Arc 1 : Thảo Nguyên - Green Heaven (Normal route)

Chương 004: Chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?

Chương 004: Chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?

Mì tôm úp nước sôi là một món ăn có cách chế biến đơn giản hóa đến mức tối đa, thậm chí một đứa học sinh tiểu học cũng có thể làm ngon ơ thông qua quảng cáo trên tivi. Vậy thì bí kíp nâng cao để nấu mì tôm ngon hơn á? Xin thưa là chả có cách nào đâu.

Mấy cái mẹo vặt nghe có vẻ cao siêu kiểu “đun mì trên bếp nóng để ngấm gia vị” hay “ngâm mì một phút rồi chần qua nước lạnh cho dai giòn” thực chất chỉ tốn thêm thời gian và làm sợi mì nhạt hơn thôi. Dương biết rõ điều này, bởi cậu chính là con bò bất đắc dĩ đã nhai qua cả chục bát mì thử nghiệm của cô em gái ở nhà.

Thứ duy nhất có thể thay đổi để sợi mì dai giòn hơn một chút là nhiệt độ nước và thời gian ngâm. Đơn giản, hiệu quả và không cần màu mè. Về mặt lý thuyết, Dương đã nắm khá vững, nhưng khi bắt tay vào thực hành dưới ánh nhìn chằm chằm của người khác, cậu mới cảm thông cho em gái khi phải chịu áp lực vô hình của việc biểu diễn này.

Thảo Nguyên dường như chẳng mảy may cảm nhận được sự căng thẳng của Dương nên cứ lặng thinh mà quan sát đầy tò mò.

Dương cố lờ đi ánh mắt ấy, tái hiện lại chính xác từng thao tác trong "công thức vàng" mà cô em gái đã đúc kết: Rót nước sôi đến đúng vạch chia độ trên cốc Becher, rắc một nửa gói muối cùng toàn bộ gói dầu, thả vào nửa thanh xúc xích sau đúng hai mươi giây, rồi nhanh chóng đậy kín miệng cốc bằng đĩa thủy tinh nặng. Xong xuôi, cậu đặt điện thoại ngay cạnh hai cốc mì, mắt dán chặt vào những con số bắt đầu nhảy ngược.

“Cậu trông… chuyên nghiệp thật đấy.”

Lời nhận xét của lớp trưởng vang lên khi đồng hồ vừa lướt qua mốc một phút.

Dương gật đầu thay lời cảm ơn, mắt vẫn dán chặt vào những con số đang nhảy lùi. Mùi hương đặc trưng bắt đầu len lỏi trong không khí, bụng cậu sôi lên lục bục. Chỉ còn ba phút nữa.

Bỗng nhiên...

“Ai? Ai đang làm gì trong đó? Sao cửa phòng lại mở toang thế này?”

Một giọng đàn ông ồm ồm vọng vào từ phía hành lang, khiến cả hai giật bắn người.

“Là bác bảo vệ.” Thảo Nguyên thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.

Dương nhíu mày, nhưng phản ứng không hề chậm trễ. Cậu bật dậy thổi tắt ngọn lửa đèn cồn, vơ vội tấm nilon phủ trùm lên hai cốc mì đang bốc khói để chặn đứng nguồn phát tán mùi Nhưng mùi trong phòng vẫn còn đó. Dương liếc nhanh xung quanh, não bộ nảy số trong tích tắc. Cậu chộp lấy lọ cồn y tế, không ngần ngại đổ ập một lượng lớn ra chiếc khăn lau để ngay trên bàn, rồi vung mạnh chiếc khăn đó về phía cửa ra vào. Mùi cồn sát khuẩn nồng nặc bốc lên tức thì, tạo thành một bức tường chặn hương ngay lối đi.

“Mở cửa sổ ra!”

Dương quay lại ra lệnh ngắn gọn cho Thảo Nguyên, rồi cầm lăm lăm chiếc khăn sực nức mùi cồn ấy lao ra đứng chắn ngay cửa ra vào.

Đúng như lời Thảo Nguyên, người đứng ngoài hành lang là bác bảo vệ hồi sáng. May mắn thay, ông ta vẫn đang dòm ngó sang phòng kho chứa đồ bên cạnh nên chưa kịp nhìn thấy chuỗi hành động "phi tang" chớp nhoáng vừa rồi.

“Cửa chưa đóng được đâu bác ạ, bọn cháu đang phải mở cho thoáng khí.”

Dương lên tiếng chào, cố tình giơ chiếc khăn tẩm cồn lên phe phẩy, vừa để át mùi, vừa làm bằng chứng.

“Vẫn đang dọn à?” Bác bảo vệ hừ một tiếng đầy nghi hoặc, rồi bước sầm sập tới chỗ Dương, nghểnh cổ định nhìn vào bên trong.

Ở phía trong, Thảo Nguyên đã nhanh chóng đẩy tung cánh cửa sổ. Gió lùa kết hợp với mùi cồn tạo nên một hỗn hợp không khí lộn xộn. Cô nàng thông minh cúi gằm mặt xuống như đang kiểm tra dụng cụ, tránh để lộ vẻ hoảng hốt.

“Mà… sao có mùi gì nồng thế nhỉ?” Ông ta khịt mũi, nhăn mặt vì mùi cồn xộc thẳng vào mũi khi đứng gần Dương.

“Dạ, vừa nãy bọn cháu lỡ tay làm đổ lọ cồn sát khuẩn ra bàn nên mùi hơi ghê ạ.” Dương đưa chiếc khăn ướt sũng ra trước mặt ông ta làm bằng chứng. “Cháu phải bảo bạn mở hết cửa sổ ra để bay bớt mùi đi đấy ạ, chứ bí quá không thở nổi.”

Bác bảo vệ bước thêm một bước, đôi mắt ti hí đảo một vòng quanh phòng. Hiện trường quá hợp lý: mùi cồn nồng nặc từ chiếc khăn trên tay Dương, cửa sổ vừa được mở toang, học sinh đang dọn dẹp. Sự nghi ngờ về mùi lạ hoàn toàn bị cái mùi cồn hăng hắc kia đánh lừa cảm giác.

Sau một hồi im lặng soi xét, ông ta mới lên tiếng:

“Làm việc thì phải cẩn thận chứ. Hóa chất, cồn rửa các thứ... loang lổ ra đấy hỏng hết bàn ghế nhà trường thì ai đền?”

“Dạ vâng, chỉ bị đổ một ít thôi chứ không vỡ gì đâu bác ạ.” Dương đáp.

“Hừ, ai mà biết được mấy đứa học sinh các cậu!” Ông ta chép miệng. “Thôi được rồi, đưa chìa khóa phòng đây. Tí xong việc tôi sẽ lên kiểm tra rồi khóa cửa luôn, đỡ phải lằng nhằng.”

Ông ta chìa tay ra trước mặt Dương, kèm theo một nụ cười nửa miệng. Thân thiện là thế nhưng trong mắt Dương, nụ cười ấy giả tạo đến mức những nếp nhăn nơi khóe mắt ông ta còn chẳng buồn co lại. Nụ cười bám trên làn da chảy xệ giống một lớp sáp đông cứng, mỏng manh và rẻ tiền, không che nổi ánh tham lam nằm trơ trọi dưới đáy mắt.

“Mục đích là lấy chìa khóa? Là bảo vệ trường mà lại không có chìa khóa dự phòng sao?”

Xâu chuỗi lại ánh mắt lén lút nhìn vào kho chứa đồ ban nãy, cậu chợt hiểu ra vấn đề.

Hóa ra đây là lý do thầy Hiệu trưởng nhất quyết giao việc này cho chị chủ nhiệm chứ không phải cho bên lao công.”

“Sao thế? Đưa chìa khóa đây!”

Giọng ông ta trầm xuống, nụ cười treo trên môi tắt ngấm khi thấy Dương vẫn đứng trơ ra. Sự kiên nhẫn giả tạo đã cạn.

Dẫu đã hiểu vấn đề, nhưng Dương biết đây không thuộc phạm vi trách nhiệm của mình. Cậu chẳng muốn gây ồn ào hay đóng vai anh hùng công lý làm gì cho mệt xác. Tốt nhất là cứ thuận theo ý ông ta để giải quyết cho xong nhiệm vụ, rồi trước khi về thì báo cáo lại sự việc cho chị chủ nhiệm tự đi mà giải quyết.

“Vâng.” Dương gật đầu cái rụp, vẻ mặt hợp tác tuyệt đối. Cậu chỉ tay ra hướng cầu thang bộ. “Nhưng chìa khóa cháu lại cất trong ba lô để dưới sảnh tầng một rồi. Bác chịu khó đi cùng cháu xuống lấy nhé.”

Cậu cần phải đưa quả bom nổ chậm này rời khỏi căn phòng ngay lập tức để Thảo Nguyên hoàn hồn lại. Cô nàng đang cố tỏ ra bình thường một cách bất thường lắm rồi. Nếu để ông ta đứng đây thêm vài phút nữa, e rằng cô sẽ ngất ra đấy mất.

Bác bảo vệ hừ một tiếng trong cổ họng, ra vẻ như đang quan sát quanh phòng một lần nữa, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc trộm về phía lớp trưởng.

Dương liếc nhìn theo hướng mắt đó, rồi thầm thở dài.

Trời về trưa nhiệt độ tăng cao, Thảo Nguyên đã cởi bỏ chiếc áo khoác, chỉ mặc độc một chiếc tank-top màu xám để dễ làm việc. Chiếc áo đơn giản ôm khéo lấy đường cong cơ thể, đôi vai trần lẫn đường viền cổ chữ V tinh tế khoe trọn xương quai xanh thanh tú cùng lớp da mịn màng lấp ló phía dưới. Một hình ảnh quá đỗi rực rỡ, bị cuốn hút cũng là điều dễ hiểu.

Cậu đảo mắt ra ngoài ban công, kiên nhẫn đếm nhẩm trong đầu đến nhịp thứ năm. Sau đó, cậu mới chủ động bước chéo sang một bước, dùng bản mặt mình chắn ngang tầm nhìn của ông ta, cắt đứt sự thô bỉ đó rồi ra hiệu mời đi trước.

Khi cả hai bước xuống đến chiếu nghỉ cầu thang tầng một, bác bảo vệ bỗng lên tiếng, giọng điệu không giấu nổi sự cợt nhả:

“Mà không hiểu sao cô giáo các cậu lại để hai đứa học sinh nam nữ làm việc ở cái chỗ khuất nẻo này. Tôi sẽ phải lên kiểm tra liên tục đấy. Đừng có mà nghĩ đến chuyện làm bậy với con bé kia. Học sinh bây giờ... dễ hư hỏng lắm.”

Bước chân Dương khựng lại khi nghe lời ám chỉ dơ bẩn đấy. Một tiếng cười khẽ bật ra khỏi cổ họng cậu, vang vọng đập vào những bức tường trống trải.

“Thật là, mình đã định tha cho lão rồi mà, sao cứ phải ngáng chân vào việc của người khác vậy chứ?”

“Cháu biết rồi. Chìa khóa của bác đây.”

Dương thò tay vào túi quần, rút chùm chìa khóa ra, giơ lên cao lắc lắc ngay trước mặt ông ta. Tiếng kim loại va vào nhau leng keng, giòn tan như tiếng cười nhạo báng.

“Thằng quỷ này!” Ông ta chồm tới, giật phắt lấy chùm chìa khóa từ tay Dương, hành động thô bạo như muốn dằn mặt.

“Mày cầm trong người từ nãy đến giờ mà dám nói dối tao à? Đúng là đồ mất dạy!”

“À thì...” Dương vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, bình thản đáp trả. “Cháu bắt buộc phải làm thế. Vì chỉ ở sảnh tầng một này mới có camera an ninh ghi lại rõ hình ảnh nhất thôi ạ.”

Cậu hất ngón tay cái ra phía sau lưng mình, chỉ thẳng lên góc trần nhà.

Không khí như đông cứng lại. Bác bảo vệ sững người, mắt trân trân nhìn lên chiếc camera. Trong bóng tối lờ mờ của sảnh tầng một, đèn tín hiệu màu đỏ nhỏ xíu cứ nhấp nháy đều đặn theo từng nhịp, giống hệt như con mắt của tử thần đang soi xét. Cánh tay đang lăm lăm chùm chìa khóa của ông ta buông thõng xuống, cứng đờ giữa không trung.

“Bác luôn mong học sinh tuân thủ nội quy nhà trường đúng không? Cháu cũng mong bác nên làm tốt nhiệm vụ... bảo vệ tài sản của mình đấy.”

Nụ cười trên môi Dương đã tắt ngấm. Thay vào đó là ánh nhìn sắc lạnh, xoi mói thẳng vào tâm can đối phương.

“Mày... mày nói thế là ý gì?” Giọng ông ta bắt đầu run, ánh mắt đảo liên tục giữa gương mặt lạnh tanh của Dương và cái camera trên trần.

“Người đang ngồi ở bốt bảo vệ lúc này là ai?”

Dương giơ điện thoại lên, lúc ở hành lang khi ông ta nhìn lớp trưởng, Dương đã chụp một bức ảnh từ trên cao nhìn xuống cổng trường. Trong khung hình, ngay trước bốt bảo vệ là một chiếc xe đạp Thống Nhất cũ, có giỏ trước đầy bao tải dứa gấp gọn, còn phía sau gác ba-ga buộc nguyên một bao tải xanh căng phồng đồ, lòi ra mấy cái chân ghế gãy và đống sắt vụn quen thuộc.

“Phụ nữ?” Dương hỏi, dồn dập chất vấn. Biểu cảm tái mét kia xác nhận nhanh chóng lời dự đoán.

“Vợ bác à?” Không phải. Phản ứng cậu nhận được là sự phiền phức chứ không phải lo sợ.

“Con gái bác?” Dương đổi hướng. Nhưng cũng tương tự, Ông ta cảm thấy bị xúc phạm khi bị gán ghép quan hệ huyết thống với người phụ nữ đó.

Dương im lặng khoảng hai giây, chần chừ trước lựa chọn thứ ba.

“Không phải gia đình, nhưng lại lo lắng và bao che. Một người đàn ông trung niên nghèo, chấp nhận rủi ro mất việc để kiếm tiền cho một người phụ nữ khác. Động lực mạnh mẽ nhất cho sự ngu ngốc này chỉ có một.”

“Đừng nói với cháu... đó là người yêu của bác nhé?”

Ngay khoảnh khắc từ khóa ấy bật ra, bác bảo vệ như bị điểm huyệt. Ông ta ngừng thở trong một tích tắc. Yết hầu trượt lên xuống khó nhọc. Máu dồn lên khiến khuôn mặt đang tái mét bỗng đỏ bừng, lan xuống tận cổ.

Dương nhăn mặt, lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thương hại không chút che giấu:

“Trời ạ... Thật sự là bác cho người ta vào khuân hết đồ của nhà trường đem đi bán chỉ vì yêu thật à?”

“Này! Mày đừng có ăn nói hàm hồ!”

Ông ta gầm lên. Nhưng tiếng nạt nộ ấy hoàn toàn vô dụng với Dương. Cổ họng ông ta nghẹn lại, tay chân lóng ngóng thừa thãi vì bị nhìn thấu tâm can.

“Thế bác nghĩ từng này chứng cứ mà chưa đủ à?”

Dương bước thêm một bước nữa, dồn ông ta vào chân tường. Nếu để mà diễn xem ai là kẻ đáng sợ thì ông ta chẳng bằng một góc của cậu. Đây là năng lực bẩm sinh, thứ mà bạn chẳng cần phải thể hiện cũng làm người tự cảm nhận được.

“Bác động vào cháu thử xem. Trộm cắp tài sản công, hành hung trẻ vị thành niên, chỉ riêng hai tội đấy cũng không dưới hai năm tù đâu! Cô gái ngồi kia cũng thành đồng phạm luôn đấy.”

Bác bảo vệ há hốc miệng, đôi mắt ti hí mở to. Sự giận dữ biến thành một nỗi bàng hoàng sâu sắc.

“Tao... tao...”

“Bác không tự hỏi tại sao nhà trường lại thu hồi chìa khóa các phòng chức năng à? Bác thực sự nghĩ thầy Hiệu trưởng không nhận ra việc vật tư đang bốc hơi mỗi ngày sao?”

“Mày... mày là gì của thầy Cương?”

“Là người được thầy tin tưởng giao chìa khóa.” Dương chìa tay ra, giọng lạnh băng. “Đưa lại chìa khóa cho cháu!”

Mượn danh nghĩa của người có quyền lực nhất trong trường – đòn tâm lý này đã đánh gục hoàn toàn ý chí phản kháng của đối phương. Bác bảo vệ run rẩy, ngoan ngoãn đặt lại chùm chìa khóa vào tay Dương như một con rối đứt dây.

“Thầy Hiệu trưởng biết, nhưng đã nhân nhượng rất nhiều lần rồi. Việc không giao chìa khóa cho bác nữa là lời cảnh cáo cuối cùng. Đáng lẽ bác phải tự hiểu chứ. Nếu lần này cháu mà báo cáo lại...”

“Mày... đừng nói với thầy Cương!”

Ông ta sụp xuống, hai tay chắp vào nhau vái lấy vái để.

“Bác hứa sẽ dừng lại. Cô ấy... cô ấy cần tiền chữa bệnh... Mà lương bảo vệ ba cọc ba đồng thì...”

Dương nhìn người đàn ông đang cúi gằm mặt trước mắt mình, ông ta dễ bị lừa hơn cậu tưởng. Lời nói dối về bệnh tật nghe thật sáo rỗng, nhưng nỗi sợ hãi và sự hèn mọn toát ra từ ông ta là thật. Dĩ nhiên là cậu chẳng muốn đào sâu để tìm ra sự thật là gì cả. Đó không phải nhiệm vụ của cậu.

“Đến đây là đủ rồi.”

Dương giả vờ thở dài, vỗ vai ông ta vẻ thông cảm, hạ giọng xuống mức thân tình:

“Thôi được rồi, bác đứng lên đi. Cháu sẽ không mách ai đâu. Chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết. Bức ảnh này cháu sẽ xóa. Nhưng bác nhớ kỹ, không có lần sau đâu. Bác phải kiếm cách khác đi.”

Cậu bấm nút xóa bức ảnh ngay trước mặt ông ta, giơ màn hình trống không ra như một sự ân xá.

Bác bảo vệ gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi tèm lem, rối rít cảm ơn rồi lầm lũi quay về phía bốt gác.

Tất nhiên, bức ảnh đó chẳng còn quan trọng. Toàn bộ lời thú tội vừa rồi đã nằm gọn trong file ghi âm đang chạy ẩn trên điện thoại của Dương. Đó mới là bằng chứng tốt nhất nếu cậu bị lật lọng.

Giải quyết xong chướng ngại vật, Dương phủi tay, nói vọng lên cầu thang:

“Sao cậu không ở lại ăn mì đi? Quá ba phút từ lâu rồi đấy. Mì không ngon thì cũng đừng có trách tớ.”

“Sao cậu lại biết?” Thảo Nguyên ló đầu ra khỏi cầu thang tầng hai, ánh mắt vẫn còn đảo quanh tìm bác bảo vệ.

“Tớ biết nói gì đây, do cậu nổi bật trong ánh sáng quá à.” Dương nhún vai, chỉ vào cái bóng đen dài ngoằng in hắt lên tường hành lang. “Cậu đứng đó lâu chưa?”

“Từ lúc thấy cậu cười lớn ở chân cầu thang ấy.”

“Vậy là nghe hết rồi còn gì.”

Dương gãi đầu. Vốn dĩ cậu muốn giấu nhẹm chuyện này đi cho đỡ rách việc. Cậu chỉ sợ với sự tuân thủ quy tắc cứng nhắc kia sẽ khiến cả hai vướng vào rắc rối lớn hơn nếu cô nàng đòi báo cáo mọi chuyện lên Ban Giám hiệu.

May thay, Thảo Nguyên chỉ gật đầu nhẹ rồi lẳng lặng đi theo cậu. Cơn đói đã làm giảm bớt tinh thần đấu tranh giai cấp, hay là cô nàng đang sợ hãi trước một Dương khác biệt khi làm việc?

Dù là gì đi nữa, Cậu cũng hài lòng với sự im lặng này.

Tuy nhiên, sau cú đột kích bất ngờ của bác bảo vệ, Thảo Nguyên nhất quyết không chịu ngồi ăn đàng hoàng trong phòng tham vấn sáng đèn nữa mà nằng nặc đòi chui sang kho chứa đồ bên cạnh để đảm bảo an toàn.

Kết quả là hai đứa phải chui rúc vào một góc khuất sau mấy kệ gỗ cao ngất ngưởng, dùng tạm một chiếc thùng các-tông lật ngược làm bàn ăn. Không gian chật hẹp, tối tăm, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa. Hai đứa ngồi đối diện nhau, đầu gối có lẽ cách chỉ đúng một gang tay.

Dương thầm than trời. Cái kiểu trốn chui trốn lủi này nếu bị bắt gặp, vụ ăn uống có thể cãi thắng được chứ vụ "hành vi thiếu đứng đắn với nữ sinh” có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa trôi được nỗi oan.

“Chỗ này có ổn không vậy? Hay chúng ta cứ ra ngoài kia ngồi đàng hoàng mà ăn đi, tớ đảm bảo lão ta không dám quay lại đâu.” Dương vẫn rụt rè đề nghị dù tự đoán ra kết quả.

“Không.” Thảo Nguyên lắc đầu dứt khoát, rồi đưa cho cậu đôi đũa thủy tinh đã được lau sạch bóng.

Thưa tòa, Rõ ràng là em bị ép phải làm mà.”

Tổng thời gian mì đã ngâm quá sáu phút. Sợi mì đã nở to hơn, nhưng may mắn là nước vẫn còn ấm và mùi thơm ngào ngạt vẫn bốc lên khi Dương mở đĩa thủy tinh ra.

“Ngon quá!” Thảo Nguyên thốt lên sau miếng đầu tiên. Đôi mắt cô sáng rực lên, không hề có chút giả tạo nào.

Dương hơi bất ngờ, nhưng khi đưa miếng mì vào miệng, cậu cũng phải gật gù. Sợi mì tuy không còn dai nhưng vị đậm đà, ngấm đều gia vị, miếng xúc xích nóng hổi. Trong cái không gian ẩm thấp và cái bụng đói meo này, bát mì tôm úp trương bỗng trở thành mỹ vị nhân gian.

“Đúng thật. Nếu là thời xưa, đây hẳn là món mì mầm đá rồi.”

Cô nàng bật cười, hưởng ứng theo câu đùa nhạt của Dương. Không khí lúc này lại càng giống như hai người bạn cùng chia sẻ một bữa trưa muộn.

Một lúc sau, khi Dương đặt đũa xuống, Thảo Nguyên bỗng lên tiếng, giọng trở lại vẻ nghiêm túc thường thấy:

“Cậu có định báo cáo chuyện bác bảo vệ với nhà trường không?”

“Tớ chưa biết.” Dương xoay xoay đôi đũa thủy tinh trong tay, tạo vẻ phân vân giả tạo. Cậu ngước mắt lên, ghim ánh nhìn vào cô gái đối diện. Đây là thời điểm vàng để giải mã con người này.

“Còn tùy xem Lớp trưởng muốn tớ làm thế nào?”

“Dù lý do là gì, lấy trộm đồ của trường là sai. Chúng ta nên báo cho cô chủ nhiệm, ít nhất là thế.”

Ánh sáng lờ mờ hắt lên gương mặt thanh tú đang nhíu lại vì suy nghĩ. Giọng điệu mang tính khẳng định nhưng lại kết thúc bằng cụm từ "ít nhất là thế" với tông giọng trầm xuống. Rõ ràng, cô nàng đang tự mâu thuẫn cực độ. Một bên là cái mác Lớp trưởng gương mẫu luôn tuân thủ quy tắc, một bên là lòng trắc ẩn của một cô gái mới lớn dễ mủi lòng.

“Nếu báo lên, bác bảo vệ sẽ mất việc. Còn người phụ nữ kia chắc cũng chẳng khá hơn, cậu cũng nghe đến bệnh tật của họ rồi đấy.”

“Cậu sẽ là ai hả lớp trưởng?”

Nghe đến đây, đôi vai đang căng cứng của Thảo Nguyên chùng xuống ngay lập tức:

“Cũng... cũng phải...” Giọng cô nhỏ dần.

Sự đấu tranh đã kết thúc. Lòng trắc ẩn đã chiến thắng nguyên tắc. Đến lúc này thì Dương có thể xác định được phần nào bản chất của đối phương. Tất cả cảm xúc trước giờ đều là thật. Sự do dự, thương cảm xen lẫn dằn vặt này là thứ mà những kẻ dối trá lão luyện kia không thể nào bắt chước được.

“Nhưng không thể lấy lý do đó mà bỏ qua được đâu.” Dương nói, đứng lên vặn vẹo người để xua tan cơn mỏi “Lão bảo vệ nói dối đấy, đừng có tin.”

“Thật á?” Thảo Nguyên ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Nhưng rồi cô nàng gật đầu cái rụp, nhanh đến mức khó tin. “À mà, nếu Dương đã nói thế thì chắc chắn là đúng rồi.”

“Cậu không nghi ngờ gì à?”

“Không đâu, mình tin cậu mà.”

Cô nàng tặng cho cậu một nụ cười tươi rói, để lộ má lúm đồng tiền duyên dáng. Rồi cô giơ một bàn tay lên về phía cậu, ý muốn nhờ kéo dậy.

Dương nhìn bàn tay trắng nõn đang vẫy vẫy nhẹ nhàng ấy. Sau một thoáng do dự, cậu cẩn thận nắm lấy cổ tay của Thảo Nguyên. Da cô mát lạnh và mềm mại, cảm giác như đang sờ vào một miếng lụa tơ tằm chính gốc.

“Tại sao lại tin tưởng tuyệt đối? Tại sao lại không có chút phòng bị? Con người này chắc chắn không hề ngu ngốc? Tại sao lại phản ứng như vậy với mình?”

“Chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?”

Dương buột miệng hỏi khi kéo cô nàng đứng dậy. Đây là kết luận khả dĩ nhất mà bộ não thích sự logic của cậu có thể đưa ra. Nhưng cậu không hề có ấn tượng về con người này trong 16 năm tồn tại trên cõi đời. Một người nổi bật như Lớp trưởng, nếu có liên quan đến cậu, não có cá vàng đến đâu cũng không thể nào quên được.

Nhưng đúng lúc đó, biến cố xảy ra.

Có lẽ do ngồi khoanh chân dưới sàn đất cứng quá lâu khiến máu không lưu thông, chân của Thảo Nguyên đã bị tê cứng. Vừa nhổm người lên được nửa đường, đầu gối cô bỗng khụy xuống vô lực. Trọng tâm cơ thể mất kiểm soát, cô ngã ngửa về phía sau.

Cú ngã bất ngờ tạo ra một lực giật ngược cực mạnh.

Dương không kịp buông tay, cả người cậu cũng theo đà lao chúi về phía trước. Nếu không có gì thay đổi thì cơ thể cậu sẽ đè lên người Thảo Nguyên.

Y như trong mấy bộ truyện tranh lãng mạn.

Nhưng Dương lại không phải nam chính ngôn tình. Cậu ta phản ứng kịp thời trước cú kéo, bàn tay cậu đập mạnh vào thành của chiếc kệ gỗ cao ngất bên cạnh để ngăn chặn việc bản thân ngã xuống.

Thật đáng tiếc, đó lại là là một sai lầm lớn hơn.

Cái kệ gỗ cũ vốn đang chứa một đống đồ không chịu nổi cú va chạm mạnh ấy, lập tức nghiêng đi, đồ đạc theo đó trượt xuống như thác đổ và tất cả, nhằm thẳng chỗ hai đứa đang chật vật nhìn nhau mà đổ ụp xuống. tiếng kim loại cọt xát rít lên ken két như lời cảnh báo muộn màng.

“Lớp trưởng, cẩn thận!”

Đó là tất cả những gì Dương kịp thốt lên trước khi kịp khụy chân xuống, vòng hai tay lên che đầu cho cô nàng. Cú đổ ụp ngay lập tức của cả cái kệ gỗ, sách vở, thiết bị rơi thẳng vào lưng. Một vật gì đó cực kỳ cứng đập mạnh vào đầu, cậu chỉ nghe một tiếng cụp nho nhỏ ở phía sau gáy kèm theo cơn đau nhói như kim châm.

Và rồi... Bóng tối nuốt chửng lấy cậu.

Như một chiếc tivi bị rút phích cắm đột ngột. Không âm thanh. Không hình ảnh. Tư duy ngưng trệ.

Dương mở bừng mắt, bật dậy bất thình lình.

Cậu há miệng đớp lấy đớp để không khí, lồng ngực phập phồng dữ dội như vừa ngoi lên từ đáy biển sâu. Tim đập mạnh đến mức cậu có thể cảm nhận rõ từng rung chấn dội vào màng nhĩ.

“Mình... vẫn còn sống!”

Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu. Nhưng ngay sau đó, sự hoang mang tột độ ập đến.

“Đây là đâu?”

Xung quanh cậu không phải là nhà kho bừa bộn, không có những kệ gỗ cũ, thùng giấy, cũng chẳng còn mùi ẩm mốc hay dư vị của mì tôm gói. Chỉ có một màu đen tuyệt đối bao trùm. Một bóng tối đặc quánh, vô tận và tĩnh lặng đến rợn người.

Dương đưa tay xuống định sờ vào túi quần tìm điện thoại theo thói quen, nhưng tay cậu lại chạm vào da thịt trần trụi.

Cậu đang khỏa thân hoàn toàn.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Và rồi, ánh mắt cậu dừng lại ở giữa ngực mình.

Một sợi dây thừng màu đen tuyền, to bằng ngón tay cái, đang cắm phập vào lồng ngực cậu. Nó xuyên thẳng qua da thịt nhưng không hề có máu chảy hay đau đớn. Khi Dương đưa tay chạm vào, sợi dây tan ra như làn khói đen, lởn vởn quanh ngón tay cậu rồi lại tụ lại thành hình hài cũ, sợi dây kéo dài vô tận vào bóng tối thăm thẳm phía trước mặt.

Một kết luận đáng sợ len lỏi vào tâm trí Dương, khiến toàn thân cậu tê dại:

“Chẳng lẽ... mình đã chết rồi?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!