[note90276]
“Sao thế nhỉ? Gần đây mình bỗng yếu ớt đến lạ!”
●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●
“Ừm, sau này ráng tập thể dục nhiều vào nhé. Ôm cái thùng cũng rớt tới, rớt lui nữa.”
Người thầy giám thị cầm tờ giấy, chăm chú đọc từng con chữ viết tay gọn gàng trên những dòng kẻ màu xanh, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô gái nhỏ đang chờ đợi trước mặt. Bắt gặp ánh mắt tròn xoe đầy vẻ vô tội ấy, ông khẽ lắc đầu ngán ngẩm, buông thêm vài lời khiển trách cho có lệ rồi gập tờ tường trình lại, cất vào hộc bàn.
Châu Hạ Anh đã tranh thủ giờ học buổi sáng để viết cho xong bản tường trình cho “vụ án” làm đàn anh Thế Danh bị thương. Toàn bộ văn bản được con nhỏ cân nhắc soạn theo theo văn phong đầy vẻ khách quan kèm lời hứa cam kết toàn bộ lời kể là sự thật theo đúng văn mẫu hay có. Để trông có thành ý hơn, cô còn chèn thêm mấy lời rút kinh nghiệm có lồng ghép cảm xúc ăn năn, rút kinh nghiệm sâu sắc. Con nhỏ tin chắc cái điểm văn xếp đầu khối của nó có thể gánh nổi bản tường trình này.
Đúng như dự đoán, vẻ mặt của thầy Tú khi nhận được tờ giấy thì đã dịu hơn, chỉ nhẹ nhàng phẩy tay cho cô bé rời đi.
“À, cầm cái này về lát gửi cho lớp nha.”
Hạ Anh thầm thở phào, nhận lấy tờ thông báo. Cô chào thầy rồi quay lưng chạy vội ra đến nhà ăn.
Nấn ná ở phòng giám thị đã hơn mười lăm phút, cô nàng e rằng buổi cơm trưa của mình sẽ hụt mất vài món yêu thích nên đôi chân càng thêm khẩn trương rảo bước. May thay lúc ra tới chỗ, Hạ Anh thấy nhà ăn vẫn chưa quá đông, bèn đi lấy khay chọn cho mình bữa trưa. Cứ như để xả hận vì bị cái chuyện không đâu giày vò suốt mấy ngày trời, bàn tay cô nàng cứ gắp lấy, gắp để thức ăn.
Khay cơm trên tay Hạ Anh dần vun lên bằng thực phẩm đủ màu sắc bắt mắt. Nàng nữ sinh lướt mắt quanh một vòng phòng ăn, phát hiện mấy đứa bạn mình quen phần lớn đã ăn gần xong bữa. Cô nàng đâm ra ngại đến mấy chỗ đó ngồi, vì sợ các bạn phải chờ mình ăn. Thế là Hạ Anh đi thẳng về hướng một bàn trống ở sát góc tường và ngồi xuống.
Tay cầm muỗng nghịch phần nước canh sóng sánh, Hạ Anh hiếm khi ngồi một mình thế này nên cảm thấy có hơi bơ vơ. Cô bất giác nói khẽ:
“Không biết Mai được đi học lại chưa nhỉ?”
Nghĩ đến cô bạn thân là cô lại rầu thúi ruột. Vì cái chuyện xích mích, ẩu đả với cái gã Thế Danh mà giờ đây người bạn của cô đã phải tạm nghỉ học. Ban Mai và Hạ Anh luôn là một cặp bài trùng như hình với bóng. Tự dưng thiếu đi đứa bạn luôn quấn quýt bên cạnh, nàng nữ sinh ăn cũng chẳng thấy ngon. Cô cúi thấp đầu nhìn phần ăn của mình, tai vang vọng tiếng nói cười của mấy cô học trò hiếu động xung quanh. Bất thình lình có ai đó quá khích, cười rú lên chói tai đến nỗi Hạ Anh phải ngước lên nhìn một lát.
Khu ăn uống vẫn đang cao điểm. Từng nhóm học sinh ngồi chật kín trên những dãy ghế bọc simili màu nâu đậm. Không gian phòng ăn đi theo lối kiến trúc Đông Dương cổ điển nổi bật bởi phần nền gạch bông xanh lục. Bốn mặt khu nhà sơn màu kem nhạt, những khung cửa chớp cao đón nắng trưa thành vệt vàng ấm. Trên mặt bàn gỗ sậm bóng loáng, ánh đèn vàng hắt xuống, mang theo bóng của những chiếc quạt trần xoay đều. Một không gian hoàn mỹ, nhưng giữa sự hoàn mỹ ấy, Hạ Anh lại thấy lòng mình lạc lõng. Bờ vai luôn căng thẳng giữ lấy khí chất của một tiểu thư, cho dù thế nào cô nàng cũng phải cắn răng duy trì dáng vẻ kiêu hãnh ấy. Cô luôn trấn an mình có thể chịu đựng được. Thế mà chỉ thiếu đi Ban Mai có vài hôm mà Hạ Anh đã nhận ra mình vẫn không ổn miếng nào.
Tay của nàng nữ sinh mở điện thoại ra nhìn lần nữa. Ban Mai rốt cuộc đã nhận tin nhắn về đoạn ghi hình của cô gửi, còn gửi lời cảm ơn thống thiết. Nhưng khi cô nàng hỏi tình hình ổn chưa thì con bạn lại biến đi đâu mất tăm, tới giờ vẫn chưa trả lời. Hạ Anh bất lực cầm đũa khua mạnh tay hơn, bỗng dưng đầu ngón tay buốt lên đau nhói.
“Ây da! Lại nữa!" Vết cắt ở tay lại bị cọ trúng, khiến con bé khó chịu kêu lên. Cơn đau này lại nhắc nó về cái gã ôn thần đang sống chình ình trong nhà mình.
Không nhớ thì thôi, nhớ tới là lại phiền não. Cô tự đưa mình vào tròng thật rồi. Sáng nay gặp lại Saito Ken với thái độ lạnh nhạt cứ làm cô thấy bất an, thậm chí còn thấy hơi khó chịu. Có lẽ vì cái vẻ tươi cười nịnh nọt và đáng thương hôm qua của cậu đã biến mất. Cả sáng nay Ken cứ trưng ra biểu cảm điềm tĩnh và thờ ơ với cô. Hạ Anh không hiểu mình đang bị gì, nhưng nhắm mắt là lại nhớ đôi mắt tím kia, cứ như nó đang bị nhốt chặt trong tâm trí của mình.
“Gừ! Sao mình lại cứ ám ảnh về cái tên ôn thần đó hoài vậy ta?” Cô rít răng, tự trách mình lại vô thức liên tưởng tới Saito Ken.
Hạ Anh không chối việc mình dại trai. Nhưng cái tên hoàng tử kia vốn không an toàn để mà dại. Bởi vậy cô mới giãy giụa, mới muốn tống khứ cậu đi cho sớm. Chỉ là… Hạ Anh lại ngờ vực ở một xác suất mà mình khó có thể chứng minh:
Lỡ như cậu ta bị xuyên ra khỏi sách thật thì sao?
Cơn bực trong lòng cô chùng xuống. Hạ Anh sợ rằng vì quá chăm chăm bảo vệ mình, cô đã vô tình làm Ken tổn thương thật. Nếu thật vậy thì đáng trách quá. Chỉ cần nhớ đến đôi mắt tuyệt vọng trong đêm qua của cậu ta, cô nàng lại nhíu chặt mày. Cô không tin giây phút ấy Saito Ken có thể diễn được cái kiểu tan nát cõi lòng như vậy. Ký ức ấy cứ lướt qua là ngực cô lại nghẹn lại.
Chiếc muỗng trong tay khẽ trượt khỏi ngón, rơi tõm xuống bát canh, làm mặt nước sóng sánh. Hạ Anh cúi nhìn mấy tai nấm nổi lềnh bềnh, bỗng nhiên nổi hứng xem đó là đầu Ken rồi dùng muỗng ấn xuống, như thể dằn được chút bối rối trong lòng.
“Hồi sáng mình xin lỗi trông cũng tự nhiên lắm mà, đúng không? Cậu ta cũng chẳng nhắc lại. Có lẽ cũng chấp nhận tha thứ cho mình mà nhỉ?”
Châu Hạ Anh bấu lấy ngón tay mình, vân vê đầu ngón như thể mượn chút nhói đau để giữ tỉnh táo. Cô nghĩ đến lời xin lỗi buổi sáng và nhớ đến ý cười thân thiện khi cậu ta đưa cây dù về phía mình. Cảm giác ấy khiến lòng cô dịu lại, như thể mọi chuyện đã tạm yên, như thể vị hoàng tử kia thật sự đã bỏ qua.
Tuy vậy, giữa sự hòa thuận tạm bợ ấy vẫn còn một nút thắt chưa mở. Hạ Anh tự nhắc mình phải tìm cho ra mối liên kết mơ hồ giữa cha cô và cậu ta.
“Song trùng sao? Mình có nên đặt vấn đề với cậu ta luôn không? Hay lại thử kiểu khác nhỉ?”
Ý nghĩ vừa lóe lên đã làm cô thấy thấp thỏm. Đôi đũa đang gắp miếng thịt đưa đến gần môi lại chậm rãi hạ xuống, như thể chính cô cũng chưa dám nuốt trôi câu trả lời.
Khi dòng suy nghĩ về kẻ xa lạ ở nhà của cô bé chưa kịp tan đi hơn thì cái ghế cạnh bên bị kéo ra. Một khay thức ăn còn vun đầy được đặt xuống bàn. Khuôn mặt xinh đẹp của người đối diện tươi sáng như một đóa hoa ly, mái tóc nâu vàng được uốn xoăn nhẹ và cột một lọn nhỏ ở phần mái trông vừa tinh nghịch vừa trẻ trung. Cô ấy mỉm cười, giọng nói còn mang theo vẻ nũng nịu:
“Cục cưng, nghĩ gì mà như mất hồn thế?”
Hạ Anh giật mình, đánh rơi miếng bông cải đang tính cho vào miệng. Cô kích động reo vang:
“A, Mai yêu dấu, ái phi của trẫm! Nàng không sao chứ?”
Trước mặt Hạ Anh là Thái Ngọc Ban Mai – người bạn thân nhất quen từ cấp hai của cô, cũng là đứa gián tiếp báo hại cô phải làm việc với giám thị. Ấy nhưng cô nàng không hề để lòng. Với cô, minh oan được cho vụ việc tên ác bá kia gây ra với Mai vẫn quan trọng hơn. Đưa hai tay ra đón cô bạn vào lòng, Hạ Anh dụi đầu vào mái tóc dìu dịu mùi hương cam bergamot quen thuộc rồi hít hà.
Ban Mai đón nhận cái ôm nồng nhiệt của Hạ Anh, giọng cũng mừng mừng tủi tủi như thể hai chúng nó đã trải qua cách biệt ba thu:
“Thần thiếp không sao. Thiếp nhớ bệ hạ nhiều lắm!”
Hạ Anh đã bình tĩnh lại, thoát khỏi cảnh trùng phùng quá khích của mình. Cô dời khay cơm của mình qua một bên, chừa chỗ cho người bạn thân cùng ngồi cạnh.
“Cưng sao rồi? Thầy Tú có nói gì với cưng chưa?”
“Ờm không sao đâu, đừng lo mà. Luật sư bên nhà tớ sẽ thương lượng với nhà gã đó. Cái đoạn clip cưng gửi đúng cứu cánh luôn. Nhà bên Thế Danh coi xong là nín thinh liền, qua nay không giãy lên nữa!” Ban Mai nghiêng nhẹ đầu qua, thỏ thẻ đáp lời.
Hạ Anh mỉm cười. Tay dùng nĩa mới nâng phần bánh mousse trong khay của mình cho vào khay cơm của cô bạn, cô nói:
“Được vậy thì tốt. Họ chưa trả lời chính thức đúng không? Có còn làm phiền ông của cậu không?”
Ban Mai cười cong mắt, giương đôi mắt long lanh hướng về Hạ Anh khi được tặng món bánh khoái khẩu. Nàng ta vội lấy nĩa chọc vào lớp bánh mềm mại núng nính và ăn bánh trước tiên. Nghe tới lời hỏi thăm của bạn mình, Mai thở dài rồi đáp:
“Thì vẫn còn đó. Họ cứ dựa vào cái chuyện nói tớ là cháu của Hiệu trưởng nên làm phiền ông tớ hoài. Bắt ông tớ công tư phân minh này nọ. Trời ơi phiền quá trời luôn. Đêm qua cha tớ còn đòi chuyển trường cho tớ sang Mỹ luôn kìa!”
“Ơ kìa!” Nghe tới tin dữ, Hạ Anh buông đũa xuống, thốt lên. “Rồi giờ sao cậu?”
“Không sao hết, tớ năn nỉ được rồi! Tớ hứa với ba mẹ không có bồng bột vậy nữa nên họ cũng xuôi xuôi rồi. Chỉ là…” Nói tới đây Ban Mai ấp úng rồi bày ra vẻ mặt áy náy. “Tớ cảm thấy mình có lỗi với cậu quá! Xin lỗi nha, đáng lẽ tớ chỉ muốn làm rõ với Thế Danh, yêu cầu hắn không quấy rối tớ nữa, mà tự nhiên kéo cậu vạ lây."
Cô gái nhỏ lắc đầu, xua tay:
"Ơ hay, đây chỉ là chuyện mà bạn thân nên làm, huống hồ bọn mình có làm sai gì đâu!"
Gương mặt xinh đẹp của Mai hướng về cô, trong mắt có ánh nước như sắp khóc. Con bé buông nĩa và nắm chặt lấy tay Hạ Anh, nói:
"Cục cưng, tớ yêu cậu quá! Cậu là người bạn đáng yêu nhất quả đất này!"
Thiếu nữ phì cười, dỗ dành, giục Ban Mai ăn tiếp. Vừa nhìn cô gái đáng yêu kia cắn miếng bánh một cách thích chí, Hạ Anh cong nhẹ môi cười.
Bữa trưa diễn ra trong không khí nhẹ nhõm vì sự trở lại của Ban Mai. Hai cô nàng cùng ăn trong tĩnh lặng. Hạ Anh chợt liếc qua nhỏ bạn rồi nghĩ vẩn vơ.
Thuở chưa thân, Hạ Anh chỉ nghĩ đây là một cô bé quá mức xinh đẹp và kiêu kỳ, thuộc đối tượng không nên tiếp cận. Nhưng chẳng hiểu sao có một thời gian Ban Mai bị lũ bạn trong lớp tẩy chay bởi mấy chuyện vớ vẩn lại khiến cô sinh ra thương cảm. Hạ Anh tiếp cận cô nàng, ban đầu chỉ là giúp đỡ vài chuyện nho nhỏ trong chuyện học hành. Dần dà hai cô bé lại trở thành cạ cứng của nhau. Trước mắt cô, Mai luôn là công chúa nhỏ ngây thơ, yếu đuối vô hại. Nhưng thực chất, sau dáng vẻ yếu đuối đó, Ban Mai lại là một con sư tử uy dũng có khả năng vồ chết bất kỳ kẻ nào kiếm chuyện với nó. Và... Thế Danh là một ví dụ điển hình.
Nhưng nghĩ lại cô cũng hơi lo vì Ban Mai cũng khá nặng tay với Thế Danh. Hạ Anh đã chứng kiến trực tiếp, sau đó còn coi tua đi tua lại đoạn phim cảnh con bạn đã đá gã Danh kia nhiều lần. Ấy vậy mà lần nào cô nàng cũng rùng mình khi tới cảnh ấy. Bất giác, Hạ Anh cất giọng hỏi:
“Mà cậu ra tay như thế có hơi bị nặng quá không?”
Như đụng trúng chỗ ngứa của mình, cô bạn thân giãy nảy lên kích động:
“Thế mà nặng á? Nói thật nha, tớ cảm thấy vẫn chưa hả dạ đấy.”
Hạ Anh tủm tỉm cười, tự nghĩ tới mình. Ừ thì... cái thùng rơi trúng cái tên dê xồm kia là chuyện "bất ngờ" thôi mà. À thôi, trời biết, đất biết, mình biết.
Cố gạt qua một khắc tội lỗi trong lòng, Hạ Anh nuốt vội, rồi lí nhí:
“Nhỡ anh ta vì vậy mà... vô sinh thì sao?”
“Vô sinh?” Mai nhếch môi, kèm theo một tràng cười khả ố. “Ha ha ha, thế chẳng phải tớ trở thành người hùng của An Đằng sao? Đáng lẽ đội bóng đá nữ của trường nên chiêu mộ tớ vào chân tiền đạo mới phải.”
Trông điệu bộ nghênh ngang, còn có chút tự hào của Mai thì cô chỉ bất lực hít thở phì phò, chỉ vào trán nó, trách yêu:
“Ngầu quá ta, rồi cậu nghĩ tới hậu quả chưa?”
Giọng của người con gái bên cạnh ảo não thấy rõ, cả chân mày cũng cau lại thành hai cái dấu sắc và huyền.
“Có chứ! Tớ mất ngủ mấy đêm rồi đó! Mà cùng lắm là hạ hạnh kiểm thôi mà. Kệ nó đi! Học kì sau tớ tu dưỡng lại.”
Hạ Anh gật gù đồng cảm, đưa tay xoa xoa lưng của đứa bạn. Ban Mai chỉ ủ ê một chút rồi rất nhanh bình tĩnh trở lại. Thân hình đang nhoài tựa lên mặt bàn của cô gái xinh đẹp bật thẳng lại rồi hít một hơi sâu, so đôi đũa trên tay, gắp lấy mấy chiếc lá xà lách trong món salad cá hồi được trộn đẫm trong thứ sốt mayonnaise thơm béo. Cô nàng nhồm nhoàm như thể dốc hết muộn phiền vào việc nhai thức ăn.
Hạ Anh thấy người bạn thân phục hồi tâm trạng nhanh chóng cũng nhẹ lòng hơn. Phần cơm của cô đã vơi được phân nửa. Cô gái nhỏ cảm thấy cơn no lưng lửng ngang bụng, tự nghĩ là nên dừng lại một xíu rồi ăn tiếp. Theo thói quen xấu, cô nhóc lại bật điện thoại lên bấm.
“Ơ cái con nhỏ này, đang ăn lại chơi điện thoại?” Giọng của Ban Mai hơi gắt gỏng tựa như một bà cô khó tính không hài lòng bởi tác phong tùy hứng của con bạn.
“Tớ chưa cập nhật trạng thái hôm nay nên ghi một xíu. Để lỡ bữa nữa ông bà ở Thụy Sĩ lại tưởng tớ trầm cảm thì mệt!”
Ban Mai như là đồng cảm với trạng thái của Hạ Anh, nhỏ giọng hơn:
“Thấy cậu được ở riêng mà sao vẫn tù túng thế nhỉ?”
“Đâu có!” Cô gái nhỏ cười tinh quái, dời mắt khỏi điện thoại rồi giải thích. “Tớ chủ động như vậy thì người lớn sẽ không phải hỏi han nhiều. Miễn là tớ luôn ngoan, không ảnh hưởng đến gia đình thì ổn.”
Nói xong, Hạ Anh hạ mắt, thầm nhớ tới người mẹ nuôi. Đáy lòng cô lại dấy lên một cảm giác nặng nề khó chịu. Nhưng thoáng trông thấy đôi mắt nâu lấp lánh đầy vẻ trầm trồ của Mai, Hạ Anh lại không muốn lộ ra những ngổn ngang trong gia đình mình. Cô đoán Mai đang nghĩ rằng cô đang có một cuộc sống tuyệt vời không bị ai ràng buộc. Chuyện được ở riêng và không bị cha mẹ quản thúc ở tuổi này nó vẫn oách thế nào ấy. Cho nên, cô bé cũng chẳng muốn giải thích gì.
Mai vừa nhai, vừa nghĩ gì đó một hồi rồi nói vu vơ:
“Chắc tớ cũng nên áp dụng chiêu này, tự giác báo cáo thường xuyên cho ba mẹ. Hai người đó đi công tác suốt, tớ cũng ít khi nói chuyện. Tự nhiên hôm bữa làm một cú chấn động, báo hại hai ông bà bay gấp về trong đêm luôn." Giọng Mai bỗng nhiên trong trẻo lạ thường. “Mà thật ra chẳng ai la tớ cả, hai người đều bênh tớ cậu ạ! Hi hi!”
Đôi mắt của Hạ Anh thầm lặng dõi theo người bạn thân bằng cái nhìn đầy ngưỡng mộ. Cô bé hướng tới điện thoại và đếm lại thời gian. Cuối tuần này… vào ngày chủ nhật, Hạ Anh lại phải đón một cuộc điện thoại với mẹ. Nghĩ thôi là da gà trên tay cô lại nổi lên từng cơn. Cô gái nhỏ sờ lên tay mình, rồi vô thức di tay đến chỗ ven ở khớp tay, nơi có những dấu kim đã mờ nhạt.
Vẻ thất thần của Hạ Anh chỉ sực tỉnh khi Ban Mai gắp tặng những tai nấm mà cô thích vào khay. Cô nàng cong môi cười, xua đi vẻ mất tự nhiên của mình.
Khi cả hai đang đắm chìm trong bữa ăn trưa ngon lành thì bỗng nhiên ánh mắt Ban Mai chú ý đến tờ giấy lấp ló trên ghế kế bên chỗ Hạ Anh ngồi.
“Giấy gì thế kia?” Ban Mai cất tiếng hỏi.
“À, thông báo nãy thầy Tú dặn đem về lớp.”
“Đâu? Cho mượn với! Thông báo cái gì thế?”
Hạ Anh chuyền tờ giấy cho con bạn và nói:
“Kiểm tra 5S thôi. Định kỳ á mà!”
Vẻ mặt cô bạn thân liền nhăn thành một cục, lầu bầu:
“Nữa hả? Ủa mình nhớ mới kiểm trước hè mà ta?” Rồi nó lại than thở. “Haiz, đống đồ linh tinh tớ dọn từ tủ cá nhân hồi bữa đem về nhà vẫn còn chưa đem lên đó.”
Hạ Anh bình thản nhún vai:
“Lịch hàng quý mà, lạ gì!”
Ban Mai lắc đầu đầy bất mãn, chỉ vào tờ giấy:
“Nhìn xem! Còn ghi chú là lịch kiểm có thể diễn ra đột xuất mà không cần theo đúng thời gian đã thông báo. Vậy cái thời gian trong đây để chơi cho vui hả?” Cô nàng hạ giọng chua ngoa. “Mắc gì kiểm kho còn đòi kiểm tủ cá nhân? Cái Hội học sinh này làm nhiều cái tao nói…”
Hạ Anh bưng cái ly nước cam của con bạn, dí ngay cái ống hút vào miệng nó trước khi cái miệng xinh kia bô lô ba la thành cái loa phóng thanh. Cô nàng hiểu cô bạn thân luôn khó chịu bởi cái cách thức thi hành kiểm tra của Hội học sinh về hoạt động 5S vô cùng áp bức và xâm phạm quyền riêng tư. Nhưng Hạ Anh rõ sau vấn để kiểm tủ đó có bao gồm một động cơ khác, bèn nhỏ giọng giải thích cho bạn mình hiểu:
“Tại bữa có đứa giấu “mai thúy” trong tủ locker đó, nhà trường mượn cớ để kiểm soát thôi. Thôi lo dọn đi chứ càm ràm làm gì, bao mùa cũng qua rồi chứ có bị đánh lỗi đâu mà cằn nhằn!”
Đôi môi xinh của Mai miễn cưỡng ngậm ống hút được nhỏ bạn dâng tới miệng, hút một hơi thấm giọng để càm ràm tiếp:
“Thì dọn cũng mệt mà trời! Cái đám cờ đỏ cứ như "chó săn triều đình" suốt ngày cứ canh vi phạm rồi ghi lại méc giám thị. Cậu thấy riết tụi mình giống dân đen sống dưới ách đô hộ không?"
Trước tiếng kêu rên ai oán của người bạn, Hạ Anh chỉ có thể tặc lưỡi nhún vai. Biết sao được, quy định bao năm đã thế, Hội học sinh là bộ phận thi hành công tác kiểm tra nội quy đối với học sinh. Riêng gì chứ mấy vụ kiểm tra tác phong và quy định thì nhà trường lại bao gắt. Hạ Anh lơ đễnh nhìn quanh nhà ăn một vòng, sợ rằng lời hai đứa vừa xì xào lọt vào tai ai đó thì không hay. May là chỗ cô ngồi vốn khuất trong góc, chẳng mấy ai chú ý.
Hạ Anh thở ra một hơi, sự căng thẳng đã dịu xuống. Mỗi lần nói gì đó quá "lộng ngôn" về trường học đều làm cô lo sợ. Thật ra, trường An Đằng chẳng có gì để chê cả. Mọi thứ nền nếp, hào nhoáng nhưng chẳng hiểu sao lại mang một cảm giác ngột ngạt kì lạ. Hạ Anh hay gọi đùa nơi này là một “vương quốc độc tài”, nơi học sinh là những chú ốc sên buộc phải lùi sâu vào vỏ. Cô chưa từng than vãn chỉ vì không muốn một tin đồn nhỏ xíu cũng khiến Hiểu Khiết phải lên tiếng vì mình. Vậy mà… vừa đây cô vẫn dính vào một chuyện phiền toái không đáng có. Ngẫm lại cô không biết anh trai mình đã biết lịch kiểm tra 5S chưa, cô cứ báo cho người đó biết một tiếng vậy.
Hạ Anh chụp thông báo, gửi qua tin nhắn cho Khiết cùng nắm. Trong lúc thao tác, Hạ Anh thấy một nốt đỏ trong mục thông báo nên ấn vào xem.
Đập vào mắt là một tấm hình của cô được đăng ngay trên kênh truyền thông chính thức của nhà trường. Trong ảnh chụp gương mặt của Hạ Anh kèm dòng chữ chúc mừng to tướng, nội dung vinh danh cô nàng vừa chinh phục được điểm số Anh ngữ đẹp như mơ. Cô nàng há hốc mồm, nhìn từng thông báo bạn bè gắn thẻ chúc mừng mà lòng chết lặng. Hạ Anh lập tức ấn vào mục danh sách người thích về tin tức này, cái tên Dương Hiểu Khiết hiện lên đầu tiên, khiến trái tim nhỏ bé của cô như ngừng đập.
“Trời ơi! Sao… sao… mà?” Cô lắp bắp.
“Gì thế?” Mai thấy vẻ mặt biến sắc của đứa bạn, bèn nghía đầu vào màn hình cùng xem. Vừa thấy tin tức kia, con nhỏ đó quay mặt ra ngay.
“Ê!” Giọng của Hạ Anh lạnh xuống mấy tông. Cô tức thì túm lấy cằm của nhỏ bạn, kéo ghịt về. “Tại sao quay mặt đi? Cái chuyện mà tớ có điểm IELTS tớ nhớ mới khoe cho mình cậu biết mà ta?”
Chiếc muỗng trên tay của Thái Ngọc Ban Mai rơi xuống khay inox vang lên tiếng leng keng, cô nàng ậm ừ:
“Ờ… tớ thấy sớm muộn gì nhà trường cũng biết mà, nên tớ gửi á!” Đôi mắt hạnh to tròn như bi ve của cô ấy chợt trở nên hèn hạ cụp xuống. “Nếu cưng không thích thì tớ nhắn admin gỡ bài. Chỉ là… tớ không sợ vì mình sai, mà sợ cậu bị vạ lây vì tớ thôi!”
Hạ Anh chán nản nhìn khuôn mặt búp bê ngây thơ vô số tội kia. Bây giờ có xóa bài đăng thì cũng có được gì đâu. Người vốn không nên biết cũng đã biết rồi. Cô gái nhỏ tuy không mấy dễ chịu, nhưng không muốn bạn mình tụt hứng. Cô nàng lại đang ngờ ngợ đoán ra điều gì đó từ hành vi của Ban Mai. Cô nghiêng gần sát tai của nhỏ bạn tóc nâu vàng, nói bằng giọng khe khẽ:
“Gì dạ má? Tính “tẩy trắng” cho tớ hay gì? Bọn mình rõ vô tội mà!”
Đối diện trước sự tinh tướng của Châu Hạ Anh, Ban Mai không giấu giếm động cơ của mình mà mạnh dạn gật đầu. Cô gái hít một hơi sâu rồi quay người qua, đưa tay giữ lấy bờ vai của nhỏ bạn, ánh nhìn kiên quyết mang theo cả sự nài nỉ:
“Châu Anh à, rủi như tớ bị trừ hạnh kiểm vì vụ này thì cưng giúp tớ chuyện này được không? Tớ thật sự chẳng còn đường nào khác!”
Hạ Anh híp mắt, cảm thấy có mùi nguy hiểm trong cái cách rào trước đón sau của con bạn. Cô nhỏ thu vai lại, vẻ mặt cười gượng vặn vẹo thành một một nét méo mó khó xử. Não của nàng ta đang suy đoán từ cách sau khi xảy ra sự cố ẩu đả với đàn anh khối 12, Ban Mai lại gửi bảng điểm thi tiếng Anh của cô cho quản trị viên trang bản tin của trường. Nhìn lượt tương tác của bài viết còn đoán được trong đó có chi tiền để chạy quảng cáo trên nền tảng.
Đây rõ ràng là sự cố ý một cách lộ liễu. Xét về việc Hạ Anh được nhà trường chọn làm tin bài tiêu điểm cũng không quá đáng lắm vì cô là học sinh có tổng điểm thành tích tốt nhất của trường. Nhưng điểm tin được chèn lên vào lúc này là quá trùng hợp. Cô bé tự đoán ra Ban Mai muốn bưng bít tin tức xấu có liên quan tới Thế Danh để giữ tiếng tăm cho cô.
“Cậu đừng nói là…” Giọng Hạ Anh ngần ngừ. Con bé đã đoán ra, nhưng không muốn chấp nhận sự thật.
Ban Mai dùng bàn tay vỗ vỗ vào vai của cô bạn đối diện mình, trịnh trọng phó thác.
“Năm nay cậu tham gia “Hoa khôi học đường” thay tớ nha!”
“Không!!!” Chỉ chờ đối phương nói ra trọn vẹn ý là đôi môi hồng nhạt của Hạ Anh đã bật nhanh khỏi miệng một lời khước từ chắc nịch.
Khuôn mặt xinh đẹp của Mai xụ xuống, hàng mi đen như đôi bướm nhỏ đang vỗ cánh nhè nhẹ, dùng giọng âu sầu níu kéo:
“Tai tiếng của tớ to quá rồi, chắc chắn không được thi nữa. Cậu thay tớ phục thù, được không?”
Hạ Anh trân trân mắt nhìn kỹ người bạn của mình như muốn tra xét động cơ quái gở gì mà thôi thúc con nhỏ này dí cô tham gia cuộc thi xô bồ, thị phi bật nhất đó. Con bạn thân của cô nàng cũng nên rõ cái nết lánh xa sự đời của cô chứ nhỉ?
“Cưng bị ấm đầu à? Cậu đẹp đó giờ cả trường ai cũng công nhận. Nhìn lại tớ đi… Trời ơi, ít ra cậu còn có ngực để người ta sàm sỡ, còn tớ, còn tớ đây nè! Nhìn xem có phân biệt được lưng với ngực không?” Rồi con nhỏ cúi đầu xuống chỉ chỉ vào quả tóc đen chen lẫn quá nhiều sắc bạc lộn xộn không nên có ở tuổi mười sáu. “Coi đầu tớ nè, chưa tới ba mươi chắc tớ bạc trắng luôn quá!”
Ban Mai chậc lưỡi, lắc đầu:
“Hạ Anh, cưng khiêm tốn hay không biết thật đấy hả?” Nói rồi nhỏ ấy vươn tay tháo cặp kính cận của Hạ Anh xuống, nói tiếp. “Xem đi, chỉ cần tháo mắt kính ra, đổi cái kiểu tóc đầu nấm này đi thì cậu đã thay đổi nhiều lắm rồi. Tóc cũng có thể nhuộm mà! Chiều cao, khuôn mặt, thành tích học tập của cưng đã dư chuẩn tham gia cuộc thi đó rồi.”
“Không, dẹp đi, ý tớ không phải như vậy!” Cô nàng bang ra ngay, lắc đầu nguầy nguậy, rít thêm một hơi sâu để bình tĩnh hơn. “Cậu..”
“Im lặng! Cậu có phải bạn thân của tớ không?” Nhỏ Mai ngắt lời, nghiêm túc nhìn cô.
“Ph…Phải. Thì sao?” Ánh mắt của Hạ Anh đầy vẻ hồ nghi.
“Vậy thì cậu nhất định phải tham gia "Hoa khôi học đường" năm nay, mọi chuyện cứ để tớ lo, xem như là vì tớ, được không?”
Châu Hạ Anh lặng người, gục mặt xuống bàn, tự gào thét trong lòng. Trời ơi sao phải tham gia vào cái cuộc thi nổi tiếng khốc liệt đó chứ? Mình không hề muốn!
Đột nhiên, như vỡ lẽ, cô ngẩng mặt lên nhìn cô bạn cạ cứng:
“Song Kỳ năm nay cũng tham gia phải không?”
“Bingo!” Mai búng tay, biểu cảm của gương mặt dần trở nên bí ẩn. Cuộc đối thoại của hai cô nàng vẫn duy trì ở mức âm lượng rủ rỉ như loài muỗi vo ve. “Ai tham gia cũng được, trừ con nhỏ đó!”
Cô gái nhỏ nghe xong chỉ bất lực lắc đầu, vò trán, rồi từ chối phản hồi với Ban Mai. Tuy bản thân cô hoà đồng thật đấy, nhưng cũng không phải là loại thiên thần không biết ghét người. Quan trọng là đối tượng mà Hạ Anh không ưa thì cả lớp cũng không thích. Nhưng vì kẻ mình ghét mà tự gieo mình vào bể khổ thì mình có quá ngu xuẩn không?
Thái Ngọc Ban Mai không dùng giọng quyết liệt nữa nhưng vẫn chưa từ bỏ mà dụi đầu vào vai của bạn thân, thủ thỉ một cách ấm ức:
“Cậu có nhớ ra mối quan hệ của ông Danh và con Kỳ không?”
Một khắc trong não của Châu Hạ Anh vừa nghe phải lời gợi mở của cô bạn đã nổ bùm một tiếng. Môi cô nàng mấp máy, ngón tay trỏ kích động đến múa may. Cô không dám nói ra đáp án mà mình đã suy luận được: Thế Danh là anh họ của Song Kỳ – nhỏ lớp trưởng của lớp cô. Trong thời điểm ghi danh Hoa khôi học đường mà ứng cử viên nặng ký nhất của cuộc thi – Thái Ngọc Ban Mai vướng phải tiếng xấu có nguy cơ bị kỷ luật. Như vậy, sẽ không còn có đối thủ nào có sức ép đủ để đánh bật con nhỏ Song Kỳ đó khỏi danh sách ứng cử viên.
“Có lẽ cái sai của hai đứa nó là không nghĩ tớ hổ báo vậy thôi!” Cô nàng Ban Mai nói bằng giọng trào phúng. “Nhưng mà tớ đã “sụp hố” thật rồi còn đâu!”
Hạ Anh đã hiểu toàn bộ vấn đề, vì thế mà hớp thêm một ngụm khí lạnh vào bụng để tiêu hóa đi dữ kiện đáng sợ đó. Dù chỉ là đoán mò, nhưng liên kết lại vẫn vô cùng logic. Con nhỏ cảm thấy mùi thuốc súng đã lan ra trong không khí, thoảng quanh mũi của mình. Một trận chiến ngầm giữa như khuôn mặt xinh đẹp nhưng đều có tâm tư không hề đơn thuần. Ban Mai đề nghị cô tham gia cuộc thi nhan sắc đó là vì muốn chặn đứng âm mưu của nhỏ lớp trưởng sao?
“Nó sẽ không ngờ được cậu sẽ đăng ký đâu! Tớ cược vào ván này!” Mai nháy mắt bí hiểm như đang cố bồi vào tâm trí của Hạ Anh niềm tin mãnh liệt về thuyết âm mưu mà hai đứa đang phỏng đoán.
Châu Hạ Anh đờ đẫn, đưa tay tháo vai mình ra khỏi bàn tay mềm mại của cô bạn.
Một giây, hai giây, ba giây,… rồi cả phút sau Hạ Anh vẫn im thin thít.
Ban Mai ra sức chớp mắt như một con cún nhỏ mắc mưa để thuyết phục cô bạn.
Nàng nữ sinh nấn ná trong khó xử rồi phản hồi với Mai:
“Nhưng mà tớ không muốn ồn ào phiền toái.”
Nét chờ mong trên gương mặt của Mai tắt lịm. Cô gái quay người về hướng bàn ăn, nói với vẻ áy náy:
“Xin lỗi cậu, tớ ích kỷ quá! Tại tớ bực mình quá mà không nghĩ đến cảm xúc của cậu. Cậu cứ như chưa nghe gì nha!”
Trái tim cứng cỏi của Hạ Anh bị lời nói nhẹ như gió thu của Ban Mai ve vờn mà thắt một nhịp. Mình bị dụ rồi, rõ ràng vậy. Đưa mắt nhìn đến khay thức ăn, một cảm giác lờ mờ khi bị tước khỏi chiếc kính cận khiến cô nhóc cảm thấy chông chênh. Nó giống như tâm trạng của cô lúc này cũng mơ hồ, rối rắm. Thị lực của cô không tốt, đã cận nặng đến mức không nhìn rõ mặt ai cách mình hơn ba mươi centimet. Bây giờ, vẻ mặt của Ban Mai bên cạnh cô chỉ là những đường nét mờ ảo, nhưng không hiểu sao cô vẫn cảm nhận được vẻ tủi thân đến mức sắp bật khóc của cô bạn.
Nàng nữ sinh bặm môi, ấp úng rồi quay người lại, lặng thinh. Cô bé không dám nói điều gì, đáy lòng cũng rối bời. Tiếng thở dài của cô không giấu được mà vang lên giữa nhà ăn náo nhiệt, chìm trong tiếng giỡn hớt bỡn cợt của bao người. Nhìn từ xa, có khi người ta còn nghĩ rằng hai đứa nó đang cãi nhau. Có lẽ vậy mà không thấy đứa bạn cùng lớp nào lại ngồi gần.
“Châu Anh… trong ký ức của tớ, cậu không như lúc này!” Đột nhiên, bên cạnh cô lại vang lên giọng nói của Ban Mai.
“Hửm?”
Ban Mai đưa tay cố định cô bạn của mình xoay lại đối diện mình rồi. Giọng của cô chầm chậm, mang theo chút hoài niệm:
“Hồi cấp hai Châu Anh không phải như bây giờ. Cưng tự tin, chỉn chu và nhiệt tình lắm. Cưng có nhớ hồi trước mỗi ngày đều tết tóc rồi đính mấy cái kẹp kim cương lấp lánh khi đi học không?” Sau đó cô gái còn phì cười ái ngại. “Thú thật, lúc đó tớ còn tưởng cậu chảnh chọe lắm. Ngày nào cậu cũng đi cùng chiếc Bentley với Hiểu Khiết, hai đứa bây như hai con chim công vậy, nhìn oách lắm kìa!”
Hạ Anh nghe lời kể của cô bạn về mình cũng bất giác rùng mình rồi ngơ ngác. Cô từng như thế sao? Có lẽ đó là lúc mà cô bé vẫn còn sống trong biệt thự của gia đình Dương Hiểu Khiết. Kể từ sau khi người lớn di dân rồi, cả Khiết và cô đều thu mình hơn, giữ chừng mực để không thu hút nhiều sự chú ý.
Ban Mai không đợi người bạn của mình trả lời mà nói tiếp:
“Tớ từng xem cậu như một kiểu người xa vời mà mình sẽ xem như nước sông không phạm nước giếng. Cho đến khi tớ bị bọn trong lớp đổ lỗi vì thành thật nộp lá thư tỏ tình của thằng Duy cho giáo viên. Tụi nó cứ chửi tớ là chảnh chó, là bạn cùng lớp mà không nhẹ nhàng từ chối lại đi méc giáo viên. Chỉ có mình cậu bảo vệ tớ!” Giọng Ban Mai run run như cố giấu sự tức giận của mình. “Tụi nó có biết lá thư đó quấy rối tớ bằng mấy lời kinh tởm cỡ nào đâu nhỉ? Tớ chỉ muốn nhờ cô can thiệp để mọi chuyện êm đẹp. Chủ nhiệm mời phụ huynh vào để cho biết tình hình con mình suy đồi là sai hả? Lúc đó tớ đã hứa với cô không nói nội dung lá thư ra chứ bây giờ thì tớ chẳng nhịn đâu!”
Ký ức của Hạ Anh quay về khoảng năm lớp bảy, khi mà hai đứa cô vẫn chưa thân. Con bé vẫn nhớ rõ cái thằng nhóc mập mạp tên Khánh Duy hay nói mấy lời tục tĩu gớm ghiếc trong lớp. Thật ra cô nàng cũng không biết chuyện lá thư ra sao. Tên Duy vào lớp kể lể khóc than là vì ái mộ Ban Mai nên mới viết thư tỏ tình, nào ngờ bị con nhỏ nộp cho giáo viên, báo hại hắn bị mẹ đánh đòn.
Cả lớp đều bênh vực cho thằng đó, nhưng cô thì không nghĩ vậy. Ban Mai luôn nhìn tên đó bằng ánh mắt chán ghét lẫn sợ hãi, còn cả lớp thì quay qua cô lập con bé ấy. Chỉ dựa vào cái tính của hắn ta thì Hạ Anh cũng đoán ra chuyện không tốt lành gì. Bởi vậy, cô nàng đã chọn lặng lẽ ở bên Mai khi con nhỏ bị cái lớp đáng ghét kia quay mặt. Thế nhưng lòng của cô nhóc lại mang theo sự hổ thẹn và dằn vặt mãi không nguôi. Bởi khi biết được câu chuyện về lá thư, cô cũng chỉ im lặng cho câu chuyện trôi vào dĩ vãng.
Nếu như năm đó cô nàng đủ dũng khí thì đã đứng dậy lật bản mặt giả tạo của tên Duy đó ra rồi. Đằng này, con bé đã để Ban Mai chịu đựng sự kì thị đằng đẵng đó suốt một năm học cũng bởi vì cái tính nhút nhát, ghét va chạm của mình. Rồi thì cái thằng dâm dê đó đã đi du học và biến mất khỏi mắt của hai đứa. Ấy vậy mà lớp học vẫn áp đặt định kiến với Mai như cũ. Hạ Anh tự biến mình thành một cây cầu để kết nối cả lớp cùng Ban Mai lại với nhau. Dần dà mấy cái chuyện của trẻ con đều dễ trôi đi. Lớp cấp hai của bọn họ có thể lại chơi cùng nhau, nhưng nỗi đau của Mai vẫn sẽ còn mãi như một vết thương sẽ không bao giờ lành được. Và rồi… bây giờ một lần nữa… kịch bản này lại xảy ra.
Cô không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lên mu bàn tay người bạn như một lời xin lỗi lặng lẽ cho những gì đã từng không đủ dũng cảm. Sự an ủi của cô khiến cho nét căng thẳng trên chân mày xinh đẹp của đối phương đã giãn ra.
Hạ Anh nín thinh, lòng dạ bức bối đến mức no ngang. Trong lòng nó chỉ ngập tràn nuối tiếc và day dứt.
Thái Ngọc Ban Mai nhẹ nhàng vén tóc mai của người bạn qua sau vành tai, nghiêng đầu nghi hoặc:
“Tớ kể chuyện cũ không phải để ca thán. Mà là tớ nhớ Châu Anh ngầu điên trong lòng tớ khi xưa. Sao cậu lại tự biến mình thành ra thế này nhỉ?”
Hạ Anh cúi đầu, trốn tránh ánh mắt soi mói của cô bạn. Ban Mai vẫn nói tiếp:
“Có phải… chung với lý do mà cậu nhờ tớ giúp chuyển về lớp “B” không?”
Hạ Anh gật đầu rất nhẹ. Đáp trả con bé là tiếng thở dài của Mai.
“Châu Anh à, có biết bao nhiêu cách, sao cậu lại đâm đầu đi chọn cách tự khổ mình? Cậu hoàn toàn có thể tìm một ngày đẹp trời rồi nói chuyện thẳng thắn với cậu ta mà? Sợ gì?”
“Tớ thu xếp sắp xong rồi. Rồi tớ sẽ nói, nhưng không phải bây giờ!”
Mai kịch liệt lắc đầu, xua tay:
“No! No! Bạn ơi, đây không phải là cách. Cậu chỉ thực sự giải quyết được vấn đề khi chịu đối diện thẳng thắn với nó. Cậu lửng lơ thì chỉ là đang tự trấn an mình thôi. Khiết thấy cậu xấu hơn rồi cậu ta vẫn chăm bẵm cho cậu thôi, có khác gì hả? Không hề luôn! Dẹp đi con, cách này quá ngu!”
Môi của Hạ Anh giật nhẹ. Não cô khựng lại vì những lời đả kích của người bạn. Vô thức, bàn tay chụp được mắt kính, nhanh chóng nâng lên, muốn mang vào để trông thấy mọi thứ rõ ràng. Cô như thể một con đà điểu cố gắng trốn đầu xuống cát, lại bị người khác phát hiện ra.
Cánh tay Ban Mai chặn bàn tay đang cầm kính của con bạn lại. Cô nàng tặc lưỡi và trỏ tay vào trán của đứa bạn khờ khạo.
“Bỏ chuyện tớ qua một bên, giờ vì cậu thôi. Châu Anh, nghe tớ, quay về bộ dạng “giống người” khi xưa giùm tớ đi! Chăm da lại, sửa tóc với đi làm kính áp tròng nè!” Tay của nàng hoa khôi chụp lấy cằm của Hạ Anh, cố định để dò xét. “Xem nè, mắt cậu có màu xám, đẹp khỏi cần đeo lens luôn! Đừng có dìm hàng đôi mắt này nữa được không? Chiều nay tan học tớ đưa cậu đi cắt kính áp tròng.”
“Tớ có mà! Không cần đâu!” Hạ Anh vội vàng xua tay.
“Vậy mai đeo kính áp tròng đến trường đi, lâu lâu đổi kiểu tí!”
Hạ Anh gác đũa và muỗng lên khay, quyết định kết thúc bữa ăn trưa của mình. Cô đứng phắt dậy, bưng khay cơm đi trả, đáp:
“Đeo không quen khó chịu lắm!”
“Một ngày thôi mà!”
“Mày gài tao đúng không?” Hạ Anh quay người lại, khom lưng nhìn Mai rồi lườm yêu. Cô nhỏ thừa biết “con yêu nhền nhện” tinh quái kia dễ gì bỏ qua cho mình.
Nụ cười của Ban Mai cứng đờ. Cô nàng cũng thu dọn đồ ăn, đứng dậy đi theo bạn của mình, vừa đi vừa nói:
“Đâu có. Tớ chỉ là chưa từng thấy bạn yêu của mình tháo kính ra trước mặt mọi người nên tò mò thôi mà!”
“Đừng có xạo ke bạn ơi. Tớ biết cậu chưa buông bỏ đâu!”
Mai rít răng, giọng nhỏ nhưng đầy quả quyết:
“Còn tớ biết cậu lung lay rồi. Cục cưng à, cậu đừng lãng phí nhan sắc của mình nữa mà! Xài nó đúng cách đi!”
Đáy lòng của Hạ Anh tuy không dám thẳng thắn đối diện ngay, nhưng đã thực sự dao động vì cái kiểu mè nheo kèm với dỗ dành ngọt ngào của người bạn. Trên hết, cô hiểu rõ nếu một lần nữa bản thân chọn làm một con rùa rụt đầu thì sẽ mãi trốn trong cái vỏ cứng của mình không khác xưa. Trái tim có chứa cả nghĩa khí lẫn yếu hèn làm cô gái nhỏ băn khoăn, cần thêm thời gian để suy xét.
“Tớ không hứa được. Trước mắt là tụi mình phải lo xong tuyến bài kỷ niệm hai mươi năm thành lập trường kia kìa.”
Ban Mai đuổi theo và tiếp tục lải nhải:
“Ui, cái đó để chiều tính! Đi mà, cậu hứa với tớ đi! Nha! Nha!”
“Tớ không biết.”
Mai bám đến tận chỗ trả khay, tay vẫn thoăn thoắt đổ thức ăn thừa vào thùng riêng và cất khay vào ngăn chứa, miệng thì cứ rù rì như ma ám:
“Sắp hết hạn đăng ký rồi! Nghĩ lẹ giùm tớ đi mà!”
“...” Hạ Anh đã ngậm miệng, bịt tai. Cô rõ là mình toang với con bạn rồi, nhưng cũng phải cho mình thêm một chút khoảng lặng để suy tính cho kỹ rồi mới định đoạt chứ.
Trong lúc cô nàng còn đang rối bời vì không biết từ chối con bạn thân thế nào thì lồng ngực bỗng nhói lên một cơn đau sắc lẹm, như ai đó dùng kim lạnh chọc thẳng vào tim. Tầm nhìn trước mắt tối sầm lại. Trong đầu cô vụt lên một cảm giác kỳ lạ, như có thứ gì đó vừa bị kéo căng đến cực hạn rồi cắt phăng. Tai ù đi, cô thoáng nghe thấy một âm thanh bén ngọt như mũi kéo lướt qua mạch máu. Hạ Anh lảo đảo lùi chân, vô tình va trúng một bạn học đang bưng khay đi ngang.
Loảng xoảng…
Bát đĩa rơi xuống nền gạch, nước sốt đỏ bắn tung tóe lên áo đồng phục của cô. Một góc nhà ăn nháo nhác hẳn lên, ghế bị xô lệch, tiếng ai đó kêu lên thất thanh, vài người đứng dậy nhìn về phía họ.
“Hạ Anh! Hạ Anh! Cưng không sao chứ?” Giọng Ban Mai vang sát bên tai. Hạ Anh rướn mắt, thấy mình đang ngả vào lòng bạn, mùi nước sốt lẫn mùi tiêu cay nồng xộc lên mũi.
“Xin lỗi! Bạn ơi! Bạn không sao chứ?” Người làm đổ khay cuống quýt hỏi.
Cô lắc đầu, cố hít sâu một hơi. Lồng ngực vẫn còn nhức âm ỉ, nhưng cơn choáng đang lùi dần như sóng rút.
“Mọi người ơi, dạt ra cho bạn ấy thở!” Mai vừa nói vừa giữ chặt vai cô. “Nào, tớ đỡ cậu qua phòng y tế nhé!”
Hạ Anh chớp mắt vài lần, cố ép đầu óc mình tỉnh táo. Cô xua tay, nói:
“Không sao! Do tớ đứng lên vội quá nên xây xẩm chút.” Cô nàng tự trấn an mình như vậy. Chắc do mấy hôm nay ngủ ít, ăn uống thất thường, nên cơ thể đã phát cảnh báo. Cô gượng đứng thẳng dậy, hai chân vẫn còn hơi bủn rủn. Hạ Anh nhìn lại tờ thông báo vừa được bạn nào đó nhặt lên cho mình, thầm thở hắt ra. Thật may mà thầy Tú đã cất nó vào cái bìa nhựa trong suốt nên mới bình an sau cú ngã mất mặt này.
Ban Mai vội cởi áo khoác phủ lên người cô để che mấy vệt bẩn trên đồng phục.
“Để tớ về phòng ký túc xá thay đồ.”
“Tớ dìu cậu, đi chậm thôi!”
Hạ Anh gật đầu, nắm lấy tay Mai, bước chậm. Trong lồng ngực vẫn còn vương lại một cơn đau mơ hồ. Cô mím môi, cố gạt ý nghĩ ấy đi.
Chắc chỉ là mình suy nghĩ nhiều quá.
2 Bình luận
Hy vọng cảm giác của tui là đúng.P/S: Lần nữa cảm ơn chị Xám ạ.