Volume 01: Dark Elf và những món nợ của quá khứ
Chương 12: Ngọn lửa phai tàn
0 Bình luận - Độ dài: 2,973 từ - Cập nhật:
Raizen khựng lại. Không phải vì sợ. Không phải vì ngạc nhiên. Chỉ đơn giản là một giây để hắn cảm nhận điều đó. Ira đang phá hủy tất cả. Ira đứng giữa biển lửa, bóng dáng lấp ló giữa những đốm sáng rực rỡ phản chiếu trên lớp lụa mỏng. Không còn vẻ trêu chọc. Không còn nụ cười mỉa mai. Chỉ còn đôi mắt đỏ rực, sôi trào những cảm xúc phức tạp.
“Ngươi sẽ không đi đâu cả.” Giọng Ira trầm xuống. Không còn châm chọc. Không còn cười nhạt. Chỉ có phẫn uất. Raizen dừng lại, nhưng chỉ trong một giây. Hắn không quay đầu. Hắn chỉ đứng đó, bóng lưng hắn bị ánh lửa nhuộm thành một sắc vàng cam.
“Ira.” Giọng hắn trầm và chắc nịch. “Bỏ ra.”
“Không.” Ira bước lên trước, lửa ma thuật vẫn cuồn cuộn quanh tay cô. “Ngươi sẽ không đi, Raizen.”
Gã Dark Elf thở ra một hơi chậm rãi. Hắn quay người lại, lần này, mắt hắn đối diện thẳng với cô.
“Cô thực sự muốn làm thế này sao?”
Ira cười lạnh. “Ngươi thực sự nghĩ ta không dám?”
Đằng sau hắn, căn phòng chứa trang bị sụp đổ. Ngọn lửa rồng thiêu rụi từng giá vũ khí, từng mảnh giáp, từng đồng vàng hắn từng để lại nơi này. Tiếng kim loại nổ lách tách trong nhiệt độ khủng khiếp, ánh sáng đỏ hắt lên tường như những vệt máu đang loang ra trong bóng tối.
Raizen nheo mắt. “Cô đang làm cái quái gì vậy?”
Ira không trả lời ngay. Cô chỉ đứng đó, nhìn hắn bằng đôi mắt dung nham đang sôi sục.
“Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi lấy lại tất cả mọi thứ sao?” Cô thì thầm, giọng khàn hẳn đi. “Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi chỉ đơn giản bước vào đây, nhặt lấy những gì ngươi từng vứt bỏ… và rồi lại rời đi?”
Lửa tiếp tục lan rộng, liếm dọc theo những kệ vũ khí. Tiếng kim loại giòn tan vang lên khi những thanh kiếm, thương, giáp trụ bị nung đỏ, dần biến dạng trong cơn nhiệt khủng khiếp. Raizen siết chặt tay, cảm nhận hơi nóng tràn qua làn da hắn.
“Đừng trẻ con, Ira.” Giọng hắn trầm xuống. “Đó là thứ ta để lại. Cô không có quyền phá hủy nó.”
Ira bật cười khẩy. “Ồ, thế à? Vậy còn ta thì sao, Raizen? Ta cũng là thứ ngươi đã để lại.”
Một giây im lặng chết chóc. Nhưng Raizen không nói gì thêm. Hắn chỉ bước thẳng về phía biển lửa. Đôi mắt Ira ngỡ ngàng - nhưng chỉ trong chớp mắt. Cô lập tức siết chặt bàn tay, lửa bùng lên mạnh hơn, nóng hơn, như một bức tường địa ngục đang chực chờ nuốt chửng kẻ điên rồ trước mặt.
Nhưng Raizen không dừng lại. Hắn băng qua ngọn lửa. Cơn nóng rát quét qua làn da hắn, nhưng hắn không quan tâm. Dưới lớp áo choàng cháy xém, hắn lướt qua đống tro tàn đang rực cháy, đôi mắt hổ phách không hề dao động dù cho mỗi bước đi là một cơn đau mới. Mỗi nhịp thở là một ngọn lửa đang siết lấy phổi. Nhưng hắn không dừng lại.
Tiếng lửa nổ lách tách, thiêu đốt mọi thứ. Kim loại nóng chảy, những thanh kiếm vặn vẹo, những bộ giáp hắn từng để lại vỡ vụn dưới sức nóng khủng khiếp. Một tia sáng đỏ rực hắt lên đôi mắt hắn, phản chiếu hình ảnh những mảnh vỡ tan tành làm gã Dark Elf thoáng khựng lại.
Chỉ là một khoảnh khắc. Một giây ngắn ngủi. Nhưng trong ánh mắt hắn, thứ vừa biến mất không chỉ là trang bị hay tài sản. Chúng là quá khứ, là những năm tháng mà hắn đã từng nghĩ rằng có thể quay lại bất cứ khi nào.
Và khi ngọn lửa nuốt chửng tất cả, giống như chính quyết định của hắn. Hắn siết chặt nắm đấm. Một cơn giận khẽ lóe lên trong đôi mắt vàng, nhưng rồi… biến mất. Raizen thở ra, rất khẽ. Hắn cất bước. Không vội vã. Không hoảng loạn. Chỉ là một sự chấp nhận.
Hắn không cần mọi thứ. Hắn chỉ lấy những gì thuộc về hắn. Đầu tiên là cặp đoản thương [Chronos Twin]. Chúng vẫn còn đó, dù đã bị lửa nung đến mức sáng rực lên như hai mảnh sắt đỏ. Raizen vươn tay, nắm lấy chúng - một luồng khí lạnh lan tỏa từ thân thương, dập tắt ngay lớp lửa ma thuật còn sót lại. Ký tự thời gian khắc trên thân vũ khí vẫn còn nguyên vẹn. Chúng chưa từng thuộc về ai khác ngoài hắn.
Hắn quay người, bước về phía một hòm vàng, mở nó ra. Ngọn lửa đã lan đến nửa căn phòng, nhưng đống vàng bên trong vẫn nguyên vẹn. Raizen không chần chừ - hắn chỉ lấy đúng mười ngàn đồng vàng, rồi đóng nắp hòm lại.
Cuối cùng, hắn nhìn về phía bộ giáp [Chronos Aegis] cũ kĩ. Nó đã bị lửa liếm qua, nhưng vẫn không hoàn toàn bị hủy hoại. Những vết cháy đen bám dọc theo lớp vải lót bên trong, nhưng các mảnh giáp vẫn rắn chắc, như thể đang thách thức ngọn lửa muốn hủy diệt chúng. Raizen không mặc vào ngay. Hắn chỉ đơn giản cầm lấy nó, vác lên vai và rời khỏi căn phòng, bước ra khỏi biển lửa như thể nó chưa từng tồn tại. Một tiếng kim loại nứt vỡ vang lên phía sau. Một mảnh giáp cuối cùng bị lửa nuốt trọn, sụp đổ hoàn toàn. Hắn không quay đầu.
Ira đứng đó, nhìn hắn. Cô không nói gì. Cô chỉ nhìn hắn, như thể… cô đang nhìn lại một thứ gì đó đã mất. Raizen dừng lại ngay trước mặt cô. Lửa vẫn cháy xung quanh, phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của hắn.
“Đừng cản ta. Ira.”
Ira run lên. Chỉ trong một khoảnh khắc. Chỉ trong một thoáng. Nhưng rồi - ẦM! Cơn bão lửa thứ hai bùng lên ngay lối ra. Raizen khẽ nhíu mày. Hắn biết cô sẽ làm thế. Nhưng lần này, hắn không chỉ bước qua. Hắn dừng lại nhìn cô thật lâu. Và Raizen chợt nhận ra -
Ira không còn giận dữ. Không còn thịnh nộ. Không còn lửa căm hờn trong đôi mắt đỏ rực đó nữa. Chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng. Một thứ tuyệt vọng câm lặng, không gào thét, không giãy giụa. Một thứ tuyệt vọng chỉ những kẻ đã bị bỏ lại phía sau mới hiểu.
Raizen thở dài. Hắn bước thẳng vào lửa lần nữa. Lửa bùng lên dữ dội, liếm dọc cơ thể hắn. Cơn nóng rát tràn qua lớp áo choàng, len lỏi vào từng thớ da như hàng nghìn mũi kim đang đâm xuyên qua hắn. Không có ma thuật bảo vệ. Không có rào chắn. Lửa True Dragon không phải thứ mà một sinh vật bình thường có thể chịu đựng – nó ăn sâu vào từng tế bào, thiêu đốt cả máu thịt lẫn linh hồn. Nhưng Raizen vẫn bước tới.
Một bước. Hắn cảm thấy lớp da trên tay căng ra vì sức nóng khi đến gần tường lửa.
Hai bước. Ngay cả khi bức tường lửa vẫn đang cháy rực, Raizen vẫn bước thẳng vào đó.
Ira mở to mắt. “Raizen, ngươi—” Bàn tay cô khẽ giơ lên. Không phải để đánh. Không phải để ngăn. Chỉ là… một phản xạ vô thức. Nhưng hắn đã đi qua. Hắn không dừng lại. Hắn thậm chí còn không quay đầu.
Ba bước. Và hắn đi xuyên qua lửa. Không ma thuật bảo vệ. Không rào chắn. Không ngăn cản. Chỉ có ý chí tuyệt đối. Và khi hắn bước ra khỏi bức tường lửa, bất chấp da thịt bị bỏng hắn vẫn không chút lung lay, gào thét. Hắn chỉ đứng đó, đối diện với Ira, với đôi mắt hổ phách sắc hơn lưỡi dao.
“…Ta đã nói rồi.” Giọng hắn thấp và trầm. “Ta sẽ không bỏ mặc con bé đó.”
Ánh mắt Ira run lên trong một thoáng. Lửa tắt. Nhưng Ira không tắt theo. Cô vẫn đứng đó, bàn tay siết chặt đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. Raizen thật sự đã đi.
Cô vẫn đứng đó, ngón tay hơi run, như thể vừa chạm vào thứ gì đó không còn thuộc về mình nữa. Cô đã từng ôm lấy hắn, từng cảm nhận hơi ấm của hắn. Nhưng giờ đây, dù có đốt cháy cả thế giới… cô vẫn không thể giữ được hắn.
Không quay đầu. Không do dự. Không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài hơi nóng còn vương trên nền đá. Một phần trong cô muốn gọi hắn lại. Một phần trong cô muốn ngăn hắn một lần nữa. Nhưng cô không thể. Vì nếu cô làm vậy, có nghĩa là cô đã thua. Vì nếu cô làm vậy, có nghĩa là hắn sẽ lại rời đi - lần nữa.
Ánh mắt Ira tối sầm. Lửa quanh cơ thể cô vẫn cháy, nhưng không còn hoang dại nữa - nó chỉ còn là tàn dư của một thứ gì đó đã không thể bùng lên lần nữa. Đôi môi đỏ khẽ mím lại. Cô nghiêng đầu nhìn về phía Raizen biến mất, giọng cô trượt khỏi lưỡi trong một tiếng thì thầm khô khốc.
“…Lại một lần nữa.” Hắn quay lưng. Giống như ba mươi năm trước. Giống như tất cả những lần trước đó. Và có lẽ cũng giống như tất cả những lần sau này.
Tiếng vang của câu nói ấy lướt qua các cột đá, lướt qua vương quốc trống rỗng mà cô đã xây dựng. Không ai đáp lại, chỉ có im lặng. Những cơn gió lạnh buốt lướt qua ngai điện. Đôi mắt đỏ của Ira vẫn ghim chặt vào nơi Raizen biến mất, nhưng cơn run rẩy nơi đầu ngón tay đã dừng lại. Không còn gì nữa. Hắn đã đi. Hắn luôn luôn rời đi. Hắn đã bỏ lại cô. Một lần nữa.
Cô chỉ đứng đó. Không cử động. Không thở. Không nhận thức. Cô đã biết điều này từ lâu. Nhưng cô chưa bao giờ để bản thân chấp nhận nó.
Ira cười nhạt, một tiếng cười trống rỗng, vỡ vụn như thuỷ tinh nứt dưới áp lực của lửa. Và rồi cột lửa bùng lên. Không phải một ngọn lửa bình thường, mà là sự cuồng nộ thuần túy của một True Dragon. Sảnh đường rung chuyển dữ dội khi những cột đá nứt toác, nền hắc diện thạch dưới chân cô vỡ vụn bởi áp lực tột cùng. Gió lửa cuộn trào từ cơ thể cô, những dòng dung nham vẽ lên không khí những đường nét đỏ rực tựa vết cắt xuyên qua thực tại.
Từ dưới chân cô, từng vòng ma lực xoáy tròn như một cơn bão hủy diệt, xoáy sâu vào mặt đất, dồn ép thành một luồng lửa mạnh chưa từng có. Cô dồn toàn bộ sức mạnh của mình vào đòn đánh. Cơn giận không còn kìm nén nữa - cô sẽ thiêu rụi mọi thứ. Mọi thứ. Mọi thứ mà hắn đã bỏ lại.
Ira rít lên, một tiếng gầm trầm khàn rung chuyển cả cung điện. Cô xoay người, toàn bộ năng lượng hội tụ về phía trước, đôi mắt dung nham sáng rực không khác gì hai vầng thái dương rực cháy trong đêm tối. Đôi cánh ẩn giấu lặng lẽ mở ra sau lưng, bóng của cô trải dài lên những bức tường hoàng kim, trông như một bóng ma bị giam cầm trong chính ngai vàng của mình.
Và rồi, cô dồn toàn bộ sức mạnh.
Lửa hóa thành một cột sáng khổng lồ, gào thét lao thẳng về phía cổng chính - nơi duy nhất dẫn ra thế giới bên ngoài. Nó lao đi, xé toạc không gian, sức nóng của nó đủ để nung chảy cả kim loại, nghiền nát cả đá cứng, thiêu rụi bất cứ thứ gì chắn đường.
Nhưng nó không thể vượt qua.
Một bức tường vô hình chắn ngang, không rực rỡ, không hoành tráng - chỉ đơn giản là một làn sóng ma lực trong suốt. Ngay khi ngọn lửa chạm vào, nó bị đánh bật lại, tắt lịm như thể chưa từng tồn tại. Không có tiếng nổ, không có sự rung chuyển - chỉ một sự cự tuyệt lạnh lẽo đến tàn nhẫn.
Bởi vì phong ấn vẫn còn. Phong ấn mà hắn đã đặt ra.
Ira đứng yên, đôi mắt cô dán chặt vào nơi mà ngọn lửa vừa chạm vào. Lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở nặng nề, móng tay cô bấu vào lòng bàn tay đến mức máu rỉ ra. Nhưng cô không để ý. Cô đã biết điều này từ lâu. Cô đã luôn biết.
Raizen chưa bao giờ có ý định để cô đi.
Ba thập kỷ trước, hắn đã khóa cô lại, giam cầm trong vương quốc này, dưới lòng đất, giữa những ký ức đổ nát, hoang tàn. Hôm ấy, cô thức dậy, chăn vẫn còn vương hơi ấm. Nhưng chỉ là một phần nhỏ, mỏng manh đến đáng sợ. Cô đưa tay sờ lên mặt đệm. Vẫn còn vết lõm nơi hắn đã nằm. Nhưng hắn không còn ở đó. Tim cô thắt lại. Một cơn đau lặng lẽ nhói lên, như một vết cắt ngay trên da thịt.. Cơn bão linh cảm xấu ập đến khiến cô bật dậy, lao ra khỏi căn phòng. "Raizen!" Cô gọi. Không có ai trả lời.
Cô chạy qua hành lang cẩm thạch, qua những đại sảnh trống rỗng của vương quốc dưới lòng đất. Hắn không thể đi. Hắn không thể! Nhưng khi Ira cố bước qua cổng chính của cung điện, một màn chắn không thể thấy đã hất cô ra xa. Đó chính là một phong ấn, thứ chưa bao giờ tồn tại cho đến ngày hôm đấy.
Ira lần nữa tiến lại trước rào chắn vô hình ấy. Cô không tin vào mắt mình. Cô giơ tay chạm vào - ẦM! Một xung động mạnh đẩy cô lùi lại. Không phải ảo giác. Không phải sự nhầm lẫn. Hắn đã thật sự khóa cô lại.
Cô gầm lên, lửa bùng nổ quanh cơ thể. Một cú đấm thẳng vào phong ấn. Một luồng lửa rồng dội thẳng vào đó. Nhưng không gì thay đổi. Cô đập nát nền đá dưới chân mình. Cô gào thét đến khản cổ. Nhưng phong ấn vẫn trơ trọi.
Những lần cuối cùng khi cố thoát ra, cô đã đứng trước phong ấn. Đôi mắt đỏ không còn cháy lên lửa giận. Không còn rít gào. Không còn giãy giụa. Chỉ là trống rỗng.
Không gian như siết chặt lấy cô. Trái tim cô đập chậm lại, từng nhịp nặng như đá tảng. Và rồi, từng chút một, sức mạnh trong cô rút cạn. Cô không quỵ xuống ngay. Chân cô từ từ mất đi cảm giác, và rồi, cô khuỵu xuống nền đá lạnh lẽo, không còn một chút sức lực nào để đứng lên.
Đến hiện tại, tất cả những gì cô đang có - tất cả những gì cô đã xây dựng - đều chỉ là một cái lồng mạ vàng để trấn an bản thân rằng “Một ngày nào đó, hắn sẽ quay lại và đưa mình ra khỏi đây.”
Và hắn... hắn chưa bao giờ thực sự quay lại để giải thoát cô.
Ira bật cười. Một tiếng cười nhẹ, gần như nghẹn lại trong cổ họng. Cô quỳ sụp xuống, bàn tay chống lên nền đá lạnh lẽo, những lọn tóc vàng rơi xuống, che đi đôi mắt đang run rẩy. Cô đã giãy giụa suốt ba mươi năm trước. Nhưng lần này, cô không còn gì để giãy giụa nữa. Ngọn lửa quanh cô tắt dần, chỉ còn những tàn tro rơi xuống vai áo, lặng lẽ tựa chính tình yêu của cô bị thiêu rụi.
Tất cả những gì cô cần... chỉ là Raizen trở về.
Chỉ là cùng nhau, sống và tự do ở một chân trời khác, không bị trói buộc bởi bất cứ thứ gì. Chỉ là một lần duy nhất… hắn chọn cô thay vì bỏ đi.
Nhưng Raizen chưa bao giờ hiểu. Hắn chưa bao giờ muốn bị ràng buộc. Hắn chưa bao giờ chấp nhận rằng có một nơi nào đó để thuộc về. Hắn chưa bao giờ… muốn ở lại bên cô.
Cô cười khẽ. Một tiếng cười rạn vỡ, đứt quãng. Những giọt mồ hôi nóng bỏng rơi xuống nền đá, hơi thở cô rối loạn trong cái nóng của chính mình. Cô có thể thiêu rụi tất cả. Cô có thể nung chảy kim loại, biến đá thành tro tàn. Nhưng cô không thể chạm vào hắn. Hắn đã bước qua như thể ngọn lửa của cô không còn là của hắn nữa.
Không ai có thể khước từ tình yêu từ một True Dragon. Không ai… trừ hắn. Ira nắm chặt tay, ngọn lửa run rẩy quanh bàn tay nhỏ dần, nhỏ dần - cho đến khi tắt hẳn.
Ira ngẩng đầu, đôi mắt đỏ phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc đang dần tàn. Cô nhìn về phía cánh cổng một lần nữa, lần này không phải với sự phẫn nộ, mà với một nỗi đau sâu thẳm rồi nhắm mắt lại.
Bởi vì bây giờ, không còn gì cả ngoài bóng tối của vương quốc bị chôn vùi.


0 Bình luận