặt đất.

Sinh vật kia không chần chừ mà hung hãn lao nhanh tới nhưng lần này lại không còn giống so với những lần trước đó.

Cậu nghiêng người vừa đủ để mũi thương lướt qua cạnh mỏ cong, cảm nhận rõ luồng gió lạnh quét sát má. Ngay khoảnh khắc thân sinh vật trượt qua, Lacus xoay hông, dồn lực từ gót chân lên vai rồi đâm thẳng. Mũi thương xuyên qua phần ngực mềm nhão mà vang lên một tiếng trầm đục. Elyr bám theo lưỡi thương như một vệt sáng đỏ sẫm, lan thẳng vào bên trong cơ thể sinh vật như muốn thiêu đốt từng con sán bên trong.

Nó lập tức tách ra. Thân hình đang bay bỗng khựng lại giữa không trung mà co giật dữ dội. Những mạch sán nâu từng ngọ nguậy dưới lớp da lập tức căng phồng lên, rồi từ sau lưng nó mọc thêm hai chiếc cánh mỏng nhưng phần thân kia lại nhỏ đi đôi chút.

Nó một lần nữa lao tới, tốc độ tăng lên một cách chóng mặt khiến Lacus có chút bất ngờ. Tuy chiếc vòi sắc nhọn kia chỉ kịp lướt qua một vệt nhỏ trên má cậu nhưng cũng đủ để nó hấp thụ thêm được một ít máu. Những chiếc cánh kia cũng bắt đầu vỗ nhanh và mạnh hơn khiến cho tiếng ù tai vang lên nãy giờ đang dịu đi giờ lại càng chói tai hơn.

“Cái thứ chết tiệt này!”

Vừa dứt câu, Lacus siết chặt cây thương mà lao vút về phía sinh vật kia. Nó chỉ vừa mới kịp né tránh thì đã bị cậu vung thương cắt đứt hai chiếc cánh bên trái mà mất thăng bằng lao về phía bên kia.

Không cho nó kịp hồi phục, Lacus xoay cán thương rồi tung những nhát đâm liên tiếp về phía nó khiến cho hàng đống con sán rớt ra từ vết rách và khô héo ngay khi chạm xuống mặt đất.

Sinh vật bị mũi thương hất bật ra xa, thân thể lăn mạnh trên nền cỏ ướt. Nhưng chưa kịp để Lacus thở lấy một nhịp, nó đã bật dậy như chưa hề hấn gì. Một âm thanh chói tai, sắc lẹm vang lên xé toạc không khí tĩnh lặng.

Ngay sau đó, từ lưng nó, những khối thịt co giật dữ dội rồi mọc ra thêm hai chiếc cánh mới, mỏng và sắc như lưỡi dao. Không dừng lại ở đó, từng lớp cánh chồng lên nhau mà xếp thành một cấu trúc méo mó. Lacus chợt nhận ra, mỗi lần nó biến dạng thì thân hình lại nhỏ đi nhưng tốc độ thì tăng lên một cách đáng sợ.

Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, một âm thanh gió lao thẳng qua người cậu. Lacus chỉ kịp cảm nhận một luồng lạnh buốt lướt ngang bụng, rồi cơn đau ập đến chậm hơn nửa nhịp. Nhưng từ miệng vết thương, giọt máu vừa kịp chảy ra đã bị cuốn mất đi.

“Cái quái…” Cậu vừa quay đầu theo phản xạ thì cái bóng ấy đã lướt ngược trở lại. Rồi thêm một đường gió khác. Rồi thêm một đường nữa.

Sinh vật bắt đầu xoay quanh cậu, không còn là những cú lao thẳng. Nó biến mất rồi xuất hiện liên tục, để lại trong không khí những vệt xé gió chồng chéo. Mỗi lần lướt qua là một vết cắt mới mở ra trên da thịt. Lacus liên tục né tránh, xoay người, dựng thương đỡ nhưng tốc độ của nó đã vượt xa ban đầu. Elyr vẫn kìm hãm được độc tính sau mỗi vết cắt nhưng Lacus cảm nhận rất rõ rằng tốc độ đang chậm lại.

“Đành dùng cách cuối cùng này vậy.” Lacus nghiến chặt răng. Âm thanh ken két vang lên giữa tiếng gió rít. Cậu siết chặt cán thương, dồn toàn bộ dòng năng lượng đỏ thẫm vốn bao phủ cơ thể lập tức tụ lại về hai cánh tay, đôi chân và cây thương một cách dày đặc.

Sinh vật kia nãy giờ cũng đã hút được kha khá máu của cậu nên đã phình to lên đôi chút. Nhưng đôi mắt đỏ ngòm sáng rực lên như thể hiểu được điều cậu định làm. Nó phát ra một tiếng rít ngắn rồi tiêu đi phân nửacơ thể mà đổi lấy thêm vài lớp cánh mới mọc bung ra phía sau.

Không chần chừ, nó phóng thẳng về phía Lacus nhanh đến mức khoảng cách bị xóa sạch chỉ trong chưa đầy một cái chớp mắt.

“Hự…”

Những nhát cắt như gió bão lại trút xuống. Da thịt rách toạc. Máu văng ra trong không khí rồi lập tức biến mất trong nháy mắt. Lần này, Elyr không còn kịp kìm hãm hoàn toàn. Độc lan nhanh hơn, cơn đau buốt như kim châm quay trở lại dữ dội khiến thị giác Lacus rung lên từng đợt.

Nhưng cậu không lùi mà liên tục vung thương, cố để chặn lại các đòn tấn công. Mỗi chuyển động đều nặng và chậm hơn nhưng dần trở nên chính xác trông thấy.

Sinh vật kia như không hề nhận ra điều đó ngay. Rằng số vết thương trên cơ thể cậu đang dần ít đi mà thay vào đó là từng lớp cánh bị mũi thương xé toạc, rơi lả tả xuống nền cỏ ướt.

Những đường lướt xé gió bắt đầu hụt nhịp. Các cú lao không còn xuyên qua được lớp Elyr đặc quánh bao phủ quanh người Lacus. Và ngay khoảnh khắc chiếc cánh cuối cùng trên lưng nó đứt ra cũng chính là lúc mọi thứ được định đoạt.

“Chết đi!”

Cậu đâm mạnh mũi thương xuống người nó mà ghim chặt xuống đất. Luồng Elyr không ngừng được tuôn vào cây thương rồi lan xuống cơ thể đang không ngừng co giật kia. Rồi cậu bồi thêm hàng loạt cú đâm, cứ mỗi lần lưỡi thương giáng xuống là hàng loạt mảnh thịt kia rách ra rồi queo lại. Những con sán cũng dần khô héo theo cơ thể mà tan thành cát bụi. Cuối cùng cả cơ thể sinh vật kia cũng tan biến rồi hòa vào không khí.

Nhưng Lacus còn chưa kịp hít lấy một hơi trọn vẹn thì từ phía bụi rậm ngay sau lưng xác sinh vật, một dòng chất lỏng sẫm màu bất ngờ trào ra. Nó nặng mùi, loang nhanh trên nền cỏ bị dẫm nát và bùn đất ướt lạnh.

Là máu người.

Tim Lacus chùng hẳn xuống như bị ai đó nắm chặt. Cậu lập tức bước nhanh tới, không còn giữ được sự thận trọng. Cán thương quét mạnh sang một bên, gạt phăng đám bụi cỏ rậm rạp đã bị mưa ép sát xuống đất.

Và rồi một thân người đổ sầm ra trước mắt cậu. Cơ thể ấy khô cứng, nặng nề, rơi xuống nền bùn vang lên âm thanh trầm đục. Chiếc áo thợ săn mới tinh giờ chỉ còn là một mớ vải rách nát, nhuốm đầy bùn đất và những vệt máu sẫm đã bắt đầu đông lại thành mảng. Dây đeo trước ngực tuột hẳn ra, lỏng lẻo treo bên sườn.

Một cánh tay buông thõng sang bên. Các ngón tay cong lại, dính đầy bùn ướt như đã từng cố bám lấy thứ gì đó rồi trượt khỏi tầm với.

“Lota…” Giọng Lacus thoát ra khàn đặc, gần như không thành tiếng. Cậu quỳ xuống, đầu gối lún sâu vào lớp bùn lạnh. “Mình vẫn đến chậm một bước sao!”

Câu nói tan ra trong không khí, yếu ớt và vô nghĩa. Elyr quanh người cậu vẫn còn dao động nhưng lúc này nó chẳng mang lại chút cảm giác bảo vệ nào, chỉ còn lại một áp lực nặng nề ép chặt lồng ngực.

Ngay lúc đó, một cảm giác quen thuộc bò dọc sống lưng. Không phải nỗi đau, không phải sợ hãi mà là cảm giác bị quan sát.

Lacus lập tức ngẩng đầu lên.

Trong màn mưa mỏng còn sót lại và bóng tối chập chờn của thảo nguyên, những đốm đỏ tròn lần lượt hiện ra. Ban đầu chỉ một, rồi hai, rồi nhiều hơn nữa. Chúng lơ lửng trong không trung, lúc mờ lúc rõ, đứng yên như những con mắt không chớp, lặng lẽ khóa chặt lấy cậu.

Rồi từng bóng hình quen thuộc bắt đầu tách ra, vỗ cánh. Âm thanh phành phạch vang lên dồn dập. Từng con một giống hệt sinh vật vừa bị cậu giết bay xoạt qua không trung, tạo thành những vệt mờ đan chéo thành vòng tròn khép dần lại quanh Lacus và cái xác như một bầy săn đã xác nhận được con mồi.

Lacus siết chặt cán thương, đứng chắn trước cái xác theo bản năng. Trong đầu cậu, những kế hoạch liên tục nảy ra sau khi liếc nhanh quanh một vòng.

“Phải chuồn thôi.” Lacus dồn hết dòng Elyr xuống đôi chân. Lớp ánh đỏ thẫm bùng lên yếu ớt dưới lòng bàn chân cậu. Cậu cúi người, chộp lấy thân thể nặng trĩu kia rồi quay đầu lao đi.

Nhưng cậu chạy càng nhanh bao nhiêu thì tiếng cánh đập càng mạnh bấy nhiêu. Cùng lúc đó, Lacus cảm nhận rõ rằng dòng Elyr dưới chân cậu đang dần mờ đi trông thấy. Bỗng chốc cả cơ thể cậu trở nên nặng nề và đau buốt. Mỗi bước chân trở nên khó nhọc, mỗi nhịp thở như kéo theo dao cắt trong lồng ngực. Từ vết thương lại nhói lên từng cơn đau rát cùng những làn độc thẫm đang dần lan ra rộng hơn.

“Hự!”

Một cơn co rút dữ dội đánh thẳng vào thớ cơ. Đôi chân Lacus khuỵu xuống trong tích tắc. Cậu mất thăng bằng, cả người cùng cái xác trên vai lăn mạnh vài vòng trên nền đất ướt. Bùn đất bắn lên, hơi thở như bị đánh bật khỏi lồng ngực.

Cậu gắng chống tay ngồi dậy nhưng đã muộn. Những sinh vật kia đã đuổi đến nơi. Từng bóng đen hạ thấp độ cao, bay vòng chậm rãi rồi vây cậu thành một vòng cung kín. Đôi mắt đỏ ngòm nhấp nháy trong màn tối, tiếng cánh đập giờ đây chậm lại đều đặn như một bầy săn mồi đang tận hưởng khoảnh khắc dồn con mồi vào đường cùng.

Lacus lảo đảo đứng dậy, kéo theo cái xác phía sau. Nhưng mỗi bước lùi lại, gót chân cậu chạm phải khoảng không trống rỗng. Gió từ phía sau thổi tới ngày một lạnh hơn khiến cậu phải ngoảnh đầu ra sau.

Là vách đá.

Một mép đá dựng đứng, chìm vào bóng tối phía dưới. Chỉ có tiếng gió hú vọng lên trống rỗng như một cái miệng đang há ra chờ sẵn.

Bị dồn đến đường cùng. Lacus hít gấp một hơi, bàn tay run rẩy siết chặt cán thương. Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng quá nhiều lực nhưng cánh tay lại nặng đến mức gần như không còn cảm giác. Cậu không còn đủ sức nhấc thương lên mà chỉ có thể giữ lấy nó như bám vào thứ hi vọng cuối cùng.

Đúng như những gì Flame nói, dù có tập bao nhiêu đi nữa thì vẫn vô ích!

Giọng nói bỗng vang lên, như thể vọng lại từ rất sau trong tiềm thức cậu. Nó mang âm sắc của chính Lacus, nhưng bị bóp méo bởi nỗi sợ và sự thất vọng cố kìm nén. Hệt như lần cậu nghe thấy nó sau buổi tập thất bại trước Flame. Hệt như giấc mơ kì lạ đêm cậu gục ngã trong nhà Amis.

Bản thân chúng ta dù cố gắng đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ là một kẻ vô dụng thôi…

Lần này, giọng nói ấy không còn sắc nét. Nó mờ đi, tan ra rồi vọng lại từ bốn phía mà lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Mỗi lần vang lên, đầu Lacus lại giật nhẹ từng nhịp như có thứ gì đó đang siết chặt lấy tiềm thức cậu, muốn nuốt trọn tất cả.

“Có lẽ… Flame nói đúng.”

Bàn tay Lacus run rẩy bấu sâu xuống nền đất ẩm lạnh. Đất và bùn chui vào kẽ ngón tay, nhưng cậu không còn sức để quan tâm. Trước mắt cậu, bóng tối và những đôi mắt đỏ ngòm đang chờ đợi khoảnh khắc kết liễu.

Thế nhưng giữa tuyệt vọng ấy… bầu trời chợt đổi khác.

Từ sau lớp mây đen dày đặc, những tia sáng mỏng manh bắt đầu xuất hiện. Ánh mặt trời len lỏi xuống thảo nguyên ướt mưa, soi lên lớp cỏ đổ rạp và những hạt nước còn đọng lại. Như thể bầu trời cũng đang do dự, không nỡ khép lại hoàn toàn.

Bầy sinh vật khựng lại trong giây lát song cũng quyết định đổi hướng. Chúng rít lên khe khẽ, rồi lao về phía cái xác nằm cách Lacus không xa.

Ngay khoảnh khắc ấy, Lacus cắn răng.

Bằng chút sức lực cuối cùng, cậu gượng người lao về phía trước như một phản xạ không cần suy nghĩ. Cơ thể đau đớn đến mức gần như rách nát, nhưng cậu vẫn với tay ra ngăn không cho bầy sinh vật kia chạm vào.

Nhưng rồi chúng đột ngột quay ngoắt lại. Những mũi đâm sắc nhọn lập tức lao thẳng về phía cậu.

Cậu chưa thể kết thúc ở đây được!

Một âm thanh khác vang lên trong tiềm thức, tựa như sự tồn tại của giọng nói trong khoảng không mà cậu được liên kết bởi bông tai.

Ngay trong khoảnh khắc ranh giới giữa sống và chết ấy, bông tai bất ngờ phát sáng như ánh lửa âm ỉ bùng lên từ tro tàn. Một luồng Elyr kì lạ trào ra dưới bàn chân Lacus, không cần sự điều khiển của cậu mà giậm mạnh xuống mặt đất khiến cho cơ thể Lacus bị hất ngược ra sau.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hình ảnh cuối cùng cậu nhìn thấy là mép vách đá đang nhanh chóng rời xa tầm mắt. Cây thương trôi lơ lửng trước mặt, xoay chậm trong không trung. Gió gào thét phía sau lưng như một bàn tay khổng lồ đang kéo cậu đi.

Rồi mọi thứ trước mắt dần chìm hẳn vào khoảng không sâu thẳm.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!