• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 03: Bi kịch sân khấu múa rối nước

Chương 03 - Hồi I: Sân khấu câm lặng

0 Bình luận - Độ dài: 2,786 từ - Cập nhật:

Trong một vụ án được tính toán hoàn hảo, không có chỗ cho sự trùng hợp. Mọi chi tiết dù là nhỏ nhất đều phải là một nước cờ có chủ đích.

Đêm đó tôi không ngủ được. Căn phòng ngủ quen thuộc trở nên ngột ngạt. Bóng tối ngoài cửa sổ đặc quánh nhắc tôi nhớ màu nước đen của cái hồ định mệnh. Các manh mối vụ án xoáy trong đầu tôi: thi thể trắng bệch nổi lên giữa buổi diễn, những lời phàn nàn ác cảm về nạn nhân, thanh sào gãy đôi năm năm trước, con dấu gỗ bí ẩn. Chúng tưởng chừng rời rạc nhưng trực giác báo hiệu một sợi dây logic ngầm liên kết tất cả.

Tôi ngồi bật dậy, đầu óc căng như dây đàn. Vấn đề then chốt chính là thời gian. Đó là điểm phi lý nhất, là khúc mắc chết người trong bản nhạc giao hưởng tội ác này. Làm thế nào một thi thể có thể “chờ đợi” đến đúng sáng thứ Ba mới nổi lên? Theo nguyên lý sinh học cơ bản, một xác chết chìm xuống nước sẽ trải qua quá trình phân hủy yếm khí, sản sinh ra khí gas (chủ yếu là methane và hydrogen sulfide) tích tụ trong khoang bụng và các mô. Chính khí này làm giảm tỷ trọng cơ thể, khiến nó trương phình và nổi lên như một quả bóng. Với cái nóng thiêu đốt đặc trưng của tháng Tám, tốc độ phân hủy và sinh khí phải diễn ra cực nhanh. Tính toán thô sơ dựa trên nhiệt độ nước và khối lượng cơ thể cho thấy: lẽ ra, thi thể phải nổi muộn nhất là vào đêm thứ Hai! Vậy, tại sao lại chậm trễ gần 12 tiếng? Có phương pháp nào kìm hãm được quá trình tự nhiên khắc nghiệt đó? Và quan trọng hơn, làm sao để che giấu được mùi xác thối rữa đặc trưng, thứ mùi kinh hoàng sẽ bốc lên ngay khi quá trình phân hủy bắt đầu, trước cả khi xác nổi?

Một giả thuyết chợt lóe lên: Giả sử ông Lâm đã bị sát hại ngay từ chiều Chủ Nhật. Liệu hung thủ có thể đã bảo quản thi thể ở một nơi khác lạnh, khô ráo để làm chậm phân hủy, rồi chỉ đem thả xuống hồ ngay trước hoặc trong buổi diễn thứ Hai?

Ngay lập tức, tôi tự bác bỏ ý tưởng này. Lý do? Di chuyển một thi thể trưởng thành nặng nề qua khuôn viên nhà hát đông đúc, dưới ánh đèn sân khấu và sự hiện diện của hàng chục người, mà không để lại bất kỳ dấu vết nào là điều gần như bất khả thi. Quá mạo hiểm, quá dễ bại lộ. Trừ khi... trừ khi đó là một âm mưu tập thể, với sự đồng lõa của nhiều người trong đoàn kịch, cùng nhau bao che và thực hiện. Giả thuyết này khả thi hơn về mặt lý thuyết, nhưng động cơ lại không vững. Theo những gì nghe được, hầu hết nhân viên và nghệ sĩ đều không ưa ông Lâm, nhưng sự bất mãn trong công việc khó có thể biến thành thù hận đủ lớn để nhiều người cùng nhúng tay vào một vụ giết người và táng tẩu thi thể. Quá phi lý, quá phức tạp, do đó ít khả năng xảy ra.

Dòng suy nghĩ quay trở lại điểm xuất phát: Mùi hôi thối. Che giấu mùi... Khử mùi... Bỗng nhiên, một ký ức mờ nhạt từ thời cấp hai sống dậy – bài giảng về phản ứng hóa học của vôi sống. Vôi! Đúng rồi! Những người nghệ sĩ có nhắc đến việc họ “khử trùng nước hồ” trước mỗi buổi diễn bằng thứ bột màu trắng. Chính là vôi bột – Canxi oxit (CaO). Tính chất hóa học của nó giải thích tất cả: Khi gặp nước, CaO phản ứng mãnh liệt (CaO + H2O → Ca(OH)2), tỏa nhiệt lớn, tạo thành dung dịch Canxi hydroxit có tính kiềm rất mạnh (pH cao). Môi trường kiềm này là “cơn ác mộng” của phần lớn vi khuẩn kỵ khí, thủ phạm chính của quá trình phân hủy sinh khí. Nó ức chế hoạt động của chúng, làm chậm đáng kể tốc độ thối rữa và sinh khí gas, giải thích cho việc thi thể nổi chậm. Hơn nữa, mùi hăng nồng, cay xốc đặc trưng của vôi sống là một chất khử mùi cực mạnh, hoàn toàn có khả năng lấn át và che giấu những mùi tử khí nhẹ ban đầu phát ra từ thi thể đang trong giai đoạn đầu phân hủy dưới đáy hồ.

Tuy nhiên, tôi lập tức nhận ra điểm yếu của lý thuyết này. Vôi bột không phải là thần dược. Khả năng khử mùi của nó có giới hạn. Với một thi thể lớn nằm lâu trong hồ nước tù đọng, mùi thối rữa đậm đặc cuối cùng sẽ bùng phát và khó có thể bị che lấp hoàn toàn bởi mùi vôi, nhất là khi nồng độ vôi giảm dần. Hơn nữa, việc thay đổi môi trường hóa học nước (độ pH tăng đột biến) có thể gây ra những thay đổi bất thường trong quá trình trương phình và phân hủy của thi thể, khiến việc giám định pháp y để xác định chính xác thời điểm tử vong trở nên cực kỳ phức tạp – một chi tiết có thể đã nằm trong kế hoạch của hung thủ để gây nhiễu thông tin.

Những suy luận đêm khuya dồn tôi vào một con đường tưởng như bế tắc. Tôi đã có mảnh ghép quan trọng: việc sử dụng vôi bột để khử trùng đồng thời che giấu mùi và làm chậm phân hủy. Nhưng câu hỏi lớn vẫn treo lơ lửng: Làm thế nào một kẻ đơn độc hoặc một nhóm rất nhỏ có thể thực hiện tất cả những thao tác này một cách tinh vi, trong bối cảnh nhà hát nhộn nhịp chuẩn bị cho buổi diễn, mà không hề bị ai phát hiện? Và con dấu gỗ kia đóng vai trò gì trong kịch bản tội ác được dàn dựng tỉ mỉ này? Mọi thứ vẫn như một mê cung tối tăm. Hung thủ - kẻ đạo diễn thông minh và tàn nhẫn vẫn đang ẩn mình đâu đó sau tấm màn nhung sân khấu, lạnh lùng quan sát vở kịch mà hắn đã dàn dựng, với nụ cười đắc thắng ẩn sau bóng tối. Ánh sáng của sự thật vẫn còn chập chờn, nhưng những mảnh ghép đã bắt đầu rục rịch tìm về vị trí của chúng.

Hôm sau, khi vệt sáng đầu tiên của bình minh vừa rạch ngang chân trời, len lỏi qua cửa sổ chiếu thẳng vào phòng, cơ thể tôi đã bật dậy như một cỗ máy được kích hoạt tự động. Mệt mỏi đè nặng từng khớp xương sau một đêm suy luận căng thẳng, nhưng tâm trí lại tỉnh táo lạ thường. Sự mâu thuẫn giữa thể xác rã rời và đầu óc minh mẫn khiến mỗi cử động đều nặng nề.

Đang cầm bàn chải đánh răng, ánh mắt tôi vô tình bắt gặp hình ảnh vội vã của bố lướt qua cánh cửa mở trong gương. Phản xạ đánh hơi thấy sự thú vị dấy lên ngay lập tức. “Bố đi đâu sớm thế?” Tôi hỏi, giọng còn đầy kem đánh răng. Bố quay lại, miệng đang nhồm nhoàm một nửa ổ bánh mì, giọng lẫn trong thức ăn nhưng rành mạch một thông tin quan trọng: “Có… thông tin mới.”

Hai từ “thông tin” như liều thuốc kích thích thẳng vào hệ thần kinh. Tôi vội súc miệng, quẳng bàn chải, bẽn lẽn nhưng quyết liệt bám theo gót bố. Lần này, ông không những không càu nhàu mà còn gật đầu hài lòng. Tôi biết vai trò “trợ lý ghi chép” của mình trong những chuyến đi cùng bố thu thập tin tức đã được công nhận, đây là một cơ hội quý giá để tiếp cận hiện trường.

Chiếc xe phóng vút qua những con đường còn chìm trong ánh nắng nhẹ nhàng, hướng thẳng đến nhà hát. Nơi đây hiện ra dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, nhưng không khí u ám, nặng nề còn đậm đặc hơn cả ngày hôm qua. Cánh cửa gỗ lớn của nhà hát giờ đây giống như miệng một con quái vật đen ngòm, phả ra hơi lạnh thấu xương. Sự tĩnh lặng bao trùm khác hẳn không khí náo nhiệt hỗn loạn của ngày phát hiện thi thể. Bên trong, dưới ánh đèn làm việc lạnh lẽo, những bóng áo cảnh sát cúi thấp, tỉ mẫn quét từng centimét sàn khán phòng, tìm kiếm bất kỳ manh mối nhỏ nhoi nào còn sót lại – một bầu không khí đặc quánh sự chờ đợi và căng thẳng.

Khi chúng tôi bước xuống khu vực gần sân khấu, một nhóm cảnh sát đang trao đổi sôi nổi bỗng im bặt. Ánh mắt họ dồn về phía chúng tôi, đầy cảnh giác lẫn mệt mỏi. Viên cảnh sát dẫn đường nhanh chóng giới thiệu. Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ quyết đoán và có lẽ là người chỉ huy, bước ra trước, cái nhìn sắc lẹm quét qua hai cha con tôi trước khi lên tiếng.

Giọng nói của chú trầm, rõ ràng, từng câu từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi phát ra: “Kết quả ban đầu đây. Việc lấy lời khai từ nhân viên và nghệ sĩ nhà hát... gần như bế tắc.” Chú ngừng lại một nhịp, ánh mắt đánh giá phản ứng của chúng tôi. “Phần lớn đều có khả năng khá lớn: hoặc ở nhà nghỉ ngơi, hoặc tập luyện một mình tại nhà trong khung giờ nghi vấn tối Chủ Nhật.”

Rồi chú tiếp tục, giọng chuyển sang trầm hơn, mang theo sức nặng của kết luận pháp y: “Báo cáo giám định đã xác nhận: Nguyên nhân tử vong là ngạt nước. Tuy nhiên...” chú nhấn mạnh từ này, tạo ra một khoảng lặng đầy kịch tính “...trong máu nạn nhân phát hiện dấu vết của một loại thuốc mê có tác dụng nhanh.”

“Thuốc mê!” Tâm trí tôi gần như thét lên. Đây chính là bằng chứng không thể chối cãi cho một vụ giết người được tính toán! Kẻ đó đã hạ gục ông Lâm trước khi dìm xuống hồ! Niềm phấn khích vừa dâng lên thì lập tức bị dập tắt bởi thông tin tiếp theo.

“Nhưng,” viên sĩ quan cảnh sát thở dài, vẻ mặt thoáng chút bất lực, “theo lời bạn bè, đồng nghiệp thân thiết, ông Lâm thời gian gần đây thường xuyên bị chứng mất ngủ hành hạ. Ông có thói quen uống thuốc ngủ mỗi tối. Rất nhiều người biết điều này.”

“Thì ra vậy,” suy nghĩ trong đầu tôi chạy đua. Thuốc mê... hay chỉ là thuốc ngủ? Làm sao phân biệt được trong một cơ thể đã trải qua quá trình ngâm nước? Liệu đây có phải là một sự sắp đặt tinh vi để đánh lạc hướng?

Và rồi, thông tin quan trọng nhất được đưa ra: “Thời gian tử vong được khoanh vùng trong khoảng tối Chủ Nhật đến nửa đêm.” Chú gật đầu xác nhận thêm: “Điều này phù hợp với lời kể của vài người hàng xóm, họ nhìn thấy ông Lâm rời nhà vào khoảng hơn tám giờ tối Chủ Nhật.”

“Tám giờ tối Chủ Nhật...” Tôi lẩm nhẩm. Một khoảng thời gian đủ dài và đủ tối cho một tội ác hoàn hảo. Khung giờ này hoàn hảo để thực hiện tội ác

Trước mắt chúng tôi, con đường điều tra dường như đang thu hẹp lại, chỉ còn là việc mày mò từng mảnh thông tin vụn vặt. Báo cáo pháp y tiếp tục đưa ra những kết quả gây bế tắc: Không một vết thương tích, không dấu hiệu xô xát hay vật lộn trên cơ thể nạn nhân. Ngoài lớp bùn đất từ hồ, cơ thể ông Lâm sạch sẽ một cách đáng ngờ, như thể hung thủ đã lau dọn cẩn thận hoặc... tội ác diễn ra mà không hề có kháng cự.

À, có một thứ ngoại lệ duy nhất – con dấu gỗ bí ẩn. Tôi biết cảnh sát đang dồn lực giải mã nó. Thông tin sơ bộ cho thấy đây không phải vật phẩm phổ biến, nó mang dấu ấn của sự đặt làm riêng, có thể là chìa khóa quan trọng. Với nguồn lực và kỹ thuật điều tra, tôi tin bí mật về nguồn gốc con dấu sớm muộn cũng sẽ lộ diện. Nhưng điều khiến tôi trăn trở sâu xa hơn: Liệu con dấu ấy sẽ dẫn thẳng đến chân tướng, hay chỉ là một ngọn đèn lẻ loi soi đường trong mê cung tối tăm này, thậm chí... là một con bài giả do hung thủ cố tình để lại?

Dòng suy tư của tôi bị cắt ngang bởi một tiếng “ọp” chói tai, kèm theo làn nước bắn tung tóe. Một thợ lặn, thân hình đen nhẻm trong bộ đồ bảo hộ, nhô lên khỏi mặt nước đen ngòm như một sinh vật huyền bí. Anh ta giơ cao một vật thể nặng nề, giọng nói bị bóp nghẹt qua chiếc mặt nạ: “Thưa sếp! Phát hiện một khối bê tông hình chữ nhật bất thường dưới đáy, gần trung tâm sân khấu! Có gắn vòng khuyên bằng sắt!”

Không khí lập tức căng thẳng hơn. Viên chỉ huy nhanh chóng tiến sát mép hồ. Với sự hỗ trợ của hai đồng đội, khối bê tông xám xịt, nặng trịch, phủ đầy rêu xanh và bùn nhầy nhụa được đưa lên bờ. Chiếc vòng khuyên sắt gắn trên đó đã hoen rỉ nặng, màu nâu gỉ sắt gần như hòa lẫn với lớp rêu dày.

Viên chỉ huy đeo găng tay chuyên dụng màu xanh, chú cúi xuống kiểm tra. Chú lật khối bê tông qua lại, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh đèn rọi. Ngón tay gõ nhẹ lên chiếc vòng khuyên, những mảng gỉ sắt li ti rơi lả tả. “Trông giống một loại neo cố định dây, có lẽ dùng để giữ chân sào hoặc phông màn trước đây,” chú lẩm bẩm, giọng đầy vẻ kinh nghiệm. Rồi chú quay sang cấp dưới: “Cất riêng nó đi. Chụp ảnh hiện trường đầy đủ. Sau đó hỏi kỹ quản lý nhà hát xem đây có phải đồ cũ của họ không.” Giọng điệu phớt lờ, coi đây như một vật vô thưởng vô phạt.

Khối bê tông bị khiêng sang một góc, nằm đó như một đống phế liệu bẩn thỉu. Nhưng khi ánh mắt tôi lướt ngang qua khối bê tông hoen gỉ, một chi tiết nhỏ như dao cứa vào nhận thức, khiến da gáy tôi dựng đứng. Xung quanh mép của khối bê tông, lớp rêu xanh và bùn đất dày đặc bị phá vỡ bởi một vệt xước thẳng, mỏng, rất mờ nhưng rõ ràng. Vệt xước ấy sạch hơn hẳn, lộ ra lớp kim loại sáng màu bên dưới, tươi tắn một cách kỳ lạ so với phần hoen rỉ cũ kỹ xung quanh. Ánh sáng phản chiếu yếu ớt trên vệt kim loại mới lộ đó giống hệt như dấu vết để lại của một vật dài và nhỏ, có lẽ từ một sợi dây cước hoặc xích, vừa bị mắc vào rồi giật mạnh ra trong thời gian gần đây! Kì lạ hơn là có nhiều vệt tương tự, nhưng chúng có vẻ đã từ lâu hơn vết đó rồi.

“Không thể chỉ là đồ cũ bỏ quên,” một tiếng nói thét lên trong đầu tôi. Vết xước mới này... Nó hoàn toàn có liên quan mật thiết đến vụ án này. Ai đó đã sử dụng khối bê tông này để cố định thứ gì đó nặng nề, rất có thể chính là thi thể ông Lâm và một phương thức cực kì tinh vi nảy ra trong đầu tôi.

Một thủ thuật mà có thể giải quyết một phần thắc mắc của tôi từ đầu vụ án tới giờ. Nhưng hiện tại tôi vẫn chưa thể đưa ra kết luận được.

Giờ đây tôi cần đến sự giúp đỡ của thằng bạn trời đánh kia, với bộ óc của nó tôi tin nó có thể đưa thủ thuật của hung thủ ra ngoài ánh sáng.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận