“Trà của phòng giám thị thơm ghê!”
●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●
Trời trong vắt, mây bồng bềnh như một tấm chăn bông trắng khổng lồ trên nền trời cao vời vợi, tất cả được bọc lấy bởi màu nắng rám vàng như nghệ. Tại tấm biển báo trạm dừng xe buýt, Hạ Anh chống hông thở dốc, cố xua đi cơn đau xóc hông do chạy quá nhanh. Nắng sớm kéo đến mang theo cảm giác nóng ẩm phủ lên dáng vóc cao cao của cô gái. Chân mỏi nhừ đến run lên bần bật, nàng nữ sinh đưa tay giũ nhẹ lớp vải áo đồng phục đang bết vào da mình. Những nhịp chân chà xát giữa đế giày bata và nền nhựa nhám kêu lên tiếng sột soạt nho nhỏ. Phương án bắt xe công cộng đã thất bại, cô nàng đem ngay điện thoại ra, triển khai kế hoạch thứ hai.
Cô nàng học sinh cúi mặt dí vào chiếc điện thoại đang sạc đến nóng ran của mình, lọ mọ đặt một cuốc xe công nghệ để kịp đến trường.
“Cái gì? Sáu chục ngàn?” Cô cảm thán một tiếng rõ to khi thấy cước chuyến xe vừa hiện lên. “Lại còn không có mã giảm giá!”
Châu Hạ Anh bực mình, rút dây sạc dự phòng khỏi điện thoại. Lòng nghĩ đến cái tên mắc dịch đã báo hại mình trễ chuyến xe buýt, cô lại vừa đặt xe vừa rủa xả trong bụng. Tiền ăn sáng của cô đã trôi vào cuốc xe này rồi còn đâu.
Dõi mắt lên mu bàn tay, dòng chữ bút bi vẫn còn đó, cô lườm nó, gầm gừ:
“Vừa lòng cậu chưa?”
Hạ Anh lẩm bẩm rồi ảo não nhìn bảng chờ xe bên cạnh, chuyến xe kế tuyến phải mất hơn mười phút nữa. Lần này không thể cứu vãn nữa, trễ học là chắc chắn!
Cô gái đổi qua ứng dụng khác để tìm chuyến đi rẻ hơn. Chợt, trong lúc thiết lập lộ trình, tay con bé lại đột ngột đổi qua danh bạ, nhanh đến mức không ai ngờ được. Hạ Anh lại bấm số điện thoại trực ban của công an phường. Nhìn màn hình chuyển sang giao diện cuộc gọi, lòng con bé mừng húm.
Tút.. Tút… Tút…
“Sao vậy?” Cột sóng điện thoại đang đầy bỗng dưng lại mất sạch. Âm thanh cuộc gọi gián đoạn lại vang lên, làm cô tức tối gào lớn. “Trời ơi!!!”
Đau khổ ôm lấy điện thoại của mình vào ngực, Hạ Anh đã tuyệt vọng hoàn toàn. Cô hạ thấp giọng, van xin dòng chữ trên tay mình:
“Đại ca à, em lỡ dại, em không gọi cho ai cầu cứu nữa! Làm ơn trả sóng điện thoại cho em bắt xe đi học đi mà!”
Lúc này, chiếc điện thoại trên tay cô vẫn không phục hồi được bình thường, thậm chí còn hiện lên thông báo nhắc nhở lắp thẻ sim vào.
“Lắp cái gì mà lắp? Tôi dùng eSim mà!” Tức giận đến mức không màng đến gì cả, Hạ Anh cứ đứng bên trạm xe vắng người, gào thét với cái điện thoại đáng thương của mình.
Trong lúc mải vật lộn với việc đặt xe, Hạ Anh không để ý được tiếng động cơ xe êm như hơi thở đã dừng bên lề đường ngay cạnh mình, cho đến khi giọng nói quen thuộc của người trên xe vang lên:
“Chào buổi sáng, Sâu lười!”
Cô nàng quay mặt lại, ánh mắt bừng sáng như đã tìm thấy cứu tinh của cuộc đời mình, lập tức kêu lên:
“A, Rùa!”
Từ ô cửa kính xe ô tô đã được hạ xuống, lộ ra gương mặt của một thiếu niên. Cậu ta có mái tóc ngắn xoăn nhẹ và đen mun, đôi mắt màu nâu sữa tinh anh ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Trên khóe môi treo một nụ cười tươi, cả giọng nói của cậu cũng mang đầy ý dịu dàng:
“Trễ học rồi à? Có cần giúp không?”
Hạ Anh cực kỳ biết điều, vội chớp đôi mắt xám ra vẻ cún con, cất giọng cầu xin:
“Anh Rùa à! Cứu!”
Đôi mắt của người thiếu niên cong lên thành một điệu bộ thỏa mãn, vội giục:
“Lên xe mau, chỗ này không dừng lâu được.”
Hạ Anh không chần chừ, tháo ba lô ra khỏi vai rồi mở cửa xe bước vào.
"Đưa đây." Cậu thiếu niên đón lấy ba lô và chủ động ngồi nhích qua.
Cô ngồi vào ghế với sự tự nhiên không cần bất kì lời khách sáo nào, bởi người thiếu niên kia vốn là anh nuôi của cô - Dương Hiểu Khiết, Hạ Anh hay gọi cậu là Rùa nhỏ. Ngày nào Hiểu Khiết cũng đi qua con đường này để đến trường. Hạ Anh hiểu đó là một sự sắp đặt có chủ ý, bởi để rẽ vào đây, cậu phải đi một quãng đường vòng khá dài. Cô chẳng có lý do chính đáng nào để từ chối sự giúp đỡ của Rùa cả. Dù sao giữa họ cũng chẳng phải người dưng.
Vừa vào xe, Hạ Anh mỉm môi, cất giọng chào người tài xế:
“Con chào chú Hoàng!"
Mùi hương dễ chịu và sự mát lạnh bao bọc lấy cơ thể làm cảm giác nóng bức xen lẫn cơn hỗn loạn trong tâm trí của Hạ Anh dần lắng lại. Tựa lưng vào lưng ghế da màu nâu vàng sang trọng, cô gái nhỏ mỉm cười với anh trai rồi nhìn lên kính chiếu hậu của xe, vuốt sơ lại tóc. Lúc này, nàng ta mới phát hiện hai má của mình vẫn đang đỏ gay.
Chú Hoàng đánh mắt qua gương, nở nụ cười hiền hậu, đáp:
“Chào cô út, nay vẫn không dí kịp xe buýt rồi ha!”
"Dạ chú, con vừa tới thì xe vừa đi." Nàng nữ sinh cười khổ, lập tức nhớ đến chuyện kinh hoàng ban sáng mà mình mới trải qua. Quá sức bất mãn, Hạ Anh bèn quay sang anh trai của mình, mếu máo méc:
“Rùa à, cứu tớ với! Nhà của tớ có…” Câu nói phát ra chưa trọn vẹn, Hạ Anh đã khựng lại. Cô ôm cổ mình, ho khan, cảm giác như có thứ gì nghẹn lại trong cổ họng.
“Hả? Có gì cơ?” Khiết đang loay hoay đeo dây an toàn, vừa nghe cô léo nhéo chưa tròn câu đã im lặng, cậu quay mặt sang hỏi, đập vào mắt là gương mặt đỏ bừng của cô em gái. Hiểu Khiết vội tìm lấy một chai nước trong hộc xe, mở nắp đưa cho cô, trách:
“Uầy, nói từ từ thôi, có tranh nói cùng đâu chứ!”
Hạ Anh chụp lấy chai nước, uống vội một ngụm, tằng hắng một hơi, phát hiện cổ họng lại bình thường. Cô khổ sở giương mắt nhìn anh mình, nhưng mỗi lần muốn nhắc về sự kiện quái đản vào buổi sáng, đầu cô lại phát ra những âm thanh vo ve ồn ào. Cô gái lắc nhẹ đầu, cố gắng xua đi cảm giác ù tai này.
“Sao rồi? Có vụ gì?” Người nam sinh bên cạnh hỏi.
“Nhà tớ có…” Vẫn ngoan cố thử lần nữa, lần này, Hạ Anh cảm thấy cơ hàm của mình cứng đờ, gần như không khép miệng lại được. Hoảng quá, Hạ Anh bèn vặn ra một nụ cười gượng, rồi cố gắng nói tiếp. “... có chuột.”
Ánh mắt đầy vẻ tò mò của Khiết thay đổi ngay, cậu xùy một tiếng rồi đáp:
“Tưởng gì, nhà nào chẳng có chuột. Có xem Tom and Jerry hay Ratatouille không? Giờ tới biệt phủ, nhà hàng năm sao hay dinh tổng thống thì vẫn có chuột như thường.” Nói tới đây cậu ta bỗng nhiên cười bí hiểm, thủ thỉ. “Ở một mình thì phải can đảm lên chứ, có mấy con chuột mà cũng sợ là sao?”
Nghe ra chút ẩn ý vu vơ của ông anh nuôi, Hạ Anh nín thinh không đáp vội. Cô đoán Khiết lại muốn cô thấy rằng việc sống một mình bất tiện đến nhường nào. Nghĩ đến đây, cô nàng chán nản chép miệng, ngón tay lại di lên dòng chữ trên bàn tay trái, chà xát trong bức bối.
Có lẽ Khiết tưởng rằng vẻ nín thinh của em gái mình là dỗi, cậu hạ giọng hóm hỉnh hơn, rồi cười:
“Rùa cũng sợ chuột mà! Nhưng mà nếu như Sâu về nhà ở với Rùa, ít ra Sâu sẽ không cần phải tự xử lý bọn gặm nhấm đáng ghét đó nữa.”
Hạ Anh liếc sang người ngồi bên trái, trong lòng khẽ thở dài. “Về nhà.” - hai chữ ngắn ngủi ấy, với cô lại là một vết thương chưa bao giờ khép miệng. Cái “nhà” mà Khiết nhắc tới là căn biệt thự lộng lẫy của nhà họ Dương - nơi cô từng sống suốt những năm tháng mẹ nuôi tái giá. Còn nơi cô đang ở bây giờ, mới là di sản cô được thừa kế từ người đàn ông đã nhận nuôi và đặt cho cô cái tên Châu Hạ Anh.
Là trẻ mồ côi, Hạ Anh đã trải qua hai gia đình nhận nuôi. Sau khi cha nuôi đầu tiên mất, cô suýt bị trả về cô nhi viện. Nhưng người chồng mới của mẹ nuôi có một cậu con trai trạc tuổi cô, chính là Dương Hiểu Khiết. Ngày cô được dẫn đến căn biệt thự ấy, Khiết cứ lẽo đẽo theo sau, bám riết không rời, hết níu tay lại chắn trước cửa, nhất quyết không cho người lớn đưa cô về. Thế là Hạ Anh được nhận làm con gái nuôi của gia đình họ Dương, nhưng không cần thay đổi tên họ cũ. Thoáng chốc, cô đã làm em gái của Khiết hơn mười năm. Trong thời gian đó, cũng có vài sự kiện quan trọng khiến Hạ Anh có cơ hội rời khỏi gia đình này. Lòng cô hiểu rõ đã rời đi rồi sẽ không có chuyện quay lại, dẫu Khiết có năn nỉ bao nhiêu đi nữa. Cô gái nhỏ chán nản cụp mi, rồi đánh lảng đi:
“Không sao, Sâu méc vậy thôi chứ Sâu tự xử lý được rồi. Không có sao hết!”
Vẻ chờ đợi trên mặt Khiết thoáng thay đổi. Cậu quay mặt đi, tiếp tục trở về với công việc dang dở. Hạ Anh thấy Hiểu Khiết đang cầm sổ phác họa trên tay, vẽ gì đó như mọi khi. Nghe tiếng bút chì cọ mạnh trên nền giấy, cô gái nhỏ thu vai lại, đoán ra Khiết đã mất hứng trò chuyện. Lần nào nhắc về vấn đề này vẫn như thế.
Cô gái nhỏ thầm tự trấn an mình rồi dời mắt, nâng điện thoại trong tay, kiểm tra thời gian. Cô cảm thấy an tâm vì mình sẽ không trễ học nữa. Lúc này, cột sóng tín hiệu đã trở lại đầy trên góc màn hình. Cô bé bĩu môi, đã không còn đủ sức phản kháng cái tên quái dị kia nữa. Trải qua một sáng giằng co với cậu ta, Hạ Anh đã rơi vào mệt mỏi. Đến giờ, khi đã an toàn ngồi trên xe, cô mới nhận ra cả cơ thể của mình đã rệu rã. Cơn buồn ngủ lấn tới, khiến đôi mắt trở nên lụp xụp, Hạ Anh che miệng ngáp dài một cái.
“Buồn ngủ hả?” Bên cạnh, người đang vẽ tranh chợt cất tiếng.
“Ừm, hôm qua thức khuya làm bài tập nên thiếu ngủ quá!” Cô nàng hơi ưỡn lưng để xua đi cảm giác đau mỏi khắp người.
“Thiệt hông? Sâu làm bài tập hay lại đi vẽ thuê cho người ta nữa đó?”
Nghe ý tứ đầy tính mỉa mai đó khiến khẩu hình ngáp của Hạ Anh khựng lại ngay, cô thu hồi bộ dạng lờ đờ, vội vàng đính chính:
“Hổng có mà! Sâu đâu có dám nhận commission nữa! Sâu thức khuya làm bài tập thật đó!”
Khiết quay qua cô, cười nhẹ rồi căn dặn:
“Ừm, ngoan, cần thêm tiền thì báo với tớ, không được đi nhận vẽ thuê nữa đâu đấy. Đừng để người ta đồn ầm rằng gia đình tớ không nuôi nổi cậu, để cậu phải đi làm thuê bên ngoài như vậy!”
“Thật, Sâu còn anh Rùa mà. Cần gì Sâu sẽ xin anh Rùa! Hứa!” Hạ Anh gật đầu chắc nịch, cố nặn ra một nụ cười lấy lòng, thề thốt với anh nuôi của mình.
Hiểu Khiết nhoẻn môi, có vẻ an tâm hơn, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người cô. Bị nhìn lâu quá, Hạ Anh tự giác cúi xuống, liếc qua cơ thể mình một lượt, vẫn chẳng thấy có gì khác thường.
Cô và Hiểu Khiết mặc cùng kiểu đồng phục xanh lục của Trường Quốc tế An Đằng. Từ bộ đồng phục được may đo tỉ mỉ, những học sinh từ ngôi trường trên đều có một phong cách thanh lịch và tự tin rất riêng. Chỉ có mỗi Hạ Anh hiện lên nhưng một nốt chấm lạc quẻ. Cô thường diện bộ đồng phục đắt tiền này chen chúc trên xe buýt để đến trường, trên người soi mói kĩ thì mới thấy có một chiếc vòng tay là hàng xa xỉ, còn lại từ giày đến cặp toàn những thứ bình dân. Hôm nay cũng chẳng khác mấy, trừ việc ngồi trong khoang sau của chiếc xe Audi bóng loáng của Hiểu Khiết ra thì không có gì lạ hơn.
Lúc này, Hiểu Khiết mới lên tiếng:
“Nay không muốn làm sâu nữa mà chuyển sang làm quạ à?”
Hạ Anh vừa thấy cánh tay bên cạnh nhúc nhích thì đã phản xạ trước, tự ép tóc mình xuống, dùng ngón tay gỡ rối.
“Hi hi, dậy muộn quên chải đầu.”
Mặt của Hiểu Khiết đơ ra, nhanh chóng thu tay lại, nhưng ánh mắt nâu đã tối sầm. Cậu gập tệp tranh đang đặt trên đùi lại và nói bằng giọng như phê bình:
“Không hiểu sao dạo này tớ thấy cậu sống buông thả quá.” Ánh mắt cậu anh nuôi lướt nhanh từ đầu tóc đến gương mặt của Hạ Anh rồi lắc đầu, nói tiếp. “Thức khuya, đầu tóc thì bù xù, nhan sắc thì như “tự hủy” thế kia. Mới lớp mười một thôi mà nhìn chẳng khác gì zombie.”
Hạ Anh vẫn vờ vịt cúi đầu, nói nhỏ:
"Tớ sẽ rút kinh nghiệm." Vừa nói cô vừa lén nhìn biểu cảm của kẻ bên cạnh, chỉ thấy người con trai đó liếc mình sắc lẹm.
“Rút kinh nghiệm?” Hiểu Khiết nói tiếp. “Okay, tan học tớ đặt lịch ở salon cho cậu. Cái mái che mắt đó bỏ giùm tớ đi. Nhìn đần lắm.”
Hạ Anh bĩu môi, cúi thấp hơn. Mái tóc dày sụp xuống, che luôn cả tầm nhìn. Con nhỏ đâu có dám nói mình đang “tự hủy” một cách có kiểm soát.
Vì sao ư? Vì cái gã anh nuôi quá hoàn hảo này chứ sao!
Dương Hiểu Khiết là học sinh giỏi toàn diện, xuất sắc cả về học lực lẫn ngoại hình, còn là con của một tỷ phú nằm trong nhóm hàng đầu của châu Á. Cậu ta còn là Hội trưởng của Hội Mỹ thuật, vừa vẽ đẹp, vừa hát hay. Nữ sinh yêu thích cậu ấy có thể xếp hàng từ cửa lớp cho đến tận cổng trường.
Còn Hạ Anh là ai? Con nuôi của nhà giàu – cái đuôi của cậu ấm Hiểu Khiết. Từ nhỏ đến lớn luôn thầm lặng như một bóng ma đi theo cậu ấy. Bây giờ hai người đã mười sáu tuổi hơn, đâu còn nhỏ nữa. Ở độ tuổi mà cô gái đã nhận ra mình trổ nét thiếu nữ, cho dù là em gái nuôi, thì khó mà tránh được điều tiếng dèm pha. Vậy nên, từ đầu năm lớp mười, cô đã dùng hết năng lực bản thân, dựa vào mối quan hệ khác để lặng lẽ xin chuyển khỏi lớp của Hiểu Khiết. Con nhỏ luôn sợ cậu ta truy ra vụ này, lòng cứ thấp tha thấp thỏm.
Hạ Anh hiểu ranh giới của họ có thể bị phá vỡ nếu bản thân cô không biết chừng mực. Cô có thể chấp nhận được những quan tâm ở trong mức mà bản thân có thể kiểm soát. Và cô nàng sẽ hạn chế phát sinh các cử chỉ thân mật, những cuốn hút về mặt ngoại hình đối với cậu ta. Cô gái nhỏ luôn tự ý thức được bản thân mình là một ngọn cỏ dại, vô tình được mọc trong vườn hoa hồng quý giá của cậu ấy. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có quyền trèo cao. Hễ Khiết có dấu hiệu vượt ranh, cô sẽ tự mình bước lùi lại. Sự xa cách và cự tuyệt này sẽ duy trì cho đến khi cô xác nhận được cảm xúc của người anh nuôi đã hoàn toàn quay về ngưỡng an toàn, không còn mang kiểu ấm áp có chút tình tứ nào nữa thì thôi.
Hiểu Khiết cũng nói là cô xuề xòa. Vậy là đạt được hiệu quả mà nàng ta muốn rồi đó! Hạ Anh thầm nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt, cô nàng vẫn làm như phục tùng, nói bằng giọng thiểu não:
“Hic, Sâu thích kiểu tóc này mà. Trong mấy quyển truyện tranh nhìn nữ chính để tóc này ngầu lắm. Nó gọi là hime đó! Chỉ là phải cắt thường xuyên và giữ nếp nó mới xinh.” Rồi cô thở dài, vờ như tiếc rẻ. “Anh Rùa không thích thì thôi vậy, Sâu sẽ cắt ngắn hết luôn.”
“Coi cái nết của cậu kìa! Cậu làm như tớ ép uổng cậu vậy. Ý tớ là cậu nên chăm sóc bản thân, cũng học trang điểm một xíu cho tươi tắn lên.” Nói tới đây giọng Khiết trầm xuống, chân mày thì cau chặt. “Thôi, kệ cậu. Chỉ là tớ không thích người ta chỉ trỏ em tớ và so sánh thôi!”
Hạ Anh nghe xong bèn lục ngay sợi dây thun buộc tóc, vén hết tóc đang thả buộc thành đuôi ngựa. Làm xong, cô tạo tay thành cánh hoa, bưng mặt mình nhìn anh trai như chờ khen.
“Gọn rồi nè! Sâu nghe lời anh Rùa á!”
Khiết trân mắt dõi theo cô tặc lưỡi, nhún vai:
"Thôi, đừng cột, nhìn còn bư hơn nữa!"
Nghe tới đây là Hạ Anh kéo ngay thun cột tóc ra, gật gù:
"Dạ sếp, em tháo liền!"
"Cậu... Sao cậu vâng lời tớ, mà tớ không vui nổi nhỉ? Cứ như tớ bị thao túng tâm lý ấy? Đúng không?" Khiết nói bằng giọng nhỏ xíu, như là có hơi dỗi rồi.
Cô bé khẽ cong môi cười, nhận ra ông anh của mình đã bất lực cực độ. Cô đã lựa chọn xa cách với anh trai, đương nhiên phải học cách chọc tức người đó rồi. Hễ Hiểu Khiết nói gì đó, Hạ Anh sẽ cố ý hiểu phân nửa thôi. Cách này thực sự hiệu quả, nhiều khi trông vẻ mặt ấm ức của anh trai, cô cũng mủi lòng lắm. Nhưng cô vẫn sợ Hiểu Khiết quá chú tâm đến mình.
Cô trở thành con nuôi của nhà họ Dương quyền quý là vì Khiết yêu thích mình. Hạ Anh không bao giờ quên điều này. Và chỉ có cách cố gắng vươn lên, trở thành một người có khả năng sống độc lập, thoát khỏi cái bóng của Hiểu Khiết thì sau này cô mới có thể tự do. Hạ Anh vì thế mà luôn nhẫn nhịn. Chỉ cần một năm nữa thôi, khi cô nhận được học bổng và biến mất khỏi mắt cậu ấy. Như thế là ổn!
Đang suy nghĩ miên man thì đột nhiên, tiếng dạ dày co bóp trong bụng cô vang lên. Hạ Anh cảm thấy thứ dịch vị chua lòm đang muốn trào ra khỏi miệng, xấu hổ rúc người lại.
Người ngồi cạnh lặng lẽ lục cặp mình, ném một bịch bánh mì tươi lên đùi Hạ Anh, nói:
“Ăn đi, đổ bệnh nữa lại phiền.”
“Thôi khỏi đi lát tớ tạt qua căn tin mua cái bánh bao được rồi, ai đời suốt ngày ăn ké của cậu, ngại chết được!”
“Hửm?” Hiểu Khiết nhặt lại gói bánh, thoăn thoắt xé bao bì ra, đưa bánh cho em gái, lời lẽ đã dịu đi, có phần khuyên nhủ. “Sống một mình phải tự biết chăm sóc cho bản thân, không thì chưa đến hai mươi tuổi cậu sẽ mắc chứng viêm loét dạ dày cho xem."
Hạ Anh đang nhìn cậu, môi mấp máy lại sắp phun ra câu khước từ, chưa kịp mở lời thì ông anh nuôi đã nâng giọng cao hơn:
"Trời ơi đừng nhìn nữa, mẹ dặn tớ lo cho cậu mà sao cậu cứ kì ghê á!"
Hạ Anh cười nhẹ, chột dạ không dám kháng cự sự quan tâm này nữa. Ăn hoặc bị “tử hình” bằng ánh mắt của cậu ta! Cô nàng ngẫm nghĩ đôi chút rồi cảm ơn anh trai và cầm bánh ăn. Cắn một miếng bánh thơm nhẹ mùi bơ sữa, cô thầm tự vấn lòng vì lời nói của anh trai.
Là mẹ nhờ Hiểu Khiết chăm lo cho mình thật sao?
Lúc lúc mẹ theo cha nuôi di dân đến Thụy Sĩ, cô và mẹ đã rất ít khi nói chuyện với nhau. Cả Hiểu Khiết và Hạ Anh đều không muốn học trung học ở đó, nên vậy hẹn rằng sẽ học nốt ở Việt Nam, rồi sau này đoàn tụ sau. Nhưng từ hai năm trước, Hạ Anh đã lén dọn ra khỏi biệt thự để chạy về ngôi nhà cũ sống. Cô nhớ lúc đó Khiết vừa khóc vừa giận, van xin cô đừng đi, nhưng rồi cô vẫn kiên quyết dọn đi. Hạ Anh xin Hiểu Khiết giữ bí mật cho mình, anh ấy vẫn gật đầu chấp thuận.
Nhưng chẳng bao lâu sao mọi chuyện vẫn bung bét. Từ nước ngoài, mẹ nuôi gọi cho cô, chất vấn hàng tuần liền. Nếu không vì lúc đó đang mang thai, có lẽ bà ấy đã bay về nước và lôi cô về nhà rồi. May thay, Hiểu Khiết đã đứng ra nói đỡ cho cô. Cậu ấy luôn tin là việc muốn ly khai của Hạ Anh chỉ là một phút bốc đồng, sau khi chơi chán thì cô sẽ về nhà thôi. Giằng co qua lại thì cũng đã hai năm, trong khi Hạ Anh ngày càng tự tung tự tác, thì Khiết ngày càng nóng ruột nhắc việc dọn về mãi. Còn mẹ nuôi chỉ để lại một nhắc nhở lạnh lùng với cô rằng: nếu cô không biết điều, bà ấy sẽ ngừng việc chu cấp và trả cô về cô nhi viện. Bởi lẽ đó, Hạ Anh vẫn cố gắng ngoan ngoãn để tránh liên lụy đến người mẹ kia. Mẹ nuôi vẫn lạnh nhạt với cô như thế, cô không nghĩ rằng bà ấy lại nhờ Khiết để mắt đến mình.
Cơ hàm của Hạ Anh nhai chầm chậm, quên cả nuốt vì mải nghĩ ngợi. Đến khi khoang miệng ngập trong vị ngòn ngọt của tinh bột thì mới để ý và nuốt xuống. Cô vô tình nhìn qua bắp chân mình thấy một vết bầm đỏ tươi, như mới va vào đâu đó, đưa tay chạm thử thì thấy hơi ê ẩm.
Va vào đâu vậy nhỉ? Sao tự nhiên có vết thương này ta?
Hạ Anh nhớ rõ ràng ngoại trừ lúc trong phòng cô có vấp đống mảnh vỡ đồng hồ và ngã ra sàn, ngoài ra đâu có lần nào khác. Cú ngã kia không theo hướng vết thương này, tại sao bây giờ cô mới phát hiện nhỉ?
Vừa nhai bánh, vừa nghĩ nhưng Hạ Anh thực sự không nhớ được. Đôi mắt xám của cô mông lung nhìn ra phía ngoài đường, trong đầu vẫn cố gắng nhớ lại xem mình đã bị thương khi nào.
Âm thanh trên xe dần lắng xuống, chỉ còn tiếng bao bì bánh ngọt xột xoạt khe khẽ trong tay cô. Khoang xe cách âm tốt đến mức tiếng còi và dòng xe ngoài đường như bị rút đi, để lại một khoảng yên tĩnh gần như kín mít.
Trong khoảng lặng ấy, nam sinh ngồi cạnh thỉnh thoảng chạm bút cảm ứng lên màn hình máy tính bảng. Đột nhiên, cậu nhìn qua Hạ Anh bằng ánh mắt băn khoăn, hỏi:
“Sâu, cậu nghĩ cả hội làm kịp tất cả các tuyến hoạt động cho kỷ niệm hai mươi năm thành lập trường không? Tớ lo không kịp tiến độ quá! Hay hủy vài mục ta?”
Cô gái nhỏ đưa ngón tay phủi vụn bánh trên môi, nuốt hết bánh, giọng kiên quyết:
“Kịp! Tớ hứa giờ chỉ tập trung chuyện của Hội Mỹ thuật thôi. Tớ kiểm tra các tuyến rồi, phần vẽ trên máy thì có thể lôi việc về nhà làm nên không đáng lo. Có mấy mục chưa tới hạn deadline mà các bạn nộp rồi nè. Tớ đang kiểm tra lại rồi góp ý cho sửa, hòm hòm rồi cuối tuần tụi mình chốt luôn một lần."
Hiểu Khiết gật gù, tiếp lời:
“Nghỉ nốt hôm nay, ngày mai khởi động lại tuyến tranh tường nhé.”
“Ok sếp!” Hạ Anh gật đầu.
"Rồi có mượn phòng Hành chính quản trị kê lại dù xếp chưa?" Hiểu Khiết nhíu mày, có hơi bực dọc.
Nàng nữ sinh hếch mũi tự tin đáp:
"Xời, đòi lại được rồi, còn mượn được quạt công nghiệp luôn nè. Muốn Hội mình nai lưng ra nắng vẽ thì cũng phải chăm lo cho đàng hoàng chứ."
Ngón tay cái của Hiểu Khiết bật lên, có vẻ rất hài lòng, còn thúc giục:
"Phải tranh thủ làm nhân lúc trời nắng ráo, bằng không mưa mà tới thì khó thi công lắm."
"Dạ, Sâu có xin thêm bạt che rồi, lỡ không xong thì chiều mình nhờ bảo vệ che phụ ha!"
"Ừm, tốt."
[note88905]
Loay hoay một hồi, công việc đã xong, nhưng ổ bánh mì trên tay con bé chỉ mới cắn phân nửa. Khiết nhướng mắt, có lẽ đã nhận ra, bèn xua:
"À thôi, để trưa làm, ăn đi. Xin lỗi nha!"
Cô bé cười ngượng, cắn một miếng bánh to hơn, gần như là nuốt vội. Cô tu một ngụm nước rồi ngồi ngay ngắn trở lại. Sau khi ăn xong, Hạ Anh đã lấy lại đủ năng lượng, gương mặt cũng bừng tỉnh, lanh lợi hơn. Cô lén nhìn qua Khiết một chút.
Một dải nắng nhạt hắt qua lớp kính xe, phủ lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của Hiểu Khiết. Ở góc nghiêng này, mũi cậu ấy cao và trắng như một sườn núi tuyết. Gọng kính hơi trượt nhẹ xuống sóng mũi, Khiết lại lấy tay đẩy lên. Dáng vẻ khi không nói chuyện của cậu ta luôn mang theo cảm giác áp lực kì lạ. Đôi lúc Hạ Anh hơi sợ khi phải nhìn anh ấy quá lâu, tựa như những lúc như vậy, cô lại tưởng tượng ra có một ai đó khác lạ không phải Khiết tồn tại trong cơ thể ấy. Đó là ảo giác từ nhỏ của Hạ Anh, cũng là một lý do mà cô nàng cố gắng né tránh Khiết. Linh cảm đó vẫn tồn tại mãnh liệt như vậy suốt bao năm rồi.
Cô gái vội nhìn xuống chân mình. Chỉ mới thoáng nghĩ đến đó, da đùi đã lấm tấm nổi gai ốc. Hạ Anh bèn quay mặt qua hướng cửa sổ, trông ra bên ngoài để xua đi mấy suy nghĩ vớ vẩn. Chiếc xe đang dừng ở một ngã tư. Bên ngoài có hơi đông người, chắc không kịp qua khỏi đèn đỏ trong lượt chờ này.
Chợt, điện thoại cô rung lên báo có tin nhắn. Hạ Anh hoài nghi bởi Khiết đang ngồi kế bên lại gửi tin vào lúc này, nên vội mở ra xem. Mắt vừa trông thấy thứ trong màn hình, cô đã không kiềm được, thốt lên:
“Eo ơi, đại nhân! Ngài quá xịn rồi!”
“Không cần ơn nghĩa gì. Ca đó cần thanh tẩy.” Nói tới đây, Khiết nghiêng người qua cô, môi cong lên, cậu vươn tay đến, xoa đầu của Hạ Anh.
Lần này cô gái nhỏ không né tránh nữa, cứ để bàn tay của chàng trai vuốt ve tóc mình. Cảm giác sợ hãi đã dịu xuống khi cô bắt gặp đôi mắt ôn hòa ấy. Hơn thế, anh trai vừa giúp Hạ Anh một chuyện cực kì trọng đại, phải nói là ảnh hưởng đến cả vấn đề xét hạnh kiểm của cô trong học kì này. Cô tự nhủ mình không thể cứ mãi không hiểu chuyện như vậy. Có những lúc Hạ Anh cần phải nương nhờ đến “bóng cả” này, bởi có những việc ở trong trường An Đằng, cô thực sự không thể tự chống đỡ nổi. Cũng may là lần này cô nàng chỉ là người bị liên lụy, bằng không, người hôm nay bị buộc phải nghỉ học là cô rồi.
Người bên cạnh bỏ tay xuống, nhẹ nhàng hỏi thêm:
“Ban Mai sao rồi?”
“Nó đã tắt điện thoại luôn rồi ạ. Có lẽ còn phải xử lý khủng hoảng truyền thông.”
“Đừng lo, nhà nhỏ đó cũng có cơ, nó tự lo được thôi. Cậu lo thân mình đi, hôm nay mà thầy giám thị có gán gì cũng không được nhận. Tớ đã báo cho chú Thân giúp rồi, nhà thằng đó không dám đụng đến mình đâu, đừng sợ!”
Hạ Anh cười thật tươi, cẩn thận coi tua đoạn băng ghi hình đến khúc trọng tâm. Cô đã thấy rõ từ chuyển động một, vô cùng rõ ràng. Vì quá đỗi vui mừng, Hạ Anh quay qua anh trai, lay cánh tay Khiết, giọng đầy cảm kích:
“Sâu mời Rùa ăn một bữa nha! Kỳ này không khao không được rồi! Đại ca quá đỉnh luôn!”
Khiết gõ cây bút đang cầm lên đầu Hạ Anh, cười đến bất lực, trách yêu:
“Đấy, có chuyện cần nhờ tớ giúp mới quay sang làm “nịnh thần”. Cậu thua Hòa Thân mỗi cái họ thôi đó! Khỏi khao đi, tớ cũng chướng mắt gã đó.”
Hạ Anh mặc kệ lời chế giễu của anh mình, cô gật đầu lia lịa và đáp:
"Cảm ơn sếp! Tớ sẽ biểu hiện thật tốt!"
Nói xong, cô gái nhỏ lập tức gửi đoạn băng cho nhỏ bạn thân tên Ban Mai và thầm thở phào. Giờ thì Hạ Anh không còn thấy hoang mang nữa, bởi cả Hiểu Khiết cũng đang đứng về phía của mình. Không một ai có thể nhân chuyện này bắt nó nhận tội được cả.
Sau chuyện này, khoang xe lắng xuống. Mỗi người quay lại với việc riêng của mình. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, rẽ vào cổng trường An Đằng, nhập vào làn xe dẫn vào khuôn viên. Thời gian vừa kịp lúc chuông reo.
Bước xuống xe, Hạ Anh quay qua mỉm cười với Hiểu Khiết, nói:
“Cảm ơn cậu đã cứu tớ “hai” bàn thua trông thấy!”
Cứ như vậy, cô gái nhỏ đi về lớp học của mình và trải qua một buổi sáng bình yên.
Đúng như Hạ Anh dự đoán, vào ca học buổi chiều, từ phòng giám thị đã có thông báo mời cô lên làm việc. Lướt mắt về chỗ ngồi của Ban Mai vẫn trống không, cô nàng có hơi lo lắng. Hạ Anh nắm chặt điện thoại trong tay, cúi chào cô giáo bộ môn rồi rời đi. Cô gái nhỏ vừa đi, vừa mở điện thoại lên, nhìn những dòng tin nhắn do mình gửi cho Ban Mai vẫn chưa thấy nó mở lên đọc, lòng cô như có lửa đốt.
Con bé vội vã nhắn một tin nữa báo với Mai:
“Thầy Tú triệu hồi tớ rồi. Nhưng mà yên tâm nhá, tớ sẽ minh oan cho chúng ta!”
Nhắn tin xong, Hạ Anh hít một hơi sâu, ưỡn ngực, thẳng lưng gõ cửa phòng giám thị, chuẩn bị đối mặt với kiếp nạn của mình.
“Thầy ơi, em tới rồi ạ!”
Người đàn ông mặc áo sơ mi màu thiên thanh đang ngồi ở bàn làm việc cạnh cửa sổ ngẩng đầu. Đôi mắt đen ẩn sau cặp kính không gọng mang đầy dò xét. Ông ấy có vầng trán hằn đầy vết nhăn, quầng mắt hơi thâm nhẹ, có lẽ đã mất ngủ cả đêm qua. Trên mái tóc chẻ ngôi bảy ba đạo mạo lại thấp thoáng vài sợi bạc như là đã chất chứa quá nhiều phiền não do đám học sinh nhất quỷ nhì ma này mang lại. Trông thấy Hạ Anh, người thầy hắng giọng, thái độ vẫn lạnh nhạt:
“Ngồi đi em.”
Không rõ là nhiệt độ trong phòng giám thị lạnh hơn ngoài trời, hay là do cảm nhận ra “sát khí” từ người thầy Tú - giám thị nổi danh “sát thủ” của nhà trường, Hạ Anh bất giác run nhẹ. Giữ lấy bàn tay cóng lạnh của mình, cô nàng ngồi xuống ghế, chớp mắt nhìn thầy.
Đối diện với cô nữ sinh, người thầy giám thị như một người máy tuân thủ quy trình bắt buộc, một lần nữa lại tường thuật lại câu chuyện cho cô bé nắm và tuyên bố lý do mời Hạ Anh làm việc.
Lắng nghe một đoạn dài, bao gồm cả bản tường trình của nạn nhân và phụ huynh học sinh bị hại, rồi thêm một tràng dài quy định của nhà trường, Hạ Anh đã rơi vào chán nản. Nhưng vì đã lường trước khi vào phòng giám thị sẽ lại bị "tra tấn" bởi cái giọng điệu cằn nhằn vừa móc mỉa đầy văn hóa của thầy Tú, nên mặt Hạ Anh cứ trơ ra.
Thầy Tú hỏi một loạt câu hỏi, con bé vẫn giữ nguyên thái độ bình tĩnh và phủ nhận. Đến cùng, không có thu hoạch gì cả, Thầy Tú đan tay lại, đặt lên bàn. Giọng thầy nâng cao, đã có hơi mất kiên nhẫn:
“Em ấy bảo là do hai đứa em hẹn nó ra nói chuyện rồi mới ẩu đả? Giờ hai đứa em đều chối à?”
Hạ Anh cố nhịn một cái ngáp, âm thầm tự trách bản thân thức quá khuya mà bây giờ buồn ngủ muốn rụng rời. Kể cả nghe lời càu nhàu mà sao vẫn cứ du dương êm tai thế này. Cô nàng dựng thẳng lưng, cố đảo mắt nhìn quanh phòng tìm gì đó để kích thích tâm trí mình.
Phòng giám thị chìm trong sự tĩnh lặng đồng bộ của cả tòa nhà hành chính. Ánh sáng xuyên từ cửa kính lớn, băng qua lớp rèm cuốn màu trắng sữa, đổ thành những vệt kẻ ngang nghiêm chỉnh trên mặt bàn gỗ sáng màu. Những dòng chữ đa ngôn ngữ trên tường được viết ngay ngắn như những đường chỉ khâu tỉ mỉ, chi chít những dòng nội quy dài dằng dặc. Mùi tinh dầu thoảng nhẹ hương gỗ tuyết tùng lẩn khuất trong không khí, như một lời nguyện cầu thầm lặng của các vị giám thị - những người luôn cần giữ cho tâm trí mình tĩnh lặng trước muôn vàn trò nghịch phá của học trò.
Ở đây, mọi thứ đều mang vẻ nghiêm trang. Thế nhưng, sự lịch sự ấy lại giống như mặt nước phẳng lặng trên sông Bạch Đằng ngày xưa, bên dưới là cả một bãi chông ngầm sắc nhọn. Chỉ cần một sơ hở nhỏ, kẻ xâm nhập sẽ lập tức mắc cạn, rồi "mất xác" trong im lặng.
Bị tiếng đập tay lên bàn hăm he của thầy giám thị gọi hồn vía trở về, cô gái nhỏ giật nhẹ vai, thu khẩu hình đang ngáp nửa chừng của mình lại, không nhanh không chậm cất lời:
“Thầy ơi, Thế Danh có cung cấp được tin nhắn không? Nhật ký cuộc gọi của anh ấy có số của Ban Mai không? Hay anh ta chỉ nói miệng?”
Mắt thầy Tú toát lên sự khó chịu, gương mặt vẫn cau có thành một cục. Thầy nới lỏng chiếc cà vạt màu xanh navy ra khỏi cổ áo sơ mi, giọng gay gắt:
“Bây giờ đánh con người ta nhập viện như vậy rồi còn già mồm nữa? Có biết sáng nay thầy đã phải tiếp cả luật sư tới để hỏi thăm tình hình không? Một người là cậu nó, một người là mẹ của nó. Chưa kể cha của nó là Tổng biên tập báo Thời đại mới đó." Thầy đưa ra danh sách cuộc gọi dài ngoằng trên điện thoại cho Hạ Anh thấy nỗi khổ sở mà mình đang gánh chịu. "Em nhìn đi, nãy giờ bao nhiêu cuộc gọi của nhà báo ập tới trường rồi đây! Sáng đến giờ thầy mệt lắm rồi!”
Ánh mắt của nàng nữ sinh đang thầm nén ấm ức, tự lải nhải trong lòng. Eo ơi, em cũng mệt mà thầy! Em có biết gì đâu? Tự nhiên lôi em ra khỏi lớp học rồi bắt em phải chứng minh là em đi gây sự, còn đánh con người ta hả?
Lúc thầy gọi Hạ Anh ra khỏi lớp chỉ nói là lên hỗ trợ cung cấp thông tin. Vừa lên tới phòng giám thị, câu chuyện lập tức trở thành sự việc nghi ngờ Ban Mai và Hạ Anh – hai đứa con gái đấm một thằng con trai. Quả nhiên là An Đằng, chỉ vài cú điện thoại của người lớn là có thể bẻ cong sự thật hoàn toàn.
Nàng nữ sinh quá sức mệt mỏi, lại đưa tay che miệng ngáp một cái. Cô đưa ra đoạn băng ghi hình mà Hiểu Khiết đã trích lục được để sớm dứt điểm tiết mục vu oan giá họa này.
"Em nghe nói phòng Công nghệ thông tin bảo góc camera trong trường bị khuất nên không lấy được toàn cảnh. Nên... em có đoạn băng ghi được từ camera ở cửa phòng Hội Mỹ thuật đây ạ. Thầy xem góc này sẽ thấy rõ hơn!"
Cô gái bình tĩnh giới thiệu đoạn dữ liệu hiện trong điện thoại, điềm đạm chờ đối phương phản ứng. Thật may! Phải nói là thật may! Hội Mỹ thuật đã nhập nhiều vật tư, họa cụ về kho để chuẩn bị chạy sự kiện cho trường nên chính cô và Hiểu Khiết đã xin trường cho Hội tự túc gắn thêm một vài camera ở góc khu vực văn phòng và kho của Hội để đề phòng kẻ gian. Nào ngờ, bây giờ đó lại là phương án cứu cô sống sót giữa "loạn thế".
Ánh mắt thầy Tú trầm xuống như nắm bắt được một tình tiết quan trọng, lập tức đổi thái độ hòa nhã hơn. Thầy đứng dậy, đưa tay kéo giật tấm rèm cuốn thả xuống, ngăn chặn tia nắng từ cửa sổ lọt vào trong, sau đó quay về bàn làm việc.
"Uống nước đi, đừng để người ta đồn thầy "bức cung" em!" Tuy đang cáu kỉnh nhưng thầy vẫn đẩy chai nước chưa khui nắp đến trước mặt cô học trò.
"Trà thơm quá, em uống được không?" Con bé đẩy gọng kính lên, nịnh nọt cười. Thật ra nó đang cần chất caffeine để gượng mình tỉnh lại trước khi não rơi vào mụ mị.
Thầy Tú gật đầu, tay mở máy tính bảng, nhìn đoạn băng mà cô gửi qua, ánh mắt thật chăm chú.
Hạ Anh thầm dõi theo, khóe môi cong nhẹ. Một thoáng nghĩ lại, nếu chiều qua cô không nhờ Hiểu Khiết trước, chắc hôm nay mà đòi trích lục băng ghi hình cũng chẳng còn đâu. Nhà của Thế Danh đã gào ầm lên như vậy, có nghĩa là họ muốn xới chuyện này tới cùng. Ai biết nhà trường có "thủ tiêu" luôn camera của Hội không.
Cô gái nhỏ đưa tay tao nhã nâng bình trà nóng trên bàn, tự rót cho mình một ly, như để tự an ủi số kiếp mạt rệp lắm thị phi của mình. Thầy Tú lướt nhìn đứa học trò nhởn nhơ này, thở dài một chút, rồi vẫn dán chặt mắt vào đoạn băng. Cô bé cũng nhìn theo thầy.
Trong đoạn ghi hình quay lại ở một góc vắng ở gần khối nhà B, Ban Mai và Hạ Anh đang khệ nệ mang một số tài liệu từ văn phòng Hội Mỹ thuật về lớp. Bất thình lình, Thế Danh – đàn anh lớp 12 tự dưng nhảy xổ ra, cũng như bao ngày lại nói mấy câu vô vị tán tỉnh Ban Mai. Đoạn này mất khoảng năm phút để gã ta nói chuyện tào lao. Hạ Anh đang nhớ lại, dù không nghe được âm thanh trong băng hình nhưng vẫn thấy bực mình.
Đàn anh này nổi tiếng nhây, lại háo sắc, nói chung cô gái nào bị gã này nhìn trúng là bảo đảm xui xẻo. Con bé bạn thân của Hạ Anh là nạn nhân tiêu biểu. Chuyện hôm qua cũng như bao ngày, Thế Danh cứ bám lấy Ban Mai để trêu ong ghẹo bướm. Lời qua tiếng lại một hồi, hai cô gái vùng vằng bỏ đi. Gã ta chặn đường lại, rồi cả đám giằng co với nhau. Trong lúc đó không biết vô tình hay cố ý, tay của Danh đã sờ đúng vào vòng một của Ban Mai, còn bóp một cái.
Hạ Anh nghĩ tới là nóng máu, muốn thầy tua lại đoạn đó để chỉ cho rõ. Thầy trừng mắt, giơ tay muốn gõ đầu cô. Đoạn phim đến đoạn Ban Mai nổi cơn tam bành sút một cái vào đúng ngay giữa hai chân của gã.
Nhìn tới đây, hai thầy trò đều bật ngửa ra một cái, đồng loạt nhăn mặt. Biểu cảm trên mặt thầy còn phong phú hơn cả Hạ Anh. Cú sút đó không hề nhẹ. Có lẽ là lòng đồng cảm giữa đàn ông với nhau, thầy vang lên tiếng tặc lưỡi, vô thức lẩm nhẩm:
“Dã man quá! Thất đức quá!”
“Thầy tua lại khúc 12 phút 23 giây đi, ông Danh đưa cái tay ra kìa! Có lửa mới có khói chứ!”
“Em đừng có lộn xộn! Em coi kìa, đã người ta lăn ra đất rồi em còn đập nguyên thùng sách vào đầu nữa!”
“Ơ, cái này là trượt tay nha thầy! Em muốn check VAR lại!”
Tới đoạn của bản thân thì phải bảo vệ mình tới cùng chứ! Hạ Anh nghĩ.
Đoạn rơi thùng này là do cô thấy gã Danh nằm vật ra đất ôm lấy hạ bộ kêu gào nên có hơi hoảng, định cúi xuống xem nhưng hậu đậu làm mấy cuốn sách rơi xuống đầu của gã ta. Thầy Tú lướt qua lướt lại đến bốn, năm lần ở cảnh đó, cuối cùng cũng nương tay, xác nhận đây là lỗi vô ý của cô. Ấy vậy nhưng thầy vẫn gào ầm lên:
“Con gái con đứa gì như hai bà chằn lửa vậy? Người ta lỡ đụng có xíu mà đã đá như vậy rồi? Nhỡ nó có vấn đề gì là đền không kịp cho ba má nó đấy! Em biết “chỗ đó” của đàn ông mong manh dễ vỡ lắm không hả?”
“Em có đá đâu! Tự nhiên cái la em!”
“Thôi, đủ rồi! Mệt cô quá! Đi ra ngoài! Ngày mai đem bản tường trình sự việc nộp lại cho tôi!”
Dẫu mang bao ấm ức, nhưng vì lần đấu tranh này đã toàn mạng trở về nên Châu Hạ Anh quyết định tự thưởng cho mình một ly trà nữa.
Lúc ra khỏi cửa phòng giám thị, trong lòng vẫn còn khúc mắc nên cô nàng quay lại hỏi thầy Tú:
"Vậy… Ban Mai… bạn ấy có sao không thầy?"
Vị giám thị thở dài, đưa tay day trán rồi lại dụi mắt:
"Bằng chứng rành rành thế này, gia đình hai bên nên thương lượng với nhau. Thầy chỉ cố hết sức thôi!"
“Ồ, vậy là thầy công nhận video này đúng không? Việc Thế Danh quấy rối Ban Mai có chứng cứ rõ ràng nha thầy. Hai bên không nhịn nhau thì em nghĩ nên để công an vào làm việc thôi ạ. Có thầy, có em, có Hiểu Khiết, Ban Mai đều lưu đoạn băng này.” Hạ Anh chỉ chờ thầy lơi lỏng để tuông ra tràng dài.
Đối diện với sự trôi chảy của con bé, thầy Tú ngớ người ra hết mấy giây, ngón tay trỏ ra run run:
“Cái con bé này! Thầy đã mắt nhắm, mắt mở cho em rồi mà còn chưa biết điểm dừng à?”
Hạ Anh mỉm cười, bình tĩnh giơ điện thoại của mình lên, lúc lắc trên tay:
“Em vẫn luôn ghi âm ạ.”
Thầy giám thị hạ tay xuống, vẻ mặt tức giận nhưng không tài nào đáp trả nổi. Ông rót ly trà, tu ực một cái, rồi phẩy tay đuổi người.
"Dù sao em cũng cảm ơn thầy đã cho em cơ hội trình bày! Em xin phép!" Hạ Anh cúi đầu chào thầy, môi cong nhẹ, rồi thẳng lưng quay gót, tựa như một chú thiên nga kiêu hãnh bước ra khỏi phòng giám thị.
Cửa phòng cửa đóng lại sau lưng, cô gái nhỏ mới vuốt ngực, thở hắt ra một hơi. Niềm hân hoan chiến thắng khiến Hạ Anh nghĩ ngay đến anh trai, cô soạn nhanh một tin nhắn báo bình an với Hiểu Khiết rồi mới cất điện thoại, đi về lớp.
Hành lang giữa buổi chiều đắm mình trong nắng vàng, xuyên qua những ô cửa vòm rộng và hàng con tiện màu trắng ngà đều đến tăm tắp. Từng chiếc bóng của cột đá và phủ lên mặt sàn tựa như một tấm thảm khổng lồ. Cả không gian im phăng phắc như thể nàng nữ sinh đã bị lạc vào một chiều không gian khác. Nếu không nghe thấy thì còi từ sân thi đấu thể thao đằng xa, ắt rằng Hạ Anh đã tin giả thuyết của mình là thật.
Chiều không gian khác?
“Chết rồi!” Bước chân tung tăng của cô gái nhỏ bỗng khựng lại. Cô nàng hốt hoảng nhìn đồng hồ lần nữa. Cùng lúc đó, tiếng chuông ra tiết lanh lót vang lên, xé tan không gian yên tĩnh của sân trường lẫn tâm trí của Hạ Anh.
Vẻ mặt của cô nàng càng lúc càng tệ. Loay hoay cả ngày rồi, cô đã suýt quên béng chuyện quan trọng.
“Saito Ken… Cái tên mắc dịch đó còn ở nhà mình!” Tựa lưng vào một trụ cột lớn, Hạ Anh sợ đến mức hai chân mềm nhũn ra. Con bé chớp mắt trân trối nâng bàn tay trái của mình lên soi lại dòng chữ mà tên quỷ đó đã ếm vào. Rõ ràng ban sáng chữ trên đó có nghĩa nhắc nhở cô im lặng và hãy đi đến trường. Nhưng bây giờ nhìn lại, con bé lại phát hiện từ bao giờ mà nó đã thay đổi:
“Về nhà liền đi! Đói bụng quá!”
Tấm lưng trượt dần đến khi ngồi thụp xuống chân cột, Hạ Anh bụm miệng mình, trái tim như vụn vỡ.
Làm sao bây giờ? Mình không muốn về nhà đâu!
7 Bình luận
Ấy thế, vẫn có một số chỗ khiến lúc đọc, tui bị khựng lại vì cảm giác là lạ. Cái này tui không rõ sửa sao nên tui chỉ đơn giản là chỉ ra thôi. Tất nhiên, cái này có thể sửa hoặc không, tui không thấy mấy này quan trọng lắm, tiểu tiết thôi:
[Một dải nắng nhạt hắt qua lớp kính xe, phủ lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của Hiểu Khiết. Ở góc nghiêng này, bóng mũi cậu ấy cao như một sườn núi tuyết. Gọng kính hơi trượt nhẹ xuống sóng mũi, Khiết lại lấy tay đẩy lên. Dáng vẻ khi không nói chuyện của cậu ta luôn mang theo cảm giác áp lực kì lạ. Đôi lúc Hạ Anh hơi sợ khi phải nhìn anh ấy quá lâu, tựa như những lúc như vậy, cô lại tưởng tượng ra có một ai đó khác lạ không phải Khiết tồn tại trong cơ thể ấy. Đó là ảo giác từ nhỏ của Hạ Anh, cũng là một lý do mà cô nàng cố gắng né tránh Khiết. Linh cảm đó vẫn tồn tại mãnh liệt như vậy suốt bao năm rồi.
Cô gái vội nhìn xuống chân mình. Chỉ mới thoáng nghĩ đến đó, da đùi đã lấm tấm nổi gai. Hạ Anh bèn quay mặt qua hướng cửa sổ, trông ra bên ngoài để xua đi mấy suy nghĩ vớ vẩn. Chiếc xe đang dừng ở một ngã tư. Bên ngoài có hơi đông người, chắc không kịp qua khỏi đèn đỏ trong lượt chờ này.]
P/S: Mốt tui sẽ không viết nhận xét dưới từng chương nghiêm túc như này nữa. Cảm giác ngồi rặn từng từ từng chữ, rồi xóa đi xóa lại làm tui khó chịu cực... Tính ra đọc đang hứng mà không hiểu sao mình lại làm mấy trò mèo này...
còn mũi của Khiết thì chị chỉ muốn tả cậu ấy có một sống mũi cao và khi nó kết hợp với da trắng thì có cảm giác như một sườn núi tuyết thôi. Kiểu vầy: