Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
42.243
Đánh giá
5,00 / 2
Lượt xem
95.966
Tên khác:
Học Cách Yêu
Tóm tắt
Hoa khôi lớp chủ động kết bạn với tôi? Kẻ như tôi mà cũng được tham gia vào mấy bộ truyện tình cảm quen thuộc sao? Mặc kệ mô-típ cũ rích hay ánh mắt "hình viên đạn" của đám con trai, hào quang nhân vật chính đến rồi đây...
À mà khoan. Ngẫm lại thì kẻ như tôi chẳng phải giống với vai phụ phản diện hơn sao, tôi thừa tiêu chuẩn để làm mấy chuyện thương thiên hại lí, đạp đổ hạnh phúc của người khác hơn sao?
Ơ kìa lớp trưởng, đừng đấm tớ, bạo lực là không tốt đâu nhé!
Xem thêm
-
03/09/2025
-
31/07/2025
-
27/11/2025
-
03/12/2025
-
08/12/2025
-
15/12/2025
-
03/03/2026
-
30/12/2025
-
04/01/2026
-
10/01/2026
-
04/02/2026
-
14/02/2026
-
19/03/2026
Xem tiếp (8 chương)
-
14/02/2025
-
22/10/2025
-
23/12/2025
Xem thêm

222 Bình luận
Chiều sâu bản chất là về những hành động và biểu hiện ngoại tại của các nhân vật.
Lấy ví dụ nhân vật Dương ở chính chương 1:
Có rất nhiều những chi tiết và diễn biến mà bạn hoàn toàn có thể khai thác thêm ra để khiến chương 1 nó thú vị hơn, đồng thời tạo thêm chiều sâu cho nhân vật này, nhưng bạn không làm được.
Xem xét 1 đoạn sau đây: "Nếu đây là một giấc mơ thì cậu phải tỉnh từ cú đấm đầu tiên rồi. Mỗi một lần đấm xuống máu trên tay nhân vật lại văng ra hòa cùng nước mưa bắn ra đất, đau rát, buốt và lạnh lẽo vô cùng. Bàn tay ấy nhẹ thì đã bị rách da, nặng thì cũng rạn xương. Cậu bắt buộc phải chịu đựng sự đau đớn cho đến lúc nhân vật dừng việc vô nghĩa này lại. Nó chậm rãi đứng lên, hướng đôi mắt mờ mịt về phía trước. Ngay khi nhìn thấy gì đó, sấm chớp rền vang, nhân vật của cậu ngừng thở, trái tim quặn thắt lại."
Tôi không rõ cảm xúc của nhân vật ở đây đang là gì(do việc thiếu mô tả hành động phản ánh từ nội tâm, và các biểu hiện ngoại tại xuất phát từ nội tâm đó), cho nên tôi tạm cho rằng cậu đang có những cảm xúc sau: hơi chút bất ngờ trước hoàn cảnh, đi kèm chút tức giận vì hành động vô lý đấy, và cảm giác sau cùng là đau.
Từ mớ cảm xúc ấy, thay vì viết những lời mô tả nông cạn như thế thì tác giả hoàn toàn có thể viết về những thứ dựa trên những cảm xúc bị vạch ra như vừa đề cập: bất ngờ: đôi mắt Dương hơi trợn to, đồng tử dại ra mà nhìn chằm chằm vào hành động vô lý này.
Tức giận vì hành động: đoạn cậu đột nhiên nhăn mày, nghiến răng nghiến lợi theo mỗi lần nắm tay ấy chạm vào mặt đất, mặt cậu đỏ bừng như than đốt, tức giận vì hành động ngu xuẩn ấy.
Cảm giác đau: mỗi lần máu vấy ra, làn da bị cứa rách, tim cậu chợt co thắt lại, não đau như kim chích, gân xanh trên trán nhô lên. Cậu chịu đựng, dằn vặt, mồ hôi chảy đầm đìa.
Đấy, có rất nhiều cách để thể hiện nên những cảm xúc của 1 nhân vật.
Đừng bảo là tác giả có mô tả rồi. Tôi đã đọc và thấy:
"Điều đáng sợ là cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của nước mưa đang thấm ướt người, tiếng đùng đoàng của sấm chớp bên tai, có thể cảm nhận sự đau đớn nóng rát từ bàn tay phải của mình, và thậm chí tất cả chẳng là gì nếu so với vô vàn cảm xúc mà cậu đang đón nhận trong cơ thể này: Hận thù, phẫn uất, bi thương, đau xót, hối tiếc,…
Cậu gần như không thể miêu tả rõ ràng mớ cảm xúc hỗn độn đang giày vò trong này. "
Nó chỉ đơn thuần là một câu tường thuật kể lại song khiếm khuyết những hành động chủ quan lẫn cái ngoại tại khách quan của nhân vật Dương.
Bạn liệt kê mớ cảm xúc ra, và mô tả cảm giác, nhưng không hề thể hiện ra được mớ cảm xúc ấy ảnh hưởng gì lên lựa chọn và suy nghĩ của nhân vật.
Và cũng đừng bảo đây là đang trong mơ, nhân vật Dương không thể làm các hành động tôi vừa kể. Nếu như trong mơ, thì chỉ cần làm 1 thứ đơn giản là chuyển mớ hành động ấy sang lối mô tả dùng từ mơ hồ, mô tả như đó là cảm giác và hành động trong tưởng tượng của nhân vật Dương là được.
Hoặc không thì bạn chèn nguyên cả một lời dẫn trực tiếp suy nghĩ của dương cũng được.
Nhưng hãy viết đủ dài để thể hiện ra được cái cảm xúc nó ảnh hưởng thế nào lên lối suy nghĩ.
Nếu là tức giận thì lời suy nghĩ trong đầu thế nào.
Sau đó đi đến bi thương thì lối suy nghĩ kiểu tức giận ấy sẽ chuyển biến như thế nào?
Bạn viết mà không bỏ thời gian ra nghĩ về những thứ cảm xúc nội tại sẽ ảnh hưởng lên những điều ngoại tại của nhân vật thì bảo sao có người bảo truyện nông thiếu chiều sâu.
Còn dẫn chứng về việc A.I bảo tác phẩm của bạn đủ sâu thì không nên đề cập đến. Bản chất A.I ở thời điểm hiện tại không có khả năng suy luận về tính nghệ thuật trong một văn bản mang tính chất chủ quan.
Nếu bạn viết đại bất kỳ một tác phẩm tệ hại nào đủ dài và hỏi nó, nó cũng đều sẽ trả lời một cách tích cực và bảo đấy là một bộ truyện hay như 1 kẻ a duy đi khen bất cứ thứ gì không quá rác.
Quay lại về truyện của bạn.
Song bạn lại chưa lợi dụng được những thiết lập ban đầu ấy.
Một nhân vật đang vui vẻ - hành động của họ là gì, suy nghĩ của họ là gì, khuôn mặt của họ biểu hiên ra thế nào (đừng bảo là chỉ có cười tươi, ngoài nụ cười và các biểu cảm ra khuôn mặt còn có lắm thứ khác như đôi mắt(đôi mắt cười híp lại, hoặc giận thì trừng to,...), cái mũi(mũi trương lên trời), làn da(tức giận đến mức mồ hôi ứa ra, hoặc tái nhợt khi đang sợ), mái tóc(rủ xuống trông đầy sầu bi,...)
Song có khi cái vui vẻ ấy chỉ là biểu hiện bên ngoài, còn bên trong thì đầu sầu bi lo lắng về tương lai.
Thì đi kèm cái mô tả ngoại tại ấy là mô tả về hành động:
Lúc nói chuyện thì tay trái cứ bám riết lấy tay phải và chống nạnh sau lưng đầy vẻ trốn tránh. Đôi chân cứ đong đưa không hề đặt tại một chỗ, nó như thể cố đứng dậy rời đi nơi đây.
Thân hình thi thoảng lại ngửa ra sau, không muốn để người khác lại gần.
Cặp mắt đầy vui vẻ ấy thi thoảng lại lảng tránh cái nhìn từ người khác.
Tiếp đến lại có ảnh hưởng từ hoàn cảnh và thời điểm.
Xét thấy hoàn cảnh mà nó còn sẽ ảnh hưởng đến cách nói năng và rất nhiều yếu tố khác.
" Với mình thì mình thích việc tất cả các nhân vật đều phải song hành với nhân vật chính, họ đều có mục đích và cuộc sống riêng của mình chứ không phải ngồi đợi nhân vật chính đến rồi mới tương tác. Tuy trình còi nhưng đấy thuộc về sở thích nên mình không bỏ được việc sẽ xây dựng cả các nhân vật phụ nữa."
Bạn bảo là các nhân vật đều song hành với nhân vật chính nhưng cũng vì thiếu những thứ trên mà tôi chẳng thấy cái sự song hành ấy đâu. Trong 1 tác phẩm truyện kể, để thể hiện được tư duy độc lập của các nhân vật thì không chỉ đơn giản là kể các nhân vật này sẽ làm lựa chọn thế này thế nọ, sẽ hành động thế này thế nọ, mà còn là sự phát triển ở những diễn biến sau màn.
Và những cái phát triển ấy luôn đi kèm với những thứ tôi vừa kể trên.
p/s: Cho xin ít giấy vì đọc peak thật, toidasocnodai và khóc ròng💯
Cảm ơn bạn đã khen nha. Đọc xong mấy dòng bạn viết mà choáng váng nằm liệt cả tiếng rồi, không biết trả lời lại thế nào luôn. Dạo này được mấy người khen tác phẩm rồi nên tự nhiên cũng hơi hoảng, đây có lẽ là dấu hiệu cho thấy sóng gió thực sự chuẩn bị ập đến rồi... nhưng wèo, cứ tận hưởng khoảnh khắc này thôi chứ biết làm thao bây giờ. Bao giờ mình rảnh mình sẽ ghé qua nhà tác chơi nhé.
Rất mong nhận đc sự đánh giá và nhận xét của bác.