Arc 1 : Thảo Nguyên - Green Heaven (Normal route)
Chương 009: Cả thế giới chao đảo trong một giây.
0 Bình luận - Độ dài: 3,652 từ - Cập nhật:
“Ặc...”
Dương khẽ rít qua kẽ răng, sống lưng vô thức co cứng khi những miếng cao dán thảo dược bị bóc khỏi da, kéo theo vài sợi lông tơ li ti.
“Anh ngồi yên nào. Em sắp bóc xong rồi, đừng có giãy nảy lên như trẻ con thế.”
Giọng nói trong trẻo của Hạ Liên vang lên ngay sau lưng cậu, mang theo chút trách móc pha lẫn sự âu yếm đặc quyền của em gái. Nó cẩn thận dùng bông tẩm cồn lau nhẹ qua vùng da vừa tháo miếng cao dán ra. Dù đã nhẹ tay hết mức, nhưng cảm giác rát âm ỉ vẫn khiến hàng lông mày Dương hơi nhíu lại.
Hôm nay là thứ Năm. Đã ba ngày trôi qua kể từ vụ “thanh toán nhau” trên sân thượng. Ngay chiều hôm đó, nhà trường đã đưa ra thông báo chính thức để dập tắt dư luận. Nguyên nhân được xác định là do một học sinh có tiền sử tụt đường huyết, vì cảm thấy khó thở nên đã lên tầng cao tìm chỗ thoáng gió và không may ngất xỉu. Dương và Thảo Nguyên là hai người đã kịp thời phát hiện và sơ cứu.
Một câu chuyện đầy sạn. Dương nghĩ đến nửa cái trường này sẽ chẳng chịu tin đâu. Nhưng không có nạn nhân kiện cáo bóc phốt và Ban giám hiệu đã đóng dấu xác nhận, lời nói dối lại đường hoàng bước ra ánh sáng, trở thành hiện thực duy nhất được phép thừa nhận.
“Trông tốt rồi đấy.” Hạ Liên thở phào, vỗ nhẹ một cái vào vai Dương “Vết bầm chuyển sang màu vàng nhạt hết rồi. Cơ địa anh đúng là tốt đến mức đáng ghen tị, người thường chắc phải nằm rên hừ hừ cả tuần.”
Chỉnh lại áo để giấu đi chiến tích còn sót lại, Dương quay lại nhìn Hạ Liên đang thu gom đống bông băng và vỏ thuốc vứt vào sọt rác. Con bé hôm nay mặc một bộ đồ ở nhà dài tay màu kem, suối tóc đen óng búi tròn lên cho gọn gàng. Chẳng cần chải chuốt cầu kỳ nhưng vẫn toát lên được sự nhu mì, dịu dàng khiến bất cứ thằng con trai nào nhìn vào cũng muốn che chở.
“Anh đã bảo là để tự anh làm được mà. Mấy vết thương này bõ bèn gì. Thôi, xuống nấu nốt cơm đi, cho anh mày tịnh tâm.” Dương phẩy tay đuổi khách, tiện tay vớ lấy cuốn truyện trên đầu giường.
Nhưng Hạ Liên không đi. Con bé kéo chiếc ghế xoay của Dương, ngồi ngược lại, hai tay tì lên lưng ghế, chống cằm nhìn vào mặt ông anh trai hờ với đôi mắt to tròn. Cái kiểu nhìn này khiến Dương linh cảm thấy điềm chẳng lành.
“Anh biết không, mấy ngày nay anh lạ lắm.” Hạ Liên mở lời, giọng điệu rõ đi guốc trong bụng cậu.
“Chả có gì lạ cả. Thế giới của anh mày vận hành theo quy luật, không có thứ gì nằm ngoài dự liệu hết.“ Dương lật trang sách ra, không thèm ngẩng đầu lên.
“Xì, anh đang cầm quyển Truyện Cổ Grimm mà hai nhóc tì mới trả hôm qua đấy. Anh đọc truyện cổ tích để tìm lại tuổi thơ à?” Hạ Liên bĩu môi, không thèm nể tình mà bóc mẽ. “Mấy hôm nay anh hay thất thần lắm. Đôi lúc lại thở dài thườn thượt ấy.”
Con bé nheo mắt, hạ giọng đầy vẻ bí hiểm:
“Triệu chứng này y học bó tay, nhưng kinh nghiệm dân gian thì có đấy. Là tương tư sao? Có phải là cái chị lớp trưởng trong lời đồn không vậy?”
“Cái gì? Sao mày biết?” Cổ tay Dương khựng lại. Cậu buột miệng hỏi xong mới biết mình vừa tự thú.
“Cô Vân kể em nghe hết rồi.” Con bé nháy mắt cười khúc khích.
“Kể hết? Bà ấy thấy được cái gì mà kể hết? Đi học phụ đạo thì dạy cái cần dậy được rồi, con bé đang ôn thi cuối cấp hai đấy. Buôn dưa lê bán dưa chuột chuyện vớ vẩn thế này à?”
Dương lầm bầm trong bụng, rồi lấy tay búng vào trán cô em gái, cố lấy lại vẻ mặt lạnh tanh thương hiệu.
“Dạo này anh mày đang có một vụ giao dịch lớn trong Elga online nên hơi bất an tí thôi, chả liên quan gì đến ai hết. Bớt suy diễn lung tung đi.”
“Phét!” Hạ Liên ôm đầu vui vẻ bật cười, rồi nhanh chân chạy tót ra cửa trước khi ông anh kịp ra tay lần nữa. “Em đi gọt hoa quả đây, lát mang lên cho anh! Chàng trai tương tư à!”
Nhưng khi tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, nụ cười trên môi Hạ Liên chợt tắt. Con bé đứng sững lại, chần chừ một lúc. Giọng nó vang lên, nhỏ hơn lúc nãy và trầm xuống hẳn:
“Mà, anh Dương.”
“Gì nữa?” Dương vẫn đang bận chọn lại quyển truyện khác cho đúng, cũng không tiện nhìn lên.
“Chị lớp trưởng ấy...” Con bé dường như đang cân nhắc từ ngữ để hỏi.
“…Có đáng tin không?”
Dương im lặng. Ánh mắt cậu dán lên những trang sách, nhưng những dòng chữ trước mắt đã nhòe đi thành một mảng xám vô nghĩa.
“Ai biết.” Cậu nhíu mày định thần lại, thành thật trả lời với một cái lắc đầu.
Từ sau ngày hôm đó, bầu không khí giữa Dương và Thảo Nguyên rơi vào một trạng thái kì lạ. Thảo Nguyên không dám lại gần làm phiền Dương. Nhưng cô nàng vẫn chưa buông tha cậu hoàn toàn. Ở sân trường, hành lang, hay trong lớp học, không ít lần Dương bắt gặp ánh mắt của cô nhìn về phía mình.
Nhưng cậu vẫn chọn cách lờ đi, giả vờ như không thấy. Cậu nghĩ rằng cứ nên để mặc kệ, rồi cô nàng sẽ chán cái trò chơi này thôi. Với lại đám đông ngoài kia cần chút thời gian để tìm ra con mồi mới cho những cuộc hóng hớt rỉa rói không hồi kết.
+++
Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau.
Dương chống cằm lên bàn ăn của căng tin, ánh mắt lờ đờ thả trôi theo những đám mây trắng muốt đang lững lờ bên ngoài khung cửa kính lớn. Chúng cuộn tròn lại, xốp và mềm thành từng khối bồng bềnh, trông thật giống những chiếc gối bông khổng lồ đang mời gọi một giấc ngủ say giữa trời trưa đầy nắng.
“Mày có nghe tao nói không đấy?” Tiếng gọi của Viết Nam kéo Dương rớt bịch xuống thực tại ồn ào của tiếng người và thìa đũa va chạm.
Dương liếc mắt sang, nhìn khay cơm vẫn còn vơi nửa của thằng bạn. Dương là kiểu người ăn uống cực kỳ công nghiệp. Với cậu, thực phẩm không có khái niệm ngon hay dở, mỹ vị hay thảm họa, chúng đơn giản là nhiên liệu. Chỉ cần không có độc, cậu sẽ nạp tất cả vào cơ thể với tốc độ nhanh nhất cho xong chuyện. Hệ quả là lần nào ăn xong, cậu cũng phải ngồi đần mặt ra đợi mấy ông bạn vàng bạc nhâm nhi thưởng thức như những nhà phê bình ẩm thực.
“Rồi rồi, lại chuyện của mấy đứa con gái chứ gì?” Dương chép miệng, rít nốt lọ sữa milo trong tay.
“Không phải mấy đứa, mà là Thảo Nguyên!” Viết Nam đập nhẹ đôi đũa xuống khay, vẻ mặt đầy nghiêm trọng “Mày không biết mấy hôm nay Lớp trưởng đi giải thích với cả hội bà tám trong lớp thế nào đâu…”
“Thôi tha cho bạn đi, Dương nó có bao giờ hứng thú với chuyện con gái nói với nhau đâu mà.”
Bảo Thạch vừa cắt lời Viết Nam vừa bóp bẹp vỏ hộp sữa của mình lại. Khác với vẻ lanh chanh của Viết Nam hay lù đù của Dương. Bảo Thạch là đứa sở hữu ngoại hình sáng cửa nhất hội bộ ba game thủ 10A1: Gương mặt búng ra sữa, tốt bụng, ngoan ngoãn lại dễ bảo trừ việc hơi lùn và máu ăn thua khi bị người ta chê về chiều cao ra thôi.
“Cá cược tí không?” Bảo Thạch nheo mắt về phía cái thùng rác nằm ở góc tường, cách chỗ họ ngồi chừng hơn 3 mét. “Ai ném trượt bao nước chiều nay nhé.”
Không đợi hai đứa còn lại trả lời, Bảo Thạch vung cổ tay nhẹ nhàng. Vỏ hộp sữa vẽ một đường parabol hoàn hảo trên không trung rồi rơi thẳng vào lòng thùng rác một cách êm ái.
“Ghê đấy.” Viết Nam gật gù tặc lưỡi, rồi quay ngoắt lại Dương, tiếp tục câu chuyện dở dang với sự nhiệt tình không hề giảm sút. “Để tao kể nốt cho. Thảo Nguyên cứ đi thanh minh là mày không có ý xấu với mình, mày chỉ đang bực tức vì bị hội đồng kỷ luật gây áp lực vô lý và soi mói nên mới lỡ lời thôi.”
Viết Nam ghé sát mặt vào Dương, mái tóc ngắn cắt xéo của nó gần như chọc vào mắt cậu “Tao thấy Thảo Nguyên chưa bao giờ phí lời giải thích cho ai nhiều thế đâu. Hai người thật sự không có gì mờ ám à?”
“Mờ cái đầu mày, đi giải thích thế thì khác gì lạy ông tôi ở bụi này.” Dương đáp gọn lỏn, lấy tay đẩy mặt thằng bạn ra xa.
“Tao thấy nói thế bọn con gái nó lại càng tin vào chuyện thằng Dương đang ép buộc sai khiến lớp trưởng hơn thì có.” Thạch gật gù đồng tình
“Ờ, tốt bụng không đúng lúc chút nào.” Dương cố gắng phủi bỏ mối quan hệ trước lúc thằng Nam đánh hơi được gì. Thằng này tuy không nghĩ nhiều như Dương nhưng giác quan thú vật của nó về mấy cái tin tức lá cải rất đáng sợ.
Quả nhiên, Viết Nam vẫn định mở miệng tra khảo tiếp thì một cái bóng đổ sập xuống bàn ăn của cả ba, che khuất cả luồng ánh sáng từ cửa sổ. Tiếng giày cao gót dừng lại ngay sát bên cạnh.
“Dương, em ăn xong chưa? Cô nhờ một chút.”
Giọng nói nghiêm nghị vang lên khiến Dương rùng mình một cái. Viết Nam và Bảo Thạch vội vàng buông đũa, lí nhí chào cô chủ nhiệm rồi cắm cúi ăn như thể chưa bao giờ được ăn.
“Trưa nay Thầy phó Hiệu trưởng muốn trao giấy khen “Người tốt việc tốt” cho em và Thảo Nguyên, có cả bố mẹ bạn học bị ngất kia đến để cảm ơn đấy. Nhưng Thảo Nguyên bận họp bên Đoàn trường sẽ đến muộn. Em đại diện hai đứa ra văn phòng nhận giúp cô nhé.”
Lần nào thấy bà chị này diễn vai giáo viên chủ nhiệm mẫu mực trước mặt học sinh cũng làm cậu sởn gai ốc. Mà cái gì? Đi nhận giấy khen? Gặp phụ huynh cảm ơn? Mấy cái nghi thức sáo rỗng, rườm rà này là thứ cậu ghét nhất trần đời.
Nhưng mà không thể không đi.
Là một nhà kinh doanh tự phong, quản trị rủi ro là điều bắt buộc cậu phải làm. Gia đình Hưng đã biết chuyện con trai mình muốn tự tử chưa, hay vẫn tin vào kịch bản tụt đường huyết? Hưng có lỡ miệng nói ra điều gì gây bất lợi cho cả hai đứa cậu không? Tất cả đều cần trực tiếp đánh giá để kết thúc vụ việc êm đẹp.
Và quan trọng hơn là cậu đã hứa với Hạ Liên sẽ mang giấy khen về rồi. Con bé với trí nhớ siêu phàm ấy sẽ không bao giờ quên, và chắc chắn cứ mỗi tuần sẽ lèo nhèo nhắc nhở bên tai. Đó là thứ tra tấn tinh thần mà một người anh trai như cậu sợ nhất.
“Em biết rồi.”
Dương đứng dậy, vo vỏ hộp sữa lại rồi mô phỏng lại hoàn hảo động tác lắc cổ tay của cậu bạn. Nhưng do vị trí xa hơn một chút, vỏ hộp đập vào thành của thùng rác rồi mới rơi gọn lỏn vào trong, nằm ngay cạnh chiến tích của Bảo Thạch ban nãy.
“Một chai sting nhé Nam.”
Dương buông lại một câu xanh rờn, rồi bước đi theo cô Vân với vẻ mặt lạnh tanh đầy khí chất của du côn đi đòi nợ thuê chứ chẳng giống con ngoan trò giỏi đi nhận thưởng chút nào. Nhưng cái vẻ ngầu ngầu ấy cũng chỉ tồn tại được đúng mười lăm giây. Vừa bước ra khỏi cửa căng tin, khuất mắt đám học sinh, Dương bỗng thấy đầu mình ong lên một cái.
“Làm mặt khó chịu cái gì? Tươi tỉnh lên cho chị!” Ngọc Vân hạ quyển sổ tay xuống, trừng mắt nhìn cậu em, cái vẻ nghiêm túc ban nãy đã bay biến sạch trơn.
“Chị có phải ngồi nghe diễn văn đâu mà chả không khó chịu, lại mất giấc ngủ trưa của em rồi.” Dương xoa chỗ vừa bị gõ, lười biếng thở dài.
“Được nghe khen còn sướng, chị hôm trước bị thầy hiệu trưởng phê bình vụ dọn dẹp nguyên ba mươi phút kia kìa.”
Đang định kể khổ tiếp thì bắt gặp ánh mắt lại-chả-thế của thằng em, Chị Vân lúng túng đẩy gọng kính hạ giọng, vỗ vai cậu.
“Thôi chịu khó tí đi ông tướng. Có cái giấy khen vào học bạ thì sau này mày có quậy phá hay bị trừ điểm chuyên cần gì chị cũng dễ xin xỏ hơn… Với lại, bố mẹ người ta đang xúc động lắm, mày cứ trưng cái bộ mặt đưa đám ấy ra họ lại tưởng mày mới là đứa bắt nạt con họ thì khổ.”
“Vậy là đã tìm được bọn bắt nạt rồi hả chị?” Dương hỏi.
“Ừm… Đang khoanh vùng rồi, nhưng mà chuyện cũng hơi phức tạp.” Chị Vân thở dài, nói vậy rồi im luôn.
Nghe đến hai chữ phức tạp là Dương cũng lười muốn nghe tiếp. Càng không tham gia vào chuyện của người khác, mình càng sống thọ.
Cánh cửa văn phòng mở ra, luồng khí lạnh từ điều hòa phả vào mặt càng làm cơn buồn ngủ của Dương thêm trĩu nặng. Bên chiếc bàn tiếp khách bằng gỗ bóng loáng, hai vị phụ huynh đã ngồi đợi sẵn cùng thầy Phó Hiệu trưởng.
Người đàn ông đứng bật dậy ngay khi thấy Dương bước vào. Đó là một người trung niên cao to có dáng người đậm, nước da bóng dầu và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Trông ông ta chẳng khác gì Hưng phiên bản có tuổi cả.
“Cháu... cháu là Dương à?” Giọng người đàn ông run run, bàn tay ông siết chặt lấy tay Dương, mạnh đến mức khiến cậu hơi đau. “Bác là bố thằng Hưng. Bác cảm ơn cháu... Nếu hôm đó không có cháu nhanh trí... thì bác mất con rồi.”
Dương im lặng gật đầu, tuy cậu hơi khó chịu nhưng vẫn để mặc cho người đàn ông lắc mạnh tay mình. Bàn tay ông thô ráp, chai sạn và chi chít những vết sẹo bỏng nhỏ của người lao động chân tay. Ánh mắt ông đỏ hoe, ngân ngấn nước. Cái cách ông dùng từ mất con thay vì ngất xỉu cho thấy gia đình đã biết rõ sự thật.
“Mùi và vết sẹo kiểu này là đầu bếp à. Vậy ra đây là người níu giữ cậu ta ở lại sao? Mình lại cứ đoán đó là mẹ cơ đấy.” Dương thầm nghĩ.
Cậu liếc mắt sang người phụ nữ ngồi bên cạnh. Bà ta trông trẻ hơn bố Hưng, ăn mặc cũng tươm tất hơn hẳn với túi xách giả da bóng lộn và giầy cao gót đính đá. Khi thấy Dương bà ta cũng đứng dậy, mỉm cười chào nhưng không hề tiến lại gần hay tỏ ra quá xúc động.
“Bạn ấy hiện giờ đã ổn chưa ạ?” Dương đáp lại bằng một câu hỏi xã giao với giọng điệu chừng mực nhất có thể.
“Ổn rồi cháu ạ. Nhưng bác sĩ bảo cần theo dõi thêm vấn đề tâm lý nên vẫn phải nằm viện.”
Dương gật đầu, rồi đột ngột quay sang người phụ nữ, tung ra một đòn thử “Chắc cô vất vả lắm, vừa lo cho Hưng trong viện, vừa phải chăm sóc gia đình. Hai người đã có con chưa?”
Nụ cười trên môi người phụ nữ cứng đờ, còn người bố thì ngớ người ra.
“Ơ… ừ, Hưng có một em trai 3 tuổi rồi.” Mãi sau ông bố mới trả lời.
“Vậy… cậu ấy dần thay đổi kể từ lúc nào?”
Dương hỏi với giọng nhỏ, chỉ đủ để người đang bắt tay cậu nghe thấy. Hỏi xong cũng không cần câu trả lời, cậu thả bàn tay to bè kia ra và ngồi xuống ghế. Đối với cậu, phân tích mọi chuyện đã xong, lời cần nói cũng đã gửi đúng người, Dương chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng.
Tiếng thầy Phó Hiệu trưởng bắt đầu vang lên ồm ồm khắp căn phòng. Người đàn ông với cái bụng phệ này đang thao thao bất tuyệt về truyền thống tương thân tương ái và công tác quản lý sát sao của nhà trường. Dù cũng chính ông vài ngày trước còn đập bàn dọa Dương với Thảo Nguyên xong, nay lại đang ca ngợi hai đứa như những tấm gương sáng của ngành giáo dục.
Đúng là người lớn. Lật mặt nhanh hơn cả lật sách.
Mất thêm 10 phút tra tấn thính giác nữa, cánh cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, làm chững lại bài phát biểu hùng hồn đang đến đoạn cao trào của thầy Phó Hiệu trưởng.
“Em... em xin lỗi! Em đi họp nên giờ mới đến được!”
Thảo Nguyên tay cầm một quyển sổ che trước ngực, giọng gấp gáp của thở dốc. Cô nàng cúi người chào cô Vân, thầy Hiệu phó và hai vị phụ huynh, rồi ngay lập tức ngẩng lên tìm về phía Dương. Cậu đang mải nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô thì bất ngờ bị bắt gặp. Hai ánh mắt chạm nhau. Dương sững lại một nhịp, chột dạ đảo mắt nhìn đi chỗ khác.
Thảo Nguyên vuốt lại lọn tóc mai, không ngần ngại kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu. Sự gián đoạn này chẳng hề làm lung lay tinh thần của thầy Hiệu phó. Ông chỉ khựng lại nửa giây rồi tiếp tục bài diễn văn đầy hoa mỹ đến đoạn kết mà không vấp lấy một từ.
Tưởng đã xong chuyện, ai ngờ kiếp nạn tiếp theo ập tới ngay lập tức.
“Được rồi, đông đủ cả rồi. Hai đứa đứng vào giữa để cô chụp tấm ảnh với phụ huynh và nhận giấy khen nhé.” Cô Vân đứng dậy cầm máy ảnh trước sự ngỡ ngàng của Dương. Vụ này không hề được báo trước gì cả.
Chưa kịp phản ứng, Dương đã bị Thầy Phó Hiệu trưởng kéo vào đứng vào trung tâm sát sạt gần Thảo Nguyên. Khoảng cách an toàn bị xóa bỏ. Lớp vải sơ mi mỏng manh nơi cầu vai hai đứa chạm vào nhau, truyền qua một chút hơi ấm. Cả hai cùng cứng đờ người lại.
Ở cự ly này, khứu giác của Dương lập tức bị xâm chiếm. Cậu ngửi thấy mùi hương rất riêng từ cô lớp trưởng, nó thanh khiết như cỏ cây, pha chút vị ngái nồng tự nhiên. Một sự kết hợp kỳ lạ khiến tâm trí sắc bén của Dương thoáng chốc chao đảo.
Cậu liếc sang bên cạnh. Thảo Nguyên không dám nhìn cậu. Đôi mắt cô nàng nhìn vào ống kính, nhưng đôi môi nhỏ thì mím chặt lại, trên gò má trắng trẻo đã bắt đầu lan ra một vệt hồng nhạt.
“Dương bỏ tay trong túi quần ra, đừng có co người vào nữa, thoải mái lên nào!” Cô Vân nheo mắt căn góc máy ảnh, vừa cười vừa chỉ đạo đầy nhiệt huyết.
“Cười tươi lên nào! 3... 2... 1!”
Ánh đèn flash bùng lên, lưu lại khoảnh khắc đầy xao xuyến ấy vĩnh viễn. Dương tự nhủ, bằng mọi cách phải tịch thu hết mấy cái file ảnh này. Chúng quá nguy hiểm để tồn tại.
Nhưng kế hoạch tiêu hủy chứng cứ của Dương chưa kịp hình thành thì cổ tay cậu đã bị một lực bất ngờ siết chặt.
“Đi theo mình.” Giọng Thảo Nguyên đanh lại, không cho phép từ chối cũng chẳng để Dương kịp mở miệng chào tạm biệt đám người lớn. Cô nàng đã lôi tuột cậu ra khỏi văn phòng, bước chân gấp gáp thẳng lên tầng hai. Kết thúc bằng việc đẩy cậu vào khúc ngoặt dẫn tới phòng Tư vấn tâm lý.
Cả thế giới chao đảo trong một giây.
Dương loạng choạng. Lưng cậu vừa chạm vào góc tường thì một cánh tay trắng trẻo đập mạnh lên tường, ngay sát mang tai cậu, chặn đứng mọi lối thoát.
Dù vẻ mặt không biểu cảm quá nhiều nhưng Dương thực sự ngỡ ngàng. Trước mắt cậu không còn là cô lớp trưởng rụt rè lén lút nhìn cậu mấy ngày nay nữa. Hơi thở nóng hổi và ánh mắt kiên định của cô xoáy sâu vào mắt cậu, khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức nguy hiểm.
Cừu non đang dồn sói vào chân tường.
0 Bình luận