Arc 1 : Thảo Nguyên - Green Heaven (Normal route)
Chương 008: Vết mực đen từ trong máu
0 Bình luận - Độ dài: 4,035 từ - Cập nhật:
Phòng làm việc của Hiệu trưởng tại tầng ba, nơi cao nhất của khu giáo viên. Cô Vân dẫn hai đứa đến trước cánh cửa gỗ dày cộp, chạm trổ hoa văn cầu kỳ rồi dừng lại.
“Thầy Cương đang đợi bên trong. Hai đứa tự vào nhé, cô phải chạy đi giải quyết nốt đống biên bản tường trình với bên giám thị đã.”
Nói rồi bà chị lủi nhanh như chạch. Điều này cũng làm Dương hơi chột dạ, phong cách bỏ con giữa chợ này báo hiệu người ở bên trong còn phiền phức hơn bộ ba quyền lực ở hội đồng kỷ luật lúc sáng.
Dương đưa tay nới lỏng cà vạt cho dễ thở. Cậu liếc sang bên cạnh, thấy Thảo Nguyên cũng đang bối rối vuốt lại mấy lọn tóc mai cho ngay ngắn.
“Không sao đâu, là đi nhận thưởng thôi mà.” Cậu trấn an cô nàng, dù trong lòng đang suy tính đến những kịch bản khó khăn nhất.
*Cốc. Cốc. Cốc.
“Mời vào.”
Giọng nói ấm áp vọng từ bên trong ra. Dương vặn tay nắm cửa, đẩy nhẹ. Ngay khoảnh khắc bước chân qua ngưỡng cửa, cả hai đứa đều phải nheo mắt lại vì chói.
Căn phòng của thầy Hiệu trưởng Lương Văn Cương là một thế giới của ánh sáng. Bốn bức tường sơn trắng toát, trần nhà trắng, gạch lát sàn cũng bóng lộn một màu trắng sứ. Cửa sổ kính lớn sát đất đón trọn vẹn ánh nắng mặt trời rực rỡ buổi ban trưa, khiến không gian bên trong bừng sáng đến mức lóa mắt.
Ngồi sau một ngọn núi giấy tờ chất cao ngất ngưởng là một người đàn ông trung niên với vóc dáng đậm đà, râu quai nón trắng rậm rạp.
Thầy Cương đứng dậy đón khách. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu thẳng vào chiếc đầu hói nhẵn thín của thầy, phản xạ thành một luồng hào quang rực rỡ khiến Dương trong một giây lát cứ ngỡ mình đang diện kiến một vị tiên ông giáng trần. May mà thầy chỉ mặc một bộ áo sơ mi sọc kẻ giản dị.
“Ngồi đi hai em.”
Thầy cười hiền hậu, phẩy tay chỉ về phía bộ bàn ghế tiếp khách bằng da màu kem ở góc phòng.
Dương và Thảo Nguyên rón rén ngồi xuống. Căn phòng này tuy sáng sủa nhưng lại mang đến cảm giác ngột ngạt của tri thức. Nó giống một kho lưu trữ khổng lồ hơn là phòng làm việc. Sách báo, tạp chí giáo dục, bằng khen, kỷ niệm chương và hàng tá chồng tài liệu được xếp thành từng cột cao ngất ngưởng trên kệ, trong tủ kính và cả dưới sàn nhà.
Cảnh tượng này khiến Dương liên tưởng ngay đến phòng ngủ của mình, chỉ khác là phiên bản này quá sáng, quá trắng và quá tri thức.
Thầy Cương đích thân rót hai chén nước, đặt nhẹ nhàng trước mặt từng người. Nước trà trong chén sóng sánh một màu tím biếc đầy mộng mơ, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
“Các em uống nước đi. À, mà thanh niên chưa chắc đã biết loại chè tím này nhỉ?”
“Chúng em xin ạ.” Thảo Nguyên lễ phép đáp còn Dương chỉ khẽ gật đầu, nâng chén trà lên mũi giả vờ ngửi để che đi ánh mắt đang dò xét khắp căn phòng, đánh giá tình hình.
“Chắc hai đứa cũng đoán được tại sao thầy gọi lên đây.” Thầy Cương ngồi xuống, ánh mắt tinh anh lấp lánh sau tròng kính lão lướt qua cả hai.
“Chuyện sáng nay, hành động của các em rất quyết đoán và dũng cảm. Thầy đang cân nhắc sẽ viết giấy khen đột xuất và tuyên dương hai em trước toàn trường vào buổi chào cờ tuần sau. Các em thấy sao?”
Dương đặt chén trà xuống bàn, liếc mắt sang Thảo Nguyên. Thật trùng hợp, cô nàng cũng đang quay sang nhìn cậu, ánh mắt dường như đang đợi cậu phát ngôn thay.
“Không được ạ.” Dương lắc đầu.
Thầy Cương nhướng mày, còn Thảo Nguyên thì không hề phản ứng gì.
“Tại sao không? Đó là vinh dự mà.” Thầy hỏi lại.
Một câu hỏi đơn thuần là đánh giá đạo đức nên Dương cũng đơn thuần trả lời chuẩn theo sách giáo khoa:
“Nếu công bố rộng rãi việc ngăn cản tự tử, học sinh toàn trường sẽ tò mò truy lùng danh tính người làm điều đó. Và rồi mọi người sẽ biết đó là Hưng. Điều này chỉ làm vết thương tâm lý của cậu ấy nặng thêm và chặn đứng đường quay lại trường học. Nên tốt nhất là hãy để việc này chìm trong im lặng đi ạ.”
Nghe xong, Thảo Nguyên khẽ gật đầu tán thành. Còn thầy Cương, nụ cười trên môi ông giãn ra rộng hơn. Ông ngả người ra sau ghế, gật gù đầy vẻ hài lòng.
“Tốt. Rất tốt. Suy nghĩ thấu đáo và nhân văn lắm. Quả thực, em rất giống với những gì mẹ em đã nói, Dương ạ.”
“Thầy biết mẹ em?” Cơ mặt Dương giật nhẹ. Không khí xung quanh cậu bỗng chốc đông cứng lại.
“Biết chứ. Mẹ em là học trò cũ của thầy, khóa thứ hai mà thầy làm chủ nhiệm. Một người thông minh, sắc sảo y hệt em.”
Thầy Cương cười tủm tỉm, giọng điệu mang chút hoài niệm, rồi quay sang lớp trưởng.
“Còn Thảo Nguyên, thầy cũng đã xem hồ sơ của em. Một lớp trưởng gương mẫu và trách nhiệm. Sự phối hợp của hai em sáng nay phải nói là vô cùng ấn tượng.”
“Mẹ em đã nói gì về em ạ?” Dương hỏi cắt ngang, dường như đó là thứ cậu quan tâm nhất lúc này.
“À, cũng không có gì to tát, chỉ là đề nghị hãy quan tâm đến em một chút, rằng em là một đứa trẻ rất thú vị. Quả thực, sau vụ việc hôm nay, thầy hoàn toàn đồng ý với nhận định đó.”
“Chỉ vậy thôi ạ? Rất thú vị?” Dương lặp lại, không hiểu tính từ này ám chỉ thứ gì trên người cậu. Nhưng có một điều chắc chắn là mẹ đã đến trường, mẹ đã cài cắm xong tai mắt ở nơi này rồi. Thầy Cương cũng không giải thích thêm, ông đẩy gọng kính nói tiếp:
“Lúc sáng thầy phải tiếp đoàn thanh tra Sở nên không trực tiếp xuống hiện trường được. Nghe nói bên giám thị đã làm khó các em. Nên thầy phải gọi trực tiếp các em lên đây để sửa chữa sai lầm và ghi nhận công lao của các em, nhà trường chắc chắn sẽ có hình thức khen thưởng riêng.”
“Thầy quá khen rồi. Bọn em chỉ làm việc mình có thể làm thôi.”
Dương khoanh tay trước ngực, hơi ngả ra sau ghế. Cậu vốn có quyền tự hào với chiến tích này thật, nhưng là người làm kinh doanh, cậu biết trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí. Những lời khen ngợi đường mật luôn là khúc dạo đầu cho một cái giá phải trả.
“Không, đó là sự thật.” Hiệu trưởng nhìn cậu, ánh sáng từ bên ngoài phản chiếu qua cặp kính như lóe lên một ý định gì đó. “Các em cũng biết đấy, phòng Tham vấn tâm lý học đường do cô Ngọc Vân phụ trách sẽ chính thức đi vào hoạt động từ tuần này..”
“Vâng, bọn em vừa dọn dẹp nó xong.” Dương gật đầu đáp lại, linh cảm mách bảo sắp có biến.
“Vấn đề là ở chỗ này. Cô Vân rất nhiệt huyết, nhưng cô ấy vẫn là giáo viên, lại kiêm nhiệm nhiều việc. Khoảng cách thế hệ khiến học sinh rất ngại mở lòng chia sẻ những vấn đề thầm kín.”
Ông rút từ trong ngăn kéo ra hai tờ quyết định in sẵn, đẩy về phía hai đứa.
“Thầy muốn mời hai em trở thành Cộng tác viên đặc biệt của phòng Tham vấn. Nhiệm vụ của các em là hỗ trợ cô Vân, lắng nghe và là cầu nối cho các bạn học sinh khác.”
Dương nhìn tờ giấy quyết định trước mặt như nhìn thấy bản án tù chung thân cho ba năm cấp ba của mình.
Cộng tác viên đặc biệt? Nghe cái danh xưng thì oai đấy, nhưng bản chất là làm việc không công, “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Một kẻ như cậu, ngoài giờ đi học ra còn bao nhiêu truyện phải đọc, bao nhiêu game để cày, giờ lại phải đi lo chuyện bao đồng, dính vào hỉ nộ ái ố của thiên hạ á?
“Thưa thầy...” Dương mở miệng, bài văn mẫu từ chối đã soạn sẵn trong đầu.
“Tất nhiên, làm việc thì phải có quyền lợi.”
Thầy Cương như đọc được suy nghĩ của cậu, thong thả ngắt lời:
“Nếu nhận lời, hai em sẽ được cấp một chiếc chìa khóa riêng của phòng Tham vấn. Một tuần chỉ phải trực có ba buổi. Ngoài giờ trực, các em có toàn quyền sử dụng căn phòng đó làm nơi tự học, nghỉ ngơi hay ngủ trưa tùy thích.”
Một nơi để trốn tiết, trốn ồn ào, trốn cả thế giới. Đó là “Thánh địa” trong mơ mà bất cứ học sinh cấp 3 nào cũng khao khát. Dương khẽ chớp mắt, nhìn vị “tiên ông” đang mỉm cười hiền từ, thầy không dừng lại mà tiếp tục tung đòn thứ hai, ánh mắt hướng về phía Thảo Nguyên:
“Hơn nữa, đây là mô hình thí điểm trực tiếp từ Bộ Giáo dục. Nếu làm tốt, đây sẽ là điểm cộng tuyệt đối trong hồ sơ rèn luyện, là ưu thế cực lớn để xét học bổng hay là tiêu chí ưu tiên để xét kết nạp Đảng ngay tại trường cấp ba. Thầy tin rằng, hai em sẽ là một đôi bạn tốt nhất mang đến những thay đổi tích cực cho ngôi trường này.”
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Đến một kẻ lười nhất quán như Dương cũng đang điên cuồng cân nhắc lợi hại của thương vụ này. Còn Thảo Nguyên, đôi mắt cô chỉ sáng lên lấp lánh khi nghe đến cụm từ “đôi bạn tốt nhất”.
Rồi gần như cùng một lúc, hai giọng nói vang lên:
“Chúng em đồng ý ạ.”
“Chúng em xin kiếu ạ.”
Hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau bật ra cùng một thời điểm, chọi nhau chan chát
Thảo Nguyên - người vừa hào hứng nói đồng ý, quay phắt sang nhìn Dương với ánh mắt ngỡ ngàng, đôi lông mày thanh tú nhíu lại.
Còn Dương - kẻ sau khi vượt qua được cám dỗ ngọt ngào của lời mời, cũng nhíu mày quay sang nhìn Thảo Nguyên. Cậu không ngờ cô nàng này lại ôm rơm rặm bụng nhanh đến thế.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, lần đầu tiên không đạt được sự thống nhất. Thầy Cương nhìn cảnh này, không hề tỏ ra bối rối. Trái lại, ông thong thả đưa chén trà lên môi uống một ngụm.
Dương sau khi sử dụng thần giao cách cảm bằng ánh mắt không thành với cô nàng lớp trưởng. Cậu hắng giọng quyết định hoãn binh:
“Thưa thầy, chuyện quan trọng thế này. Chắc bọn em cần bàn bạc lại cho thống nhất. Với lại, đã quá giờ trưa rồi, chúng em cần phải ra căng tin kẻo họ đóng cửa mất.”
Thầy Cương bật cười, phẩy tay rộng lượng:
“Đúng, đúng, thầy quên mất là đang giữ các em lại quá giờ. Hai đứa cứ về ăn trưa đi, bàn bạc cho kỹ. Thầy sẽ gọi điện xuống báo bếp ăn phần cơm nóng cho hai đứa, cứ thong thả.
Cuộc nói chuyện dông dài này đã ngốn mất 40 phút quý báu của giờ nghỉ trưa. Khi hai đứa lết bộ xuống đến căng tin, lúc này chỉ còn lác đác vài học sinh đang trả khay ăn lại. Nhờ cú điện thoại của Sếp tổng, bác đầu bếp đã phần riêng cho hai đứa hai khay cơm đầy ắp thịt, canh vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Dương và Thảo Nguyên chọn một bàn ở góc khuất, ngồi đối diện nhau. Suốt nửa đầu bữa ăn, không ai nói với ai câu nào. Dương vừa nhai cơm, vừa nuốt trôi cả sự bực dọc vào trong. Càng nghĩ, cậu càng thấy cái công việc cộng tác viên đầy mật ngọt này là một cái bẫy chết người. Cái bánh vẽ ra quá lớn trong khi công việc đều thuộc loại không tên, chắc chắn không hề đơn giản như lời giới thiệu.
Dương cắn mạnh miếng trứng rán, ngước mắt lên nhìn Thảo Nguyên.
Dường như cô nàng cũng cảm nhận được sự dò xét lạnh lẽo của cậu, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn lại. Chỉ mới sang ngày thứ hai kết bạn, Dương cảm thấy mình đã nhân nhượng cô gái này quá nhiều rồi.
“Tại sao cậu lại đồng ý nhanh như vậy mà không bàn bạc trước với tớ? Cậu muốn vào Đảng lắm à?”
“Dương cũng từ chối ngay lập tức mà có bàn bạc gì với mình đâu.” Thảo Nguyên dừng đũa, bình thản đáp trả.
“Tớ từ chối để suy nghĩ thêm, không phải công việc nào cũng nên đồng ý với nhà trường được.”
Cô nàng nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng kiên định bướng bỉnh. “Tớ muốn hai đứa mình cùng làm việc này.”
“Lí do?” Dương hỏi cụt lủn.
“Vì nó có thể nâng cao danh tiếng của cậu.”
“Danh tiếng của tớ?” Dương bật cười.
“Cậu có danh tiếng, nhưng là tiếng xấu.” Thảo Nguyên hạ giọng. “Ở khối 10 không ai không biết tin đồn về cậu. Họ bảo cậu là dân giang hồ, xã hội đen đội lốt học sinh. Họ còn bảo thời cấp 2 cậu từng kéo quân sang trường khác đánh nhau to đến mức bị công an mời lên làm việc. Thậm chí có người còn bảo cậu từng mất vài năm đi trại giáo dưỡng.”
Dương im lặng lắng nghe, vẻ mặt không chút biến đổi, những thứ này cậu cũng biết. Thảo Nguyên hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt ánh lên sự khẩn thiết:
“Dương à, tớ biết cậu không phải người như thế. Cậu cứu Hưng, cậu giúp tớ, cậu thông minh và nhạy bén. Nhưng người khác không biết điều đó. Nếu hai ta nhận việc này, nếu cậu trở thành cộng tác viên của trường, mọi người sẽ thấy góc nhìn khác về cậu. Họ sẽ thấy cậu tốt bụng và trách nhiệm thế nào. Đây là cách nhanh nhất để rửa sạch vết mực đen trên người cậu.”
Dương nhìn cô gái trước mặt. Trong đôi mắt trong veo ấy là sự nhiệt huyết ngây thơ đến tội nghiệp. Cô ấy thực sự nghĩ mình là đấng cứu thế, đang dang tay kéo một con cừu lạc lối ra khỏi vũng bùn.
“Nghe này, Thảo.” Dương gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Tớ đã bảo tớ không phải là người mà cậu từng quen đâu.”
“Mình tin vào mắt nhìn của mình...”
“Chỉ mới tiếp xúc với nhau có hai ngày, cậu dựa vào đâu mà nghĩ cậu hiểu hết về tớ? Dựa vào mấy việc ngẫu nhiên xảy ra à? Đừng có đánh đồng lòng tốt nhất thời với bản chất con người.”
“Nhưng rửa sạch tiếng xấu thì có gì là sai?” Thảo Nguyên vẫn cố chấp cãi lại dù giọng bắt đầu run lên.
“Rửa sạch?”
Dương bật cười khô khốc. Cậu đứng phắt dậy, khiến cái ghế trượt ra sau tạo thành tiếng két chói tai. Cậu chống hai tay xuống bàn, cúi người ép sát khuôn mặt về phía Thảo Nguyên, ánh mắt sắc lạnh như dao:
“Cậu nghe cho rõ đây, lớp trưởng ạ. Trên đời này, thứ khó gột rửa nhất không phải là danh tiếng, mà là định kiến.”
Dương gằn từng chữ, như muốn đóng đinh nó vào đầu cô gái ngây thơ này:
“Một khi người ta đã muốn tin tôi là kẻ xấu, thì dù tôi có cứu cả thế giới, trong mắt họ tôi cũng chỉ là một thằng tội phạm đang diễn kịch thôi. Cậu nghĩ làm vài việc thiện nguyện bao đồng này là thay đổi được suy nghĩ của đám đông ngu muội ngoài kia sao? Bọn họ chỉ tin vào thứ họ muốn tin thôi.”
Thảo Nguyên sững sờ trước sự thay đổi của Dương. Đôi mắt cô bắt đầu ầng ậng nước.
“Nhưng ít nhất mình phải thử chứ! Sao cậu cứ phải tiêu cực như vậy? Sao cậu không quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình dù chỉ một chút thôi?”
“Đúng! Tôi đếch quan tâm!” Dương quát lên, chẳng còn giữ ý tứ gì nữa. “Tôi sống cho tôi, không phải sống để làm hài lòng thiên hạ hay để vừa mắt cậu. Tôi không cần ai thương hại, cũng chẳng cần ai thanh minh giúp.”
Dương thở hắt ra, cầm lấy khay cơm còn dở, định đem đi cất, nhưng rồi như nhớ ra điều gì, cậu quay lại nhìn Thảo Nguyên lần cuối.
“À còn nữa, mấy vụ mà người ta đồn thổi. Chuyện thời cấp 2 đi đánh nhau, hay chuyện bị công an xích cổ ấy...”
“Họ nói không sai đâu. Tôi đã làm thế thật đấy. Tôi đã đấm gãy mũi thằng nhóc đó, máu me be bét trên tay luôn. Thế nào? Giờ thì cậu còn muốn rửa sạch cho tôi nữa không?”
Thảo Nguyên chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Đôi mắt mở to nhìn cậu như nhìn một con quái vật xa lạ. Dương hài lòng trước phản ứng sợ hãi đó. Cậu quay lưng lại, phẩy tay một cách dứt khoát, bỏ mặc cô lớp trưởng ngồi trơ trọi giữa đống thức ăn đang nguội lạnh dần.
“Ăn ngon miệng nhé, Thánh nữ.”
Chỉ đến khi đi khuất hẳn sau ngã rẽ hành lang, đến một góc cầu thang vắng vẻ, cái vẻ mặt hung ác sắc lạnh trên khuôn mặt Dương mới từ từ tan biến, trả lại sự bình thản đến vô cảm thường ngày. Cậu dựa lưng vào tường, thở hắt ra một hơi dài, lén đưa mắt nhìn lại phía căng tin qua khe hở của cửa sổ.
Ở đó, một nhóm nữ sinh lớp 10A1 đang vây quanh Thảo Nguyên. Những tiếng xuýt xoa, an ủi, và cả những câu rủa xả đầy căm phẫn hướng về phía cái ghế trống mà Dương vừa bỏ lại. Cậu đã nhận ra đám “camera chạy bằng cơm” này từ lúc mới bắt đầu ăn.
“Cái lũ này cơm no dửng mỡ đi rình mò còn kinh hơn cả mấy ông paparazzi săn tin showbiz.” Dương thầm nghĩ, đưa tay gãi đầu. Giải pháp này là tối ưu nhất, dù hơi tàn nhẫn. Tình bạn chỉ mới chớm nở sang ngày thứ hai đã bị cậu tự tay bóp chết, âu cũng là điều tốt cho lớp trưởng. Thà để cô ấy khóc một chút bây giờ, còn hơn để cô ấy bị kéo xuống vũng bùn cùng cậu sau này.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần cậu rung lên bần bật. Dương móc ra nhìn màn hình. Hai chữ “Mẫu Hậu” hiện lên.
“Alo, con nghe ạ?”
“Con đang ở đâu? Cô giáo chủ nhiệm của con vừa mới gọi điện báo tin.” Giọng người phụ nữ bên kia đầu dây êm ái nhưng đầy uy quyền, ngắn gọn, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề.
“Con đang ở trường, chiều còn có tiết nữa.” Dương định viện cớ qua loa.
“Mẹ đã báo cho bên trường rồi, chiều nay con sẽ được nghỉ. Ra chỗ cũ ngay đi, Tuấn đang đợi con rồi. Đi kiểm tra sức khỏe trước đã, tối chúng ta sẽ chúc mừng chiến tích của con sau.”
Dương định từ chối vì cậu biết mình chỉ bị xước xát nhẹ ở lưng do vụ va đập lúc sáng, chẳng đáng để làm ầm ĩ. Nhưng khi liếc nhìn về phía căng tin lần cuối, thấy đôi mắt đỏ hoe của Thảo Nguyên vẫn đang ngập nước, cậu thở dài rồi đồng ý.
“Thôi thì về cũng tốt. Ít nhất là tránh mặt được cô nàng lúc này. Nếu ngại quá thì tuần sau xin chuyển lớp vậy.”
Dương quay trở lại lớp lấy cặp rồi đi bộ ra cổng sau. Cậu không lấy xe, mà rẽ tọt vào một con hẻm nhỏ khuất sau dãy nhà dân. Con hẻm hẹp, ẩm ướt, chỉ vừa đủ hai người đi bộ tránh nhau.
Cuối con hẻm, một chiếc xe cứu thương màu trắng muốt đã đỗ sẵn. Lớp sơn trắng còn mới cóng phản chiếu ánh nắng gay gắt. Cửa cánh bên hông xe mở hờ, để lộ một khe sáng yếu ớt từ bên trong.
Anh Tuấn - vệ sĩ riêng của gia đình cậu đang đứng ngay cạnh cửa xe, dáng người cao lớn trong bộ vest đen phẳng phiu. Vừa thấy Dương xuất hiện, anh ta theo phản xạ định cúi người xuống chào. Nhưng khi lưng vừa hơi gập xuống, anh sực nhớ ra điều gì đó, khựng lại giữa chừng rồi chuyển thành một cái gật đầu nhanh gọn.
Dương nhíu mày nhìn động tác gượng gạo đó nhưng không phàn nàn. Cậu ghét mấy cái nghi thức rườm rà này kinh khủng, nhưng với những người được Gia đình Dương đào tạo như anh Tuấn, sự phục tùng đã ăn vào máu, nói muốn sửa cũng không thể sửa ngay được.
“Cậu chủ.” Anh Tuấn nói nhỏ.
“Được rồi. Mở cửa đi anh.”
Dương đáp, mắt liếc nhanh quanh một lượt để chắc chắn không có đứa học sinh tò mò nào bám theo cậu đến tận đây.
Anh Tuấn gật đầu, lặng lẽ kéo cửa hông xe cứu thương ra, tạo ra một khe hở vừa đủ.
Dương lách người vào trong, nhanh nhẹn như một con mèo len mình xuyên qua hàng rào, động tác dứt khoát mà nhẹ nhàng. Ngay khi cậu vừa vào trong, Cánh cửa đóng lại, nhốt chặt cậu vào trong một không gian mát lạnh, tách biệt hoàn toàn với cái nóng và sự ồn ào của thế giới bên ngoài.
“Làm phiền mọi người quá.”
Dương ngồi lên trên chiếc cáng cứu thương êm ái, gật đầu chào hai người trên xe. Một bác sĩ và một y tá riêng của gia đình lập tức cúi chào cậu rồi nhanh chóng vây quanh. Dương thành thục cởi áo sơ mi đồng phục, để lộ tấm lưng trần với vài vết bầm tím, mặc kệ họ khử trùng và kiểm tra chấn thương phần mềm.
Đầu óc của Dương lúc này đang nghĩ về Thảo Nguyên.
Cô nàng muốn “rửa sạch” thanh danh cho cậu? Muốn chứng minh cậu không phải là giang hồ, không phải là côn đồ?
Nghĩ đến đây, Dương không thể không bật cười. Cô ngốc ấy đâu biết rằng, những lời đồn đại ngoài kia thực ra vẫn còn quá nhẹ nhàng và dễ thương so với sự thật.
Cậu không phải là con cừu đen bị hiểu lầm giữa bầy cừu trắng. Cậu là con của một bầy sói, một con thú săn mồi đang cố gắng thu hết móng vuốt sắc nhọn lại, giấu mình đi, vụng về giả vờ làm một con mèo nhà vô hại để được sống yên ổn qua ngày.
“Rửa sạch ư? Vết mực đen từ trong máu thì rửa bằng cái gì được hả lớp trưởng?”
Dương tự hỏi thầm trong đầu, ánh mắt nhìn xuyên qua lớp kính đen đặc ra thế giới hỗn độn đang lùi dần phía sau.
0 Bình luận