Những phòng họp trong các văn phòng lớn luôn mang lại cảm giác không thoải mái. Thường thì đó là những căn phòng trắng toát bao quanh bởi kính lớn, đặt những chiếc bàn dài to quá khổ không cần thiết, điều hòa thì lúc nóng lúc lạnh, chẳng có cái gì gọi là "vừa đủ" cả.
Tôi vẫn nghĩ những nơi như thế này chỉ nên dành cho mấy cuộc họp kiểu hình thức, gọi thật đông người đến để điểm danh "vâng, tôi có làm rồi ạ".
Thế nhưng, các cuộc họp giữa tôi và Kawagoe Kyouichi lần nào cũng diễn ra ở nơi như thế. Trong phòng họp rộng thênh thang một cách lãng phí, với một khoảng cách kỳ lạ, tôi và Sakurai-san ngồi đối diện với Kawagoe Kyouichi.
(Giá mà ngồi gần nhau hơn chút thì tốt biết mấy.)
Nhưng chừng nào đích thân tác giả chưa lên tiếng phàn nàn, thì phía chúng tôi cũng khó mà đề xuất đổi địa điểm. Vì thế, các cuộc họp vẫn cứ diễn ra trong căn phòng này.
"Vậy, tôi xin chuyển sang trang tiếp theo."
Màn hình chiếu từ chiếc máy tính bảng thông qua dây cáp hiện lên những dòng chữ được kẻ bảng ngay ngắn.
Đáng ngạc nhiên là Kawagoe đã nộp kịch bản lên rất sớm. Xét về dung lượng thì chưa nhiều lắm, nhưng chỉ riêng việc tiến độ đang bị đình trệ nay đã bắt đầu chuyển động cũng là một tín hiệu rất tốt cho toàn bộ dự án Miscros.
Và hôm nay, chúng tôi đang tiến hành kiểm tra kịch bản đó với sự tham gia của chính tác giả. Vừa chiếu kịch bản lên màn hình, chúng tôi vừa đánh dấu vào những chỗ cần sửa. Công việc kiểm tra diễn ra đều đặn và chắc chắn.
"Về giai thoại quá khứ số 5 của Nhân vật A. Chỗ này phần giải thích mở đầu hơi thiếu, nên phiền anh thêm một từ khóa chỉ rõ mục đích vào phần đầu giúp tôi. Không cần thay đổi thoại, chỉ cần thêm vào là ổn. Tiếp theo là giai thoại số 6, chỗ này thì..."
Vừa giải thích, tôi vừa quan sát nhất cử nhất động của Kawagoe Kyouichi.
Vẻ mặt anh ta vẫn thản nhiên đến lạnh lùng như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn tài liệu thì cực kỳ nghiêm túc, tuyệt nhiên không có những hành động như chống cằm lên bàn hay ngáp ngắn ngáp dài.
(Quả nhiên, khí chất thật khác biệt.)
Anh ta không nói nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn đặt những câu hỏi xác đáng liên quan đến tiến độ. Không hề gây gổ, giọng điệu điềm tĩnh, nói thẳng ra là phản ứng rất dễ chịu cho công việc.
Tuy nhiên, tuyệt nhiên không có một lời thừa thãi hay đùa cợt nào. Anh ta chỉ nói những điều cần thiết, đến mức tôi nghĩ thầm giá mà anh ta pha chút nói đùa thì tốt biết mấy.
"Thầy Kawagoe, có phải thầy ấy vẫn còn đang giận không nhỉ?"
Sau khi cuộc họp kết thúc, Sakurai-san - người đảm nhận vai trò thư ký - đã hỏi ngay câu đó, đủ để thấy cuộc họp thực sự chỉ xoay quanh công việc từ đầu đến cuối.
Sau buổi họp, chúng tôi thử hỏi Kuroda. Rằng thái độ trong cuộc họp là như thế đấy, cậu thấy sao.
"À, không cần bận tâm đâu. Hay nói đúng hơn là hoàn toàn không cần để ý."
Cậu ta vừa cười ha hả vừa lặp lại rằng không cần bận tâm.
"Cái mặt khó đăm đăm của hắn là chuyện thường ngày ở huyện rồi, ngược lại nếu hắn đã chịu nói chuyện công việc đàng hoàng thì tức là hắn đã công nhận mày rồi đấy."
"Vậy sao... tao cứ có cảm giác bị ép phải căng thẳng suốt buổi."
"Vì hắn công nhận nên mới thế. Khi làm việc hắn lúc nào chẳng vậy. Dù là bạn bè hay ai đi nữa, hắn cũng sẽ dấn thân vào mà không khoan nhượng đâu."
Nghe vậy, tôi cũng thấy nhẹ nhõm phần nào. Nếu thái độ đó chứng tỏ anh ta đang làm việc nghiêm túc, thì hành động tôi đã làm cũng không phải là sai lầm.
"Thế Kuroda và... ừm, khi trao đổi với nhau cũng kiểu như vậy à?"
Nghe tôi hỏi, Kuroda khẽ nghiêng đầu.
"Hừm, sao nhỉ. Với tao thì chắc cũng có pha chút đùa giỡn. Hắn ta, trông thế thôi chứ khoái chọc ngoáy mấy đứa cùng khóa lắm."
"Anh ta là người như thế á?"
Nhìn bộ dạng kia thì không thể nào tưởng tượng nổi.
"Kawagoe... à, bọn tao gọi bằng tên thật, nhưng mà tình bạn hay sự gắn kết giữa đám đồng khóa của Tsurayuki ấy, nó bền chặt kinh khủng khiếp."
"Là của Đại học Nghệ thuật Osaka (Dai Gei Dai) đúng không?"
"Ừ." Kuroda gật đầu.
"Chỗ đó quả nhiên là một nơi đặc biệt mà. Mang tiếng là Osaka nhưng nằm tít trong núi, cơ mà trang thiết bị thì đầy đủ, thầy cô thì thú vị, lại còn được toàn tâm toàn ý sáng tác, đúng là một nơi tuyệt vời. Kể cả mấy đứa bỏ ngang giữa chừng, thì cái việc đã từng trải qua vài năm cùng nhau ở đó, nó tạo ra một cái gì đó... rất khó tả."
Ra là vậy sao, tôi thầm nghĩ. Thú thật, tôi không có cảm giác thực tế lắm về chuyện đó.
Trường đại học ở Kansai mà tôi và Hayakawa theo học, dù tốt hay xấu thì cũng chỉ là một trường đại học bình thường. Trình độ không cao cũng không thấp, độ nổi tiếng hay số lượng sinh viên thì ở mức có tiếng tại Kansai, tầm trung trên toàn quốc, chẳng có gì đặc sắc để nhắc tới.
Vì thế, dù nói là đã từng học cùng nhau, nhưng sau đó cũng chẳng có sự gắn kết đặc biệt nào. Mối quan hệ với Hayakawa đặc biệt sâu sắc, nhưng đó là sự kết nối qua các hoạt động ngoại khóa hơn là những việc trong trường.
(Dai Gei Dai... sao.)
Nếu như, khi nhận được giấy báo trúng tuyển năm đó, tôi chọn tiến vào ngôi trường ấy.
Thì tôi đã trở thành bạn đồng khóa với Kuroda, Kawasegawa, và cả những thành viên của Thế hệ Bạch kim.
Chẳng biết điều đó là tốt hay xấu, nhưng chắc chắn ở đó đã tồn tại một điều gì đó vượt xa những mối quan hệ hiện tại.
"Mà, hắn không phải loại người phân biệt đối xử vớ vẩn trong công việc đâu, nên với những kẻ chịu khó bám đuổi đến cùng như Hashiba, hắn sẽ chơi tới bến đấy. Đừng lo."
Nghe những lời của Kuroda, tôi gật đầu thêm lần nữa.
Đến nước này rồi, lật lại chuyện thời đại học cũng chẳng giải quyết được gì. Thời gian không thể quay ngược, chỉ có thể nói rằng số phận đã an bài như thế mà thôi.
◇
「Sáng ra ấy, lúc đi làm, mình đã nghĩ là: 'Hôm nay muốn ăn nướng giấy bạc nên sẽ mua nấm kim châm nha~', đúng không nào. Thế rồi cứ đà đó đến công ty, xong việc thì ghé siêu thị đúng không. Ngó nghiêng quầy hàng một hồi đúng không. Thế là thấy nấm Shimeji rẻ nè, trông ngon nè, mua không do dự luôn, đi thẳng về nhà luôn. Xong nhìn cái nấm Shimeji mua về mới nhớ ra: A, nấm kim châm... Chuyện quan hệ giữa người với người cũng giống thế, cậu có nghĩ vậy không, Kyouya-san?」
「Tôi là Hashiba. Tôi chẳng hiểu câu chuyện đó chút nào.」
「Ư hư, quá đáng ghê~, hiểu cho người ta đi chứ.」
「Mà chị Ichikawa này, chị ổn không đấy? Rượu lên mặt hết rồi kìa.」
Tại một quán nhậu nhỏ nằm cách ga Yurigaoka vài phút đi bộ. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đang ngồi cạnh chị Ichikawa, cùng nhau chén chú chén anh uống rượu Nhật.
「Ổ~n mà, hoàn toàn bình thường luôn.」
Chị Ichikawa quay gương mặt đỏ lựng về phía tôi và cười. Lâu lắm rồi tôi mới nghe thấy một câu "ổn" mà nghe chẳng ổn chút nào như thế này.
Cơ sự dẫn đến chầu nhậu hôm nay bắt đầu từ cuộc chạm mặt tình cờ trước nhà ga lúc tan làm. Trong lúc đứng nói chuyện, tôi cảm ơn mớ rau chị cho hôm nọ, rồi câu chuyện cứ thế dẫn đến việc chị bảo "vậy để chị bao nhé".
Nhưng quả thực, tôi không ngờ chị ấy lại là kiểu người say xỉn tưng bừng đến mức này.
「Buổi sáng thì mê mệt nấm kim châm thế, tối đến trái tim đã bị nấm Shimeji cướp mất rồi, con người đúng là bạc bẽo thật đấy~」
Tôi nghĩ chuyện đó cũng thường tình thôi mà, thế là bạc bẽo sao?
「Chắc là chưa tới lúc ăn nấm kim châm thôi ạ.」
Tôi trả lời cho qua chuyện, thế mà:
「A, cậu lảng tránh khéo ghê nha~. Hưm hưm, Kyouya-san rành mấy chiêu né đòn của người lớn quá ta~」
Có vẻ chị ấy bắt đầu chuyển sang giai đoạn say xỉn khó chiều rồi. Tôi cũng đành bỏ cuộc, chẳng buồn nhắc nhở chuyện chị ấy gọi thẳng tên tôi nữa.
「Tức là~ không có vận mệnh gặp gỡ nấm kim châm đó~」
「Chị nâng tầm quan điểm lên hơi quá rồi đấy.」
Gặp gỡ nguyên liệu nấu ăn mà gọi là vận mệnh thì đến truyện tranh ẩm thực cũng hiếm khi dùng từ đó lắm.
「Nè, Kyouya-san, cậu có tin vào vận mệnh không~?」
Đang đà này mà hỏi câu gì thế không biết.
「Chà, sao nhỉ...」
Tôi lỡ trả lời một cách qua loa, nhưng quả thực nếu ngẫm lại, cuộc đời tôi dạo gần đây đúng là có cảm giác đang bị vận mệnh trêu đùa.
Nếu coi chuỗi những sự trùng hợp kỳ lạ chồng chéo lên nhau rồi kết nối với hiện thực là vận mệnh, thì hiện thực mà tôi đang trải qua lúc này chính xác có thể gọi là như thế. Bắt đầu từ cô gái tình cờ gặp ở Shinjuku, tôi gia nhập vào công ty mà chỉ mới trước đó thôi vẫn còn là niềm ao ước, và giờ thì đang làm việc tại đây. Có thể nói là sự dẫn lối của vận mệnh.
Nhưng sự dẫn lối đó không phải lúc nào cũng toàn điều tốt đẹp. Việc bị Thường vụ ngáng đường hết lần này đến lần khác, hay những thứ mọi người cùng nhau gây dựng sắp đổ sông đổ bể, có lẽ cũng là vận mệnh. Vẫn chưa có kết luận cuối cùng, nhưng câu chuyện này là Happy End hay Bad End, tôi vẫn chưa nhìn thấy được.
Nói tóm lại thì...
「Chắc là... tôi có tin vào vận mệnh.」
Đó là cảm nghĩ chân thật của tôi.
「Hư~m, vậy sao.」
Chị Ichikawa vừa cười tủm tỉm vừa nghe câu trả lời. Về việc tôi tin vào vận mệnh, chị ấy không phủ định cũng chẳng khẳng định.
「Sao chị lại hỏi chuyện đó?」
「Hửm~?」
Chủ đề này có hơi đường đột. Bởi vì mới ban nãy thôi vẫn còn là cuộc chiến chọn nấm kim châm hay nấm Shimeji, hay chuyện bộ phim truyền hình đang theo dõi, rồi chuyện quán mì ramen trước ga, toàn những chủ đề bình dân trong bán kính vài mét, thế mà đùng một cái lại nhảy sang bí ẩn thế giới, nên tôi tò mò lý do cũng là đương nhiên.
「Tại thấy~ bầu không khí quanh Hashiba-san nặng nề một cách kỳ lạ á~. Nên chị nghĩ không biết cậu có đang bị vận mệnh trêu ngươi không thôi.」
Tôi đã để lộ vẻ mặt nặng nề đến thế sao.
「Xin lỗi chị... Chà, cũng có nhiều chuyện xảy ra ạ.」
「Không sao đâu nà~. Bà chị này không để ý mấy chuyện đó đâu.」
Tự nhiên tôi thấy biết ơn ghê.
Nếu là người trong công ty thì kiểu gì chủ đề nhậu nhẹt cũng sẽ trở nên cụ thể. Nếu là bây giờ, đi uống với đám Phòng 2 thì sẽ là chuyện của Miskuro, còn với Phòng 13 thì sẽ là bàn về Dự án Grape hay than vãn về Thường vụ.
Nhưng điểm chung duy nhất giữa tôi và chị Ichikawa chỉ là khu nhà trọ. Vì ít điểm chung nên cả hai đều không cần phải giữ kẽ.
「Chị Ichikawa có tin vào vận mệnh không?」
Tôi hỏi ngược lại.
Đã cất công hỏi người khác thì tôi cứ nghĩ chắc chị Ichikawa phải là người theo thuyết định mệnh, nhưng hóa ra không phải.
「Chị không tin đâu, cái thứ gọi là vận mệnh ấy.」
Không hiểu sao, chỉ riêng câu đó là giọng điệu rành rọt, không chút hơi men.
「Ơ, vậy ạ?」
Một câu trả lời bất ngờ.
「Tại vì chán phèo còn gì. Chuyện tốt hay chuyện xấu, tất cả đều được quyết định ngay từ đầu, thế thì sống còn có giá trị gì nữa. Vì có thể thay đổi theo bất kỳ cách nào bằng ý chí của bản thân, nên cuộc đời mới thú vị chứ.」
Chị cầm chén rượu đang xoay xoay trên tay, dốc cạn một hơi, rồi nói:
「Những lúc không suôn sẻ, người ta thường muốn đổ lỗi cho một cái gì đó to tát không thể kháng cự, nhưng làm thế chẳng giải quyết được gì cả. Bởi vì nếu đi đến kết luận rằng nỗ lực không dẫn đến kết quả, thì lần sau sẽ chẳng còn tâm trạng để cố gắng nữa, nhỉ.」
「Đúng... là vậy thật.」
Tôi chợt nhớ lại.
Cái thời khắc tôi đậu cả trường Nghệ thuật và đại học bình thường, phải quyết định chọn bên nào. Đó có lẽ là khoảnh khắc tôi nắm lấy vận mệnh. Liệu kẻ như mình có làm được không, xin việc thế nào đây? Tôi đã đá bay những nỗi lo âu đó để vươn tay nắm lấy. Và ở phía trước đó, có lẽ đã có những thứ xứng đáng với cái giá tôi bỏ ra.
Lôi từ "vận mệnh" ra làm cái cớ cho việc thiếu dũng khí, thiếu quyết đoán, quả thực là chuyện của kẻ hèn nhát.
「A, xin lỗi Kyouya-san nha, đừng để bụng nhé, bà chị này toàn nói linh tinh thôi, mình nói tiếp chuyện nấm kim châm với nấm Shimeji ha?」
「Dạ thôi, khỏi cần ạ.」
「Ư...」
Chị ấy giãy nảy vẻ bất mãn, làm hỏng bét cái vẻ ngầu lòi ban nãy.
Nhưng tính tổng thể thì đúng là tôi đã học được rất nhiều, nên tôi quyết định chỉ lần này thôi sẽ không phản đối việc chị ấy gọi thẳng tên tôi nữa.
◇
Và giờ đây, tôi đang phải cho chị Ichikawa - người mà tôi vừa mới cảm phục xong - mượn vai để dìu về nhà.
「...Xin lỗi nhé~ có khả năng là chị uống hơi nhiều rồi~」
「Không phải 'có khả năng' mà là chắc chắn rồi, chị Ichikawa ạ.」
Có vẻ chị ấy không có chừng mực trong việc uống bao nhiêu là đủ. Kawasegawa cũng hơi có xu hướng đó, nhưng tôi cảm thấy tỷ lệ những người phụ nữ bình thường rất nghiêm túc mà hễ uống vào là hỏng bét hình như hơi bị cao quá thì phải.
「Tại lâu rồi mới uống, vui quá mà~. Nên cứ thế uống mãi thôi!」
「Bình thường chị không đi uống với người trong công ty sao?」
Chị Ichikawa vừa làm quản lý nhà trọ vừa đi làm công ty. Nên nghĩ theo lẽ thường thì chị ấy cũng có thể đi uống với đồng nghiệp chứ.
「Không hề! Kiểu như hễ đi uống là lại có nhiều chuyện mệt mỏi, rồi rắc rối lắm, nên chị không thích đi nhậu với người công ty cho lắm~」
「Ra là vậy.」
Tôi hoàn toàn không biết sự tình, nhưng có lẽ là có cấp trên khó ưa nào đó chăng. Rồi gã đó cứ rủ đi uống mãi chẳng hạn. Chỉ là tưởng tượng thôi.
「Tạm thời thì sắp về đến nhà rồi, tôi đưa chị đến cửa thôi nhé?」
Tôi định là thả chị ấy ở cửa rồi về là ổn, nhưng mà:
「Không được! Cậu đã cất công đưa chị về tận đây đàng hoàng thế này, ít nhất chị cũng phải pha trà chứ! Cậu mà lẳng lặng đi về là chị tăng tiền nhà đấy!」
Thế thì khó xử thật sự.
「Tôi hiểu rồi, vậy uống trà xong là tôi về ngay đấy nhé?」
Từ bên vai tôi đang dìu vang lên tiếng "ừm ừm". Chắc cũng do say, nhưng thân nhiệt truyền trực tiếp sang rất ấm. Hay nói đúng hơn, cái này là...
(Nếu mà để ý thì không ổn chút nào... cái này.)
Nãy giờ hơi thở của chị ấy cứ phả vào vùng cổ tôi nhột nhạt, mùi hương lại cực kỳ thơm, hội tụ đầy đủ các yếu tố để cướp đi lý trí của tôi.
Đừng để ý, đừng để ý. Tôi cứ lẩm bẩm rằng tất cả là vì tiền thuê nhà, và cuối cùng cũng dìu được chị Ichikawa vào đến nhà riêng.
「Cậu ngồi đó đi nha~. Chị đi thay đồ chút xíu~」
Được dẫn vào phòng khách, tôi nhận chỉ thị ngồi xuống cái đệm cạnh giường. Rồi chị Ichikawa vơ lấy thứ gì đó như một mớ quần áo, đi thẳng sang phòng bên cạnh.
(Chẳng bình tĩnh nổi...)
Cửa phòng vẫn mở toang hoác. Đứng dậy đóng lại cũng được, nhưng làm thế thì trái lời dặn là phải ngồi yên, nên tôi đành chịu.
Thế nhưng, từ phía bên kia cánh cửa mở đó, tiếng thay quần áo cứ vọng lại suốt. Điều đó làm tôi bận tâm, trở thành một trong những nguyên nhân khiến tôi không thể bình tĩnh.
Cơn say của tôi đã bay sạch sành sanh. Thay vào đó, tôi bị những thứ như thân nhiệt và mùi hương sống động ban nãy làm cho choáng váng, đầu óc cứ lơ mơ.
Xin nhắc lại, chị Ichikawa là một người cực kỳ dễ thương.
Nghe nói chị ấy chỉ hơn tôi một tuổi, nhưng dung mạo và cử chỉ trẻ trung đến mức không cảm thấy khoảng cách tuổi tác đâu, hơn nữa lại còn có sự bao dung, ừm, nói sao nhỉ, tràn đầy cái gọi là "bản năng làm mẹ" ấy.
「Những lúc thế này, chẳng biết nên nhìn vào đâu nữa... nhỉ.」
Chẳng biết đang phân bua với ai, tôi lầm bầm như vậy.
Nhìn chằm chằm vào phòng người khác thì thật bất lịch sự, nhưng cũng không thể nhắm mắt mãi được, nên có những thứ tự nhiên lọt vào tầm mắt.
Ấn tượng của tôi là căn phòng dễ thương một cách bình thường, tuy không trang trí cầu kỳ nhưng có tông màu dịu dàng giống hệt chủ nhân.
Nhưng thứ thu hút ánh nhìn của tôi hơn cả là...
「Chị ấy đọc mấy cuốn sách trông khó ghê ha.」
Là giá sách với số lượng sách khá lớn. Từ sách kinh doanh đến tiểu thuyết, đủ loại sách được xếp ở đó không giới hạn thể loại nào.
Liếc mắt sang ngang, tôi thấy những đĩa DVD hội thoại, chắc là một phần của việc học tiếng Đức hôm nọ. Bên cạnh giá sách có đặt một chiếc tivi nhỏ, và ngay bên cạnh đó nữa, tôi nhìn thấy mái tóc mềm mại màu nâu trà, và làn da màu hồng phấn...
「Nhìn thấy...?」
Đó là dáng vẻ chị Ichikawa đang ngồi xổm, chiếc áo blouse phanh rộng trước ngực.
「Oái, khoan, ơ kìa, chị Ichikawa!?」
Vì không có tiếng động nên tôi không nhận ra, nhưng chị Ichikawa đang ở ngay phía bên kia cánh cửa mở toang. Hình như chị ấy định lấy gì đó từ túi trang điểm, nhưng có lẽ đang thay dở đồ nên làn da từ phần áo blouse mở rộng đã lộ ra hết trước mắt tôi.
Tôi thề là không cố ý nhìn đâu, nhưng tôi đã lỡ xác nhận rõ mồn một bộ ngực có kích thước đáng kể và làn da gợi cảm đó dù không hề muốn.
「Hể? Hửm?」
Đương sự có vẻ vẫn chưa nắm bắt được tình hình, nên tôi phải chỉ rõ lại:
「À, ừm... là cái đó, áo kìa.」
「Ahaha, chị không để ý là cửa đang mở~」
Chị ấy cười xòa, rồi lại đi vào sâu trong phòng bên cạnh như chưa có chuyện gì xảy ra. Có lẽ vẫn còn say nên cảm giác bị trơ lì đi chăng.
(...Mong là chị ấy sẽ quên chuyện này đi.)
Nếu được như thế thì tốt quá, nhưng thường mấy chuyện kiểu này người ta nhớ dai lắm, rồi sau này đùng một cái nhắc lại cho xem. Tôi rành mấy vụ đó lắm.
Vớ được tình huống "dê xồm may mắn" kiểu này cũng là vận mệnh sao? Ít nhất thì tôi chắc chắn không hề chủ động đi nắm lấy nó... đâu nhỉ.
◇
Tôi đã hoàn toàn bắt nhịp được với công việc tại Phòng Phát triển số 2. Những mối quan hệ mà ban đầu tôi nghĩ sẽ sớm đi vào ngõ cụt, giờ đây khi đã quen việc thì cũng chẳng còn vấn đề gì nữa.
「Sakurai~ thiết kế sự kiện E8, em giúp anh một chút được không?」
「A, vâng! Được ạ anh Kuro!」
「Thế qua đây lấy tài liệu đi. Với lại dữ liệu anh quăng vào thư mục chung rồi đấy.」
Trong số đó, việc Kuroda và Sakurai trở nên thân thiết hơn tôi tưởng là điều đáng mừng nhất. Tôi đã lo lắng liệu một Kuroda lập dị mang khí chất thợ lành nghề và một Sakurai thẳng thắn, năng nổ có hợp nhau không, nhưng kết quả lại thành công rực rỡ, khiến tôi cảm thấy nhẹ cả người.
Thú thật, nếu chỉ có một mình, thì dù bị quăng vào đâu tôi cũng xoay xở được tất. Vì đã bị vùi dập tơi tả ở công ty đen rồi, nên chỉ cần trả lương là tôi chịu được, hơn nữa tôi cũng có thể lên tiếng để thay đổi tình hình.
Nhưng Sakurai thì khác. Dù cô ấy có sự mạnh mẽ tôi luyện từ Phòng 13, nhưng môi trường thay đổi hoàn toàn sẽ tác động thế nào thì vẫn là ẩn số.
Thấy cô ấy thích nghi tốt và làm việc đâu ra đấy, tôi thấy thật nể phục.
「Ngược lại, bên này vẫn chưa tìm ra manh mối nào cả...」
Trái ngược lại, về tương lai của Dự án Grape và Phòng 13, tôi vẫn chưa tìm ra bất kỳ giải pháp nào. Càng cố vắt óc suy nghĩ ý tưởng thì lại càng bị cuốn vào những rắc rối và tan biến mất. Công việc thường nhật bận rộn cũng là nguyên nhân khiến chuyện của Phòng 13 dần bị đẩy ra khỏi tâm trí tôi.
(Không được, cứ thế này thì hỏng.)
Tôi lắc đầu, xốc lại tinh thần. Bởi đó chính là một trong những toan tính của Thường vụ.
Tôi sẽ hoàn thành tốt công việc ở Phòng Phát triển số 2, và trên cơ sở đó sẽ suy nghĩ thấu đáo cho cả Phòng 13. Hơn nữa, sự cố gắng của Sakurai cũng là nguồn động viên cho tôi.
「Chà, chắc là Kuroda đang dẫn dắt cô ấy rất tốt đây.」
Lần đầu gặp mặt tôi có hơi bất ngờ, nhưng khi tiếp xúc bình thường rồi thì tôi đã hiểu rõ lý do tại sao Kawasegawa lại trọng dụng anh ta.
「Nhầm to. Tôi mới là người được con bé giúp đỡ đấy chứ. Ý tưởng đưa ra cũng tốt, lại còn có năng lực tổng hợp vững vàng nữa.」
「Oái!」
Đột nhiên bị chính chủ bắt chuyện từ phía sau làm tôi giật mình. Anh ta nghe thấy hết rồi sao trời.
「Chính vì thế nên tôi mới muốn làm gì đó giúp nó. Là Dự án Grape nhỉ?」
「Ừ... thật đấy.」
「Vụ đó, tôi thấy thú vị phết. Mà cấp trên của chúng ta đúng là ngu hết chỗ nói, thiệt tình.」
Tôi đã kể lại toàn bộ sự việc ở Phòng 13 cho Kuroda. Nghĩ rằng sau này có thể sẽ phải phối hợp nhiều, bao gồm cả các vấn đề liên quan đến Mystic Clockwork (Miskuro), nên tôi không giấu giếm gì.
「Phải rồi, Hashiba có khách đấy. Tôi đến để báo việc đó.」
「Khách sao?」
「Là phỏng vấn truyền thông, họ chỉ đích danh cậu. Mà, cậu cứ tiếp họ qua loa là được.」
「A, à. Ra là vậy.」
Kuroda báo rằng khách đang đợi ở phòng họp rồi quay trở về chỗ ngồi.
(Phỏng vấn về Miskuro ư...)
Nhưng mà, chuyện này lạ thật. Thông thường, nếu có phỏng vấn thì người bên bộ phận Quan hệ công chúng (PR) chắc chắn phải sắp xếp trước rồi mới liên hệ với tôi. Việc truyền thông bên ngoài trực tiếp gọi đích danh như thế này, trong kinh nghiệm của tôi chưa từng xảy ra.
Dù vẫn còn thắc mắc, tôi vẫn bước về phía phòng họp.
◇
「Hân hạnh được gặp anh. Tôi là Funabashi, đến từ Entame Plat, trang thông tin chuyên về lĩnh vực giải trí.」
Vì là cuộc phỏng vấn đột xuất nên thú thật tôi đã tò mò không biết người đến sẽ như thế nào. Nhưng người thực sự xuất hiện lại là một phụ nữ có phong thái khá chỉn chu và vững vàng.
「A, vâng... Tôi là Hashiba thuộc Phòng Phát triển số 2, hân hạnh được gặp chị.」
Chúng tôi trao đổi danh thiếp, và tôi quan sát đối phương một lần nữa.
Tên đầy đủ là Funabashi Takako, phóng viên của Entame Plat - trang tin tự hào có lượng truy cập hàng đầu về game và anime.
Cô mặc bộ vest quần màu đỏ rượu vang nổi bật, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, kiểu phụ nữ mà chắc chắn không bao giờ thấy ở mấy công ty đậm chất Otaku thế này.
「Vậy tôi xin phép bắt đầu, hôm nay chúng ta sẽ trao đổi về những thông tin mới nhất của Mystic Clockwork...」
Cách nói chuyện không hề có chút mỉa mai hay suồng sã. Vì Miskuro là một tựa game lớn (Big Title), nên nghe nói đôi khi công ty cũng từ chối thẳng thừng những đơn vị truyền thông lạ mặt, nhưng nếu là người như thế này thì chắc chắn sẽ được tiếp nhận mà không có vấn đề gì.
(Bản thân công ty cũng đâu có gây ra rắc rối gì đặc biệt đâu, rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?)
Nếu nói có gì không ổn thì chỉ duy nhất việc cuộc hẹn này hơi bất thường, nhưng vì buổi phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ nên dần dần tôi cũng không còn bận tâm nữa.
「Cảm ơn anh rất nhiều, đến đây là kết thúc ạ.」
Và rồi, cuộc phỏng vấn kết thúc êm đẹp. Không có sự hỗn loạn hay câu hỏi bất ngờ nào, tôi khẽ cúi chào và thu dọn tài liệu trên tay.
「Hừm...」
Bất chợt, tôi thấy chị Funabashi đang nhìn chằm chằm vào tôi... không, là đang quan sát tôi mới đúng. Ánh nhìn quá lộ liễu, cứ như thể chị ta cố tình làm vậy với thái độ "có bị phát hiện cũng chẳng sao".
「À, có chuyện gì không ạ?」
Khi tôi cất tiếng hỏi,
「Đúng như lời đồn nhỉ. Tân binh gia nhập Phòng Phát triển số 2 danh giá, bên ngoài thì hòa nhã, nhưng thực chất là kiểu người suy tính kỹ càng rồi mới hành động. Nói khó nghe thì là kiểu quá nghiêm túc ha~」
Đột nhiên, chị ta bắt chuyện với giọng điệu suồng sã hẳn.
「Hả, ơ?」
「A—nhưng mà đừng bận tâm. Chị đây cực kỳ thích dùng câu hỏi để phá vỡ lớp vỏ bọc của mấy người kiểu đó. Gọi là gì nhỉ, cảm giác phỏng vấn rất bõ công ấy?」
Sự thay đổi đột ngột khiến tôi không kịp phản ứng. Rốt cuộc người này là sao đây?
「Này, cậu có đang nghe không đấy?」
「À, thì... ý chị là sao?」
Thấy tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì, chị Funabashi tiếp tục dồn dập.
「Giờ mới vào đề chính nè. Mấy chuyện về Miskuro mà có cạy miệng cũng chẳng moi được gì thêm thì thật ra chị cũng chẳng quan tâm đâu. Mà, nếu bên đó moi được tin gì thì cũng tuyệt, nhưng đó là chuyện khác.」
Chị ta đứng dậy, đi vòng qua bàn và bước về phía tôi. Rồi ghé sát mặt vào ở cự ly cực gần:
「Thứ chị thực sự muốn nghe, là về một dự án khác mà cậu đang nắm giữ kia kìa.」
「Một dự án... khác? Chị đang nói về cái gì vậy?」
Hiện tại, những gì Phòng Phát triển số 2 đang làm ngoài Miskuro ra thì chỉ là mấy tác phẩm tải về quy mô nhỏ hoặc công việc hỗ trợ chuyển hệ máy (porting). Dĩ nhiên, tôi không hề dính dáng gì đến mấy cái đó.
「Tôi là người phụ trách Miskuro. Ngoài ra không còn gì khác cả.」
「Ủa? Không chịu nói sao? Cái chuyện xử lý nhiều tựa game Indie và triển khai đồng thời ra thị trường nước ngoài ấy, chị đang nói về Dự án Grape cơ.」
「...!!」
T-Tại sao?
Người này, người mà tôi vừa mới gặp ở đây, tại sao lại biết về Grape?
「Một thử nghiệm thú vị ha~. Trước khi mảng bán game của Storm thực sự bám rễ vững chắc, thì 'đầu tư đón đầu' bằng cách tung ra nhiều game gốc quy mô nhỏ, mà lại là do ông lớn Succeed Soft thực hiện. Nếu phô diễn được sức mạnh không chỉ ở các bom tấn mà cả ở các tựa game nhỏ, thì vừa có thể liên kết với các tác giả Indie xuất sắc, mà nếu hợp gu thì còn có thể lôi kéo họ về làm cho tựa game của công ty mình nữa chứ~」
Đó chính xác là những lời chào hàng mà tôi đã viết trong bản kế hoạch.
「Thế, trong dự án này cậu đóng góp bao nhiêu phần? Nghe nói người lên kế hoạch là một bé khác, nhưng người truyền thụ 'trí tuệ của người lớn' vào đó là cậu phải không?」
Vì những vấn đề liên quan đến Dự án Grape đang được bảo mật kỹ lưỡng, nên trong tình huống này phản ứng thế nào cũng rất khó.
Hay đúng hơn, người này rốt cuộc là ai? Về dự án đó, tuy số người trong công ty biết thì đúng là nhiều, nhưng đương nhiên nó được coi là bí mật nội bộ.
Nếu chuyện này lọt ra ngoài thì sẽ thành rắc rối lớn đấy, nhưng mà...
「Xin lỗi, chuyện đó, rốt cuộc là chị nghe từ đâu...」
Nghĩ rằng trước tiên phải làm rõ điều đó, tôi quyết định hỏi thử.
「...Ủa? Sao lạ vậy nè.」
Thế rồi chị Funabashi nghiêng đầu, như thể câu chuyện đang đi chệch hướng.
「Thỏa thuận là chị được tùy ý khai thác, nhưng chị chưa nghe nói là đến mức này mà vẫn kín như bưng nha.」
「Hả...」
Không hiểu chị ta đang nói gì, tôi chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện.
「Chờ chút nhé, để chị hỏi thử.」
Chị ta lấy điện thoại ra, mở ứng dụng gọi điện với thao tác quen thuộc và bấm gọi.
「Alo. Ừ, chị đây, giờ chị đang ở công ty bên đó... Hả!? Chờ chút coi, cậu chưa nói gì hết á, chẳng phải đó là điều kiện tiên quyết sao?」
Không hiểu chuyện gì, nhưng có vẻ như mọi việc đã diễn biến khác với dự tính.
「Làm ăn kiểu đó chị khó xử lắm nha. Nhóc đó đang làm cái mặt 'cái quái gì đang xảy ra vậy' ngay trước mặt chị đây này. Hả? Bảo chị giải thích á, cái đó cậu phải tự đi mà làm chứ, chờ chút, chị chuyển máy!」
Nói rồi, chị ta bất ngờ dí cái điện thoại về phía tôi.
「Nói chuyện đi.」
「Hả??」
「Bạn của cậu đấy. Cậu ta bảo sẽ giải thích sự tình cho cậu nghe, cầm lấy.」
Vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, tôi tạm thời đưa điện thoại lại gần và lên tiếng.
「Alo... Hashiba đây.」
Ngay lập tức, từ chiếc điện thoại trước mặt, một giọng nói lớn như muốn xé toạc màng nhĩ vang lên.
「Xin lỗi Hashiba!! Lỗi liên lạc, lỗi liên lạc!!」
Là cái giọng điệu cợt nhả quen thuộc đó.
「Anh Miyamoto!?」
◇
「Anh định tuồn tin về Dự án Grape ra ngoài sao!?」
Tôi và cô Sakurai nhảy dựng lên ngay khi nghe chuyện.
Trong cuộc họp khẩn cấp của nhóm Phòng 13. Điều mà anh Miyamoto thông báo là một kế hoạch đáng kinh ngạc.
「Ừ, tao thấy tấn công từ bên trong đã tới giới hạn rồi. Nếu vậy thì, châm lửa từ bên ngoài để hun khói bọn họ ra, đó là chiến thuật của tao.」
Về Dự án Grape, chúng tôi tự tin vào sự thú vị của bản kế hoạch. Trong đó, tựa game RPG do cô Sakurai lên ý tưởng nếu được lái theo chủ đề tốt, hoàn toàn có thể kỳ vọng vào sự lan truyền qua truyền miệng.
Vì vậy, khi triển khai trên truyền thông, tôi cũng nghĩ cần phải cân nhắc nhiều phương án khác nhau. Nhưng tất nhiên, đó là chuyện của sau khi dự án đã bắt đầu chạy, còn bây giờ nó chỉ là lý thuyết trên giấy tờ khi chưa được cấp ngân sách.
Vậy mà lại định tuồn tin cho truyền thông và công bố như thể dự án đang tiến hành. Bình thường thì kết cục sẽ là bị lờ đi với câu trả lời "chúng tôi chưa nghe chuyện đó bao giờ". Các nhà sản xuất game không rảnh rỗi đến mức đi phản hồi từng tin đồn một.
Nhưng, nếu dự án này tạo được tiếng vang lớn ngay từ giai đoạn tiền trạm. Nếu làn sóng mong chờ dâng cao, đó sẽ là vũ khí lớn khi chào hàng. Cho dù Thường vụ có gạt đi chăng nữa, thì phe đối lập có thể sẽ dùng chính danh tiếng đó làm cơ sở để kéo dự án về phía họ.
「...Đại loại là thế. Không phải chắc chắn trăm phần trăm, nhưng cũng không tệ đúng không?」
Anh Miyamoto vừa nói vừa cười nhăn nhở, nhưng việc lôi kéo truyền thông về phe mình để kích động dư luận rồi mới điều chỉnh nội bộ, quả thực không phải là không thể làm được. Ít nhất, so với tình trạng bế tắc hiện nay, nó có thể trở thành một giải pháp phá vỡ cục diện.
「Dù vậy, lẽ ra anh nên bàn bạc đàng hoàng với tôi chứ.」
Thú thật, bị hỏi về chuyện Grape bất ngờ ngay tại đó, tim tôi như muốn thót lại.
「Không, tao đâu có định giấu. Chỉ là tao đang lu bu liên lạc chuyện khác, với lại tao không ngờ con nhỏ Takako đó lại đi đặt lịch hẹn nhanh như một con dở hơi thế kia. À, tao gọi tên nó là vì bọn tao là nghiệt duyên từ hồi sinh viên rồi.」
Anh ta bắt đầu kể lể cả những chuyện tôi chẳng hề hỏi. Những điểm này, tôi thấy cảm giác của một Charaji ngày xưa vẫn còn vương vấn đâu đây.
「Cơ mà, chuyện này rủi ro lớn lắm đấy.」
Chị Kojima có vẻ vẫn chưa quyết định được.
「Sẽ nảy sinh vấn đề là ai đã rò rỉ thông tin, và chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến cả anh Miyamoto và Hashiba-kun nữa. Anh đã giác ngộ điều đó chưa?」
Anh Miyamoto gật đầu mạnh mẽ.
「Đương nhiên rồi. Chỉ cần nó được ra mắt với thế giới, chúng ta có cơ hội thắng.」
Đúng vậy, dự án này vẫn chưa ra mắt. Cảm giác muốn cho mọi người thấy nó thú vị đến nhường nào là có thật.
Nhưng suy cho cùng, đó là 'Kế hoạch' được tạo ra trong giờ làm việc của công ty và được đưa ra bàn thảo trong cuộc họp. Nếu người trong công ty chủ động rò rỉ thông tin để kích động dư luận, thì rất có thể sẽ trở thành vấn đề trách nhiệm.
「Ưm...」
Tôi cũng vẫn chưa thể quyết định.
Vụ việc lần này, khoan bàn đến việc là ý tưởng của anh Miyamoto, thì phần lớn là dựa vào tha lực, giao phó sự triển khai cho phía truyền thông. Nó khác hẳn với việc chúng tôi tự chuẩn bị, tự thuyết trình và tự giành lấy như hồi trước.
(Nó thuộc vào loại thủ đoạn hèn hạ.)
Tôi không định nói toàn những lời đạo đức giả. Trong những cuộc đấu đá kiểu này, đôi khi phải dùng đến mánh khóe, và tôi cũng không định ép mọi người phải luôn thanh liêm trong sạch.
Nhưng, về chuyện lần này, chúng ta đang định dùng một sách lược không công bằng, vượt qua cả khuôn khổ công ty. Giả sử có dùng cách phá luật để dự án được thừa nhận đi nữa, thì việc vận hành dự án đó vẫn là ở trong công ty. Nếu nghĩ đến hậu quả của một dự án được thông qua bằng cách ép buộc, chúng ta không thể hành động sơ suất được.
Tôi hiểu đây là ý tưởng nảy sinh từ sự lo lắng của anh Miyamoto về hiện trạng bất động. Vì trong lý do bất động đó có cả tôi, nên việc nói ra quyết định này thật sự rất đau lòng, nhưng...
Tôi quyết tâm và mở lời.
「Xin lỗi anh, chúng ta hãy hủy bỏ kế hoạch này đi. Rủi ro quá lớn.」
「Hả...?」
Trước quyết định của tôi, anh Miyamoto không giấu được vẻ bất mãn.
「Không, tao cũng đâu nghĩ đây là cách làm đúng đắn đâu? Nhưng nếu đấu trực diện thì tuyệt đối không có cửa thắng, nên dùng chút chiêu trò cũng là bất đắc dĩ mà?」
「Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng mà, lần này vũ khí chúng ta dùng quá nguy hiểm. Không phải sức lực của chính mình, mà lại đi mượn vũ khí từ một nơi khác là không được. Cầm trong tay thứ vũ khí mà mình không thể kiểm soát được —— là điều cấm kỵ.」
Nghe lời tôi, anh Miyamoto im lặng ngồi phịch xuống ghế.
「...Hiểu rồi, nếu mày đã quyết định thế thì đành chịu vậy.」
「Xin lỗi anh, dù anh đã cất công nghĩ ra phương án.」
Anh Miyamoto cũng đâu phải muốn phá hỏng chuyện nên mới đưa ra ý kiến này. Đó là kết quả của việc suy nghĩ xem có thể làm gì để có chút hiệu quả mà không tốn kém.
「Nhưng tính sao đây? Hiện tại cũng chẳng có phương án nào hay, nếu không có chút manh mối nào thì bọn mình cứ thế lao thẳng xuống vực diệt vong đấy.」
Đúng vậy, tôi đã buông bỏ một thứ có thể là giải pháp. Chính vì thế, nếu không nghĩ ra được thứ gì đó có khả năng tiếp theo, tinh thần mọi người sẽ bị thui chột.
Lúc đó, chị Kojima khẽ giơ tay lên.
「Chị cũng sẽ thử hành động xem sao.」
「Chị Kojima, chị có ý tưởng gì sao...?」
Chị Kojima lắc đầu.
「Cũng không hẳn là diệu kế gì đâu. Chị định tìm kiếm vài nhà sản xuất có vẻ sẽ chịu hợp tác chế tác khi Grape đi vào quỹ đạo, chỉ vậy thôi.」
「Hợp tác sao ạ?」
「Mà, chưa quyết định gì mà đã đi nói chuyện thì cũng hơi kỳ, nhưng đợi đến lúc được duyệt rồi mới tìm thì sợ trở tay không kịp. Việc gì làm được thì cứ làm trước thôi. Phải rồi, cậu Hayakawa mà hôm nọ cậu giới thiệu ấy, chị cũng sẽ thử liên kết với cậu ta xem.」
Thật là một chuyện đáng mừng. Nếu là Hayakawa và chị Kojima, có thể kỳ vọng vào những hiệu quả thực tế.
「Cảm ơn chị, nhờ chị giúp đỡ ạ.」
「À, em cũng... tuy không làm được gì nhiều, nhưng em sẽ cố gắng thu thập thông tin!」
Cô Sakurai cũng nói như để tự khích lệ bản thân.
「Tao cũng... thế nào nhỉ, sẽ thử suy nghĩ nhiều hướng xem sao.」
Anh Miyamoto cũng có vẻ đang suy tính điều gì đó.
Ý chí của mọi người rất mạnh mẽ. Nó vẫn chưa hề lung lay. Nhưng, việc giới hạn đã đến gần cũng là sự thật. Nếu không đưa ra được sách lược cụ thể và hữu hiệu trước lúc đó, mọi thứ sẽ chấm dứt.
◇
Tôi đã trực tiếp liên lạc từ chối chị Funabashi. Cứ tưởng sẽ bị vặn vẹo đủ điều, nhưng ngạc nhiên là chị ta chấp nhận khá dễ dàng, nên tôi cũng chuyển sang tâm thế mới.
(Ý tưởng... không có cái nào hay sao, một phương án tốt ấy.)
Vừa làm việc tay chân, tôi vừa liên tục suy nghĩ về chiến lược sinh tồn cho Dự án Grape.
Đối đầu trực diện thì không được, nhưng dùng chiêu trò quá đà cũng không xong, nếu vậy thì phải là một phương án có ý tưởng đột phá nhưng công tác chuẩn bị, vận động hành lang phải thật chắc chắn. Tôi đang suy nghĩ xem liệu có thể tham khảo các sự việc xảy ra ở ngành nghề khác rồi áp dụng vào trường hợp của chúng tôi hay không.
(Không thể ra ngay được đâu nhỉ, làm gì có chuyện thuận lợi thế.)
Dù biết là việc cấp bách, nhưng ý tưởng đâu phải thứ cứ muốn là nảy ra ngay. Tôi đang phải thực hiện một nhiệm vụ khó khăn là vừa phải bình tĩnh, lại vừa phải khẩn trương.
Tạm thời, tôi đưa ý thức quay trở lại với công việc trước mắt.
「Được rồi, cái này cũng xong... nào.」
Tôi tổng hợp những hình ảnh đã hoàn thiện rồi tải lên thư mục chia sẻ. Sau khi nhắn tin báo cho người phụ trách web qua công cụ chat, tôi nhận được ngay biểu tượng cảm xúc "Đã rõ".
Công việc thường nhật tại Phòng Phát triển số 2, bên cạnh việc phát triển dự án Micro, tôi còn phải đảm nhiệm việc tạo tài nguyên cho công tác quảng bá.
Hôm nay, tôi đang vùi đầu vào làm tư liệu hình ảnh. Succeed Soft sở hữu một kênh Nico Live chính thức và thường xuyên phát sóng tin tức định kỳ. Thông thường, các em trợ lý bên bộ phận PR sẽ thiết kế thumbnail hay chèn chữ, nhưng hễ đụng đến những thứ liên quan trực tiếp đến nội dung game thì tôi tự làm cho nhanh.
Và rồi, do vừa nghe nhạc vừa tập trung suy nghĩ và thao tác, tôi chẳng nghe thấy tiếng động xung quanh, thậm chí ai gọi tên cũng không hay biết.
Thế nên, thường phải đến khi bị vỗ bộp bộp vào vai, tôi mới sực tỉnh.
"A, vâng vâng... ủa, á, Ka... Kawasegawa...!"
Quay lại và thấy Trưởng phòng đang đứng lù lù ở đó, tôi giật bắn cả mình.
"Xin lỗi vì làm phiền cậu lúc đang làm việc. Tôi có chút chuyện muốn hỏi, bây giờ có tiện không?"
"Ư, ừ, được chứ."
Ánh mắt của Kawasegawa nghiêm túc đến lạ.
(Chuyện gì đây nhỉ? Không lẽ là chuyện liên quan đến việc Funabashi-san ghé qua?)
Dù chuyện đó đã xong và không có vấn đề gì, nhưng có thể cô ấy cảm thấy nước đi của chúng tôi có phần mạo hiểm.
Tôi đang tính xem nên giải thích thế nào thì Kawasegawa lại mở lời:
"Cuối tuần này, cậu... cậu có định nghỉ ngơi không?"
"..................Hả?"
Một chủ đề hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
"Nghỉ ngơi, ý là nghỉ phép ấy hả?"
"Đ... Đúng vậy."
Bất giác tôi hỏi lại một điều hiển nhiên.
"Tôi thấy cậu làm việc hơi quá sức rồi đấy. Ừ, đúng là vậy."
Kawasegawa giải thích với giọng điệu như đang cố tự thuyết phục bản thân. Cảm giác như sự sắc sảo thường ngày của cô ấy đâu mất tiêu rồi.
"Thế nên, với tư cách là quản lý trực tiếp, tôi nghĩ cần phải bắt cậu nghỉ ngơi cho đàng hoàng."
Nghỉ sao...
Nhưng mà đúng là lâu rồi tôi chưa có một ngày nghỉ ra hồn. Dù tôi có hạn chế việc cắt bớt giờ ngủ vì sợ ảnh hưởng đến công việc, nhưng cái gọi là "ngày off" đúng nghĩa thì đã lâu không có.
Lý do rất đơn giản.
"Ơ, nhưng làm gì có thời gian rảnh mà nghỉ. Thực tế là việc đang chất đống đây này, tôi còn đang phải điều chỉnh lịch trình từng 10 phút một..."
Đơn giản là vì bận tối tăm mặt mũi.
"À, cái đó tôi chỉnh lại rồi nhé."
Nhìn sang bên cạnh, Kuroda đã đứng đó từ lúc nào.
"Hả, sao lại thế?"
"Thì đấy, tại ông làm việc bán sống bán chết quá, sắp bị Cục thanh tra lao động sờ gáy đến nơi rồi còn gì. Kawasegawa vừa bàn với tôi, nên tôi mới sửa lại xong tức thì."
"Ông làm lúc nào mà nhanh thế?"
Tại Succeed Soft, chúng tôi sử dụng loại lịch trình có thể quản lý chấm công và thay đổi nội dung theo thời gian thực.
"...Thay đổi thật rồi này."
Mở ra xem ngay lúc này, những đầu việc tôi dự định làm cho đến 5 phút trước đã bị viết lại toàn bộ.
Đã làm đến mức này thì tôi hết đường chạy.
"Cho nên, đây là mệnh lệnh. Thứ Bảy Chủ Nhật này cậu phải nghỉ ngơi đàng hoàng. Rõ chưa?"
Đương nhiên tôi không thể từ chối, đành đáp "Vâng".
Không thể phủ nhận là tôi cũng đã tích tụ kha khá mệt mỏi, thôi thì cứ coi như đây là ý tốt và nghỉ ngơi vậy.
"Với lại nè, Hashiba."
Kuroda nhìn tôi, cười nham hiểm một cách kỳ lạ.
"Trưởng phòng có vẻ rất tò mò xem liệu ông có chịu nghỉ ngơi tử tế vào ngày nghỉ hay không đấy."
"Hả?"
"Nà... Này Kuroda!! Cậu nói thế dễ gây hiểu lầm lắm đấy!"
Đột nhiên, Kawasegawa đỏ bừng mặt, đánh mất vẻ điềm tĩnh vốn có.
"Hiểu lầm gì chứ? Chẳng phải cô vừa bảo là lo nhân viên tham công tiếc việc không chịu tận hưởng ngày nghỉ, nên cô sẽ nghỉ cùng ngày để kiểm tra sao. Mà, đó chỉ là cái cớ sau khi bị tôi chọc ngoáy vụ hai người xin nghỉ cùng ngày thôi nhỉ!!"
"A... ư... a..."
Kawasegawa như xì khói trên đỉnh đầu, gục ngã ngay tại chỗ.
"Kuroda, ông..."
"Mà~ chuyện là thế đấy. À, nhưng việc Trưởng phòng lo cho sức khỏe của ông, muốn chấn chỉnh lại nhân viên nghiện việc là thật đấy nhé. Còn chuyện có nhận lời mời hẹn hò của Eiko-chan hay không là quyền quyết định của ông. Thế nha."
Cười hô hố, Kuroda quay về chỗ ngồi.
Chỉ còn lại hai người: một Phó Trưởng phòng đang ngơ ngác và một Trưởng phòng đã cháy thành tro bụi.
Tôi đang phân vân không biết nên bắt chuyện thế nào, nhưng trước mắt cứ thử xem sao.
"Này, Kawasegawa..."
"................................................Gì hả."
Một câu trả lời hờn dỗi, hay đúng hơn là dỗi hờn, vang lên lí nhí.
"Cái Nhà ma ở Ninja Park bắt đầu mở từ cuối tuần này ấy, thấy trên mạng bàn tán xôn xao nên tôi cũng tò mò. Hay là mình đi cái này đi. Tuy khác ngành nhưng cũng là để học hỏi về cách dàn dựng..."
"Là 'Ikebukuro Terror House' đúng không! Tôi biết cái đó! Nghe nói khác hẳn mấy nhà ma thông thường, khâu dàn dựng kịch bản đỉnh lắm! Tôi cũng đang định đi cái này, đúng rồi ha, đi để học hỏi dàn dựng mà, mấy cái này cần thiết lắm! Hiểu mà!"
Tôi đã cố ý nói giảm nói tránh, lái sang chuyện công việc cho đỡ ngại, ai dè cô ấy đớp thính ngay lập tức, lại còn nói liến thoắng khiến tôi bật cười.
"Cậu cười cái gì chứ!!"
Chuyện này, có lẽ trước giờ tôi không nhận ra, nhưng cô gái này... không khéo lại cực kỳ dễ thương cũng nên...
◇
Theo mệnh lệnh của Trưởng phòng Phòng Phát triển số 2, tôi buộc phải nghỉ phép vào cuối tuần. Nói là nghỉ phép nhưng thực ra là thứ Bảy và Chủ Nhật, đúng theo lịch đỏ, nhưng với tình trạng đi làm cả cuối tuần như cơm bữa gần đây thì một ngày nghỉ trọn vẹn quả là vô cùng quý giá.
Và tình cờ thay, tôi sẽ dành một trong hai ngày đó cùng với Trưởng phòng. Theo một nghĩa nào đó, có thể nói ngày nghỉ đã biến thành ngày đi làm. Tất nhiên, nếu nói toẹt ra điều đó với Kawasegawa thì chắc cô ấy sẽ xụ mặt xuống ngay.
Và rồi Chủ Nhật đến, tôi đang ở ga Shinjuku. Từ sân ga bước ra cửa soát vé, tôi đi về phía cây cột gần đó. Ở đấy, Trưởng phòng Kawasegawa, người có vẻ cũng vừa mới tới, đang đứng đợi.
"...Ủa, cô đến sớm thế."
"Tôi canh theo giờ của Kawasegawa đấy."
Trước đây chúng tôi cũng từng hẹn gặp ở chỗ này, khi đó cô ấy đã đến sớm trước giờ hẹn tận 30 phút.
Thế nên hôm nay, tôi cũng canh giờ y như vậy.
"À này, hôm nay ấy, Kawasegawa..."
"Đúng vậy, hôm nay tôi đến để kiểm tra xem một tên cuồng công việc như cậu có chịu nghỉ ngơi đàng hoàng không, chứ không phải có mục đích gì khác đâu nhé. Phải nói trước điều này không lại bảo là công tư bất phân hay lạm quyền thì không tốt, bản thân tôi cũng không muốn thế, nên phải rào trước cho kỹ."
Nói nhanh như máy. Thật tình trước giờ không để ý, nhưng Kawasegawa đúng là...
"Vậy đi thôi. Đi Ikebukuro thì mình bắt tuyến Yamanote..."
Tôi vừa định bước đi thì từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
"Nếu đi bây giờ thì lên tuyến Saikyou sẽ nhanh hơn đó nha~. Đến Ikebukuro thì chỉ mất một trạm thôi, hay là mình đi đường đó đi~?"
So với giọng của Kawasegawa, giọng nói này quá đỗi thong dong.
Tôi quay lại, và trước mắt tôi là...
"Kyouya-sa... Hashiba-san, kỳ ngộ ghê ha~"
Quản lý nhà trọ Ichikawa Mihana-san, trong trang phục ngày nghỉ, đang đứng vẫy tay chào.
"Qu... Qu... Quản lý, sao cô lại ở đây?"
"Ơ kìa? Sao hôm nay lại gọi là Quản lý thế? Tuy chưa gọi tên thật, nhưng mình tưởng đã thống nhất là gọi bằng họ rồi chứ nhỉ~"
"Mấy chuyện đó giờ sao cũng được! Ý tôi là, tại sao cô lại, ừm, có mặt ở đây?"
"Thì ngày nghỉ mà, nếu muốn đi chơi thì những người sống quanh khu đó không đi Shin-Yurigaoka thì cũng là Shinjuku thôi mà~"
Đúng là thế thật, nhưng Shin-Yurigaoka thì không nói, chứ cô nghĩ Shinjuku có bao nhiêu người hả trời!
"Kawasegawa, người này là quản lý khu trọ tôi đang ở, Ichikawa..."
Tôi vừa quay sang định giới thiệu thì...
"..................Hashiba... người này là ai vậy............?"
"Híiii!"
Không hiểu sao, một cô gái với ánh mắt lườm nguýt sắc lẹm cộng với hỏa khí chiến tranh bốc lên ngùn ngụt toàn thân đang đứng đó.
(Mà khoan, sao lại có thái độ đó chứ!)
Đồng ý là đang tính đi hai người thì có người chen ngang nên có chút bối rối, nhưng đâu cần phải lộ rõ sự thù địch thế kia.
"Không chào hỏi... là thất lễ lắm đấy... Hashiba..."
Tiêu rồi, giọng điệu rõ ràng là bất thường. Chúng tôi đang định đi nhà ma, nhưng chưa đi mà oán linh đã xuất hiện trước thế này thì...
"Như tôi vừa nói đấy, đây là cô quản lý khu trọ tôi đang ở."
"Nhưng lúc nãy... cô ta vừa định gọi tên cậu mà............?"
"Cái đó là Ichikawa-san, à, Quản lý có thói quen hay trêu chọc kiểu đó ấy mà, nên là..."
"Ra là vậy............ cô quản lý thích trêu chọc bằng cách gọi tên...... hừm......"
Toang rồi. Rõ ràng là có cái công tắc kỳ quái nào đó vừa được bật lên.
Mà khoan, Kawasegawa ấy à, cô ấy là kiểu người ghen tuông lộ liễu thế này sao?
Hay nói đúng hơn, nếu tôi là một tồn tại không quan trọng, thì cô ấy sẽ không có thái độ này... đúng không.
(Ơ, không lẽ nào)
Từ lời nói và thái độ của Kuroda, cộng với phản ứng này của Kawasegawa, chẳng lẽ nào, Kawasegawa... đối với tôi...
"Cô có phải là Kawasegawa-san không?"
Câu hỏi bất chợt của Ichikawa-san cắt ngang dòng ảo tưởng của tôi.
Không biết là do không nhận ra ngọn lửa chiến tranh hay nhận ra rồi mà cố tình lờ đi, Ichikawa-san vẫn giữ nguyên vẻ thong dong thường thấy.
"Vâng, là tôi... sao cô biết rõ thế?"
"Vâng~! Tại lúc nào nói chuyện với Hashiba-san, cậu ấy cũng nhắc đến cô hết á, nên là!"
A, thôi đừng mà Ichikawa-san. Cái "lúc nào" của cô thực ra cũng chỉ là nói chuyện 1-2 lần một tuần thôi, nhưng cách nói đó nghe cứ như ngày nào chúng ta cũng gặp nhau vậy.
(Mà khoan, việc gặp quản lý nhà trọ 1-2 lần một tuần vốn dĩ đã là lạ rồi sao?)
Kawasegawa chắc chắn sẽ soi vào điểm này cho xem... tôi vừa nghĩ vừa liếc mắt sang.
"Lúc nào cũng... hay gặp nhau nhỉ............"
"Đấy thấy chưa!!"
Kết cục, chúng tôi không đi tuyến Saikyou mà lên tuyến Yamanote, và trong suốt quãng đường đến Ikebukuro, tôi rơi vào tình cảnh phải giải thích toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
◇
"Ra là vậy, thế là cô cũng mới gặp cậu ấy với tư cách quản lý gần đây thôi..."
"Đúng rồi ạ~. Cậu ấy giúp tôi lấy đồ ở trên cao nè, rồi còn xách đồ nặng giúp nữa, cậu ấy giúp đỡ tôi nhiều lắm luôn~"
Kawasegawa liếc xéo tôi một cái.
"Hể, ra là vậy. Hashiba 'san' tốt bụng quá nhỉ."
Cô ấy tấn công tôi bằng cách gọi tên đầy hàm ý mỉa mai.
(Khó sống quá. Bầu không khí này khó sống quá).
Cảm giác ngột ngạt như đang đeo ba lớp khẩu trang, tôi đã kiệt sức hoàn toàn trước cả khi đi chơi.
Ninja Park, khu phức hợp giải trí nằm trong Sunshine Town. Bên trong đó, một ngôi nhà ma kiểu mới đang tọa lạc sừng sững với biển hiệu "Đặc biệt".
"Chào mừng đến với nhà ma kiểu mới, Ikebukuro Terror House!"
Ngay lối vào, một cô gái đội tóc giả đen dài, trang điểm máu me đang mời gọi khách bằng giọng nói vui tươi trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài.
"A, đây rồi ha~! Vậy để tôi đi mua vé nhé~! Tôi sẽ mua luôn cho 3 người nha~"
Ichikawa-san vui vẻ chạy về phía quầy vé.
Có vẻ cô ấy chưa có kế hoạch gì cụ thể cho hôm nay, nên khi nghe chúng tôi bảo đi nhà ma, câu chuyện đã lái sang hướng "Tôi đi cùng được không ạ~?".
Tôi không biết Kawasegawa đặt bao nhiêu tâm tư đặc biệt cho buổi gặp hôm nay, nhưng chắc chắn là kế hoạch đã định bị thay đổi đột ngột. Và tôi cảm giác, lờ mờ thôi, là cô ấy ghét những sự cố kiểu này.
"Kawasegawa, này."
Nghĩ vậy nên tôi quay sang nhìn Kawasegawa.
"Này, Hashiba."
Không hiểu sao mặt cô ấy tái mét, cất tiếng gọi tôi.
"À ừ, xin lỗi. Chuyện là... tự nhiên tình thế lại thành ra thế này."
"Không, chuyện đó thì thôi bỏ qua đi. Được rồi, nhưng mà, cái này, tôi có chuyện khó nói."
Chuyện khó nói? Không lẽ cô định tung ra thông điệp trực tiếp kiểu như "Hai người đang hẹn hò hả" sao...?
"À, tôi nói trước nhé, tôi với cô quản lý không có chuyện gì..."
"Tôi... cực kỳ sợ mấy thứ kinh dị."
"Hảảảảảảả??"
Chuyện quan trọng thế sao không nói sớm!
"Th... Thì lúc cậu nói về nhà ma, cậu bảo là dàn dựng thú vị, có thể học hỏi được..."
"Đúng là tôi có nói. Nhưng chuyện đó là chuyện đó, còn sợ thì vẫn là sợ chứ."
Dù mặt vẫn tái mét, Kawasegawa vẫn bình thản trình bày sự thật.
"...Ơ, thế hay là thôi không vào nữa?"
"Không, vẫn vào. Thú vị thì đúng là thú vị thật. Nhưng mà, chuyện là..."
Kawasegawa trả lời đầy cứng cỏi, rồi nói tiếp:
"Vì sợ quá nên có thể tôi sẽ làm vài hành động gây phiền phức cho Hashiba... nên tôi xin lỗi trước nhé..."
"Ư, ừ, tôi biết rồi."
Dù trong lòng cũng muốn hỏi "Hành động gây phiền phức là làm gì?", nhưng thấy cô ấy tội nghiệp quá nên tôi quyết định không hỏi nữa.
(Chắc là bám chặt lấy mình hay gì đó thôi...)
Khoan, chờ chút. Có khả năng cô gái dễ thương này sẽ bám chặt lấy mình sao? Thế thì... tim tôi sẽ đập banh lồng ngực mất!
Ngẫm lại thì, nhà ma vốn dĩ là thứ như vậy sao...
(S-Sẽ ra sao đây nhỉ?)
Nhìn Kawasegawa run rẩy bên cạnh trông cũng tội, nhưng thú thật tôi lại có chút mong chờ.
◇
"Sau đây tôi sẽ phát cho mọi người máy tính bảng có gắn bản đồ, xin hãy đi theo chỉ dẫn để đến đích nhé."
Tôi bật chiếc máy tính bảng vừa được trao tay, quả nhiên hệ thống định vị khởi động đúng như lời nhân viên nói. Chắc nó sẽ không báo kiểu "Hướng bên phải, có ma" đâu nhỉ, nhưng ý tưởng này cũng thú vị đấy chứ.
"Tôi... tôi thấy sợ rồi đấy."
Dù chưa có lấy một chữ "ma" nào xuất hiện, Kawasegawa đã run lẩy bẩy rồi.
"Không sao đâu mà~, nếu sợ quá thì cô cứ dựa vào cậu Hashiba là được ấy mà~"
Nghe lời chị Ichikawa, Kawasegawa chỉ biết gật đầu lia lịa, không thốt nên lời. Nếu là bình thường, chắc cô ấy đã hét lên "C-Còn lâu tôi mới làm thế!" rồi.
(Thế này có trụ được đến cuối không đây?)
Tuy lo lắng, nhưng chúng tôi vẫn rón rén bước vào bên trong.
Cánh cửa lối vào vừa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo lập tức bao trùm cả nhóm. Bối cảnh được dựng theo hình ảnh ngôi nhà hoang kiểu Nhật cũ kỹ càng làm tăng thêm cảm giác rùng rợn.
"Chà, được đấy chứ nhỉ~ Có không khí ghê~"
Chị Ichikawa cười híp mắt, có vẻ rất thích thú.
"Ừm, chị Ichikawa thích mấy thứ này ạ?"
"Vâng, chị thích lắm luôn~!"
Quả nhiên. Hay nói đúng hơn, những người phụ nữ có khí chất điềm đạm thường có khả năng kháng cự bí ẩn với mấy thứ kinh dị kiểu này.
"Ááá!!"
Đột nhiên, Kawasegawa bên cạnh hét toáng lên.
"Sao thế, Kawasegawa?"
Tôi vừa hỏi, Kawasegawa vừa im lặng túm chặt lấy cái gì đó, ngước lên nhìn tôi với khuôn mặt chực khóc.
"Vừa nãy, có cái gì đó nhơn nhớt, núng nính đập vào mặt tôi."
Nhìn kỹ thì thấy có mấy vật thể dạng slime lạnh ngắt đang được treo lủng lẳng từ trên trần nhà xuống. Có vẻ cô ấy đã đụng mặt trúng một trong số đó.
"Mánh lới đơn giản thôi mà. Không sao đâu."
Dù tôi đã gạt đám slime ra và trấn an, Kawasegawa vẫn không ngừng run rẩy.
"Lạnh, lạnh quá. Nè Hashiba, sao chỗ này lạnh lẽo thế? Với lại cái đèn hành lang đằng kia cứ chớp tắt nãy giờ, tại sao vậy?"
Tại sao với chả tại trăng, đó là hiệu ứng dàn dựng chứ sao nữa.
"Kawasegawa, bình tĩnh đi. Đây là nhà ma mà, thấy sợ là chuyện đương nhiên thôi."
"T-T-Tôi biết chứ. N-N-Nhưng mà, t-t-tôi nghĩ là c-c-có cần thiết phải tạo không khí đến mức này k-không."
Một câu trả lời khiến tôi lo ngại cho chặng đường phía trước.
"À ừm~ hay là mình đi tiếp đi nhỉ~?"
"A, vâng, đi thôi..."
Thấy Kawasegawa không chịu nhúc nhích, chị Ichikawa nhẹ nhàng thúc giục.
"Nào đi thôi, Kawasegawa."
"Ư ư ư ư."
Tôi đẩy lưng Kawasegawa, cô ấy mới chịu bước đi những bước run rẩy, yếu ớt. Trông bộ dạng này, chẳng ai tin nổi đây là vị trưởng nhóm đang quản lý hàng chục nhân viên cấp dưới.
"Rồi, đây là khu vực tiếp theo... Chà."
Trải rộng trước mắt chúng tôi là một hành lang dài và hẹp. Hơn nữa, đây không phải hành lang bình thường. Hai bên tường là những cánh cửa kéo dán giấy (shoji), toát lên dự cảm chắc chắn sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
"Đ-Đ-Đi qua chỗ này á?"
Chân Kawasegawa cứng đờ lại. Chị Ichikawa liền động viên:
"Không sao đâu mà, nếu biết trước sẽ có gì đó xuất hiện thì cũng không đáng sợ lắm đâu, nhỉ?"
"B-B-Biết trước thì vẫn sợ, vẫn sợ chứ bộ!"
Tôi và chị Ichikawa kẹp Kawasegawa đang run cầm cập vào giữa, cả nhóm tiến lên theo hàng dọc. Kể ra thì, nếu đã được báo trước là sẽ có biến, tôi nghĩ cũng không đến mức quá đáng sợ.
(Ủa? Nhưng sao chẳng có gì hết vậy?)
Tuy nhiên, trái với dự đoán, những cánh cửa shoji chẳng có phản ứng gì. Thay vào đó, thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt ở cuối hành lang cứ nhấp nháy liên tục khiến tôi bận tâm nãy giờ.
"Nè cái đó, Hashiba cái gì kia, sợ quá à."
Giọng điệu của Kawasegawa bỗng trở nên trẻ con một cách kỳ lạ.
"Gì thế nhỉ, cứ lại gần xem sao đã."
Nếu không biết rõ nó là gì thì nỗi sợ sẽ không biến mất. Đặc biệt với người hành động theo lý trí như Kawasegawa thì càng đúng. Vì vậy, tôi bước lên trước định vạch trần chân tướng của nó, thì...
Rầm rầm! Cùng với âm thanh đó...
"Hí...!!"
Vô số cánh tay xuyên thủng qua cánh cửa shoji ngay trước mắt lao ra. Hơn nữa, chúng chắn ngang ngay đúng con đường mà Kawasegawa định đi qua.
"A."
Kawasegawa đứng khựng lại. Biểu cảm trên mặt cô ấy trở nên trống rỗng, người run lên bần bật. Quả này toang rồi!
"Kawasegawa, chỉ là tay giả thò ra thôi, không có..."
Tôi vừa nói dứt câu, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo.
"Oa!"
Cùng với tiếng động lớn phần phật, cánh cửa shoji trước mặt đổ sập xuống, một con ma lao thẳng về phía chúng tôi.
Thời điểm và áp lực của nó kinh khủng đến mức khiến tôi cũng phải thốt lên, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa là...
"Ááááááááááááááááááááááááááááááááááááá!!!!"
Kawasegawa tất nhiên không đời nào chịu đựng nổi cú sốc này.
"Xinlỗixinlỗithachotôithachotôiđừnglạiđâyđừnglạiđâyđừnglạiđâyyyyyyyy!!!"
Cô ấy túm chặt lấy áo tôi, lắc lấy lắc để hết sức bình sinh, liên hồi không dứt.
"K-Kawasegawa bình tĩnh, bình tĩnh nào, ng-ng-người... người tôi nát mất."
Bị lắc đến mức không nói nên lời, tôi cố gắng gỡ Kawasegawa ra. Không còn là chuyện được cô gái ôm ấp hay gì nữa rồi. Kawasegawa khi nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm đã biến thành một sinh vật sẵn sàng tấn công bất cứ thứ gì ở gần.
"B-Bình tĩnh nào, nè, tạm thời buông ra đã."
"Oááááááááááááá!!"
Lần này, cô ấy đột ngột buông đôi tay đang túm chặt ra, rồi...
"Không chịu đâuuuu!!!!"
Vung tay lên cao, và...
"Bốp!!"
Giáng một cú tát trời giáng xuống má tôi.
"Ghét quá đi mất!!!!!"
Kawasegawa quăng cái máy tính bảng lại, vừa mếu máo vừa chạy biến ra cửa thoát hiểm. Bỏ lại tôi vừa ăn trọn cú tát ngã lăn quay, và chị Ichikawa đang cười ngặt nghẽo đứng nhìn.
"Cậu Hashiba~, cậu ổn không đấy...?"
"Chà, cũng tàm tạm..."
Tôi lồm cồm bò dậy, xoa xoa một bên má vẫn còn đang nóng ran.
Chẳng thấy cái viễn cảnh được ôm ấp tim đập thình thịch đâu, nhưng tôi đã được chứng kiến một Kawasegawa vốn vững vàng lại thay đổi tính nết đến mức này, quả là của hiếm.
"Thay đổi không khí... hy vọng là được, mà có được không nhỉ?"
Chà, nghe nói cũng có người hét lên để xả stress, nên cứ coi như là chuyện tốt đi vậy.
◇
"Đúng là trò lừa con nít. Mấy cái tay xuyên qua cửa giấy, chẳng phải là thủ pháp bị bỏ quên từ thời Showa rồi sao. Đã thế còn lệch pha thời gian nữa chứ, nghe bảo dàn dựng mới mẻ ghê gớm lắm nên tôi đã kỳ vọng sẽ có gì đó đặc biệt hơn, nhưng về điểm đó thì thất vọng thật... Mà Hashiba, sao cậu cứ cười mãi thế hả!"
Tại quán cà phê ngay lối ra của nhà ma, chúng tôi đang ăn trưa kiêm họp rút kinh nghiệm. Nói là vậy, nhưng vì Kawasegawa đã chạm ngưỡng chịu đựng ngay gần lối vào và ba chân bốn cẳng chạy mất dép, nên cô ấy hoàn toàn không xem được các màn hù dọa ở nửa sau.
"Tại vì những dàn dựng mới mẻ mà Kawasegawa nói ấy, nó tập trung hết ở nửa sau cơ mà."
Bỏ qua hết phần đó mà đánh giá thế này thì tội nghiệp cho bên tổ chức quá.
"Ư... T-Tại vì tôi tới giới hạn rồi chứ bộ."
Kawasegawa thu người lại, hút ly trà đá cái rột. Xin lỗi người trong cuộc chứ, trông cô ấy dễ thương không chịu được.
"Ưhưhư, nhưng mà dễ thương lắm đó, cô Kawasegawa~"
Chị Ichikawa nhớ lại chuyện lúc nãy, cười có vẻ rất khoái chí.
"X-Xin lỗi nhé Hashiba, má cậu... có đau lắm không...?"
Kawasegawa tỏ vẻ hối lỗi tột cùng.
"Không sao, tuy có giật mình nhưng không đau lắm đâu, thật đấy."
"V-Vậy à..."
Tính cả chuyện lúc nãy, Kawasegawa giờ thu mình lại bé tí teo.
"Tốt ghê nhỉ, hai đứa. Chị thấy đúng là một mối quan hệ tin tưởng lẫn nhau đấy~"
Chị Ichikawa nhìn chúng tôi mỉm cười.
Quan hệ tin tưởng hả? Chà, đúng là với người không thân thiết thì ai lại đi tát thẳng tay như thế, có thể nói hành động đó xuất phát từ sự an tâm.
Tuy nhiên, tôi vẫn thích kiểu đụng chạm da thịt nào ít đau đớn hơn một chút.
"À, tôi muốn hỏi cô Kawasegawa một chút."
Bất chợt chị Ichikawa giơ tay lên như học sinh hỏi giáo viên.
"Vâng, chuyện gì vậy ạ...?"
Thấy Kawasegawa nghiêng đầu thắc mắc trước câu hỏi đột ngột, chị ấy ném thẳng một quả bom mà không cần rào đón:
"Cô thích điểm nào ở cậu Hashiba thế~?"
"Hự! Khụ, khụ!!"
Kawasegawa sặc nước dữ dội.
Tôi ngồi đối diện, ném cho chị Ichikawa cái nhìn kiểu "Người này, sao tự nhiên lại nói ra cái điều nguy hiểm thế". Nhưng ý nghĩ đó đời nào truyền tới được, ngay lúc này tôi thực sự, tha thiết cần thần giao cách cảm.
"Chị à, chị Ichikawa, nghe em nói này."
"Vâng~!"
Nụ cười thiên thần.
"Em và Trưởng phòng... Kawasegawa là cấp trên và cấp dưới cùng một bộ phận. Cho nên là, chị cũng hiểu là không phải mối quan hệ kiểu đó mà."
Tôi vừa liếc nhìn Kawasegawa vẫn đang sặc sụa, vừa cố gắng phủ nhận.
"A, xin lỗi nhé. Chị cứ đinh ninh là mối quan hệ kiểu đó chứ..."
"Không phải đâu. Nên là, không có chuyện thích hay gì đó đâu ạ."
"Phì cười, nhưng mà chị thấy hai đứa đẹp đôi đến mức chị nghĩ nếu là thật thì tốt biết mấy ấy~. Bản thân chuyện đó cũng là điều tốt mà... nhỉ?"
Không không, tốt gì mà tốt. Lại còn "nhỉ" nữa chứ.
"Không tốt đâu ạ. Chuyện là thế này, cái này là..."
Tôi đang định tìm cách chữa cháy, thì...
"Với tư cách là cấp trên và cấp dưới, ừm, nói sao nhỉ, cô đánh giá cậu ấy thế nào về mặt nhân sự?"
Có vẻ thấy tình hình không ổn, chính chị Ichikawa đã đưa ra lời giải vây.
"Khụ, khụ, a, ra là vậy, với tư cách nhân sự, ý chị là thế... à ha, à ha ha."
Kawasegawa cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
"Ừm, đúng rồi, với tư cách nhân sự nhé."
Tôi chêm vào một câu với ý định hùa theo giải vây, nhưng...
"......!!"
Lại bị cô ấy lườm cho cháy mặt.
(C-Chuyện này tôi hoàn toàn vô tội mà!)
Nhưng mà đành chịu thôi. Do tôi phủ nhận chuyện yêu đương ngay từ đầu mà không lái được dòng câu chuyện nên là lỗi của tôi.
"Điểm nào à, xem nào..."
Kawasegawa có vẻ hơi đắn đo.
Có lẽ khó nói khi có mặt tôi ở đây, hoặc là, chẳng có điểm nào đáng nói cả. Với tôi, người chưa từng được nghe lý do tuyển dụng chính thức, đây là khoảng thời gian khá hồi hộp.
"Thì là... không có lý do gì đặc biệt cả."
Thời gian hồi hộp đã kết thúc.
Cái "lý do" mà tôi kỳ vọng lại phũ phàng đến đau lòng.
"Khoan, này, đừng có hiểu lầm, nếu muốn kể thì có cả đống đấy, thật mà."
Có lẽ vẻ mặt ỉu xìu của tôi quá dễ đoán, nên Kawasegawa vội vàng phủ nhận.
"Nhưng mà, dù có kể ra cái nào thì cũng không phải là yếu tố quyết định. Hashiba là người việc gì cũng làm được, đáng tin cậy, biết lựa lời mà nói, sảng khoái nhưng cũng đầy nhiệt huyết... ừm, với lại..."
Có vẻ thấy mình nói hơi nhiều, cô ấy ngưng lại, hắng giọng một cái rồi nói:
"Là cảm giác cậu ấy sẽ làm được một điều gì đó, chắc vậy..."
Một câu trả lời mơ hồ hiếm thấy ở Kawasegawa.
(Sẽ làm được điều gì đó, sao?)
Thực tế, từ khi đến Succeed Soft, đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Trong số đó, cũng có nhiều chuyện do tôi gây ra. Không, dù tốt hay xấu thì tôi cũng luôn ở trung tâm của những chuyện đó.
Có lẽ tôi là một kẻ gây rắc rối nhiều hơn tôi tưởng. Nhưng thật may mắn, Kawasegawa lại xem đó là điểm tốt.
"Tôi nghĩ thế là được rồi ạ."
Chị Ichikawa mỉm cười dịu dàng.
"Sức hấp dẫn của cậu Hashiba, tôi nghĩ nằm ở chính cái cảm giác kỳ vọng rằng cậu ấy sẽ xoay sở làm được điều gì đó."
"Bản thân em thì không thấy vậy đâu."
"Không thấy cũng không sao mà, nếu cứ ý thức quá rồi hành động thì có khi lại thành ra chướng mắt ấy chứ~"
Chị Ichikawa cười, rồi nhìn Kawasegawa.
"Tốt ghê nhỉ, hai người. Đúng là cặp đôi lý tưởng."
Cái cách chị ấy không thêm từ "trong công việc" vào, tôi thấy có chút trêu ngươi.
Kawasegawa cứ cúi gằm mặt, đỏ bừng nãy giờ.
◇
Ăn xong, ba người chúng tôi quay trở lại Shinjuku.
Đi dạo quanh các cửa hàng điện máy hay nhà sách trước ga, tận hưởng khoảng thời gian thong thả đúng chất ngày nghỉ khiến những vấn đề đang tồn đọng hay chuyện tương lai dường như đều thuộc về một thế giới khác.
Thực ra, tôi đang ở thế phải suy nghĩ đối sách cho vụ Grape càng sớm càng tốt. Lẽ dĩ nhiên, chuyện đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
(Mà, nhưng ít nhất là hôm nay...)
Vốn dĩ, mục đích lớn nhất là nghỉ phép, nên cứ coi việc tận hưởng thế này cũng là một phần trong đó đi.
"Đã thấy giống nghỉ phép chút nào chưa?"
Vừa đi, Kawasegawa vừa hỏi đúng điều tôi đang nghĩ.
"Ừ. Thay đổi không khí tốt lắm."
"Vậy à, tốt quá."
Nghe tôi trả lời, Kawasegawa lộ vẻ nhẹ nhõm.
Cô gái này rốt cuộc đã suy nghĩ và chịu đựng những gì suốt thời gian qua? Cùng những người đồng nghiệp thuộc Thế hệ Bạch kim tạo ra sản phẩm, cô ấy đang đặt cược tất cả vào đó sao?
Trong đó chứa đựng bao nhiêu tâm tư tình cảm, tôi không biết được, nhưng một tình bạn có thể trở thành động lực to lớn đến thế, thú thật tôi cũng thấy ghen tị.
(Hẳn là quan trọng lắm đây.)
Tâm tư đặt vào dự án Mỹ Nhân Kế (Miscros) của mỗi người mỗi khác, và mang những giá trị khác nhau, nhưng tâm tư mà Kawasegawa mang theo dường như nặng hơn bất cứ thứ gì.
"A, nhìn kìa, nhìn xem! Là game mà cậu Hashiba và cô Kawasegawa làm đúng không?"
Chị Ichikawa đi phía trước, chỉ tay vào tấm biển hiệu dưới tầng hầm.
Tấm biển quảng cáo cho dự án Thế hệ Bạch kim mà tôi từng thấy hôm nọ, giờ đã được thay mới, trông còn lộng lẫy hơn trước bội phần.
"A, hình minh họa này là..."
Đó là một bức tranh tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Đúng rồi, là visual mới mà Shino vừa nộp hôm trước đấy."
"Quả nhiên là..."
Có lẽ từ ngữ chính xác nhất để miêu tả lúc này là "bứt phá".
Từ nền trắng, một tia sáng xuyên thủng những tầng mây vút thẳng lên trời cao. Bố cục của tấm minh họa trước kia chỉ có một người, nay đã mở rộng ra với sự xuất hiện của cả bốn nhân vật chính.
Dù chẳng có câu thoại nào, nhưng chỉ qua biểu cảm và cử chỉ của họ, người xem cũng cảm nhận được một câu chuyện, một dự cảm rằng sắp có điều gì đó xảy ra.
(Hoàn hảo... thật sự.)
Nếu là đạo diễn nhận được tấm minh họa này, tôi sẽ thốt lên lời nào đây? Bức tranh tràn đầy sức hút đến mức khiến tôi phải mơ mộng như vậy.
"Để tôi chụp lại rồi đăng lên nhé~"
Cô Ichikawa mở mạng xã hội và bắt đầu thao tác.
"Chắc tôi cũng đăng một dòng tweet nhỉ. Chủ đề đang hot mà."
"Đúng đấy. Chắc bên bộ phận quảng cáo cũng chưa kịp đến chụp đâu."
Chụp ảnh quảng cáo ngoài trời rồi đăng lên mạng là chiêu bài tuyên truyền kinh điển. Tuy nhiên, nếu dùng tài khoản chính thức gắn tên doanh nghiệp thì có thể gây ảnh hưởng đến giao thông công cộng. Vì thế, công ty khuyến khích nhân viên đăng tải dưới tư cách cá nhân.
Tôi cùng Kawasegawa chụp lại tấm biển quảng cáo và bắt đầu cắt chỉnh đơn giản.
Bất chợt liếc sang, tôi thấy...
"Ủa...?"
Cô Ichikawa dừng tay, nghiêng đầu thắc mắc.
"Có chuyện gì sao ạ?"
Nghe tôi hỏi, cô ấy chìa chiếc điện thoại về phía này.
"À ừm, cái này... chẳng phải là tin tức về công ty của hai người sao?"
Trên màn hình hiển thị mục tin nóng của một cổng thông tin nổi tiếng. Một khi tin tức đã lọt vào mục này thì rất dễ tạo nên cơn sốt, hay còn gọi là "bão mạng".
"Tin đặc biệt về Succeed Soft? Gì vậy nhỉ?"
Kawasegawa nghiêng đầu khó hiểu.
Nghe thấy từ "tin đặc biệt", trong đầu tôi thoáng qua kế hoạch kia. Phải rồi, nếu lúc đó quyết tâm thực hiện, thì tin tức cũng sẽ xuất hiện theo hình thức này sao?
Giờ nghĩ lại mới thấy rủi ro quá lớn. Nghĩ đến phản ứng của những người biết tin một cách đột ngột như Kawasegawa, tôi thực sự thấy may mắn vì đã không làm.
(Vậy, tin gì thế nhỉ?)
Tôi cũng ghé mắt nhìn vào điện thoại của mình.
Trước mắt cứ xem qua nội dung đã, tôi chạm vào đường link để đọc tiêu đề.
Dòng tin tức hiện lên to đùng trên màn hình.
"Hả?"
Trong khoảnh khắc đó, từ đầu tiên thốt ra chỉ là một tiếng thảng thốt.
"Hả, hảảả?"
Tiếp theo sau là những từ ngữ càng thêm phần nghi hoặc.
Tôi mất một lúc mới hiểu được thông tin trước mắt đang ám chỉ điều gì. Khoảnh khắc nhìn thấy thứ quá khó tin, não bộ con người ta sẽ chối bỏ nó theo cách này sao?
Ở đó viết rằng:
"Phát triển Mystic Clockwork... bị đóng băng...?"
Dòng chữ viết rành rành như vậy.
"A, ừm, cái này là... quảng cáo cho game này đúng không ạ?"
Cô Ichikawa hỏi với vẻ bối rối.
"Vâng, đúng là vậy."
Tấm biển quảng cáo cỡ lớn trải rộng trước mắt chúng tôi chính là của Misclo, tựa game vừa được viết là bị đóng băng phát triển kia.
"Vậy mà, tại sao lại...?"
"Chính tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa..."
Bản thân tôi, người đang đọc bài báo, cũng đang hỗn loạn. Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
"Nè, cái này là sao hả Kawaseg—"
Trước tình huống bí ẩn này, tôi định gọi tên cô gái chịu trách nhiệm phát triển, nhưng giọng tôi nghẹn lại.
Bởi lẽ, gương mặt Kawasegawa đã tái mét đi trông thấy.
"Này... cô sao thế?"
Đáp lại lời lo lắng của cô Ichikawa, Kawasegawa mãi mới mở miệng được:
"Có liên lạc khẩn cấp gửi đến. Tôi phải về công ty ngay."
"Hả...!"
"Nội dung ghi là 'Liên lạc quan trọng về tựa game của Phòng Phát triển số 2'. Dưới tên của Giám đốc. Thông báo kiểu này, tôi chưa từng thấy bao giờ—"
◇
Sau khi giải thích tình hình cho cô Ichikawa, chúng tôi vội vã quay trở lại văn phòng ở Gotanda. Từ Ikebukuro đi tàu điện mất khoảng 25 phút, cộng thêm 5 phút đi bộ, tổng cộng cũng phải hơn 30 phút. Nhưng suốt quãng đường đó, chúng tôi không nói với nhau một lời nào.
Tôi liên tục kiểm tra trang web đăng tải tin tức. Có khả năng là đưa tin sai lệch. Nhầm lẫn với tin của công ty khác, hoặc lấy từ nguồn không chính xác, trường hợp nào cũng có thể xảy ra.
Tuy nhiên, riêng lần này thì tin tức có độ tin cậy khá cao. Bởi lẽ Kawasegawa, người trực tiếp chịu trách nhiệm phát triển, đã nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp.
(Kawasegawa...)
Tôi liếc sang, cô ấy vẫn cúi gằm mặt nhìn xuống chân, không hề nhúc nhích. Tôi không đọc được nội dung mail, nhưng chắc chắn trong đó viết về một sự tình không hề bình thường.
Chúng tôi hộc tốc chạy từ nhà ga đến tòa nhà công ty, rồi đẩy cửa bước vào Phòng Phát triển số 2.
"Trưởng phòng, nhanh lên!"
Giọng của Kuroda vang lên ngay lập tức. Kawasegawa lặng lẽ gật đầu, rồi cứ thế bị gọi vào phòng họp.
Ngay khi Kawasegawa vừa đi khuất, Kuroda gào lên:
"Này, bài báo đó là thế nào hả! Hashiba, ông có biết gì không đấy..."
Nhưng rồi cậu ta ngừng lại giữa chừng.
"Nhìn mặt ông thế kia, chắc ông cũng mù tịt hả..."
"Ừ, tôi thấy nó lúc đang ở ngoài đường, giật cả mình."
Hôm nay Kuroda xin nghỉ nửa buổi định đi xem phim, nhưng vừa ra khỏi công ty thì phát hiện tin này nên quay lại ngay.
"Tôi đã gọi cho mấy người chủ chốt rồi, ai cũng hoang mang cả. Mà đến chúng ta còn ra nông nỗi này thì bọn họ như thế là đương nhiên..."
Cậu ta tặc lưỡi "chậc" một tiếng, rồi vò đầu bứt tai đầy vẻ bực dọc.
"Khốn kiếp, đóng băng là cái quái gì chứ! Cái dự án này vốn đã bị bên trên hành cho ra bã rồi, giờ lại còn tin đồn nhảm nữa à, rốt cuộc là sao đây!"
Dự án này đã bị Thường vụ xoay như chong chóng suốt thời gian qua, nay lại náo loạn vì một thông tin không rõ nguồn gốc. Đối với Kuroda, chuyện này chỉ mang lại sự phẫn nộ.
Tuy nhiên, với một dự án lớn như Misclo, liệu có chuyện thông báo đóng băng được đưa ra mà những người trực tiếp phát triển lại không hề hay biết gì không?
Công ty đối thủ tung tin để hạ thấp uy tín thương hiệu... cũng không phải là không thể. Nhưng hiện tại, chẳng nghĩ ra được doanh nghiệp hay tổ chức nào lại đi gây chiến với Misclo vào lúc này. Huống hồ là cá nhân, lại càng không đáng để bận tâm.
Không—xét về cá nhân, có duy nhất một người có khả năng làm chuyện tày trời đó.
"Là Thường vụ làm sao?"
Người có địa vị trong công ty để làm điều đó, và có khả năng thực thi.
Đối với Misclo, Thường vụ đã bao lần thay đổi yêu cầu kỹ thuật, liên tục gây trở ngại. Nếu lão ta là kẻ đứng sau giật dây tin tức này thì cũng hoàn toàn hợp lý.
"Không, nhưng mà, không lẽ nào."
Dù sao đi nữa, Misclo cũng là đại dự án ảnh hưởng đến thành tích của cả công ty. Dù nó không ăn khớp với phương châm của lão, cũng không thể dễ dàng cắt bỏ như vậy được. Chính vì thế lão mới chơi trò quấy rối lặt vặt, nhắm đến việc làm nội bộ đội phát triển tự tan rã.
Nếu lão đã quyết định đoạn tuyệt... nghĩa là đã có lý do để làm vậy.
(Rốt cuộc là chuyện gì...)
Không hiểu nổi. Có sự thay đổi cán cân quyền lực nào đó ở thượng tầng sao, hay là vì một lý do nào đó không tưởng hơn nữa?
Trong đầu tôi xoay vần những suy nghĩ hỗn độn. Cái nào cũng đầy vẻ bất an và đen tối. Liệu nội dung cuộc họp Ban giám đốc đang diễn ra kia có làm sáng tỏ được gì không? Mà ngay từ đầu, chuyện đóng băng này có phải là sự thật không?
Chỉ mới một tiếng trước thôi, tôi còn đang tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi. Rời xa công việc, cùng Kawasegawa và cô Ichikawa trải qua khoảng thời gian cứ như thời sinh viên.
Nhưng hiện thực lúc này, như muốn trừng phạt tôi vì đã mải chơi, đang kéo tuột tất cả xuống bóng tối.
Cửa phòng phát triển lặng lẽ mở ra.
"Trưởng phòng!"
Tôi và Kuroda cùng hét lên, chạy lại gần. Kawasegawa quay gương mặt cắt không còn giọt máu về phía chúng tôi, và với biểu cảm cứng đờ, cô ấy thông báo:
"Là sự thật."
"Hả, ý cô là, bài báo đó?"
Trước câu hỏi của tôi, cô ấy gật đầu.
"Misclo bị đóng băng phát triển, không có triển vọng tái khởi động, trên thực tế là chấm dứt phát triển."
Cô ấy trả lời bằng giọng không còn chút sức lực.
"Tại sao chứ...! Đếch hiểu nổi, tại sao lại như vậy!"
Kuroda đá văng cái thùng rác, đấm mạnh tay vào tường.
Một sự việc ngoài dự tính. Quyết định quá đường đột và to lớn khiến tôi mất cả cảm giác thăng bằng. Máu trong người như ngừng chảy, tôi cảm thấy như bị một cơn thiếu máu nhẹ xâm chiếm.
Quả nhiên là lão ta sao. Thường vụ đã bày mưu tính kế gì đó ư?
Nhưng dù vậy thì tại sao?
Tại sao lại muốn bóp chết một dự án tầm cỡ như thế ngay tức khắc?
"Chuyện gì... đang xảy ra thế này."
Kawasegawa buông thõng vai, còn Kuroda thì run lên vì giận dữ.
Cả căn phòng như đang bị một thứ gì đó không rõ hình hài đè nặng lên.
0 Bình luận