Thứ Tư, ngày 17 tháng Tư.
Vào rạng sáng ngày hôm đó — cũng là cột mốc nửa chặng đường chuyến tham quan của khối chín trường Umesato — Haruyuki đã mơ thấy Kuroyukihime sau một khoảng thời gian dài. Nhưng giấc mơ này không giống những lần trước, không phải kiểu khiến cậu tiếc hùi hụi vì không thể ghi hình lại. Trái lại, nó mang một sắc thái hoàn toàn đối lập.
Trong mơ, Kuroyukihime không xuất hiện với diện mạo đời thực mà khoác trên mình hình hài Avatar học đường, hoàn chỉnh với đôi cánh bướm lấp lánh sau lưng. Gấu váy ren đen khẽ lay động khi chị lướt nhẹ qua những tán cây trong một khu rừng rậm rạp.
Haruyuki lúc này là chú lợn hồng, đôi chân ngắn tũn ra sức guồng thật nhanh để đuổi theo cánh bướm đen ấy. Chàng công chúa tiên tử đưa tay trái ra như đang vẫy gọi, nhưng bóng dáng ấy cứ xa dần, nửa đi nửa bay.
Kuroyukihime-senpai! Tiếng hét của Haruyuki vang vọng đầy lạ lẫm giữa rừng sâu. Làm ơn đợi em với!
Nhưng Kuroyukihime không dừng bước. Thỉnh thoảng chị ngoảnh lại, nở một nụ cười bí ẩn trên làn môi đỏ thắm, nhưng rồi hình bóng ấy lại bị che lấp sau những thân cây cổ thụ rêu phong. Cuối cùng, tất cả những gì cậu có thể thấy chỉ là hoa văn màu hồng ngọc trên đôi cánh đen tuyền. Và rồi, cả sự lấp lánh đó, cả những tia lửa bập bùng ấy, cũng dần tan biến vào bóng tối.
Đừng bỏ rơi em. Đừng… đừng để em lại một mình! Cậu gào lên, nhưng không có lời hồi đáp. Có phải vì em đã mất đi đôi cánh không? Vì thế nên chị mới rời bỏ em? Chị không cần em nữa sao?
Vẫn là một sự im lặng đáng sợ.
Đột nhiên, một điểm trên lưng cậu nhói lên đau đớn, cơn đau nhanh chóng định hình và quằn quại dữ dội. Rắc! Cậu cảm thấy thứ gì đó đâm xuyên qua Avatar của mình từ bên trong. Đó không phải cánh. Nó là một thứ gì đó đen ngòm, mỏng và dài như một cái đuôi mọc ra từ lưng cậu. Nó vặn vẹo giữa không trung, vắt qua vai, cong lại như lưỡi liềm rồi duỗi thẳng ra như một ngọn giáo.
Từ sâu trong cánh rừng, một âm thanh ẩm ướt, đầy điềm gở vang lên.
Haruyuki loạng choạng chạy vòng quanh để đuổi theo cái đuôi của chính mình. Sau khi lách qua gốc cây thứ n, khung cảnh trước mắt bỗng mở ra. Trên thân cây xù xì to lớn đến kinh ngạc, một cánh bướm đen lấp lánh bị ghim chặt bởi một chiếc đinh mảnh. Cái đuôi quái dị mọc ra từ lưng Haruyuki đã đâm xuyên qua một bên cánh lớn của Kuroyukihime, đóng đinh chị vào thân cây.
Trong trạng thái tư duy bị kìm hãm một cách kỳ lạ, Haruyuki đứng trước cánh bướm và ngước nhìn. Gương mặt tái nhợt, đẹp mong manh ấy không còn biểu cảm gì rõ rệt. Đôi lông mày hơi nhíu lại, đôi mắt nhìn xoáy vào Haruyuki.
“Chính vì chị có đôi cánh đó.” Haruyuki nghe thấy một giọng nói nhuốm màu tăm tối thốt ra từ miệng mình. “Vì có cánh, nên chị có thể bay đi bất cứ khi nào chị muốn.”
Cánh tay trái của cậu tự cử động. Từ bao giờ, bàn chân lợn hài hước đã biến thành những móng vuốt bạc đen đúa. Những đầu ngón tay sắc nhọn tỏa ra ánh sáng tà ác, tóm lấy rìa đôi cánh đen nhánh đang đập một cách vô vọng.
Cậu chỉ khẽ dùng lực, phần dưới bên phải của bốn chiếc cánh đã bị giật phăng khỏi gốc. Những mảnh cánh ngay lập tức biến thành cát đen khô khốc, trôi tuột khỏi tay Haruyuki.
Thêm một chiếc nữa.
Lại một chiếc nữa.
Đến một lúc, đầu của Kuroyukihime gục xuống nặng nề, tứ chi buông thõng vô hồn.
“Giờ thì chị sẽ không đi đâu được nữa,” Haruyuki nói khi với tay tới chiếc cánh cuối cùng. “Chị sẽ bị nhốt trong bóng tối này mãi mãi. Cùng với em.”
“Giống hệt như em vậy.”
Khoảnh khắc cậu bứt chiếc cánh cuối cùng, thân hình mảnh mai của Kuroyukihime đổ sụp vào lòng cậu. Cậu siết chặt lấy chị bằng những móng vuốt bạc đen.
Nhưng chỉ một giây sau, ngay cả cơ thể đang ép sát vào ngực cậu cũng vỡ tan thành những hạt mực đen ngòm, tuôn xuống sàn với một tiếng soạt khô khốc, tạo thành một đống cát nhỏ dưới chân cậu—
“Aaaaa!”
Haruyuki bật dậy trên giường, tiếng thét làm cổ họng cậu đau rát. Tim cậu đập liên hồi như tiếng chuông báo động, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, miệng khô khốc.
Cậu chớp đôi mắt còn kèm nhèm vì ngái ngủ, quan sát đôi bàn tay mình trong ánh sáng xám xịt xuyên qua rèm cửa. Đương nhiên, chẳng có bộ móng vuốt đáng sợ nào cả, chỉ có mười ngón tay múp míp. Cậu nắm chặt tay, ấn mạnh nắm đấm lên trán.
Khác với cơn ác mộng sau khi mới có Brain Burst sáu tháng trước, ký ức về lần này rõ mồn một đến từng chi tiết nhỏ nhất. Và điều đáng sợ hơn cả là cậu đã tháo Neurolinker trước khi đi ngủ. Nghĩa là giấc mơ vừa rồi không hề có sự can thiệp của chương trình; nó được nhào nặn hoàn toàn từ những suy nghĩ và ký ức của chính Haruyuki.
“Kuroyukihime-senpai,” cậu lầm bầm với giọng khàn đặc, khẽ lắc đầu. “Em chưa bao giờ muốn làm điều gì như thế cả. Em… em chỉ là…”
Em chỉ muốn chúng ta mãi bên nhau, chỉ vậy thôi.
Haruyuki vội vàng với lấy chiếc Neurolinker trên kệ đầu giường và quàng vào cổ. Sau khi kết nối hoàn tất, cậu liếc nhìn đồng hồ. 6 giờ 15 phút sáng. Sớm hơn hẳn giờ thức dậy thường lệ, nhưng cậu chẳng còn chút cảm giác buồn ngủ nào. Sức lực như bị rút cạn, cậu khẽ ra lệnh “Full Dive”.
“Direct Link (Kết nối trực tiếp).”
Phòng ngủ tối mờ biến mất, bóng tối lan tỏa từ phía bên kia của luồng sáng rạng ngời. Theo lực hấp dẫn ảo, Haruyuki rơi xuống và tiếp đất trên một bề mặt phẳng, lạnh lẽo, màu xám. Một vài cửa sổ bán trong suốt với các nhãn như TIỆN ÍCH CÔNG CỘNG hay BAN QUẢN TRỊ CHUNG CƯ hiện ra xung quanh với tiếng ping sắc gọn. Không gian thuần chức năng này chính là bảng điều khiển chính của mạng lưới gia đình nhà Arita.
Sau một lúc nhìn chằm chằm vào bàn tay phải tròn trịa của Avatar chú lợn, Haruyuki thầm ra lệnh bằng giọng nói: “Lệnh: Dive Call (Cuộc gọi ảo). Số: 01.”
Một hộp thoại mở ra trước mắt cậu: MỘT CUỘC GỌI ẢO SẼ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỚI ĐỊA CHỈ ĐÃ ĐĂNG KÝ 01. XÁC NHẬN? Cậu gạt bỏ chút do dự cuối cùng và nhấn nút YES.
Có nhiều chế độ liên lạc hai chiều bằng Neurolinker. Phổ biến nhất là Voice Call (gọi thoại) — trò chuyện bằng giọng nói như điện thoại di động cũ. Video Call cũng khá thịnh hành. Trái lại, Dive Call — nơi cả hai dùng Avatar để trò chuyện trong không gian ảo — chỉ được dùng trong những trường hợp đặc biệt. Lý do rất đơn giản: Không phải lúc nào người nhận cũng có thể lập tức vào trạng thái Full Dive. Thông thường, người ta phải gửi thư hoặc gọi thoại hẹn trước, và hầu hết công việc đều có thể giải quyết qua những cách đó.
Thế nên việc Haruyuki yêu cầu một cuộc gọi ảo vào giờ này, lại hoàn toàn không báo trước, là một hành động khá vô lý. Dù vậy, cậu khao khát được gặp chị ngay lập tức. Không chỉ là nghe giọng nói hay nhìn một hình ảnh phẳng, mà là được cảm nhận chị bằng cả năm giác quan. Cậu cảm thấy như một phần trong mình sẽ biến chất nếu không làm thế.
Dòng chữ CALLING chớp nháy tám, chín lần, và ngay trước khi chuyển sang chế độ để lại tin nhắn, nó đổi thành CONNECTING.
Các cửa sổ xung quanh biến mất trong một tiếng vút. Một giọt ánh sáng trắng xuất hiện giữa không gian xám xịt, theo sau là hàng loạt hạt sáng ngưng tụ thành hình hài một Avatar.
Cộp! Gót giày cao gót chạm sàn, nàng công chúa tiên tử với đôi cánh bướm đen lấp lánh chớp mắt chậm rãi vài cái trước khi nhận ra chú lợn hồng đang đứng cách đó không xa. Chị mỉm cười dịu dàng.
“Chào em. Buổi sáng tốt lành, Haruyuki.”
Dù được chào đón bằng giọng nói mượt mà, êm ái ấy, Haruyuki vẫn không thốt nên lời. Cậu sợ rằng bóng hình mảnh mai trước mắt sẽ lại tan thành cát bụi. Cậu dụi mắt thật mạnh.
Nhưng đương nhiên, chẳng có sự biến mất nào cả. Haruyuki sực tỉnh và vội vàng lên tiếng.
“A, ừm, chào buổi sáng, Kuroyukihime-senpai. Thực sự… thực sự em xin lỗi. Đột ngột gọi Dive Call cho chị vào lúc sớm thế này…”
“Không sao đâu. Chị cũng vừa thức dậy và đang phân vân không biết có nên ngủ tiếp hay không.” Chị mỉm cười lần nữa rồi quan sát xung quanh. “Nơi này đơn giản thật đấy. Nhưng đúng là phong cách của em, luôn ưu tiên giảm tải dung lượng dữ liệu.”
“Dạ, không, đó là…”
Thiết lập mặc định của Dive Call là người gọi sẽ đưa đối phương vào không gian ảo mà họ đang ở. Vì Haruyuki gọi từ khu vực chính của mạng gia đình, nên cậu đã lỡ mời Kuroyukihime vào cái thế giới trống huơ trống hoác, đến một chiếc ghế cũng không có này.
“Em xin lỗi! Em sẽ đổi bối cảnh ngay đây!” Cậu cuống quýt mở bảng menu, lướt qua các bộ bối cảnh mình đã lưu, nhưng toàn là những nơi khô khan: tàn tích chiến trường, boong tàu chiến…
Kuroyukihime nhìn cậu cuống cuồng đổ mồ hôi hột với vẻ hóm hỉnh. Cuối cùng, chị vỗ tay nhẹ nhàng: “Có lẽ hơi nặng dữ liệu một chút, nhưng em cho phép chị tải một bối cảnh của chị lên nhé? Chị muốn dùng thử bộ chị mới mua hôm qua.”
“Ôi! Dạ! Chắc chắn rồi ạ! Chị cứ tự nhiên!”
Haruyuki gật đầu lia lịa, Kuroyukihime mỉm cười rồi đưa tay phải lên, lướt trên bảng menu nhanh thoăn thoắt như đang chơi đàn piano.
Một thanh tiến trình hiện ra trước mắt Haruyuki. Một bộ bối cảnh đang được gửi từ Neurolinker của Kuroyukihime tại Okinawa xa xôi qua mạng lưới toàn cầu. Vì tệp tin lớn, phải mất năm giây để nhận và hai giây để giải nén. Khi thanh tiến trình biến mất, một luồng ánh sáng mạnh mẽ — không, đó là ánh mặt trời — đổ xuống đỉnh đầu cậu, xóa tan sự trống rỗng lạnh lẽo.
Thay vào đó là một khung cảnh miền Nam đầy màu sắc khiến cậu tỉnh hẳn cả người. Có lẽ là một ngôi đền: Những bức tượng sư tử đá bảo hộ (Shisa) phủ đầy rêu phong đặt hai bên lối mòn ngắn. Những hàng cọ bao quanh, và cuối con đường là những bậc thang đá dẫn xuống dưới. Xa xa, cậu có thể thấy biển xanh ngăn ngắt.
Khi cậu quay lại, một ngôi đền nhỏ màu đỏ thẫm hiện ra. Bên cạnh cậu, Kuroyukihime bật chiếc ô trang trí của mình lên che cho cả hai. Như có một nút thắt được mở ra, tiếng ve kêu râm ran từ khắp nơi tràn về, và Haruyuki hít một hơi thật sâu bầu không khí mang mùi nắng.
“Chúng ta ngồi đằng kia trò chuyện nhé?”
Chị chỉ tay về phía những bậc thang nhỏ ngay trước đền. Cậu gật đầu đồng ý. Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân, Haruyuki ngồi xuống cạnh chị. Trong chốc lát, cậu chỉ mải mê ngắm nhìn khung cảnh vừa lạ lẫm vừa thân thuộc ấy.
Dù đây là không gian ảo từ dữ liệu kỹ thuật số, nó không chỉ là những mảng đa giác có sẵn. Những tượng Shisa, những cây cọ — mọi vật thể đều được tạo ra dựa trên cảnh thực được chụp bằng camera siêu phân giải. Loại bối cảnh tái hiện chi tiết danh lam thắng cảnh này hiện đang là món quà lưu niệm tiêu chuẩn cho các chuyến du lịch.
Haruyuki, người chưa bao giờ rời khỏi đảo Honshu, huống chi là xuống tận Okinawa, hoàn toàn quên mất mình là người gọi điện, cứ thế ngơ ngẩn ngắm nhìn. Kuroyukihime kiên nhẫn ngồi bên cạnh, cho đến khi chị khẽ đằng hắng một tiếng.
“Mặc dù về cá nhân, chị hoàn toàn không có ý kiến gì nếu cứ cùng em ngắm cảnh thế này…”
Haruyuki giật mình quay sang nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng công chúa bên cạnh, cuối cùng cũng nhớ ra mục đích của cuộc gọi sớm này.
“A, dạ! Em… em xin lỗi!”
“Không cần phải xin lỗi đâu. Chị chỉ tự hỏi không biết em có chuyện gì gấp không thôi.” Chị nhìn cậu, mỉm cười.
Haruyuki nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn. Đó là cậu thực sự chẳng có việc gì quan trọng cả. Chỉ là cậu đã gặp một giấc mơ lúc rạng sáng, một giấc mơ vô cùng kinh hoàng…
Đột nhiên, cảm giác giật phăng đôi cánh của chị trong cơn ác mộng sống dậy trong đôi bàn tay, cậu nhăn mặt, nắm chặt tay và cúi gằm mặt xuống.
Như thể chiếc Neurolinker đã moi từ sâu thẳm tâm trí cậu những lời lẽ mà vùng ngôn ngữ của não bộ không kịp xử lý, cậu thốt ra: “Dạ… ừm, em thấy cô đơn.” Trong trạng thái chưa hoàn toàn ý thức được mình đang nói gì, Haruyuki để phiên bản ảo của mình tự lên tiếng. “Vì không được gặp chị. Việc phải xa chị lâu như thế này thật sự rất khó khăn. Nên là, ừm…”
Khu rừng ảo quanh cậu bỗng trở nên im lìm. Cậu không biết liệu hiệu ứng tiếng ve đã dừng lại hay não bộ cậu đang tự chặn âm thanh môi trường. Sau một khoảng lặng dài, câu trả lời cậu nhận được rất ngắn gọn.
“Chị cũng vậy.”
Đôi vai của chú lợn hồng khẽ run lên. Cậu rụt rè ngước nhìn gương mặt tái nhợt đang khẽ nhăn lại của chị.
“Chị cũng thấy cô đơn lắm, Haruyuki.”
Kuroyukihime không thể ngăn được nụ cười xen lẫn nỗi niềm, chị đưa cả hai tay ôm chặt lấy má Haruyuki. “Đây là lần đầu tiên một tuần lễ trôi qua lại cảm thấy dài đến thế, dù chị đã từng thực hiện vô số lần Full Dive liên tục trong Thế giới Gia tốc với thời gian dài hơn thế nhiều. Chị muốn quay về Tokyo để gặp em ngay lập tức.”
“…Em cũng vậy.”
Ngay khi cậu thốt ra lời đó, Kuroyukihime cắn chặt môi. Chị kéo đầu Haruyuki áp vào ngực mình.
Một mùi hương ngọt ngào và hơi ấm dịu dàng, rạng rỡ — thứ không thể có được trên mạng nội bộ của trường Umesato (vì cảm giác xúc giác ở đó bị hạn chế tối đa) — chạy dọc hệ thần kinh của Haruyuki. Bình thường cậu sẽ hoảng hốt và cứng đờ người như khúc gỗ, nhưng lúc này, bị thôi thúc bởi nỗi khát khao mãnh liệt, cậu như mê muội đưa tay ôm lấy cơ thể mảnh mai của chị.
Làm ơn hãy về đi. Đó là điều cậu muốn nói. Làm ơn hãy về và cứu em như chị vẫn luôn làm.
Trong khoảnh khắc đó, Haruyuki nhận ra mình đã bị dồn nén đến giới hạn như thế nào. Dù cậu có chiến đấu tuyệt vọng đến đâu, kẻ thù — Dusk Taker — vẫn đứng sừng sững như một bức tường thép đen đúa đang nhạo báng nỗ lực của cậu, một bức tường mà nắm đấm mảnh khảnh của Silver Crow không thể đâm xuyên hay leo qua.
Nhưng cậu không thể nói ra điều đó.
Không chỉ vì Chiyuri. Mà còn vì chính cậu, cậu phải chiến đấu với kẻ thù này đến cùng bằng chính sức mạnh của mình. Đầu hàng tuyệt vọng và dùng Kuroyukihime làm chỗ dựa khi chị đang đi tham quan thì chẳng khác nào những gì cậu đã làm trong giấc mơ kia.
“Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi, đúng không chị?” Haruyuki cuối cùng cũng lên tiếng với giọng khàn đặc. “Chỉ còn ba ngày nữa thôi.”
“Ừm. Đúng thế,” Kuroyukihime đáp lại, và sau khi dùng hết sức ôm cậu một lần cuối, chị buông tay. Đôi mắt đen lóng lánh, chị nhìn thẳng vào mắt cậu em lớp dưới ở khoảng cách rất gần.
“Haruyuki…”
Chị gọi tên cậu với vẻ lo lắng, như thể đã khám phá ra điều gì đó trong đôi mắt ấy.
Nhưng Haruyuki đã huy động mọi chút sức mạnh tinh thần để nặn ra một nụ cười. “Ừm, em thực sự muốn chị có những ngày cuối của chuyến đi thật vui vẻ,” cậu nói trước khi chị kịp lên tiếng. “Em xin lỗi vì đã gọi chị đột ngột thế này.”
“Không đâu, nếu em không gọi thì chị cũng sẽ gọi cho em thôi. Chị rất vui khi được gặp em, dù chỉ là qua Avatar. Chị sẽ mua cho em một món quà lưu niệm thật xịn ngoài đời, nên hãy chờ nhé.” Mỉm cười rạng rỡ, Kuroyukihime đứng dậy, bước đi trên nền sỏi. Chị xoay tròn chiếc ô, đóng nó lại và mở cửa sổ menu.
Chị nhấn nút DISCONNECT, và ngay cả khi hình bóng chị đã tan thành những hạt sáng biến mất, Haruyuki vẫn ngồi lặng yên đó. Tiếng ve kêu to hơn, như muốn quét sạch những tàn dư cuối cùng của cơn ác mộng trong tim cậu.
Sau bữa sáng với ngũ cốc và sữa, cậu gọi vọng vào phòng ngủ của mẹ báo rằng mình đi học. Mở cửa căn hộ, cậu đón nhận bầu trời chì xám xịt, ảm đạm.
Tập trung vào các biểu tượng bên trái màn hình ảo, cậu nhấn vào phím tắt báo thời tiết. Khả năng mưa là 72% sau 12 giờ 40 phút chiều. Cậu lùi lại một bước, lấy chiếc ô màu xám nhạt cạnh tủ giày rồi bước ra ngoài.
Chiếc ô có lẽ là một trong những vật dụng hàng ngày giữ nguyên cấu trúc cơ bản lâu nhất. Có chăng chỉ là vải ô đã đổi sang loại không phân hủy, chống nước tốt hơn, và khung ô làm bằng carbon cường độ cao.
Thầm nghĩ rằng những ngày mưa sẽ vui hơn nếu chiếc ô của mình có chức năng đóng tự động như cái ô của Avatar Kuroyukihime, Haruyuki bước dọc hành lang và vào thang máy. Khi thang máy đang đi xuống và dừng lại chỉ sau hai tầng, Haruyuki có một linh cảm gần như chắc chắn.
Và đúng như dự đoán, đứng sau cánh cửa vừa mở ra là Chiyuri Kurashima.
Chạm ánh mắt cậu, đôi mắt mèo to tròn của Chiyuri dao động như thể đang do dự. Dù bình thường cậu ấy sẽ nhảy bổ vào với một câu “Chào buổi sáng!” đầy năng lượng, nhưng giờ đây đôi giày đen của cậu ấy vẫn đứng yên bất động; cậu ấy không hề nhúc nhích.
Vài giây trôi qua, và ngay khi cửa định đóng lại, Haruyuki phản xạ nhấn nút OPEN bằng tay trái. Cậu bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào mặt cậu ấy, tay vẫn giữ nút.
Ngay khi tiếng chuông cảnh báo sắp vang lên, cậu ấy mới hạ mắt xuống và lặng lẽ bước vào.
“Cảm ơn. Chào buổi sáng,” cậu ấy nói khẽ khi Haruyuki buông nút bấm.
“Chào buổi sáng,” cậu đáp lại bằng giọng thì thầm, liếc nhìn chiếc ô màu đào nhạt mà cậu ấy cầm bên tay trái. Cậu ấy đứng xa cậu hơn hẳn so với mọi khi trong thang máy đang di chuyển.
Kể cả khi đã ra khỏi thang máy từ lâu, những lời lẽ đáng lẽ phải thốt ra vẫn lấp đầy não bộ Haruyuki. Dù Seiji Nomi có nói gì, cậu cũng không cần phải nghe theo hắn. Nếu hắn đe dọa cậu bằng đoạn video quay lén trong phòng tắm, hắn cũng chẳng dám dùng nó đâu. Vì ngay giây phút hắn hủy hoại Haruyuki bằng đoạn video đó, Haruyuki có thể công khai thông tin đời thực của Nomi trong Thế giới Gia tốc và kéo hắn chết chùm theo.
Nhưng cậu cũng hiểu rõ rằng Chiyuri có lẽ sẽ không đồng ý với kiểu “răn đe bằng sự hủy diệt lẫn nhau” này. Nếu điều đó đồng nghĩa với việc cậu sẽ bị đuổi học vì một tội danh cực kỳ nhục nhã — thậm chí có khả năng bị bắt giữ — cậu ấy sẽ làm bất cứ giá để tránh kết cục đó. Thậm chí, ví dụ như, bị ép trở thành Healer riêng của Dusk Taker và chống lại Haruyuki cùng Takumu trong Thế giới Gia tốc. Bởi vì họ là bạn. Bởi vì họ là những người bạn thanh mai trúc mã đã bên nhau rất, rất lâu ngoài đời thực. Đối với Chiyuri, đó là điều quan trọng nhất, là thứ cần được bảo vệ bằng mọi giá.
“Chiyu.” Haruyuki gọi tên người bạn thuở nhỏ bằng một giọng nhỏ đến mức tưởng như bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ êm ái của thang máy đang đi xuống.
Đôi vai nhỏ nhắn của cậu ấy run lên, nhưng đôi môi vẫn mím chặt. Cậu nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt chiếc ô của cậu ấy. Cậu muốn nắm lấy nó, kéo cậu ấy về phía mình, nhưng những lời định nói lại kết lại thành một khối nóng hổi nghẹn ở cổ họng.
Vậy nên Haruyuki chỉ đứng yên đó, cơ thể như bám rễ vào sàn thang máy cho đến khi cảm giác giảm tốc nhẹ nhàng bao trùm lấy cậu. Cửa mở, Chiyuri rảo bước nhanh về phía lối ra mà không hề ngoảnh lại.
Cảm giác như vừa bị cướp mất người bạn thân nhất chỉ trong chớp mắt, Haruyuki lủi thủi đến trường, đầu cúi thấp, hệt như lúc đi bộ về nhà ngày hôm qua.
Thứ Tư hàng tuần, cậu thường ghé cửa hàng tiện lợi mua cuốn tạp chí truyện tranh yêu thích, nhưng hôm nay cậu chẳng còn tâm trạng nào và cứ thế đi thẳng.
Vừa cảm thấy niềm vui len lỏi từ cuộc gọi ảo với Kuroyukihime, vừa đau đớn vì không thể nói chuyện được gì với Chiyuri, cậu bước tới con đường dẫn vào trường — nơi vắng vẻ hơn bình thường khoảng một phần ba vì khối chín đã đi tham quan — và cuối cùng bước qua cổng trường trung học Umesato trong dáng vẻ co rùm lại. Chiếc Neurolinker tự động kết nối với mạng nội bộ của trường, và nhật ký điểm danh, thời khóa biểu, thông báo và nhiều thứ khác hiện lên tách, tách, tách bên phải tầm nhìn. Ở cuối danh sách, cậu thấy dòng chữ: THÔNG TIN QUAN TRỌNG: CÁ NHÂN bằng màu đỏ và khẽ nhíu mày.
Sau khi thay giày ở sảnh, kìm nén cảm giác về một điềm chẳng lành đang đến gần, cậu chạm ngón tay vào dòng chữ đó. Shp! Nội dung tin nhắn mở ra, những ký tự font Mincho nghiêm nghị hiện lên trước mắt:
“Học sinh Haruyuki Arita, số hiệu: 460017, lớp 8-C: Ngay khi đến trường, em hãy trình diện tại phòng tư vấn ở tầng một dãy nhà học chung.
— Koji Sugeno, giáo viên chủ nhiệm lớp C”
Tim cậu ngừng đập trong một giây. Cậu tự hỏi liệu Nomi có thực sự nộp đoạn video đó cho nhà trường hay không. Tuy nhiên, cậu nhanh chóng nhận ra tin nhắn được gửi từ giáo viên chủ nhiệm. Nếu Sugeno-sensei có bằng chứng rõ ràng như đoạn video, mọi chuyện đã vượt xa mức một buổi phỏng vấn giáo viên; ban giám hiệu chắc chắn sẽ vào cuộc. Có lẽ Sugeno gọi cậu lên chỉ dựa trên linh cảm cá nhân của ông ta thôi.
Vừa cố đoán xem điều gì đang chờ đợi mình, Haruyuki vừa đi ngang qua cầu thang dẫn lên lớp học, đôi bàn tay nắm chặt ướt đẫm mồ hôi lạnh, hướng về phòng tư vấn ở tầng một. Vừa đi, cậu vừa mở cơ sở dữ liệu học sinh trên mạng nội bộ và tìm kiếm những từ khóa đại loại như “cẩm nang khi bị giáo viên gọi lên văn phòng” như một nỗ lực cứu vãn cuối cùng.
Và hóa ra, đã từng có một bài viết về đúng chủ đề đó trên báo trường vài năm trước, Haruyuki đọc nó với sự ngỡ ngàng và biết ơn.
Khi đến trước phòng tư vấn, cậu nhanh chóng kiểm tra xem có học sinh nào khác xung quanh hành lang không, tuân theo bước đầu tiên của cuốn cẩm nang. Sau đó, cậu hít một hơi thật sâu trước cánh cửa màu xám và nhấn nút vào phòng hiển thị trong tầm nhìn. Hệ thống xác thực danh tính, và khóa cửa mở ra với một tiếng cạch.
Cậu mở cánh cửa — dĩ nhiên là không tự động — và nhìn vào trong. Sugeno-sensei đã có mặt trong căn phòng nhỏ hẹp đó. Ông đang ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ ở một chiếc bàn dài, hai tay khoanh trước ngực như muốn khoe ra bắp tay vạm vỡ.
“Em đến rồi à? Vào đi.” Lời chào đón từ giáo viên dạy tiếng Nhật trẻ tuổi này chẳng mấy thân thiện.
Kìm nén khao khát muốn đóng sầm cửa chạy mất, Haruyuki thận trọng bước vào phòng và chào giáo viên bằng một câu “Em chào thầy” lí nhí.
Sugeno thở dài vẻ than phiền, nhưng có lẽ đã suy nghĩ lại cách tiếp cận, ông ngậm miệng và bắt đầu lại. “Chào em. Ngồi xuống đây.”
Không thể nói “Dạ thôi, em đứng được rồi”, cậu không còn cách nào khác là phải tuân lệnh và ngồi vào chiếc ghế chỉ định, chỉ cách Sugeno đúng một khoảng tay.
“Arita này.” Một nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt rám nắng, thầy giáo quay sang nhìn cậu với ánh mắt không hẳn là lườm nhưng cũng chẳng phải chỉ là nhìn, rồi đột ngột nhếch mép cười. “Sự thật là, trông thầy bây giờ thế này thôi, chứ hồi còn đi học, thầy chẳng được lòng các bạn nữ chút nào đâu.”
“Dạ…?”
“Thật đấy. Thầy hồi đó ở trong đội Judo mà. Thầy cứ ghen tị mãi với mấy cậu bên đội bóng đá. Thay bạn gái như thay áo vậy.”
Cậu sững sờ nhìn Sugeno đang gật đầu đồng ý với chính mình. Những gì thầy vừa nói sai quá sai ở ít nhất bốn khía cạnh, cậu lẩm bẩm trong đầu. Ý thầy là giờ thầy đẹp trai rồi, dân Judo thì không có bồ, dân bóng đá thì đào hoa, và quan trọng nhất là thầy mặc định em không được con gái thích.
Ngay cả khi thầm thừa nhận điểm cuối cùng là đúng, Sugeno vẫn tiếp tục màn độc thoại của mình.
“Chính vì thế thầy hiểu rằng đôi khi, mọi chuyện trở nên quá sức đối với một cậu thiếu niên ở độ tuổi của em, Arita. Thầy hoàn toàn hiểu được… Này, Arita?” Lúc này, thầy giáo tạo ra một vẻ mặt kiểu “cứ tin tưởng ở thầy” bằng đôi lông mày rậm và gật đầu sâu sắc. “Nếu có điều gì em muốn nói với thầy, bất cứ điều gì em cần phải nói, em có thể nói ngay bây giờ, tại đây. Thầy hứa thầy đứng về phía em, Arita. Em thấy sao?”
“……” Choáng váng hơn nữa, Haruyuki chỉ biết nhìn chằm chằm vào mặt ông ta trong vài giây. Cuối cùng, cậu cũng thu thập đủ tâm trí để hình thành câu chữ. “Dạ, ừm.”
“Ồ! Chuyện gì thế? Em cứ nói hết cho thầy nghe!”
“Dạ… Trước khi em nói bất cứ điều gì, em muốn ghi âm cuộc trò chuyện này.” Điều thứ hai trong cuốn cẩm nang là phải đảm bảo mình có ghi âm, nhưng ngay khi lời nói thốt ra khỏi miệng, Haruyuki đã hối hận cay đắng.
Đôi mắt Sugeno trợn tròn, và khuôn mặt ông — từ cổ đến má đến chân tóc — đỏ rực lên. Khi vẻ mặt “người anh trai đáng tin cậy” cuối cùng cũng bong tróc và rơi rụng mất, Haruyuki tưởng như nghe thấy tiếng uỵch của nó trên sàn nhà.
“Thế này là có ý gì hả Arita?! Ý em là em không tin tưởng giáo viên của mình sao?!” Người thầy giờ đây trông thật đáng sợ hét lên, đôi lông mày dựng ngược, khiến Haruyuki run rẩy sợ hãi.
Nhưng không còn đường lui nữa. “Dạ không, chuyện này không liên quan đến việc tin tưởng ai cả,” cậu lầm bầm. “Chỉ là học sinh có quyền pháp lý được ghi âm một cuộc phỏng vấn một-đối-một với giáo viên.”
“Pháp lý gì?! Quyền gì?!” Sugeno hét lên bằng một giọng nói không mấy phù hợp với tư cách giáo viên, và đập mạnh tay xuống chiếc bàn dài.
“Em không hiểu là thầy đang nói chuyện vì lợi ích của chính em sao?! Chuyện này càng kéo dài thì kết cục dành cho em càng tệ thôi! Ngay bây giờ, vẫn còn cơ hội để không phải báo cảnh sát—”
Cắt ngang lời thầy giữa chừng là cảnh Haruyuki đang loay hoay với màn hình ảo để kích hoạt chế độ Ghi âm trong sự tuyệt vọng tột cùng. Vì cậu không làm việc cho báo trường, cậu cần sự đồng ý của đối phương để ghi âm cuộc hội thoại. Trong tầm nhìn của Sugeno lúc đó, sẽ hiện ra một nút bấm yêu cầu ông cấp quyền ghi âm. Nếu ông nhấn NO lúc này, nhật ký hệ thống sẽ ghi lại rằng ông đã từ chối một yêu cầu hợp pháp. Sugeno nhìn trừng trừng vào khoảng không, sục sôi phẫn nộ, nhưng cuối cùng ông cũng nhấc một ngón tay lên và nhấn vào không trung.
Trong tầm nhìn của Haruyuki, biểu tượng REC bắt đầu nhấp nháy, kèm theo thông báo quá trình ghi âm đã bắt đầu. Tuy nhiên, cậu chẳng còn chút gan dạ nào để mà đắc ý, cậu thu mình lại hết mức có thể khi Sugeno bắt đầu lên tiếng lần nữa.
“Arita, hãy trả lời thầy một điều… làm ơn.” Giọng Sugeno giờ đây đanh lại và trầm hơn. “Ngày 14, Chủ nhật vừa rồi, tại sao một người như… Tại sao em lại đến trường, khi em chẳng tham gia câu lạc bộ hay đội nhóm nào cả?”
Có vẻ như việc ghi âm cuộc trò chuyện hiệu quả hơn mình tưởng.
“Để gặp bạn em trong đội Kendo ạ,” Haruyuki trả lời ngay lập tức, dù giọng hơi lí nhí, và Sugeno bỗng lặng người đi. Ông ta hẳn phải biết Takumu (bên đội kendo) và Haruyuki là bạn thân, và việc Takumu có mặt tại trường vào Chủ nhật cũng đã được ghi nhận trên mạng nội bộ. Thực tế, lý do ban đầu Haruyuki đến trường hôm đó đúng là để gặp Takumu.
Thế nhưng Sugeno vẫn lấn tới, thái dương giật giật liên hồi: "Chỉ có thế thôi sao? Em dám khẳng định mình tuyệt đối không còn lý do nào khác không? Nhìn thẳng vào mắt thầy mà trả lời."
Thầy ấy có lẽ không phải người xấu, Haruyuki nghĩ thầm. Dù mình không tin là hai bên có thể thấu hiểu nhau. Cậu ngước lên, nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của Sugeno: "Thực sự chỉ có vậy thôi ạ. Em có thể khẳng định điều đó."
Sau một cú thở dài thườn thượt nghe như tiếng quạt tản nhiệt cỡ lớn, Sugeno buông xuôi: "Được rồi, thầy hiểu. Vậy em đi đi."
Haruyuki nhanh chóng đứng dậy: "Vâng, thưa thầy!" Cậu đáp bằng giọng lớn nhất kể từ khi bước vào phòng. Cậu bước nhanh tới cửa, chỉ mở hé vừa đủ để lách người chuồn ra ngoài.
Khi đã thoát ra hành lang, cậu hít một hơi thật sâu nhất có thể trước khi tắt chế độ ghi âm, kiểm tra kỹ tệp âm thanh đã được lưu rồi mới rảo bước về lớp. Miễn là không có bằng chứng mới nào xuất hiện, đoạn ghi âm này về cơ bản là bằng chứng công khai cho sự trong sạch của cậu. Tuy nhiên, cuộc đối đáp vừa rồi chắc chắn đã khiến Sugeno cực kỳ ác cảm với cậu. Chẳng có lợi lộc gì khi biến giáo viên thành kẻ thù, và đó cũng không phải phong cách của Haruyuki, nhưng bắt cậu phải nhận tội đặt camera giấu kín chỉ để làm hài lòng Sugeno trong khi cậu không hề làm gì thì rõ ràng là chuyện không tưởng.
Thế nhưng, Haruyuki vừa leo cầu thang vừa suy ngẫm. Cái bẫy mà Nomi giăng ra, ngay cả khi hắn chưa dùng đến đoạn video chí mạng kia, nó vẫn đang tạo ra một hiệu ứng thẩm thấu đáng sợ, như một loại độc dược ngấm dần. Bởi vì Nomi đã thực sự dám mạo hiểm để đặt một chiếc camera nhỏ ở đó.
Kết quả là, một vụ quay lén trong phòng tắm nữ đã thực sự xảy ra, và Haruyuki nghiễm nhiên trở thành nghi phạm số một vì đã xuất hiện tại trường vào Chủ nhật dù chẳng thuộc đội nhóm nào. Chẳng lẽ Nomi đã tính toán xa đến mức này? Không, không thể nào.
Lắc đầu xua tan ý nghĩ đó, Haruyuki mở cửa lớp ngay một phút trước khi tiếng chuông đầu tiên vang lên. Ngay lập tức, cậu cảm nhận được điều gì đó không ổn. Tiếng xì xào náo nhiệt trong lớp bỗng khựng lại, âm lượng sụt giảm chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"......?" Cậu nhìn quanh, nhưng không gian buổi sáng trong lớp đã nhanh chóng trở lại vẻ bình thường như mọi khi. Cậu lách qua những nhóm học sinh đang túm năm tụm ba tán gẫu về các chương trình trực tuyến và thể thao để về chỗ ngồi của mình.
Vừa treo túi lên móc bàn và khẽ thở phào một cái, biểu tượng VOICE CALL (gọi thoại) đã nhấp nháy ngay giữa tầm mắt. Người gọi là... Takumu. Haruyuki kìm nén ý định quay lại nhìn cậu bạn đang ngồi phía cuối lớp, cậu nhấn vào biểu tượng.
"Haru, có chuyện lớn rồi."
Trước lời mở đầu đột ngột đó, Haruyuki suýt chút nữa đã bật thốt thành lời, nhưng kịp trấn tĩnh để trả lời bằng ý nghĩ (Neurospeak): "Hả? Chuyện... chuyện gì mà đường đột vậy?"
"Có một tin đồn rất quái gở về cậu đang lan truyền đấy."
Cuộc gọi đột ngột bị cắt đứt. Cùng lúc đó, một tiếng chuông vang lên bên tai. Chuông vào học — điều đó có nghĩa là mọi hoạt động liên lạc thời gian thực giữa các học sinh hiện giờ đều bị cấm. Phải đến giờ nghỉ trưa mới có thể gọi điện lại. Theo quy định, cậu có thể gửi tin nhắn văn bản trong trường hợp ngoại lệ, nhưng việc trao đổi không liên quan trực tiếp đến bài học là vi phạm nội quy trường.
Cậu định đứng dậy đi thẳng xuống chỗ Takumu để hỏi cho ra lẽ, nhưng đúng lúc đó cửa trước mở ra và Sugeno bước vào, buộc cậu phải từ bỏ ý định. Dù rất nóng lòng muốn biết chuyện gì, nhưng cậu tự nhủ nếu đó là chuyện cấp bách phải nói ngay lập tức, họ luôn có thể trò chuyện trong một trận đấu gia tốc (Duel). Nếu chính Takumu cũng không làm thế, thì chờ đến giờ nghỉ tiếp theo chắc cũng không phải sai lầm lớn.
Nghĩ đoạn, Haruyuki đứng dậy cùng các học sinh khác, cúi chào giáo viên mà không hề chạm mắt.
Nhưng ngay khi tiết học vừa kết thúc, hai nam sinh đã tiến đến đứng trước bàn Haruyuki đúng lúc cậu đang định soạn tin nhắn cho Takumu. Cậu cứng đờ người theo phản xạ rồi ngước mặt lên. Cả hai đều là bạn cùng lớp, nhưng cậu chỉ nhớ tên của cậu bạn bên phải. Cậu khá chắc đó là Ishio, cầu thủ chính thức của đội bóng rổ nam.
"Arita," Ishio nói, khẽ hất cái đầu trông rất người lớn trên một thân hình cao lớn đến khó tin so với tuổi của Haruyuki. "Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng cho bọn này xin vài phút được không?"
Chẳng biết từ lúc nào, cả lớp đã chìm vào im lặng. Nhưng sự im lặng này không mang sắc thái ngạc nhiên. Thay vào đó, nó tràn ngập một bầu không khí đồng thuận, cứ như thể các bạn cùng lớp đã mong chờ cảnh tượng này từ lâu.
Ishio nhìn Haruyuki đang chết trân, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi tiếp tục bằng một giọng trầm đục đang trong thời kỳ vỡ giọng: "Tao không muốn nói chuyện khó nghe ở ngay đây. Và tao biết mày cũng không muốn thế, đúng không Arita?"
Haruyuki cảm thấy bụng mình thắt lại. Chuyện khó nghe. Nghe những lời đó, trong đầu cậu chỉ hiện ra duy nhất một thứ. Vụ quay lén. Điều đó có nghĩa là Ishio, cậu bạn bên cạnh, và có lẽ là cả lớp — mà cậu không hề hay biết — đã tin chắc rằng Haruyuki chính là thủ phạm.
"A... tớ... tớ...," Haruyuki lầm bầm khàn đặc. Cậu dáo dác tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh, và ánh mắt cậu dừng lại ở chỗ ngồi chéo phía trước — Chiyuri.
Cô bạn thuở nhỏ của cậu đang ngồi đó, đầu cúi gầm, mắt nhắm nghiền, đôi nắm đấm siết chặt trên mặt bàn như đang cố gắng chịu đựng một điều gì đó.
Dù đang đối mặt với khủng hoảng, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Chiyuri, cậu đã nghĩ: Ngay lúc này, người đang khiến Chiyu đau khổ là mình, chứ không phải Nomi. Chính sự ngu ngốc của mình đã kéo cả bọn vào chuyện này. Nếu mình cứ tỏ ra thảm hại ở đây, Chiyu sẽ càng khó xử hơn. Vậy nên, ít nhất mình cũng phải tỏ ra mạnh mẽ. Dù chỉ là giả vờ thôi cũng được.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi đứng bật dậy, chiếc ghế va vào sàn kêu lạch cạch. "Được thôi, đi thôi," cậu đáp ngắn gọn. Một bên lông mày của Ishio nhướng lên kinh ngạc. Nhưng cậu ta gật đầu, vẻ mặt không đổi và bắt đầu bước đi. Cậu bạn còn lại đi sau, khiến Haruyuki trông chẳng khác nào một tù nhân đang bị áp giải.
Cậu thấy một học sinh từ từ đứng dậy phía cuối lớp. Là Takumu.
Cậu bạn của cậu, với chiều cao không kém gì Ishio, nheo đôi mắt sắc sảo sau cặp kính và định bước tới. Haruyuki dùng tay phải ngăn lại và khẽ lắc đầu.
Tớ ổn. Tớ có thể tự mình giải quyết chuyện này.
Họ không đang gọi thoại nên Takumu không thực sự nghe thấy những lời đó, nhưng cậu ta vẫn nghiến răng và ngồi xuống. Tiếng Ishio mạnh tay mở cửa vang dội trong lớp học tĩnh lặng.
Họ đưa cậu đến một nơi mà Haruyuki vốn chẳng lạ lẫm gì — rìa phía tây của sân thượng. Vì tiết một vừa mới kết thúc nên trên này không có học sinh nào khác. Hồi lớp bảy, gần như ngày nào Haruyuki cũng bị ép phải mang bánh và nước lên đây cho mấy tên đầu gấu. Những ký tự ức sống động về thời gian đó ùa về, Haruyuki định đi về phía bóng râm của tháp anten — địa điểm quen thuộc cho mọi vụ bắt nạt. Nhưng Ishio ngăn lại: "Ở đây được rồi."
"Nhưng chỗ này vẫn nằm trong tầm quan sát của camera an ninh đấy," cậu đáp lại, chớp mắt liên tục.
"Tao không quan tâm," Ishio gắt gỏng. Cậu ta thọc cả hai tay vào túi quần đồng nghiệp, tựa lưng vào lan can thép cao rồi tiếp tục: "Arita, mày vừa bị Sugeno gọi lên văn phòng đúng không?"
Biết ngay mà. Cả lớp đã biết chuyện rồi. Đây chính là "tin đồn quái gở" mà Taku định nói. Cậu đã cố gắng cẩn thận, nhưng chắc hẳn một học sinh nào đó đã nhìn thấy cậu bước vào phòng tư vấn. Nhưng tin tức lan nhanh đến mức này... Cứ như thể có ai đó đang cố tình phát tán nó vậy. Đoạn, Haruyuki tự nhắc mình rằng đây không phải lúc để nghĩ vẩn vơ, cậu nhìn thẳng vào Ishio và cậu bạn đứng gần đó rồi khẽ gật đầu: "Đúng thế."
"Vậy là mày đúng không? Đứa đặt camera trong phòng tắm nữ?"
"Không!" Lần này, câu trả lời của cậu vang lên tức thì.
Ishio nhìn xuống Haruyuki đang lắc đầu lia lịa rồi đưa tay xoa mái tóc ngắn cũn cỡn gần như cạo trọc của mình.
"Chà," cậu bạn còn lại lên tiếng lần đầu tiên. "Mày đâu thể nói 'Chính là tao' được, phải không? Nhưng nghe này, tao không nghĩ nhà trường lại gọi một học sinh lên mà không có bằng chứng đâu. Làm thế thì rắc rối to cho họ mất."
Chỉ là do ông thầy Sugeno nóng tính thôi! Ổng thậm chí còn nổi điên về quyền lợi với pháp luật gì đó nữa kìa! Cậu có thể khẳng định sự trong sạch của mình bao nhiêu tùy thích, nhưng cậu biết họ sẽ không tin, nên lựa chọn tốt nhất là giữ im lặng.
Ishio bước tới một, hai bước áp sát Haruyuki. "Mày được thả về sau khi bị gọi lên, nên tao đoán là họ nghi ngờ nhưng chưa có bằng chứng?" cậu ta nói gần như thì thầm. "Nhưng vấn đề là, tao không thể bỏ qua chuyện này chỉ vì không có bằng chứng." Ishio đột ngột túm lấy cà vạt của Haruyuki và kéo mạnh về phía mình. Haruyuki phải đối diện sát nút với đôi mắt tràn đầy giận dữ của cậu ta. "Nghe cho kỹ đây. Bạn gái tao đã ở trong phòng tắm khi họ tìm thấy cái camera đó. Cô ấy đã bị sốc nặng. Hôm qua cô ấy phải nghỉ học, và hôm nay cũng vậy!"
Đến nước này, hành vi của Ishio đã vi phạm nghiêm trọng nội quy trường. Nhưng cầu thủ bóng rổ này gạt phăng cậu bạn đang định can ngăn, và vung nắm đấm phải lên một cách đầy phô trương. "Tao không thể cứ thế mà bỏ qua được, Arita. Tao phải làm chuyện này, không còn cách nào kháaaaaac!!" Cậu ta tung một cú đấm vụng về về phía trước.
Haruyuki lẽ ra có thể né được đòn đó. Cú đấm của Ishio rất lóng ngóng, không thể so sánh được với những cú đấm của đám học sinh hay bắt nạt Haruyuki ngày trước — những kẻ đã quá quen với việc đánh nhau. Cậu thậm chí có thể tiến thêm một bước, nếu sử dụng lệnh "Physical Burst" (Gia tốc vật lý) để tăng tốc cơ thể, cậu hoàn toàn có thể lật ngược thế cờ và hạ đo ván cậu bạn cao lớn này. Thực tế, gương mặt nhăn nhó của Ishio cho thấy cậu ta chưa từng đánh ai bao giờ.
Nhưng, tất nhiên, Haruyuki không né tránh hay đánh trả, cậu chỉ đơn giản đón nhận cú đấm vào má trái. Chiến thắng một trận đấu bằng sức mạnh gia tốc là hành động thấp kém nhất trong những thứ thấp kém, ngay cả khi nó không vi phạm luật của Quân đoàn Đen. Một tiếng chát vang lên, dù vụng về nhưng nắm đấm của Ishio vẫn tạo ra một lực tác động khiến cơ thể Haruyuki lùi lại vài bước.
Haruyuki của sáu tháng trước có lẽ đã gục ngã tại đây và sụt sùi xin lỗi. Nhưng cậu đã đứng vững sau vài bước loạng choạng đó, và trừng mắt nhìn Ishio khi cảm nhận được cơn đau nhói đang âm ỉ trên má. "Tớ không quan tâm phải nói bao nhiêu lần đi chăng nữa," cậu hét lên. "Tớ không có làm!!"
Ishio nghiến răng, định vung nắm đấm lần nữa, nhưng cuối cùng cậu ta thả lỏng tay. "Nếu mày chứng minh được điều đó," cậu ta đáp, "mày có thể đấm tao bao nhiêu cái tùy thích. Nhưng —" cậu bạn bóng rổ đầu trọc lần này đưa một ngón tay ra thay vì nắm đấm, và tuyên bố dõng dạc — "nếu hóa ra chính mày làm chuyện đó, tao sẽ đập nát cái Neurolinker của mày và khiến mày không bao giờ còn nhìn thấy được bất cứ hình ảnh hay video nào nữa."
Nói đoạn, cậu ta quay người bước những bước dài về phía cầu thang, tay trái xoa tay phải như muốn xóa sạch cảm giác còn sót lại. Cậu bạn kia cũng đi theo, để lại Haruyuki một mình trên sân thượng.
Màn kịch nhỏ này chắc chắn đã bị vài chiếc camera an ninh ghi lại rõ ràng. Nếu Haruyuki đệ đơn khiếu nại về việc bị đánh, bất kể hoàn cảnh ra sao, Ishio ít nhất cũng sẽ bị đình chỉ học và có khả năng mất suất đá chính trong đội bóng rổ.
Nhưng, đương nhiên, Haruyuki không hề có ý định đó. Ishio cũng chỉ là một người khác bị kéo vào mớ hỗn độn này. Vào cái hố đen hư vô không ánh sáng, không hơi ấm mà kẻ phản diện tàn độc Seiji Nomi đã tạo ra.
Đưa tay lên má trái kiểm tra xem có chảy máu không, Haruyuki lủi thủi bước về phía cầu thang. Vừa đi, cậu vừa mở ứng dụng thư điện tử và soạn một tin nhắn ngắn cho Takumu.
"Không có chuyện gì lớn đâu. Tan học tớ sẽ giải thích mọi chuyện. Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng," cậu viết ngắn gọn, nhấn SEND (gửi), rồi định chạm vào địa chỉ của Chiyuri. Nhưng ngay khi chuẩn bị chạm vào, cậu rụt tay lại. Cậu không thể xóa tan nỗi sợ hãi của Chiyuri chỉ bằng lời nói suông được nữa. Cách duy nhất để đưa cậu ấy trở về là phải tiêu diệt Nomi, nguồn cơn của mọi rắc rối.
Một tin nhắn trả lời ngắn gọn "Đã hiểu" từ Takumu gửi đến ngay sau đó. Cậu cảm nhận được sự lo lắng của bạn mình trong sự ngắn gọn ấy. Cuối cùng, Haruyuki thả lỏng đôi vai, rảo bước về lớp để kịp tiết học tiếp theo.
Giờ nghỉ trưa.
Tiếng chuông vừa dứt, Haruyuki đã một mình đi thẳng đến căng tin.
Căng tin trường lúc này cũng khá vắng vẻ vì thiếu vắng khối lớp chín. Không mấy hứng thú với việc ăn bánh mì trên sân thượng sau trải nghiệm khó chịu vừa rồi, cậu xếp hàng tại quầy tự phục vụ. Từ thực đơn hiển thị trong tầm nhìn, cậu chọn cơm cà ri heo với đậu bắp luộc, rồi kiểm tra thẻ ảo đang trôi nổi trước mặt. Cô nhân viên căng tin múc cà ri với tốc độ cực nhanh, đặt đậu bắp lên trên, đẩy khay cơm ra quầy, và hóa đơn được thanh toán xong xuôi với một tiếng chuông báo. Cậu bê khay bằng cả hai tay và đưa mắt tìm chỗ ngồi.
Ánh mắt cậu tự nhiên hướng về khu vực sảnh thư giãn ở rìa phía đông căng tin.
Nhưng cậu không đủ can đảm để một mình xông vào không gian với những chiếc bàn trắng tròn bao quanh bởi cây xanh và bầu không khí khác biệt rõ rệt đó. Thay vào đó, cậu đặt mình xuống góc của một trong hàng vạn chiếc bàn dài. Cậu cầm thìa lên và liếc nhìn xung quanh. Những học sinh khác đang tận hưởng bữa trưa, cười nói vui vẻ. Không ai thèm nhìn Haruyuki. Ít nhất là cậu nghĩ vậy.
Nhưng cậu không thể thoát khỏi cảm giác rằng mọi người trong phòng này đang trò chuyện với nhau bằng ngoại cảm. Tên tội phạm quay lén đang ở đây kìa. Không, điều đó là không thể. Cậu cố gắng gạt bỏ cảm giác đó, nhưng sự kỳ quái khó tả của khoảnh khắc cậu bước vào lớp 8-C sáng nay đã thấm sâu vào da thịt cậu.
Để tạm quên đi, cậu bắt đầu tống cà ri vào miệng, nhưng cảm giác nghẹn ứ ở cổ họng chẳng hề biến mất, dù bình thường chỉ cần vị cà ri trong miệng cũng đủ khiến cậu hạnh phúc vô điều kiện. Lỡ như...
Lỡ như cái suy nghĩ, cái nhận thức "Arita lớp C là kẻ quay lén" bén rễ trong tâm trí tất cả học sinh, dù có bằng chứng hay không?
Liệu ngay cả Kuroyukihime, với tư cách là Phó chủ tịch Hội học sinh, có thể nhổ tận gốc định kiến đó không? Thậm chí, chị ấy có thể bị Haruyuki kéo xuống và mất đi vị thế hiện tại. Cho dù, trên lý thuyết, chuyện đó có xảy ra, chị ấy cũng không bao giờ mơ đến việc bỏ rơi cậu, nhưng lỡ như vì cậu mà mọi người cũng cô lập cả Kuroyukihime thì sao? Lỡ như chị ấy bị ghẻ lạnh trong trường giống như cậu năm ngoái, hay tệ hơn là trở thành mục tiêu của những trò cười?
Haruyuki cảm thấy nổi da gà khắp người. Cậu buông thìa xuống đĩa cái keng và dùng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay mình. Đúng lúc đó, cậu cảm nhận được một sự hiện diện đột ngột và ngước mặt lên.
Đập vào mắt cậu là một nhóm bốn, năm người đang đi bộ phía xa.
Tại trường Trung học cơ sở tư thục Umesato này có một hệ thống học bổng dành cho học sinh năng khiếu thể thao. Ngôi trường này vốn không quá nổi tiếng về thể thao, nên hệ thống này chủ yếu là giảm một phần học phí cho những vận động viên thi đấu tốt ở cấp thành phố trở lên. Dù vậy, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là tầng lớp "học sinh tinh anh".
Nhóm mà Haruyuki đang nhìn thấy chính là những vận động viên đó. Cầu thủ chính thức của đội bóng chày nữ, niềm hy vọng của đội bơi nam, và một học sinh nhỏ con đang trò chuyện rôm rả giữa nhóm đó...
Không nhầm đi đâu được, đó là cậu em lớp bảy từ đội kendo, Seiji Nomi.
Đội kendo trường Umesato chắc chắn rất mạnh, nhưng Nomi mới chỉ gia nhập được một tháng, cậu ta còn chưa tham gia một giải đấu thực tế nào. Sớm nhất thì cũng phải nửa cuối năm nay cậu ta mới có thể đạt được danh hiệu học sinh học bổng, vậy mà họ đã chào đón cậu ta vào nhóm. Điều đó có nghĩa là chiến thắng của cậu ta tại giải đấu đồng đội tuần trước đã tạo ra một ấn tượng rất lớn.
Nhưng mày đâu có thắng bằng thực lực của mình đâu!
Haruyuki vô thức cắn môi thật mạnh. Ngay lúc đó, như cảm nhận được ánh mắt căm phẫn từ góc bàn dài đằng xa, Nomi thong dong quay sang nhìn cậu.
Haruyuki thấy nụ cười thiên thần trên khuôn mặt nữ tính đó lập tức biến đổi.
Hiện ra bên dưới lớp mặt nạ vừa bong tróc là một nụ cười nham hiểm, đầy khoái lạc bệnh hoạn, như một lưỡi dao cạo được mài sắc đến cực hạn. Haruyuki cảm thấy như nghe thấy giọng nói của hắn vang lên trong tâm trí mình.
Ngươi nghĩ sao hả, Arita? Cảm giác thế nào khi bị vấy bùn và trượt dài không phanh xuống vực sâu này? Thấy từng thứ quý giá của mình bị cướp đi và nghiền nát từng cái một, cảm giác ra sao?
Nomi quay lại phía trước, lấy lại nụ cười ngây thơ ban đầu với các đàn anh đàn chị và bước vào sảnh thư giãn rực rỡ ánh đèn mà không một chút do dự.
Kể cả khi những tán cây đã che khuất tầm nhìn và Haruyuki không còn thấy hắn nữa, cậu vẫn tiếp tục trừng mắt nhìn về phía đó một hồi lâu.
Giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Nomi chính là kẻ đã phát tán câu chuyện Haruyuki bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng cho cả lớp với tốc độ chóng mặt. Không chỉ vậy, nhìn vào tình hình này, rất có thể chính hắn là người đã mật báo cho nhà trường về việc Haruyuki đến trường vào Chủ nhật.
Đột ngột, một cơn thịnh nộ khổng lồ cùng một nỗi khiếp đảm còn lớn hơn nữa bùng phát từ sâu trong cơ thể, Haruyuki phải tuyệt vọng kìm nén ý định lật tung cái bàn. Không. Cậu không thể để ý chí của mình sụp đổ ở đây. Làm vậy chẳng khác nào quay trở lại cái máng lợn hèn nhát của sáu tháng trước. Và không chỉ có vậy. Nếu cậu nản lòng và chìm xuống đáy vực thẳm mà Nomi đã đào sẵn, cậu sẽ kéo theo cả Takumu, Chiyuri — và Kuroyukihime — xuống cùng.
Bắt đầu từ bây giờ, Haruyuki thầm nhủ trong lòng khi bắt đầu xúc cà ri vào miệng như một cái máy. Mình đã đối mặt với những nghịch cảnh thế này cả trăm lần rồi. Tao sẽ cho mày thấy. Tao sẽ bò lên một lần nữa. Không, tao sẽ đứng dậy hàng triệu lần. Tao sẽ không nhìn xuống đất nữa đâu.
Cậu há miệng thật to, tống đầy cà ri vào hai bên má và nhai thật mạnh. Cô bé lớp bảy ngồi chéo phía đối diện há hốc mồm kinh ngạc nhìn Haruyuki đang "dọn sạch" đĩa cơm với tốc độ kinh hồn bạt vía.
0 Bình luận