Quyển 1. Kẻ mang ủy thác

Chương 13: Dung mạo

Chương 13: Dung mạo

“Công chúa à, em có hài lòng với toàn bộ lời giải trình của tôi không?"

●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●

Hương tinh dầu và giai điệu lofi quấn quýt trong không gian, biến căn phòng nhỏ của Hạ Anh thành một ốc đảo ấm áp. Cô gái nhỏ thả mình vào dòng suy nghĩ cùng những bài toán, cảm giác bình yên lan tỏa. Cảm giác khô ran ở cổ họng vẫn mắc lại, Hạ Anh vươn tay lấy bình nước trong cặp để uống. Nhưng khi kéo nó ra, chiếc vỏ bình nhẹ tênh làm cô giật mình. Hóa ra đã cạn nước rồi. Cô nàng thiểu não, nhổm người đứng dậy để đi xuống tầng trệt lấy nước.

Ghế xoay quay ra, Hạ Anh lách người, tránh giẫm phải người thanh niên đang nằm trên sàn trùm mền kín đầu, chỉ lộ ra vài sợi tóc nâu. Saito Ken ngủ ngay ở giữa phòng, ngay sát cạnh chân giường của cô. Đường đường là một hoàng tử, chắc cậu ta cũng không ngờ được có ngày phải ngủ lay lắt như vậy đâu nhỉ?

Mà nhìn ông tướng nằm thoải mái vậy, cảm giác như không phải lần đầu ngủ bụi đâu ha?

Hạ Anh nheo mắt nghĩ rồi nhớ tới cái xuất thân là lính biên phòng của cậu ta, bắt đầu thấy hợp lý hơn cho một số hành vi tùy tiện của người đó.

Cô bước chân nhẹ nhàng và lắc đầu ngán ngẩm. Vốn định hùng hổ lôi cậu ta ra khỏi phòng, nhưng Saito Ken đã đi ngủ thật, cô đành nhịn cho cậu ta yên thân. Trông thấy cái mền nhỏ không đủ quấn lấy thân người đó, trong lòng cô mang chút khó chịu. Mang theo suy nghĩ phải đổi cho cậu ấy cái mền khác to hơn, Hạ Anh cầm bình rỗng đi một mạch xuống nhà. Đến khi bóng tối của tầng dưới giăng kín tầm mắt, cô nàng mới ngẩn người, nuốt khan một ngụm.

Gian nhà tối om, chỉ để lại một ngọn đèn bếp ấm vàng hiu hắt. Cô bé nhanh chân đi về hướng bếp châm nước, không hiểu sao cứ thấy hơi sờ sợ. Căn nhà yên ắng quá, bình thường sau khi tắt đèn, cô luôn cố thủ ở tầng trên cả đêm cho đến khi ánh bình minh lên. Xui lắm mới có một hôm như thế này.

Cô đang đứng thừ người chờ từng dòng nước từ máy lọc đổ đầy vào bình rỗng thì sát cạnh chân vang lên một tiếng “tạch”. Hạ Anh hốt hoảng co chân, hậu đậu làm đổ một ít nước lên sàn. Cô nheo mắt nhìn, thấy một con thằn lằn nhỏ vừa rơi từ trần xuống đất, dọa cô muốn ú cả tim. Thiếu nữ không chờ nước đầy bình, dứt khoát đậy nắp, đi lên phòng cho đỡ sợ.

Cô nhỏ nhanh chân chạy ào lên cầu thang, xem ánh đèn trắng tỏa ra từ trong phòng là phao cứu sinh của mình. Đến khi cả người an toàn trong vùng sáng, cô mới thở phào một hơi.

Vừa bước vào trong phòng, sự ấm cúng và thơm dịu của không gian đã bao bọc lấy cô. Hạ Anh thấy tên osin kia đã thức dậy. Cậu ngồi xếp bằng, quấn mền, ngẩn người ra. Trông cậu ta nhưng một bé cún poodle lông nâu vàng đang ngơ ngác có hơi buồn cười, nỗi sợ hãi của cô bỗng chốc tan biến. Cô gái nhỏ tiến lên vài bước, trêu:

“Dậy làm chi nữa, ngủ tiếp đi. Tôi chuẩn bị đi ngủ rồi!”

Saito Ken giương mắt nhìn cô, quả đầu rối bù xù, mi mắt còn lụp xụp chưa tỉnh ngủ hẳn. Cậu ta che miệng ngáp rồi lắc đầu. Cô gái nhỏ đi ngang qua Ken, hỏi:

“Rồi ngủ một giấc có nhớ ra gì chưa?”

Đối với câu hỏi của chủ nhân, Saito Ken tựa như con rô bốt mới được lập trình về mặc định, gương mặt mông lung tựa là muốn hỏi cô có ý gì.

“Ơ hay, nãy nói ngủ để nhớ mà giờ mặt cậu có vẻ quên luôn rồi.” Nâng giọng cao hơn, Hạ Anh híp mắt dò xét Ken.

Tên nô lệ gãi đầu, biếng nhác ngáp thêm cái nữa, hiện một dòng chữ trước mặt:

“Không nghĩ ra.”

Hạ Anh mất hứng, không thèm nói nữa, tay thu dọn đồ vào ba lô, chuẩn bị nghỉ ngơi. Cô đứng dậy, đá nhẹ vào bàn chân cậu, giục:

“Vậy lăn xuống tầng dưới ngủ tiếp đi!”

Hoàng tử vẫn ngồi thừ người ra đó, lắc đầu, vẻ mặt rất kỳ quái. Sau đó, một câu hỏi màu tím lan ra giữa không khí.

“Chủ nhân, ngày mai ăn gì?”

Cô chủ nhỏ chợt nhớ ra mình vẫn chưa lập thực đơn, cộng thêm việc cô cũng không muốn Saito Ken mua thực phẩm chế biến sẵn mãi, vì vậy nhẹ giọng hơn:

“Rồi. Lại đây, bổn cung dạy cho cách dùng máy tính để tìm công thức nấu ăn nhé.”

Ken dường như đã tỉnh ngủ hẳn, hào hứng bật dậy, bắc ghế đẩu ngồi cạnh cô, còn lấy sổ tay để ghi chú lại.

Hạ Anh thực sự nghiêm túc dạy cho Ken cách dùng internet để tra cứu thông tin. Việc này khá đơn giản vì cô đã thiết lập sẵn trong máy, chỉ cần ấn vào trình duyệt và gõ tìm kiếm là xong. Vấn đề là cô còn phải dạy Ken cách dùng bàn phím và cách gõ có dấu bằng bảng mã Telex. Những tưởng việc này sẽ mất nhiều thời gian, nào ngờ người thanh niên ấy sáng dạ quá thể, nói quy tắc một lần đã hiểu ngay. Dường như Ken chỉ bị chút vấn đề về ngôn ngữ, chứ không hẳn là xa lạ với mấy thiết bị này.

Nghĩ lại việc cậu ta từng đề cập đến việc thế giới Baridi có điện, lòng Hạ Anh càng tin chắc rằng nó không phải chỉ là thời kì đầu của cách mạng khoa học kỹ thuật. Có thể xứ sở của Ken là một sự tổng hợp giữa ma pháp và công nghệ cũng không chừng. Bằng chứng củng cố cho suy đoán đó đến từ cách cậu ta đang tập gõ chữ, từng tiếng lạch cạch từ ngón tay ấy vang ra tương đối tự tin, không giống như người mới tiếp xúc với đồ công nghệ cho lắm. Mà hình như tên hoàng tử đó cũng lười giả đò rồi, nên mới thoải mái thể hiện luôn. Trên khung giấy trắng của phần mềm soạn thảo, từng chữ “chủ nhân, chủ nhân” tung ra liến thoắng, giống một em bé tập nói bi ba bi bô, lại như là cố tình chọc ghẹo cô.

Hạ Anh phiền não xoa đầu, nghiến răng:

“Có thôi đi không? Ngủ đủ rồi bắt đầu phá ha!”

Có vẻ Saito Ken đang cao hứng thật, ánh mắt lúng liếng cong thành vầng trăng khuyết, gõ tiếp rằng:

“Gõ được chữ rồi, không cần hóa phép nữa, đỡ mệt!”

Thiếu nữ lườm mắt, nghĩ thầm. Hóa ra cậu hóa phép viết chữ cũng mệt à?

“Nhìn cậu không giống như dân nghiệp dư mới học quen bàn phím nha. Còn gì khai luôn đi, vỡ mặt cả rồi, ngại gì nữa?”

Ken phì cười, gõ mấy dòng:

“Cái phím chỗ tôi nó không có nút, chỉ tự cảm biến theo ngón tay để hiện thông tin thôi. Nó sẽ kết nối với một cái kính ở mắt. Khi nhìn trong kính sẽ thấy bộ gõ, còn bên ngoài sẽ không thấy.”

Hạ Anh đọc xong đã trố mắt, ngụm nước vừa nuốt xuống mém nữa đã sặc ngang. Cô đoán đúng mà, Ken không hề là hoàng tử cổ trang. Ông cố nội này đến từ cái xứ còn có công nghệ vượt trội hơn của Trái Đất này mới đúng nhỉ? Nghe cái cách diễn tả thiết bị kia tựa công nghệ hologram tiên tiến nhất của thế giới rồi còn đâu. Vậy mà cậu ấy kể hiển nhiên đến độ như là đã quen trong lối sống đó từ bé. Giọng cô sượng sùng, mang phần chế giễu:

“Tác giả nhà cậu chịu khó cập nhật công nghệ ghê ha. Worldbuilding đầu tư tới vậy luôn hả?”

Ken gõ một dấu chấm hỏi, vẻ mặt như không hiểu cô vừa nói gì.

Cô chủ nhỏ hậm hực, chuyển sang tấn công cậu:

“Nè nha, nhắn gì cũng có trước, có sau, không có trống không vậy nha.”

Nô lệ tóc nâu gật đầu tiếp thu, còn nhanh tay gõ một chữ “dạ” in hoa to tướng. Hạ Anh vừa thấy hai lỗi giao tiếp liên tiếp, kiên nhẫn chỉ bảo:

“Saito Ken, trong một văn bản mà viết in hoa là để dùng cho tiêu đề hoặc một điều gì đó cần nhấn mạnh. Nhưng… nếu cậu đang nhắn tin mà dùng chữ in hoa, tôi sẽ nghĩ là cậu dằn mặt tôi đó!”

Ken vẫn chăm chú lắng nghe, lại gõ nhanh:

“DẠ!!!” Lần này chắc chắn là tên osin đó kiếm chuyện. 

Nữ chủ nhà nghiến răng nghiến lợi, dùng hết sức bình sinh ghìm lấy tay mình, cố dặn mình không nên bạo lực với “con hàng” đó nữa.

Trước cơn nóng giận của chủ nhà, hoàng tử Ken cười hì hì, hiện nhanh chữ phép: 

“Chủ nhân, mình học tiếp đi, cô bảo sẽ dạy tôi tìm thông tin để nấu ăn mà?”

Môi vừa suýt bật tiếng chửi, ngẫm lại gã người hầu này vẫn đang lo cơm bưng, nước rót cho mình, con bé dằn xuống, tập trung dạy và lên luôn danh sách mấy món ăn cho tuần này. Kế đó, cô bỏ cho Ken ngồi vọc máy tính, còn bản thân thì mở thiết bị khác, làm một món quà bí mật tặng cho hoàng tử tóc nâu.

Tầm hơn một tiếng trôi qua, Hạ Anh duỗi vai, đưa mắt nhìn qua Ken đang xem một đoạn băng hướng dẫn nấu món cá kho và ghi chép. Khoảnh khắc ấy tự nhiên nữ chủ nhà chợt mềm lòng. Phải chi “con hàng” này chảnh chọe, lười nhác thì cô còn có động lực đuổi sớm. Còn đằng này… cậu ta vừa cầu tiến, lại chăm chỉ, làm gì đều hết sức tập trung. Đối với một kẻ ngoan đến như vậy, bao nhiêu ấm ức và nghi kỵ trong lòng cô đều khó lòng bộc phát được.

Đang mải ngắm cậu và nghĩ ngợi thì Saito Ken bỗng dưng quay sang nhìn cô, nở một nụ cười hiền khô.

Hạ Anh cúi mặt, cắn răng, quyết tâm thử lần cuối. Lần này không dò được tung tích gì, cô phải đành chấp nhận cho cậu ấy yên thân dài hạn.

“Saito Ken, xem cái này nè.” Giọng cô nàng lanh lảnh, mang theo sự vui thích cố ý. Trong tay cô đang cầm điện thoại, bật mở một ứng dụng chụp hình. “Ê tôi vừa tìm được cái này vui lắm, chơi cùng tôi đi!”

Vừa nói, chân cô vừa đẩy bánh xe ghế xoay của mình sát lại gần Ken hơn, đưa camera điện thoại đến mặt cậu ta. Ứng dụng mà cô nói là trò dự đoán khuôn mặt khi già đi. Hạ Anh vừa tải về dùng thử. Khoảnh khắc cô ngắm mặt mình khi trung niên đã tá hỏa, vì không ngờ rằng lúc già mình lại trông có nét cáu kỉnh đến như vậy. Ánh mắt cô đá sang Ken, thầm cầu nguyện cho bài thử nghiệm của mình thành công.

Chàng trai không hề chống đối, lập tức nhìn vào màn hình đang mở chế độ chụp ảnh bằng camera trước. Hạ Anh nuốt một ngụm nước bọt, gần như nín thở để chờ đợi. Máy ảnh hiện lên dung mạo khôi ngô của Ken, rồi xoay vòng. Trên màn ảnh đó hiện số phần trăm tốc độ xử lý, rề rà đến khó chịu. Lát sau, nó tự văng về màn hình chính, không thể chạy được giả thuyết gương mặt ở độ tuổi trung niên của Ken.

Cô gái nhỏ cau mày, sờ lưng của máy nóng như phát bỏng. Cô ấn vào biểu tượng ứng dụng đó lần nữa, cười gượng:

“Ôi bị văng app, làm lại cái nha.”

Saito Ken vẫn phối hợp, mắt dán vào màn hình đầy vẻ tò mò. Thế mà ứng dụng đó vẫn tải một hồi lâu rồi lại văng ra, như thể có một thế lực vô hình cản trở. Nụ cười của thiếu nữ tắt ngúm. Cô đập nhẹ màn hình, chờ cho nhiệt độ máy nguội hơn. Kế đó nàng ta tháo kính, tự chụp cho mình một tấm nữa, kết quả vẫn xử lý được.

Hạ Anh quăng điện thoại lên bàn, ngả lưng vào ghế, khoanh tay, trách:

“Kỳ vậy, cái app đó soi được mặt của tôi mà không hiện được mặt của cậu là sao? Cùi bắp thiệt!”

Saito Ken lật máy lên nhìn, trông thấy gương mặt đứng tuổi của Hạ Anh trong đó, không hiểu sao lại trở nên lặng lẽ. Cô nàng hờn dỗi một lúc mới chú ý đến biểu cảm đó, bèn dựng thẳng lưng lại, hỏi:

“Sao vậy?”

Saito Ken nâng điện thoại có ảnh cô đọ với gương mặt thực tế đã đeo kính, hỏi:

“Này là sao vậy chủ nhân?” Có lẽ đánh chữ quá nhiều, chữ phép của Ken cũng tự động chuyển sang phông chữ Time New Roman, làm cô chủ suýt nữa bật cười thành tiếng.

Hạ Anh giải thích:

“À cái ứng dụng dựa theo nét mặt để dự đoán sau khi già mình trông ra sao ấy mà! Trông vui vui nên nghịch xíu. Nó hoàn toàn dựa trên cấu trúc gương mặt để tạo, không phải phép thuật đâu nha, là công nghệ đó!”

Hoàng tử gật đầu, ra vẻ hiểu chuyện. Cậu lại nhìn ảnh một lúc, rồi hỏi:

“Có thể chỉnh độ tuổi không?”

“Được chứ! Cậu muốn bao nhiêu?”

“Ba mươi đi, chủ nhân.”

“Được thôi!” 

Cô bé hào hứng điều chỉnh lại thông số rồi nhấn máy thêm lần nữa. Ảnh hiển thị rất nhanh. Trong khung hình giả lập độ tuổi, Hạ Anh hiện ra với đôi mắt xám tĩnh lặng và mái tóc đen xõa dài, những lọn tóc uốn lượn tự nhiên. Cô đã chủ động vén phần mái thưa để lộ vầng trán thanh tú, cố ý rũ bỏ vẻ trẻ con thường nhật. Bức ảnh khắc họa một Hạ Anh vừa bước qua thuở xuân thì, mang nét đoan trang và trầm mặc đến lạ thường. Cô ngỡ ngàng nhận ra những năm tháng sắp tới giống như một lớp “filter” kỳ diệu, gột rửa đi vẻ lấc cấc của một đứa trẻ để thay bằng một dáng vẻ tinh tế và sắc sảo hơn.

Không chỉ Hạ Anh thẫn thờ, Saito Ken cũng để lộ vẻ thất thần khó hiểu. Cô cảm nhận được trong vẻ mặt ấy không phải là sự say mê, mà lại mang theo cái nhíu mày rất khẽ. Cậu cụp mắt, vân vê chỗ vết thương đã đóng mài trong lòng bàn tay, như đang suy nghĩ gì đó. Phản ứng bất thường ấy khiến Hạ Anh dấy lên một nỗi bất an, cô hỏi khẽ:

“Sao thế?”

Saito Ken lắc đầu, biểu cảm nhanh chóng phục hồi nét vui vẻ. Một dòng chữ kèm pháo hoa nhỏ bay ra:

“Chủ nhân đẹp lắm!”

Trước lời nịnh nọt này, cô nàng không thấy vui. Ngược lại có phần khó hiểu. Hạ Anh chuyển lại màn hình để chụp Ken lần nữa. Kết quả điện thoại vẫn rề rà tải ảnh rồi dừng lại. Không thể nhịn nổi nữa, cô bé gắt gỏng kêu:

“Cậu có giở trò gì với máy của tôi không hả?”

“Oan quá chủ nhân!” Ken xụ mặt. Như để chứng minh, cậu tự mở giao diện chụp ảnh để ghi lại mặt mình nhưng bất thành. Cậu hạ máy, rồi gõ chữ đáp trả:

“Có lẽ tần số của tôi gây nhiễu thiết bị.”

Hừm, nay dùng thuật ngữ vật lý luôn ha. Biết lắm mà! Cô chủ nhỏ nhủ thầm, trừng mắt một cái để giấu đi sự thất vọng trong lòng.

Vậy là thử nghiệm của cô đã thất bại. Hạ Anh không thể dùng “kính chiếu yêu” bằng công nghệ để kiểm tra Saito Ken được. Ban đầu cô chỉ muốn biết liệu ở mốc trạc tuổi cha nuôi thì trông Ken có giống ông ấy không. Ấy vậy mà cô chẳng lường được việc thiết bị gặp trục trặc. Hạ Anh không dám cố thử thêm nữa vì sợ cậu ta nhận ra rồi lại giãy nảy lên. Mà cũng chẳng sao, “thua keo này thì bày keo khác”, cô nhóc tự an ủi mình như vậy.

“Thôi bỏ đi, tôi có quà cậu nè, nãy giờ mới tranh thủ làm đó!” Hạ Anh đưa tay mở màn hình máy tính bảng, hiện lên một giao diện bản đồ và một trang sổ tay ghi chú trong đó đã cắt một số ảnh địa điểm kèm thuyết minh cơ bản. Cô giới thiệu ngắn gọn:

“Đây là sổ tay tổng hợp địa điểm thích hợp để hoàng tử tìm kiếm “tình yêu đích thực!” Cô nàng hếch mũi cười khì khì và tiếp lời. “Tôi đã tập hợp các địa điểm dễ xuất hiện đối tượng phù hợp để cậu có thể kết bạn làm quen, đẩy nhanh tiến độ đi tìm “nữ chính thay thế” cho cốt truyện hơn.”

Ngón tay của Hạ Anh phóng to màn hình, hiện ra một số danh sách địa điểm được đánh dấu trên bản đồ kèm thứ tự ưu tiên. Trong đó gồm có những khu vực như chợ, trung tâm thương mại, nhà văn hóa, trường học, bệnh viện và một số địa điểm giải trí khác. Nếu đã biết rõ được mục đích của hoàng tử kia, vậy thì với tư cách chủ nhà, cô nàng nghĩ rằng mình cũng nên góp chút công sức hỗ trợ cậu ấy hoàn thành công việc. Cho dù ban nãy Ken có nói đến cơ chế bắt người có hơi rùng rợn, nhưng Hạ Anh nghĩ rằng đó là việc giữa cậu và cá nhân được chọn thương lượng. Vì thế, ngoài việc hỗ trợ tới đây, cô sẽ không can thiệp sâu hơn.

“Tôi nghĩ kĩ rồi, bản thân cũng chẳng là thánh nhân chuyên nói đạo lý, nên cậu có muốn đưa ai đi tôi cũng sẽ không quan tâm và cũng không muốn biết. Miễn là cậu đảm bảo với tôi rằng người được chọn tự nguyện theo cậu và họ phải trên mười sáu tuổi nha. Cấm cậu đụng vào mấy bé nhỏ hơn tuổi trên đấy! Lạng quạng tôi báo công an ráng chịu!”

“Chủ nhân bao nhiêu tuổi?”

Hạ Anh đẩy kính lên mắt, giọng điệu mang theo xíu tự hào:

“Vừa lớn hơn mười sáu.”

“Được.”

“Hả? Được gì?” Thiếu nữ trợn mắt, hỏi lại.

“Thì đồng ý với chủ nhân.” Ken gõ phản hồi, tay còn chạm vào bản đồ trong máy tính và hỏi tiếp. “Sao cái chỗ ghi “bệnh viện” và chữ “club” này lại tô đỏ vậy chủ nhân?”

“À cái đó là chỗ ưu tiên nhất á!” Cô nói rõ hơn. “Tôi nghĩ rằng với mục đích có đi không có về của cậu thì nên lựa ai đó có tâm lý vững vàng xíu. Bệnh viện là nơi đương đầu sinh tử, khả năng lớn sẽ gặp những đối tượng mang bệnh hiểm nghèo. Ắt rằng họ sẽ dễ dàng đồng thuận "đi" cùng cậu hơn. Còn club thì…” Nói tới đây cô nàng ngừng lại, nở nụ cười nửa miệng rất chi là gian xảo.

“Sao tự nhiên chủ nhân có vẻ nguy hiểm vậy?” Ken nheo mày, dường như đã dò ra được sự kì quái.

Cô gái nhỏ đưa tay che môi mình, tự nhiên mắc cười đến không nhịn được. Nàng ta vỗ nhẹ vai Ken, đính chính:

“Xin lỗi nha, nãy lúc làm vô tình thấy mấy cái hộp đêm này, tự nhiên tôi lại nghĩ nếu cậu dùng phong cách trai hư, mặc đồ kiểu starboy, tóc vuốt gel dựng dựng, tai đính khuyên thì…” Vừa nói, tay cô vừa búng nhẹ lên vành tai trái của cậu, rồi nói tiếp. “Nhiều khi chưa tới ba ngày cậu hốt con người ta không còn manh giáp luôn ý. Này nói thật á Ken, tôi không xem cậu là thiếu niên chưa trải sự đời đâu nha! Nhìn cậu chững chạc lắm nha!”

Bị chạm đột ngột vào tai khiến hoàng tự rụt người lại, mặt đầy nét hoang mang. Rồi không hiểu sao tai cậu càng lúc càng ửng đỏ, cả má cũng nổi lên một tầng hồng nhạt.

“Chủ nhân đoán tôi bao nhiêu tuổi?”

“Chắc là ngoài hai mươi hả?”

Ken gãi đầu, làm mái tóc nâu hơi rối.

“Tôi nhớ là lúc nhảy vực tôi còn chưa đón sinh nhật hai mươi nữa.”

Hạ Anh đưa tay che miệng, thốt lên:

“Ôi thôi chết, trẻ vậy cơ à?”

“Sau đó trong kí ức của tôi như đóng băng lại rồi. Tôi cũng chẳng rõ mình bao nhiêu tuổi.”

Hạ Anh lúng túng tằng hắng một cái, chữa ngượng:

“Không sao, cái khí chất hư hỏng là năng khiếu, không liên quan đến độ tuổi.”

Saito Ken vùng vằng ghi:

“Chủ nhân, cô lại nghĩ xấu cho tôi rồi!”

“Nghĩ xấu hồi nào? Tôi đang nghĩ với tư tưởng cởi mở thôi nha.”

“Có phải do dấu bấm tai mà cô cứ kháy đểu tôi hoài không đó?” Ken nhíu mày, hỏi.

“Ê tôi không có nha, đừng nhét chữ! Tôi chỉ bày cậu chọn phong cách trai hư để xong việc sớm thôi!”

Hoàng tử tự nhiên lại dỗi ra mặt, khoanh tay lại, không thèm gõ phím mà chuyển về chữ phép:

“Chủ nhân, cái dấu này tôi chỉ bắt chước “chú ấy” thôi. Ban đầu tôi nghĩ người ở đây có đặc trưng như vậy, chứ không phải từ đầu đã có đâu!”

Nụ cười của Hạ Anh như bị hóa đá, hơi thở nghẹn lại. Cô nghiêng đầu hỏi lại:

“Chú nào?”

Ánh mắt Ken mang đầy ngờ vực, viết tiếp:

“Trong nhà này còn một người nữa mà! Là chú đó á!”

Đọc xong dòng chữ này, tự nhiên Hạ Anh rợn cả người, lắp bắp:

“Gì.. gì chứ? Tôi sống một mình mà.”

“Tôi thấy còn một người nữa!” Saito Ken lắc đầu, mắt nhìn láo liên trong phòng rồi ghi tiếp. “Chú ấy không thân thiện lắm. Tôi hơi sợ!”

Cô gái nhỏ nuốt nước bọt cái ực, co người thu lu vào ghế xoay, nói:

“Cậu đừng có nói bậy nha!”

Saito Ken cau mày, hừ nhẹ thành tiếng. Dòng chữ hiện nhanh hơn:

“Chủ nhân, từ hôm qua tôi đã nói là tôi sợ ma mà cô không hiểu hả?” Nói tới đây Ken cũng co người lại, còn làm phép kéo cái mền dưới sàn trùm lên người. Cậu liếc qua cô chủ nhỏ, cũng tử tế dịch chuyển luôn cái mền to trên giường quẳng lên người cô.

Trái tim của cô gái nhỏ run lên từng nhịp. Cô nàng đưa tay kéo tấm vải lên che chân, gương mặt dần xanh mét, vẫn cố nói nhỏ như tự trấn an mình:

“Ma? Ma cỏ gì chứ?”

Saito Ken thở dài, rồi ghi dài hơn:

“Lúc mới tỉnh dậy tôi không có gương mặt. Vì thấy người đó đầu tiên, nên tôi đã lấy gương mặt chú ấy để ráp lên mặt của mình. Có lẽ vì thế mà thấy tôi là người đó lại lườm.”

Cô bé nhìn những con chữ lởn vởn trong không khí mà lòng chết lặng. Trời ạ! Thằng khùng này nó đang nói gì vậy? Chú ấy? Gương mặt? Cái gì vậy trời?

Trông nữ chủ nhà không quan tâm tới mình, tên nô lệ rướn người dậy, huơ tay trước cô, thỏ thẻ hơi gió:

“Chủ nhân!”

Hạ Anh bừng tỉnh, cuộn một cuốn vở vào vai cậu ấy, gắt um lên:

“Cậu xạo sự nữa đúng không? Thấy tôi khờ rồi muốn ghẹo hoài hay gì?”

Hoàng tử để yên cho cô đánh, môi chỉ mím chặt, không rõ là đang nén đau hay nén cười. Thật ra Hạ Anh có dùng sức đâu, rõ ràng là chỉ đủ gãi ngứa với cậu. Đánh được hai, ba cái nữa cô bé đã phát mệt. Không biết làm sao chứng minh, cô bước xuống giường, đi qua đi lại. Cô không tin tên hoàng tử xạo ke đó tí nào. Nếu như cậu ta có năng lực ngoại cảm thì phải chứng minh được cái đã. Nghĩ tới nghĩ lui, không biết làm sao cho hợp lý, cô bèn quay lại bàn học, ngồi đối diện với Saito Ken, cương quyết nói:

“Cậu có thứ gì chứng minh không?”

Saito Ken nhìn quanh bàn. Trông thấy tệp giấy vẽ trên kệ, cậu kéo nó xuống rồi lấy bút chì bắt đầu phác thảo. Hạ Anh hóng theo, nhưng hoàng tử lại nghiêng đầu chắn tầm nhìn của cô lại.

Trong lúc đợi con người đó vẽ thì Hạ Anh cũng tranh thủ mở máy vẽ tranh của khách. Trong không gian chỉ còn tiếng bút chì cọ trên nền giấy nghe loạt xoạt. Cô nàng liếc mắt theo dõi, phát hiện Ken đã đổi đến mấy cỡ bút chì khác nhau, trông có vẻ chuyên nghiệp ra phết. Cô xoay bút cảm ứng trong tay, bưng mặt nghĩ lung tung.

Cô không tin những lời của Ken. Tại sao cô ở đây lâu như thế chẳng cảm thấy gì, mà người thanh niên đó vừa tới hai ngày đã có vấn đề? Thêm vào đó, cái gã nô lệ đó có quá nhiều lần gian dối với cô, nên những lời cậu ta nói càng thiếu minh bạch. Bởi lẽ đó, cô sẽ không bao giờ tin trừ khi tận mắt thấy.

Trong lúc đang nghĩ lung tung thì tay áo của cô bị giật nhẹ. Hạ Anh quay mặt sang, nôn nóng xem thành phẩm của Ken đã vẽ.

Tay nhận lấy tệp tranh, cô hít một hơi, ánh nhìn như ngưng đọng. Đập vào mặt là một bức chân dung được ký họa rất nhanh, nhưng đường nét có kỹ thuật không tồi. Trên giấy hiện lên gương mặt của một người đàn ông, có nét mặt cương nghị sống động. Tóc ông hơi dài, nửa buộc nửa thả, trông rất phong cách. Dù là nét chì, nhưng Saito Ken lại xử lý đặc tả một số chi tiết rõ ràng, đặc biệt ở phần tai trái có ba lỗ khuyên nhỏ và trên một phần chân mày có vết đứt mỏng.

Hạ Anh thở ra một hơi sau một quãng dài quên cả hô hấp. Cô bối rối nhìn tấm tranh, rồi lại so lên với mặt của Ken. Não cô gần như đã trống rỗng, trong tâm trí đang cố đối chiếu mặt của cha nuôi và người trong tranh. Rõ ràng Ken vẽ giống đến từng nét một, đặc biệt là cái khí chất mạnh mẽ đầy trầm ổn của cha. Nó không hề sai lấy một ly!

Đưa tay lên che miệng và cố giữ bình tĩnh, Hạ Anh nặng nhọc nói:

“Vậy là… cậu thực sự đã thấy cha tôi sao?”

Saito Ken gật đầu.

“Ông ấy… có ổn không? Ý tôi là ông trông thế nào? Có bảo đói hay thiếu gì không? Ông ấy đang ở đâu?”

Trước tràng câu hỏi rối rít và lộn xộn của cô, cậu hoàng tử từ tốn biến ra dòng chữ:

“Chú ấy rất ổn luôn. Nhưng không thân thiện với tôi.” Ghi tới đây cậu lại cười nịnh. “Chủ nhân à, đừng đuổi tôi xuống lầu một mình nữa. Tôi sợ lắm!”

Cố nén cơn kích động và nghẹn ngào kẹt lại ở thanh quản, cô bảo:

“Cậu đổi mặt khác đi!”

Saito Ken lắc đầu từ chối.

Ánh mắt của Hạ Anh tối sầm. Cô trừng mắt cảnh cáo với cậu. Gương mặt người cha kính mến của cô không phải là thứ ai cũng có thể mượn. Cho dù cô thừa biết nét mặt của Ken và cha mình không hoàn toàn giống nhau, nhưng cảm giác lấn cấn này vẫn tồn tại mãi. Cô bé tuyệt nhiên không muốn cậu ta dính líu gì đến cha mình.

Kẻ đối diện cô như sắp khóc tới nơi, cậu thút thít cắn môi mình, từng chữ nhả ra còn mang theo nét run:

“Chủ nhân ghét bỏ tôi!”

“Không có, mặt đó của cha tôi. Cậu đừng dùng!” Hạ Anh nhẹ giọng hơn.

“Đổi mặt rất đau đó!”

“Đau ư? Có cần máu nữa không? Tôi cho cậu!” Cô gạt ngoài mắt mấy con chữ đang uốn éo kia, hướng mắt về bàn học tìm dao rọc giấy.

Bàn tay Ken chặn cô lại. Ý là không cần nhỉ?

Cậu ngồi thu người, nhắm mắt tập trung. Các đường nét trên mặt mờ đi rồi chìm xuống. Phút chốc, đường nét đẹp đẽ trên khuôn mặt của người thanh niên chỉ còn một mảng phẳng lì mất hết ngũ quan. Nửa đêm phải trông thấy cảnh tượng này làm thiếu nữ sợ tái cả mặt. Rồi từ khoảng trống trên mặt Ken, mắt, mũi, môi mới dần mọc lại. Lần này các đường nét dịch chuyển từ từ, nhưng càng lúc con bé càng thấy sai trái. Cô chăm chú soi kỹ và phân tích.

Dáng mặt đó, đôi mắt nâu sữa, kiểu tri thức pha lẫn nét ngang tàng kia… Trời má! Dương Hiểu Khiết!

Châu Hạ Anh suýt nhảy dựng lên. Cô sấn tới kéo áo Ken, kích động gào:

“Hết mặt để ráp rồi sao lại đi chọn cái này?”

Ken không hiểu chuyển gì, chớp mắt ngây thơ, tay chỉ về bức ảnh trên kệ sách:

“Đổi mặt thì phải có mẫu, tôi thấy ai thì chọn thôi.”

“Nhưng mà sao hết cha rồi tới anh của tôi? Cậu hết mặt để lựa rồi à?” Nói xong con nhỏ ngửa đầu nhìn quạt trần trong bất lực. Cái tên quỷ này muốn chọc cô điên lên mới vừa lòng à?

Saito Ken có vẻ tủi thân lắm rồi. Dù mang khuôn mặt y hệt anh trai Hiểu Khiết của cô, như khí chất của hai người hoàn toàn khác hẳn. Nhìn cái lối phụng phịu kia với biểu cảm bằng bản mặt của Khiết là cô nàng đã thấy rét run. Xua tay loạn xạ, con bé khổ sở nài nỉ:

“Đại ca ơi, mình lên mạng lướt một chút để làm cái mặt khác nha! Chứ…” Cô chưa kịp nói xong là kẻ trước mặt đã bị xóa mất mặt, ngũ quan tán loạn mọc từ trán xuống cổ rồi gắn nhầm cả hai bên mắt. Loay hoay một hồi, “mèo lại hoàn mèo”, Ken vẫn phục hồi về dáng vẻ ban đầu.

Cậu ấy bưng mặt, làn da ửng đỏ, rối rít viết:

“Không được rồi, gương mặt chỉ được chọn một lần. Nếu cố tình sửa nó sẽ loạn hết ngũ quan. Chủ nhân ơi, không được!”

Lần đầu tiên trong cuộc đời thấy trai đẹp mà Hạ Anh không vui nổi. Tuy khó chịu là thế, nhưng thật lòng mà nói thì cái mặt cũ nó vẫn đỡ hắc ám hơn là dùng mặt của ông anh nuôi kia. Cô gái nhỏ thiểu não day trán mình. Lần nữa nhìn qua Ken, cô cố gắng dùng sự khách quan của bản thân để đánh giá. Thực ra thì đường nét mặt của Ken tinh xảo hơn, trong nét thanh nhã có thêm sự vương giả. Cô bé nghĩ thầm lúc mình chơi game, lần đầu tạo mặt nhân vật đều dụng tâm rất nhiều, đến những lần sau tạo tài khoản phụ nhiều khi còn lấy đại mẫu mặt mặc định cho xong việc. Áp vào tình trạng của cậu ấy, cô tự thôi miên mình phải học cách chấp nhận như thể cha mình có thêm đứa con rơi ngoài đường.

“Sao cậu chọn khuyên tai mà không lấy luôn cái sẹo của ông ấy vậy?”

Ken cười ngượng ngùng:

“Cái nào đẹp thì lấy, còn sẹo thì bỏ lại.”

Cô bé hừ lạnh, hết biết nói sao. Cô lia mắt nhìn lại bức vẽ lần nữa, cất giọng:

“Vẽ đẹp thật, nhưng tội thì vẫn đáng đánh!”

Ken đưa hai tay che kín mặt mình, chỉ hé đủ con mắt qua kẽ tay để quan sát cô chủ nhỏ. Cậu rón rén nài nỉ:

“Chủ nhân, làm ơn đừng truy cứu chuyện mặt mũi nữa. Cái này tôi không khắc phục được! Rất xin lỗi!”

Cơn chán nản khiến cô ngáp to một cái to bằng chân voi, không thèm nghe nô lệ kia giải thích dong dài nữa, bèn phẩy tay xua đuổi:

“Con trai ngoan xuống ngủ với cha ruột đi nhé! Thích ông ấy quá thì lăn xuống nhà hầu chuyện với cha đi!”

Ken gục ngã, cậu ăn vạ trên sàn, sống chết không chịu đi. Hạ Anh mạnh bạo nắm cổ áo cậu, kéo đi. Lúc vùng vằng, cô chợt ấy trên làn da cổ vốn trắng nõn của Ken lúc này lại hiện lên một nốt ruồi son. Mà… cái nốt ruồi này… nó y hệt trên cổ cô, không lệch một ly. Cô nhớ rõ ban đầu Ken không hề có vết tích này trên cổ, chắc chắn không có. Điên tiết véo lấy tai Ken, cô giận dữ hét lên:

“Trời đất, sao cậu lại nhái nốt ruồi của tôi hả? Biến thái!”

Ken cuống quýt chạy quanh phòng, nhả chữ trối chết:

“Chủ nhân, cái này là bất cẩn. Ép buộc bản thân phải gấp rút tạo ra nhân dạng mới khiến cho cơ thể mất kiểm soát. Cái này là tai nạn thôi chủ nhân!”

“Tai nạn? Mắt cậu chọc vào người tôi mới lấy được cái ruồi son này, giờ còn bảo là tai nạn à? Nãy giờ tôi ghim cậu nhiều rồi nha. Không nói nhiều, biến!” Cô bật công tắc của chiếc dùi cui điện, rượt cậu vòng quanh phòng. Hơn nửa đêm, hàng xóm đã tắt đèn chìm trong giấc mộng, nhà cô lại ầm ầm lộn xộn như có trộm vào nhà. Hạ Anh cắn môi, nín nhịn không gào lên làm phiền láng giềng.

Ken chạy quanh một hồi chắc cũng mệt lả, cậu chống gối, hiện chữ phép ra chống trả:

“Chủ nhân à, tôi chạy cho vui thôi, chứ không bị điện giật mà!”

“Thế à?” Lời nhắc đầy tính cà khịa của Ken làm cô bé ngẩn cười. Một nụ cười mỉa nở ra trên môi, cô lại tiếp tục vớ lấy cây súng nước mình giấu ở gầm giường ra, sẵn sàng “tác chiến”.

Saito Ken vừa thấy chủ nhà đổi hung khí đã lộ biểu cảm hoảng loạn. Cậu không nhây nữa, bật tung cửa phòng bỏ chạy.

Cô bé ném cái mền dày và to của mình ra khỏi cửa phòng, nói như là hét:

“Chúc ngủ ngon!” 

Sau lời chúc, con bé đóng sập cửa, ôm chặt khẩu súng rồi lên giường. Tay siết nhẹ lấy thân nhựa cứng, cô cố gắng xử lý đống thông tin vừa nghe được, tâm trạng bỗng dưng chênh vênh đến lạ. Cô dặn mình hít thở sâu, xua hết những rối bời trong lòng và thôi suy diễn linh tinh. Ấy vậy mà bao nhiêu chuyện ngổn ngang cứ chất đống trong đầu óc, không cách nào tiêu hóa được trong một tối.

Trong phòng, dù đèn xông tinh dầu đã tắt từ lâu, nhưng hương thảo mộc thanh thuần trên người gã trai ấy vẫn quẩn quanh, như thể Ken vẫn chưa hề rời đi. Con bé mở mắt ra nhìn, luồng chữ phép màu hồng lan từ dưới sàn lên, hiện thành dòng chữ:

“Chủ nhân, ngủ ngon!”

Con bé phát khùng, ném gối ra khoảng không, cằn nhằn:

“Má nó, biến!”

Cộc cằn là thế, nhưng sau khi không gian yên tĩnh trở lại, Hạ Anh chợt quặn lên một nỗi se sắt trong lòng. Cô nằm trùm mền, co rúm như một thai nhi, ôm lấy chiếc gối dài, đầu vẫn quẩn quanh gương mặt của người cha quá cố đang mỉm cười. Không biết đã nằm như vậy bao lâu rồi, nhưng cô cứ thao thức mãi, không tài nào vào giấc được.

Sau tất cả, điều khiến cô bận tâm nhất lại chính là thứ tưởng chừng hư cấu nhất. Chỉ vài ngày trước thôi, nếu nghe ai nhắc đến vong hồn hay những chuyện tương tự, Hạ Anh hẳn sẽ bật cười và gạt đi như một trò nhảm nhí. Thế nhưng từ khi Saito Ken xuất hiện, mọi niềm tin cố hữu về thế giới của cô dường như đã bị đảo lộn. Bây giờ, cô nhận ra mình thật sự dao động trước những lời cậu ta nói.

Cô muốn bật dậy tìm bức tranh để nhìn cho rõ, nhưng chẳng hiểu vì sao cả người lại cứng đờ, như thể một nỗi sợ hãi và tiếc thương vô hình đang trói chặt cơ thể trên chiếc giường mềm mại. Nằm lặng một lúc lâu, Hạ Anh bỗng mở mắt, mím môi rồi khẽ nói:

“Cha ơi, cha vẫn ở bên con đó sao?”

Cô bé không nhớ mình ngủ vào lúc nào, chỉ là sâu thẳm trong giấc mơ của cô lại chợt bị kéo về một quá khứ đã nhuốm màu thời gian. Trong ngôi nhà này đã từng đầy ắp tiếng cười và đâu đó trong tâm trí cô, lại vang lên giọng nói trầm ấm dịu dàng của cha:

“Hạ Anh, nhìn xem, chúng ta có nhà ở một vì sao nào đó!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!