Ver β Tập 1

Chương 3: Dẫu vậy chúng tôi vẫn

Chương 3: Dẫu vậy chúng tôi vẫn

Thứ Hai đầu tuần. Tại một quán nước nằm hơi xa công ty, toàn bộ thành viên của Phòng Phát triển số 13 đã tập hợp đông đủ. Vì có chuyện nhất định phải nói, tôi đã hy sinh giờ nghỉ trưa và cố tình chọn một quán mà nhân viên các bộ phận khác ít lui tới.

"...Gì thế, sao lại gọi ra tận chỗ này?"

Charaji, người lúc nào cũng cợt nhả, thấy bầu không khí nặng nề của tôi và cô Sakurai thì cũng mang vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.

"Chắc không phải chuyện tốt lành gì rồi. Mà còn là chuyện lớn nữa."

Nữ Hoàng đứng đó với vẻ mặt vô cảm. Cách cô ấy gạt tàn thuốc gọn gàng vào gạt tàn mang lại ấn tượng của một người đã quá quen với những tình huống sóng gió.

"C-Có chuyện gì rắc rối xảy ra sao? Hả, hả?"

Còn Takoyaki-san thì nãy giờ cứ lấy khăn tay lau mồ hôi liên tục. Sợ hãi cứ như thể rắc rối đồng nghĩa với cái chết vậy.

(Nếu biết chuyện đang xảy ra, không biết Trưởng phòng sẽ thế nào nữa).

Bộ dạng lúng túng đến mức khiến người ta phải lo lắng.

"Xin lỗi vì đã gọi mọi người đến giữa lúc bận rộn. Thật ra tôi tình cờ nghe được một chuyện liên quan đến sự tồn vong của phòng chúng ta..."

Vừa mở lời, Charaji và Takoyaki-san đã chồm người tới phản ứng.

"Cái gì cơ... Đừng bảo là cái vụ đó thật nhé!"

"T-T-Tồn vong của phòng... ý cậu là Hashiba, Hashiba-kun, liên quan đến việc phòng mình còn hay mất á!?"

Cả hai đều biến sắc. Mà cũng phải thôi...

"Hừm, nghe căng đấy."

Nữ Hoàng tuy có phản ứng nhưng trông không có vẻ gì là sốc lắm.

"B-Bình tĩnh lại đã ạ, tôi sẽ kể theo trình tự."

Cùng với cô Sakurai ngồi bên cạnh, tôi kể lại chuyện hôm thứ Sáu.

Rằng Phòng Phát triển sắp được tái cơ cấu, và đối tượng đứng đầu danh sách bị nhắm đến chính là Phòng Phát triển số 13 của chúng ta.

Và tôi cũng không giấu giếm chuyện một trong những nguyên nhân dẫn đến việc này có thể là do đợt cải thiện nghiệp vụ mà tôi chủ trì.

Dù chỉ là tin đồn nghe được, và tôi hoàn toàn có thể im lặng, nhưng tôi phán đoán rằng nói ra bây giờ sẽ đỡ gây sốc hơn là để sau này mọi người nghe được từ miệng người khác.

Nhưng đúng như dự đoán, Charaji lập tức xoáy vào điểm đó.

"Xì, rách việc. Hashiba, nếu mày không ra vẻ ta đây đi cải thiện nghiệp vụ thì đâu đến nông nỗi này, hả?"

"...Có lẽ là vậy."

Thực tế, vì tiền đề nơi này đã là một bộ phận ăn hại, nên dù không có cải thiện nghiệp vụ thì tôi nghĩ kết quả cũng chẳng thay đổi.

Chỉ là, tôi không phủ nhận việc mình đã tạo ra cái cớ đó.

"Đến mức... có tin đồn như vậy rồi sao..."

Takoyaki-san nói với giọng nghiêm trọng rồi im bặt.

Tình huống tồi tệ nhất.

...Nhưng mà, chúng tôi đã chuẩn bị để đối phó khi chuyện này xảy ra.

"Nhưng chúng ta vẫn còn cơ hội."

Tôi nhìn thẳng vào họ, nói chắc nịch.

"Cái kế hoạch chúng ta đang triển khai, nếu tổng hợp lại một cách thực tế và đề xuất lên cấp trên, chúng ta có thể hoạt động như một bộ phận thực thụ. Và nếu thế..."

Tôi định nói tiếp là sự tồn vong của phòng sẽ được định đoạt, thì...

"Tao thôi."

Charaji giơ tay chặn lại.

"Thôi là sao, ý anh là gì?"

Charaji gãi đầu với vẻ chán ngán:

"Tao nghỉ việc đây."

"Hả..."

"Chuyển việc chứ sao. Đương nhiên rồi còn gì. Thay vì bị điều chuyển rồi tống vào mấy cái phòng chờ đuổi việc, thì thà chốt chỗ làm mới rồi biến sớm còn hơn, đúng không?"

Nghe vậy, Nữ Hoàng bên cạnh cũng gật đầu.

"Tôi cũng thế, xin làm tạp vụ cho bộ phận phát triển nào đó là được. May mà cũng có kỹ năng, chắc sẽ có người nhận thôi."

Cô ấy cũng chẳng mặn mà gì với việc tiếp tục kế hoạch.

"Vẫn chưa có quyết định chính thức mà, chỉ là tin đồn thôi. Tôi nói để mọi người có cảm giác khủng hoảng..."

Để rồi cùng nhau bước vào cuộc họp kế hoạch. Vậy mà, thế này thì hoàn toàn phản tác dụng... lòng người ly tán hết cả.

"À, ừm... em cũng lo lắm, nhưng nếu bây giờ mọi người nghỉ hết, thì chẳng phải đúng ý công ty sao..."

Cô Sakurai cũng lo lắng lên tiếng thuyết phục.

"Đúng đấy ạ, không làm gì mà cứ thế dâng đầu cho họ chém, kết thúc mà chẳng để lại chút dấu ấn nào sao...!"

"...Mày nghĩ cố thể hiện với cái đám vốn dĩ chẳng kỳ vọng gì vào mình là đúng đắn à? Trong khi chẳng có đất diễn, chẳng có cơ hội, chẳng có cái mẹ gì cả?"

Charaji gằn giọng, âm thanh trầm đục.

Nếu nói về chuyện đúng hay sai, thì quả thực những gì chúng tôi đang làm có phần lép vế.

Bầu không khí nặng nề bao trùm xung quanh.

Trong khi không ai thốt nên lời...

"...Thôi, tao về đây."

Charaji đứng dậy.

"Thay vì tốn thời gian cho mấy chuyện vô bổ, tao về lướt web tìm việc còn hơn."

Rồi gã vỗ bộp lên đầu cô Sakurai.

"Mà, thế là cái trò tập tành làm kế hoạch trẻ con này cũng dẹp được rồi đấy."

Vai cô Sakurai run lên bần bật.

Đối với cô gái đã cố gắng hết sức để níu giữ chút khả năng ấy, lời nói đó quá sức thô lỗ. Gã lấy tư cách gì để nói thế chứ?

Trước tên Charaji chỉ được cái mồm mép, cơn giận trong tôi bùng lên.

"Chờ chút đã."

Tôi rời chỗ ngồi, đứng chắn trước mặt Charaji.

"...Gì nữa, xong việc rồi chứ gì?"

"Chưa xong đâu. Tôi không cho phép anh gọi đó là trò tập tành hay trẻ con đâu."

"Đằng nào thì cũng có thành hình được đếch đâu. Không phải trò chơi đồ hàng thì là cái gì."

"Chúng ta sẽ họp bàn và biến nó thành đồ thật kia mà! Vậy mà anh còn chưa thèm cố gắng chút nào, hở ra là nghỉ việc với chuyển việc, sao anh lại thiếu nghiêm túc như thế hả!"

Charaji tặc lưỡi, quay mặt đi với vẻ khó chịu.

Thái độ quá mức buông xuôi đó khiến tôi không kìm được cơn giận mà buột miệng:

"Anh... đã bao giờ thực sự làm việc nghiêm túc chưa vậy!"

Trong khoảnh khắc, đôi mắt Charaji trợn ngược lên.

"Câm mồm! Mày đếch biết cái gì thì ngậm miệng lại!"

Tiếng hét lớn đến mức cả quán lặng đi trong giây lát.

Charaji có vẻ cũng bất ngờ vì giọng nói của chính mình, gã lắc đầu rồi thở dài thườn thượt.

"...Cái gọi là nghiêm túc ấy mà, cái thế giới này lật bàn cái một là xong..."

Gã nhổ toẹt ra một câu, rồi cứ thế lảo đảo bước ra khỏi quán.

Sự im lặng nặng nề lại một lần nữa đè nặng lên tất cả.

"Vậy tôi cũng xin phép. Xin lỗi nhé, không giúp gì được."

Nữ Hoàng cũng đứng dậy theo.

"Dù có nghĩ ra ý tưởng hay đến đâu, biến cái bánh vẽ thành hiện thực là chuyện cực khó. Có sức lực đó thì thà dùng cho bản thân còn hơn, ý là vậy đấy."

Dí tắt điếu thuốc đang hút dở, cô ấy cũng lặng lẽ rời khỏi quán.

Ba người còn lại đều im lặng không nói nên lời.

"...Xin lỗi, cô Sakurai."

"Không đâu... nếu kế hoạch của em chỉn chu hơn thì đã không đến nông nỗi này."

Cô Sakurai nói rồi buông thõng vai.

Tôi đã rất băn khoăn không biết có nên nói thông tin này ra lúc này hay không. Chỉ là tôi muốn mọi người nghiêm túc hơn, tích cực tham gia vào kế hoạch hơn.

Dù là tin tiêu cực, nhưng tôi nghĩ nó có thể thúc đẩy tinh thần mọi người. Nhưng kết quả lại là đẩy mọi người ra xa hơn.

(Thế này là... hết rồi sao).

Ước mơ ngành game, lại còn được vào một công ty danh tiếng nhờ cuộc gặp gỡ kỳ diệu.

Nhưng rồi lại bị tống vào cái bộ phận không làm game, hiện trường thì thối nát.

Vì thế tôi mới hành động. Tình hình đã cải thiện được một chút, tôi đã kỳ vọng có thể tiến lên phía trước.

...Thế nhưng, tình thế lại đảo chiều đột ngột, bẻ lái sang hướng tôi không mong muốn.

Trước cả khi bắt tay vào làm ra sản phẩm, câu chuyện đã chuẩn bị đi đến hồi kết.

"À, ừm~, hai cậu..."

Tôi và cô Sakurai cùng quay về phía phát ra tiếng nói.

Takoyaki-san đang nhìn chúng tôi với vẻ lo lắng.

"Trưởng phòng... xin lỗi anh, chuyện xong rồi, anh cứ về làm việc đi ạ..."

Nghĩ là anh ấy khó xử không dám về, tôi gợi ý như vậy, nhưng...

"Không, anh nghĩ là chúng ta nên thảo luận kỹ về chuyện sắp tới."

"Dạ...?"

"Thì đấy, anh là Trưởng phòng mà, phải suy nghĩ cho cái phòng này chứ."

Tôi thấy bất ngờ.

Cứ tưởng anh ấy sẽ lại đưa ra mấy câu bình luận kiểu dĩ hòa vi quý như mọi khi... không ngờ lại có phát ngôn ra dáng người chịu trách nhiệm, làm tôi hơi ngạc nhiên.

Cứ tưởng nói cho các thành viên biết chỉ toàn là bất lợi, nhưng lần đầu tiên tôi thấy may mắn vì đã nói ra.

Có lẽ mắt tôi đã bị che mờ rồi chăng.

"V-Vậy... anh có cao kiến gì không ạ?"

Thấy tôi hỏi đầy kỳ vọng, Trưởng phòng nở một nụ cười sảng khoái:

"Tất nhiên là không rồi! Thế nên mới bảo là phải cùng nhau suy nghĩ chứ!"

Quả nhiên, mắt tôi không bị mờ đâu.

Tôi và cô Sakurai cùng gục đầu thất vọng.

"...Em đã lỡ kỳ vọng quá nhiều rồi."

"...Mà, dù sao thì anh ấy cũng có chút khí thế là tốt rồi."

Thú thật, tôi thấy phấn chấn hơn không ít.

Tôi lấy điện thoại ra, kiểm tra lịch trình.

"Từ giờ đến buổi họp kế hoạch cuối tuần này, hãy cố gắng để ít nhất chúng ta có thể nắm giữ được chút hy vọng."

"Nhưng mà, làm cách nào ạ...?"

Ngay cả hai người đó, nếu có phương án cụ thể, tôi nghĩ ít nhiều họ cũng sẽ thay đổi quan điểm thôi.

Quả thực, cứ nói mãi về ý tưởng mà không bàn đến việc hiện thực hóa nó như thế nào thì cũng chẳng đi đến đâu.

Ngược lại, nếu câu chuyện có tính cụ thể, cơ hội thành công sẽ mở ra.

"Được rồi, thử xem sao."

Tôi mở RINE, gửi tin nhắn hẹn gặp cho một người bạn.

"Mình vẫn... chưa thể bỏ cuộc vì chuyện cỏn con này được."

Tiếng tàu điện chạy vụt qua vọng lại từ ngoài cửa sổ.

Căn hộ này là món hời nhờ nằm gần ga, nhưng tiếng ồn đúng là hơi phiền phức thật.

"Xin lỗi nhé, chắc bị lẫn tiếng tàu điện rồi, cậu nghe rõ không?"

Tôi hỏi, đầu dây bên kia đáp lại với giọng trêu chọc:

"Không sao, cái giọng nam thần đáng tự hào của ông vẫn nghe rõ mồn một."

Là Hayakawa.

"Vậy lỡ mất việc chắc tớ đi làm streamer quá."

"Được đấy, chừng nào kênh đạt hơn 100 ngàn lượt đăng ký thì nhớ hợp tác với bên tớ nhé."

Tuy hoàn toàn là nói đùa, nhưng tôi nghĩ giả sử có mất việc thật thì mình cũng chẳng làm streamer nổi.

Hồi còn làm công việc cũ, tôi từng có dịp trò chuyện với một YouTuber trong chiến dịch quảng bá. Quay phim, biên tập, rồi phải đăng tải định kỳ và tương tác trên mạng xã hội, toàn những việc trái ngược hoàn toàn với hai chữ "nhàn hạ".

Trên đời này làm gì có công việc nào nhàn hạ. Ai cũng phải ôm lấy những mặt lợi và hại riêng, rồi tìm cách cân bằng chúng mà sống.

"Ngại quá, lẽ ra nên rủ cậu đi ăn thì tốt hơn."

"Không sao, tớ biết cậu đang bận mà."

"Rồi sao, tính thế nào? Sắp bỏ cuộc để sang bên tớ chưa?"

Tôi đã nhắn trước cho Hayakawa về sự cố vừa rồi.

Theo phán đoán của cậu ấy, tốt nhất nên nghỉ việc ngay và chuyển sang chỗ khác. Quả thật, nếu giải thích tình hình ra thì hầu hết mọi người đều sẽ khuyên như vậy.

"Thú thật tớ cũng nghĩ đến chuyện đó rồi... nhưng tớ muốn vùng vẫy thêm chút nữa."

Tuy nhiên, tôi đã không chọn phương án đó.

"Tại sao? Vì cô cấp trên xinh đẹp hay vì đám đàn em trong bộ phận à?"

"Cũng một phần vì nghĩa khí, nhưng nói đúng hơn chắc là do sự cố chấp của bản thân tớ."

Bề ngoài có vẻ là vì Sakurai, nhưng hơn cả thế, trong tôi đang sục sôi khao khát muốn làm gì đó để xoay chuyển tình thế này. Có lẽ chân ý của tôi nằm ở tình yêu dành cho việc sáng tạo, hay nói cách khác là không muốn phản bội lại chính bản thân mình trong quá khứ.

Dù sao đi nữa, chắc chắn lý do không chỉ có một hay hai điều.

"Vì lẽ đó, tớ nghĩ Hayakawa đã từng vượt qua bao phen sóng gió chắc sẽ có cao kiến gì chăng, nên mới mạo muội nhờ tư vấn."

"Chẳng biết có làm quý khách hài lòng không... nhưng tớ sẽ cố hết sức."

Cậu ấy nhận lời tư vấn với giọng điệu khách sáo lạ thường.

"Đầu tiên cần phải nghiên cứu đã."

"Nghiên cứu về cái gì?"

"Về kế hoạch sáp nhập bộ phận ấy, xem đó là chủ trương của toàn công ty hay chỉ là mưu đồ của một thế lực nào đó."

Nhận định của Hayakawa là thế này.

Các công ty thường được chia làm hai loại: hoặc là độc tài hoàn toàn, hoặc được cấu thành bởi nhiều phe phái.

Succeed Soft là công ty niêm yết, tuy theo mô hình cha truyền con nối từ người sáng lập, nhưng có vẻ đang lục đục trong vấn đề chuyển giao thế hệ, và biết đâu chừng cơ hội thắng nằm ở chính chỗ đó.

"Chỗ đó hiện đang chia thành hai phe lớn... Tớ gửi tài liệu qua cho cậu đây."

Hayakawa gửi cho tôi một thứ trông như báo cáo điều tra.

"Hồi trước tớ có thuê một công ty thám tử để khai thác mảng quảng cáo. Tớ gửi báo cáo đó cho cậu, đọc xong nhớ có trách nhiệm mà xóa đi đấy nhé."

"...Tớ hiểu rồi."

Tôi mở tập tin, lướt qua từ trang đầu tiên.

Succeed Soft được thành lập vào năm 1980, tiền thân là doanh nghiệp bán hàng qua thư các phần mềm máy tính do vị giám đốc sáng lập Matsudaira Shigeru dựng nên.

Thời đó phần mềm máy tính đang trong giai đoạn bong bóng, bán đắt như tôm tươi, nhưng Matsudaira đã nghĩ đến tương lai và bắt đầu tự phát triển sản phẩm. Ban đầu họ làm game mô phỏng lịch sử nhưng không thể sánh kịp với những ông lớn trong ngành, nên từ năm 95 đã lấn sân sang mảng phần mềm người lớn (Eroge). Lúc đầu họ bị coi thường, nhưng nhờ đồ họa đẹp mắt, hệ thống vững chắc, cộng với việc hợp tác thành công với các biên kịch tay nghề cao, họ nhanh chóng vươn lên vị thế của một nhà sản xuất ăn khách.

Từ những năm 2000, họ chuẩn bị kỹ lưỡng để tiến vào thị trường console. Tại đây họ cũng gặt hái thành quả lớn, lên sàn chứng khoán vào năm 2005, sau đó sớm nhận ra tiềm năng của Social Game (game mạng xã hội), liên tục duy trì lợi nhuận cao và trở thành một trong những doanh nghiệp ưu tú hàng đầu ngành game.

"Đấy, nếu chỉ nhìn bề nổi thì chẳng có vấn đề gì đáng kể cả."

"Đúng vậy. Vì không cố chấp vào một loại hình kinh doanh duy nhất nên việc chuyển đổi có vẻ diễn ra rất suôn sẻ."

Từ game thiếu nữ cho đến console, những nhà sản xuất lừng lẫy một thời cứ lần lượt biến mất. Lý do phần lớn là vì họ đã "quá hiểu thế nào là thời hoàng kim".

"Đúng, chuyển đổi đã thành công... Chính vì thế mà nội bộ bây giờ mới lục đục."

"Tại sao?"

Hayakawa bảo tôi lật đến trang cậu ấy chỉ định.

Làm theo lời cậu ấy, tôi thấy hồ sơ của một nhân vật được ghi ở đó.

"Matsudaira Kou... con trai độc nhất của Giám đốc sao."

Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta gia nhập Succeed Soft ngay khi mới ra trường, hiện đang giữ chức Giám đốc thường trực.

(Thường vụ... ra là vậy, là người đó sao.)

Tôi nhớ lại nhân vật mình đã lướt qua ở sảnh thang máy hôm nọ.

"Ghê thật, bằng tuổi bọn mình mà đã là Thường vụ của công ty niêm yết. Chuyện này chắc chỉ có thành viên sáng lập của mấy công ty khởi nghiệp trúng mánh mới làm được thôi."

Đúng là vậy. Nhưng anh ta là người gia nhập sau khi công ty đã lớn mạnh.

Cái mác con trai người kế thừa của Giám đốc đúng là rất mạnh, nhưng lộ liễu thế này thì đương nhiên sẽ chuốc lấy phản cảm.

"Tóm lại, anh ta đang đối đầu với những ủy viên quản trị phản đối chuyện cha truyền con nối à?"

"Quả không hổ danh Hashiba, hiểu nhanh đấy. Nhưng không chỉ có vậy đâu."

"Nghĩa là sao...?"

Hayakawa gửi tiếp một tài liệu khác.

Đó là một bài báo kinh tế. Trong đó đăng hình Matsudaira Kou rất lớn, giới thiệu anh ta như một nhân vật chủ chốt đưa Succeed Soft tiến vào mảng Social Game.

(Không sai vào đâu được, là người đó.)

Mặc kệ sự thấu hiểu trong lòng tôi, Hayakawa tiếp tục câu chuyện.

"Cậu ta vừa vào công ty đã gạt bỏ mọi sự phản đối trong nội bộ để thành lập bộ phận Social Game. Đương nhiên, những nhân viên kỳ cựu đều phản ứng gay gắt, tạo ra bầu không khí bất hợp tác bao trùm."

"...Nhưng kết quả là tầm nhìn của anh ta đã đúng."

"Phải. Mảng kinh doanh Social ban đầu chỉ có mỗi Phòng Phát triển số 12 với một trưởng phòng và hai nhân viên, giờ đây đã chiếm tới một nửa bộ phận phát triển của Succeed Soft."

Cứ coi thường dự án kinh doanh chưa biết đâu vào đâu do cậu ấm đưa ra, để rồi chẳng biết từ lúc nào đã bị bỏ xa về mặt lợi nhuận, thậm chí còn xuất hiện nguy cơ bị thâu tóm ngược lại...

Chuyện đó đối với phe bảo thủ mà nói, chắc chắn là cái gai trong mắt không gì khó chịu bằng.

"Và vấn đề là đây. Nếu vị Thường vụ này là người đề xuất sáp nhập bộ phận, thì thú thật cậu không có cửa thắng đâu."

"Chắc vậy rồi, thế lực chênh lệch quá mà."

"Nhưng, nếu là trường hợp ngược lại... cậu hiểu chứ?"

Giọng Hayakawa nghe có vẻ hào hứng hẳn lên.

"Ý cậu là nếu có thể tiếp cận phe Thường vụ thì có khả năng lật ngược thế cờ sao?"

"Chính là vậy. Thế nên trước hết hãy bắt tay vào nghiên cứu chuyện đó đi."

Về thông tin chi tiết nội bộ, Kawasegawa chắc sẽ rành rẽ nên tôi sẽ hỏi cô ấy. Còn người trong bộ phận thì... thôi, cứ hỏi để tham khảo cũng được.

"Thế Hashiba này, kế hoạch cậu đang tính làm... có nắm chắc phần thắng không?"

"Ừm, thắng lớn thì có thể không, nhưng tớ nghĩ cũng sẽ không thua đậm đâu."

Trong kinh doanh, lý tưởng nhất là đầu tư nhỏ mà thu lời lớn. Nhưng những chuyện ngon ăn như thế hiếm khi nào tự lăn đến chân mình.

Nếu vậy, trước mắt cứ tính đến việc kiếm lời nhỏ đã. Rồi dần dần mở rộng quy mô, để đến khi nhận ra thì nó đã trở thành một kết quả to lớn là được.

"Được rồi, vậy hãy củng cố kế hoạch cho thật chắc chắn vào. Viết rõ ràng về rủi ro thấp và khả năng sinh lời cao, đừng để đối phương có kẽ hở nào mà bắt bẻ."

Quả không hổ danh là người lăn lộn trong ngành quảng cáo đầy rẫy yêu ma quỷ quái, những lời chỉ điểm của Hayakawa cực kỳ xác đáng.

"Cảm ơn nhé, nhờ cậu mà tớ được cứu rồi."

"Hồi đại học tớ cũng được cậu giúp suốt mà. Coi như trả lễ thôi."

Nhắc mới nhớ, tôi chợt nhớ lại hồi sinh viên Hayakawa hay nhờ vả tôi đủ thứ.

Nếu cậu ấy thực sự coi đây là sự trả lễ đúng như lời nói, thì quả là một người trọng tình trọng nghĩa.

"Hồi đó vui thật nhỉ."

"Ừ, làm được bao nhiêu chuyện mà bây giờ chịu chết không làm được."

Hayakawa ngắt lời một chút, rồi nói:

"Dạo trước, tớ bỗng nhiên suy nghĩ vẩn vơ thế này."

Như thể vừa nhớ ra, cậu ấy chuyển sang một chủ đề khác.

"Tớ từng kể là hồi cấp ba tớ chơi bóng chày suốt rồi nhỉ?"

"À, tớ nhớ. Hình như cậu còn được học bổng thể thao nữa mà."

Hayakawa là một thiếu niên chơi bóng chày từ tiểu học lên đến cấp ba, hơn nữa còn là một cầu thủ có chút tên tuổi.

Nghe nói tên cậu ấy từng xuất hiện trong danh sách cầu thủ đáng chú ý trong kỳ tuyển chọn trên tạp chí chuyên ngành, dù chỉ là một góc nhỏ, nên chắc hẳn phải giỏi lắm.

"Thực ra ấy, tớ đã đậu kỳ tuyển chọn của Đại học W đấy."

"Hả, ghê gớm vậy..."

Nhắc đến Đại học W là nhắc đến danh gia vọng tộc trong làng bóng chày đại học, nơi sản sinh ra biết bao cầu thủ chuyên nghiệp. Có tin đồn rằng dù không lên chuyên nghiệp, nhưng chỉ cần xuất thân từ câu lạc bộ bóng chày ở đó thôi là đã cực kỳ có lợi khi xin việc rồi.

"Nhưng rốt cuộc tớ đã không chọn con đường đó."

Bên cạnh việc không đủ tự tin, cậu ấy dường như còn nghĩ rằng nếu cứ phải chịu áp lực chơi bóng chày liên tục, thì dù có lợi cho cuộc đời sau này đi nữa, bản thân cũng sẽ bị stress quá độ.

"Mà, kết quả là tớ đã gặp được Hashiba, cũng kiếm được việc làm thế này, tớ cũng chẳng hối hận gì đâu nhưng mà..."

Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ.

"Nếu tớ chọn con đường kia... thì đời tớ sẽ ra sao nhỉ. Thỉnh thoảng tớ lại nghĩ thế."

Cậu ấy cười vẻ tự trào, nhưng tôi thì không thể cười nổi.

Sau khi tắt máy, tôi vẫn suy nghĩ mãi về câu chuyện ban nãy.

Hayakawa có khả năng. Giả sử cậu ấy chọn con đường bóng chày, biết đâu chừng đã trở thành cầu thủ chuyên nghiệp rồi cũng nên. Những ảo tưởng về chữ "nếu" của cậu ấy có lẽ nằm ở chỗ đó.

Tôi lại tự liên hệ với bản thân. Nếu lúc đó tôi chọn con đường thi vào trường Nghệ thuật. Đương nhiên tôi sẽ không gặp Hayakawa, và chắc chắn sẽ có những mối quan hệ bạn bè hoàn toàn khác.

Biết đâu đấy, có khi tôi lại trở thành bạn với những thành viên của Thế hệ Bạch Kim, và cùng họ tạo ra một cái gì đó.

"Haha, đúng là ảo tưởng đi xa quá rồi..."

Nhưng mà, đời người thực sự không biết đâu mà lần. Cái chữ "ngờ đâu" mà ta đang nghĩ ở đây, hoàn toàn có thể là một thế giới hiện thực.

Cùng Kawagoe Kyouichi dùi mài viết kịch bản,

Hợp tác với N@NA sáng tác ca khúc,

Và rồi nhờ Akishima Shino vẽ minh họa.

Một tương lai như thế, biết đâu chừng đã có thể xảy ra.

"...Thôi, ảo tưởng đến đây là chấm dứt."

Bây giờ tôi phải suy nghĩ về hiện thực, về chỗ đứng của mình. Để có thể vui vẻ nuôi dưỡng những ảo tưởng, tôi cần phải tạo ra một mặt đất vững chắc để đứng lên đã.

Trước hết là ngày mai, tôi sẽ đi gặp người nắm giữ chìa khóa để lập ra phương án cụ thể.

Tôi mở RINE lên một lần nữa, xác nhận lịch trình của nhân vật đó.

"Từ đây... mình phải xây dựng lại lộ trình bằng mọi giá."

Để "remake" cái diễn biến tưởng chừng như lao thẳng xuống Bad End này thành một Happy End.

Ngay gần tòa nhà trụ sở chính có con sông tên là Meguro. Dọc bờ sông là những hàng cây anh đào, nghe nói cứ mỗi độ xuân về, hoa nở rộ lại làm nức lòng người thưởng ngoạn...

Trong lúc đi bộ cùng Kawasegawa trên con đường nối từ hông công ty ra, tôi hỏi cô ấy về chuyện đó.

"Hoa anh đào á? Cậu nói mới để ý là nó đang nở đấy."

Rất tiếc là bản thân cô ấy dường như chẳng có chút hứng thú nào với hoa anh đào cả.

Có lẽ nhận ra vẻ thất vọng của tôi, cô ấy nói:

"Xin lỗi nhé, tôi chẳng có chút nữ tính nào."

"Đâu, tôi có nói gì đâu."

"Ánh mắt và sự im lặng của cậu đang bảo là 'Chẳng dễ thương tẹo nào' đấy."

Cô ấy nheo mắt nhìn tôi, môi bĩu ra, lầm bầm vẻ bất mãn.

Đã lâu rồi tôi mới nói chuyện riêng với Kawasegawa, nhưng cảm giác cô ấy còn khó ở hơn lần trước thì phải.

Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy khoảng cách giữa hai người dường như đã thu hẹp lại một chút, có lẽ cô ấy là kiểu con gái hễ thân thiết hơn là sẽ đối xử như vậy.

(Mà khoan, bộ đồ này...)

Tôi liếc nhìn về phía cô ấy.

Khoác bên ngoài chiếc áo blouse là chiếc cardigan màu hồng phấn, rất hợp để gọi là màu hoa anh đào.

Nếu tôi không nhớ nhầm thì đó chính là chiếc áo chúng tôi đã mua khi đi mua sắm cùng nhau hôm nọ.

(Rõ ràng lúc đó có vẻ không ưng lắm mà...)

Không biết là do cô ấy nể mặt hay sao, nhưng tôi bỗng thấy vui lạ lùng.

Nhưng chắc chắn nếu tôi nói ra, cô ấy sẽ lại viện đủ lý do cho mà xem. Dù cũng muốn nghe thử, nhưng hôm nay tôi có việc quan trọng hơn.

"...Rồi sao? Cậu gọi tôi ra đây không phải để ngắm hoa anh đào chứ?"

"Ừ. Giá mà chỉ ngắm hoa rồi về thì tốt biết mấy."

Tôi kể dần cho cô ấy nghe về chuyện sáp nhập bộ phận. Về các phe phái trong công ty, vì chưa phải là thông tin xác thực nên tôi quyết định không đề cập đến ở đây.

Nghe xong, Kawasegawa thở dài thườn thượt.

"...Ra vậy, cậu đã biết đến mức đó rồi sao."

Bản thân Kawasegawa dường như đã hiểu rõ mọi chuyện.

"Thật sự xin lỗi cậu. Lúc tôi rủ cậu vào công ty... chuyện đó vẫn chưa xảy ra."

Nghe nói Phòng Phát triển số 2 nơi cô ấy làm việc cũng có kế hoạch tăng nhân sự, nhưng vào thời điểm đó vẫn chưa chốt chính thức. Vì vậy, để giữ chân nhân tài là tôi, cô ấy dường như đã tạm thời đưa tôi vào Phòng 13.

"Thế nhưng, từ đó lại nảy sinh vấn đề tái cơ cấu phòng ban. Cứ ngỡ họ chỉ cắt giảm nhân sự ở mảng Consumer vốn đang thua lỗ, ai ngờ lại lan ra toàn công ty."

Tôi lờ mờ đoán được sự tình.

Nếu chỉ xét trên lợi nhuận, đúng là chỉ cần cắt giảm nhân sự mảng Consumer đang dần trở thành gánh nặng là xong. Nhưng làm thế thì các sếp lớn thuộc phe bảo thủ sẽ mất mặt, mà nội bộ cũng sẽ chia rẽ sâu sắc. Thế nên họ không thể làm vậy.

"Nghĩa là, không những kế hoạch tăng nhân sự cho Phòng Phát triển số 2 bị hoãn, mà để cắt giảm những chỗ có thể cắt trước, Phòng 13 đang có nguy cơ biến thành vật tế thần... đúng không?"

Kawasegawa gật đầu.

"Hội đồng quản trị cũng vì chuyện đó mà tranh cãi gay gắt. Một bên là phe Chủ tịch, những người vốn kiếm ra tiền từ mảng Consumer trước đây; bên kia là phe Giám đốc thường vụ, chủ trương tập trung vào Social Game."

Đáng ngạc nhiên là tài liệu điều tra mà Hayakawa cho tôi xem lại chính xác đến thế.

Kawasegawa tiếp tục câu chuyện, đề cập đến vị trí hiện tại của mình.

"Hiện giờ, vị thế của tôi rất tế nhị."

"Sao lại thế? Nếu là Trưởng phòng của Phòng 2 thì vị thế phải ổn định chứ?"

Cô ấy lắc đầu.

"Phòng Phát triển số 2 là đội hỗn hợp làm cả Consumer lẫn Social. Thế nên tôi bị kẹt giữa hai phe, rất khó xử."

Ra là vậy, quả thực tình thế đó rất gay go.

"Vậy Kawasegawa có nguyện vọng muốn theo phe nào không?"

"...Thú thật, tôi ghét bè phái. Tôi chẳng muốn theo phe nào cả. Chỉ là..."

Ánh mắt bình tĩnh của cô nhìn thẳng về phía trước.

"Phe Chủ tịch không còn tương lai nữa. Giám đốc thường vụ... ông ta không chỉ nhìn vào Social, mà còn nhìn thấy cả bước tiếp theo, nên tôi nghĩ sớm muộn gì người đó cũng thắng thôi."

"Cậu dám khẳng định đến mức đó sao?"

"Ừ. Ông ta là người thông minh. Dù đáng sợ, nhưng mà──"

Nói đoạn, thân người Kawasegawa khẽ run lên.

Tôi không rõ đó là nhân vật thế nào, nhưng hẳn phải là một tay lão luyện.

"Tuy nhiên, tôi không có ý định làm việc dưới trướng ông ta. Tôi... rất trân trọng tựa game Consumer đang thực hiện, và muốn dốc toàn lực để hoàn thành nó."

Là dự án hợp tác với "Thế hệ Bạch Kim" kia sao?

"Tại sao cậu lại tâm huyết đến thế? Nếu chỉ vì cùng tuổi thì đâu đến mức này, đúng không?"

Trước câu hỏi của tôi, Kawasegawa thở hắt ra.

"Cậu biết không, tôi học cùng đại học với họ đấy. Không chỉ vậy, chúng tôi còn học cùng khoa, và cả nhóm đã luôn cùng nhau sáng tạo."

"...Ra là vậy."

Thảo nào. Thật kỳ lạ là điều này lại trùng khớp với những gì tôi đã tưởng tượng ngày hôm qua.

Nếu là tình cảm có từ thời sinh viên, thì chuyện nó trở nên đặc biệt cũng là lẽ đương nhiên.

"Lúc gặp mặt lần đầu, tôi đã nói rằng cuối cùng mọi người cũng có thể cùng nhau làm game. Thế nhưng từ đó trở đi, chúng tôi liên tục bị chèn ép, kế hoạch thay đổi xoành xoạch. Rõ ràng là dự án trong mơ, vậy mà giờ đây, tôi chỉ toàn nghĩ làm thế nào để kết thúc nó cho xong chuyện."

Cô thở dài, một tiếng thở dài thật sâu.

"Tôi chịu đủ mấy trò chính trị thừa thãi gây nhiễu loạn này rồi...!"

Kawasegawa nói như rít qua kẽ răng.

Chắc hẳn trong lòng cô đã tích tụ vô vàn bất mãn không thể nói với tôi. Việc cô uống thứ rượu vốn chẳng mạnh mẽ gì cho đến khi say mềm, hay việc cô đang thổ lộ nội tình thế này, có lẽ là dấu hiệu cho thấy cô sắp chạm đến giới hạn.

"...Thật sự xin lỗi cậu. Vì thế, tôi nghĩ cậu nên rời khỏi đây thì hơn."

Cô ấy cúi gầm mặt, nói với tôi như vậy.

"Chính tôi là người gọi cậu về mà giờ lại nói thế này thì thật thất lễ... nhưng mà, cứ đà này thì..."

Tôi suy nghĩ miên man.

Đúng như dự đoán, công ty đang trong cơn bão táp. Nhưng chuyện kiểu này ở công ty nào cũng có thể xảy ra, thậm chí nơi nào không có mới là chuyện lạ.

Bỏ cuộc ở đây thì dễ thôi, nhưng nếu làm thế, cuộc cải cách mà tôi mới bắt tay vào làm, dù chỉ trong thời gian ngắn, sẽ tan thành mây khói.

(Hơn nữa, công sức cô Sakurai đã bỏ ra chẳng lẽ lại...)

Bản kế hoạch mà cô ấy, người đã luôn thất bại suốt bấy lâu nay, cuối cùng cũng sắp nắm bắt được.

Nếu để nó bị chà đạp chỉ vì chuyện nội bộ công ty thì quá mức cay đắng.

"Này, Kawasegawa."

Tôi dừng bước, quay người đối diện với cô ấy.

Cô ấy cũng dừng chân, nhìn về phía tôi.

"Tôi có một việc muốn nhờ cậu."

"...Việc gì cơ?"

Tôi định cố nặn ra một nụ cười để cô ấy yên tâm hơn đôi chút.

Nhưng có lẽ nó lại trông giống một nụ cười ngạo nghễ, hay một vẻ mặt đắc ý cũng nên.

Bởi lẽ những điều tôi sắp nói ra đây, có thể gọi là liều lĩnh hay thách thức... mà nói thẳng ra thì, chẳng phải chuyện gì ngoan ngoãn cho cam.

"Thú thật, việc tôi sắp nhờ rất phiền phức. Nhưng tôi tin rằng... đây là điều cần thiết cho công ty."

"Cậu định... bắt tôi làm cái gì?"

Kawasegawa không giấu nổi vẻ bất an trên khuôn mặt.

Đứng trước cô ấy, tôi bắt đầu trình bày kế hoạch tác chiến.

Một cơn gió mạnh thổi qua như muốn xuyên thủng dòng sông Meguro. Tựa hồ như điềm báo cho những biến động sắp sửa ập đến.

Kết thúc cuộc nói chuyện với Kawasegawa, tôi quay trở lại công ty.

Dù đã quá giờ tan làm từ lâu, nhưng hôm nay tôi vẫn còn việc phải giải quyết.

"Xin lỗi, để mọi người phải chờ lâu."

Bước vào nơi làm việc dưới tầng hầm mà tôi đã quá quen thuộc...

"A..."

Vừa đúng lúc Charaji và Nữ Hoàng định bước ra khỏi phòng.

Quả nhiên cả hai bên đều thấy khó xử, cứ thế đứng chôn chân tại chỗ, không nói lời nào.

"À, hôm nay..."

Có lẽ đoán được câu hỏi "Mọi người về đấy à" của tôi...

"Phải đấy, về chứ sao."

Charaji buông một câu cộc lốc rồi lách qua người tôi, đẩy cửa bước ra.

"Đằng nào cũng vô ích thôi, có làm gì thì cũng thế..."

Tôi nghe thấy giọng nói nhỏ xíu buông lại lúc rời đi.

"Hả...?"

Khi tôi quay lại định hỏi cho ra lẽ thì bóng dáng họ đã không còn ở đó nữa.

"Cậu Hashiba, mừng cậu về~"

"Vất vả cho cậu rồi, hai người nói chuyện cũng lâu nhỉ..."

Hai người còn lại trong phòng cất lời động viên tôi.

"Tôi không sao đâu. Quan trọng hơn là hai người kia... họ về mất rồi nhỉ."

Nghe tôi nói, sếp Takoyaki lại xoa cái đầu trọc lóc như mọi khi.

"Tôi hiểu cậu thấy bất mãn, nhưng mong cậu hãy thông cảm cho họ."

Ông hướng về phía tôi một biểu cảm thoáng chút buồn bã mà ngày thường ít khi để lộ.

"Đã có chuyện gì sao ạ...?"

"Ừ thì, cũng nhiều chuyện lắm."

Tuy tò mò về lý do, nhưng lúc này có việc cần ưu tiên giải quyết trước.

Sau khi chuẩn bị kỹ càng, tôi sẽ thử nói chuyện lại với họ sau.

"Cơ mà, Trưởng phòng ở lại cùng bọn em thế này có ổn không ạ?"

Tôi và cô Sakurai quyết định ở lại làm thêm thì không nói, nhưng tôi không có ý định kéo cả sếp Takoyaki vào việc này. Thế nên khi ông chủ động đề nghị ở lại, tôi đã nhìn ông như thể không tin vào mắt mình.

"Đương nhiên là ổn rồi. Nếu không hợp sức làm những việc liên quan đến sự tồn vong của phòng ban, thì tôi còn làm Trưởng phòng để làm gì chứ."

"...Cảm ơn sếp ạ."

Thú thật, tôi không nghĩ sự hiện diện của sếp Takoyaki sẽ giúp nảy ra ý tưởng gì hay ho, nhưng việc có lãnh đạo phòng ở đây cùng tham gia hoạt động này quả thực khiến tôi thấy vững tâm hơn hẳn.

"Vậy, chúng ta di chuyển thôi."

Chúng tôi rời khỏi bàn làm việc thường ngày, chuyển sang khu vực họp.

Trên chiếc kệ sâu bên trong chất đống vô số máy chơi game và những thùng các-tông chứa đầy bao bì sản phẩm. Nghĩ đến việc tất cả chúng đều được sinh ra từ những cuộc họp và thảo luận chồng chất như thế này, tôi bỗng thấy bồi hồi xúc động.

"Nào, bắt đầu thôi ── cuộc họp lên kế hoạch cho bản kế hoạch."

"Ừm..."

Cô Sakurai kẹp bút lên tai, khoanh tay lại, rên rỉ suy tư.

Chủ đề thảo luận là làm thế nào để lồng ghép các yếu tố như kiếm tiền (monetization) và quy trình sản xuất thực tế vào bản kế hoạch game mới mà cô ấy vừa hoàn thiện hôm nọ.

Thế nhưng, mãi vẫn chưa đưa ra được phương án cải thiện nào khả thi. Tìm ra giải pháp tối ưu trong bối cảnh không ngân sách, không nhân lực vốn dĩ đã là một bài toán quá khó.

"Về thương hiệu, chúng ta lập một thương hiệu phụ (sub-brand) là được chứ ạ?"

"Đúng vậy, làm thế sẽ không gây ảnh hưởng đến thương hiệu của Succeed."

Vấn đề lo ngại thứ nhất có vẻ đã giải quyết xong.

Về cơ cấu nhân sự bao gồm cả lập trình viên, nếu dựa trên tiền đề đây chỉ là thương hiệu phụ thì vẫn có thể xoay xở được.

"Vậy thì, vấn đề nằm ở chỗ này đây."

Tôi chỉ tay vào phần tương ứng trong tài liệu.

"Chỗ này nhỉ..."

Cô Sakurai cũng thở dài thườn thượt.

Ở đó có ghi hai chữ rất to: 『Tính Sinh Lời』.

"Chính vì là một dự án đầy thách thức nên việc đòi hỏi tính sinh lời ngay từ đầu là hơi vô lý. Tuy nhiên, một khi đã xin cấp ngân sách nhất định thì cần phải đạt được doanh số tối thiểu."

"...Cơ mà, tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng cái dự án này ấy..."

Yếu tố Meta quá mạnh, không đi theo lối mòn vương đạo của RPG, không bán nhờ đồ họa, cũng chẳng có người nổi tiếng nào tham gia.

"Có vẻ khó bán nhỉ."

Cả hai cùng đồng thanh rồi thở dài.

Đối với game quy mô nhỏ, nếu muốn kiếm lợi nhuận cao thì thông thường phải là game thiếu nữ (bishoujo game), mà phải là loại có tính "thực dụng" cao mới được.

Tuy nhiên, chúng tôi không thể đòi hỏi điều đó ở tựa game đang làm này. Chúng tôi đã thấy quá nhiều ví dụ về những con game chắp vá như quái vật Chimera vì cố nhồi nhét đủ thứ yếu tố, để rồi cuối cùng chẳng đâu vào đâu và chết yểu.

"Làm game như một công việc kiếm cơm quả thực khó thật đấy."

Cô Sakurai thở dài, ngước nhìn trần nhà xám xịt.

"Hồi cấp 1, cấp 2, tôi chẳng bao giờ nghĩ đến mấy chuyện này."

"...Đúng thật, hồi đó cứ thấy game nào hay là chơi, cứ lặp đi lặp lại thế thôi."

"Đúng vậy ha~. Tôi ấy à, đặc biệt mê RPG, nên toàn tự nghĩ cốt truyện rồi đóng thành sách, hay vẽ fanart đăng lên mạng rồi bị ném đá, nói chung là thích gì làm nấy!"

Cô cười đầy hoài niệm, rồi tiếp lời:

"Tất nhiên bây giờ tôi hiểu rồi, đã làm việc thì phải kiếm ra tiền đàng hoàng. Những chuyện như cứ làm giống mấy cái đang hot là an toàn, hay mấy cái sự tình kiểu đó..."

Đôi mắt đang hướng lên trần nhà chợt cụp xuống.

"...Nhưng mà, tôi chợt thoáng nghĩ, cứ thế này thì dần dần mình sẽ chẳng biết mình đang làm cái gì nữa."

Tôi rất hiểu điều cô ấy muốn nói.

Vì yêu thích nên mới bước chân vào thế giới này. Mồm miệng cũng có thể nói ra mấy lời hay ho.

Nhưng hiện tại, tôi thậm chí còn chưa đứng được lên sàn đấu. Dù đã bị cuốn hút bởi bản kế hoạch của cô ấy và tuyên bố rằng cái này có thể chiến đấu được, nhưng tôi vẫn chưa chuẩn bị được ngựa chiến để phi trên sa trường, cũng chưa rèn được vũ khí, tóm lại là chưa làm được gì cả.

Nỗi niềm bất lực mà Kawasegawa đã thổ lộ. Ngay cả một người có vẻ đang làm việc hào nhoáng ở tiền tuyến như cô ấy cũng không thể hành động theo ý mình. Một kẻ bất tài như tôi, cứ tiếp tục vùng vẫy thế này thì rốt cuộc có thể làm được gì đây?

"...Suy nghĩ đi. Giờ chỉ còn cách đó thôi."

Tôi nói như để tự nhắc nhở bản thân.

"Nếu đã tự tin nó là một sản phẩm tốt, hãy vắt óc suy nghĩ để có thể tạo ra nó nguyên vẹn nhất có thể. Biết đâu vẫn còn điều gì đó chúng ta chưa nghĩ ra."

Cô Sakurai gật đầu trước lời nói của tôi.

"Vâng, tôi sẽ thử xem sao. Dù vất vả thế này, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy thú vị đến thế."

"Vậy thì nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai mới được."

Chúng tôi gật đầu với nhau. Chí khí chiến đấu vẫn còn đó.

Tuy nhiên, cứ đà này thì mọi chuyện sẽ kết thúc trong vô vọng mất.

Liệu có cách nào tạo ra đột phá mà không phải thay đổi quá nhiều những gì cô Sakurai đã nghĩ ra không?

"Trưởng phòng nghĩ sao ạ... Ơ, sếp đang làm gì thế?"

Nhìn sang, tôi thấy Trưởng phòng đang cầm một món đồ chơi gì đó trên tay, phát ra tiếng lách cách.

"Súng mô hình ấy mà. Tôi thích món này từ xưa rồi."

Không phải là "thích từ xưa rồi", vấn đề không phải chỗ đó.

"Cũng không hẳn là am hiểu lắm đâu, nhưng hồi xưa lúc làm game, đây là vũ khí chính nên tôi ưng nó lắm. Cậu Hashiba biết không? Desert Eagle ấy."

"Dạ."

Tôi cũng không rành súng ống lắm, nhưng tên thì biết rõ. Hình như là súng có nguồn gốc từ Israel thì phải.

"Ngày xưa tôi hay bắn cái này trong văn phòng lúc chẳng còn ai... kiểu như thế này này."

Ông bóp cò, mấy viên đạn BB bắn vào tường tạo ra tiếng động khô khốc.

Đến cả cô Sakurai cũng chỉ biết nghệt mặt ra trước hành động của Trưởng phòng.

(Anh Hashiba, Trưởng phòng đang làm cái quái gì thế...?)

(Cái đó tôi cũng chịu thôi.)

Chắc là do bí ý tưởng, lại chẳng có việc gì làm... nên mới sinh ra hành động đó, nhưng mà khó hiểu quá mức.

Sếp Takoyaki vẫn ngắm nghía khẩu súng với vẻ thích thú, rồi nói:

"Trước khi các cậu đến đây, mọi người thường hay bàn luận về game và súng ống lắm."

Tôi suýt thốt lên tiếng "Hả".

Nếu "mọi người" mà ông nói bao gồm cả tôi và Sakurai, thì tức là...

"Là với mấy người chủ nhiệm ấy ạ?"

"Đúng vậy, hai người đó cũng mê game lắm đấy. Hoài niệm thật."

Đó là một câu chuyện ngoài sức tưởng tượng.

Nói thì hơi thất lễ, nhưng tôi cứ đinh ninh rằng Charaji và Nữ Hoàng chẳng có chút tâm huyết nào với game, chỉ làm việc ở công ty này cho qua ngày đoạn tháng mà thôi.

"Cậu đang làm mặt kiểu 'bất ngờ thật' đấy."

"Vâng, thú thật là em nghĩ vậy."

"Tôi hiểu. Vì họ của bây giờ trông đâu có giống như thế."

Sếp Takoyaki thở dài thườn thượt.

"Cậu Hashiba, tôi hiểu cậu không có thiện cảm với họ. Nhưng mà..."

Trên gương mặt ông, vẻ tươi cười ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn phảng phất.

"Mong cậu hãy hiểu cho, họ trở nên như vậy cũng là có lý do cả đấy."

"...Ra là vậy sao."

Sếp Takoyaki khẽ gật đầu.

"Chắc cậu ấy sẽ chẳng bao giờ tự mình nói ra đâu, nên để tôi kể thì hơn."

Sếp Takoyaki nói khẽ, rào trước rằng câu chuyện sẽ hơi dài, rồi bắt đầu kể chậm rãi bằng chất giọng hiền từ quen thuộc.

"Mọi người biết công ty mình có bộ phận xuất bản mà, đúng không?"

Dĩ nhiên là biết. Đó là bộ phận nổi tiếng với việc chuyển thể các tác phẩm ăn khách thành truyện tranh. Nhờ chất lượng cao, nơi đó được xem là ví dụ điển hình cho sự thành công của chiến lược truyền thông đa phương tiện.

Bản thân tôi cũng sở hữu vài cuốn truyện tranh của họ và đã tự mình cảm nhận được chất lượng tuyệt vời ấy.

Khi tôi nói vậy, ông gật đầu thật mạnh.

"Người đã đóng góp to lớn vào việc nâng cao chất lượng đó, chính là Chủ nhiệm của chúng ta đấy."

"Hả... Ra là... vậy sao ạ?"

Chủ nhiệm Charaji vốn chuyển đến bộ phận xuất bản của Succeed Soft với tư cách là một biên tập viên.

"Nghe nói cậu ấy gia nhập công ty với quyết tâm cải cách mảng truyện tranh chuyển thể từ game, vì cho rằng các tác phẩm lúc bấy giờ quá chán."

Vào thời điểm đó, cậu ấy đã vực dậy những bộ truyện tranh ăn theo game vốn có chất lượng tồi tệ, cải thiện chúng và bắt đầu tạo ra nhiều tác phẩm gây tiếng vang.

"Cậu ấy nhanh chóng được thăng chức lên làm quản lý biên tập và bắt đầu đào tạo người mới. Số lượng nhân viên trẻ trong bộ phận tôn sùng Chủ nhiệm ngày càng tăng, sĩ khí của toàn bộ phận cũng được nâng cao rõ rệt."

Đến đây, ông ngắt lời bằng một chữ "Nhưng".

"Trong bộ phận bắt đầu xuất hiện những kẻ gai mắt. Những cấp trên cũ cảm thấy địa vị của mình bị đe dọa nên nảy sinh lòng ghen ghét."

"...Sao lại như thế chứ."

Cậu ấy bị gạt ra khỏi mảng chuyển thể truyện tranh vốn là chủ lực, bị đẩy sang phụ trách ban biên tập truyện tranh gốc với danh nghĩa là giao phó dự án mới.

"Một ban biên tập chỉ có đúng một người trưởng ban, không hề có cấp dưới. Ai nhìn vào cũng thấy rõ là cậu ấy đã bị loại bỏ."

Dù vậy, cậu ấy vẫn mày mò tìm kiếm những tiềm năng kết nối mới, như phát triển ứng dụng hay khai thác các đầu truyện lạ. Nhưng chẳng có kế hoạch nào được thông qua cả.

"Ngay từ đầu, họ đã định dìm chết cậu ấy rồi. Khi thấy cậu ấy mất hết động lực và lang thang vô định, tôi đã bắt chuyện."

Bất cứ ai bị đối xử như thế chắc chắn cũng sẽ mất hết nhuệ khí. Thái độ buông xuôi, như thể đã từ bỏ tất cả của cậu ấy hiện giờ, chính là được hình thành từ đó.

── Miyamoto Kanji. Chủ nhiệm Phòng Phát triển số 13. Đằng sau thái độ có vẻ hợm hĩnh và lười biếng đó là nỗi tuyệt vọng sâu sắc của người đã chiến đấu hết mình nhưng rốt cuộc chẳng còn lại gì trong tay.

Tiếp đó, sếp Takoyaki kể về Nữ Hoàng.

"Hệ thống kế toán hiện tại của trụ sở chính, thực chất là do cô ấy tạo ra đấy."

Nghề nghiệp ban đầu của Nữ Hoàng là lập trình viên. Tuy nhiên, do ít có cơ hội phát huy năng lực chuyên môn, cô ấy đã dựa vào chứng chỉ ghi chép sổ sách để chuyển sang làm kế toán.

"Ngay khi vào bộ phận kế toán của Succeed, cô ấy lập tức nhận ra sự lãng phí của hệ thống, bèn chỉnh sửa lại và nâng cao hiệu suất làm việc."

Khi đó, phần mềm mà bộ phận kế toán sử dụng vừa khó dùng lại vừa chậm chạp, gây ra rất nhiều bất mãn. Hơn nữa, mọi việc quyết toán hay xử lý đều bị tắc nghẽn ở chỗ Trưởng phòng Kế toán, tạo nên tình trạng bị yêu cầu cải thiện trên quy mô toàn công ty.

Người đã giải quyết vấn đề đó trong nháy mắt, chính là cô ấy.

"Mọi người trong bộ phận đều tán thưởng cô ấy. Từ chỗ thường xuyên phải tăng ca, họ đã có thể ra về đúng giờ. Thế nhưng..."

Việc hệ thống kế toán tồi tệ thực ra là có lý do.

"Trưởng phòng lúc bấy giờ đã có giao dịch ngầm với một công ty phần mềm kế toán, định bụng sẽ nhận tiền lót tay khi đưa phần mềm đó vào công ty. Việc đó... đã bị ngăn chặn bởi sự xuất sắc của cô ấy."

Giải quyết hệ thống kế toán đầy bất cập bằng cách nhập phần mềm mới, bản thân lại còn nhận được tiền hoa hồng, đó là một kế hoạch vẹn cả đôi đường đối với gã trưởng phòng kia.

"Nhưng dĩ nhiên là tiền hoa hồng không còn nữa, gã còn bị công ty phần mềm kia nói kháy, thế là Trưởng phòng mất đi chỗ đứng. Vì vậy, gã bắt đầu đối xử tệ bạc với cô ấy."

"Sao lại... nhưng mà..."

"Tất nhiên, cô ấy là người có công. Thế nên gã không tấn công trực diện mà chỉ đơn giản là không giao việc, cô lập cô ấy dần dần."

Một cách làm cực kỳ âm hiểm, nhưng hiệu quả lại tức thì.

Chuyện cô ấy không được lòng Trưởng phòng nhanh chóng lan truyền. Những nhân viên từng tung hô cô ấy cũng bắt đầu xa lánh và coi cô như kẻ bị ruồng bỏ.

Và rồi cô ấy trở nên cô độc. Khi cô ấy mất đi chỗ dung thân, sếp Takoyaki đã lên tiếng và gọi cô về Phòng 13.

── Đó là quá khứ quá đỗi bất công của Nữ Hoàng, hay tên thật là Kojima Miyu.

"Công ty là loài sinh vật hoạt động theo bầy đàn mà. Một khi đã bị tách ra, người ta sẽ bị dồn vào đường cùng và mất đi nơi chốn. Cho dù người đó có tài giỏi đến đâu đi chăng nữa."

Sếp Takoyaki nói một cách thản nhiên, rồi tiếp tục: "Vì thế..."

"Cái Phòng Phát triển số 13 này, tôi lập ra là để làm nơi trốn cho những người đã quá mệt mỏi vì những chuyện như thế. Một nơi tránh xa những cuộc đấu đá không cần thiết, để khi vết thương lành lại, họ có thể quay trở về."

Tôi giật mình, nhìn lại khuôn mặt ấy.

Giờ tôi mới nhận ra, lý do người đàn ông này luôn ôn hòa và không tranh giành với ai, là vì ông luôn mang trong mình nỗi trăn trở về những người đầy thương tích ấy.

"Ra là vậy sao ạ..."

"Chà, lẽ ra nó phải là một nơi như thế, nhưng giờ thì sắp bị dẹp bỏ rồi."

Nhìn sếp Takoyaki cười buồn bã trước mắt ── không, là Trưởng phòng Phát triển số 13 Horii Kazuhisa, tôi cảm thấy lồng ngực thắt lại trước những bất công mà họ phải gánh chịu, và cả cái hiện thực đầy mỉa mai này.

Cái phòng ban mà Trưởng phòng Horii đã chuẩn bị như một "ngôi chùa tị nạn", chẳng biết từ bao giờ đã bị gọi bằng cái tên ô nhục là "phòng xử tử".

Và cái tên đó, sắp sửa trở thành hiện thực.

"Đã có... những chuyện như vậy xảy ra sao."

Câu chuyện của Trưởng phòng kết thúc, tôi không thốt nên lời.

Bởi lẽ quá khứ của hai người họ nghiêm trọng và tàn khốc hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

"Em cũng có nghe loáng thoáng, nhưng không ngờ lại đến mức đó."

Cô Sakurai cũng gật đầu với vẻ mặt đau buồn.

"Công ty mà, có nhiều chuyện lắm."

Trưởng phòng xoa cái đầu trọc lóc của mình như mọi khi.

"Hình như tôi lại cung cấp thông tin thừa thãi rồi nhỉ...?"

"Không ạ, nghe xong chuyện này, em càng thấy nhất định phải làm cho kế hoạch này được thông qua."

Ngược lại, tôi thấy mình đã được nghe những điều rất giá trị. Chỉ có điều, nói vậy không có nghĩa là bản thân kế hoạch đã có tiến triển gì.

Trưởng phòng vẫn nghịch khẩu súng sau khi kể xong.

"Vốn dĩ khẩu Desert Eagle này có độ chính xác rất cao, nhưng vì tôi bắn dở tệ nên chẳng trúng đích phát nào cả."

Nói rồi, ông lại bắn vài phát đạn vào tường.

"....Thực tế là không trúng thật ạ."

Cái hộp nhựa, vật thể được cho là mục tiêu, vẫn nằm yên vị tại chỗ mà không hề suy chuyển.

"Đúng không? Thế nên là, tôi chỉ còn cách bắn thật nhiều thôi."

Trưởng phòng vẫn chĩa súng vào tường.

Chúng tôi thì vẫn cúi xuống nhìn tài liệu trên tay.

"Người dở thì có nghĩ cũng chẳng bắt đầu được gì..."

Hình ảnh tài liệu trước mắt và giọng nói của Trưởng phòng bên tai.

Trong khoảnh khắc, chúng hòa quyện vào nhau.

(Hả... ơ, khoan đã nào...)

Có lẽ tôi đã hiểu lầm một điều rất lớn.

"Sakurai-san, các kế hoạch ấy mà... vẫn còn rất nhiều đúng không?"

"Dạ, vâng... chuyện đó thì sao ạ?"

Tôi mở lại tập hồ sơ vừa nhận từ cô ấy.

Lật nhanh qua vài trang rồi đóng lại, lần này tôi dùng điện thoại để kiểm tra danh sách trên một trang web tải xuống lớn.

Sau đó tôi vội vã quay về chỗ ngồi, gõ phím lạch cạch và kiểm tra cái này cái kia.

"Đúng rồi, là như thế, chính là như thế..."

Tôi cảm nhận được các ngón tay mình đang dần nóng lên.

"Ơ, anh Hashiba...?"

"Cậu Hashiba, sao thế, tự nhiên lại..."

Mặc kệ tiếng gọi của hai người, tôi đã nắm được một manh mối tại đó.

"Cái này... có thể làm được!!"

Tôi bất giác siết chặt điện thoại và hét lên.

"Oái!"

"Híc!"

Hai người họ ngã ngửa ra tại chỗ vì tiếng hét bất thình lình của tôi.

"Làm được rồi, cuối cùng... tôi cũng tìm ra đầu mối rồi."

Tôi vẫn đứng đó, giọng run lên.

"Anh tìm thấy rồi sao? Phương pháp để kế hoạch này... có thể sinh lời ấy ạ?"

Tôi quay lại.

"Không, cái đó thì tôi chưa tìm ra. Nhưng mà... tôi đã giải quyết được điều kiện cần."

Cả hai người nhìn tôi với khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi.

"Anh suy nghĩ nhiều quá rồi đấy, Hashiba-san..."

"Cậu nên nghỉ ngơi một chút thì hơn..."

Thấy sự bất an của hai người đang dần chuyển thành lo lắng, tôi khẳng định chắc nịch.

"Không sao đâu ạ, tôi không bị điên đâu, và tôi vẫn đủ sức để suy nghĩ thấu đáo."

Tôi cầm lấy khẩu Desert Eagle của Trưởng phòng, nhắm vào bức tường.

"Chỉ còn việc bóp cò thôi."

Tôi bóp cò, vài viên đạn bay về phía bức tường.

Viên đạn trúng vào cái hộp nhựa ban nãy, lăn lóc trên sàn cùng một âm thanh khô khốc.

"Đúng như Trưởng phòng nói, cứ bắn... là sẽ trúng nhỉ."

Và rồi, thứ Sáu đến.

Các thành viên của Phòng 13 tập hợp lại cho cuộc họp kế hoạch định kỳ.

"Sau đây, tôi xin bắt đầu cuộc họp."

Nói đến đó, tôi quay mặt về phía Charaji.

"Chủ nhiệm, hôm trước... tôi đã nói những lời vô cùng thất lễ. Thành thật xin lỗi anh."

Nói xong, tôi cúi đầu thật sâu.

"............Hừ."

Charaji vẫn không thay đổi thái độ hờn dỗi, ngả người ra ghế.

"Mày có xin lỗi thì ý định chuyển việc của tao cũng không đổi đâu."

"Vâng. Nhưng mà... dù thế nào thì anh có thể nghe qua kế hoạch lần này được không ạ?"

"Mày đúng là thằng ngoan cố. Sao cũng được, nhưng ý kiến của tao về cái kế hoạch đó vẫn không đổi đâu. Tao nghĩ dù có làm cách nào thì cũng chỉ là giãy chết vô ích thôi."

Tôi gật đầu.

"Đúng vậy, nếu cứ để nguyên như thế, thì dù có sửa chữa các lỗi nhỏ, tôi nghĩ cũng khó mà thông qua được vòng phê duyệt cuối cùng."

"Cuối cùng cũng hiểu ra rồi hả, vậy thì..."

"Chính vì thế."

Tôi ra hiệu cho cô Sakurai và Trưởng phòng, chiếu tấm bảng lên bức tường trước mặt.

Trên trang bìa có ghi: Phòng Phát triển số 13, Kế hoạch "Dự thảo mới".

"Dự thảo mới... sao?"

Thấy Charaji ngạc nhiên, tôi gật đầu dứt khoát.

"Đúng vậy. Tôi đã xem xét lại kế hoạch ngay từ đầu... bao gồm cả quy mô của nó. Vì thế, đây không phải là bản sửa lỗi của lần trước, mà là một phương án hoàn toàn mới."

Nếu sửa cái cũ không được, thì hãy nghĩ lại từ đầu.

Tôi nghĩ vậy và đã bàn bạc với cô Sakurai, dù biết việc này sẽ rất vất vả.

Cô ấy đã vượt qua nhiệm vụ khó khăn đó, giữ nguyên concept gốc nhưng xây dựng lại thành một kế hoạch tinh gọn hơn, tạo nên phương án lần này.

"...Làm đến mức này cơ à."

Charaji gật đầu rồi ngồi xuống ghế.

Có vẻ như anh ấy định sẽ nghe thử xem sao.

"Trông có vẻ thú vị đấy chứ. Tôi cũng sẽ nghe."

Nữ Hoàng cũng gật đầu, đưa mắt nhìn lên bảng chiếu.

"Vậy thì, xin bắt đầu phần thuyết trình. Mời cô Sakurai."

"Vâng ạ."

Tôi vừa dứt lời, cô Sakurai bước lên phía trước và bắt đầu giải thích về kế hoạch mới.

"...Phần trình bày xin hết ạ."

Bài thuyết trình của cô Sakurai đã kết thúc.

Qua nhiều lần lặp lại, cách giải thích của cô ấy đã trở nên đường hoàng, đĩnh đạc hơn hẳn.

Chỉ cần trải qua thêm giai đoạn hiện thực hóa kế hoạch, chắc chắn cô ấy sẽ còn tự tin hơn nữa.

"Hai người thấy thế nào ạ?"

Cả hai người họ đều nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt nghiêm túc.

Khác hẳn với vẻ nghi hoặc của lần trước. Rõ ràng là họ đang có những suy nghĩ rất sâu sắc về những gì đang xem.

Charaji thở hắt ra một hơi, nhìn xuống tài liệu trên tay.

"Cái này, là Sakurai tổng hợp hết đấy à?"

"Vâng, tất nhiên là có những điểm em được anh Hashiba và Trưởng phòng chỉ dạy, nhưng về cơ bản là em tự mình tổng hợp ạ."

Nếu nói về phần tôi giúp đỡ, thì chỉ là cái khung bên ngoài về cách sản xuất và đưa tác phẩm ra thị trường thôi, còn phần nội dung chi tiết của kế hoạch là do chính tay cô ấy làm.

"Vậy à."

Ánh mắt Charaji nhìn xa xăm một chút.

"Làm việc cùng mày hai năm, tao chẳng dạy được gì cho mày cả. Thế mà chỉ mới ba tháng hay tầm đó thôi... mày đã thay đổi rồi nhỉ."

"Không đâu ạ... em vẫn hoàn toàn chưa làm được gì cả."

"Làm được rồi đấy chứ. Bản kế hoạch này nói lên điều đó, và hơn hết là phần trình bày của mày cũng rất đĩnh đạc."

Anh ấy cười khổ, rồi đứng dậy.

"Sakurai, và cả Hashiba nữa. Bọn mày... giỏi lắm. Tao nghĩ đây là một kế hoạch tốt."

"A... Em cảm ơn anh ạ!"

Nhận được lời khen của Charaji, khuôn mặt cô Sakurai bừng sáng rạng rỡ.

"Nhưng mà này."

Khuôn mặt Charaji khi nhìn về phía chúng tôi, chẳng hiểu sao trông rất mệt mỏi.

"Tao chắc chắn sẽ chẳng làm được gì cho sự nỗ lực này của bọn mày đâu. Tao sẽ chỉ là một thằng sếp hữu danh vô thực, nói năng hống hách và cản đường bọn mày thôi."

Anh ấy lảng tránh ánh mắt, vẻ mặt cay đắng.

"Thật ra tao biết chứ. Khi có chuyện cải tổ bộ phận, tao nhận ra mình chỉ là kẻ vô dụng. Thế nên tao mới nói năng cay nghiệt, định bụng sẽ chuồn sớm. Chuyện muốn chuyển việc cũng hoàn toàn là thật lòng đấy."

Nghe những lời của Charaji, Nữ Hoàng cũng gật đầu.

"Đồng quan điểm. Các cậu đã giải quyết xuất sắc những lo ngại lần trước, hơn nữa còn biến nó thành một kế hoạch lớn hơn và đầy triển vọng. Nhưng, đó là công lao của các cậu."

Cô ấy cũng đứng dậy, định quay về chỗ ngồi của mình.

"Tôi cũng không tìm thấy việc gì mình có thể giúp ích trong kế hoạch này. Có lẽ chia tay ở đây là tốt hơn cả."

"Sao lại..."

Cô Sakurai bối rối nhìn hai người họ đang định rời đi.

Cứ đà này, chắc chắn hai người họ sẽ rời khỏi đây. Có lẽ phán đoán "như vậy cũng tốt thôi" là một lựa chọn. Rằng thay vì cố gắng thuyết phục, thì quyết định chỉ đi tiếp với những đồng đội cùng chí hướng sẽ tốt hơn.

"──Khoan đã ạ."

Nhưng mà.

"Đó mới chính là chạy trốn đấy, cả hai người."

Tôi đã không chọn phương án đó. Không, là tôi không thể chọn.

"....Thì tao đã bảo là tao đang chạy trốn còn gì? Tao không theo kịp, và quan trọng hơn là không giúp ích được gì, nên tao biến đi cho khuất mắt, chẳng phải vậy sao?"

"Phải đấy, đừng để bọn này mất mặt thêm nữa."

Tôi bước vòng qua, đứng chắn ngay trước mặt hai người họ.

"Nếu hai người thực sự... là những kẻ đã cạn kiệt động lực hay khí phách, thì có lẽ tôi cũng đã mặc kệ rồi. Nhưng mà..."

Tôi quay sang nhìn Trưởng phòng.

"...Một khi đã biết hiện tại này là kết quả của việc các anh chị từng chiến đấu hết mình, tôi không thể làm ngơ được."

Charaji, và cả Nữ Hoàng nữa, rõ ràng đã dao động.

"Trưởng phòng, anh đã kể chuyện đó rồi sao?"

"Đã bảo là đừng nói với ai nữa mà..."

"Xin lỗi nhé, cậu Hashiba cứ nằng nặc đòi nghe cho bằng được, với lại..."

Ánh mắt nghiêm túc của Trưởng phòng hướng về phía nhóm Charaji.

"Tôi nghĩ, cũng đã đến lúc rồi."

"...Vậy sao."

Charaji ngửa mặt lên trời như đang hồi tưởng, còn Nữ Hoàng thì thở dài thườn thượt như đã buông xuôi.

Tôi thuật lại câu chuyện vừa nghe từ Trưởng phòng cho hai người họ.

Về quá trình họ đã chiến đấu ra sao, dù giành thắng lợi nhưng lại bị đối xử vô lý thế nào, và rồi tuyệt vọng trước tất cả mọi thứ ra sao.

"Đó là tất cả những gì tôi đã được nghe."

Charaji... không, anh Miyamoto, và cả chị Kojima nữa, sau khi lặng lẽ nghe hết câu chuyện, cả hai cùng nở nụ cười cay đắng.

"Chuyện nghe ngu ngốc nhỉ? Đã từng có lúc tôi nghĩ rằng cứ cố gắng thì sẽ được đền đáp đấy, ngay cả tôi cũng từng như thế."

Hóa ra, việc chị ấy dù xuất sắc nhưng lại không can dự đến bất kỳ ai đều có lý do cả. Những việc làm xuất phát từ thiện ý rốt cuộc lại trở thành sợi dây thòng lọng siết cổ chính mình.

"Ban đầu thì cũng tức lắm, nhưng rồi thấy nó ngu xuẩn quá nên thôi. Ở đây chỉ cần làm tối thiểu những gì được bảo là cũng có lương rồi."

Chị Kojima nói vậy rồi nhún vai.

"À. Sao cũng... đếch quan tâm nữa."

Anh Miyamoto cũng cười khan một tiếng y hệt, rồi thở dài.

Tôi tự hỏi, công ty rốt cuộc là cái gì chứ?

Những người đã liều mạng, muốn làm điều gì đó tốt đẹp hơn, lại bị trói buộc bởi những rào cản thế này rồi bị hủy hoại. Cũng chẳng có cơ chế nào để thanh lọc những phần dơ bẩn ấy.

Đáng lẽ phải xây dựng hệ thống để hoàn thành những công việc lớn lao, nhưng những gì diễn ra ở đó lại là những màn kìm kẹp lẫn nhau khốc liệt, và hành động vùi dập không thương tiếc những kẻ dám "trồi lên".

Chỉ vì lòng tự trọng ngu xuẩn hay sự cố chấp của ai đó mà những người trực tiếp làm việc tại hiện trường không được phép cống hiến hết mình. Họ chỉ có hai lựa chọn: hoặc vừa chịu đựng vừa chiến đấu, hoặc buông xuôi như thế này.

Cái hiện thực thối nát này, nếu không thay đổi ở đâu đó thì sẽ mục rữa mất thôi.

Vì thế, tôi đã lên tiếng.

"Chúng ta dừng lại đi thôi, mấy chuyện như thế này ấy."

Rồi tôi nhìn thẳng vào hai người họ.

"Tôi không muốn chứng kiến những người đã đối diện nghiêm túc với công việc nhưng thành quả lại không được đánh giá đúng đắn thêm lần nào nữa đâu."

Tôi liếc nhìn về phía chị Sakurai.

"Cứ đà này, nếu hai người nghỉ việc, chắc chắn cô ấy cũng sẽ có kết cục y hệt. Dù vậy... hai người vẫn thấy ổn sao?"

Cả hai đều im bặt trước lời nói của tôi.

"Mấy cái đó, dù bọn tao có làm gì thì cũng chẳng thay đổi được đâu."

"Sẽ thay đổi được, bằng bất cứ giá nào."

"Công ty thực sự phiền phức lắm đấy cậu biết không? Tôi không nghĩ là dù cậu Hashiba có cố gắng bao nhiêu thì cũng xoay chuyển được gì đâu."

"Chính vì để xoay chuyển nó nên tôi đã suy nghĩ nát óc rồi, thế nên là!"

Tôi gập người từ thắt lưng, cúi đầu thấp đến mức chỉ còn nhìn thấy sàn nhà.

"Xin hãy cho tôi mượn sức, làm ơn đi ạ!"

Sự im lặng bao trùm cả không gian.

Cả hai người họ đều không hề nhúc nhích.

Tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của họ, bởi tôi vẫn cứ cúi đầu, dán mắt xuống sàn nhà.

"............Xin lỗi nhé."

Anh ta chỉ buông lại một câu rồi bỏ đi. Tôi chỉ nhận biết được điều đó qua tiếng bước chân.

"Phải làm gì đây? Có chắc là xong việc đúng giờ tan sở không?"

Và cả câu nói lẫn trong tiếng thở dài của chị Kojima nữa, tôi cũng không thể nắm bắt được biểu cảm của chị ấy.

"Cảm ơn mọi người rất nhiều!"

Nhưng cuối cùng tôi cũng biết rằng lời nói của mình đã chạm tới họ.

Đáng tiếc là vẫn chưa đủ để lay chuyển được trái tim của anh Miyamoto.

"Chủ nhiệm Miyamoto... liệu có ổn không nhỉ."

Chị Sakurai lẩm bẩm vẻ buồn bã.

"Bây giờ chỉ còn cách làm những gì có thể làm thôi. Ít nhất thì cũng đã nói chuyện được với nhau rồi... cứ coi là tốt đi."

Một người luôn giữ thái độ bất mãn từ đầu đến cuối như anh ta, ít nhất trong khoảnh khắc vừa rồi cũng đã cho thấy con người thật của mình.

Dù bây giờ chưa được, nhưng tôi không nghĩ đó là dấu hiệu tiêu cực.

"A, mọi người, ừm~. Cũng trễ lắm rồi đấy."

Nghe tiếng Trưởng phòng, tôi nhìn đồng hồ. Giờ làm việc đã qua từ lâu, trễ đến mức sắp bị phòng bảo vệ gọi lên mắng vốn rồi.

"Vậy thì, trước mắt chúng ta chuyển địa điểm ra quán giải khát nhé?"

Nghe đề xuất của tôi, chị Kojima thở dài:

"Thay vì tiền tăng ca thì cậu phải khao rượu đấy nhé."

"Vậy chọn quán nào có phục vụ đồ uống có cồn đi ạ."

Ra quán nhậu thì vẫn bàn chuyện được, tôi không có ý kiến gì.

Kế hoạch coi như cũng hòm hòm, hơn nữa lại thành công lôi kéo thêm một "nhân viên phát triển". Giờ chỉ cần thuyết phục được Chủ nhiệm nữa là đội hình sẽ đâu vào đấy.

(Thế này là... coi như đã đứng được vào vạch xuất phát rồi nhỉ.)

Thực chất vẫn chưa giải quyết được gì, nhưng tôi cảm nhận được mình đã bước đi bước đầu tiên.

Cùng thời điểm, tại tầng 26 của tòa nhà.

Bên trong cánh cửa dán tấm biển "Giám đốc Thường vụ", giọng nói của hai người khẽ vang lên.

"Việc triệu tập cuộc họp đặc biệt đã xong xuôi rồi."

"Cảm ơn Thường vụ. Xin lỗi vì đã làm phiền ngài."

Người phụ nữ nói rồi cúi rạp đầu.

Người đàn ông được gọi tên ngồi sâu trong ghế, bật cười nhẹ nhàng.

"Có gì đâu. Là lời thỉnh cầu từ Trưởng phòng Phát triển số 2 cơ mà. Sao tôi có thể không nghe được."

"...Sự quan tâm của ngài, tôi xin cảm tạ."

Kawasegawa Eiko hiểu rõ. Nhân cơ hội này, ông ta đang muốn tăng cường sức ảnh hưởng của phe cánh mình đối với Phòng Phát triển số 2.

Tuy nhiên, nếu cứ dễ dàng chấp nhận ý định đó, thì chẳng mấy chốc cả phòng sẽ biến thành con rối trong tay ông ta. Ông ta sở hữu thứ sức mạnh áp đảo và khí chất lãnh đạo như vậy đấy.

"Mà này, Hashiba-kun... phải không nhỉ? Cô đánh giá cao cậu ta dữ ha."

Vai cô khẽ run lên.

"Nếu xuất sắc đến thế, thì hôm nào tôi cũng phải nói chuyện đàng hoàng thử xem sao. Có vẻ sẽ giúp ích được nhiều việc đấy."

"Dạ, thưa Thường vụ... cậu ấy chỉ mới vào công ty chưa lâu, vẫn còn đang trong quá trình học hỏi dần..."

"Tôi biết chứ, mấy chuyện đó."

Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc căn phòng.

"Nên tôi mới nghĩ là phải nói trước từ đầu. Trước khi cậu ta bắt đầu huyên thuyên về mấy thứ như ước mơ hay sở thích giống ai đó."

"............Ư."

Cô cảm giác như trước mắt mình lóe lên một màu trắng xóa trong khoảnh khắc.

Bị đánh bằng lời nói là cảm giác này sao? Ánh sáng cứ chớp tắt liên hồi trong đầu, cô chóng mặt đến mức đứng cũng khó khăn.

"Sao thế? Sắc mặt cô có vẻ tệ nhỉ."

"Dạ không, không có gì... đâu ạ."

Hashiba... chỉ riêng cậu ấy, mình không muốn cậu ấy thay đổi.

Giống như cái cách mà mình của ngày xưa đã bị nhuộm đen.

"Thường vụ, trong cuộc họp xin ngài hãy... chiếu cố cho."

"À, tất nhiên rồi. Tôi sẽ phán quyết công bằng. Nhưng là theo tiêu chuẩn của tôi nhé."

Cô gật đầu trong khi cố nén cơn choáng váng chực chờ xô ngã mình.

Thường vụ khẽ giơ tay phải lên.

Đó là tín hiệu kết thúc. Tôi cúi đầu lần nữa rồi rời khỏi phòng.

Khoảnh khắc đóng cánh cửa nặng nề lại, sự mệt mỏi đè nặng lên toàn thân.

Tôi vô thức quỵ gối xuống, thở dốc liên tục.

"...Hashiba, cậu..."

Đúng như cậu ấy mong muốn, tôi đã tác động lên Thường vụ để tạo ra cơ hội "trình duyệt".

Nhưng điều đó cũng có khả năng sẽ nghiền nát chính cậu ấy.

Vì một tổ chức khổng lồ, và vì những dã tâm, có nguy cơ tất cả sẽ bị biến thành hư vô.

Chỉ riêng điều đó, bằng mọi giá phải ngăn chặn.

"Làm ơn, hãy bình an nhé..."

Tôi lẩm bẩm như một lời cầu nguyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!