“Nói cho tôi biết đi, tôi đang mơ? Phải không?”
●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●
Châu Hạ Anh xốc ba lô của mình lên, chậm chạp len người qua đám đông, uể oải bước xuống khỏi xe buýt. Nắng chiều ôm trọn lấy dáng hình nàng nữ sinh, hắt thành một vệt bóng ngã dài, cao lêu nghêu. Lảo đảo bước chân trên con đường quen thuộc, cô lừ đừ như cá ngợp nước, não gần như bị đóng băng.
Ký ức hỗn loạn khiến cô gái không tài nào nhớ rõ hành trình di chuyển. Hạ Anh chỉ nhớ mình đang ngồi chù ụ ở bên góc cột ở hành lang trường, trong đầu đã nghĩ đến muôn vàn cách để trốn tránh việc về nhà. Trong tất cả phương án, cô đã cân nhắc cả việc đi thẳng tới đồn công an gần trường nhất lẫn việc thuê nhà nghỉ để tá túc đỡ. Rốt cuộc, chớp mắt một cái, cô gái nhỏ đã như một kiện hàng được đóng gói và quẳng thẳng lên xe buýt.
Cô ngồi thu lu trên ghế, hồn phách đã bay về xó xỉnh nào chẳng biết. Chỉ đến khi cô soát vé quen thuộc vỗ vào vai, Hạ Anh mới thoát khỏi đờ đẫn, rối rít cảm ơn và xuống xe. Giờ đây, tâm trí cô vẫn như một mớ bòng bong, ngẩng mặt lên đã thấy mình đứng ở tấm cửa lớn màu đen kín mít trước nhà mình.
Hạ Anh tự tát mặt một cái, ngước lên camera ngay cổng rồi lại nhìn quanh. Sau lưng, con đường vắng không có lấy một tiếng xe chạy ngang. Cô nuốt khan và thầm hoài nghi.
Cả con hẻm không thể vắng lặng đến thế!
Đôi mắt của Hạ Anh di chuyển hướng lên sân thượng của ngôi nhà. Khuất sau bóng cây sao đen um tùm là một dãy con tiện màu trắng ngọc, cạnh bên đó là một chiếc xích đu cùng màu đã hơi rỉ sét. Nhìn sâu vào trong nữa sẽ là cánh cửa dẫn vào trong nhà, đối diện đó sẽ là phòng ngủ của cô. Cảm giác lo sợ nơm nớp vẫn chực chờ trong lòng cô gái nhỏ. Hạ Anh cảm thấy như việc mình chỉ cần đứng hóng vào thế này thì con “quái vật” trong phòng ngủ cũng thức giấc.
[note88906]
Cô gái cụp mắt xuống và lặng lẽ nhìn xuống tay mình. Hạ Anh đang giữ chặt hai đóa hoa giấy đến mức nhàu nhĩ. Số hoa đó là cách mà cô đã đánh dấu mỗi lần "bị trả" về trước cổng nhà. Lần đầu, cô nghĩ mình bị lú lẫn, theo thói quen về thẳng nhà, nên trước khi đi về hướng đồn công an, cô đã hái một bông hoa để kiểm nghiệm. Thế nhưng, qua lần hai lại tiếp diễn y như thế, Hạ Anh rơi vào mệt lả. Như vậy là cô đã đi qua đi lại chỗ này đến ba lần rồi. Bản thân có thể tự trấn an là mình gặp ảo giác, nhưng mấy cái bông trong tay cô là gì?
Nàng nữ sinh liếc về tầng một hiện ra sau rặng cây một lần nữa. Ánh nhìn của cô càng lúc càng mờ mịt, như đang trông thấy một cơn bão tố dần kéo đến từ khơi xa.
Đứng tần ngần ngay cánh cổng, cô gái nhỏ nấn ná như sắp bước tới “đoạn đầu đài”. Mỗi lần nhấc chân, cả người cô vẫn không nén được run rẩy do kiệt sức. Hạ Anh trông thấy những vết phấn màu đỏ gạch ai đó đã vẽ còn in trên trên nền nhựa xám trắng trên con đường hẻm, lòng thầm rét lạnh. Đưa chân di qua di lại vết vẽ, đường nét đã bị khắc sâu không tài nào tẩy được. Hạ Anh nhìn những mảnh vỡ của gạch ống bị vứt cạnh cái cột vuông lớn của cổng, nhíu mày như đã tìm ra nguồn gốc của vết tích. Cô cố khạc ra tiếng kêu, nhưng nhận ra mình bị mất tiếng từ lâu rồi. Dù cố gào lên thì vẫn không nghe thấy tiếng. Đường kẻ đó là một ranh giới, còn "con mồi" - Châu Hạ Anh đã vào rọ từ khoảnh khắc đầu tiên.
Chạy không thoát thật ư? Được rồi, vào thì vào! Ủa nhà mình mà ta? Tại sao giờ mình lại lay lắt thế này?
Châu Hạ Anh nhẹ nhàng mở cổng, đi vào cửa trong, cố gắng không để gây nên âm thanh kinh động, duy trì hành tung bí mật như một bóng ma. Cô đứng lại điều chỉnh bản thân một chút.
"A... a...." Giọng nói lại vang lên bình thường. Cô mở điện thoại ra nhìn, thời gian vẫn trôi. Và… mất sóng nữa rồi!
Nàng nữ sinh chạy ra cửa, lại kêu mấy tiếng. Âm thanh lại tắt lịm.
Má nó! Má nó!
Cô ngồi sụp xuống ngay ngưỡng cửa, bất lực vò nát đầu.
Hắn đang chờ mình!
Cô bé hiểu ý nghĩa này, cũng hiểu hắn là ai.
Được, tôi vào! Đây là nhà tôi mà!
Sau một quãng giày vò tâm lý, Châu Hạ Anh vực dậy, hiên ngang đi về phía ngôi nhà. Cô không thèm tháo giày mà tiến thẳng lên lầu trên. Áp tai vào cánh cửa gỗ, có tiếng ro ro của quạt máy, vài tiếng sột soạt nho nhỏ. Cô gái nhỏ vặn tay nắm cửa, nhẹ nhàng, rón rén mở cửa ra.
May mà tuần trước vừa tra dầu vào mấy cái bản lề!
Cô nàng nín thở để đẩy cửa vào, cứ sợ tiếng cửa mà bật ra chút thanh âm cót két nào làm kẻ trong phòng phát hiện. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng cô vẫn không muốn gióng trống khua chiêng ập vào.
Ánh mắt của cô gái chen vào khe hở, tầm nhìn vừa đủ thấy bao quát căn phòng. Mặt cô nghệt ra, mắt trợn to, đơ người tại chỗ.
Dưới sàn, tá lả truyện tranh đủ thể loại đã từ tủ sách đáp xuống nền, cái úp xuống sàn, cái quăng ngửa, bị gió thổi sột soạt. Vỏ chuối năm, bảy trái ném khắp nơi, cái đáp thẳng lên ga giường màu hồng, cái đáp tới đầu bé gấu to xác của cô luôn. Vỏ bánh snack bị gió cuốn vào gầm giường. Vài cái bánh quy bơ ăn lỡ dở bị kiến bu kín. Quả táo ăn hết chỉ còn cái lõi qua thời gian dài đã thâm đen, chờ kiến "rước" đi theo mấy cái bánh tròn. Và… cái xác đồng hồ báo thức vẫn nằm dưới sàn gỗ. Trong lòng bừng bừng lửa giận, dẫu đã đoán được thủ phạm là ai, nhưng cô vẫn phải tự vào đối diện với kẻ đó.
Hạ Anh chen cả người vào yên ắng như một đặc công, cả cửa cũng chỉ khép hờ không dám khoá lại.
"Cốp!" Chưa kịp định thần, một thứ đen đen, tròn tròn, cưng cứng đáp tới đầu cô đau điếng.
Ái da! Cô ôm trán, nén đau không dám phát ra tiếng kêu, cúi xuống xem đó là gì. Thì ra nó là hạt của trái vải bị "kẻ nào đó" quăng đi. Hạ Anh hừ lạnh, trừng mắt hướng tới hung thủ đã biến cái phòng cô thành một cái bô rác công cộng.
Trên ghế xoay, cái dáng cao lớn đang chân gác trên bàn học, đẩy ghế xoay qua xoay lại như một CEO quyền uy. Góc nhìn này con bé chỉ thấy được phân nửa dáng người bên phải của hắn chìm vào lưng ghế. Hướng ghế vẫn đang kê đối diện với bàn học. Có lẽ hắn đang mải mê thư giãn trong thế giới riêng. Kẻ đáng chết đó đưa tay bóc vỏ mấy trái vải nhởn nhơ cho vào mồm, tay còn lại lật truyện tranh. Vậy là “Saito Ken” đã tự giải thoát khỏi trói buộc từ sớm nhưng không bỏ trốn hay hô hoán.
Nhịp tim của thiếu nữ tựa như một điệu vũ La Tinh múa may cuồng loạn. Cô nhìn dây trói đã quăng dưới sàn, bặm môi. Thừa biết năng lực của tên yêu quái này quá đủ rồi, cô nàng đã lâm vào chấp nhận hiện thực. Thế nhưng, không hiểu sao, cơn hèn của cô vẫn mạnh mẽ đến mức tự động điều khiển đôi chân khẽ khàng bước lùi ra cửa.
Nàng nữ sinh móc dùi cui điện trong túi áo ra, luôn canh chừng kẻ vẫn đang ngồi trên ghế. Cô gái nhỏ nhẹ đóng cửa lại. Giờ có phải ngủ ngoài vườn nhà thì cô vẫn thấy khá hơn là tiếp xúc với quái vật này.
Hạ Anh sờ nhẹ lên lồng ngực, trấn an trái tim đập đến điên cuồng, tấm lưng đã rịn đầy mồ hôi lạnh. Trong lúc căng thẳng này, vậy mà phía sau lưng cô, bỗng nhiên lại người khều khều. Cô gái quay đầu, đập vào mắt là khuôn mắt tươi rói của gã trai ấy. Như một phản xạ, Hạ Anh ấn ngay công tắc của dùi cui. Cái tên quỷ quái đó hất tay nhẹ một cái, vật trong tay cô đã văng đi mất.
Vừa thấy có biến, Châu Hạ Anh lặp tức gào lên, chắp tay:
“Đại nhân tha mạng!” Rồi canh ngay lúc người kia còn sững người, cô nhỏ phóng như bay xuống khỏi cầu thang và lao khỏi nhà, khóa cửa lại. Khi con bé bỏ chạy tới cổng thì bóng dáng xuất quỷ nhập thần đó đã đứng sau lưng, tóm gáy nó như một con thỏ nhỏ.
Giây phút cuối cùng trước khi bị kéo khỏi không gian, kẻ bỏ trốn trong tuyệt vọng với tay chụp được một bông hoa giấy, ngắt mạnh rồi giữ chặt trong tay của mình.
Chớp mắt một cái, Hạ Anh đứng trong phòng. Cô gái nhỏ ngẩn ngơ mở lòng bàn tay ra ngắm bông hoa sắc hồng thứ ba đang bị bóp chặt rúm ró. Mồ hôi trong lòng bàn tay rỉ ra ướp nhẹp. Cô thả tay buông ba bông hoa rơi xuống sàn trong chết lặng. Lòng dạ của cô nhóc suy sụp đến mức muốn bật khóc thành tiếng. Cô ngồi bẹp xuống sàn nhà, tức giận nhặt cái hạt vải nằm lăn lóc ném mạnh một cái, nước mắt trào ra, cả người đã sắp lịm đi.
Tên quái nhân xách lưng áo khoác của cô gái, dựng dậy rồi ném cô lên ghế xoay. Khi cô chưa kịp tỉnh táo lại thì một tờ giấy ghi chú đã dính vào tay cô.
Cô gái nhỏ co người, thu lu ôm lấy hai chân, gần như muốn hòa tan vào cái ghế yêu quý của mình. Do có khủng hoảng từ trước với giấy ghi chú như cách cô đã từng bị, Hạ Anh không thèm nhìn giấy trước mà lột nó ra, tìm đọc chữ trên tay mình.
Lần này, trên mu bàn tay sạch trơn. Kể cả chữ viết ban sáng cũng đã biến mất. Hạ Anh nhíu mày, bấy giờ mới chú ý tớ tờ giấy vàng nhỏ bé, lật đật đọc nội dung trong đó:
"Mệt lắm rồi chị hai ơi, tha cho tôi đi!"
“Gì? Cậu đang xin tôi tha hả?” Cô thốt lên, chớp mắt kinh ngạc đến quên cả khóc.
Tên hoàng tử tự kéo cái ghế đẩu bên cạnh, ngồi xuống rồi đáp bằng một tờ giấy nữa vừa viết xong:
"Sáng giờ vờn nhau không mệt à? Tôi biết là cô nhớ hết đó! Còn tiếp nữa là hôm nay chúng ta cùng chết vì mệt!"
Đón nhận tờ giấy thứ hai, trí nhớ lộn xộn tùng phèo của con nhỏ thực sự không thể kết nối nổi mọi tình tiết đã trải qua. Đầu của Hạ Anh hoa lên, cơn buồn nôn ập tới. Cô ớn lạnh, rúc người vào ghế xoay, rồi thở dài.
“Không nhớ anh hai ơi, nhưng mà mệt quá!” Cô lau mặt mày tèm nhem của mình, thiểu não đáp.
Người bên cạnh ngoẹo đầu lên bàn, ghi ba chữ bằng bộ dạng yếu ớt:
"Tôi cũng mệt!"
Cô bé không phản kháng nổi nửa, tựa cả đầu vào ghế, thở mệt nhọc từng hơi. Cạnh bên, gã thanh niên kia cũng gối tay lên bàn, nằm nghiêng nhìn cô chằm chằm, nhưng không có hành động khác.
Hạ Anh đọc vị được thái độ không có chút công kích nào của đối phương. Cậu ta chỉ để cô ngồi yên để nói chuyện tử tế. Nhìn kẻ trước mặt yếu ớt đến tái xanh, mặt dí lên mặt bàn không giữ nổi hình tượng mỹ nam đẹp đẽ, tâm trạng của cô nhóc dần thả lỏng. Sau đó, cô nàng đánh liều thăm dò đối phương bằng một câu táo tợn:
“Mệt thì vẫn phải dọn dẹp đi chứ! Ai cho cậu bày phòng tôi ra thành thế này?”
Chàng trai nghe xong chỉ gật nhẹ đầu, run run viết thêm hai từ:
"Chờ chút!"
Hạ Anh thở hắt ra từng hơi như hấp hối, cố gắng dỗ dành bản thân không nên kích động. Cả ngày nay cô nàng đã dùng hết lý luận khoa học của mình để cố gắng chứng minh gã trai trước mặt là một tên ăn trộm. Nhưng mà… mọi chuyện không như cô tự thuyết phục mình. Sau suốt hơn hai mươi phút chạy qua, chạy lại trước nhà thì cô nhóc đã kiệt quệ.
Ngó qua kẻ ngồi cạnh, mặt của hắn cũng xanh như tàu lá, so với cô cũng không khá hơn thật. Cô nàng cố soi kĩ, vết thương trên trán của hắn vẫn còn hằn một vệt hồng. Người đó đã tự tháo băng cá nhân ra rồi.
Một kẻ có thương tích như người bình thường lại là nhân vật trong truyện tranh sao?
Mặc dù trông như mệt mỏi rã rời nhưng gã trai mặc bộ trường bào trắng vẫn miễn cưỡng lê cái thân đi nhặt lại mấy cuốn truyện đã quăng dưới sàn, chất lên tủ truyện to đùng. Cậu ta cẩn thận xếp đúng từng bộ, từng tập theo thứ tự vào kệ.
Châu Hạ Anh lặng yên dõi theo cử động của người đó, đáy lòng hoảng loạn dần lắng lại. Cô bé vẫn thử thêm một lần, tay chỉ vào cái thùng rác ở góc phòng, nói:
“Dọn luôn đống rác dưới sàn nữa!”
Gương mặt đẹp đẽ kia tỏ ra sầu não. Cậu thở dài, nhưng vẫn làm. Trong khi đó, nữ chủ nhà khoanh chân, bưng mặt, ngồi trên ghế thì con người đó đang lề mề dọn "bãi chiến trường" rác rưởi. Chàng trai chỉ vào cái mớ mảnh vụn của cái đồng hồ, tỏ ý hỏi cô.
“Để trên bàn cho tôi.”
Cậu đặt mấy thứ linh kiện vỡ vụn lên bàn rồi lại ngồi xuống ghế đẩu.
Dõi theo một loạt hành động thủ công của con người nọ, Hạ Anh nhận ra hắn không dùng phép nữa, mới yên tâm thả chân xuống khỏi ghế.
“Cậu thực sự không nói được hả?”
Mặt của đối phương buồn thiu, gật đầu. Cô nàng thử ghẹo gan gã đó lần nữa, vô tri hỏi ba từ:
“Cậu tên gì?”
Hắn nghiến răng nghiến lợi, ghi:
"Saito Ken."
Cô nàng dán ngược tờ giấy đó lên trán của Ken, rồi thả một làn hơi dài thườn thượt:
“Không phải trộm, không phải bệnh nhân tâm thần, mà là… Saito Ken?”
Vẫn rất chắc cú, người con trai có mái tóc nâu kia gật đầu xác nhận lần nữa.
“Giờ mà tôi đi ngủ rồi thì ngày mai có trở lại bình thường lại không?” Cô gái nhỏ vẫn cố chấp hỏi cùng với ánh mắt thất thần.
Mỹ nam kia lắc đầu và đưa tay gỡ tờ giấy khỏi trán.
Hạ Anh chìm trong cơn mệt đến muốn ngất xỉu, lặng thinh không nói gì nhưng tâm trí đang liên tục nghĩ suy. Không hiểu sao từ lúc bị ấn vào ghế tới giờ, cả thân thể của cô bé cứ rụng rời, não như bị chặn lại, không thể suy nghĩ được gì thông suốt.
Tại sao là Saito Ken? Là sao? Tự nhiên nhảy từ truyện tranh vào nhà mình, rồi dùng phép thuật dí mình chạy quanh nhà, giờ hai đứa ngồi đây mệt như hai con chó?
Hạ Anh đẩy mắt kính, tỉ mỉ xem xét người ngồi đối diện kia. Cậu ta không còn dáng vẻ long lanh như ban sáng nữa. Trong lúc này, người đó nằm nhoài chống một tay trên bàn, đỡ đầu mình. Đôi mắt tím vẫn chú mục dán lên mặt cô.
Hạ Anh thu mắt lại, cảm giác bị nhìn chính diện làm bản thân hơi bối rối. Thêm vào đó, tự nhiên cô cảm thấy hơi choáng váng, cứ như chỉ số đường huyết của mình đang hạ. Cố nén cơn xây xẩm, cô hỏi:
“Bây giờ cậu cần nhà thờ, thầy cúng hay phù thủy?”
"Chi nữa?" Cô như nghe ra tiếng gào thét của gã đó trong dòng chữ này.
“Làm sao nhét cậu về cuốn sách vậy? Cậu không thể ở đây đâu!” Cô nghiêm túc nói. “Chơi đủ rồi, hôm nay cậu phải về "nhà" thôi!”
Ken ngẩng đầu nhìn cô, lại kéo tờ giấy mới viết ít chữ kia tận dụng lại:
"Cô cũng là pháp sư mà, tự giải quyết đi!"
Cô gái đọc xong, nghiêng đầu, đưa ngón tay trỏ vào mình, hoài nghi:
“Tôi á? Pháp sư cái khỉ gì?”
Hắn cắn bút, rồi ghi:
"Cô có ma thuật. Ngôi nhà của cô quái dị. Không phải pháp sư sao?"
Cô gái nhỏ mở mắt to tròn, chẳng hiểu gì, chờ hắn viết tiếp.
"Cô nuôi một con mèo lai gà biết gáy nè, còn mới đập nó chết tươi hồi sáng đó! Cô có một cái gương biết chớp tắt, còn một con vịt thổi gió. À! có một con rồng xấu quắc biết khè ra lửa ở dưới nhà nữa!"
Con nhỏ đọc xong, vắt óc một hồi mới dịch ra là: Con mèo lai gà biết gáy: Đồng hồ Hello Kitty? Cái gương biết chớp tắt: chẳng lẽ cái "còm-piu-tờ"? Con vịt thổi gió: chắc là cái quạt máy? Con rồng xấu quắc biết khè ra lửa ở dưới nhà: Không lẽ là... cái bếp gas?
Tên con trai đưa cho cô mẫu giấy mới, ghi dài hơn:
"Dù là có nhét thức ăn vào cái quan tài lạnh ngắt kia cũng không sao cả! Vì tôi thích nó! Nhiều đồ ăn ghê gớm!"
“Cái quan tài lạnh ngắt? Ý cậu nói cái tủ lạnh của nhà tôi á hả? Ôi thần linh ơi!” Châu Hạ Anh hốt hoảng bật dậy. “Thôi thôi cho tôi xin đi đại ca à!”
Đối phương bật cười. Đôi mắt tím như có ánh sao lấp lánh. Hàng mi gã trai ấy rậm đen. Khuôn mặt đẹp đẽ không còn là những nét họa vô hồn trên trang giấy mà thực sự sống động trước mặt cô. Cảm giác này kì lạ lắm. Saito Ken nửa giống nhân vật trong truyện tranh, nửa chân thật có cả da thịt và hơi thở, điều này khiến cô không thể chấp nhận được. Hạ Anh đưa tay day trán, than thở trong lòng.
Trời ơi sao nhức đầu quá vậy?
Yên tĩnh chưa lâu, Saito Ken đã giương cái mặt cún con ra, đưa giấy ghi chú tới và khều cô tỉnh dậy:
"Hạ Anh, tôi đói bụng!"
“Giề? Sao biết tôi là Hạ Anh? Dọn sạch bếp của tôi mà còn than đói hử?”
Cậu ta chỉ tay vào nhãn vở của cuốn tập ngay trên bàn, cái tên Châu Hạ Anh thù lù trên đó. Cô nàng hết chối.
“Bụng cậu có lãi à?” Cô vò viên tờ giấy, quẳng vô thùng rác, mặt lạnh như tiền, lẩm nhẩm. “Ăn muốn sập nhà tôi rồi còn đói?”
Gã trai tinh quái híp mắt lại, hướng qua qua cuốn tập trên bàn sau đó quay về gương mặt của cô nhóc. Trên miếng giấy vừa đưa qua, hắn viết thêm mấy dòng:
"Tôi biết họ tên của cô rồi, tôi ếm bùa tiếp!"
Châu Hạ Anh lập tức đứng dậy, phóng xuống nhà tìm ngay cái gì đó để trám họng của tên đó ngay.
Saito Ken nhẹ nhàng đi sau, dõi theo từng hành động của vị chủ nhà.
Cô gái bắc nước sôi, nấu hai vắt mì. Tiếng nút khởi động bếp kêu tách tách, âm thanh vang lên giữa không gian vắng rồi ngọn lửa ánh sáng bập bùng bật lên bao bọc phần đáy bình.
Ken thấy cô đun nước trên bếp gas nên mở tròn mắt, cảnh giác. Con bé trông thấy biểu cảm của đối phương đầy sự đề phòng, bèn kéo cậu đến bên kệ bếp, chỉ:
“Cái này không phải là con rồng biết phun lửa đâu nhé! Nó tên là bếp gas, dùng để tạo ra lửa từ việc đốt nhiên liệu để nấu chín thức ăn!”
Hoàng tử chớp mắt, không phản ứng.
Đối diện với khuôn mặt ngây thơ kia, nữ chủ nhà chỉ lừ mắt, không nói gì thêm.
Hiểu hay không thì kệ bà ngươi, bổn cung không giảng lại lần hai đâu. Sắp điên đến mức cắn người rồi! Một ngày thật tồi tệ! Hạ Anh thầm nghĩ.
Sau đó, cô dẫn hắn đến bên một cái hộp hình chữ nhật, màu xám bạc, kêu ro ro, cao gần một mét rưỡi, nói rằng:
“Nó tên là tủ lạnh! Không phải là quan tài!”
Saito Ken gật đầu, cười tươi làm hai má nổi lên hai cái đồng tiền… vẫn trông "dễ ghét"!
Nước sôi. Cô gái nhỏ chế nước ra hai tô rồi đặt lên khay, bưng lên phòng. Chàng trai yên lặng tò tò đi theo.
Giấy tờ trên bàn học còn chút lộn xộn. Hạ Anh đang lở dở đồ trên tay, bèn đá mắt ra hiệu. Tên con trai đang ngơ ngác theo sau hiểu ý ngang, lanh lẹ dọn lại bàn để xếp thức ăn lên.
Hai kẻ lạ ngồi cạnh nhau, ăn mì trong im lặng.
Một chút bình yên sau cả chiều sóng gió khiến cô gái càng thêm kiệm lời. Cô chán nản cắn đứt mấy sợi mì quăn quăn vàng óng trong tô. Món mì có hai lát cà chua, vài mẩu xà lách và một con tôm lớn vừa phải đã ngả màu đỏ gạch. Cạnh bên, Saito Ken đang ăn ngấu nghiến, như là chẳng sợ bỏng miệng. Đáy mắt của người ấy ngập tràn tia vui vẻ, chốc lại giương mắt nhìn cô.
Sau khi ăn xong, hắn gác đũa lên tô, chống cằm ngắm cô không rời. Tô mì của Hạ Anh mới vơi phân nửa. Tên trai dị thường kia lại cầm bút lên ghi gì đó.
"Chưa no." Tờ giấy ghi chú vàng vàng được di đến trước mặt, chọc con bé tới tận cùng.
Cô gái cụp đầu, đẩy tô mì của mình qua, rồi dùng hai tay dâng đôi đũa của chàng trai lên, nghiến răng nói:
“Dạ anh hai ăn luôn đi! Ăn cho no vào!”
Đối phương không hề nhân nhượng, dựng đũa tiếp tục ăn.
Được trả cho vài phút tự do, Hạ Anh bèn loay hoay đi kiếm cuốn truyện "Thế giới song song" để điều tra thêm manh mối, nhưng mà cô tìm mãi cũng không tìm ra. Tức mình, cô nhóc khều gã trai bên cạnh, hỏi:
“"Nhà" của cậu đâu rồi?”
Người ấy đang ăn ngon, giương đôi mắt tím lên, trong đồng tử như có thêm hai dấu chấm hỏi. Nàng nữ sinh đính chính lại:
“Cuốn truyện của cậu đâu rồi? "Thế giới song song" ấy!”
Ken vừa nhóp nhép nhai, vừa phải chịu đựng những lời hỏi cung của cô nhỏ, có lẽ đã hết nhẫn nại. Cậu bỗng nhiên cất lời:
"Cháy rồi!" Thanh âm từ tốn, rành mạch, lại mang theo âm điệu hết sức êm tai. Giọng nói đó vang lên nhẹ như một làn hơi, nhưng đập thẳng vào màng tai Hạ Anh như tiếng nổ.
Cô gái nhỏ ngơ người, quay người nhìn kĩ khẩu hình miệng của gã trai, xác nhận là mình không nghe lầm. Cậu ta đang nói chuyện!
Mặc dù đoán được từ đầu chuyện gã trai này nói dối việc bản thân không nói được nhưng khi nghe hắn cất lời, cô vẫn cứ bị giật thót. Bàn tay siết lấy phần giá để tay của ghế đến trắng bệch. Hơn thế, giờ đây cô còn có thêm cảm giác bực mình. Gương mặt Hạ Anh nhăn tít lại như một tờ giấy bị vo nát. Hắn ta rảnh rỗi đến mức dù có thể nói chuyện nhưng vẫn “giao lưu” bằng giấy viết với cô trong suốt hơn nửa tiếng đồng hồ. Cơn tức còn chưa kịp tan thì đột nhiên như có cái gì đó vỡ tung trong đầu.
“Cháy rồi? Cuốn sách hả?” Cái thông tin đáng sợ đó như một cây búa tạ giáng thẳng vào tim cô. Đầu cô trống rỗng, không dám tin vào tai mình. Não cô chạy ra hàng tá cái giả thuyết mới, càng nghĩ càng thấy đáng sợ. Hạ Anh kích động mà giọng cũng trở nên run rẩy hoảng loạn. “Tại sao nó cháy?”
Kẻ bên cạnh nhún vai, lại chọn cách giả câm.
Cô gái nhỏ hoảng loạn ôm đầu, lẩm bẩm:
“Không! Không thể! Không thể nào! Cậu có biết nó nghĩa là gì không?” Hạ Anh thét lên, mắt nhìn quanh như cố kiếm tìm một mảnh truyện nào đó còn sót lại trong căn phòng này. “Cậu là nhân vật truyện tranh! Nếu sách cháy rồi thì… thì…”
"Không phải truyện tranh thôi đâu, tôi cũng đang cháy nè!" Saito Ken lại nói. Cậu bỏ đũa xuống, chớp mắt nhìn cô. Trên ngón tay cậu có một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam phát ra, dần bùng lớn lan đến khắp bàn tay.
Hạ Anh không cảm nhận được cơn nóng từ thứ ánh sáng đó, cũng không có mùi khét, nhưng đối phương thì lại tự bị thứ ánh sáng mạnh mẽ đó cắn nuốt, nhấn chìm đến vỡ tan. Cô hoảng loạn bật dậy, vớ ngay cái bình đựng nước uống đi học bên ba lô, chế vào tay cậu.
Bàn tay bị cháy đó mau chóng nhạt màu như sắp tan đi và đổ ra hoa giấy đủ màu sắc, rơi nhè nhẹ trên bàn.
Cô gái nhỏ sững sờ trước một chuỗi sự kiện đang diễn ra, không biết nói gì, chỉ trân mắt nhìn cậu ấy dần mờ như chìm lẫn trong một lớp sương mù. Cô thấy thân thể của Saito Ken đang nhạt dần, ánh mắt cũng hơi rung rinh, yếu ớt. Cậu ấy đang chực chờ trở nên vô hình. Lòng dạ Hạ Anh rối bời, tay chân vung lên loạn xạ như gà mắc thóc. Đến khi nhận thấy tính nghiêm trọng của vấn đề, cô cắn môi, lùi lại theo phản xạ, đập lưng vào mép bàn, lúng túng hỏi:
“Sao… sao người của cậu nhợt nhạt thế này? Cậu có sao không Ken?”
Gương mặt của Saito Ken trắng bệt, mờ đục dần. Dáng dấp đó huyền ảo như một làn khói mỏng, dần tan biến đi. Rất nhanh. Chàng hoàng tử ấy cố gắng mở khẩu hình miệng nói hai từ. Lúc này cậu ấy đã không thể phát ra thanh âm nào nữa.
Bị người đối diện dọa cho phát hoảng, cô cố gắng thông qua cách cậu ấy phát âm, hiểu ra đó nghĩa là “Cứu tôi!”. Não con bé ngưng trệ vì không biết xử lý sao, việc này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của cô rồi. Nhìn chàng trai ngày một nhạt nhòa, cô nàng cuống quýt hỏi:
“Ờ rồi cứu thế nào? Cậu tan biến thì cứu kiểu gì? Ủa sao diễn biến nhanh quá vậy? Phải làm sao cứu?”
Gương mặt đó càng lúc càng mờ ảo, hoa giấy đổ ra khắp nơi, khẩu hình miệng đó cố nói một từ: "Máu".
“Máu hả? Của tôi hả?”
Saito Ken gật đầu, ánh mắt hướng tới cô đầy vẻ cầu xin, như một sinh mạng yếu ớt cần được chở che. Ánh đèn trên trần như bị kéo giãn làm hình ảnh chàng trai càng như bị ánh sáng trắng nuốt chửng. Con người đó gần như bị xóa sổ rồi tan biến trong không khí.
Hạ Anh chưa tin lắm, nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu. Trong phút giây đó, cô đảo mắt qua chiếc hộp văn phòng phẩm, không nghĩ nhiều nữa, vội chụp lấy dao rọc giấy lướt qua đầu ngón tay một đường. Cô cũng không biết vì sao mình lại làm vậy. Có lẽ là điên rồi! Nhưng tôi không thể nhìn cậu ấy biến mất như thế được!
Máu đỏ tươi tuôn ra, lờ mờ trong đó có chút sắc màu kì lạ, mang theo ánh sáng li ti bay lên. Giọt máu vừa đổ ra trong không gian, liền bay về dáng hình mờ ảo đó, rồi bắt đầu cuồn cuộn như hấp thu một sức mạnh tuyệt diệu. Ngược lại, ngón tay của cô không có cảm giác đau, nhưng đầu cô ong ong lên. Bặm môi, Hạ Anh ngờ vực.
Sao mà hắc ám quá vậy?
Kẻ vừa tan biến nhờ một giọt máu của cô, dáng hình chầm chậm tụ lại như ánh sáng của loài đom đóm. Những bông hoa giấy dần tập hợp lại trong hàng vạn đốm sáng nho nhỏ, bồi đắp thành hình hài đẹp đẽ sống động như cũ. Mái tóc nâu chi tiết đến từng sợi, đôi mắt tím như viên đá thạch anh ngân ngấn ánh nước. Chàng trai ngắm đôi bàn tay của bản thân, sau đó ngây người, cười một mình. Ánh nhìn vui mừng của cậu hướng về cô gái nhỏ đã giúp mình. Cậu ấy dùng phép thuật hiển thị trong không gian thành dòng chữ:
"Đã bảo là pháp sư mà, cô thực sự phục hồi được cho tôi nè!"
Hạ Anh tức mình đá vào chân đối phương, gằn:
“Cậu dùng pháp thuật cho lắm rồi báo đời tôi cho máu đúng không?”
Người con trai đã dần rõ ràng thành dáng hình xinh đẹp tươi sáng, không hề che giấu mà gật đầu. Châu Hạ Anh hừ lạnh, khoanh tay không phục. Cô nàng liếc tên quái gở trước mặt mình, đầu óc nhớ lại từng tình tiết một, rồi như vỡ lẽ mà nghiêng đầu hỏi:
“Cậu sẽ phát cháy khi nói chuyện à?”
Đối phương gật đầu, đã an phận không mở mồm nữa mà lại tiếp tục kéo giấy bút đến bên mình, hí hoáy ghi rồi đưa cho cô xem:
"Uống máu rồi, tôi nhận cô làm chủ nhân, có được không?"
“Gì? Chủ nhân hả? Ý là còn ở dài hạn ở đây hay gì mà chủ nhân?” Cô trố mắt, vừa nghe lời đề nghị quái quỷ này lập tức cảm thấy đây là điềm xấu. Cái tên này dễ dàng đầu hàng nhận cô là chủ nhân chỉ vì một giọt máu thôi sao?
Trong lòng cô đã mặc định chuyện này là vớ vẩn. Cô nhóc chỉ muốn hắn khui ra vì sao lại đề nghị như thế, bởi chẳng có chuyện gì trên đời lại có cái giá dễ dàng cả. Chỉ mong là không phải biết đến chuyện gì ớn ốc hơn nữa!
Hoàng tử tóc nâu gật đầu, ung dung ăn mì tiếp.
“Ê! Đang nói chuyện, ai cho cậu ăn?” Cô vịn cái tay cầm đũa của cậu ta xuống, áp chế rồi hỏi. “Nói cho rõ! Ý là giờ cậu ở đây luôn hả?”
Gương mặt Ken đã phục hồi hoàn toàn, rõ ràng thành những nét tinh xảo. Cậu không thèm trả lời cô mà lại nín thinh, như là cố tiết kiệm phần năng lượng ít ỏi của bản thân. Tuy vậy, gương mặt ấy vẫn cứ lung linh như được bỏ vào một bộ lọc sắc màu trau chuốt của ứng dụng chụp ảnh trên điện thoại, khiến Châu Hạ Anh vô thức nuốt nước bọt thành ngụm.
Cậu ta đẹp đến nghẹt thở! Vì cậu là từ tranh vẽ nên mới đẹp như thế đúng không? Cô nàng chỉ dám thầm suy đoán.
Giờ đây cô nhóc phải chấp nhận thân phận của người đó, vì cậu ta có lai lịch, có tên hẳn hoi, không bị bệnh tâm thần, càng không phải đạo chích. Cậu là Saito Ken – hoàng tử của vương quốc Baridi trong truyện tranh bước ra đời thật. Cô đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này thì không thể nào phủ nhận được.
Nhưng mà đẹp cỡ nào cũng phải cút khỏi cuộc sống của tôi! Hạ Anh khẳng định với mình như vậy. Tất nhiên sẽ không để tên quái nhân đó biết được.
Người đang bị Hạ Anh giữ tay không chống cự, mà đổi sang tay trái, nâng bút lên, tiếp tục viết:
“Dù sao cô cũng tốn một trăm ngày rồi, thì cứ xài đi, tôi cho phép mà!”
Cô đọc chữ trên giấy, so ra bút tích giữa tay phải và tay trái không hề khác nhau.
Trong lúc cô bận đọc chữ, Saito Ken lại dùng chính tay trái vươn ra chụp lấy luôn đôi đũa của cô đang gác trên tô, và đủng đỉnh gắp ăn.
“Ơ hay cái con ma đói này không sợ bệnh truyền nhiễm hả?” Cô bực bội giật đũa của lại ngay, lại ngồi xuống ghế và hỏi. “Một trăm ngày? Ý là cậu ở đây một trăm ngày hả?”
Kẻ đó gật gật đầu.
“Chi vậy? Ai bắt cậu ở đây đâu! Về sách liền đi, ở đây không tiện đâu!”
Ken đã ngoạm xong tất cả mì trong tô, lơ đễnh nhìn cô. Lần này không cần viết, ánh mắt cậu đã nói lên yêu cầu.
“Gì nữa? Ăn nữa hả?” Cô ngạc nhiên vì cậu ta đã ăn một mạch hai tô mì rồi vẫn muốn ăn tiếp.
“Hết năng lượng, chóng mặt, không viết nổi.” Cậu ta bày ra một vẻ mặt ủ rũ, giống như con gà bệnh. Cô nàng muốn nhào qua bóp cổ người ấy nhưng không dám. Càng nghĩ càng tức mình ghê. Nhịn! Bà nhịn! Mấy gói mì thôi mà! Thôi coi như làm phước.
Hạ Anh đứng bật dậy, định bụng đi xuống bếp hầu hoàng tử thêm tô mì. Nhưng rồi khi cô đứng lên thì trong đầu như hiện lên mấy chục ông sao bay vòng quanh. Mắt tối sầm, cô nàng lảo đảo rồi ngã phịch xuống ghế xoay.
Saito Ken nhanh chóng vơ lấy cái bánh oreo cuối cùng trong bịch, nhét ngay vào miệng của nữ chủ nhà, rồi đỡ đầu cô dựa vào lưng ghế. Cậu dán lên mu bàn tay của Hạ Anh, ghi rằng:
"Hiểu cảm giác chưa? Mất máu đấy!”
Cô bất lực thở dài, tay run run mở tờ giấy ra mà tưởng đâu mảnh giấy mỏng nặng cả cân. Bình thường cô nàng mạnh khoẻ, lanh lợi, có phải kiểu liễu yếu đào tơ đứng lên một cái là chao đảo như thế này đâu. Chắc chắn là do cái thằng cha hắc ám này hại cô chạy như vịt từ chiều giờ.
“Sao mất có một giọt máu mà mệt vậy trời?” Cô vừa nhai cái bánh đã hơi mềm trong miệng, vừa xoa thái dương của mình.
Hình như Ken cảm nhận được tình hình sức khỏe của cô nên tự cầm hai cái tô, đứng lên đi xuống nhà. Cô nhóc sợ cậu ta lại gây trò gì, nên cũng bám víu đi xuống tầng dưới.
Theo hướng dẫn của cô, vị hoàng tử nấu được hai tô mì nhưng không còn tôm để ăn nữa. Hai người giống như hai con gà rũ, ngồi ăn ở bàn ăn dưới bếp. Cô và cậu ngồi hai đầu bàn ăn nhỏ, giữa họ là tô mì bốc khói, lan thành hai luồng màu bạc mỏng nhẹ rồi dần tan biến khỏi không gian.
Cô gái nhỏ luôn cố gạt đi cảm giác bức bối vì lãnh địa của mình có thêm một hơi thở xa lạ xâm chiếm, chỉ cố tập trung vào hương vị món ăn để tự an ủi mình. Hạ Anh nhai đến má cũng phồng lên, thổi phì phò làm dịu cơn nóng của tô mì còn nghi ngút khói. Lần này cô còn ăn nhanh hơn cả cậu ta. Thực phẩm cung cấp kịp thời nên cô nhóc dần tỉnh lại, tự đứng dậy rót một ly nước lọc, uống no.
Cô nàng dõi mắt trông "con ma đói" kia húp sạch nước dùng đến giọt cuối cùng, rồi ngẩng đầu, liếm láp cánh môi hồng hồng ửng lên vì nóng. Sắc mặt của chàng trai đã bình ổn trở lại. Cô nâng gọng kính, ánh mắt thăm dò kẻ đang ăn xong tô mì thứ ba:
“Cậu ăn no chưa?”
Rất may, cuối cùng kẻ mặc bộ trường bào cũng đã ra vẻ hài lòng.
Phù! Cậu mà còn nói là chưa no nữa thì tôi lôi cậu lên sân thượng, thả cho rơi tự do thật đấy! Châu Hạ Anh ngầm đe dọa, vẫn đon đả rót cho cậu ta ly nước, rồi ngồi ngay ngắn bắt chuyện.
“Ê, giờ trả lời được chưa? Nãy đang nói vụ một trăm ngày ấy! À giờ để tôi hiểu đầu đuôi câu chuyện thì cho phép tôi đặt câu hỏi, còn cậu trả lời. Được không?”
Ken gật đầu, rồi bắt đầu loay hoay tìm bút, tìm giấy.
Hạ Anh hiểu lờ mờ rằng vị hoàng tử kia bị thứ gì đó cản trở nên không nói nên lời được. Lúc nãy chỉ nói hai câu mà cậu ta đã bốc cháy và tan xác như vậy làm cô cũng đứng tim theo. Thôi vậy nín luôn cho lành đi! Khóe môi Hạ Anh cong cớn thành nụ cười đắc ý vì bản thân đã bỏ sẵn giấy bút trong túi áo khoác từ lúc theo người ấy xuống gác. Cô đưa "đồ nghề" trước mặt người đó, rồi hỏi:
“Nè, sao cậu lại ra ngoài đây được vậy?”
Saito Ken chỉ vào mắt của cô.
“Là sao?”
"Là nhờ nước mắt." Cậu trai viết như vậy.
“Nước mắt?” Cô nhướng mày. “Do cậu khóc hả?”
Chàng trai lắc đầu, thở ra hơi dài, ghi một cách nắn nót:
"Nước mắt của cô rơi vào mặt của tôi ở trên trang giấy."
“Tôi khóc? Hồi nào?” Vò đầu bứt tóc một hồi để nhớ lại mọi chuyện, cô giật mình, vỗ tay cái chát. Giọng nói của cô nhóc bật thốt lên ngỡ ngàng. “A, té ra là…”
Hạ Anh tựa lưng vào ghế, khoanh tay trầm mặc hồi tưởng. Hôm qua lúc đọc quyển sách “Thế giới song song”, do xúc động quá mà cô đã khóc sướt mướt, tiêu gần hết nửa hộp khăn giấy. Nhưng mà… nước mắt của cô mà mở được cánh cổng không gian của thế giới truyện tranh và thực tại sao? Thú vị thật nha. Nhưng... cậu ta chui ra thế này thì nội dung của truyện sẽ đảo lộn mất!
Đôi mắt xám của cô trông xoáy vào không gian đến mông lung, không có một điểm nhìn cố định. Hạ Anh đang bị mắc kẹt trong trong suy tư của mình vì cơn khủng hoảng mang tên “Saito Ken”. Tuy vị hoàng tử này vừa khả ái lại phong nhã, nhưng cô không thể giữ cậu ở nhà mãi được. Một đứa con gái đoan trang không thể chứa chấp con trai ở chung một nhà, chưa kể người đó như ở cõi trên, chẳng biết gì về cuộc sống ở đây. Khi mà nghĩ đến đây thì đồng thời một ý tưởng cũng bật ra khỏi não bộ. Thiếu nữ búng tay, mắt sáng lên, cười tinh ranh:
“Hey, nếu như tôi khóc mà làm cho cậu chui ra được, vậy nếu khóc lần nữa thì sao nhỉ?” Thế là nữ chủ nhà hí hửng đi tìm một củ hành ngay trong bếp để tìm cảm hứng... khóc.
Ken lắc đầu, đưa tay chống má, vẻ mặt không mấy hứng thú. Cậu nhìn theo con nhỏ đang lột vỏ củ hành, chảy nước mũi ròng ròng, hắt hơi liên tục bằng biểu cảm không giấu được sự khinh bỉ.
“Hắt xì! Hắt xì! Cha mẹ ơi cay thấy mồ tổ con rồi! Hức hức!”
Nước mắt tuôn như mưa, loang lổ trên da mặt đến ngứa ngáy, Hạ Anh chấm mấy giọt nước mắt thấm lên tay cậu, cố chấp hỏi:
“Như vầy đủ chưa Ken?”
Người ngồi trước mặt nữ sinh mở to mắt kèm theo vẻ mặt châm biếm, rồi lắc đầu ghi lại ý kiến:
"Đừng cố gắng, vô ích thôi. Cánh cổng thông ra đã bị khóa kể từ lúc tôi bước ra rồi!" Câu trả lời mà cậu viết ra làm mặt cô nhóc đông cứng. Bao nhiêu khấp khởi hy vọng của nàng ta đã bị dập tắt phũ phàng, gương mặt vì vậy mà sa sầm đầy muộn phiền.
“Giờ sao?” Cô hỏi và vừa vớ tay lấy khăn giấy trên bàn lau mặt, xì mũi.
"Cô cho tôi máu để duy trì hình hài, tôi đã nhận cô làm chủ rồi."
“Ê thôi đừng nha! Một giọt máu, không bõ bèn gì đâu! Không cần cậu hiến dâng cả đời đâu! Đừng làm tôi sợ nha!” Hạ Anh như là giẫm phải mìn, hoảng loạn bài xích bằng cả tính mạng.
Vị hoàng tử thu nét cười, ngồi thẳng lưng, viết cụ thể hơn:
"Không phải máu. Thứ cô cho cô là một trăm ngày tuổi thọ. Nếu cô không định tận dụng thì thôi nha!"
0 Bình luận