Volume 1: Trial For Awakening
Chương 12: Ngày Yên Bình Cuối Cùng (1)
0 Bình luận - Độ dài: 2,058 từ - Cập nhật:
...
Cốc cốc, cốc cốc.
Trong trạng thái chơm chớm ngủ mớ, đâu đó phía bên kia phòng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đầy khó chịu do bản mặt của cửa gỗ bị tác động. Nó tựa một kẻ trộm nghiệp dư mà không thể giấu đi tiếng động, hệt như muốn báo cáo mình đang ăn cắp, còn hét toáng lên nữa. Trông kìa, cửa phòng sắp bị phá rồi, nhìn tay nắm cửa xoay xoắn vặn mình mẩy đủ kiểu kia là biết ấy mà.
“Thiếu gia, thiếu gia Eldric...” Trái với vẻ kệch cỡm đáng lên có của một tên cướp, giọng điệu ấy không theo lẽ thường, khá nhỏ nhẹ với âm cao thanh thoát.
Bỗng, trong chốc lát, không còn một động tĩnh nào được cất lên nữa. Tên trộm đã bỏ cuộc, hoặc có lẽ hắn đi gọi thêm đồng bọn.
Lạch cạch,... két.
Đó là giai điệu phát ra từ việc chìa khóa kêu, rồi tiếng cửa ẩm thấp xoay ngược chiều bản lề. Theo sau đó, một hầu nữ tóc đen nhánh bước vào và cô bất giác thở dài. Thấy thiếu gia còn đang ngủ nghê trương phình mắt, cô không khỏi nhìn cậu ta với một ánh mắt khinh khỉnh.
Cô rảo bước tới chỗ cửa sổ, cẳng chân nhỏ nhắn bứt phá sự cản trở của tà váy nhăm nhúm sẫm màu ôm sát, cũng chẳng kìm nén được tiếng đế dày cứng nện vào sàn gạch lát như tiếng gõ cửa. Khi đã thành công tiến tới, tay cô vén nhẹ chiếc vải lụa rèm đang che chắn vị công tử khỏi ánh mặt trời. Cô định dùng chính cái thứ sáng soi đang rọi thế gian kia để giúp đỡ mình gọi người.
Ánh nắng chảy đầy vai, làm Thiên Phi nhăn nhúm mặt mày, nheo mắt thức dậy. Chà, đã đến lúc cậu tỉnh giấc để cho tên trộm kia một bài học rồi!
“Aaaaaaaa,... trộm kìa!” Tuy vậy, Thiên Phi giật nảy mình, toan hét lên bằng ngôn ngữ mẹ đẻ trước khung cảnh mờ ảo ngay tầm mắt: một cô gái đang chỉnh sửa vạt rèm vải cửa sổ, nhằm buộc gọn nó vào. Cậu nhanh chóng sờ soạng chỗ để hộp đựng dao găm giấu dưới gối, cảnh giác.
“Nô gia không phải kẻ trộm đâu! Ngài nên đeo kính vào rồi thức dậy đi ạ, để tôi còn thay ga giường nữa.” Hầu nữ bằng cách nào đó nhận ra nội dung lời nói mớ của thiếu gia trong khi vẫn đang tập trung vào công việc.
“Eloise? Là cô sao?” Thiên Phi nghi ngờ. Eloise là hầu nữ của dinh thự, thường xuyên gọi Eldric dậy mỗi sáng sớm, làm cậu ta phàn nàn với ngữ khí kì lạ trong Nhật Ký khi thức đêm đọc sách.
“Vâng?”
Thiên Phi nghe thế bèn cất đi sự cảnh giác, tay trái nhấc ra khỏi chiếc gối êm ái kèm theo hai đồ vật. Đều là hộp gỗ, một để đựng gọng kính, một để đựng dao găm. Sau khi giấu xong cả hai nơi túi quần, và từ tốn kẹp chặt gọng kính vào sống mũi, cậu lén nhìn trộm Eloise. Là một thiếu nữ xinh đẹp, đáng tuổi hoa đào chớm nở, nom có vẻ ngang ngang mấy bạn nữ ở trường. Tóc khá gọn gàng, buộc đuôi ngựa bằng dải ruy băng cũ mèm, lọn dài nhất cũng chỉ đến chơm chớm ngang cổ, dù không đung đưa, vẫn sẽ để lộ ra chiếc gáy trần nhẵn nhụn, không tì vết. Ươm mình trong bộ váy hầu đen lấm lem sắc trắng, dù bó khá sát, song vẫn không đủ để bù vào thân hình chẳng có lấy một mẩu đường cong ra dáng trừ phần eo nhỏ, nhưng lại cao ráo. Thành thử ra nếu mặt không trắng nõn, mà góc cạnh và tóc ngắn hơn, cô ấy biết đâu đấy sẽ cưa đổ được mấy bạn nữ khác bằng vẻ ngoài của mình. Còn về đôi mắt thì sao, ái chà, nó còn sáng rực hơn cả mắt Clara nữa, dù màu nâu, như thể bắt gọn ánh nắng ban mai và nhốt vào trong vậy.
Rồi không nói trước, mà có lúc nào nói trước đâu, cảm giác tò mò luôn như vậy mà. Thiên Phi muốn biết tại sao cô ấy làm việc nơi đây, chắc là gia cảnh khốn khó...
Đương lúc thư thái vươn vai chợp chợp mắt, thì dáng dấp đống đồ vật trên bàn cùng hình hài cái balo đập mạnh mẽ vào mắt. Chết tiệt, đó không phải đồ vật người ngoài có thể nhìn thấy được, tiền với nhật ký càng không thể. Thế là Thiên Phi nhanh chóng đảo mắt quanh phòng, xác định mục tiêu, xong lại nhìn đến tiến độ công việc sắp hoàn thành của Eloise mà chồm mình. Chạy phi nước dại đến, gom toàn bộ lại rồi dùng thân hình nhỏ bé che chắn cho chúng.
Âm thanh xột xoạt lọt vào tai, Eloise tò mò ngoái lại. Chỉ thấy thiếu gia quần áo xộc xệch ôm trọn hai quyển sách, hoặc vở to đùng cũ kĩ, thì thở dài rồi quay mặt đi.
Thiên Phi gượng gạo rõ rệt, một tay xu đống tiền, một tay dọn dẹp đống sách, cẩn thận cất bém chúng đi. Vừa làm, cậu vừa nhìn lén nhìn Eloise nơi rìa tầm mắt. Giờ mới nhận ra, là cùng một với hầu nữ hôm qua đẩy xe đưa đồ ăn tối, cảm giác thân thuộc nhẹ vẫn còn đó. Bất giác, Thiên Phi cười trừ rồi cất tiếng: “Này cô gái...”
“Vâng?”
“À, không có gì đâu.”
Dứt lời, Thiên Phi tự đánh chìm bản thân, trở về trong sự bao bọc chảy xiết của dòng suy nghĩ. Cậu nhớ rõ trừ gia đình Eldric, không ai khác mang lại cảm giác thân thuộc, ngoại lệ duy nhất vậy mà lại là cô gái trước mắt. Nếu giả thuyết nhất thời hôm qua đúng, thì hẳn Eldric có một kỷ niệm đáng nhớ với Eloise. Vừa rồi, Thiên Phi tính hỏi gia cảnh, cũng như kỷ niệm đó là gì. Tuy nhiên, hẳn Eloise chưa biết cậu đang giả làm Eldric bị mất trí, nên không vội để lộ sự nông cạn của bản thân làm chi. Ngay tầm mắt với tới, vẫn còn hai quyển nhật ký, cứ từ từ thanh thản đã.
Sau khi xử lý gọn gàng mấy thứ nên giấu, Thiên Phi định dặn Eloise, đang ôm gấp ga giường, đừng táy máy nhưng nghĩ lại thì bảo như thế có khi còn khiến vị hầu nữ này tò mò hơn, nên im bặt. Cậu lặng lẽ lấy quần áo, rồi đi ra ngoài hành lang, nhớ lại quãng đường đi tới phòng tắm, rảo bước vui vẻ.
‘Sao cô ta có chìa khóa phòng mình nhỉ? Eldric đang làm cái quái gì vậy? Có biết ông đây nhiều bí mật lắm không hả?’ - Thiên Phi tức tối tại khoảnh khắc nhìn thấy tay nắm cửa và nhớ rằng hôm qua đã chốt nó lại.
Thời gian thấm thoát đưa đẩy. Dường như chỉ trong cái nháy mắt, Thiên Phi vệ sinh cá nhân, thay xong quần áo, sửa soạn rồi đi đến phòng ăn. Dẫu sao cũng là công việc nhàm chán ngày cuối tuần.
Đứng trước cửa gỗ to lớn hôm qua, không đi cùng Clara, Thiên Phi nuốt một ngụm nước bọt, gõ cửa. Như mọi khi, chẳng hề có tiếng đáp lại, cậu đẩy cửa, liền tiến vào trong. Và thật không ngờ, không có ai cả. Mùi hương dịu nhẹ của nước lau nhà vẫn còn phảng phất chưa phai kết hợp cùng ánh sáng của ngày mới đập vào mắt, không phải của đèn ma pháp, mà từ hai khung cửa sổ dàn trải phía kia tường, làm người ta thấy bình tĩnh. Bàn gọn ghẽ êm mình dưới sự bao chùm của khăn trải, ghế trống chơn xếp vai kề vai như hai bức tường dài, ngước lên trần nhà còn thấy hai cái đèn chùm thời thượng treo lủng lẳng, to tướng. Tổng quan thì không mấy trống rỗng nhưng yên tĩnh đến lạ.
Chẳng nhẽ đã quá giờ ăn sáng? Không, mới khắc thứ 2 canh 3 (06:20) thôi mà.
Cậu chỉ đành soải bước, tìm tới chỗ ngồi hôm qua, chễm chệ đặt mông xuống. Nhưng vì không có ai nên bản tính tò mò trỗi dậy, Thiên Phi nghịch ngợm khăn trải bản, xem xét chất liệu bàn ghế,... Sau một hồi thì bên ngoài bập bẽ tiếng bước đi liên tục, không xen kẽ mà khá hỗn loạn, tiếng to tiếng nhỏ. Theo đó, Katarina nắm tay phiên bản thu nhỏ của mình, mở cửa. Clara đang bậm bịu xoa xoa tròng mặt để gạt đi cái mớ ngủ ngơ ngác, mẹ cô bé thì dường như lo lắng thoáng chốc tại khoảnh khắc nhìn thấy Thiên Phi. Nhưng rất nhanh thôi, cái ưu tư ấy đã bị gạt đi, cô chắc là đã được Wilfred giải thích, có lẽ vậy.
Thấy cảnh bản thân đang lém lỉnh sờ soạng bàn ghế bị phát hiện, Thiên Phi bèn lấp liếm cho qua bằng câu nói đáng ra không nên: “Dạ thưa mẹ thân mến...”
“...”
“Con đùa thôi!”
Vẻ mặt Katarina vừa dịu đi liền hơi biến sắc trở lại, hẳn trò đùa đã có tác dụng nhất định. Chí ít không vui với phu nhân nhưng Thiên Phi cảm thấy sảng khoái khi nhìn biểu cảm ấy, giống hệt cái hôm qua khi cậu nói câu tương tự vậy, hiếm thấy mà giờ nhìn nhiều quá có khi nào nó sẽ trở nên tầm thường không?
Clara nhìn mẹ mình bị trêu đùa cảm xúc, liền nhướn người, bướng bỉnh nói: “Anh hai không được ghẹo mẹ!”. Rồi dựt phắt tay cô và chạy một mạch đến trả thù. Đáng tiếc, e rằng cái vóc dáng khiêm tốn ấy không phải mối nguy to lớn. Như hôm qua, Thiên Phi dễ dàng ngăn cô bé bằng một tay, tay còn lại ẵm Clara lên rồi nhéo má. Tất nhiên cũng bị véo lại nhưng mừng thay vì nó nhẹ nhàng hơi hôm qua nhiều, chắc tại chưa ăn sáng rồi.
Cảnh hai anh em vui vẻ nhất thời làm Katarina cũng vui sướng theo, cô che miệng cười cợt rồi ngồi vào chỗ đối diện Thiên Phi. Chỉ biết nhìn hai người con của mình, miệng đôi lúc muốn mở nhưng lại im lìm, chẳng nói chẳng rành như thể bị mặc cảm. Clara thấy thế liền véo má Thiên Phi mạnh mẽ, tạo thành một vết ửng hệt như hôm qua, ở má còn lại, trông khá đối xứng.
Cô bé một tay chỉ về phía Katarina, thì thầm: “Xem trò đùa của anh kìa.”
“Ách... Anh biết rồi, biết rồi... Giờ thì thả tay ra đi.”
“Nhớ giúp mẹ vui lên đấy!”
Thiên Phi gật đầu lia lịa và may mắn được tha bổng cho hốc má trước sức kéo quái kiệt. Cậu xoa má, ngước nhìn thấy dáng vẻ của Katarina, và biết mình phải nói gì đó, nhưng liệu có gì để nói không? Chả lẽ nhắc lại truyện tối qua?
“Mẹ có chuyện gì bất cập sao?”
Cô chống tay lên cằm, vừa ngắm nghía đứa con quý tử, cân nhắc lời lẽ trong một quãng lặng, rồi mở lời.
“Cha con ấy,... hốc rượu xong chẳng hiểu sao nôn ói ở nhà vệ sinh, nhìn nhọc nhằn lắm, rồi đêm tới trằn trọc, giờ thì ngủ say như chết vậy. Có lẽ bữa sáng nay phải thiếu cha của con rồi!”
“Cha uống rượu nhiều mà tửu lượng không tốt á?” Thiên Phi phì cười, tuy vậy, câu nói tiếp theo của Katarina khiến cậu hơi nghĩ ngợi.
“Đâu có, Wil trông to lớn như vậy, tửu lượng lúc nào cũng tốt... Hôm qua, có nói với quản gia gì đó, sáng nay thì không thấy quản gia đâu, làm mẹ suy ngẫm một chút.”
Sau một lúc nghĩ ngợi thì cậu lắc đầu, biết đâu đấy Wilfred bị trúng gió...


0 Bình luận