Reki Kawahara đây. Cảm ơn các bạn đã chọn mua cuốn sách đầu tiên của tôi trong năm nay.
Thế là chúng ta đã bước sang năm 2010. Cái con số này nghe cứ như đến từ tương lai xa xôi nào đó vậy, làm tôi thấy hơi choáng ngợp. Đối với chúng ta hiện nay, những thứ này đã trở nên quá quen thuộc, nhưng hồi tôi còn nhỏ, những khái niệm như thẻ nhớ SD, đĩa Blu-ray hay điện thoại màn hình cảm ứng chẳng khác nào bước ra từ tiểu thuyết viễn tưởng cả. Nhân tiện nói về công nghệ, ổ cứng (HDD) đầu tiên tôi mua chỉ có dung lượng vẻn vẹn 20MB, vậy mà nghe đâu ngay mùa xuân này, loại thẻ nhớ SD tận 64GB sẽ được tung ra thị trường...
Dạo này, tôi bắt đầu cảm thấy mình dường như không còn theo kịp tốc độ phát triển của công nghệ nữa. Nhưng vì một cỗ máy VR kiểu "Full-dive" (lặn sâu) có vẻ vẫn còn lâu mới xuất hiện, nên tôi tự nhủ mình phải tiếp tục cố gắng cho đến ngày đó. Ước mơ của tôi là trở thành một "lão làng" nghiện game trực tuyến khi về già, nên rất mong các nhà sản xuất hãy làm gì đó để hiện thực hóa nó sớm sớm giùm tôi nhé.
Giờ thì, chúng ta lại đến với tiết mục "Góc xin lỗi" như thường lệ.
Tôi thực sự vô cùng xin lỗi vì đã kết thúc tập trước — Kẻ Cướp Lúc Hoàng Hôn — bằng một cú "ngắt" lửng lơ gây ức chế đến vậy! Lý do lớn nhất dẫn đến cái kết đó đơn giản là vì truyện... chưa viết xong, nhưng các bạn cũng có thể coi đó là một chút ý đồ nho nhỏ của tôi.
Từ lâu, tôi đã luôn có một cảm giác không hài lòng mơ hồ với những trang sách vật lý. Khi đọc, số trang cứ ít dần đi, và dù muốn hay không, hiện tượng này luôn báo cho bạn biết rằng: "Đọc đến đây là sắp hết rồi đấy". Nếu lấy điện ảnh làm ví dụ, nó giống như việc lúc nào cũng có một thanh thời gian chạy ở góc dưới bên phải màn hình vậy! Có lẽ việc tôi cứ chấp niệm với một điều hiển nhiên như thế là vì tôi vốn xuất thân từ giới viết và đọc tiểu thuyết mạng trong một thời gian dài. Ở đó, bạn sẽ chẳng bao giờ có cảm giác vật lý về việc khi nào câu chuyện sẽ kết thúc (cười).
Thế nên, để tránh việc "giấy trắng mực đen" vô tình làm lộ thông tin sắp hết truyện, tôi chỉ có thể nghĩ ra vài cách như: in chữ ngày càng nhỏ lại, hoặc làm giấy mỏng dần đi... Nhưng tôi chắc chắn rằng nếu mình dám đề xuất điều đó với biên tập, anh ấy sẽ mỉm cười và đáp "không đời nào" ngay lập tức. Vì vậy, tôi đã thử một cách thực tế hơn một chút: đó là... không thèm kết thúc cuốn sách luôn.
Tôi tin chắc rằng những bạn nào đọc tập ba mà không biết trước thông tin gì, hẳn đã phải rất phẫn nộ khi lật đến trang cuối, và chắc chắn là cũng có cả sự ngạc nhiên nữa. Nếu đúng là vậy thì mục tiêu của tôi đã hoàn thành. Tất nhiên, việc chia một câu chuyện thành hai tập mà không báo trước chẳng khác nào một sự phản bội, vì vậy tôi xin thành tâm cúi đầu tạ lỗi với các bạn. Tôi thực sự rất xin lỗi! Thành thật xin lỗi! Tôi hứa sẽ không tái phạm nữa đâu! Chắc là vậy! (cười)
Viết đến đây, tôi thấy trang lời bạt này có vẻ sẽ không vừa vặn trong hai trang như mọi khi mất rồi. Vậy chúng ta hãy nghiêm túc một chút để chuyển sang "Góc thanh minh" nhé.
Mặc dù phần cuối của tập này có đề cập đến việc các hạt lượng tử bên trong ống vi thể của não bộ tạo nên ý thức con người, nhưng thực tế đây hoàn toàn là một chi tiết hư cấu do tôi "phóng tác" dựa trên thuật ngữ của một lý thuyết có thật mang tên "Tâm thức lượng tử" (Quantum mind). Lý thuyết thực tế khác xa hoàn toàn và vô cùng hóc búa, đến mức tôi chẳng hiểu nổi một từ nào cả. Với những bạn quan tâm đến chủ đề này, có một vị học giả tên là Roger Penrose đã viết sách về nó, các bạn hãy tìm đọc nhé. Sau đó, làm ơn hãy đúc kết lại rồi giải thích một cách thật dễ hiểu cho tôi với (lại cười).
Còn một điều nữa. Lại có thêm một nhân vật nữ mới xuất hiện, nhưng tôi tin chắc là tất cả các bạn đều đã "buông xuôi" về vấn đề này rồi đúng không?! Bản thân tôi cũng bỏ cuộc, và chắc là Kuroyukihime cũng đã bỏ cuộc luôn rồi...
Tôi lại một lần nữa nợ họa sĩ minh họa HIMA rất nhiều, người đã thiết kế cho tôi ít nhất một nhân vật nữ mới trong mỗi tập! Và tôi cũng xin gửi lời xin lỗi chân thành vì đã gây phiền hà cho anh Miki, biên tập viên của mình, khi nộp bản thảo trễ đến mức không thể trễ hơn. Trong cuộc họp gần đây, tôi thấy tóc anh Miki trông rất gọn gàng nên có hỏi: "Ơ, anh mới cắt tóc à?", và anh ấy đáp: "Cuối cùng tôi cũng có chút thời gian để đi cắt đấy". Nghe câu đó mà tôi thực sự cảm động. Rất mong chúng ta sẽ tiếp tục hợp tác vui vẻ trong năm nay! (Dù nói vậy, nhưng hiện tại tôi đã trễ deadline cho phần lời bạt này tận mười phút rồi...)
Cuối cùng, tôi rất mong tất cả các bạn — những người đã luôn dõi theo các tác phẩm của tôi — sẽ tiếp tục đồng hành cùng tôi trong năm nay! Chúc mọi người có một năm 2010 thật tuyệt vời.
0 Bình luận