Thông qua điểm đăng xuất đặt tại sảnh văn phòng quận Nerima, Haruyuki trở về thế giới thực. Cậu hít một hơi thật sâu rồi ngồi dậy trên ghế sofa. Vừa rút cáp XSB ra, cậu liếc sang bên cạnh và thấy Takumu đang thở đều đặn, hàng mi dài khép lại sau cặp kính.
Lúc này, ý thức của người bạn thân đang ở một dòng thời gian khác với Haruyuki, hoàn toàn dồn hết tâm trí vào một cuộc huấn luyện liều lĩnh. Không, từ "huấn luyện" đơn thuần có lẽ không đủ để lột tả hết. Takumu cuối cùng cũng đang đối mặt với những vết sẹo tâm hồn mà cậu ấy đã vùi lấp dưới đáy lòng suốt bao năm qua... và đang nỗ lực để vượt qua chúng.
"Cố lên nhé, Taku," Haruyuki thì thầm rồi đứng dậy.
Ở phía bên kia bàn, cậu thấy khuôn mặt ngủ say thơ ngây — dù thực tế cô bé không hề ngủ — của cô nhóc trong bộ đồng phục tiểu học. Trông cô bé lúc này thực sự chẳng khác nào một thiên thần. "Cảm ơn em," cậu nói với cô bé bằng tất cả lòng thành. Sau đó, cậu bước ra khỏi phòng cách ly sóng điện từ, đẩy cánh cửa dày cộp ra phía hành lang.
"Lối này. Nhanh lên." Một giọng nói vang lên ngay trên đầu khiến cậu giật mình ngước lên.
Đứng đó, không sai vào đâu được, chính là cô nhân viên đã mang đồ uống và bánh ngọt cho họ lúc nãy. Chiếc áo khoác phồng ở vai, váy dài, tất cả đều mang màu đỏ anh đào thẫm, bên trên là chiếc tạp dề trắng tinh khôi trang trí bằng ren cổ điển. Chiếc băng đô trên đầu và dải ruy băng mảnh trên ngực đều mang sắc đỏ tươi hơn bộ đồ. Nói ngắn gọn, trông cô ấy hệt như một nàng hầu (maid) bước ra từ truyện tranh. Nhìn gần, cô ấy trẻ hơn cậu tưởng; dáng người khá cao nhưng chắc vẫn đang là học sinh trung học. Tóc mái rẽ ngôi giữa hoàn hảo, phần tóc phía sau thắt bím dài quá vai. Khuôn mặt góc cạnh cùng đôi mắt một mí xếch nhẹ tạo cảm giác vô cùng sắc sảo.
Cô ấy muốn mình mau rời khỏi đây sao? Liệu Niko và Takumu cứ thế này có ổn không nhỉ? Haruyuki tự hỏi. Cậu cúi chào theo phép lịch sự rồi định lách qua hành lang để ra phía cửa hàng. Nhưng...
"Không phải lối đó," cô ấy nói, đồng thời túm lấy cổ áo khoác của cậu từ phía sau, kéo giật ngược đầu cậu lại. Cú sốc khi thấy một nhân viên tiệm bánh, lại còn diện đồ maid, mà hành xử bạo lực thế này càng nhân lên gấp bội khi nghe những lời tiếp theo.
"Ra lối sau. Đi theo tôi, Silver Crow."
"Cái—?!"
Thôi xong, mình bị lộ danh tính ở ngoài đời thực rồồồi! Cậu gào thét trong lòng và định bỏ chạy theo bản năng, nhưng cô ấy giữ cổ áo cậu quá chặt, khiến cậu chỉ tự làm mình nghẹt thở thêm. Cô ấy trông mảnh mai nhưng lực tay thực sự rất đáng sợ.
"Không cần phải chạy. Mà dù sao thì cũng muộn rồi," cô ấy nói bằng giọng trầm khàn, gần như không cảm xúc, khiến cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ ý định trốn chạy. Cậu quay người lại.
Nàng hầu nhìn xuống cậu với gương mặt hoàn toàn không biểu cảm rồi cuối cùng cũng buông cổ áo ra. "Scarlet Rain bảo tôi giúp anh điều tra," cô ấy thông báo với vẻ cực kỳ thản nhiên. "Tên tôi là Blood Leopard. Nếu muốn gọi tên, hãy gọi là Leopard, đừng gọi là Blood. Nếu muốn gọi tắt, hãy gọi là Pard, đừng gọi là Lep."
"Này... ừm... Làm ơn chờ một chút đã." Haruyuki cố gắng thốt ra được ngần ấy lời, trong khi bộ não đang hoạt động hết công suất để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Em không biết chi tiết đâu; đi mà hỏi người trong cuộc ấy! Hồng Vương Niko đã nói vậy ngay trước khi cậu đăng xuất. Lúc đó cậu cứ đinh ninh là "người trong cuộc" ở trong Thế giới Gia tốc. Nhưng hóa ra nàng hầu bằng xương bằng thịt này chính là người mà Niko nhắc tới: một Burst Linker thuộc Quân đoàn Đỏ — Prominence, đồng thời là nhân viên của tiệm này. Nói cách khác, đây không phải tiệm bánh bình thường mà là một kiểu căn cứ của Prominence.
Cậu vẫn còn đang lơ mơ thì Blood Leopard (biệt danh Pard) nói với vẻ mất kiên nhẫn: "Tôi đã đợi hai giây rồi đấy. Phần còn lại vừa đi vừa nghĩ." Rồi cô ấy xoay người, tà váy dài phấp phới, bước về phía cánh cửa ở cuối hành lang tối.
Haruyuki không còn cách nào khác, đành phải tuân lệnh người chị bí ẩn này.
Cánh cửa đó hóa ra là lối thoát hiểm phía sau, dẫn ra một nhà để xe cạnh tiệm bánh. Cô ấy cử động ngón tay, và cánh cửa cuốn hướng ra đường bắt đầu tự động mở lên. Blood Leopard có vẻ là kiểu người khá nóng nảy, cô ấy chỉ tay vào Haruyuki như thể không muốn lãng phí thêm một giây chờ đợi nào nữa.
"Đây là tất cả những gì Chủ nhân bảo tôi: Có một Burst Linker không hiện lên danh sách ghép cặp dù đang kết nối mạng nội bộ. Anh muốn tìm hiểu cách hắn làm điều đó. Hết rồi nhé?"
Cô ấy hỏi để xác nhận lại, Haruyuki gật đầu. "Đ-Đúng vậy, chính xác là thế."
"Tôi có nghe về việc đánh chặn danh sách, nhưng gần đây đang có tin đồn về một kẻ phá rối mạng nội bộ (local net troll)."
Nhận định đột ngột của cô ấy khiến Haruyuki bối rối, cậu vô thức rướn người tới trước. "Kẻ phá rối mạng nội bộ? Đó là cái gì?"
"Không rõ chi tiết. Nghe đâu trên một mạng lưới nhất định, tên Burst Linker này sẽ thách đấu anh, nhưng khi anh muốn đấu lại thì hắn đã biến mất khỏi danh sách."
"C-Cái 'mạng lưới nhất định' đó ở đâu?!"
"Akihabara."
Haruyuki chững lại trước câu trả lời ngắn gọn đó. "A-Akihabara? Đó là địa bàn của Quân đoàn Vàng mà—"
"Ừ." Haruyuki nhìn nàng hầu gật đầu như thể đó là chuyện hiển nhiên. Cậu nuốt nước bọt cái ực.
Mới chỉ ba tháng trước, do mưu đồ hiểm độc của Hoàng Vương Yellow Radio — kẻ đứng đầu Quân đoàn Crypt Cosmic Circus (CCC) — mà Hồng Vương Niko đã rơi vào cảnh khốn đốn khi bị hàng chục người phục kích. Haruyuki cùng các thành viên Nega Nebulus đã phải trải qua địa ngục đó cùng cô bé, nên có thể nói hiện tại, trong số sáu Quân đoàn lớn, Haruyuki là người bài trừ Quân đoàn Vàng gay gắt nhất.
Cậu rất muốn đi thu thập thông tin, nhưng lại không đủ dũng khí để dấn thân vào địa bàn quân địch. Nhưng đây không phải lúc để ngồi đây run rẩy. Có được manh mối ở Akihabara đã là một sự may mắn rồi. Nếu mình chỉ đến mấy khu vực xem đấu bình thường để hỏi thăm tin đồn thì chắc sẽ không gặp rắc rối gì đâu...
Nghĩ đoạn, Haruyuki cố gắng gom góp chút can đảm ít ỏi của mình.
Blood Leopard im lặng vài giây rồi chốt hạ bằng một câu cực kỳ ngắn gọn: "Được rồi. Đi thôi."
"Hả?"
...Đi á? Đến Akihabara? Với cô ấy? Trong bộ dạng này trên tàu điện sao...? Mắt cậu mở to đến mức mí mắt như muốn lộn ngược ra ngoài.
Cô ấy túm lấy cổ áo cậu, như muốn nói rằng cô chẳng rảnh để giải thích thêm, rồi sải bước vào nhà xe, tiếng ủng da nện cồm cộp trên nền bê tông.
Ngự trị ở đó là một chiếc mô tô điện khổng lồ dài ít nhất hai mét, tỏa ra một áp lực đầy uy lực. Hoàn toàn khác xa với mấy chiếc scooter điện chạy êm ru trên phố, thân xe được bao bọc bởi lớp vỏ khí động học màu đỏ đen mượt mà. Cặp bánh trước sau to bản đến kinh ngạc, được giữ bởi hệ thống treo cơ bắp trông như một bộ áo giáp. Thân xe thuôn dài và thấp, gần như bò sát mặt đất.
"Oa..." Cậu thốt lên một tiếng ngưỡng mộ đầy vô thức.
Pard vớ lấy một vật tròn trịa từ giá trên tường rồi ấn vào tay cậu. Cậu phản xạ cầm lấy và nhìn xuống: đó là một chiếc mũ bảo hiểm hở mặt màu đỏ.
"Hả?" Cậu đứng đờ ra đó, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Blood Leopard bước tới nhanh thoăn thoắt, giật lấy chiếc mũ rồi đội sụp lên đầu Haruyuki. Cô ấy khéo léo cài khóa dưới cằm cậu chỉ bằng một tay.
Bản thân cô ấy đội một chiếc mũ bảo hiểm kín mặt (full-face) màu đen đè lên dải băng đô, sau khi lắc nhẹ mái tóc bím thò ra dưới mũ, cô ấy lại túm cổ áo Haruyuki và ấn cậu ngồi xuống yên sau của chiếc xe phân khối lớn.
...Không đời nào. Không. Đợi đã. Chờ một chút.
Người chị lớn tuổi hơn chẳng thèm cho cậu lấy một giây để than vãn. Cô ấy leo lên xe, vẫn trong bộ đồ maid, nắm chặt tay lái bằng đôi bàn tay mảnh khảnh trong đôi găng da.
"Khởi động," cô ấy thì thầm — có vẻ là một lệnh bằng giọng nói, vì bảng điều khiển của xe ngay sau đó bừng sáng. Hệ thống treo trước sau phát ra tiếng rít khi bắt đầu điều chỉnh tải trọng.
Neurolinker của Haruyuki cũng tự động kết nối với CPU của xe, hàng loạt cửa sổ hiển thị tốc độ, pin và các thông số khác hiện ra trước mắt cậu. Cùng lúc đó, cậu nghe thấy giọng của Blood Leopard — không phải giọng thực mà là giọng truyền qua kết nối không dây.
"Bám chắc vào."
"Hả? Ơ, không, nhưng mà...," cậu kêu lên, nhưng hai bàn tay phía trước đã vươn ra nắm lấy tay cậu, kéo mạnh về phía trước, ép cậu phải ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai qua lớp tạp dề. Cô gái này rõ ràng không phải kiểu người thích ra lệnh lần thứ hai.
Biết là không thể chạy thoát, cậu đành buông xuôi, nhưng vẫn cố vớt vát chút hy vọng cuối cùng. "Ừm, chị định lái xe trong bộ dạng này thật ạ?"
"Thay đồ mất thời gian."
"Th-Thế còn cửa hàng thì sao?"
"Ca trực của tôi đến 5 giờ là hết. Còn câu hỏi nào nữa thì hỏi một lượt đi."
"...Hết rồi ạ."
"Được." Và nàng hầu thản nhiên vặn ga.
Cỗ máy đồ sộ lướt ra khỏi nhà xe, tiếng động cơ rít lên đầy uy lực từ khối mô-men xoắn cực đại.
Đồng hồ ở góc dưới bên phải tầm nhìn hiển thị 5 giờ 08 phút chiều. Cơn mưa đã tạnh từ lúc nào, những kẽ hở giữa các đám mây trôi về phía tây được nhuộm một màu cam rực rỡ.
À, mình để quên ô ở tiệm rồi. Thôi kệ, chắc Taku sẽ cầm hộ mình thôi. Haruyuki vẩn vơ nghĩ về những chuyện viển vông để trốn tránh thực tại trong khi chiếc xe điện lặng lẽ lăn bánh qua khu phố Sakuradai. Blood Leopard có vẻ là một tay lái rất an toàn, trái ngược với sự nóng nảy của cô ấy. Nhưng ngay khi cậu vừa bắt đầu thả lỏng, chiếc xe rẽ phải tại một giao lộ lớn để vào đường Kannana.
Rèèèèèèè!! Động cơ bên trong hai bánh xe gầm vang, kim đồng hồ tốc độ nhảy vọt lên. Ở khóe mắt, cậu có thể thấy tà váy dài của cô ấy bay phần phật. Áp lực gió tát thẳng vào mặt cậu qua lớp kính chắn của mũ bảo hiểm.
"Aaaaaaaa!!" Haruyuki hét toáng lên bằng giọng thật.
Chiếc xe mô tô khổng lồ với người lái là một nàng hầu và hành khách là một cậu nhóc cấp hai trong bộ đồng phục trường lao vút từ đường Kannana sang Mejiro, phóng thẳng về phía đông.
Mặc dù ngày nay, giới hạn tốc độ pháp lý cho xe máy và xe cá nhân là không thể phá vỡ. Hệ thống điều khiển đều trang bị bộ giới hạn tốc độ tự động theo từng cung đường. Nếu muốn chạy quá tốc độ, lựa chọn duy nhất là độ xe trái phép hoặc kích hoạt chế độ khẩn cấp để tạm thời tắt AI điều khiển. Tất nhiên, việc tắt AI mà không có lý do chính đáng là phạm pháp, nên kiểu gì cũng phải sẵn sàng đối mặt với cảnh sát.
Xe của Blood Leopard dĩ nhiên không độ cũng chẳng chạy chế độ khẩn cấp, bộ giới hạn được đặt ở mức tối đa 80km/h của đường Mejiro, nhưng họ vọt từ 0 lên tốc độ đó chỉ trong tích tắc. Lực quán tính (G-force) khổng lồ đè nặng lên cơ thể tròn trịa của Haruyuki, một cảm giác mà cậu chưa từng trải qua ở thế giới thực, khiến cậu suýt thì hét lên lần nữa. Và dường như chưa đủ khổ sở, cậu còn thấy bối rối vô cùng khi bụng mình cứ dính chặt vào tấm lưng mảnh dẻ của Pard.
May mà mình ngồi sau. Nếu ngược lại thì không phải là lưng, mà là cảm giác từ phía trước của cô ấy mất. Á, cái chuyện ngược lại đó chắc chắn không bao giờ xảy ra đâu.
Trong khi tâm trí cậu đang rối bời, chiếc xe rẽ vào đường vành đai ngoài tại Iidabashi, nơi khá đông đúc vào lúc hoàng hôn ở trung tâm thành phố. Những người lái xe điện và scooter xung quanh đều tròn mắt khi nhìn thấy chiếc mô tô của Blood Leopard. Cũng phải thôi, thời nay hiếm khi thấy một chiếc phân khối lớn thế này, huống hồ người cầm lái lại là một nàng hầu rực rỡ trong chiếc tạp dề trắng tinh, còn đèo thêm một cậu nhóc cấp hai mũm mĩm ở phía sau.
Không chịu nổi vô số ánh mắt đổ dồn vào mình khi đợi đèn đỏ, Haruyuki thu mình lại. "Ừm, chị ơi, em cảm thấy chúng ta nổi bật quá mức thì phải?" cậu nói qua truyền tin não bộ.
"Ừ." Pard trả lời như thể chẳng hề quan tâm.
Haruyuki cố gắng không lùi bước và tiếp tục: "V-Với lại chúng ta đang xông thẳng vào sào huyệt của CCC, hơi nguy hiểm ạ."
Lần này, câu trả lời của cô ấy dài hơn một chút. "Không sao. Chúng ta sẽ không nổi bật đâu."
"Hả?"
Nhưng cậu không nhận được thêm lời giải thích nào; cô ấy vặn hết ga ngay khi đèn xanh vừa bật. Một cú vọt như tia chớp. Haruyuki muốn nghẹt thở.
Sau khi chiếc xe tấp vào một hầm để xe ở rìa phía tây khu Akihabara và họ đi bộ vài phút, cuối cùng cậu cũng hiểu ý cô ấy.
Ngay khi bước ra con phố chính cắt ngang khu Thành phố Điện tử (Electric Town), ít nhất ba người phụ nữ trong bộ đồ hầu gái đã đập vào mắt Haruyuki. Tất nhiên họ không phải hầu gái thật — mà thực ra Blood Leopard cũng vậy thôi — mà có vẻ là nhân viên quảng cáo cho cửa hàng nào đó, đang tươi cười phát tờ rơi ảo cho người qua đường. Sự khác biệt duy nhất giữa họ và Pard là nụ cười trên môi.
"Em hiểu rồi." Cậu gật đầu đồng ý hoàn toàn và ngước nhìn thành phố tráng lệ không bao giờ ngủ.
Do cuộc tái quy hoạch đầu những năm 2000, khu vực này từng được thiết kế lại thành một khu phố thời thượng kiểu mới. Tuy nhiên, khi trung tâm bán đồ điện tử chuyển dịch sang Ikebukuro và Shinjuku, giá trị bất động sản sụt giảm, và trong cuộc suy thoái thời bấy giờ, các ngân hàng hoảng sợ và rút vốn hoàn toàn. Điều này dẫn đến việc phân chia quyền sử dụng đất, và đến những năm 2020, sự hỗn loạn của thế kỷ trước một lần nữa bao trùm nơi đây.
Giờ đây, vào năm 2047, vô số cửa hiệu nhỏ bé nằm san sát nhau kinh doanh đủ mọi thứ liên quan đến điện tử, mạng lưới và văn hóa phẩm phụ (subculture). Vì những ô cửa kính của các tòa nhà dọc phố lấp lánh ánh đèn neon rực rỡ hết mức có thể, nên chẳng có lấy một sự đồng nhất về màu sắc nào. Đứng ở Thành phố Điện tử vào ban đêm giống như đang đứng giữa một thiên hà với những cụm sao mang màu sắc nguyên bản dày đặc.
Nếu Haruyuki kết nối Neurolinker với mạng toàn cầu ngay lúc này và cho phép quảng cáo không giới hạn, tầm nhìn của cậu chắc chắn sẽ bị lấp đầy bởi vô số tờ rơi ảo quảng cáo giảm giá Neurolinker, linh kiện máy tính tự lắp ráp hay đủ loại phần mềm ứng dụng đến mức không nhìn thấy đường đi.
"Tuyệt thật." Khóe miệng cậu giãn ra trước sự lộn xộn thông tin mang đậm chất thế giới ảo hơn là đời thực này, thì bỗng nhiên cậu lại bị xách cổ áo lần nữa.
"Lối này." Blood Leopard có vẻ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cô ấy bắt đầu bước đi về phía bắc trên vỉa hè nườm nượp người mua sắm, lôi Haruyuki theo sau.
Cô ấy dẫn cậu đến một tòa nhà khá ồn ào nằm hơi chệch khỏi phố chính. Thoạt nhìn, cậu không biết đây là nơi gì. Một tấm biển neon ở lối vào ghi chữ QUADTOWER, nhưng bên trong thì đèn đuốc lờ mờ, bao trùm trong bóng tối. Những âm thanh điện tử chát chúa lọt ra ngoài, tiếng vang của vô số máy móc.
"Quadtower? Đây là nơi nào thế ạ?" Haruyuki hỏi với vẻ hơi sợ hãi.
"Arcade (Trung tâm trò chơi)," Pard trả lời, tiến thẳng vào tòa nhà không chút do dự. Họ đi xuống một cầu thang ngắn và ngay khi bước chân vào tầng hầm tối tăm, ý nghĩa của từ đó đã trở nên rõ ràng.
Nền bê tông thô kệch chật kín những cỗ máy chơi game "tiền sử", với màn hình CRT cũ kỹ và bảng điều khiển joystick đặt trong những thùng máy (cabinet) khổng lồ. Tiếng đấm đá, tiếng nổ và nhạc nền tuôn ra xối xả từ vô số loa, trong khi những người chơi ngồi trên ghế dài đang miệt mài bấm và đập vào bảng điều khiển, tạo ra những tiếng lạch cạch liên hồi.
Cậu đứng tựa vào tường kinh ngạc nhìn một người chơi ngồi ở một máy được đặt lưng đối lưng với một máy khác cùng loại — tạo thế đối kháng — đang thực hiện tư thế chiến thắng, trong khi khán giả xung quanh hò reo cổ vũ. Ở phía đối diện, một thanh niên đứng dậy với vẻ hối tiếc. Hóa ra người chơi đấu với nhau trên hai chiếc máy đó.
Một khán giả nhanh chóng chen vào chiếm chỗ của người vừa thua. Cô gái đó ăn mặc sặc sỡ như thể chính mình là một nhân vật trong game, rút từ túi ra một đồng xu 100 yên bạc và thả vào khe giữa bảng điều khiển.
"À, ra là vậy," Haruyuki lầm bầm với khuôn miệng khô khốc. "Arcade nghĩa là tiệm điện tử xèng... và mấy cái máy này là những trò chơi thùng từ thời xa lắc xa lơ!" Cậu tiếp tục hào hứng, nhưng Blood Leopard chỉ đáp lại ngắn gọn "Ừ" rồi lại bước tiếp.
Dù hiểu lý do họ đến đây và tính nghiêm trọng của tình cảnh mình đang gặp phải, cậu vẫn không nhịn được mà nghĩ mình muốn ngồi xuống chơi thử trò đối kháng kia một lần quá. Cậu chưa bao giờ chạm vào kiểu tay cầm lớn như thế, nhưng nếu nói về trò đối kháng 2D dùng tay cầm game pad thì cậu đã chơi nát bét ở nhà rồi.
Tuy nhiên, vấn đề đau đớn nhất là cậu chẳng có lấy một đồng tiền mặt kiểu cổ điển như đồng xu 100 yên nào trong túi hay trong cặp cả. Nếu lục lọi quanh đây chắc cũng thấy máy đổi tiền điện tử, nhưng nếu bị lạc mất Pard trong cái nơi rộng lớn và tối tăm này thì cậu tiêu đời — hay đúng hơn là cô ấy sẽ nổi trận lôi đình — nên cậu đành ngậm ngùi từ bỏ ý định.
Cuối cùng, sau khi muộn màng nhận ra sự thắc mắc về việc tại sao cô ấy lại đưa mình đến đây, Haruyuki đuổi theo bím tóc đang đung đưa trên lưng nàng hầu và tới một chiếc thang máy ở tận cùng bức tường bên trong. Họ bước vào buồng máy của cái thang máy cổ lỗ sĩ đáng sợ, nó bắt đầu rung lắc và kêu lạch cạch đi lên, dừng lại ở tầng bốn.
Phía sau cánh cửa mở ra là một không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, khác hẳn với tầng trệt. Thay vì các thùng máy chơi game, căn phòng này được lấp đầy bởi những buồng nhỏ (booth) ngăn cách bởi các tấm vách chắc chắn. Bức tường bên phải là một dãy máy bán nước tự động.
Nơi này thì Haruyuki thấy quen thuộc rồi. Một "dive café" (cà phê lặn), nơi cung cấp phòng riêng để người dùng thực hiện full-dive (lặn hoàn toàn) ngay giữa phố với giá rẻ. Các buồng có thể khóa lại, nên so với việc để mặc cơ thể thực ở nơi công cộng như nhà hàng hay quán cà phê bình thường, thì dive café an toàn hơn nhiều.
Dù vậy, nếu chỉ định đến dive café, cậu chắc chắn có vài cái gần nhà xe nơi họ để mô tô. Cậu tự hỏi tại sao phải lặn lội đến tận tòa nhà này. Pard nhanh chóng làm thủ tục ở quầy lễ tân vắng vẻ rồi rảo bước vào bên trong quán, khiến cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc lại chạy theo sau.
"Vào đi."
Cậu bị yêu cầu vào một buồng rõ ràng chỉ dành cho một người, nhưng Blood Leopard cũng bước vào ngay sau đó như thể đó là chuyện đương nhiên nhất trên đời. Lần này, cậu không thể nén nổi thắc mắc.
"Ừm, ở đây chỉ có một cái ghế thôi ạ."
"Hết buồng ghế đôi rồi. Ngồi ép vào là được," cô ấy trả lời không cảm xúc, đóng cánh cửa trượt lại. Cái khóa chắc chắn sập lại với một tiếng clack sắc gọn.
Vén tà váy dài, cô ấy ngồi xuống một bên của chiếc ghế ngả (recliner). Khi cô ấy nép sát thân hình mảnh mai sang tận mép, vẫn còn khoảng 40cm không gian trống trên ghế. Nhưng chừng đó chỉ vừa khít cho cái thân hình mũm mĩm của cậu. Cậu sẽ phải tự nhồi nhét mình vào đó.
"Ừm." Cậu định nói: "Em sẽ đi thuê phòng khác cho mình", nhưng nàng hầu đã chặn họng ngay lập tức.
"Không sao. Tôi không ngại việc một đứa nhóc ép sát vào mình đâu."
Nhưng em thì cực kỳ ngại đấy ạ!! Với lại xét theo yêu cầu đầu tiên để trở thành Burst Linker, chúng ta cùng lắm chỉ cách nhau 3 tuổi thôi mà!! cậu gào thét trong lòng, nhưng rồi vẫn đành cam chịu số phận và đặt mình xuống cạnh Blood Leopard, miệng lắp bắp: "E-e-em xin phép ạ." Cậu cố gắng bám lấy chỗ để tay, nhưng vẫn chỉ còn một khoảng cách khoảng 2 milimet giữa lồng ngực bọc tạp dề của cô ấy và đầu mũi của cậu.
Một mùi hương ngọt ngào tỏa ra, và khoảnh khắc cậu nhận ra đó là mùi kem tươi và dâu tây, cậu suýt thì ngất xỉu. Nhưng cậu vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, và nghe thấy tiếng cô ấy thì thầm sát bên mình đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở trên trán.

"Trước tiên, hãy thiết lập một avatar full-dive không liên quan gì đến con người thật của anh."
"Hả? À, vâng." Khởi động lại bộ não đang đình trệ, cậu nhanh chóng thao tác trên màn hình ảo và đổi avatar từ chú heo hồng vẫn dùng ở mạng nội bộ Umesato sang một chú thằn lằn xanh chưa từng dùng bao giờ.
"E-Em xong rồi ạ."
"Khi thực hiện full-dive, hãy lặn vào cổng truy cập có gắn nhãn 'Akihabara BG'."
"R-Rõ ạ."
"Được. Đếm ngược. Một, không."
Bình thường người ta phải đếm từ ba chứ!! Cùng lúc với ý nghĩ đó, câu lệnh đồng thời được thốt ra từ miệng cả hai.
"Direct link!" (Kết nối trực tiếp!)
Vút! Ý thức và cơ thể thực của cậu tách rời, Haruyuki rơi vào bóng tối.
Vài cổng truy cập hiện ra từ phía dưới. Vì hiện tại cậu đang ngắt kết nối với mạng toàn cầu, nên chúng đều thông qua mạng nội bộ do tòa nhà Quadtower vận hành. Giữa những dòng chữ lấp lánh như ĐỌC TRUYỆN TRANH THỎA THÍCH! và GAME ONLINE MIỄN PHÍ, đúng là có một nhãn dán không mấy nổi bật ghi AKIHABARA BG.
Khi cậu vươn bàn tay ảo về phía đó, tầm nhìn bị kéo mạnh vào và khoảnh khắc bị hút vào cổng tròn, cậu cảm thấy một chút trễ — cảm giác như đang có thứ gì đó được xác thực. Nhưng cảm giác di chuyển nhanh chóng quay trở lại, và cuối cùng, lòng bàn chân cậu chạm đất với một tiếng clank kim loại khô khốc.
Khi ngước khuôn mặt đang cúi xuống lên, cậu không thể biết mình đang ở trong một quán bar khổng lồ hay một câu lạc bộ hay là cái gì. Toàn bộ sàn và tường đều làm bằng những tấm thép và lưới sắt gỉ đỏ. Tâm điểm của không gian hình vuông là một kiểu giếng trời, và ở tầng một cùng tầng lửng bao quanh nó là những chiếc bàn thép trần trụi, thô kệch được xếp cách đều nhau. Cậu có thể thấy vài avatar ở các bàn trong bóng tối, có vẻ cũng vừa lặn vào quán cùng lúc với cậu. Họ lẩn khuất trong bóng tối, nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng của họ, có điều gì đó lóe lên trong cậu.
Đây không phải là Thế giới Gia tốc. Đây chỉ là một không gian ảo bình thường. Dẫu vậy, Haruyuki biết những người này đều là Burst Linker. Và cậu nhận ra chỉ những người có Brain Burst trong Neurolinker mới có thể kết nối vào mạng Akihabara BG này. Cậu nuốt nước bọt trong cái cổ họng thằn lằn xanh của mình vài lần rồi đưa mắt nhìn xa hơn.
Điều tiếp theo cậu chú ý là một màn hình bốn mặt lớn treo bằng dây xích từ trần nhà ngay giữa không gian rộng lớn. Quán bar khá tối nên cậu có thể nhìn rõ chữ trên màn hình ảo.
Hiển thị ở trên cùng là dòng chữ TODAY'S BATTLE (TRẬN ĐẤU HÔM NAY) bằng phông chữ gothic. Bên dưới là "18:00", có lẽ là thời gian. Và rồi là FROST HORN, LV5, 1.57 VS SLATE BOTTLE, LV4, 3.22. Chắc chắn là thông báo cho một cuộc đấu sắp tới. Nhưng cậu không thực sự hiểu những con số có phần thập phân sau cấp độ kia là gì.
"Ừm, nơi này..." Haruyuki cuối cùng cũng thôi nhìn quanh và bắt đầu nói khẽ với Blood Leopard đang đứng cạnh.
Avatar của cô ấy — một cách hợp lý nhưng cũng đầy bất ngờ — không còn mặc bộ đồ hầu gái nữa. Toàn bộ cơ thể được bao bọc trong một bộ đồ đua bằng da đen bó sát. Nhưng thay vì đầu người, cô ấy lại mang cái đầu của một loài thú họ mèo với bộ lông màu đỏ thẫm mượt mà. Đến lúc này, Haruyuki mới nhớ ra ý nghĩa tiếng Nhật của cái tên tiếng Anh Leopard (Báo).
Nàng báo đen liếc xuống avatar thằn lằn của Haruyuki bằng đôi mắt tỏa ra ánh vàng nhạt. "Akihabara Battle Ground. Thánh địa quyết đấu của các Burst Linker."
"Th-Thánh địa...?" cậu lặp lại trước khi một ý nghĩ lóe lên. "Vậy ra, Akihabara? Có nghĩa đây là căn cứ của Quân đoàn Vàng hay gì đó ạ?"
"Không. Đây là nơi trung lập duy nhất ở Akihabara. Đi theo tôi." Cô ấy bước đi, tiếng ủng vang lên trên sàn cứng, nên cậu cũng lạch bạch chạy theo.
Ở tận cùng của quán bar là một quầy lễ tân, dĩ nhiên cũng được làm bằng thép tấm. Blood Leopard ngồi xuống một chiếc ghế đẩu giữa quầy bằng một động tác mượt mà. Haruyuki leo lên chiếc ghế bên cạnh với cái thân hình thằn lằn ì ạch.
"Chào buổi tối, Người mai mối (Matchmaker)."
Một avatar ló mặt ra từ phía bên kia quầy khi nghe giọng nói trầm tĩnh của Pard, và Haruyuki ngay lập tức kêu lên trong lòng: Một người lùn (Dwarf)! Dáng người thấp đậm, râu ria xồm xoàm, đeo kính gọng sắt trên đôi mắt trũng sâu và một chiếc nơ khổng lồ quanh cổ... Trông ông ta hệt như một người lùn trong thần thoại, đến mức thật lạ là trên tay ông ta không cầm một cây rìu chiến.
Avatar người lùn nhìn đầu báo của Pard trước, nhướng một bên mày, rồi nhìn sang đầu thằn lằn của Haruyuki và hừ mũi. Sau đó quay lại nhìn Pard và cười nhe răng.
"Chà, đúng là một vị khách hiếm hoi. Bao nhiêu tháng rồi nhỉ, Leopard?" Một giọng baritone cực kỳ trầm, đúng chất giọng của người lùn. Nhưng người kết nối vào mạng này và điều khiển avatar cũng phải là một Burst Linker, nghĩa là dù có là bậc tiền bối đi chăng nữa, người này cũng không quá 17 tuổi. Nhưng có lẽ thật bất lịch sự khi để ý đến những chuyện như vậy.
Pard nhún vai nhẹ. "Tám tháng."
Người lùn, có vẻ tên là Matchmaker, cười lớn khiến bộ râu rung rinh. "Đoán là cô nhớ mấy vụ cá cược ở đây rồi. Hay là định kiếm chút tiền tiêu vặt?"
"Xin lỗi, hôm nay tôi không đến để đấu. Cũng không để đặt cược."
Nghe đến đây, Haruyuki phản xạ hỏi: "Đặt-Đặt cược?!"
Người lùn nhướng mày và dùng râu hất về phía màn hình trung tâm khổng lồ. "Nhóc thấy mấy con số kia chứ? Ý nhóc là trông chúng giống thứ gì khác ngoài tỷ lệ cá cược (odds) à?"
"Tỷ lệ cá cược..." Đúng như người lùn nói, chính xác là vậy. Con số 1.57 và 3.22 sau tên các đấu thủ không là gì khác ngoài tỷ lệ đặt cược. Vậy ra nơi này giống như một sòng bạc cá cược cho các cuộc đấu của Burst Linker.
"Ch-Chúng ta có thể đặt cược cái gì cơ chứ? Kh-Kh-Không lẽ là điểm gia tốc (Burst Point)?" cậu hỏi bằng giọng khàn đặc, và người lùn khịt mũi rõ to.
"Đồ ngốc. Để cho người ta cược điểm thì có mấy thằng khùng sẽ chơi láng rồi bị buộc gỡ cài đặt (forced uninstall) luôn à. Cược bằng tiền thật, dĩ nhiên rồi."
"T-Tiền thật..." Chuyện đó vẫn còn đầy rủi ro. Kiểu sòng bạc hoạt động lén lút này hoàn toàn là phạm pháp. Haruyuki há hốc mồm kinh ngạc, và Matchmaker bỗng cười toe toét.
"Nhóc có biết quý cô đầu báo ở đây đã kiếm được bao nhiêu không?"
"Đừng có cho cậu ta mấy cái ý tưởng sai lầm đó. Thứ duy nhất tôi kiếm được ở đây là tiền thắng trận; tôi chưa bao giờ đặt cược, và ngay cả khi thắng, cũng chỉ được 500 yên một trận thôi. Thấp hơn nhiều so với tiền lương đi làm của tôi."
"...5-500 yên," Haruyuki lặp lại, chết lặng.
Người lùn cười khoái chí. "Thì nó là vậy đấy. Tiền cược tối đa là ba trăm yên một trận. Chừng đó là vừa tầm với túi tiền của học sinh rồi."
"...R-Ra là vậy..." Haruyuki vừa mới kịp thở phào một chút thì Blood Leopard đã ngay lập tức kéo cậu trở lại với thực tại căng thẳng.
"Tán gẫu thế đủ rồi. Vào việc chính đi."
"Vẫn nóng tính như mọi khi nhỉ, Leopard. Nếu cô không đến đây để đấu hay đặt cược, thì cô đến đây làm gì?"
"Đến để lấy thông tin. Tôi muốn biết về kẻ phá rối mạng nội bộ... tên Burst Linker có khả năng chặn danh sách ghép cặp ngay cả khi đang kết nối mạng ấy."
Phản ứng của người lùn cực kỳ rõ rệt. Ngay khi nghe yêu cầu của Pard, một tia sáng sắc lẹm lóe lên trong mắt ông ta. Ông ta nhanh chóng liếc dọc theo quầy lễ tân để chắc chắn không có người lặn nào khác trong tầm nghe, rồi hạ giọng xuống thấp hơn nữa: "Cô nghe về vụ chặn danh sách ở đâu thế? Mấy lời đồn đại ngoài kia chưa chi tiết đến mức đó đâu."
Lần này, đến lượt đôi lông mày của Blood Leopard nhướng lên. "Ở đây tôi là người đặt câu hỏi."
"Hừm. Phải rồi. Vậy thì cô không cần trả tiền cho thông tin này đâu, chỉ cần kể cho tôi nghe chuyện của cô để trao đổi là được."
"Được, trong giới hạn có thể."
Matchmaker gật đầu dứt khoát, ông ta rướn người về phía mặt quầy thép, bắt đầu kể bằng chất giọng ồm ồm phát ra từ sâu trong bộ râu xồm xoàm. "Tên Burst Linker chặn danh sách ghép cặp đó à... Hắn đang là một vấn nạn cực lớn ở chốn hậu trường này đấy."
"Nghe này nhóc," người lùn quay sang nói với Haruyuki, người lần đầu đặt chân đến nơi này. "Akihabara BG là một mạng nội bộ. Cậu chỉ có thể kết nối vào đây từ bên trong trung tâm game Quadtower này thôi. Nếu muốn tham gia một trận đấu có đặt cược, cậu phải đến quầy này và đăng ký với tư cách là người chơi. Sau đó, hệ thống sẽ tính toán cấp độ và sự tương khắc để chọn ra đối thủ tối ưu, rồi hiển thị thời gian thi đấu cùng tỷ lệ cược lên màn hình trung tâm kia."
"Nếu muốn đặt cược, cậu bỏ ra tối đa ba trăm yên cho một trong hai người trước giờ khóa sổ. Sau đó, ngay trước thời điểm thi đấu, một trong hai đấu thủ sẽ thực hiện gia tốc, chọn đối thủ từ danh sách ghép cặp, và cuộc đấu bắt đầu. Cấu trúc cơ bản là vậy. Đơn giản đúng không?"
"Luật lệ lớn nhất ở cái mạng nội bộ này là: chỉ những người đã được ghép cặp mới được phép đấu với nhau. Kẻ nào phá luật, một gã bảo kê cực kỳ sừng sỏ sẽ ra tay hạ gục kẻ đó — dĩ nhiên là bằng một trận đấu — và tống cổ ra ngoài. Nơi này là Thánh địa của các đấu thủ. Ngay cả kẻ thống trị Akihabara là Hoàng Vương cũng không thể đụng vào bất cứ ai ở đây."
"Thế nhưng..." Sau khi hớp một ngụm chất lỏng từ chiếc ly vừa xuất hiện trên quầy, Matchmaker tiếp tục. "Khoảng một tuần trước, một gã thô lỗ đã xuất hiện và thách đấu một trong các đấu thủ ngay trước khi trận đấu chính thức bắt đầu. Hắn ta còn chẳng thèm đăng ký thi đấu. Akihabara BG được thiết lập để mọi người lặn đều phải trình ID khi kết nối lần đầu, nên ngay khi hắn xuất hiện lần nữa vào hôm nọ, gã bảo kê đã gia tốc để tống khứ hắn đi. Nhưng rồi sao cậu biết không? Hắn chắc chắn đang kết nối vào mạng nội bộ này, nhưng... tên hắn lại không hề có trên danh sách ghép cặp."
Haruyuki hít một hơi lạnh. Tình huống mà Matchmaker đang mô tả chính xác là những gì đang diễn ra tại mạng nội bộ của trường trung học Umesato.
Uống cạn ly nước màu hổ phách, người lùn đặt mạnh nó xuống mặt thép của quầy bar. "Hôm đó cũng vậy, tên khốn đó nhảy xổ vào trận đấu, hạ gục người chơi rồi đăng xuất một cách cực kỳ ung dung. Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa cũng thế. Hiện tại tôi đang phải lấp liếm với người chơi và khách hàng rằng đó là lỗi hệ thống đăng ký, nhưng tôi cũng sắp đến giới hạn rồi. Tin đồn về 'kẻ phá rối mạng nội bộ' đang lan nhanh như cháy rừng. Nếu tôi không ngăn được tên này lộng hành, đó sẽ là dấu chấm hết cho Akihabara BG."
"Ừm... cho em hỏi." Nuốt nước bọt cái ực, Haruyuki rụt rè hỏi: "Tên của Burst Linker không hiện trên danh sách đó là gì ạ?"
Cái tên mà người lùn thốt ra với vẻ bực dọc là: "Rust Jigsaw."
Không phải hắn. Haruyuki vô thức thở phào, nhưng nếu không phải là "hắn", thì cậu lại gặp một vấn đề khác. Điều đó có nghĩa là có nhiều hơn một Burst Linker sở hữu khả năng chặn danh sách giống như Nomi. Trong hệ thống Brain Burst, đặc quyền này là quá lớn.
Matchmaker cũng thì thầm những mối quan ngại tương tự. "Cậu không có quyền chọn đối thủ cho mình. Đó là nguyên tắc cơ bản của Thế giới Gia tốc. Cậu có thể chỉ muốn chọn những kẻ mà mình nắm chắc phần thắng, nhưng cậu không bao giờ biết được khi nào tên đó mới xuất hiện trên danh sách. Và trong khi chờ đợi 'con mồi' hoàn hảo đó, cậu có thể bị kéo vào một trận đấu với kẻ mà cậu cực kỳ kỵ rơ. Chuyện đó xảy ra như cơm bữa. Đó là lý do tại sao tất cả các Burst Linker chúng ta phải mài giũa kỹ năng và nỗ lực vượt qua điểm yếu của mình."
"Chính xác là như vậy ạ."
"Thế nên tên Rust Jigsaw này đang lợi dụng hệ thống của Akihabara BG để chọn bất cứ đối thủ nào hắn muốn. Hắn chỉ cần nhìn vào màn hình kia là biết được Burst Linker nào sẽ kết nối vào giờ nào. Việc còn lại chỉ là chọn kẻ mà hắn chắc chắn thắng rồi thách đấu ngay trước khi trận đấu bắt đầu. Tên khốn đó đã kiếm được hơn một trăm điểm chỉ riêng ở đây rồi. Với tư cách là Matchmaker... và là một Burst Linker, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này tiếp diễn." Kết thúc câu chuyện đầy cay đắng, người lùn trợn đôi mắt tròn xoe sau cặp kính gọng sắt nhìn Haruyuki và Blood Leopard. "Đó là đầu đuôi câu chuyện. Giờ đến lượt các người. Những kẻ đáng lẽ phải biết về việc Rust Jigsaw chặn danh sách chỉ có tôi và gã bảo kê, vậy các người nghe ngóng chuyện này ở quái đâu ra thế?"
"Dạ..." Haruyuki liếc nhìn Pard rồi ngập ngừng lên tiếng. "Chuyện này không liên quan đến nơi này ạ. Ở mạng nội bộ mà em thường kết nối, cũng có một Burst Linker khác với khả năng y hệt xuất hiện. Thế nên em mới nghĩ có lẽ ai đó ở Akihabara sẽ biết..."
"Cái gì? Cùng lúc đó lại có một đứa khác sao?! Chuyện này không thể là trùng hợp được." Người lùn rên rỉ nhẹ trước khi hỏi một câu hiển nhiên. "Mạng nội bộ đó ở đâu?"
"E-Em xin lỗi. Nó liên quan đến thông tin cá nhân ngoài đời thực của em nên..."
"Hả? Vậy hóa ra nãy giờ chỉ có mình lão già này là bô bô cái miệng thôi à?!"
"Matchmaker," Pard đột ngột lên tiếng cắt ngang. "Cấp độ và hệ của tên Rust Jigsaw này là gì?"
"Hửm? Cấp sáu, bằng với cô. Màu sắc thì đúng như cái tên của hắn: Màu rỉ sét (Rust). Cô với hắn cũng có điểm chung đó đấy, nhưng phong cách chiến đấu thì khác hẳn. Hắn chuyên săn lùng các hệ cận chiến, chừa lại những hệ tầm trung và tầm xa. Cô vốn thuần cận chiến, nói thật thì đối đầu với hắn là một sự tương khắc khá tệ đấy."
Pard là hệ cận chiến sao? Dù chị ấy thuộc Quân đoàn Đỏ, và cái tên "Blood" nghe cũng đầy sắc đỏ? Những lời tiếp theo của Blood Leopard đã thổi bay thắc mắc thoáng qua đó.
"Được rồi. Thay vì trả tiền cho thông tin, tôi sẽ làm thế này. Tôi và nhóc này sẽ đăng ký thi đấu với tư cách là một đội (tag team), và giới hạn đối thủ là các đội hệ tầm xa. Nếu ông hủy tất cả các trận đấu còn lại, Rust Jigsaw sẽ không còn ai khác để tấn công, và hắn buộc phải chọn chúng tôi làm con mồi cho ngày hôm nay."
"C-Cái-Cái gì cơ?!" Haruyuki suýt thì ngã nhào khỏi ghế đẩu, cậu vội vàng bám chặt lấy mặt quầy.
Người lùn lại nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ. "Leopard, cái danh của cô thì đủ làm mồi ngon rồi. Nhưng cái nhóc mới tò te này rốt cuộc là ai?"
"Có khi còn nổi tiếng hơn cả tôi đấy." Pard để lộ một nụ cười thoáng qua rồi thì thầm vào tai người lùn: "Nhóc này chính là cánh chim bạc (Silver Crow) của Nega Nebulus vừa tái sinh."
"Húuu!" Một tiếng huýt sáo nhẹ phát ra từ sau bộ râu của Matchmaker.
Haruyuki và Blood Leopard mở bảng menu của Brain Burst và đăng ký đối tác với nhau. Bằng cách này, khi một trong hai người bị thách đấu, cả hai sẽ tự động được kéo vào võ đài. Người ta có thể kiểm tra trên danh sách ghép cặp xem một Burst Linker có đang trong đội tag team hay không. Một Linker đơn lẻ có thể thách đấu một đội, nhưng ngược lại — một đội chủ động thách đấu một Linker đơn — thì dĩ nhiên là không thể.
Khi cái tên Blood Leopard và Silver Crow xuất hiện với tư cách là một đội trên màn hình lớn giữa quán bar, cả sàn đấu như bùng nổ trong sự náo động. Những tiếng hô hoán như: "Này! Leopard của bên Prominence ra trận kìa!" và "Sao cô ta lại lập đội với con quạ của bên NN?!" vang lên khắp nơi, và những con số tỷ lệ cược ngay lập tức nhảy múa liên hồi.
Họ rời khỏi quầy bar để đến một chiếc bàn mờ ảo trong góc. Haruyuki tranh thủ hỏi vài câu trong khi chờ đợi trận đấu bắt đầu. "Ừm, tại sao lại là đấu đội ạ? Tên Rust Jigsaw đó chỉ đi lẻ, hắn sẽ không dại gì lao vào đấu với hai người đâu, đúng không chị?"
"Không hẳn đâu." Pard khẽ lắc đầu sau khi chạm chiếc ly cocktail vào khuôn miệng báo. "Sự chênh lệch cấp độ được tính dựa trên tổng điểm của đội chứ không phải trung bình cộng. Nếu hắn thách đấu đơn, hắn sẽ không mất quá nhiều điểm nếu thua, nhưng nếu thắng, hắn sẽ vơ vét được một mống khổng lồ. Rust Jigsaw có vẻ là kẻ thèm khát điểm số, nên khả năng cao hắn sẽ coi chúng ta là con mồi béo bở. Danh tiếng của tôi vốn là hệ cận chiến, mà Jigsaw lại chuyên săn hệ cận chiến, nên về mặt tương khắc hắn chẳng có bất lợi gì. Và còn..." Đến đây, cô ấy đưa đôi mắt vàng rực nhìn Haruyuki rồi im lặng một nhịp trước khi tiếp tục. "Có tin đồn rất lớn rằng anh không còn bay được nữa. Nếu Rust Jigsaw biết điều đó, khả năng hắn tấn công sẽ còn cao hơn."
Sự quan tâm mà Blood Leopard dành cho việc cậu mất đi đôi cánh — dù chỉ là thoáng qua — khiến Haruyuki cảm thấy vừa khó lòng đối mặt, vừa có chút ấm lòng. Cậu vội vàng nói: "Đúng vậy. Nếu hắn hạ gục em ngay lập tức, thì trận đấu sẽ trở thành một chọi một với chị."
Khẽ gật đầu, Pard lại đưa ly lên môi, và Haruyuki cũng bắt chước theo, nuốt ực ly cocktail ảo của mình. Cậu nhăn mặt vì cái vị kỳ quái của nó trong khi suy nghĩ.
Giả sử nếu tên Rust Jigsaw này có liên hệ với Dusk Taker, hắn chẳng có lý do gì phải lo lắng về việc chạm trán Silver Crow ở đây cả. Suy cho cùng, Dusk Taker chính là kẻ đã tước đoạt đôi cánh và khiến mình yếu ớt như thế này.
Cậu kiểm tra thấy vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ đấu và hỏi câu tiếp theo. "Ngoài ra... có lẽ em đang lo xa, nhưng... ngay cả khi Rust Jigsaw không hiện trên danh sách ghép cặp, việc hắn kết nối vào mạng nội bộ này nghĩa là ngoài đời thực, hắn phải đang ở đâu đó trong tòa nhà Quadtower này chứ nhỉ?"
"Đúng."
"Vậy chúng ta có thể làm gì đó để tìm ra danh tính thật của hắn không ạ?"
Pard khẽ nhún đôi vai bọc da thú. "Từ tầng trệt đến tầng ba là trung tâm game, từ tầng bốn đến tầng sáu là dive café. Vào giờ này có hàng trăm người ở đây, mật độ cực kỳ cao, nên việc nhận diện hắn sẽ rất khó khăn. Nhưng..."
"N-Nhưng?"
"Có thể sẽ có một cách."
"C-Cách nào ạ?!"
"Tôi sẽ giải thích sau. Quan trọng hơn là..." Cơ thể Pard trên ghế sofa chuyển động mượt mà, đưa khuôn miệng báo lại gần tai thằn lằn của Haruyuki. Cô thì thầm nhỏ đến mức không một người lặn nào khác có thể nghe thấy: "Chừng nào kẻ thù còn chưa sử dụng nó, anh tuyệt đối không được dùng Hệ thống Tâm Ý (Incarnate System)."
Cậu giật mình rồi gật đầu. "V-Vâng," cậu không nhịn được mà nói thêm. "Hồng Vương cũng đã nói vậy. Nhưng... tại sao lại thế ạ? Em cảm thấy không công bằng khi chỉ một bên được dùng sức mạnh đó. Nó quá mạnh. Nhưng nếu đối thủ là kẻ phá vỡ luật lệ của Brain Burst—"
"Không, không phải vì lợi ích của đối thủ đâu. Mà là vì chính anh đấy."
"Hả?"
Nhắc mới nhớ, Niko cũng nói đại ý như vậy phải không nhỉ? cậu nghĩ.
Pard xích lại gần hơn nữa, cô nhìn thẳng vào mắt Haruyuki từ một khoảng cách cực ngắn. "Tâm Ý được sinh ra từ lỗ hổng trong trái tim anh. Khi anh rút sức mạnh từ đó, anh cũng sẽ bị cái lỗ đó kéo vào từng chút một. Nếu anh thất bại trong cuộc kéo co đó, anh sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối dưới đáy sâu."
"B-Bóng tối?"
"Ý chí của Chrome Disaster đời đầu — kẻ đã để Tâm Ý chạy loạn — chính là thứ đã tạo ra bộ Giáp Tai Ương (Armor of Catastrophe) bị nguyền rủa mà anh đã chiến đấu. Các Vương đều biết điều đó, đó là lý do tại sao họ đã cố gắng giữ bí mật về sự tồn tại của Hệ thống Tâm Ý suốt bao nhiêu năm qua."
Haruyuki lại cứng người một lần nữa. Tâm Ý, ý chí được tạo ra từ hy vọng khởi nguồn từ một sự khuyết thiếu cốt yếu — Hồng Vương Niko cũng đã nói như vậy. Và rằng bạn không thể học được Tâm Ý trừ khi đối diện với những vết sẹo tâm hồn của chính mình.
"Nhưng," Haruyuki chậm rãi nói, như thể đang tự nhủ với bản thân hơn là với Blood Leopard, "người đầu tiên dạy em về Tâm Ý đã nói rằng thứ tạo ra ý chí chính là sức mạnh của ước nguyện. Rằng phía bên kia của những vết sẹo tâm hồn chính là hy vọng."
"Tôi nghĩ điều đó cũng đúng," nàng báo đỏ thì thầm, khẽ thở ra một hơi. "Nhưng cũng giống như chính Brain Burst vậy, Hệ thống Tâm Ý cũng có hai mặt. Phía bên kia của hy vọng là tuyệt vọng. Khi anh đuổi theo sức mạnh đó, anh chắc chắn sẽ phải đánh đổi thứ gì đó làm học phí. Người thầy của anh chắc cũng không ngoại lệ đâu."
Ngay lập tức, trong tâm trí Haruyuki hiện lên hình ảnh Sky Raker ngồi trên chiếc xe lăn bạc. Đôi chân mà cô ấy đã mất đi, đôi chân mà cô ấy sẽ không bao giờ có lại được nữa. Cậu chớp mắt liên hồi trước khi lên tiếng, nửa như đang suy nghĩ: "Dẫu vậy, em vẫn muốn tin tưởng. Vào ý chí... vào sức mạnh của ước nguyện. Không... vào Brain Burst, thứ đã cứu rỗi em."
Blood Leopard im lặng một hồi lâu, một điều khá hiếm thấy ở cô, dường như cô định nói điều gì đó. Cuối cùng, cô giãn ánh mắt sắc sảo của mình ra và thì thầm vào tai cậu, gần như là một nụ hôn. "Tôi hiểu rồi. Đúng như Rain đã nói. Anh... có lẽ anh có thể thay đổi Thế giới Gia tốc này—"
Tuy nhiên, cậu đã không được nghe hết câu đó.
Chỉ còn hơn một phút nữa là đến giờ thi đấu chính thức ghi trên màn hình, tai Haruyuki bỗng tràn ngập âm thanh khô khốc của một tia sét đánh. Sau đó, dòng chữ thông báo sự xuất hiện của một kẻ thách đấu bùng lên sắc đỏ rực, choáng ngợp cả tầm nhìn của cậu.
0 Bình luận