Arc 1 : Thảo Nguyên - Green Heaven (Normal route)

Chương 011: Nhiệm vụ con cần phải làm gì?

Chương 011: Nhiệm vụ con cần phải làm gì?

Dương không thích bệnh viện.

Nhất là cái mùi mủ cao su lởn vởn trong không khí. Nó khó chịu đến mức khiến cậu có cảm giác ai đó đang nhét cả cái gang tay vào miệng mình, đầu lưỡi đắng ngắt. Dương ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da, tay chống cằm, chập chờn giữa ngủ và thức. Thỉnh thoảng cậu lại hé mắt nhìn vào nhân vật đang nằm miên man trên giường bệnh để kiểm tra.

Ngôi nhà của chị chủ nhiệm đã cháy rụi vào đêm qua. Ngay khoảnh khắc nhận được tin báo, cậu đã lao thẳng đến đây.

Bà chị khi ở nhà lúc nào cũng tưng tửng, thích bày bừa và hay tự chuốc lấy phiền phức giờ đây nằm thoi thóp. Mái tóc nâu ngang vai đã bị cắt vạt sang một bên để băng gạc trắng toát quấn quanh nửa bên phải khuôn mặt. Vết bỏng đã được sơ cứu kỹ lưỡng, lớp gạc y tế che đi phần da bị tổn thương, rỉ ra một chút dung dịch vàng nhạt xen lẫn thuốc đỏ. Nửa khuôn mặt còn lại tái nhợt, mất hẳn đi cái vẻ sắc sảo thường ngày.

AP1GczOBClEL-3GtmUT5djIMVzZSvL5itDUhacvfqS8dRp-8MAwRkYhVZF2bNgq-itKT4t5gXSZq36qBKUMzodipdARpgPP8EQLGwn7aKSM02YIv1_7WfOGV_zlsPxiVs0AElRmcvehZjUc9bMeWEu7Ad8o=w1229-h925-s-no-gm?authuser=0Tiếng vặn tay nắm cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chỉ có tiếng bíp bíp đều đặn phát ra từ chiếc máy đo nhịp tim đặt cạnh giường. Mẹ của chị Vân bước vào, người phụ nữ luống tuổi với đôi mắt hơi sưng, tay xách một cặp lồng cháo loãng. Vừa nhìn thấy Dương, bà vội vã tiến tới, lóng ngóng kéo vạt áo lau đi giọt nước mắt chực trào trên gò má nhăn nheo.

“Dương lại đến à cháu? Bác thực sự không biết lấy gì để cảm ơn cháu. May mà có cháu can thiệp xin chuyển cho Vân sang phòng điều trị riêng thế này, chứ ở phòng bệnh chung ồn ào, chắc nó không nghỉ ngơi nổi mất.”

“Không có gì đâu bác, là nhà trường cũng hỗ trợ một phần mà.” Dương nói dối nhẹ tênh, chủ động kéo ghế mời bà ngồi. Cậu không muốn giải thích lằng nhằng rằng căn phòng này chỉ có gia đình cậu mới được dùng.

Bà mẹ ngồi phịch xuống ghế, nhìn về phía con gái mình rồi tiếng thở dài não nuột trút ra: ”Khổ thật chứ. Đã sống có một mình, lại cái tật hay uống bia rồi ngủ quên. Đêm qua chập điện dưới bếp thế nào mà cháy lan cả lên phòng... Bác đã bảo bao nhiêu lần rồi, giá mà có tấm chồng, có người đàn ông ở bên cạnh sửa chữa, chăm sóc cho có phải không sao rồi không. Đằng này...”

“Bác à.”

Dương cắt ngang. Âm điệu đều đều, không lớn, nhưng vô hình trung lại mang theo một luồng áp lực bóp nghẹt sự phàn nàn. “Chị ấy cũng sắp tỉnh rồi. Chuyện nguyên nhân hay chồng con, bác cứ để sau hẵng nói. Thêm lời than trách lúc này chỉ làm người bệnh phiền lòng và lâu hồi phục hơn thôi.”

Bà mẹ lúng túng nhìn cậu thiếu niên nhỏ tuổi hơn con mình, rồi cũng ngoan ngoãn gật đầu. Dương đứng dậy, chỉ tay về phía đầu giường. ”Đến giờ cháu phải đi học mất rồi. Có vấn đề gì bác cứ bấm vào cái nút đỏ kia gọi y tá, họ sẽ lo liệu ổn thỏa tất cả. Đồ ăn bác cũng không cần phải mang theo đâu, họ sẽ phát phiếu ăn và đưa đồ đến tận nơi nếu bác yêu cầu.”

Cậu nói xong xoay người bước ra khỏi phòng, cẩn thận khép cánh cửa lại rồi tựa lưng vào đó, nhắm nghiền mắt và dùng hai tay mát-xa mặt quen thuộc. Chỉ vài giây sau, vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh đã hoàn toàn trở lại. Cậu sải bước về phía căn phòng khác cùng tầng.

“Làm phiền mọi người rồi.” Dương đẩy cửa bước vào, buông một lời chào gọn lỏn.

Trong phòng làm việc, chỉ có một người đàn ông khoác áo blouse trắng đang cúi đầu cặm cụi viết bệnh án. Gia đình cậu không đến mức sở hữu cả một đội ngũ y tế riêng biệt, nhưng vẫn sẽ điều động được bác sĩ khi có trường hợp khẩn cấp, và người trước mặt chính là một trong số đó.

Bác sĩ Đức là người luôn giữ nguyên phong cách đặc trưng mỗi lần Dương gặp: ống tai nghe vắt ngang cổ, tay áo blouse xắn lên đến tận khuỷu. Đuôi mắt anh hẹp dài, chùng xuống thành một đường chỉ mỏng sau gọng kính kim loại. Dù đôi mắt ấy gần như bị che khuất và anh chỉ ngẩng lên gật đầu một cái chớp nhoáng, Dương vẫn rợn người bởi ánh nhìn sắc lẹm lướt qua cậu như một chiếc máy quét.

“Tình trạng chị ấy sao rồi anh?” Dương kéo ghế ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề.

Anh Đức khẽ đẩy gọng kính, vẫn nhìn vào bệnh án. Chất giọng chậm rãi và rành rọt đến từng chữ:

”Sẽ không có vấn đề gì nguy hiểm đến tính mạng. Đường hô hấp không bị tổn thương nghiêm trọng do khói. Tuy nhiên, vết bỏng ở nửa mặt phải và một phần lưng là bỏng độ hai sâu. Ngọn lửa đã phá hủy toàn bộ lớp biểu bì, ăn xuống tận lớp trung bì. Nguy cơ hình thành sẹo co rút, sẹo lồi vĩnh viễn là cực kì cao.”

”Không có cách nào khắc phục hoàn toàn sao?” Ánh mắt Dương hơi chùng xuống, nhưng giọng điệu vẫn phẳng lặng, không để lộ chút bối rối.

“Chỗ này không đủ trang thiết bị. Sau khi qua giai đoạn chống nhiễm trùng bề mặt trong vài ngày tới, có thể chuyển bệnh nhân đến cơ sở chuyên khoa bỏng dưới thủ đô. Hoặc, anh biết một viện thẩm mỹ chỉnh hình trong thành phố này có thể phục hồi đến 95% diện mạo ban đầu. Bệnh nhân sẽ không phải mang sẹo.”

“Em hiểu rồi. Vậy anh làm việc tiếp đi.” Cậu gật đầu chào bác sĩ Đức rồi quay lưng bước ra ngoài.

Cánh cửa kính cảm ứng tự động trượt mở. Dương bước ra khu khuôn viên đi bộ dành cho bệnh nhân. Không khí se lạnh của buổi bình minh lập tức tràn vào lồng ngực, đánh bay cái mùi cao su ngai ngái vừa nãy. Khu đặc biệt nên tĩnh lặng, vắng bóng người qua lại. Xung quanh chỉ có lá khô xào xạc, vỡ vụn dưới gót giày sneaker của Dương.

Cậu chọn một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ rồi ngồi xuống. Dương ngước nhìn bầu trời thành phố đang mờ sáng, nheo mắt trầm tư vài giây, rồi rút điện thoại ra. Ngón tay cậu lướt trên màn hình, dừng lại ở một số liên lạc chỉ lưu vỏn vẹn một chữ: “Bố”.

Dương biết người đàn ông đó đang đợi cuộc gọi này.

Quả nhiên, hồi chuông chờ thứ nhất còn chưa kịp dứt, đầu dây bên kia đã bắt máy. Giọng hỏi han nhưng vẫn đầy uy quyền đặc trưng vang lên:

“Tình hình sao rồi con?”

“Chị ấy tạm thời không sao.” Dương giải thích vắn tắt “Nhưng vết bỏng ở mặt không thể xử lý dứt điểm ở đây được. Con muốn xin phép bố cho chị ấy chuyển viện đến nơi thích hợp."

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp. Tiếng lật giấy sột soạt lọt qua micro, sắc bén và lạnh lùng, sau đó giọng nói ấy lại cất lên: “Vì cô Vân là người quen của con, nên bố mẹ không hề keo kiệt khi dùng đặc quyền của gia đình để sử dụng phòng VIP cũng như miễn phí toàn bộ sự chăm sóc y tế ban đầu. Nhưng việc đài thọ một ca phẫu thuật thẩm mỹ phức tạp... yêu cầu này của con vượt quá giới hạn rồi.”

“Vâng, con vẫn nhớ quy tắc của gia đình mà. Con sẽ tự chi trả khoản phí bên đó.”

“Bố biết con có bao nhiêu tiền trong tài khoản của chị con. Và số đó thì không đủ đâu.”

“Vậy… nhiệm vụ con cần phải làm gì?”

Dương biết bố cậu đang đợi câu nói đấy. Dương biết muốn đạt được mục đích thì phải bước vào bàn đàm phán. Thế nhưng, cái cảm giác phải đem sinh mạng lên bàn cân định giá thế này vẫn khiến cậu không kiềm chế được mà siết chặt nắm tay vào cạnh mặt ghế đá lạnh ngắt.

“Ta biết con khó chịu, ta cũng vậy. Chỉ cần con trở lại với vai trò người thừa kế của gia đình. Những quyền lợi này sẽ tự động được đáp ứng mà không cần chúng ta phải tính toán chi li thế này.”

“Bố cũng biết câu trả lời của con rồi mà.”

Dương nghiêm túc đáp lại. Ánh mắt cậu vô định nhìn theo một chiếc lá bàng úa đỏ to bản vừa lìa cành, chao nghiêng trong gió. Nó dùng dằng lơ lửng giữa không trung trước khi bất lực rơi thõng xuống mặt đất lạnh lẽo.

Im lặng kéo dài vài giây, bên này chỉ có tiếng gió thoảng qua kẽ lá. Còn bên kia, vẫn là tiếng sột soạt lật giấy không hề bận tâm.

“Được rồi. Vậy thì xếp hạng trong top 5 của lớp vào giữa học kì 2 này.”

“Top 15 đi ạ. Con chỉ mới học lại có vài tháng. Trường này dù gì cũng là top đầu của tỉnh, lớp đó lại là lớp chọn. Đâu thể muốn là lên được, con còn vừa mất cả gia sư rồi.”

“Top 10. Hai ta đều biết lần thỏa thuận này con là người có lợi.”

“Chúng ta đang nói về mạng người đấy ạ?” Dương cau mày, tung ra quân bài đạo lý cuối cùng.

“Ta hiểu về giá trị của mạng người nhiều hơn con tưởng đấy. Nếu đây là một người lạ thì đến top 20 con cũng chẳng thèm cân nhắc đúng chứ?” Bố cậu dửng dưng chặt đứt quân bài này.

Dương thở dài thừa nhận. Cậu cúi xuống, nhặt chiếc lá bàng vừa rụng lên, đưa lên bầu trời ngắm nghía. “Con sẽ nhận nhiệm vụ này. Cảm ơn bố đã giúp đỡ.”

“Tốt lắm.” Điện thoại ngắt kết nối. Dương có thể tưởng tượng ra bố mình lúc này khóe miệng hơi nhếch lên, lơ đãng nhìn vào màn hình máy tính một lúc, rồi lại tiếp tục cắm cúi lật giở tài liệu.

Một thương vụ thành công, một sự thao túng hoàn hảo, đè bẹp đối phương không tì vết. Top 10 rõ ràng là mục tiêu thực sự mà bố cậu nhắm tới ngay từ đầu. Nhưng đúng như bố cậu nói, thỏa thuận này Dương là người có lợi. Vì ông chỉ có thể phỏng đoán xếp hạng của cậu ở trong lớp. Nếu biết sự thật, vị doanh nhân tự tay gây dựng cơ đồ đấy chắc chắn sẽ không bao giờ hớ hênh chọn Top 10 làm điều kiện trao đổi.

Nghĩ đến đây, Dương quay đầu, đưa mắt nhìn về phía ô cửa sổ phòng bệnh VIP. Người phụ nữ nằm trong đó từng thẳng thừng từ chối khoản thù lao hậu hĩnh từ bố mẹ cậu để làm tai mắt giám sát cậu. Một bà chị tưng tửng, thích bày bừa nhưng lại bao đồng và chân thành đến ngốc nghếch.

Người ở đó, hoàn toàn xứng đáng để cậu hy sinh chút thời gian của mình.

Dương nới lỏng những ngón tay. Chiếc lá úa đỏ ngoan ngoãn buông mình xuống mặt đất. Gió tràn qua, cuốn nó lăn lạo xạo rồi chìm nghỉm giữa hàng chục vạt lá khô vô danh khác trên nền gạch xám.

+-+-+

Sau tiết chào cờ sáng thứ Hai thường có mười lăm phút sinh hoạt để giáo viên chủ nhiệm nhận xét và thông báo kế hoạch đầu tuần. Cô giáo chủ nhiệm nằm viện, Lớp trưởng Thảo Nguyên cũng biến mất khiến lớp 10A1 lúc này là một cái chợ vỡ đúng nghĩa.

Những nhóm học sinh chụm ba chụm bảy, thi nhau thổi phồng câu chuyện: người thì bảo nổ bình gas sập cả dãy trọ, kẻ lại thề thốt tuyên bố rằng cô Vân bị kẹt trong biển lửa, phỏng hết cả người. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, cậu bạn lớp phó học tập đang chạy ngược chạy xuôi như một con thoi. Tay cầm cuộn vở đập liên hồi xuống mặt bàn mà gầm lên: “Các cậu trật tự đi! Ngồi hết về chỗ mau! Lát nữa Giám thị đi ngang qua là trừ điểm thi đua cả lớp bây giờ!”

Tất cả sự ồn ào vỡ chợ ấy chỉ đột ngột bị bóp nghẹt khi bóng dáng to lù lù của thầy thể dục mang theo vẻ mặt hằm hằm thực sự xuất hiện nơi cửa lớp. Theo ngay sát gót thầy là Thảo Nguyên. Cô bạn bước vào, nét mặt lạnh băng, khẽ hắng giọng thông báo:

“Các bạn chú ý lắng nghe thông báo này. Để đảm bảo tiến độ học tập của lớp 10A1 trong thời gian cô Nguyễn Ngọc Vân nghỉ phép, thầy Hiệu trưởng Lương Văn Cương sẽ trực tiếp tiếp quản vị trí Giáo viên chủ nhiệm, đồng thời đảm nhận bộ môn Toán kể từ ngày hôm nay.”

Cả lớp im bặt. Không một tiếng thở mạnh.

Nhưng chỉ ba giây sau, tiếng xì xào lại bùng nổ như ong vỡ tổ, dữ dội đến mức ngay cả cái uy của thầy thể dục lúc này cũng đành bó tay. Bởi vì tin tức này mang theo một sắc thái hoàn toàn khác: Sự háo hức điên cuồng pha lẫn khiếp sợ.

Thầy Lương Văn Cương không đơn thuần chỉ là một vị Hiệu trưởng mẫn cán. Với đám học sinh chuyên tự nhiên ở cái tỉnh lẻ này, cái tên đó là một hệ tư tưởng. Một huyền thoại sống từng mang về tấm huy chương vàng Olympic Toán Quốc tế thời trẻ. Rồi vì tiếng gọi của Tổ quốc mà sẵn sàng khoác ba lô lên vùng sâu vùng xa công tác. Dù ở ẩn, thầy vẫn tham gia viết sách và là thành viên cộm cán trong các hội đồng ra đề thi Học sinh giỏi quốc gia.

Đã hơn chục năm nay, thầy Cương lui về quản lý, không còn đứng lớp đại trà nữa. Việc một trùm cuối như thầy đích thân làm chủ nhiệm và dạy Toán thế này quả thực là một vinh dự. Bọn 10A1 mà mang ra kể thì mấy anh chị khối trên có mà ghen nổ con mắt. Nhưng điều ấy cũng có nghĩa tương đương áp lực học hành chắc chắn sẽ tăng hẳn.

Giữa lúc cả lớp 10A1 đang chìm trong lượng thông tin cực lớn thì ở góc cuối lớp, Dương vẫn giữ một thái độ dửng dưng đến đáng ghét.

Ai dạy Toán, ai làm chủ nhiệm với cậu không phải chuyện đáng quan tâm. Dù người đứng bục giảng có là một giáo viên bình thường hay một huyền thoại IMO Việt nam đi chăng nữa, thì nhiệm vụ hiện tại của cậu cũng chỉ có một. Trên mặt bàn, cuốn sổ nháp mở tung. Cây bút bi trên tay Dương xoay tròn đều đặn giữa những ngón tay, đầu bút chốc chốc lại chạm xuống trang giấy với chi chít điểm của các môn để đặt dấu cộng trừ tính điểm trung bình môn.

Với khả năng hiện giờ, để vào top 10 của lớp thì cần giảm thời gian chơi lại và giành chút cố gắng nâng cao điểm những môn phụ. Nhưng để chen chân vào top 5 thì lại là một câu chuyện khác hoàn toàn. Cậu không thông minh đến mức đó.

Tại sao lại là top 5? Là một nhà kinh doanh tự phong, Dương phải chuẩn bị kế hoạch quản trị rủi ro cần thiết. Cậu phải chuẩn bị cho việc nhà trường sẽ xử lý sự cố của chị Vân ra sao. Liệu chị ấy có bị kỷ luật, trừ lương, hay tệ hơn là cắt hợp đồng không? Chị gái này kiếm được bao nhiêu cậu không rõ, nhưng chắc chắn bả không phải tuýp người biết tiết kiệm. Đã nằm bệnh rồi mất nốt chén cơm này thì đúng là một thảm họa tài chính. Dương cần dự trữ sẵn một quân bài phòng trường hợp phải nhờ bố mình thêm lần nữa.

“Cậu đang làm gì mà mặt mày nghiêm túc thế?”

Một giọng nói trong trẻo vang lên, kéo Dương khỏi mớ suy tính. Thảo Nguyên đã về chỗ ngồi từ lúc nào. Lớp trưởng lúc này đang quay hẳn người xuống bàn cậu, cúi đầu lướt qua tờ nháp đặc kín những con số của cậu.

“Đáng sợ quá.” Dương giật thót trong lòng.

Dù lớp vẫn đang nhộn nhạo như cái chợ, nhưng Dương vẫn thừa sức đếm được chục cặp mắt gồm cả nam lẫn nữ đã chú ý đến cảnh này. Thậm chí, thằng Viết Nam ngồi bàn trên vừa dụi mắt vừa nhấp nháy liên tục về phía cậu như cố đánh tín hiệu morse để hỏi xem cái quái gì đang xảy ra thế.

Cũng phải thôi. Người đang chủ động xáp gần lại cậu là Thảo Nguyên cơ mà. Đóa hoa số một của 10A1. Nàng thơ băng giá chỉ để chiêm ngưỡng chứ tuyệt đối không thể với tới. Việc cô nàng chẳng bao giờ giao tiếp ngoài luồng với bất kỳ ai ngoại trừ chuyện công việc của lớp vốn dĩ đã là chân lý mà cả khối đều cam tâm tình nguyện chấp nhận.

Thế mà lúc này, mặc kệ mọi xôn xao bàn tán xung quanh, đóa hoa ấy chẳng hề bận tâm. Cô nàng chỉ nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn Dương với vẻ tò mò y hệt một chú cún nhỏ vừa phát hiện ra món đồ chơi mới.

“Cậu đang tính toán để cải thiện điểm số à?”

“Ừm. Phải. Có vài lý do cá nhân thôi.” Dương đảo mắt, tiện tay lật tờ nháp sang trang bên để che đi những toan tính.

Thảo Nguyên khẽ mỉm cười “Có cần mình giúp một tay không? Mình rất giỏi đấy.”

Chỉ một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi đó thôi đã đủ sức hút sạch sự chú ý của cái lớp này. Tiếng ồn ào xung quanh bỗng chốc giảm hẳn, nhường chỗ cho những cái vểnh tai nghe ngóng và vô số ánh nhìn ghen tị không thèm che giấu của lũ nam sinh.

Tiếc là lúc này Dương không có tâm trạng để hưởng thụ đặc quyền ưu ái của người bạn thân này. Cột năng lượng của cậu đang tụt dốc không phanh.

Dương khẽ xoay bút một vòng. Cậu không mở miệng đáp lại, chỉ cúi đầu viết một ký hiệu ngắn gọn lên góc tờ giấy nháp “#1”. Sau đó, thong thả lấy chiếc bút xóa trong balo, chìa về phía lớp trưởng. Trông bộ dạng bình thản của cậu lúc này hệt như đang đáp lại việc cô bạn bàn trên vừa quay xuống mượn đồ dùng học tập, cố gắng tự nhiên đến mức không thể bắt bẻ.

Thảo Nguyên khựng lại, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm. Cô thừa hiểu ký hiệu đó nghĩa là gì. Nó chính là điều khoản đầu tiên được Dương viết trong "cuốn sổ tay bạn thân" của hai người.

#1 - Luật số 1: Tuyệt đối không gây sự chú ý.

Khẽ liếc mắt nhìn quanh lớp, quả nhiên cô bắt gặp ngay ánh mắt trợn trừng nhấp nháy liên tục như đèn trang trí của Viết Nam và vài chục cái nhìn tọc mạch khác đang vội vã lảng đi chỗ khác, vờ vịt lật sách hoặc nói chuyện phiếm. Cô nàng nhíu mày, lầm bầm một câu không rõ nghĩa nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm lấy chiếc bút xóa từ tay Dương rồi quay ngoắt người lên bảng, trả lại không gian tĩnh lặng và sự an toàn tuyệt đối cho cậu.

Tiếng trống vào lớp vang lên. Một ngày mới đầy những điều bất ngờ bắt đầu. Và cậu ghét nhất là bất ngờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!