Quyển 1. Kẻ mang ủy thác

Chương 12: Thẩm vấn

Chương 12: Thẩm vấn

“Dường như tôi đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.”

●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●

Hạ Anh dời mắt khỏi bóng áo đỏ ở bếp, quay về với tâm tư ngổn ngang của mình. Mỗi lần cố gắng hồi tưởng giây phút lần đầu tiên phát hiện Ken xuất hiện trong cuộc đời mình, đầu cô lại trống rỗng, mắt hoa lên, hai tai rè rè.

Cô gái nhỏ tu một ngụm nước để giữ bình tĩnh, thôi không cố truy cứu nữa.

Lát sau, trong bếp vọng ra tiếng lách cách khe khẽ của chén đĩa được xếp chồng. Ken đã rửa chén xong. Cậu bước ra tới bàn, tay vẫn còn giữ một chiếc khăn bếp để lau. Chỗ vết thương vừa mới được cô cẩn thận băng cho đã bị cậu tháo ra. Giờ đây cả bàn tay ấy đã phai màu, tựa như một bức tranh trắng đen. 

“Tay cậu…” Hạ Anh hốt hoảng kêu lên.

Đối phương nhún vai, vẻ mặt không mấy quan tâm. Cậu ngồi xuống bên cạnh cô, ghi một dòng chữ bằng phép thuật màu xanh trên bàn:

“Ngọt không?”

Cô không quan tâm lời hỏi han đó, chỉ nhìn bàn tay của kẻ ấy, khó chịu cau mày:

“Có găng tay mà, sao không mang vào?”

“Không vừa.”

Câu trả lời làm cô nhỏ giật mình, vô thức đọ cánh tay khẳng khiu của mình với tay người đó để so sánh, quả thật tay Ken to lớn hơn nhiều. Cô hắng giọng, đổi ý khác:

“Mai ra chợ tự mua cái khác vừa tay đi nhé.”

Ken gật đầu và giơ bàn tay lên trước mặt chủ nhân, ghi:

“Chủ nhân, thổi một cái đi!”

Đôi mắt của cô nhóc mang đầy ngờ vực, rồi cũng làm theo. Khi luồng khí từ cô phả vào nơi da thịt vừa tan ra, bàn tay đang nhạt màu của Ken từ từ hiện hình trở lại. Làn da tay trắng nhợt, đầu ngón tay nhăn nheo do thấm nước, chỗ vết đứt trông như sưng to hơn. Hạ Anh trông thấy chuyển biến này chỉ có thể tròn xoe mắt, ngập ngừng nhưng không nói được gì.

Saito Ken huơ mấy ngón tay thon dài của mình trên bàn, cười tươi rói, phát thêm một dòng chữ màu hồng:

“Cảm ơn chủ nhân!”

“Ủa… cậu cảm ơn cái gì vậy?” Cô bé lại thấy sai trái và nguy hiểm trùng trùng, giọng lắp bắp.

“Chủ nhân vừa ban chút dương khí cho nô lệ. Tôi thích lắm!”

Đầu của thiếu nữ như bị búa tạ giáng xuống một cái, hốt hoảng hỏi dồn:

“Cái gì nữa vậy Ken? Dương khí là gì?”

“Chỉ là chút sinh lực thôi, không có gì đâu!”

Sau mấy pha hôm qua bị lừa rút máu, cô đã cố nhắc mình đề phòng tên âm binh này, nào ngờ chỉ một khắc thiếu cảnh giác đã bị cậu ấy lợi dụng nữa. Hạ Anh nghiến răng ken két, đe dọa:

“Cậu coi chừng tôi nha! Sơ hở là ăn mảnh!” Nói xong cô nàng sờ lên ngực mình, cảm nhận quả tim vẫn đập ổn định, lẩm nhẩm. "Lạ ha, không thấy mệt nữa."

"Mới ăn xong mà, thổi có tẹo làm sao mệt được." Saito Ken săm soi bàn tay mình, rồi bổ sung. "Tôi dần quen với nước ở đây rồi, chắc không sao đâu."

Nữ chủ nhà lừ mắt, cảnh cáo:

"Làm sao làm, vỡ phát nữa là tôi không cứu đâu nha!"

Đối diện với cơn quạu của chủ nhà, tên thanh niên kia còn không giấu mà cười to hơn. Cậu lấy một miếng dưa lưới cho vào miệng nhai rồi khen:

“Ngọt ghê!”

Cô gái nhìn trái cây ê hề trong dĩa, bĩu môi:

“Nhà ngươi xài hết tiền chợ rồi đúng không?”

“Chưa đâu, nhưng cầm cự cũng được vài ngày thôi.”

Trông mấy dòng chữ giật cụt trên bàn cùng vết thương sưng tấy của Ken đồng thời làm con bé phẫn nộ. Cô phồng má, chỉ vào cái máy tính bảng của mình, tức mình gào lên:

“Nè, rốt cuộc là cậu sẽ ở đây trong bao lâu vậy?”

“Một trăm ngày.”

Cô gái nhỏ lướt lên mặt Ken, rồi cúi xuống chân bàn đem hết đống linh kiện đồng hồ vỡ trút hết lên mặt gỗ. Cô nghiêm túc nói:

“Cuối cùng cậu có âm mưu gì? Tôi nói thật nha, tôi nhớ ra chuyện sáng qua rồi! Không có chuyện khi không mà tôi ném vỡ đồng hồ được đâu, là do cậu giở trò, có đúng không?”

Cái tên hoàng tử âm binh kia lắc đầu, chớp mắt ra vẻ ngây thơ.

Hạ Anh tức muốn xì khói. Nuốt thêm một ngụm nước bọt để lấy hơi, cô bé nói tiếp:

“Tôi không bao giờ cư xử bốc đồng như vậy. Nhìn kiểu vỡ đến tan tành của cái đồng hồ này 90% là có cậu tác động. Tôi còn nhớ là tôi suýt té cầu thang rồi cậu lôi tôi dậy nữa. Ê nhớ hết nha!”

Ánh mắt của Saito Ken đột ngột trầm xuống, thu nét cười. Cậu cắn môi, trong đáy mắt rung rinh như có nước. Sau một chốc đấu tranh tâm lý, Ken rụt cổ, hiện từng chữ lên bàn, vẻ mặt vẫn tỏ ra cam chịu:

“Chủ nhân, tôi không có ý hại chủ nhân. Tại vì cô quá kích động. Tôi chỉ không muốn mọi chuyện ầm ĩ, sợ rằng cô kéo thêm người khác tới, nên mới…”

Dòng chữ viết tới đây thì ngừng lại. Vị hoàng tử rúm ró quan sát cô, dáng ngồi thu lu trông có hơi hèn hạ. Dù cảm nhận được những lời Ken nói mang theo sự thành khẩn, nhưng cô bé vẫn ấm ức vì bị trêu đùa cả ngày hôm qua. Nếu như theo lời cậu ta phân bua, sợ cô kéo thêm người tới kiểm chứng nên mới khiến cô xáo trộn cả một ngày thì mọi chuyện đã có vẻ hợp lý hơn. Cô gái nhỏ thầm nghĩ khả năng trong cơn hoảng loạn, cô hoàn toàn có thể gào thét, kéo hàng xóm, chạy thẳng lên công an phường để tố cáo người lạ xâm nhập nhà mình bất hợp pháp. Nhưng sau đó sẽ ra sao? Người ta sẽ bắt Saito Ken. Cậu ấy sẽ bị giam giữ. Mà một người không có bất kỳ định danh hợp pháp nào trong xã hội thì sẽ còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa?

Nghĩ tới đây thôi là Hạ Anh đã sợ đến tái mặt, lắc đầu nguầy nguậy. Ấy thế, sau cảm xúc sợ hãi thì nàng ta lại đâm ra tự vấn. Ủa mắc gì mình phải sợ? Đây là rắc rối của cậu ta, mình sợ giùm kẻ đó làm gì nhỉ?

Không chịu nổi độ bao đồng của mình, cô nàng đập trán một cái, tìm cái gì đó bao biện cho đống lý lẽ của mình. Chợt, cô nhớ ra chuyện vào đêm qua Ken đã từng thú nhận, hỏi ngay:

“Vậy cái vụ máu không đốt tuổi thọ mà cậu nói là ý gì?”

“Con mèo” Ken nằm bò trên bàn, đầu tì lên hai bàn tay, tựa như một phạm nhân chờ bị hành quyết, khai:

“Tôi chỉ muốn xin ít máu của chủ nhân để phục hồi, nó chỉ là một dạng dương khí thuần khiết nhất. Nếu không có gì ràng buộc, tôi sợ rằng chủ nhân sẽ đuổi mình đi.”

“Tóm lại là tôi không mất một trăm ngày tuổi thọ có đúng không?”

Chàng trai gật đầu nhỏ nhẹ.

“Hờ…” Cô cười. “Vậy được rồi, cho cậu mượn cái vali và một ít tiền, gần đây có một vài dãy trọ, cậu có thể tham quan thử.”

Trước vẻ lạnh nhạt của Hạ Anh, Saito Ken dường như đã phát hoảng. Cậu rưng rưng mắt, nhích ghế gần cô hơn, dùng ngón tay níu nhẹ vào tay áo của cô chủ, nói nhỏ:

“Đừng mà!”

Cô trừng mắt. Kẻ kia liền ngậm miệng.

“Cậu nói xem có phải cậu cũng tự đốt mình để tôi thương hại không?”

Saito Ken lắc đầu kịch liệt.

Cô khẽ xùy một tiếng. Câu hỏi vừa rồi không phải cô hỏi chơi. Với cái kiểu pháp lực kỳ quặc của “con hàng” này, nếu cậu ấy có muốn lùa gà thì cô cũng chẳng phát hiện ra đâu. Chỉ cần đốt vài cái phép, dựng trò này trò kia, vẽ một cái kết giới linh tinh nào đó thì việc dắt mũi cô chỉ là chuyện nhỏ. Vậy mà cậu ta lại chối. Cô không có bằng chứng, cũng không đủ tự tin để khẳng định mình đoán đúng. Nhưng cảm giác ngứa ngáy trong lòng vẫn chưa chịu buông tha.

Không thấy cô chủ nhỏ phản hồi, một dòng chữ tím hiện lên mặt gỗ, kèm theo một gương mặt nhỏ biểu cảm khóc lóc:

“Chủ nhân, chúng ta đã ngoéo tay rồi. Không được thất hứa đâu chủ nhân. Tôi hứa sẽ ngoan mà!”

Hạ Anh phì cười, không biết nên dí tiếp hay tha mạng cho tên này. Đã vậy còn học đâu mà biết dùng tới mấy cái biểu tượng cảm xúc nho nhỏ nữa. “Con hàng” đầy rẫy sơ hở này đúng là hết nói nổi. Cô kháy thẳng:

“Ê cậu gọi chủ nhân dạn tay quá ha! Mở miệng kêu “chủ nhân” cái xem nào?”

Gã thanh niên kia mặt dày hơn bức tường, lập tức kêu:

“Chủ nhân.” Giọng Ken vừa thanh vừa êm, lại có chút nũng nịu, làm tim cô như bị một chú mèo con giơ vuốt cào trúng.

Hạ Anh lúng túng gắt lên:

“Im!”

Ken không nhịn được, bụm miệng cười, mặt đỏ cả lên. Không hiểu sao cô nhóc cũng thấy má mình nóng bừng. Cô đưa tay sờ mặt, lèm bèm:

“Không biết mắc cỡ.”

“Biết.” Cậu ta trở lại đáp bằng chữ phép, hai tay bưng mặt che đi gò má hồng rực.

Cô nàng chụp lấy một lát táo, nhai vội. Cậu ta cũng cúi đầu nhai thêm một miếng lê, trông hệt kiểu "đánh trống lảng" của cô. Dĩa trái cây nằm lặng lẽ giữa bàn, giống như một ranh giới tạm thời mà cả hai mặc định ngầm là không thể lấn sang.

Cô không nói gì. Cậu ta cũng im lặng. Không khí có hơi gượng gạo.

Khong-co-tieu-de.jpg[note91407]

Tiếng tủ lạnh chạy ro ro là thứ duy nhất lấp vào khoảng trống. Ngồi thừ người không có gì để làm, Hạ Anh giơ tay nhặt từng mảnh vỡ của đồng hồ báo thức, bỏ vào hộp, xem như một vết nứt mình đã khám phá được, nhưng không muốn nhắc tới nữa. Sự hoài nghi của cô cũng như những chiếc lá cây phủ đầy bụi đã bị cơn mưa lớn gột rửa hết. Dẫu là cô nhận ra sự bất ổn với kẻ lạ lùng bên cạnh, nhưng không hiểu sao bản thân vẫn chấp nhận lướt qua. Không phải vì cô thấy Ken tội nghiệp, mà vì Hạ Anh bị niềm vui và sự an ổn mong manh của Ken làm cho ỷ lại.

Nếu như không có Ken, hôm nay, khi trở về căn hộ nhỏ này, có lẽ cô sẽ như bao ngày, tìm cái gì đó ăn tạm rồi vùi mình vào những con chữ hoặc tranh vẽ đến khi mệt mỏi ngủ thiếp. Thế nhưng, bây giờ cô ngồi ở bàn ăn ấm áp, được thết đãi một bữa ngon lành no căng bụng, còn có người chọc mình cười. Saito Ken chưa làm cô tổn hại gì. Người đó chỉ đang cố gắng mượn sự chở che của cô để hòa nhập với xã hội này. 

Hạ Anh nghĩ rằng nếu như động cơ của cậu ấy không xấu xa thì thực sự cô ấy nên cho cậu một nơi nương tựa. Tưởng tượng bản thân bị đẩy đến một nơi xa lạ, không ai quen biết, phải chịu bao nhiêu đả kích và cô đơn, Saito Ken cũng không dễ chịu gì. Chỉ cần nhớ đến dáng vẻ như bị cả thế giới chối bỏ, lủi thủi trong bóng đêm của Ken vào đêm qua, cô đã hiểu mọi sự ngọt ngào và dịu dàng của cậu ấy chỉ là một màn nỗ lực lấy lòng để không bị vứt bỏ. Điều đó có khác gì cô đâu - một cô nhi luôn cố gắng vâng lời để không bị trả về cô nhi viện.

Càng nghĩ, cô gái càng thấy đồng cảm với Ken. Cái cảm giác muốn bám lấy một ai đó, chỉ để được yên ổn mà sống qua ngày không lạ gì với cô cả. 

Một cơn gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh, làm cô gái giật mình, rời khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hạ Anh co chân lên ghế, hai tay vô thức chà vào nhau, làn da lạnh toát nổi lên gai ốc thành mảng lớn. Cô đã chọn bộ pijama dài tay, thế mà vẫn chẳng đủ ấm. Cơn ngứa trong họng chợt bùng lên, cô ho nhẹ mấy tiếng, mỗi lần nuốt nước bọt có hơi rát nhẹ.

Người bên cạnh tự dưng đem dĩa trái cây bọc lại, cất về tủ, ghi:

“Nhiễm lạnh rồi, không cho ăn nữa!” Cậu ta đứng dậy kéo cửa sổ ở bếp, còn khởi động bình đun nước.

Nghe âm thanh của dao khua trên thớt, Hạ Anh quay mặt qua xem ông thần đó làm gì. Mùi gừng cay lan trong không gian, chạm đến đầu mũi của cô. Hóa ra Saito Ken đang thái sợi một củ gừng. 

Trông thấy vẻ mặt tò mò của cô, cậu ta giải thích:

“Uống một chút đồ ấm sẽ đỡ hơn.”

Thiếu nữ trầm mặc dõi theo cậu hoàng tử. Chưa bao giờ cô nhận được sự quan tâm chăm sóc đến từng li từng tí như thế. Saito Ken để ý đến từng cái rùng mình vì lạnh của cô. Từ nhỏ đến lớn dù cuộc sống có vật chất đủ đầy, nhưng chẳng ai quan tâm tiểu tiết của cô đến như vậy. Mẹ nuôi quá bận rộn để chăm lo cô. Bà ấy chỉ sợ cô tăng cân, dáng vẻ không đủ thanh thoát khi tập múa. Bởi vậy Hạ Anh đã hình thành thói quen ăn ít đi, chỉ để duy trì thể trạng mình hạc xương mai trong thời gian dài. Dần dà, đến lớn, cô nàng cũng trở nên lười ăn. Bữa cơm tối của Ken nấu đã là một thành tựu lớn phá vỡ thói quen ăn qua loa cho xong bữa của cô. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn đang làm nước gừng cho cô ủ ấm. Sự chu đáo đến bất ổn này cũng là một phần khiến cô sợ. Sao một hoàng tử lại tỉ mỉ đến mức này?

Rất nhanh sau vị hoàng tử đã mang ly nước ấm ngâm gừng tươi tới, còn để bên cạnh vài viên đường nâu, đặt trước mặt cô.

Thiếu nữ cắn môi, không giấu giếm mà hỏi thẳng:

“Này hoàng tử, sao cậu biết nhiều thứ như vậy? Kiểu chăm sóc này không phải một người sống trong nhung lụa có thể thành thạo đâu!”

“Tôi có nói mình sống trong nhung lụa à?” Ken ghi.

“Trong truyện nói cậu là Trưởng hoàng tử, cậu cũng thừa nhận mình là trữ quân mà.”

Cô nghe giọng cười trầm thấp của Ken nén trong họng. Mái tóc nâu hơi ngửa lên. Một tuồng chữ hiện ra trên bàn.

“Dù là con đầu tiên của Quốc vương, nhưng tôi không phải là con của hoàng hậu. Từ thuở thiếu niên tôi đã sống trong quân đội rồi. Chủ nhân đọc truyện lướt hả?”

Môi của cô nàng cong cớn lên, tính cãi mà không cãi được, đúng là có mấy đoạn diễn biến cô tua nhanh vì muốn xem cảnh Ken gặp được công chúa Kami, vậy nên có hơi thiếu sót.

“Ai biết đâu, tưởng con vua thì đi lính cũng đỡ hơn chứ.” Cô chống chế.

“Không hề nhé, khổ gấp đôi luôn.” Ken còn tỏ ra tủi thân ra mặt, hít sâu một cái. “Họa chăng là được thăng hàm nhanh một tí.”

“Thì tôi thấy diễn biến vậy cũng hợp lý mà, phải đi lính ở biên giới, rồi mới vô tình cứu được công chúa Kami. Thế thì chuyện tình của hai người mới bắt đầu chứ.” Hạ Anh vừa nói vừa lén nhìn biểu cảm trên mặt Ken. 

Đúng y như cô đoán, mỗi lần cô nàng nhắc tới Kami thì biểu cảm của Ken vẫn cứ lạnh tanh. Một lần có thể là vô tình, nhưng hai lần thì phải xem xét lại. Một người dùng sinh mạng của mình đổi cho người mình yêu một con đường sống, vậy mà khi nhắc tới cô ấy, Saito Ken hoàn toàn dửng dưng. Đây là một mấu chốt khiến cô nàng cảm thấy vấn đề càng lúc càng kỳ quái.

Khi cô tưởng là mình đã bóc mẻ được một sơ hở của tên hoàng tử này thì Ken hạ mắt, nhìn cô chăm chú. Trong ánh mắt tím thăm thẳm như mang theo bão tố đen đục.

“Đừng nhắc đến người đó nữa. Kẻ cấu kết hại tôi có phần của cô ấy.”

“Hả?” Cô gái nhỏ há hốc mồm. Tự nhiên đang ngồi tám vu vơ lại được nam chính tiết lộ tình tiết gây sốc. Cô tròn xoe mắt, hỏi dồn. “Sao? Sao? Hóa ra cái vụ bị địch bắt cóc rồi dọa giết, ép cậu nhảy vực là do Kami phản bội hả?”

Ken cúi nhẹ đầu, không đáp.

Cô nhóc vỗ tay một cái chát, xúc động đến nỗi lay vai Ken.

“Tôi nghi lắm mà. Kiểu mà con gái của tiền triều sống ẩn dật nhiều năm là nội tâm nó đã u ám lắm rồi, dễ gì mà nó yêu đương chân thành với cậu. Lòng cô ta chắc chắn hận gia tộc của cậu đã tiếm quyền, đoạt ngôi nên cài bẫy để thủ tiêu trữ quân nè.”

Bây giờ tới lượt hoàng tử trợn mắt, đưa tay lên che miệng, rồi nhả vài từ khích lệ:

“Suy luận… tốt lắm!” 

Hạ Anh vui như được mùa, cười hí hửng.

“Ha ha, tập hai có phải là lúc cậu tỉnh dậy rồi tìm công chúa Kami để tính sổ không? Tới luôn đi Ken, tôi đang cần một cốt truyện phá vỡ mô tuýp cũ kĩ. Đọc mấy cái truyện kiểu nàng yếu đuối, chàng chở che riết tôi cũng ngán rồi. Cái thể loại nam nữ chính xé mặt nhau ra thế này mới đã nè!”

Trước bộ dạng phè phỡn của cô chủ nhỏ, người thanh niên thở dài, nhắc nhở:

“Chủ nhân à, khả năng sống sót khi nhảy từ vách núi xuống vực là bao nhiêu phần trăm?”

Cô bé khựng nụ cười, xoa cằm nghĩ ngợi, rồi an ủi:

“Không sao, dạo này mô tuýp trùng sinh cũng thịnh hành lắm. Để xem… à “Sống lại vào thời điểm trước khi bị phản bội, tôi quyết tâm báo thù nữ chính ác độc”! Đấy, phải như vậy nó mới cháy!”

Nét mắt của Ken vẫn cứng đờ, rồi phản hồi:

“Tiếc là tác giả không thích viết truyện theo lối đó. Ngài ta bị bí ý tưởng nên dừng rồi.”

Vừa hay tin sét đánh ngang tai, Hạ Anh gào lớn:

“Cái gì? Một cái truyện có tiềm năng như vậy mà vẫn bí ý tưởng được hả? Tôi ngồi nghe chơi chơi đã vẽ ra được hai, ba cái kịch bản máu chó để triển khai rồi.” Đang nói hăng say, cô bỗng ngẫm ra, bấu lấy vai Ken. “Ê vậy là truyện không có ra tập hai luôn hả?”

Đối phương gật đầu đồng tình. Hành động đó như càng cổ vũ cho cơn hậm hực của Hạ Anh tăng vọt.

Cô nhỏ bưng ly nước gừng ấm tu một ngụm, quên luôn cả bỏ đường. Vị lợ lợ khiến cô mém phun ra, nhưng vẫn kìm lại. Mặt của thiếu nữ nhăn nhó khổ sở. Đây là đúng thật là ngậm đắng nuốt cay trong tục ngữ. Hạ Anh cố uống trôi được ngụm nước nóng hổi và kì cục đó xuống bụng, bất bình gào lên:

“Làm ăn cái kiểu gì treo đầu dê bán thịt chó vậy chứ? Sao có thể xuất bản một tập rồi thôi? Cái cha tác giả này nên dẹp tiệm là vừa!”

Saito Ken không nhịn cười được nữa, viết:

“Dẹp thật rồi mà!”

“Ờ ha!” Con bé quạu quọ nắm chặt quai của ly nước trong tay, nghiến răng. “Đừng để tôi truy được địa chỉ nhà của lão ta. Tôi sẽ vác cậu đến đó để bán vốn.”

Saito Ken nhẹ nhàng bỏ đường vào ly nước cho cô chủ, vừa khuấy thìa, vừa biến ra chữ:

“Đó là lý do bỗng nhiên có một hệ thống hiện ra và yêu cầu tôi phải tìm một nữ chính khác thay thế để thay đổi kết cuộc.”

“Ui, cái tình tiết này mới bất ngờ nè.” Cô bé nói nhưng vẫn thầm theo dõi xem Ken có bị bốc cháy nữa không. “Vậy ra chuyện cậu bước ra thế giới này để tìm một người yêu mình là để đổi một nữ nhân vật khác thay Kami hả?”

Ken gật đầu. Cậu ta vẫn bình an, không hề có mùi khét, không biến thành pháo hoa giấy, không có ngọn lửa xanh nào cả.

Bỗng như nhận ra ánh mắt quái dị của nữ chủ nhà, hoàng tử cũng nhìn xung quanh người mình. 

Hạ Anh xoa cằm, lẩm nhẩm:

“Có lẽ nhắc lại thông tin đã biết rồi thì không sao ha?”

Saito Ken gật đầu, phụ hoạ theo suy luận của cô.

Dõi theo Ken đang tập trung nghe và trả lời như vậy, Hạ Anh cảm thấy rất khó để "gài" được kẻ này. Nàng ta quyết định đổi chiến thuật khác. Cô thè lưỡi thấm ướm môi mình, tinh quái kêu lên:

“Ây Ken ơi vị gừng nó cứ cay cay khó chịu quá. Cậu gọt cái trái xanh xanh bên bàn cho tôi ăn đỡ với!”

Vẻ mặt của Saito Ken không tỏ ra có gì đặc biệt, ngoài một cái ngáp dài như đã quá mệt mỏi. Cậu quay đầu ngắm mấy trái xoài non cô để ở trên đảo bếp, rồi đứng dậy mang vật dụng để bào và cắt quả.

Nữ chủ nhà hướng dẫn ngắn gọn cách xử lý. Cơ bản thì loại quả nào nó cũng phải bóc bỏ, bỏ hạt, cậu đã gọt cả dĩa trái cây cho cô, thì mấy trái xoài này chắc chẳng có gì khó. Hơn hết là cô muốn Ken phải xử lý nhiều việc một lúc thì việc "thẩm tra" này mới hiệu quả được.

Saito Ken khéo léo bào đi lớp vỏ xanh. Mùi chua hăng thoảng nhẹ quanh không khí, vừa nhìn thôi đã khiến nước bọt của cô nàng vô thức tươm ra. Cô đánh mắt nhẹ qua dụng cụ mà cậu dùng, hai con dao này không bén đến độ cắt được vết thương sâu trong lòng tay cậu như vậy.

“Gọt cẩn thận nha coi chừng lại cắt vào tay nữa đi.” Hạ Anh nhắc xong rồi lại quay về chuyện chính. 

Tự nhiên cô cứ cảm giác mình bị thiếu cái gì đó chẳng rõ nữa, chuỗi suy luận cứ đứt đoạn, không thông suốt. Tức mình, cô nàng mở ứng dụng vẽ tranh trên máy tính bảng, bắt đầu vẽ ra một sơ đồ tư duy đơn giản. Cô tập trung vào hình ảnh của Ken ở trung tâm, rồi phần thông tin mình tổng kết được thành các mũi tên suy luận, dẫn ra theo từng nhánh. Cuối cùng, ở thông tin cô vừa khai thác được về việc Ken phải tìm nữ chính thích hợp khác cho câu chuyện, đầu bút cảm ứng ghi xong đã khựng lại.

Rồi, giờ "lùa dê" về chuồng bắt đầu!

Hạ Anh cười trong lòng, ngẩng mặt nhìn Ken, hỏi:

“Ê khoan. Vậy kết cuộc của người mà cậu chọn thay thế nữ chính sẽ như thế nào vậy Ken?”

Cơ hàm đang nhai nhòm nhoàm miếng xoài dang dở của Ken dừng lại, vẻ mặt co rúm lại.

“Chua quá chủ nhân!” Câu hỏi của cô hoàn toàn bị ngó lơ khi người ta lại bắt đầu đánh trống lảng.

“Chấm muối vào, ai lại ăn không như vậy.” Cô cười nhạt, đứng dậy lấy hủ muối và cho một ít ra đĩa, hướng dẫn cậu ăn. Nhận ra cậu ấy đang né câu trả lời. Là không dám nói thật hay sao?

Saito Ken tiếp tục cắt trái cây và ăn cùng muối, vẻ mặt đã dịu hơn nhưng đã trôi qua vài phút liền vẫn không trả lời. Đến lúc này, Hạ Anh bèn nhắc lại:

“Trả lời câu hỏi của mị: Nữ chính thay thế mà cậu chọn để viết tiếp cốt truyện sẽ ra sao?”

Ánh mắt Ken hạ xuống nhìn bàn gỗ, động tác dùng dao cũng ngừng lại. Có vẻ như đáp án này không phải là thứ hay ho để nghe. Nhưng dưới thái độ chèn ép của cô, Saito Ken vẫn khai thật:

“Sẽ cùng tôi trở về Baridi.”

Tiếng thở dài của Hạ Anh nặng nề vang lên, cô hỏi chậm hơn:

“Có nghĩa là ở thực tại này cô ấy sẽ biến mất?”

Mái tóc nâu của cậu khẽ lay theo động tác gật, trở thành một sự xác nhận nhẹ nhàng nhưng mang theo ám ảnh kinh hoàng. Vậy là rõ, đây là một phi vụ bắt cóc người, là một chiếc vé một chiều đến với xứ sở giá lạnh cùng cậu, có đi không có về. Lòng cô như rơi xuống một chiếc hố sâu, so với muôn vàn đáp án bản thân suy nghĩ, sao nó lại rơi vào giá thuyết cô không muốn chấp nhận nhất?

Lời xác nhận vô thanh của Ken đơn giản là vậy, nhưng cô gái nhỏ đã xem nó là một tiếng gọi từ địa ngục vọng tới. Cái tên hoàng tử này rốt cuộc đến để tìm người yêu mình thật lòng hay là tước đoạt con người ta khỏi thế giới của họ? Cô nàng nghĩ xong đã thấy sống lưng mình lạnh ngắt. Cô ho mấy tiếng, cố gắng nén kinh sợ trong lòng.

Miễn... miễn là người đó không phải là mình là được ha? Hạ Anh nghĩ xong thì nhân cách thiên thần thánh thiện trong lòng còn chắp tay cầu khấn và lặp đi lặp lại trong đầu. Mị không biết gì cả! Mắt không thấy tim không đau! Nghiệp quả gì là của gã "quàng tử" kia chuốc lấy, mị vô can!

Cơn hoảng loạn suýt nữa nuốt chửng cô trong đống hỗn độn không dừng. Cô nàng sực tỉnh lại, dặn lòng kiên định không được để lộ điều gì. Hạ Anh mím môi, cố giữ tâm trí bình ổn. Cô hạ giọng, chần chừ dò xét:

“Có phải xảy ra một điều gì đó kinh khủng rồi mới đi được không? Hầu hết truyện xuyên không đều như vậy!”

Ken vẫn tiếp tục gọt quả xanh, gương mặt không hề thay đổi. Cậu điều khiển những hạt muối trải trên đĩa, xếp thành từng nét chữ, tạo ra đáp án:

“Có thể.”

Miếng xoài trong tay cô bé lập tức quệt ngang, xóa sạch dòng chữ kia. Cô gắt lên:

“Ác độc!”

“Tôi cũng bất đắc dĩ thôi.”

“Hành vi này chẳng khác chuyện bị hồn ma kéo đi về cõi chết cả, quá man rợ! Tôi không thể làm đồng phạm với cậu đâu nha Ken!”

Saito Ken nhún vai. Những hạt muối bị khuấy lên, dòng chữ trên đĩa dần méo mó:

“Tôi không ép. Chỉ chào đón người tự nguyện.”

“Có điên người ta mới theo cậu.”

“Chưa chắc.”

Hoàng tử nhếch môi cười, đôi mắt tím nhìn thẳng vào cô. Nhân khoảnh khắc ánh nhìn chạm nhau ấy, Hạ Anh lập tức vặn lại:

“Vậy Miyuki là ai?”

Đôi mắt đang nhìn thẳng vào cô khựng lại vài giây. Đồng tử giãn ra, giống như vừa bị bất ngờ đánh trúng. Ken nhanh chóng rũ mắt xuống, che giấu sự bất ổn thoáng qua, nhưng đã quá muộn để thoát khỏi ánh nhìn của Hạ Anh.

Lúc này đến lượt cô gái nhỏ nhếch môi cười. Trong đầu cô đã khắc ghi rõ sơ hở chết người mà “con hàng” nô lệ kia vừa để lộ. Từ đầu đến giờ, Ken luôn giữ được nhịp bình ổn trong từng câu trả lời, gần như không để lộ bất kỳ kẽ hở nào. Thế nhưng chỉ cần nhắc đến cái tên “Miyuki”, cậu đã vấp một nhịp. Một cú "vấp cỏ" rất nhỏ, nhưng đủ để trở thành câu trả lời.

Câu hỏi bất ngờ ấy khiến không gian đang náo loạn chững lại trong vài giây.

Saito Ken sững người một lúc rồi mới lấy lại nhịp, những hạt muối trên đĩa lại tụ thành chữ:

“Ai thế?”

“Tôi nhớ cậu đã từng gọi như vậy.”

“Vu khống.”

“Khai thật đi!”

“Không có.”

Lần này Ken ném con dao xuống đĩa. Trái xoài cuối cùng cũng bị bỏ mặc, không gọt nữa. Chốc lát sau, chữ viết bằng phép lại hiện ra trên mặt bàn thành một đoạn dài, mang theo sự bực dọc rất rõ ràng:

“Chủ nhân, tôi không biết thật. Có những chuyện nếu tôi biết, tôi đã thành thật báo hết rồi. Còn những gì cô không có chứng cứ, làm ơn đừng cái gì cũng gán cho tôi hết như vậy.”

Ái chà. Cộc rồi hả?

Nhìn dòng chữ sặc mùi cực đoan đó, Hạ Anh có hơn rén nhẹ. Không khí bình yên xây dựng nãy giờ sắp vỡ tung rồi. Mà thật ra cô cũng chẳng cần xác minh thêm, vì đáp án đã hiện từ lúc đôi mắt tím đó kinh ngạc rồi lờ đi rồi. Để tránh con người đó lại bùng nổ, Hạ Anh nhoẻn môi cười ngọt ngào, hạ giọng:

“Ok, được rồi bạn. Bình tĩnh, có lẽ do tôi đọc nhiều truyện quá nên nhớ nhầm. Để tôi hỏi câu khác.”

Kiếm cớ đổi chủ đề là một cách làm cô thấy ổn áp. Bằng chứng là khi nghe xong, vẻ mặt khó chịu của Ken đã dịu đi nhiều. Cậu ta xếp lại những phần trái cây đã cắt cho cô ngay ngắn vào đĩa.

Cô gái nhỏ im lặng, mắt dõi về sơ đồ mà mình đã phác họa một lần nữa. Cô ký hiệu thêm vấn đề nhân vật mới mà Ken cần kéo vào để sửa đổi kịch bản vào phần thông tin, rồi lại ngồi thừ ra ngơ ngẩn. Tay cô kéo ly nước gừng ấm, nâng lên uống một ngụm. Lần này nước đã được pha cùng một ít đường đen, không còn cái vị khó uống nữa. Vị ngọt nhẹ hòa cùng chút hăng cay âm ấm của gừng, trong thời tiết ẩm ướt thế này lại trở thành một kiểu hưởng thụ mỹ vị. Dù để được một lúc rồi, nhưng nước trong ly vẫn còn một chút khói nhạt. Dòng hơi nước đó làm mắt kính của cô gái mờ nhòe. Sự mờ mịt đó cũng y hệt cách mà cô nhớ về nội dung quyển truyện, chẳng có gì nguyên vẹn, ngoài mấy đoạn tình cảm ấn tượng ra, các chi tiết phụ đều hết sức tào lao. Hạ Anh hạ kính, dụi mắt, rốt cục cũng thành thật nói ra cảm nghĩ của một độc giả với cậu:

“Cuốn truyện “Thế giới song song” này vẽ đẹp thật, nhưng ngẫm kỹ thì ngoài cặp đôi chính thì mấy nhân vật phụ mờ nhạt ghê. Nhiều tình tiết đá bay logic luôn. Giống như chuyện thả cậu đi lính ở biên giới, rồi bị địch uy hiếp đến gieo mình xuống vực đi. Không có viện binh luôn hả? Không có đứng ra ngăn luôn? Quốc vương nghe tin con mình nhảy vực không phản ứng gì luôn à?”

Saito Ken nín thinh, không trả lời. Chỉ có âm thanh tiếng dao quét ngang qua dĩa sứ, lùa hết vỏ xoài vào rổ liên tục thành những tiếng rạo rạo.

Khi Hạ Anh đeo kính vào mắt mới phát hiện cậu ta đang ngẩn người, đôi mắt tím nhíu lại đầy nghiền ngẫm. Vẻ mặt Ken khá nghiêm trọng, dường như đang cố gắng nhớ điều gì đó, tay vẫn quét lưỡi dao vào lòng dĩa trống, mặc kệ cho vài mảnh vỏ xanh rơi khỏi miệng rổ, nằm vương vãi trên bàn.

“Ủa? Sao tự nhiên rơi vào trầm tư rồi bạn?”

Hoàng tử vỗ vỗ đầu mình, rồi xoa thái dương.

“Sao thế nhỉ? Tôi cảm thấy chuyện cô nhắc làm tôi nhớ tới gì đó quan trọng lắm. Mà tôi không nghĩ ra được.” Nét chữ của cậu gấp và run nhẹ. Saito Ken đưa tay lên ngực trái, ấn mạnh, hiện chữ tiếp. “Khó chịu thật! Hình như ký ức của tôi bị mất một đoạn nào đó."

“Nè, cậu đau tim hả?” Giọng cô đầy lo lắng.

“Không sao! Tôi quên chuyện gì đó về cha mình. Không nghĩ ra!” Nói rồi cậu ấy thất thần đứng bật dậy, máy móc như một con rô bốt. Saito Ken bỏ mặc toàn bộ thứ lộn xộn ở bàn ăn, cứ thế bước đi.

Cô nhóc rướn cổ réo theo bóng thanh niên thẫn thờ đang đi một mạch đến hướng cầu thang lên lầu.

“Hoàng tử, đang nói chuyện mà đi đâu thế?”

“Tôi muốn ngủ, dường như quên gì đó rồi. Biết đâu tỉnh lại sẽ nhớ!” Chữ còn hiện ở trên bàn, nhưng người thì đã đi một mạch mất hút.

“Nhưng mà cậu đã ngủ suốt chiều rồi cơ mà! Ê!”

Ken không đoái hoài, cũng không phát chữ phép nữa. Cái im lặng đó càng làm nộ khí trong lòng cô trào dâng. Hạ Anh bĩu môi, không biết “con mèo” đó diễn tiếp để chiếm chỗ ngủ trước khi bị đá ra khỏi phòng hay là không ổn thật. Cô khuấy ly nước gừng của mình rồi uống cạn, hơi ấm cay ngọt đó ập qua cuống họng rồi thấm sâu vào trong lục phủ ngũ tạng, khiến cô nàng như tỉnh táo hẳn. Nhờ ly gừng ấm này, bao nhiêu đồng cảm cũng trôi xuống dạ dày, chỉ còn lý trí và tư tưởng chính trị vững vàng của thiếu nữ ở lại bàn tiếp tục tăng ca. Sau tất cả suy đoán, Hạ Anh chỉ chấp nhận đáp án là cái gã hoàng tử đó lại kiếm cớ tẩu thoát nữa rồi. Rõ ràng là vậy!

Sự cay cú này khiến nữ chủ nhà không chấp nhận được. Giọng nói đầy hờn mác vang lên trơ trọi một mình giữa gian phòng:

“Chờ đó, lát tôi cũng tống cổ cậu ra khỏi phòng thôi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Minh họa: Thỏ Bông
Minh họa: Thỏ Bông