Arc 1 : Thảo Nguyên - Green Heaven (Normal route)

Chương 003: Có quy tắc, cũng có cả ngoại lệ

Chương 003: Có quy tắc, cũng có cả ngoại lệ

Nắng sớm Chủ nhật rải những hạt bụi vàng lấp lánh xuyên qua kẽ lá, phủ lên con đường đến trường một vẻ thơ mộng hiếm thấy. Tiếc là thứ ánh sáng ấy lại chẳng mang theo chút hơi ấm nào. Không khí trong veo nhưng sắc lẹm. Cái tê buốt từ kim loại trên tay lái xe đạp truyền thẳng vào lòng bàn tay, nhắc nhở Dương rằng đây là một buổi sáng chủ nhật mà lẽ ra cậu nên được cuộn mình trong chăn ấm chứ không phải đạp xe ra đường thế này.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Với nguyên tắc không làm việc ngoài giờ, cộng thêm khối lượng công việc tồn đọng và chất lượng nhân sự hiện có, nếu không cật lực “cày cuốc” trọn vẹn ngày hôm nay, thì cái nhiệm vụ này đừng hòng được hoàn thành đúng hạn.

Dương cũng từng cân nhắc đến việc gọi hai đứa bạn thân đến giúp cùng. Nhưng ý định đó nhanh chóng bị dập tắt khi cậu tưởng tượng ra viễn cảnh phải giải thích việc hôm qua cậu đã một mình cùng lớp trưởng trong căn phòng đó suốt buổi chiều, không người giám sát lẫn camera ghi lại.

Bạn biết đấy, lũ con trai cấp ba với trí tưởng tượng phong phú sẽ như mấy con khỉ khi biết đồng loại của mình có gì đó mờ ám với người khác giới, lại còn là nữ thần nổi tiếng như lớp trưởng nữa, chúng nó sẽ hú hú khẹc khẹc từ cây này sang cây kia và cuối cùng là cả đàn khỉ sẽ ném cho Dương những ánh nhìn căm thù như kiểu cậu ta là một cá thể “phổi bạn”.

”Vô cùng phiền phức, cực kì mệt mỏi.”

Dương thở dài, hơi thở hóa thành làn khói mỏng tan vào không khí se lạnh. Cổng trường đã hiện ra trước mắt. Cậu đinh ninh mình là kẻ bất hạnh duy nhất phải vác xác đến trường vào cái giờ này. 

Nhưng không. Đã có người đến trước cả cậu.

Một bóng người nhỏ nhắn đang tựa lưng vào bức tường gạch gần cổng trường, đầu cúi thấp, mũi giày di di xuống nền đất như đang muốn đào một cái hố để chui xuống. Không phải bộ đồng phục như mọi ngày, Lớp trưởng hôm nay diện một bộ đồ Jean denim xanh nhạt, trông thời trang lại năng động hơn hẳn ngày thường.

Dương nhìn đồng hồ trên điện thoại để chắc chắn mình không hề đi muộn. Vẫn còn sớm chán. Nhân viên đi làm muộn hơn cấp trên thì phiền, nhưng sếp đến sớm quá thế này thì nhân viên cũng thấy áp lực không kém.

“Tớ tưởng ta hẹn nhau lúc bảy giờ? Sao đến sớm thế?”

Giọng Dương vừa cất lên, Lớp trưởng giật thót mình như học sinh bị gọi lên kiểm tra miệng. Cô ngẩng phắt đầu lên, mái tóc nâu dài buộc cao khẽ đung đưa theo động tác.

Trong khoảnh khắc, Dương thấy rõ vẻ ngạc nhiên trên gương mặt Lớp trưởng. Đôi mắt màu lục bảo mở to, rồi nhanh chóng đảo xuống dưới đất. Cô đưa tay vuốt tóc, môi mấp máy định nói gì đó rồi lại thôi, hai tay đan chặt vào nhau đầy vẻ lúng túng.

“Cậu… vẫn còn đau bụng à?” Dương nghiêng đầu hỏi thăm dò. “Nếu thế thì cứ về nghỉ ngơi đi, phần còn lại tớ tự xử lý được.”

Nếu Thảo Nguyên về, Dương sẽ lập tức kích hoạt phương án nhờ sự trợ giúp của người thân. Xong việc sớm, cả lũ đi nét đến chiều tối. Coi như bù lại ngày nghỉ này.

“Không.”

Vẫn là sự từ chối quen thuộc trước nhã ý đầy tốt bụng của Dương, nhưng lần này thanh âm của cô chùng xuống hẳn.

“Mình để quên thẻ học sinh ở nhà, lại không mặc đồng phục nữa nên không vào trường được. Nếu mình quay về nhà lấy thì sẽ trễ hẹn với cậu, mà không về thì lại không vào được trường.”

Dương đợi để lớp trưởng trình bày thêm nhưng cô nàng lại im lặng cúi đầu.

“Chỉ thế thôi á?” Dương chưng hửng, suýt thì nhăn mặt. Cô nàng đứng trồng cây si ở đây nãy giờ chỉ vì cái lý do lãng xẹt này sao?

“Ừm.” Thảo Nguyên gật đầu, vẻ mặt tội lỗi. “Quy định nhà trường ghi rõ, phải có thẻ học sinh hoặc mặc đồng phục trường thì mới được vào cổng. Mình không thể phá luật.”

Dương day day sống mũi, cố nén cái cảm giác muốn búng vào trán người đối diện. Cô nàng này rốt cuộc là NPC được lập trình sẵn hay là con người bằng xương bằng thịt vậy?

“Đó là ngày thường. Hôm nay là Chủ nhật mà.” Dương đáp với sự kiên nhẫn của một nhân viên quèn đang giải thích quy trình cho sếp. “Chỉ cần vào trình bày với bác bảo vệ, nói rõ lý do chúng ta đến đây làm việc cho cô chủ nhiệm là được. Linh hoạt lên chút đi.” 

“Nhưng… trong sổ tay học sinh…” Cô nàng ngập ngừng đáp.

“Tin tớ đi. Cái cậu đang nhớ là luật chung. Còn chúng ta đang làm nhiệm vụ đặc biệt. Trường hợp ngoại lệ này cũng có viết trong sổ tay đấy, ở phần phụ lục ấy.” Dương nói dối không chớp mắt, giọng điệu đầy tính thuyết phục dù sự thực là cuốn sổ đó một chữ cậu cũng chưa từng xem qua.

“Cậu chắc chứ?”

“Nó có quan trọng không?” Dương nhún vai đáp rồi dắt xe đạp đi vào, cắt đứt sự lưỡng lự của đối phương. “Đi thôi, để tớ nói với bác bảo vệ.”

Thảo Nguyên rảo bước vội vã theo sau lưng Dương, tuy dáng vẻ vẫn lấm lét

Trái ngược với sự lo lắng thừa thãi của cô, vụ việc được giải quyết nhanh gọn đến mức ngỡ ngàng. Bác bảo vệ đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng, mắt dán vào bản tin buổi sáng trên tivi. Vừa nhìn thấy gương mặt “thương hiệu” của cô Lớp trưởng lớp chọn, bác đã phẩy tay cho qua ngay tắp lự, chẳng thèm hỏi han đến nửa lời về cái thẻ học sinh hay đồng phục gì cả.

Trong khi đó, một công dân gương mẫu có đeo thẻ đàng hoàng như Dương thì lại bị giữ lại hỏi han đủ điều. Cậu phải lôi cả kim bài miễn tử là cú điện thoại xác nhận của chị chủ nhiệm ra thì mới được đi cùng Lớp trưởng vào trong trường.

“Đúng là luật viết ra để lấy lệ của thường dân.” Dương thầm nghĩ khi dắt xe vào bãi. Cái thế giới này vận hành dựa trên giao diện nhiều hơn là quy tắc.

Chỉ đến khi bước hẳn vào hành lang khu nhà giáo viên vắng lặng, Thảo Nguyên như trút được gánh nặng vô hình trên vai mình. Dáng đi cứng đơ như robot từ cổng vào giờ đã biến mất, thay vào đó là sự thoải mái hiếm hoi.

Nhìn cô nàng thả lỏng vai thở phào, Dương không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Đừng… đừng có cười mình.” Thảo Nguyên lí nhí, mặt hơi đỏ lên vì ngượng.

“Xin lỗi, xin lỗi. Tại tớ không nghĩ một người như Lớp trưởng lại sợ mấy chuyện cỏn con này đến thế.”

“Cỏn con à?” Cô nàng quay sang lườm cậu, giọng cao lên một chút để lấy lại uy nghiêm. “Phá vỡ quy tắc là chuyện lớn đấy.”

“Không có đâu.” Dương mở toang cánh cửa phòng, nhìn vào bãi chiến trường bên trong. “Đây mới là chuyện lớn này.”

Không ai bảo ai, cả hai nhìn nhau rồi xắn tay áo bắt đầu công việc. Nhờ kinh nghiệm từ hôm qua, nhịp độ phối hợp của tổ đội hai người hôm nay trơn tru hơn hẳn. Dương phụ trách những việc nặng nhọc đòi hỏi cơ bắp, còn Thảo Nguyên tỉ mỉ phân loại và sắp xếp những thiết bị nhỏ.

Trạng thái làm việc tập trung cao độ khiến thời gian trôi nhanh như tên bắn. Chỉ khi Dương cảm thấy cơ thể bắt đầu rã rời, cậu mới giật mình lôi điện thoại ra xem.

Kim đồng hồ đã nhảy quá mốc mười hai giờ trưa từ lúc nào.

“Lớp trưởng, nghỉ giải lao thôi!” Dương vỗ tay một cái thật to để kéo người đồng đội ra khỏi đống công việc.

Thảo Nguyên đang ngồi trên sàn phòng ngẩng đầu, chớp mắt vài cái định thần rồi khẽ thốt lên. “Đã trưa rồi sao? Nhanh thật…”

“Đúng thế.” Dương đáp, vươn vai nghe xương cốt kêu răng rắc. “Tiến độ thế này thì thêm khoảng hơn một tiếng nữa là xong nhiệm vụ thôi. Giờ thì nghỉ ngơi ăn trưa nạp năng lượng đã.”

Dương đi về phía balo của mình, định lôi ra hai gói mì tôm và một thanh xúc xích. Là ngày nghỉ nên căng tin nhà trường sẽ đóng cửa, hàng quán bên ngoài cũng tương tự, nếu không muốn mất thời gian đi xa để mua đồ ăn thì chuẩn bị sẵn ở nhà là phương án tối ưu nhất.

Chợt, động tác của Dương khựng lại. Cậu nhớ ra sáng nay khi gặp nhau ở cổng trường, Thảo Nguyên đi người không. Cô nàng không cầm cặp xách hay balo, cũng chẳng có túi đựng đồ gì cả.

Cậu liếc sang phía cô nàng, và đúng lúc đó, ánh mắt của cô cũng chạm vào cậu. Hai đứa đứng hình nhìn nhau thêm vài giây trong sự im lặng đầy ngượng ngùng. 

“Cậu… ừm, không mang đồ ăn à?” Dương nuốt nước bọt, hỏi một câu mà bản thân đã biết thừa đáp án.

“Không, chúng ta không được phép mang đồ ăn vào trong trường, càng không được ăn ở khu giáo viên.” Cô nàng lắc nhẹ, nhưng hai con mắt không hề rời khỏi Dương.

“Tuyệt vời. Cảm ơn vì đã nhắc nhở nhé!.”

Dương thả gói mì trở lại trong ba lô, rồi cầm chai nước lên tu một hơi dài để nuốt trôi sự bực dọc đang dâng lên trong cổ họng. Cứng nhắc đến mức này thì đúng là hết thuốc chữa.

Ngẫm nghĩ một giây, Dương lấy thêm một chai nước khác từ trong ba lô, bước lại gần và đưa cho cô nàng.

“Vậy, ý cậu là giờ cả hai chúng ta sẽ nhịn đói để làm cho xong ha?”

“Thì… chúng ta có thể ra ngoài ăn cũng được.” Lớp trưởng đáp, nhận lấy chai nước. Không chút do dự, cô nàng mở nắp và uống một hơi dài.

“Cứng nhắc, thiếu linh hoạt nhưng lại có phần ngây thơ đến lạ. Tôi sẽ bán cậu sang trung quốc nếu cậu cứ bất cẩn với người lạ ở một nơi vắng người như thế này đấy.”

Dương thầm nghĩ khi nhìn vệt nước lóng lánh vương trên bờ môi hồng của đối phương.

“Hôm nay là ngày nghỉ. Ở bên ngoài bây giờ may ra còn mấy bà bán bánh kẹo dạo thôi.”

Dương ngồi xuống sàn, hạ thấp trọng tâm để tầm mắt ngang bằng với Thảo Nguyên, tạo thành một không gian kín cho cuộc trò chuyện. Cậu hạ giọng, cố gắng tỏ ra thuyết phục nhất có thể:

“Nghe này, Lớp trưởng. Tớ ở đây không phải để tranh luận hay tuân theo mấy cái quy định được thiết lập cho ngày thường. Hôm nay là Chủ nhật, không có ai ở đây nấu ăn cho chúng ta cả. Việc tớ ăn một gói mì ở đây cũng chẳng làm sập trường được. Chuẩn mực đã không còn phù hợp thì sao cứ phải sống chết bám lấy nó?”

“Mình…” Thảo Nguyên định phản bác, nhưng rồi khựng lại. Giọng cô nhỏ dần, tiu nghỉu. “Mình không cố ý… Mình chỉ, muốn chúng ta không gặp rắc rối thôi.”

Cô nàng cắn nhẹ môi dưới, hai tay ôm khư khư lấy chai nước. Hàng lông mi khẽ run rẩy, cộng thêm gò má ửng hồng dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng khiến cho mọi lý luận sắc bén lẫn vài câu móc mỉa mà Dương chuẩn bị sẵn bỗng dưng bay biến sạch sẽ.

Trước cái vẻ “tội nghiệp” này, sự khó chịu của cậu cũng tan thành mây khói.

Dương chỉ còn biết gãi đầu và thở dài thườn thượt. Đối thủ quá mạnh, đành phải giảng hòa thôi.

“Tớ hiểu cậu sợ vi phạm quy định. Nhưng điều đó không có nghĩa là tớ sẽ chịu đói để làm việc tiếp. Thế nên cậu có hai lựa chọn.”

Dương giơ hai ngón tay lên trước mặt cô, giọng điệu như một kẻ đang dụ dỗ trẻ con làm việc xấu. Cậu tin chắc với tính cách cứng nhắc như robot của Lớp trưởng, cô nàng sẽ chọn phương án an toàn là ra ngoài kiếm gì ăn.

“Một, chúng ta sẽ cùng phe với nhau, chia sẻ chỗ đồ ăn trong ba lô của tớ ngay tại đây. Hai là…”

“Mình chọn một.” Thảo Nguyên cắt ngang lời cậu.

Giọng cô nàng dứt khoát đến mức khiến Dương ngẩn cả người. Lại một lần nữa, cô đưa ra đáp án không nằm trong dự tính của cậu. Thảo Nguyên nhìn thẳng vào mắt Dương, đôi mắt trong veo phản chiếu hình bóng cậu một cách rõ nét.

“Cái logic quái quỷ gì thế này? Cô nàng sợ bác bảo vệ, sợ nội quy, sợ ngay cả việc quên thẻ học sinh đơn giản nhất, nhưng lại sẵn sàng nghe theo lời xúi giục của một thằng con trai nổi tiếng nguy hiểm nhất lớp sao?”

“Cậu… không sợ à?” Dương lúng túng hỏi lại. Vì quá tự tin vào phán đoán của mình nên cậu mới lỡ mồm tuyên bố hùng hồn thế chứ có hai gói mì tôm thì làm sao mà đủ cho hai miệng ăn được. “Cậu có thể ra ngoài ăn. Nếu có chuyện gì, một mình tớ ở đây chịu trách nhiệm là được.”

“Sợ chứ.” Thảo Nguyên gật đầu, thành thật thừa nhận. “Nhưng cậu đã nói là không sao mà. Nếu là cậu quyết định, mình sẽ nghe theo.”

Thứ niềm tin vô điều kiện đang tỏa ra từ người con gái này quá chói chang, quá chính trực, khiến Dương vô thức phải co người lại một chút vì sợ bị thanh tẩy. Nó hoàn toàn vô lý đối với một kẻ đầy rẫy sự hoài nghi và thực dụng như cậu.

Lớp trưởng phủi quần, đứng lên mỉm cười rồi chìa tay ra trước mặt cậu.

Dương nhìn bàn tay đang lơ lửng giữa không trung, trong đầu hiện lên hàng loạt dấu hỏi. Rốt cuộc, Dương chọn cách lờ đi. Cậu chống tay xuống sàn, lồm cồm tự đứng dậy, cố tình không nắm lấy tay Thảo Nguyên.

Khóe mắt cậu vẫn lén quan sát phản ứng của Lớp trưởng. Bàn tay trắng trẻo ấy chới với giữa không trung một nhịp, rồi từ từ hạ xuống. Một thoáng thất vọng rõ ràng hiện trên gương mặt, như thể cô nàng thực sự mong chờ được nắm tay cậu.

“Tại sao lại là thất vọng? Phản ứng chân thực quá, không hề giống như đang diễn.”

“Nhưng, chúng ta sẽ úp mì thế nào đây? Đừng nói cậu mang cả nồi đi theo đấy nhé.” Lớp trưởng chuyển chủ đề, cúi đầu tò mò nhìn vào ba lô của Dương, giấu đi vẻ hụt hẫng vừa rồi.

Tất nhiên là làm gì có chuyện tốn thời gian như thế. Ban đầu, ý định của cậu ta chỉ là ăn sống hai gói mì này thôi. Nuốt vào bụng rồi làm thêm mấy ngụm nước cho nó tự nở ra là vừa đẹp. Quy trình khép kín, tiết kiệm thời gian, tối ưu hóa sinh tồn. Nhưng giờ thì phải nấu nó ra thật, nếu không sẽ không đủ cho cả hai. Dương nhanh chóng đảo mắt quanh căn phòng. Những ý tưởng táo bạo thường nảy sinh trong hoàn cảnh ngặt nghèo, và đây chính là lúc não bộ cậu nảy số.

Dương chỉ tay về phía giá để đồ thí nghiệm:

“Cậu biết không? Tớ đã luôn muốn thử cảm giác đun nước úp mì bằng mấy cái cốc thí nghiệm từ lâu rồi đấy!”

Lớp trưởng ngẩn ra một giây rồi gật đầu cái rụp, tỏ vẻ hoàn toàn tán thành. Chỉ vài phút sau, hai đứa đã tập hợp đủ “bộ dụng cụ nấu mì” từ hộp đồ thí nghiệm hóa học: đèn cồn, mấy cái cốc thủy tinh chịu nhiệt Becher, kiềng ba chân và cả một hộp đũa thủy tinh mới cứng.

Mọi thứ đã sẵn sàng, nhưng một vấn đề nghiêm trọng nảy sinh: họ lục tung cả căn phòng lên mà vẫn không tìm thấy bật lửa hay diêm để đốt đèn cồn. Kế hoạch nấu ăn đứng trước nguy cơ phá sản ngay từ vòng gửi xe nếu thiếu đi yếu tố quan trọng nhất này.

Đang lúc Dương tính đến phương án cuối là chịu mất thời gian chạy đi mua đồ, thì Thảo Nguyên bất ngờ hớn hở chạy lại, tay cầm một lọ bột đen màu tím, ánh mắt lấp lánh như vừa phát hiện ra kho báu.

“Tìm thấy rồi, thứ này có thể tạo lửa đấy.”

Đúng là dân được ăn học bài bản vẫn hơn kẻ tay ngang như Dương. Thảo Nguyên trình diễn cho cậu xem một phản ứng hóa học mang tính thực tiễn đáng kinh ngạc. Cô trộn một chút dung dịch trông như nước lọc có nhãn H₂SO₄ với lọ bột tím kia, dùng đũa thủy tinh khuấy nhẹ để hỗn hợp chuyển sang màu xanh sẫm. Sau đó, cô nhúng một mẩu bông gòn tẩm cồn vào. chỉ thoáng chốc nó đã tự bốc cháy sáng rực.

Dương há hốc mồm nhìn cảnh tượng ấy như vừa chứng kiến phép thuật.

“Đây là phản ứng giữa axit sulfuric và thuốc tím” Cô nàng phù thủy giảng giải trong khi kẹp cái mẩu bông gòn ấy đưa lên đèn cồn. “Phản ứng sẽ tạo ra Mn₂O₇. Chất này oxy hóa cực mạnh, rất dễ bốc cháy khi tiếp xúc với chất hữu cơ.”

“Thần kỳ thật !” Dương không kìm được mà vỗ tay thán phục. “Không hổ danh Lớp trưởng lớp A. Ai bảo môn hóa không áp dụng vào đời sống được chứ! Lớp trưởng lớp tôi đã áp dụng để châm nước úp mì tôm được rồi này!”

Cô nàng đỏ mặt, lườm cậu một cái nhưng không giấu được vẻ tự hào. Hai đứa chụm đầu nhìn hai chiếc cốc thủy tinh được đậy nắp bắt đầu sủi bọt lăn tăn trên ngọn lửa đèn cồn xanh biếc. Bên cạnh đó, Thảo Nguyên còn cẩn thận cắm hẳn một cái nhiệt kế để đo độ sôi cho chuẩn.

“Cậu không hối hận đấy chứ?” Dương bóc hai gói mì ra, bọc nó lên miệng cốc thí nghiệm khác chờ nước sôi. “Khi mà nước đủ 80 độ là chúng ta chính thức vi phạm quy định đấy. Bây giờ chạy đi hẵng còn kịp.”

“Mình sẽ không bao giờ hối hận. Ít nhất là…” Thảo Nguyên ngập ngừng một chút.

“Là?”

“Là cho đến khi được ăn xong món mì này đã.” Cô nàng đáp, giọng đùa cợt nhưng vẫn giữ được vẻ nghiêm túc đặc trưng. “Nếu không ngon thì mình sẽ đổ hết tội lên đầu cậu!”

Nói rồi cô nàng tự bật cười, thanh âm nhẹ và trong trẻo như tiếng chuông gió. Nụ cười ấy rạng rỡ, xen lẫn chút tinh nghịch hiếm hoi. Sự kiều diễm này khiến Dương chỉ có thể lặng yên mà nhìn ngắm, nhất thời quên mất cả câu đối đáp.

“Không ngờ còn biết cả đùa. Có quy tắc, cũng có cả ngoại lệ cơ à? Thú vị đấy.”

Dương gật đầu, đáp trả:

“Tớ sẽ cố gắng hết sức. Nhưng món ăn quyết định tính mạng của tớ ở trường mà chỉ là mì tôm pha nước nóng thì giám khảo cũng làm khó thí sinh quá rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!