Ver β Tập 1

Chương 1: Cái gọi là theo đuổi ước mơ

Chương 1: Cái gọi là theo đuổi ước mơ

"Vâng, à... thành thật xin lỗi quý khách. Về hiện tượng đó, dữ liệu sửa lỗi đã được cập nhật trên trang chủ của công ty chúng tôi, mong quý khách vui lòng tải về giúp cho ạ... Vâng, chuyện đó, vô cùng xin lỗi quý khách nhưng chúng tôi không thể trực tiếp đến tận nơi để sửa chữa được, mong quý khách tự mình thao tác giúp cho..."

Tôi cúi đầu lia lịa với người ở đầu dây bên kia (dù họ không thấy), và sau gần 30 phút nói chuyện, cuối cùng cuộc gọi cũng kết thúc. Tôi thở hắt ra một hơi "phù", thả người dựa vào lưng ghế.

"Vất vả rồi ha... trông có vẻ căng thẳng ghê."

Người phụ nữ ngồi bàn bên cạnh cất tiếng chia sẻ đầy vẻ ái ngại. Đôi mắt to tròn cùng mái tóc uốn lọn trông y hệt cái đuôi của loài động vật nhỏ, nên tôi âm thầm gọi cô ấy là Risu-ko (Bé Sóc).

"Cảm ơn. Mà cũng vẫn là chuyện như mọi khi thôi."

"Hôm nay là chuyện gì thế ạ?"

"Kiểu như: 'Bán game có lỗi là do các người, nên thái độ thành khẩn là phải đến tận nhà tôi mà cài bản vá lỗi, nếu không làm được thì đổi đĩa khác gửi bưu điện đến đây, rồi hoàn tiền cho khoảng thời gian tôi không chơi được game', đại loại thế."

Nghe tôi kể, Risu-ko kêu lên "Hể~" đầy kinh hãi. Chắc cô ấy cũng từng có kinh nghiệm xử lý mấy vụ tương tự. Cô ấy nhăn mặt như vừa nhớ lại chuyện gì đó đắng lòng lắm.

"Nhưng mà, cũng có những chỗ không trách họ được."

Lần này, giọng một người phụ nữ khác vang lên từ dãy bàn đối diện. Một mỹ nhân với mái tóc dài thẳng đuột và ánh mắt sắc sảo, người mà tôi lén gọi là Joou (Nữ Hoàng).

"Cái tựa game đó, quảng cáo rầm rộ cho cố vào nhưng nội dung thì nhạt toẹt, mấy ông sáng tạo tên tuổi lớn được tung hô thì làm cái mặt như không liên quan đến mình. Đứng trên lập trường người mua thì họ nghĩ là 'bị lừa' cũng phải thôi~"

"Nếu thế thì cô giúp tôi trực điện thoại một chút đi."

"Không đâu, phiền chết đi được. Mấy việc đó đã quy định là để cho lính mới trong bộ phận làm rồi, tôi không làm đâu nhá."

Vừa dùng khuỷu tay đẩy đống bưu thiếp khảo sát sang một bên, Nữ Hoàng vừa làm động tác "Bye bye" bằng tay. Sự từ chối thẳng thừng đến mức này cũng hiếm thấy thật.

"Xin lỗi nha, xin lỗi nha, lại đùn đẩy công việc khó khăn cho cậu. Nhưng chắc sang tuần là thắc mắc sẽ giảm bớt thôi, chịu khó thêm chút nữa nhé?"

Giọng nói của một ông chú có vẻ tốt bụng vang lên thay thế. Vì đống tài liệu chất cao như núi trên bàn, tôi chỉ nhìn thấy mỗi phần đỉnh đầu hơi hói của ông ấy. Dù là Trưởng phòng của bộ phận này, nhưng nhìn cái đỉnh đầu đó, trong lòng tôi cứ gọi ông ấy là Sếp Takoyaki.

"Trưởng phòng nói thế, chứ sang tuần là đến lượt Sark Wizard 3 phát hành rồi, kiểu gì cũng lại bận tối mắt tối mũi vì xử lý khiếu nại cho xem, chắc chắn luôn."

Tôi vừa đáp lời thì cái đỉnh đầu đó đột ngột vươn thẳng lên. Khuôn mặt bên dưới đã tái mét, lộ rõ vẻ bất an.

"Ph-Phải rồi ha... làm sao đây, cái đó quá trình phát triển cũng nát lắm thì phải, đúng không nhỉ...?"

Như phản ứng lại giọng nói bi thương của Sếp Takoyaki:

"Planner làm phần 1 và 2 bị lôi kéo đi mất rồi mà nhỉ, hình như thế."

"Người thiết kế nhân vật cũng nghỉ theo luôn rồi thì phải, hình như thế."

"Planner bị dí việc thì nửa năm trời chẳng làm gì, người vào sau thì làm qua loa cho xong chuyện nên bị đồn là tác phẩm thất bại toàn tập rồi, hình như thế."

Những điểm trừ rõ rành rành được phun ra xối xả từ ba người còn lại.

"Mà chuyện là vậy đấy, nên chắc sắp tới cũng chẳng có ngày nào được yên ổn đâu."

"Có vẻ là vậy rồi..."

Sếp Takoyaki lại vùi đầu xuống đống tài liệu. Có lẽ ông ấy định an ủi tôi theo cách riêng của mình, nhưng tôi đã giác ngộ từ trước rồi nên cũng chẳng sốc lắm.

Giữa bầu không khí ảm đạm bao trùm, cánh cửa mở ra với một tiếng "Rầm" thô bạo.

Két... tiếng bản lề vang lên, mặt ngoài của cánh cửa hướng về phía này. Trên tấm biển treo ở đó, dòng chữ đen đã hơi mờ đi vì sờn cũ ghi:

『Phòng Phát triển số 13』

Đúng vậy, nó ghi như thế.

"Này Chủ nhiệm, tôi đã bảo bao nhiêu lần là mở cửa nhẹ nhàng thôi mà~!"

Giọng nói bực bội của Risu-ko hướng về phía cánh cửa vừa mở.

"Biết sao được, tay tao đang bận mà lị."

Một câu trả lời cộc lốc vọng lại từ phía sau cánh cửa.

Và tiếp nối ngay sau đó, từng thùng các-tông lần lượt bị quăng vào trong phòng.

Sau khi số lượng thùng các-tông tương ứng với số người đã được ném vào, một gã đàn ông có vẻ ngoài ăn chơi bước vào phòng, dùng chân đóng cửa lại một cách vô phép tắc. Là Chủ nhiệm Charaji. Vì gã trông "trẻ trâu" (charai) nên tôi cứ gọi bừa như thế.

Gã vỗ tay bồm bộp rồi nói:

"Rồi rồi, dọn dẹp mặt bàn một chút đi, giờ tao phát đồ đây."

Chúng tôi làm theo lời gã, dọn chỗ trống trên bàn, rồi từng thùng các-tông ban nãy được đặt lên đó.

"Cái gì đây ạ...?"

Risu-ko vừa xoa xoa cái thùng với vẻ nghi hoặc vừa hỏi.

"Trông có giống quà sinh nhật không?"

Charaji trả lời với vẻ khó chịu, rồi bắt đầu xé toạc lớp băng dính trên thùng.

"A, hiểu rồi."

Nữ Hoàng thở dài thườn thượt, mặt nhăn nhó.

Gần như cùng lúc đó, nhìn thấy thứ Charaji lấy ra, tất cả những người còn lại cũng đồng loạt thở dài thườn thượt.

"Lại nữa hả trời."

"Ban Xuất bản dạo này làm ăn cẩu thả hơi bị nhiều đấy nhé?"

"Cái này lại còn bé tí nữa chứ... Mắt bắt đầu lão hóa rồi, nhìn khổ lắm."

Trên tay mỗi người là một xấp những tấm sticker in chữ chi chít.

Charaji làm cái mặt như vừa nhai phải bọ xít, nói:

"...Tình hình là vậy, giờ bắt đầu dán sticker sửa lỗi in ấn. Hạn chót là đầu giờ chiều mai."

Nói xong, gã ngồi phịch xuống ghế. Như một bản hòa tấu, tiếng thở dài của tất cả mọi người lại vang vọng khắp căn phòng lần nữa.

Khi chuyển thể bất kỳ bài viết hay bản thảo nào thành sản phẩm, sai sót là điều khó tránh khỏi. Việc in sai nội dung khác với ý đồ hoặc thông tin ban đầu được gọi là "Lỗi in ấn" (Goshoku).

Nếu chỉ sai trợ từ hay những từ ít ảnh hưởng đến nội dung thì chỉ cần báo cáo đơn giản là xong, nhưng tùy trường hợp, nó tiềm ẩn nguy cơ phải thu hồi toàn bộ sản phẩm đã in và bán ra, gây lỗ vốn nặng nề.

Cũng có trường hợp may mắn phát hiện ra lỗi in ấn trước khi bán! Khi đó, phải sửa chữa những thứ đã lỡ in sai.

"Nghĩa là, phải dán sticker đè lên chỗ bị sai để xử lý nhỉ."

Risu-ko nói như để xác nhận, chẳng hướng đến ai cụ thể.

"Mấy việc tay chân đơn giản này mà gọi người làm thêm hay bán thời gian thì tốn kém lắm. Bọn mình làm thì sẽ tiết kiệm được chi phí, hiểu chưa."

Vừa dán sticker với động tác thành thục, Charaji vừa trả lời cộc lốc.

"Mà, việc vẫn chảy về đây đều đều thế này, chúng mày phải biết ơn nhân vọng cao ngất ngưởng của tao đấy nhé."

Cái nhân vọng mà chỉ rước về toàn mấy việc tạp vụ thế này, rốt cuộc là thứ gì vậy trời.

"Mang tiếng là Phòng Phát triển thôi, chứ cái chốn này..."

Nữ Hoàng vươn vai kêu "Ưm~" một tiếng, rồi kiểm tra giờ trên điện thoại:

"Thôi, tôi về đây."

Nói rồi, cô nàng đứng phắt dậy.

"A, hết giờ làm rồi à. Thế tao cũng về."

Charaji cũng sảng khoái khoác áo khoác lên và đứng dậy.

"Ơ, khoan đã nào, cái này là 'must' (bắt buộc) xong trong sáng mai đúng không?"

Dù có tính cả thời gian làm sau khi đến công ty vào sáng mai, thì khối lượng công việc còn lại vẫn là quá nhiều.

"Thì sao?"

"Không, ý tôi là nếu không làm cho xong trong hôm nay thì..."

Nghe tôi hỏi, Charaji cười khẩy "Ha ha":

"Mày ấy, tuyển ngang hông vào đây có thể còn hăng hái, nhưng ở cái chốn này có tỏ ra động lực cũng chẳng để làm gì đâu."

"V-Vậy sao..."

"Chậm trễ chút cũng chẳng chết ai đâu. Đằng nào chúng nó chả ra hạn chót dư dả thời gian rồi."

"Đúng đúng, cứ tỉnh bơ nộp vào chiều tối là ổn thôi mà~"

Như để chứng minh ý chí sắt đá là sẽ không ngồi xuống ghế nữa, cả hai người họ hoàn toàn không có vẻ gì là muốn nghe thêm.

"Thế nhé, về trước đây."

Rồi chẳng cần chờ phản ứng của chúng tôi, Charaji và Nữ Hoàng chào qua loa rồi rời khỏi phòng.

"Thế có ổn không nhỉ."

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Risu-ko vừa cười tủm tỉm vừa nói:

"Không sao đâu ạ, trước giờ cũng có vấn đề gì đâu."

"V-Vậy hả."

Người cũ ở đây đã nói thế thì chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

"Đúng rồi đấy, mấy cậu cũng làm vừa vừa rồi về đi nhé. Để nhân viên tăng ca nhiều quá là cấp trên lại cằn nhằn tôi đủ điều, nhé."

Trưởng phòng xoa xoa cái đầu trơn bóng láng coóng:

"Vậy thì, tôi cũng về đây."

Nói rồi, ông ấy lật đật rời khỏi phòng. Mọi người chỉ có lúc về là hành động nhanh nhẹn lạ thường.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Risu-ko. Tay trái cầm sticker đã bóc, tay phải cầm tấm bìa dán. Cầm trong tay thứ vũ khí chẳng oai phong chút nào, tôi buộc phải lựa chọn xem sẽ chiến đấu tiếp như thế nào đây.

"Vẫn làm tiếp chứ ạ, anh Hashiba?"

Risu-ko ngước nhìn tôi với khuôn mặt ngây ngô.

"Trước mắt thì, cứ làm đến mức để ngày mai không bị rắc rối là được."

Nhân viên Phòng Phát triển số 13, Hashiba Kyouya. Dù ở trong hoàn cảnh nào thì nguyên tắc "cứ bắt tay vào làm cái đã" vẫn luôn ngấm vào máu tôi bất kể lúc nào.

Công ty chúng tôi là một doanh nghiệp truyền thông tổng hợp, bao thầu từ phát triển phần mềm đến bán hàng, và cả xuất bản các ấn phẩm liên quan.

Bộ phận chủ lực là các Phòng Phát triển, được chia từ Phòng 1 đến Phòng 12, mỗi phòng phụ trách sản xuất những tác phẩm đại diện cho từng thể loại. Dù bị nói là chất lượng có đi xuống so với ngày xưa, nhưng vẫn có những siêu phẩm bán cả triệu bản hay những dự án quy mô lớn, thể hiện sự hiện diện mạnh mẽ đến mức trong ngành không ai là không biết tên.

Trong một doanh nghiệp lớn như vậy, lại có một bộ phận duy nhất rõ ràng là "ngồi chơi xơi nước".

Như đã nói ở trên, về mặt đối ngoại thì Phòng Phát triển tồn tại từ số 1 đến số 12. Nhưng nội bộ thì khác. Một Phòng số 13 bị che giấu thực ra vẫn đang tồn tại.

Vậy tại sao phải che giấu sự tồn tại của nó? Vì đang vận hành một dự án tuyệt mật, tuyệt đối không được để bên ngoài biết đến sự tồn tại... Đó là "sự thật" được đồn đại trên các bảng tin ẩn danh, nhưng thực tế thì hoàn toàn không phải như vậy.

Nhân tiện thì công ty chúng tôi, theo ý muốn của nhà sáng lập, không hề có bộ phận Tổng vụ hay Tạp vụ. Dưới triết lý cao cả "mọi người cùng nhau dọn dẹp công ty, thiếu cái gì thì mọi người cùng làm", tình trạng hiện tại thực sự rất phiền phức. Phần lớn ý kiến đều cho rằng thà lập quách một bộ phận chuyên trách cho xong.

Vì lẽ đó, việc đặt mua vật phẩm hay dọn dẹp được giao cho bộ phận Kế toán, còn những việc vặt vãnh còn lại, công ty quyết định lập ra một "Phòng Phát triển mới" để tống hết sang đó.

Đó chính là nhiệm vụ của Phòng Phát triển số 13 chúng tôi.

"Ha... cuối cùng cũng lết được tới đây..."

Vừa xoay cổ và bả vai cứng đờ, tôi nhận ra Bé Sóc đã thu dọn hành lý xong xuôi từ lúc nào.

"Vậy xin lỗi nha, em về trước đây ạ!"

Cô nàng chào, cúi đầu dứt khoát rồi làm động tác chào kiểu quân đội, mạnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít.

"Khí thế gớm nhỉ, bộ có dự định gì hả?"

Tôi cứ tưởng cô nàng định đi xem phim hay có hẹn ăn uống gì đó, ai ngờ...

"Dạ không, em định về nhà lăn ra ngủ một giấc cho đã đời ạ!"

Cô nàng tuyên bố hùng hồn với một khí thế chẳng ai nghĩ là của người sắp đi ngủ.

"V-Vậy hả."

"Vâng! Dù gì thì hôm nay em cũng làm việc năng suất lắm rồi mà!"

Năng suất đến mức đó cơ à... Tuy nghĩ vậy, nhưng đúng là trong căn phòng này, cô ấy thuộc nhóm làm việc chăm chỉ nhất.

"Được rồi, vất vả cho em quá. Tôi sẽ ở lại thêm chút nữa."

"Vâng ạ! Anh nhớ nghỉ ngơi đầy đủ nha, ngày mai lại cùng cố gắng ạ!"

Nói rồi, cô nàng cúi gập đầu thêm cái nữa, xong cứ thế chạy biến ra khỏi công ty.

Giờ chỉ còn lại mình tôi. Chẳng còn việc gì khác, tôi vươn vai một cái rồi quay lại với công việc dán sticker trong im lặng.

Làm được một lúc, tôi bất chợt nhìn quanh phòng. Trong không gian lờ mờ tối, sự tĩnh lặng đến mức gần như không có tiếng động nào khiến tôi thấy bồn chồn.

Phòng Phát triển số 13 khác biệt với các bộ phận khác về nhiều mặt, nhưng vị trí đặt văn phòng là sự khác biệt lớn nhất.

Trong khi các bộ phận phát triển khác nằm ở những tầng cao của tòa nhà, như tầng 15 hay 16, thì Phòng Phát triển số 13 lại nằm dưới tầng hầm B1. Nghe đâu vì công việc chính là quản lý vật phẩm nên người ta đặt ở đây cho gần nhà kho.

Nếu hỏi đây có phải là vị trí danh giá không, thì chắc chắn là không rồi, nhưng mà...

"Cơ mà, có việc để làm là may rồi... nhỉ."

Dù sao bây giờ cũng đang là giữa thời kỳ suy thoái kinh tế không thấy đáy. Được làm việc tại một công ty niêm yết đã là may mắn to lớn rồi.

Huống hồ, mới gần đây thôi tôi còn thất nghiệp, nợ nần bạn bè chồng chất. Giờ được nhận lương thế này, tôi biết ơn đến trào nước mắt ấy chứ.

Nghĩ thế thì tôi cũng chẳng có gì bất mãn với cảnh ngộ hiện tại.

Bất giác nhìn đồng hồ, đã hơn 20 giờ.

"Chắc chuẩn bị về thôi."

Tôi nhét máy tính bảng và điện thoại vào cặp, vừa lật ngược thẻ tên trên bảng trắng sang trạng thái "Đã về" thì...

Đột nhiên điện thoại nội bộ reo lên.

"Hiếm hoi thật, giờ này mà còn... Từ đâu gọi tới vậy kìa?"

Ở Phòng Phát triển số 13, chuyện điện thoại nội bộ reo là rất hiếm. Hoặc là hối thúc mấy việc vặt bị đùn đẩy xuống, hoặc là do ở lại muộn mà quên báo cho phòng bảo vệ nên bị mắng.

Nhưng giờ này thì chắc chưa đến mức bị phòng bảo vệ mắng đâu.

"Nghĩa là, có ai đó gây họa rồi chăng?"

Nhắc đến gây họa ở bộ phận tôi, thì áp đảo nhất là Chủ nhiệm Charaji, kế đến là Bé Sóc, thi thoảng thì có Nữ Hoàng. Thường là do xử lý việc vặt quá cẩu thả hoặc trễ hạn nộp nên mới phải nhận những cuộc gọi khiển trách thế này.

"Chán thật, lại phải chuyển lời cho đương sự nữa."

Tuy nhiên, không nghe máy cũng không được. Nhờ hệ thống chia sẻ thông tin làm việc mà người ta biết thừa bộ phận tôi còn người ở lại, nếu lờ đi thì kiểu gì cũng nhận một trận lôi đình cho xem.

Tôi quyết tâm nhấc ống nghe lên, vừa hồi hộp vừa nhấn nút trả lời.

"...Vâng, Phòng 13 nghe ạ."

Giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia khiến tôi trút bỏ sự căng thẳng trong tích tắc.

"Gì vậy, hóa ra là cô Kawasegawa à..."

Cách tòa nhà công ty khoảng 2-3 phút đi bộ có một khu tập trung nhiều quán nhậu. Tuy có nhiều chuỗi nhà hàng lớn, nhưng trong số đó có một quán mà cánh nhân viên công ty tôi hay lui tới như cơm bữa.

Đó là một quán nhậu bình dân lâu đời, dễ vào, ngay cả khách lạ cũng thấy thoải mái, lại còn ngon bổ rẻ đúng nghĩa, một quán ăn vô cùng đáng quý.

"Để xem nào, cho lưỡi bò muối hành, xiên tim, dạ dày heo sống, thêm đĩa kim chi thập cẩm và mướp đắng xào, xúc xích siêu cay với salad hạnh phúc nhé. À, đồ uống đã gọi chưa nhỉ?"

"Chưa ạ, cho gọi đồ uống luôn."

"Vậy tôi uống Highball. Còn cậu?"

"À, tôi cũng giống vậy."

"Vậy cho hai ly Highball."

"Vâng, xin chờ một chút~"

Nhân viên phục vụ, có lẽ là người Thái hoặc Việt Nam, nói tiếng Nhật trôi chảy và chuyển đơn gọi món vào bếp. Trong quán khá nóng, chỉ có mấy cái quạt máy bật cho có lệ thi thoảng mới phả ra chút gió.

"Nóng thật đấy, đã đến giữa hè đâu mà."

Kawasegawa Eiko vừa dùng cái quạt nan có sẵn ở bàn phe phẩy phành phạch, vừa than thở, nhưng trông cô ấy chẳng có vẻ gì là đổ mồ hôi cả.

"Chắc do thời tiết cực đoan thôi. Ảnh hưởng của sự nóng lên toàn cầu ấy mà."

Trong khi đáp lại bằng một câu vô thưởng vô phạt, tôi vẫn tự hỏi tại sao hôm nay mình lại được gọi ra đây.

Kawasegawa Eiko. Vừa giữ vai trò lãnh đạo của Phòng Phát triển 2 - bộ phận ngôi sao của công ty, vừa tham gia khởi động các dự án mới, một nhân tài tháo vát ai cũng thấy rõ.

Tại sao tôi lại quen biết một người như thế, và tại sao lại đang ngồi uống rượu nói chuyện ngang hàng thế này? Ngay khoảnh khắc tôi định nhớ lại chuyện cũ thì...

"Sao rồi, đã quen với công ty chưa?"

Cô ấy bắt chuyện trước, nên tôi đành gác lại dòng hồi tưởng.

Đôi mắt sắc sảo, nghiêm túc của Kawasegawa nhìn thẳng vào tôi. Nói thật lòng thì cô ấy là một mỹ nhân tuyệt sắc, nên chỉ cần bị nhìn chằm chằm thế này thôi cũng đủ khiến tôi tim đập chân run rồi.

"Cũng tàm tạm... Mà, cơ bản toàn việc tạp vụ nên nghiệp vụ cũng đơn giản thôi."

Nghe tôi trả lời vậy, Kawasegawa lảng tránh ánh mắt, vẻ mặt đầy áy náy.

"Xin lỗi cậu. Nếu không làm thế thì chẳng còn suất nào ở đâu cả."

Đồ uống và vài món nhắm được đặt lên bàn. Chúng tôi cụng ly qua loa rồi nhấp môi cho thấm giọng.

"Đâu có, tôi biết ơn còn không hết ấy chứ. Được vào một công ty tốt thế này thôi là đã may mắn đến mức không tin nổi rồi."

Đó là cảm xúc thật lòng của tôi.

Nghĩ đến những ngày tháng trượt phỏng vấn hồ sơ liên miên, thì việc có được công việc thế này đã là đáng mừng lắm rồi, tôi cũng chẳng có ý định phàn nàn gì về nội dung công việc cả.

Với một kẻ chẳng có lịch sử làm việc ra hồn như tôi, môi trường hiện tại đã là quá đủ đầy.

"Làm gì có chuyện đó!"

Đột nhiên, Kawasegawa lớn tiếng.

"Cậu tự đánh giá thấp bản thân quá đấy. Chẳng qua trước giờ cậu chưa ở đúng nơi để phát huy hết năng lực thôi."

"Hả, à... Cảm ơn."

"Thế nên, ráng chịu đựng một thời gian ngắn thôi nhé. Sắp tới chắc chắn tôi sẽ kéo cậu về bộ phận của tôi để cậu trổ tài."

Nói đoạn, cô ấy ngửa cổ uống cạn ly Highball trong một hơi.

(...Cô ấy đánh giá mình cao quá mức rồi đấy.)

Mà, có lẽ do đầu đuôi sự việc lần đó đã để lại ấn tượng quá mạnh mẽ chăng.

Món nhắm gọi sau cũng đã được mang lên, chúng tôi dành thời gian thong thả uống rượu và thưởng thức mồi nhậu. Chúng tôi không nói nhiều về công việc. Vì tôi cảm thấy cô ấy không mong muốn điều đó lắm.

"Tiếp theo uống gì đây?"

Thấy ly của Kawasegawa đã cạn, tôi đưa thực đơn đồ uống và hỏi.

"Ừm, cũng hơi say rồi nên món nào nhẹ..."

Ngay lúc cô ấy định chọn, tiếng thông báo từ điện thoại của Kawasegawa vang lên.

"A, xin lỗi chút."

Kawasegawa lập tức mở ứng dụng ra và bắt đầu thao tác gì đó.

"Lúc nào cũng kiểm tra liên lạc nhỉ, ghê thật."

Tôi đã nghĩ ít nhất lúc nhậu thì cũng nên nghỉ ngơi... nhưng có lẽ cô ấy thuộc tuýp người không chịu được nếu không hành động ngay lập tức.

"Không, nếu chỉ là liên lạc thì để sau cũng được. Nhưng hôm nay có thông báo về tác phẩm kia."

"À, ra là vậy. Cậu RT và viết bình luận hả?"

Đúng thế, Kawasegawa gật đầu.

Phòng Phát triển 2 nơi cô ấy trực thuộc hiện đang thực hiện một tựa game bom tấn.

『Mystic Clockwork』. Một tác phẩm đáng chú ý đã được quyết định triển khai đa phương tiện từ game sang anime và truyện tranh.

"Tuyệt thật đấy, được tham gia vào một tác phẩm như thế cơ mà."

Đó cũng là một tác phẩm đặc biệt đối với tôi.

Trên con đường trở về quê nhà sau khi vỡ mộng, tôi đã xem buổi công bố sản xuất tác phẩm trong mơ ấy trên Nico Nico Live.

Kawagoe Kyouichi.

N@NA.

Và Akishima Shino.

Một dự án hợp tác bởi ba người mà tôi vô cùng hâm mộ. Mọi người đều kỳ vọng không biết nó sẽ trở thành một tác phẩm thế nào đây.

"Đúng vậy, tôi nghĩ... đó là một tác phẩm rất có ý nghĩa."

Cô ấy thở hắt ra một hơi khi đáp lại. Trái với nội dung câu nói, tôi không cảm thấy cô ấy vui vẻ cho lắm.

Kawasegawa là Giám đốc chỉ đạo (Chief Director) của tác phẩm đó. Nhân dịp công bố dự án, cô ấy cũng gỡ bỏ lệnh cấm hoạt động trên mạng xã hội vốn được giữ kín từ trước đến nay.

Đương nhiên, cô ấy sẽ nhận được sự chú ý từ rất nhiều người. Lượng người theo dõi của cô ấy từ khoảng hai nghìn trước khi công bố, giờ đã vượt quá ba vạn.

Có lẽ vì thế mà cô ấy cảm thấy gánh nặng chăng. Cô ấy cũng từng thú nhận mình rất kém khoản tương tác trên mạng xã hội.

Có vẻ cô ấy không thích chủ đề này lắm. Tôi quyết định đổi đề tài.

"Cô Kawasegawa này, chuyện đó..."

"Lại kính ngữ rồi. Đã bảo bỏ đi mà."

"A, xin lỗi..."

Dù bằng tuổi nhưng cô ấy là cấp trên, nên ban đầu tôi định dùng kính ngữ. Nhưng chính chủ cứ khăng khăng từ chối và bảo tôi hãy nói chuyện kiểu suồng sã ngang hàng.

"Kawasegawa này... cậu có thích công việc hiện tại không?"

Tôi hỏi đơn thuần vì tò mò.

Tôi thích game, nên tôi chọn ngành này vì muốn làm công việc tạo ra game. Hay nói đúng hơn, tôi không nghĩ những người làm trong ngành này lại có ai ghét game cả.

Thế nên, tôi nghĩ mình có thể nói chuyện với Kawasegawa về chủ đề đó.

"Thích ư? Sao nhỉ... Hiện tại thì tôi chưa có câu trả lời."

Cách nói chuyện rất đúng kiểu của cô ấy, nhưng đó không phải là phản ứng của một người yêu thích công việc.

"Vậy à, tôi thì thích đấy."

"Cậu thì đúng là vậy rồi, ngay từ lần đầu gặp mặt."

Tôi cảm giác Kawasegawa vừa thoáng cười.

Tuy cô ấy cởi mở đến mức rủ tôi đi nhậu thế này, nhưng cô ấy hầu như không bao giờ cho người khác thấy nụ cười. Tôi vẫn chưa hiểu được lý do tại sao.

Buổi nhậu vốn dĩ định chỉ "đi cùng một chút thôi", rốt cuộc lại kéo dài đến gần giờ chuyến tàu cuối. Kawasegawa sau khi uống Highball tưng bừng, bước đi có chút loạng choạng nhưng vẫn xoay xở lết được đến tàu điện.

"Xin lỗi nhé, phải mượn vai cậu."

Gương mặt cô ấy hơi xanh xao, từ lúc ra khỏi quán cứ giữ mãi vẻ mặt áy náy.

"Có gì đâu. Mấy vụ này tôi quen rồi."

"Này, cái gì chứ. Nói cứ như tôi là mấy gã say xỉn phiền phức không bằng."

Thì đúng là thế thật mà...

"...Không, xin lỗi, tôi phiền phức thật nhỉ. Xin lỗi cậu."

"Tự nhận thức rồi tự dằn vặt luôn à..."

Trông chẳng giống cô nàng mạnh mẽ thường ngày chút nào, tự dưng tôi lại thấy cô ấy dễ thương.

"À, ừm, nếu cậu không ghét thì, lần sau lại..."

"Đương nhiên rồi, đi nhậu thì tôi lúc nào cũng sẵn lòng."

Cô ấy có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút.

Tàu đến sân ga. Tuy chưa phải chuyến cuối cùng nhưng trong toa xe, những người có vẻ cũng vừa đi nhậu về đang ngồi rũ rượi trên ghế.

Kawasegawa từ từ rời khỏi người tôi.

"Cảm ơn cậu, đến đây là được rồi."

Nói xong, cô ấy lên chuyến tàu hướng về phía Tokyo. Nghe nói hôm nay cô ấy sẽ ngủ lại tại một khách sạn thương mại gần đó.

Sau khi tiễn cô ấy, tôi lên chuyến tàu ngược chiều hướng về Shinjuku. Từ đó đổi sang tuyến Odakyu để về ga Komae là lộ trình đi làm của tôi.

"Cảm giác... cô ấy uống nhiều kinh khủng thật."

Chỉ nhớ lại sơ sơ thôi cũng thấy cô ấy đã nạp vào một lượng cồn đáng kể. Đoạn cuối tôi đã bắt cô ấy uống khá nhiều nước nên chắc không đến nỗi lăn quay ra đâu.

"Không biết công việc có sao không nữa."

Lúc nào cô ấy cũng căng mình ra như thế, điểm đó làm tôi hơi lo. Không phải tôi tọc mạch, nhưng nghe đồn cô ấy tuy là một đạo diễn xuất sắc, nhưng lại không giỏi giao tiếp trong đời sống cá nhân cho lắm.

Nếu vậy, có lẽ cô ấy không có cách nào giải tỏa nên cứ dồn nén mãi trong lòng chăng.

Nếu buổi nhậu hôm nay giúp cô ấy đỡ hơn chút nào thì tốt biết mấy.

Chuyến tàu đông người vừa phải đến Shinjuku, tôi bước lên tàu chuyển tuyến.

Ga gần nhà tôi tàu tốc hành không dừng, nhưng bù lại khoảng cách cũng gần, nên việc được đi tàu thường vắng vẻ về nhà cũng là một niềm an ủi nho nhỏ.

"Phù... May quá."

Ngồi trên ghế, tôi ngắm nhìn cảnh vật qua cửa sổ xe. Khu phố cao ốc Shinjuku trông thật xa xăm. Một trong những khu phố kinh doanh sầm uất nhất Nhật Bản. Hôm nay chắc cũng có biết bao người qua lại nơi đó.

"Đã hai tháng rồi sao."

Tôi lẩm bẩm thành tiếng. Chuyện mà lúc nãy, trên bàn nhậu tôi suýt nhớ lại, giờ đây hiện về rõ mồn một.

Chỉ mới gần đây thôi, tôi đã ở nơi đó. Sự việc xảy ra ở đó chính là cơ duyên khiến cuộc đời tôi thay đổi lớn. Một lựa chọn ngỡ như không tưởng lại nằm lăn lóc ở một nơi như thế, đó là điều tôi hoàn toàn không thể nào hình dung nổi.

Hai tháng trước.

Tôi đang ở trên cầu đi bộ tại Tây Shinjuku.

Trước mắt tôi là bóng dáng một người phụ nữ trông như sắp gieo mình xuống dưới.

Không có thời gian để chần chừ. Tôi cứ thế vươn tay ra và lao tới.

"Oái, dừng lại!!"

Vừa hét lên, tôi vừa lao thẳng vào người phụ nữ trước mặt. Chẳng còn tâm trí đâu mà giữ kẽ, nên dáng vẻ lúc đó chắc chắn là khó coi vô cùng.

"Hả, cái gì!?"

Khi còn cách khoảng 3 mét, cô ấy nhận ra tôi. Tôi lấy hết sức bình sinh nhảy bổ tới, ôm chặt lấy cô ấy và lăn ra sàn.

Để cô ấy không bị đập người xuống đất, tôi xoay người lại để bản thân làm đệm đỡ khi ngã xuống. Cú đó làm lưng tôi đau điếng người.

"A-Anh là ai vậy hả! Này, tự nhiên làm cái..."

Thấy cô ấy còn nói được thế kia, có vẻ như cơ thể không bị thương tích gì.

"Tôi không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng tuyệt đối không được nhảy! Tôi đây cũng đang thất nghiệp chán đời lắm, nhưng chuyện chết chóc thì hoàn toàn không..."

Dù chỉ là nói bừa dựa trên hoàn cảnh bản thân, nhưng tôi tự thấy mình đã chọn từ ngữ khá chuẩn xác.

Phải, tôi không biết cô ấy đang gặp chuyện gì, nhưng bản thân tôi vừa mất việc lại chẳng tìm được chỗ mới, xét về lý thì tôi mới là người cần được cứu giúp.

Chính vì thế, tôi nghĩ rằng câu nói "đừng chết" hẳn sẽ truyền tải được ý nghĩa sâu sắc.

"...Ra là vậy."

Một tiếng thở dài thườn thượt vang lên.

"Anh tưởng tôi là kẻ muốn tự sát nên mới lao vào ngăn cản chứ gì?"

"Đ-Đúng vậy, nên tôi nghĩ phải dừng cô lại... hả?"

Đến lúc này tôi mới nhận ra.

Người phụ nữ này bình tĩnh đến lạ lùng, giọng nói cũng vô cùng điềm đạm.

Cả hai điều đó chẳng giống chút nào với một người đang định tự tử.

"...Không phải... vậy sao?"

"Tiếc là không phải đâu."

Cùng với tiếng thở dài như thể cạn lời, cô ấy nói:

"Anh tránh ra giùm được không?"

Một giọng nói nghe có vẻ khá bực bội vang lên ngay bên tai.

"Vâng..."

Tôi lập tức dang rộng tứ chi hết cỡ trong nháy mắt, hệt như cái máy gắp thú bông vậy.

"À ừm, vô cùng... xin lỗi cô."

Trước mắt, vì cả hai đều lấm lem bụi bặm và đủ thứ linh tinh, nên chúng tôi quyết định vào một cửa hàng hamburger ngay gần đó để sửa sang lại.

"Tôi không để bụng đâu. Dù sao việc tôi làm những hành động dễ gây hiểu lầm cũng là sai mà."

Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Kawasegawa. Cô gái tự xưng tên ấy tiết lộ rằng mình là nhân viên của một công ty phát triển phần mềm ở nội thành. Trên đường đi họp về ghé qua Shinjuku, cô chỉ tình cờ đứng ngắm dòng xe cộ qua lại mà thôi.

Đúng lúc đó tôi đi ngang qua, thế là sự hiểu lầm và cú lao người kia đã xảy ra.

Việc cô ấy định cởi giày giữa chừng hình như là do "có viên sỏi lọt vào". Nói tôi cầm đèn chạy trước ô tô cũng đúng, mà nói là chuyện xấu hổ muốn độn thổ cũng chẳng sai.

"À ừm, quần áo của cô có sao không? Nếu có bị rách hay gì đó, thì..."

Tôi định nói "tôi sẽ bồi thường", nhưng lại ngập ngừng không thốt nên lời.

Hiện tại tôi đang tìm việc, thu nhập thì không có, đến tiền đi lại và ăn uống hàng ngày còn đang phải vay mượn cậu bạn Hayakawa. Tôi không rành giá cả âu phục nữ giới, nhưng chắc chắn không phải chuyện hai, ba ngàn yên là xong.

Trong tình cảnh hiện tại, vài vạn yên cũng là cái giá chí mạng. Tôi rụt rè thăm dò tình hình.

"Có vẻ không sao. Nhờ anh nằm dưới đỡ cho tôi đấy."

"V-Vậy thì tốt quá."

Thật sự là may quá. May mắn hết chỗ nói.

"Nếu như, ừm, sau này có vấn đề gì phát sinh thì xin hãy liên lạc vào đây. Lúc đó tôi sẽ bồi thường ạ."

Nói rồi, tôi đưa cho cô ấy tờ giấy ghi số điện thoại nhà bố mẹ. Trong trường hợp xấu nhất, tôi đành phải về quê tạ lỗi với bố mẹ để xoay tiền vậy...

"Vậy à. Chắc là không sao đâu... nhưng tôi cứ cầm nhé."

Trong lúc tôi đang vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, cô Kawasegawa vừa uống coca bằng ống hút vừa lên tiếng:

"Nè, tôi hỏi chút được không?"

Không biết cô ấy định hỏi gì đây. Lúc nãy bảo không giận rồi mà, nhỡ đâu giờ cô ấy hỏi dồn dập mấy câu hóc búa rồi lôi tôi đến đồn cảnh sát thì làm sao...

Hoặc giả, người này thực ra là luật sư hay gì đó, đang chuẩn bị tư liệu để kiện tụng thì toi. Đừng nói là tìm việc, có khi tôi tiêu tùng vì tiền bồi thường mất.

"À, ừm... xin cô làm ơn tha cho vụ kiện tụng."

Tôi buột miệng nói chặn trước, Kawasegawa làm vẻ mặt đầy nghi hoặc:

"Kiện tụng là cái gì? Tôi chỉ muốn hỏi tại sao anh lại nghĩ đến việc cứu tôi thôi mà?"

...May quá, xem ra tạm thời không phải chuyện đó.

"Tại vì chuyện đó... làm sao mà bỏ mặc được chứ."

Đương nhiên rồi, khi thấy một người có thể sắp chết ngay trước mắt, tôi không thể nào cứ đứng trơ ra làm kẻ bàng quan được.

"Hơn nữa, vì tôi đã có mặt ở đó, nên tôi nghĩ chắc hẳn là có ý nghĩa gì đấy..."

Tôi không định nói về vận mệnh hay gì đâu, nhưng tôi tin rằng địa điểm và thời điểm luôn ẩn chứa một sức mạnh kỳ lạ nào đó. Người ta gọi là duyên số đấy.

"Hưm..."

Kawasegawa có vẻ đang lắng nghe câu chuyện của tôi rất nghiêm túc.

"Vậy thêm một câu nữa. Tôi muốn hỏi về tôi lúc nãy."

"Cô Kawasegawa lúc nãy ấy ạ?"

Cô ấy gật đầu cái rụp.

"Tôi, trông... giống sắp chết lắm sao?"

"Hả..."

Bị hỏi vậy, tôi có chút bối rối.

Lúc đó khoảng cách hơi xa, không phải là tôi nhìn rõ biểu cảm của cô ấy. Nói đúng hơn, giữa đường xá đông đúc, trên cầu đi bộ, một người phụ nữ đứng một mình lại còn đang cởi giày, đó là những yếu tố khiến tôi lao vào can ngăn.

Nhưng mà, tôi cũng đã kịp nhìn thấy một chút.

"Có cảm giác gì đó khá cô đơn. Có lẽ đó cũng là một phần lý do."

Ánh mắt cô ấy nhìn về phía xa xăm rất lạnh lẽo, tôi không cảm nhận được chút nhiệt lượng nào.

Đó không phải là kiểu đang ngắm nhìn sự huyên náo của đô thị, mà đơn thuần là cảm giác chán chường, hay là không còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa.

Tổng hợp những ấn tượng đó lại, tôi có cảm giác là cô ấy "trông có vẻ cô đơn".

"Trông có vẻ cô đơn, hả... Ra là vậy."

Cô Kawasegawa dường như đã chấp nhận câu trả lời của tôi.

"Xin lỗi, tôi lại nói điều thất lễ rồi."

"Đúng vậy, thất lễ thật. Dám bảo người mới gặp lần đầu trông cô đơn."

"X-Xin lỗi cô!"

Quả nhiên người này thuộc kiểu khơi chuyện cho đã rồi quay sang bắt bẻ đây mà?

"Anh bao nhiêu tuổi?"

"28 ạ."

"Hả... Bằng tuổi à? Vậy thì khỏi cần dùng kính ngữ nữa."

...Tự nhiên bảo thế thì tôi biết làm sao.

Nhắc mới nhớ, nhìn kỹ lại thì cô ấy là một đại mỹ nhân. Mà không phải kiểu sắc sảo khó gần, cô ấy sở hữu một nhan sắc tham lam khi vừa có nét đáng yêu lại vừa xinh đẹp.

Để có thể nói chuyện thoải mái với một cô gái như thế này, chắc tôi cần phải có thời gian và sự quen thuộc đáng kể. Trừ khi là bạn học cùng đại học thì còn dễ nói chuyện.

Kawasegawa vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, dường như đang suy tính điều gì.

Cuối cùng, như đã thông suốt, cô ấy gật đầu mạnh một cái.

"Cậu có hứng thú với game không?"

Câu hỏi được đưa ra quá đột ngột.

"Hả, à, vâng. Tôi hay chơi lắm."

Tạm thời tôi không đả động gì đến việc mình từng ở một góc của cái ngành công nghiệp đó.

"Tôi ấy, đang làm việc trong ngành đó."

"Hả, t-thật vậy sao?"

Tôi suýt nữa thì hét toáng lên.

Người tình cờ gặp lại là đồng nghiệp cùng ngành. Dù nói là phát triển phần mềm, nhưng tôi không ngờ lại trùng hợp đến thế.

Không biết là nhà sản xuất nào, đang làm phần mềm gì nhỉ? Trong lúc tôi còn đang mải suy đoán thì...

"Hiện tại, tôi đang triển khai một dự án. Tôi nói chuyện đó ra được không?"

Cô ấy bắt đầu chủ động nói sâu hơn.

"Chuyện đó, kể cho một người lạ hoắc như tôi có ổn không đấy?"

"Tôi không nói tên cụ thể đâu nên không sao. Với lại, tôi đang gặp nhiều rắc rối ở đó."

Kawasegawa... uống cạn chỗ coca còn lại một hơi, rồi nhai đá rào rạo.

"Cậu biết trò đánh bóng vào tường chứ? Là cái đó đấy."

"Hả...?"

"Giờ tôi sẽ than thở dài dòng về những điều tôi đang đau đầu, cậu cứ nghe là được. Tôi không mong đợi câu trả lời hay gì đâu. Chỉ là, tôi muốn có người nghe thôi."

À, ra là vậy. Đúng là có những lúc chỉ cần nói ra cho người khác nghe là lòng sẽ nhẹ nhõm hơn.

"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ làm bức tường cho cô tập đánh."

"Ừ, nhờ cậu nhé."

Lời than vãn của Kawasegawa là thế này.

Hiện tại, công ty đang chạy một dự án, nhưng có quá nhiều công việc phải tiến hành song song, khiến tình hình trở nên bế tắc không thể xoay sở.

"Đây là dự án cần kiểm tra chất lượng thật kỹ lưỡng, nên nếu tôi không quán xuyến hết thì sẽ trở thành nút thắt cổ chai ngay. Nhưng ngặt nỗi tôi không có cả thời gian lẫn nhân lực."

Công việc cần tiến hành song song chính là chế tác minh họa nhân vật. Việc trao đổi với họa sĩ đã tốn công, lại còn phải điều chỉnh tông màu (tone) nữa thì quả thực vô cùng khó khăn.

Tuy nhiên, nếu thuê cùng lúc nhiều người thì chỉ riêng việc liên lạc thôi cũng tốn một lượng sức lực khổng lồ. Dạo gần đây, nhiều công ty bị bóc phốt vì sai sót trong khâu trao đổi, nên tuyệt đối không thể giao phó hoàn toàn cho trợ lý được.

Vì lẽ đó, tình cảnh mọi thứ đè nặng lên vai mình khiến cô ấy thấy rất khổ sở.

"Rồi, đánh bóng vào tường kết thúc. Xin lỗi nhé, bắt cậu phải nghe mấy chuyện khó hiểu."

Kawasegawa nói xong liền thở dài một hơi rõ dài.

Nhiều hơn tôi tưởng... hay nói đúng hơn, nó gần như trùng khớp hoàn toàn với nội dung công việc tôi từng làm. Điểm khác biệt chỉ là quy mô lớn hay nhỏ mà thôi, còn những nỗi lo ngại thì y hệt nhau.

Tôi vừa nghe cô ấy nói, vừa khoanh tay suy nghĩ.

"Sao thế? Có chỗ nào lấn cấn à?"

"À, không... chuyện là."

Tôi định mở miệng nói, nhưng khựng lại một nhịp.

Giờ tôi nói ra suy nghĩ của mình, liệu có thực sự giúp ích được cho cô ấy không? Không gì vướng víu bằng một lời khuyên thừa thãi. Huống hồ, lần này cô ấy đã rào trước là chỉ "đánh bóng vào tường" thôi.

Nhưng, đúng là tôi có chút lấn cấn. Nếu bước thêm một bước này mà giúp cô ấy tìm được chút manh mối nào đó.

(Vốn dĩ, chúng tôi gặp nhau cũng là do hàng loạt sự tình cờ chồng chất lên nhau mà...)

Nếu cứ nói chuyện ngại ngùng khách sáo, thì ngay từ đầu vụ ở cầu đi bộ đã là chuyện thừa thãi rồi.

"Ừm, nếu bức tường biết nói... thì có hơi thừa thãi không?"

"Hả?"

"Chuyện lúc nãy, có thể chỉ là may mắn thôi nhưng... tôi nghĩ mình có thể giúp được chút gì đó."

Tôi uống một ngụm trà ô long trên tay, lấy hơi.

"Tôi cầm vợt lên và đánh trả lại... có được không?"

Chắc chắn cô ấy sẽ làm vẻ mặt nghi hoặc cho xem. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng...

"...Được thôi, cậu nói nghe xem."

Trái với dự đoán, cô ấy nhìn thẳng vào đề xuất của tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

"Cảm ơn cô, vậy thì."

Tôi lấy cuốn sổ và cây bút từ trong cặp ra. Xé một trang giấy, tôi chuẩn bị tư thế.

"Tôi sẽ hỏi vài câu. Cô trả lời giúp tôi nhé?"

Cô ấy im lặng gật đầu.

"Minh họa cô cần là bối cảnh hiện đại? Hay Fantasy?"

"Ừm thì... Fantasy."

"Tiếp theo. Phong cách tả thực (Real) hay cách điệu (Deform)?"

"Chắc là Deform."

"Tỷ lệ cơ thể? Ai phụ trách thiết kế nhân vật chính? Có yếu tố thú nhân (Kemo) không?"

Cô Kawasegawa tuy có chút bối rối nhưng vẫn trả lời chính xác các câu hỏi của tôi. Tôi ghi chép những câu trả lời đó vào giấy.

Tôi nhớ lại từng công việc một trước đây. Do giám đốc vô dụng nên tôi đã phải liên hệ khắp nơi, kết quả là tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ.

Xem danh bạ điện thoại, xem tình hình hoạt động trên Twitter, người này thế này, người kia thế kia, tôi bắt đầu lắp ghép lại.

Khi tất cả đã nằm gọn trong khuôn khổ.

"...Được rồi đấy."

"Được là sao, cái gì được?"

Tôi mở tờ giấy ra cho Kawasegawa xem.

"Với số lượng nhân vật, yêu cầu chất lượng, thời hạn và thù lao đó, nếu dùng tổ hợp này thì cô có thể giao phó được ở mức độ nhất định."

Trên giấy là danh sách các ứng cử viên họa sĩ minh họa cho 50 nhân vật mà cô ấy nói là cần thiết.

"Tôi đã lọc theo sở trường: thể loại, mức độ thú nhân, có vũ khí hay không, và giới tính. Những người tôi ghi ở đây đều là những người đáng tin cậy cả về nhân cách. Nếu được thì cô cứ tham khảo."

Kawasegawa thay đổi ánh mắt, bắt đầu nhìn vào bảng danh sách.

"Nghĩa là sao...? Dù có nhờ bên trung gian, họ cũng không đưa ra được những ứng viên cân bằng thế này."

"Thì, nhờ bên trung gian kiểu gì cũng bị lệch mà. Họ chỉ chú trọng việc dễ quản lý nên chất lượng có khi bị giảm, hoặc ngược lại."

Sở dĩ tôi rành rẽ về giới họa sĩ minh họa đến thế này là kết quả của việc vận dụng hết mọi ăng-ten dò sóng trong quá trình nhờ vả vẽ hỗ trợ hay vẽ khách mời.

"Với lại, cái này là quan trọng nhất."

Tôi chỉ vào một phần của bảng danh sách, dùng ngón tay vẽ một vòng tròn.

"Người được viết tên trên cùng của mỗi nhóm có thể kiêm luôn nhiệm vụ quản lý các họa sĩ khác trong nhóm."

"Làm được cả chuyện đó sao...!?"

"Vâng. Tất nhiên sẽ phát sinh thêm chi phí cho phần đó, nhưng họ có thể chăm sóc kỹ lưỡng hơn nhiều so với bên trung gian."

Dĩ nhiên, nếu muốn hệ thống hóa hoàn toàn thì nên hợp tác với những nơi có quy trình bài bản như các công ty môi giới.

Nhưng đối phương suy cho cùng vẫn là con người, có những trường hợp họ không phục nếu chỉ dựa vào hệ thống hay quy ước. Những lúc như thế, những tập thể được hình thành dựa trên sự liên kết cá nhân thế này lại cực kỳ quý giá. Hồi làm công việc trước tôi cũng đã được giúp đỡ rất nhiều.

Ngoài ra, tôi còn nói thêm về các biện pháp đối phó giả sử trường hợp cả nhóm mất liên lạc, những người phụ trách thân thiết, và những người nên tham khảo ý kiến.

Nghe cứ như nhân viên môi giới nhân sự ấy nhỉ, nhưng tôi cũng đã giải thích sơ bộ xong.

"Hết rồi ạ, xin lỗi cô. Không biết có tham khảo được gì không."

Nói xong, tôi cúi đầu chào.

Cô Kawasegawa nhìn lại danh sách trên giấy một lần nữa, rồi nhìn vào mặt tôi.

"...Hóa ra là người trong ngành."

"Không dám. So với quy mô cô đang làm thì tôi chỉ như hạt bụi thôi."

Tôi kể vắn tắt về chỗ làm cũ, và chuyện hiện tại đang tìm chỗ làm mới.

"Nhưng mà, tại sao? Môi trường khắc nghiệt như thế, tại sao cậu vẫn tiếp tục được?"

Phải, bình thường thì ai cũng sẽ hỏi câu đó. Thù lao chẳng đáng là bao, cũng chẳng tạo ra thành tích gì. Vậy mà sao vẫn tiếp tục được.

"Là vì thích... thôi. Game, và cả ngành giải trí nữa, tôi vẫn luôn yêu thích chúng."

Chỉ gói gọn trong một câu này thôi. Nếu không thì tôi đã bỏ từ lâu rồi. Muốn tạo ra, muốn sinh ra một cái gì đó, nên tôi mới cúi đầu nhờ vả và dốc toàn lực để xoay sở.

"...Vì thích, sao."

Cô Kawasegawa lặp lại lời tôi nói, dường như đang suy ngẫm điều gì đó.

Tôi cứ ngỡ là sẽ bị cười vào mặt. Bởi với một người có vẻ thạo việc như cô ấy, loại người lấy tình cảm cá nhân làm động lực như tôi chắc chắn nằm ngoài phạm vi thấu hiểu.

Thế nhưng, cô ấy lại đón nhận điều đó một cách vô cùng nghiêm túc.

Cô không thêm thắt điều gì, chỉ lẳng lặng nhặt tờ giấy tôi vừa đưa, rồi nói:

"Không ngờ lại nhận được gợi ý ở một nơi như thế này đấy."

Nói đoạn, cô Kawasegawa đứng dậy.

"Tôi cũng không ngờ mình có thể giúp ích được gì."

Tôi rời khỏi chỗ ngồi, đặt khay thức ăn xuống và bước ra khỏi quán. Trời đã về khuya, các hàng quán xung quanh cũng bắt đầu rục rịch đóng cửa.

Khi tôi vừa cất tiếng chào tạm biệt và định quay lưng đi thì...

"Cảm ơn anh nhé, Hashiba... Kyouya-san."

Cô ấy nói, kèm theo một cái cúi chào thật đẹp.

"Chẳng phải chúng ta đã bảo là bỏ kính ngữ rồi sao?"

"Cái đó, chừng nào cậu bỏ thì tôi mới bỏ."

Cô Kawasegawa khẽ cười khúc khích.

"Thế túm lại là ông về tay không đấy à?"

"Ừ, cũng chẳng hỏi xin số liên lạc hay gì cả."

"Uầy, phí của giời! Nghe ông kể thì rõ là kèo này rủ đi ăn uống tiếp được rồi còn gì."

Dù ông có nói thế thì tôi cũng chịu, tôi đáp lại.

Đó là chuyện của ngày hôm sau, sau vụ việc với cô Kawasegawa. Tôi lại thất bại trong công cuộc tìm việc như mọi khi và cứ thế lết xác về nhà trọ của Hayakawa.

Thấy tôi hôm qua về muộn nên cậu ta hỏi thăm, và tôi đã kể lại đầu đuôi câu chuyện.

"Với lại, giờ ưu tiên là kiếm việc làm chứ đâu phải chuyện cô ấy thế nào đâu."

Đó là những lời thật lòng không chút giả dối.

Chưa nói đến chuyện tán tỉnh phụ nữ, chừng nào vấn đề "đầu tiên" (tiền đâu) chưa được giải quyết thì tôi chẳng thể nhúc nhích đi đâu được, và quan trọng hơn hết là không trả được nợ cho Hayakawa.

"Cũng đúng. Thôi hay là ông bỏ quách đi, về công ty tôi mà làm."

...Chà, chuyện thành ra thế này cũng là đương nhiên thôi.

"Vẫn còn 4 ngày nữa, tạm thời vẫn còn thời hạn mà."

"Ừ. Nhưng nói thật, tình hình căng lắm rồi đấy, không phải sao?"

Nghe cậu ta nói vậy, tôi lại nghĩ về công ty mình vừa đi phỏng vấn hôm nay.

Quy mô chẳng lớn lắm, hoạt động chủ yếu trên nền tảng mạng xã hội, doanh thu cũng chỉ ở mức tàm tạm. Về mặt kỹ năng thì nội dung công việc hoàn toàn không thành vấn đề, tôi đã cố gắng PR bản thân rằng nếu nhấn mạnh vào điểm đó thì họ sẽ hiểu, nhưng mà...

"Quả nhiên vẫn là do công ty cũ không có tiếng tăm. Chung quy là tại cái đó."

Combo hủy diệt: "Công ty này lạ nhỉ" bồi thêm cú "Sản phẩm này tôi chưa nghe bao giờ" đúng là chí mạng.

"Mà, tôi cũng không phải dân trong nghề nên chỉ đoán mò thôi, nhưng mấy vụ này thì việc có chủ đề chung để chém gió hay không quan trọng phết đấy. Chứ đâu phải cứ thi tuyển đồng loạt rồi lấy điểm từ trên xuống dưới đâu."

Hayakawa nói đúng. Dân làm sáng tạo mà được tham gia vào các dự án lớn thì cái sướng chính là ở chỗ đó...

"Ủa, ông có nộp đơn vào đây không?"

Hayakawa đang lướt tin tuyển dụng trên điện thoại, bèn mở một bài viết rồi giơ về phía tôi.

"Đâu nào... À, chỗ này thì chịu, bỏ qua đi."

Vừa nhìn thấy tên công ty, tôi đã xua tay từ chối ngay tắp lự.

"Sao thế? Chỗ này đến tôi còn biết, ông cứ thử nộp xem sao?"

"Chính vì là 'công ty kiểu đó' nên mới không được đấy."

Cái tên công ty ấy gợi lên trong tôi biết bao suy nghĩ.

Những tác phẩm đáng ngưỡng mộ được tạo ra bởi những nhà sáng tạo đáng ngưỡng mộ. Một công ty bao thầu cả khâu sản xuất lẫn phát triển.

Trước đây họ từng làm game bishoujo (game thiếu nữ), nhưng giờ đây đã hoàn toàn lột xác trở thành một ông lớn trong mảng game console và social.

"──Succeed Soft. Vào được đây thì còn gì bằng nữa."

Tuy trong thông báo tuyển dụng có ghi là không yêu cầu bằng cấp, kinh nghiệm hay tuổi tác, nhưng lời đồn đại khắp nơi đều bảo đó chỉ là cái cửa ải đầu tiên để mị dân mà thôi.

Tuy ít có chuyện vào bằng "cửa sau" (COCC), nhưng nghe nói trong nội bộ tồn tại các bè phái của những trường đại học công lập và tư thục hàng đầu; còn ở mảng sáng tạo thì là hội nhóm của các trường mỹ thuật, nghệ thuật danh tiếng hay xuất thân từ các studio anime. Việc có lọt vào mắt xanh của các nhóm đó hay không, thực tế đã trở thành cửa ải đầu tiên rồi.

Kể cả khi qua được vòng hồ sơ, vẫn còn những vòng thẩm định gắt gao cấp độ chuyên viên. Nếu không phải là người có kỹ năng thượng thừa hay thành tích khủng thì đừng mơ đến được vòng phỏng vấn với ban giám đốc. Các trang tin việc làm đều cảnh báo rằng đây là cánh cửa hẹp vô cùng.

Đó là còn chưa kể đến chuyện tuyển dụng sinh viên mới ra trường hay người ít kinh nghiệm. Với những lời đồn đại về độ khó như thế, thì một kẻ có cái CV như tôi chắc chắn không phải là đối tượng được họ cấp thẻ thông hành.

"Mà, nếu có cái vận may để đậu vào đây thì tôi đã..."

Một chuyện hiếm hoi đã xảy ra.

Điện thoại của tôi, thứ vốn dĩ chẳng mấy khi đổ chuông ngoại trừ người nhà gọi, bỗng nhận được một cuộc gọi đến.

"Kìa, điện thoại ông kêu đấy. Không phải là kết quả ở đâu báo về à?"

"Không, hiện tại tôi đâu có đang chờ kết quả phỏng vấn chỗ nào đâu..."

Vừa nghiêng đầu thắc mắc trước câu nói của Hayakawa, tôi vừa kiểm tra số người gọi.

Một số di động bắt đầu bằng 090. Nhìn không quen chút nào. Đương nhiên là chưa lưu trong danh bạ.

"Nghe thử xem sao... A lô?"

Tôi nhấn nút nghe và áp loa vào tai.

"Là anh Hashiba Kyouya đấy phải không?"

"Vâng, là tôi..."

Giọng của một người phụ nữ. Một chất giọng trong trẻo, sắc sảo, nghe là biết ngay kiểu người thạo việc.

"Xin lỗi vì đã đường đột liên lạc vào đêm hôm thế này. Thật ra tôi muốn trao đổi về chuyện chuyển việc của anh. Hiện tại, anh đã có quyết định tuyển dụng hay dự định làm việc ở công ty nào chưa?"

Tôi bất giác đứng bật dậy.

"Chưa ạ, hoàn toàn chưa có. Nếu có cơ hội, tôi rất mong được trao đổi ạ."

"Được rồi. Vậy tôi rất muốn mời anh đến tham gia phỏng vấn. Tôi sẽ thông báo ngày giờ và địa điểm nhé."

Tôi vội vàng ghi chép lại những thông tin theo lời cô ấy nói.

Tuy nhiên, dù tôi có đăng ký trên vài trang web tìm việc, nhưng làm gì có dịch vụ nào gọi điện trực tiếp một kèm một như thế này nhỉ?

Chắc là dạng dịch vụ môi giới nhân sự (headhunter), nhưng với cái hồ sơ năng lực "mặn chát" của tôi thì việc được đích thân giới thiệu thế này đúng là chuyện không tưởng.

Dù vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng sau khi nhận đủ thông tin, tôi vẫn báo lại là đã rõ.

"Vậy thì ngày kia, trăm sự nhờ chị giúp đỡ ạ."

Thấy đầu dây bên kia sắp cúp máy, tôi vội nói:

"À xin lỗi, giờ mới hỏi thì hơi kỳ, nhưng chị liên lạc từ trang tuyển dụng nào vậy ạ? Tôi nhớ là mình chưa hỏi chuyện đó."

Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng cười khẽ.

"À, nhắc mới nhớ ha. Tại thói quen nên tôi lỡ dùng giọng điệu công việc mất rồi."

"Hả... Nói trống không á??"

Chị gái tổng đài viên bỗng nhiên đổi sang giọng điệu suồng sã, thân mật.

"Thì tôi đã bảo rồi mà, chúng ta bằng tuổi nhau nên cứ nói chuyện thoải mái đi."

Chính nhờ câu nói đó.

Cuối cùng, hình ảnh người phụ nữ trong vụ hiểu lầm tự tử ngày hôm qua và người phụ nữ trong điện thoại đã khớp lại với nhau.

"A, là cô lúc đó!"

"Gọi về nhà cậu để xin số liên lạc vất vả lắm đấy nhé. Bố cậu còn bảo 'Thằng Kyouya làm gì có người quen nào là nữ giới' nữa chứ."

Ký ức về việc tôi đã đưa số điện thoại nhà cho cô ấy trong lúc bàn chuyện đền bù quần áo bỗng ùa về.

Ngay lúc đó, tôi định thốt lên cái tên mà mình vừa nhớ ra. Nhưng trước khi tôi kịp nói, cô ấy đã tự giới thiệu.

"Xin phép được chào hỏi lại lần nữa. Tôi là Kawasegawa Eiko, Trưởng phòng Phát triển số 2 của Succeed Soft."

Không chỉ cái tên, mà cả chức danh đi kèm cũng gây sốc không kém.

Tôi vô thức đánh rơi chiếc điện thoại và ngồi phịch xuống đất.

"Succeed... Soft... Đùa nhau chắc...!"

Đó là khoảnh khắc mang đến lựa chọn bất ngờ nhất và kết quả của nó trong lịch sử cuộc đời tôi.

Ngày phỏng vấn.

Tôi mặc bộ vest chỉnh tề hơn bao giờ hết, đi qua ga Shinjuku để đến Gotanda, rồi đi bộ về phía tòa nhà cao tầng cách nhà ga vài phút.

Ga Gotanda, so với khu vực cửa Đông vốn nổi tiếng là phố ăn chơi, thì cửa Tây lại mang bộ mặt của một khu phố văn phòng. Giữa hàng loạt doanh nghiệp game và ứng dụng san sát nhau, có một tòa nhà văn phòng cao tầng nổi bật hơn cả, đó chính là nơi tọa lạc của...

"Là đây sao..."

Ông lớn trong ngành, cái tên đã lọt vào danh sách những doanh nghiệp được yêu thích nhất hiện nay: Succeed Soft.

Đứng trước tòa nhà, tôi cảm thấy bị áp đảo, nhưng vẫn cố trấn tĩnh lại và bước về phía sảnh chính.

Khi tôi đứng trước quầy lễ tân trắng toát, hai nữ nhân viên lễ tân cùng lúc đứng dậy cúi chào.

"Tôi tên là Hashiba, đến để phỏng vấn lúc 13 giờ ạ..."

"Anh Hashiba phải không ạ, chúng tôi đã nhận được thông tin. Mời anh ngồi chờ ở khu vực số 5 nhé."

Theo lời hướng dẫn, tôi đi về phía khu vực tiếp khách cạnh cửa sổ và ngồi xuống. Đặt hành lý sang bên cạnh, tôi thở hắt ra một hơi dài rồi nhìn quanh.

Sảnh chính được thiết kế thông tầng lên đến tận tầng 3, trần nhà cao vút tạo cảm giác vô cùng thoáng đãng. Tuy nhiên, kiến trúc sang trọng tràn ngập nơi đây lại mang đến một cảm giác căng thẳng lấn át cả sự thoải mái đó.

Ở các khu vực tiếp khách khác, có vẻ như các cuộc họp đang diễn ra. Họ bàn về việc đăng tải các tác phẩm đã công bố lên tạp chí, hay việc triển khai bán hàng tại các đại lý.

(Mình thực sự... đến đây rồi sao.)

Tôi đang ở đây, chuẩn bị phỏng vấn vào cái công ty mà tôi từng nghĩ là quá xa vời với mình. Cuộc điện thoại hôm nọ vẫn chưa đủ mang lại cảm giác thực tế, nhưng khi đã ngồi trong công ty thế này, tôi cảm thấy tâm trạng mình dần trở nên phấn khích.

Cảm giác thực tế thì có đấy, nhưng tự tin hay không lại là chuyện khác. Một kẻ từng làm việc ở một hãng game nhỏ lẻ, sự tồn tại còn bấp bênh như tôi, liệu có thể làm việc ở một tập đoàn lớn thế này không?

Càng nghĩ, ý muốn bỏ chạy lại càng trỗi dậy mạnh mẽ.

(Mày đang nghĩ cái quái gì thế, cơ hội hiếm có thế này mà!)

Tôi lắc đầu, gạt phăng những cảm xúc yếu đuối sang một bên.

Một người thuộc phòng phát triển, lại còn giữ chức vụ quản lý, đã đích thân đề cử mình. Không đáp lại tấm thịnh tình đó thì còn ra thể thống gì nữa.

"Lên dây cót nào, ừm."

Tôi tự vỗ mạnh vào hai má cái "bốp" để xốc lại tinh thần.

Nghĩ là cũng sắp đến giờ rồi, tôi định lấy điện thoại ra xem thì...

"Giờ giấc chính xác nhỉ. Tác phong tốt đấy."

Một người phụ nữ mặc vest xuất hiện tại khu vực chờ.

Kawasegawa Eiko. Khác với lần gặp trước, hôm nay cô đeo thẻ nhân viên trên cổ, phong thái sắc sảo đúng chuẩn "chế độ chiến đấu".

"A, hô, hôm nay cảm ơn cô rất nhiều ạ."

"Không có chi. Cảm ơn cậu đã cất công đến đây dù tôi báo gấp như vậy."

Lời chào trôi chảy và cái cúi đầu chuẩn mực. Lần trước gặp tôi đã cảm thấy rồi, cô ấy có vẻ là một người làm việc rất giỏi.

"Mời cậu ngồi."

Thấy tôi ngồi xuống theo lời mời, cô ấy cũng ngồi xuống đối diện tôi.

"Đầu tiên tôi xin thông báo trước nhé."

Cô cất tập tài liệu trên tay vào trong cặp hồ sơ, rồi nói:

"Tôi không phải là người phụ trách phỏng vấn đâu. 30 phút nữa sẽ có người phụ trách khác đến làm việc."

"A, vâng. Ra là vậy ạ."

"Ừm... Thế nên là, từ giờ tôi sẽ nói chuyện bình thường nhé. Cậu cũng cứ tự nhiên như thế được không?"

Nói thì nói thế chứ...

"Sắp sửa phỏng vấn rồi nên việc chuyển đổi tâm thế hơi..."

"Cũng phải ha. Vậy thì, cậu cứ trả lời thẳng thắn những câu hỏi của tôi là được."

Rõ ràng bảo là lát nữa mới phỏng vấn, thế này là sao nhỉ?

Chẳng lẽ trước khi phỏng vấn còn có bài kiểm tra nào nữa à? Nhưng nếu vậy thì cô ấy phải nói rõ chứ.

Nếu chỉ là tán gẫu thì cũng chẳng cần phải trang trọng thế này... Rốt cuộc là ý gì đây?

"Lần trước gặp nhau, cậu... đã nói là cậu thích game nhỉ."

"Vâng. À, ừ."

Nghe tôi trả lời, cô ấy hơi ngập ngừng.

Trông như thể cô muốn nói điều gì đó nhưng lại không thể nói hết câu.

"Lý do tôi quyết định gọi cậu đến đây, là vì sự quyết đoán và khả năng hành động, sự linh hoạt trong ứng biến, tất nhiên là cả khả năng chỉ đạo xuất sắc nữa, mấy cái đó cũng có tính đến."

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà cô ấy đã nhìn ra đến mức ấy sao.

Nhưng mà, chữ "nhưng" sau khi đã khen hết lời kia mới đáng lo.

"Nhưng mà... sao cơ?"

Như đã hạ quyết tâm, cô ấy hít một hơi thật sâu.

"....Cảm xúc đó, hãy luôn ghi nhớ nhé."

"Hả?"

"Giả sử, nếu cậu được vào làm việc ở đây, tôi muốn cậu đừng bao giờ quên những cảm xúc mà cậu vừa nói. Nếu được như vậy thì..."

Cô nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt kiên định.

"Một ngày nào đó, chúng ta hãy cùng làm việc với nhau nhé."

Lời nói mạnh mẽ và chắc chắn, nhưng tôi lại cảm thấy đâu đó trong lời cô ấy có chút gì đó cô đơn.

"...Ừ."

Thấy tôi gật đầu, cô ấy không nói gì thêm mà đứng dậy.

"Bên cạnh thang máy có cầu thang bộ, cậu đi đường đó xuống tầng hầm nhé. Phòng phỏng vấn nằm ở ngay đối diện."

Cô quay gót, bước về phía sảnh thang máy và rời đi.

"Vừa rồi là sao nhỉ..."

Lời nói của cô ấy dường như ẩn chứa rất nhiều điều, khiến tôi cứ suy nghĩ mãi.

Nếu hiểu theo nghĩa đen, thì có vẻ cô ấy đang xác nhận lại sự quyết tâm của tôi đối với công việc sắp tới.

Nhưng nếu chỉ có thế, liệu cô ấy có cần phải nói chuyện kiểu úp mở như vậy không? Có lẽ lời nói đó mang một ý nghĩa sâu xa, căn bản hơn nhiều.

"Thôi, trước mắt cứ đi phỏng vấn đã."

Đã sắp đến 13 giờ 30 phút, thời điểm 30 phút sau mà cô ấy nói, chỉ còn khoảng 5 phút nữa.

Tôi đứng dậy, bước về phía sảnh thang máy ở bên trái lối vào. Theo bản đồ đính kèm, tôi được chỉ dẫn đi qua sảnh này, đi hết hành lang phía trước rồi xuống cầu thang bộ ở cuối đường. Tôi tìm cầu thang đúng theo những dòng chữ đó.

Sảnh thang máy được thống nhất với những bức tường trắng toát, cùng bầu không khí với lối vào chính. Quả nhiên phía trước đó là một hành lang mờ tối dẫn sâu vào bên trong.

"Ở đây có đúng không vậy trời, thật đấy à."

Hành lang đó bao trùm bởi một bóng tối dị biệt khiến tôi bắt đầu thấy bất an.

Đi đến cuối đường, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cầu thang. Không có cầu thang đi lên, chỉ có một lối đi xuống đơn sơ.

"Không lẽ mình nhầm đường thật rồi sao, cái này là...?"

Càng đi càng thấy lo. Nhưng dù sao thì tôi cũng không làm sai chỉ dẫn.

Tôi rón rén bước xuống cầu thang, hướng về phía tầng hầm B1. Một không gian khá rộng mở ra, giữa những căn phòng quản lý hệ thống điện và các cửa thoát hiểm san sát nhau, tôi đã phát hiện ra một thứ đáng sợ.

"Cái gì thế này...?"

Trên cánh cửa đơn giản đến mức người ta dễ dàng lướt qua mà không để ý, có treo một tấm biển nhựa trông rõ là đồ gắn thêm.

Trên đó viết:

"Phòng Phát triển số 13?"

Nhắc đến bộ phận phát triển của Succeed Soft, người ta thường hình dung ngay đến một văn phòng sành điệu, tường kính bao quanh trong một tòa nhà hiện đại, nhìn vào chẳng ai nghĩ là công ty làm game.

Thế nhưng, khung cảnh hiện ra trước mắt tôi lúc này lại mang bầu không khí chẳng khác gì văn phòng đặt trong khu chung cư hỗn hợp của công ty game bishoujo mà tôi từng làm việc trước kia.

Nhìn đi nhìn lại vẫn thấy sai sai.

"Chẳng lẽ... chỉ tổ chức phỏng vấn ở đây thôi sao?"

Điều đó cũng khó mà xảy ra. Bởi lẽ ở tầng 1 có khu vực họp hành rất sang trọng mà tôi vừa mới ngồi lúc nãy.

Tôi còn thoáng nghĩ hay là mình đang bị chơi khăm trong một chương trình camera giấu kín nào đó, nhưng cái cô Kawasegawa kia đời nào lại làm mấy trò như vậy.

"...Đành phải vào thôi."

Tôi nuốt nước bọt cái "ực", rụt rè gõ cửa.

"A, mời vào~"

Một giọng nói chẳng có chút gì là căng thẳng vọng ra từ sau cánh cửa.

Càng lúc càng thấy sai. Không thể nào như thế này được.

Dù sự nghi ngờ ngày càng lớn, tôi vẫn dùng bàn tay run rẩy xoay nắm đấm và mở cửa.

Cùng với mùi bụi bặm xộc lên mũi, giọng nói thiếu căng thẳng ban nãy lại vang lên.

"A, a chào cậu, cậu là người đến phỏng vấn hôm nay đúng không?"

Một người đàn ông với khuôn mặt tròn xoe và thân hình cũng tròn vo đang nhìn tôi, nở nụ cười đầy vẻ ái ngại.

Căn phòng bừa bộn kinh khủng. Chẳng khác gì cái nhà kho với la liệt thùng các-tông, vật tư văn phòng, cùng một lượng lớn tài liệu giấy, ổ cứng, máy tính cũ và màn hình vứt lung tung.

Trong cái không gian đến chỗ đặt chân cũng khó khăn ấy, có vài bộ bàn ghế được xếp ở một góc. Không phải nội thất văn phòng hiện đại, mà là loại bàn ghế thép mang đậm hương vị thời Showa. Mặt ghế cứng và hẹp, đảm bảo ngồi một lúc là đau lưng ngay.

Tất cả mọi thứ đều hoàn thành xuất sắc vai trò tô điểm cho cái cảm giác "xuống cấp" của nơi này.

"Vậy thì về chuyện phỏng vấn, vì chỉ là thủ tục đơn giản thôi, nên tôi muốn hỏi trước là khi nào cậu có thể bắt đầu đi làm..."

Ông chú đầu tròn lóc, trông y hệt viên takoyaki kia hỏi tôi.

"À, dĩ nhiên là... tôi sẽ làm việc tại chỗ này... đúng không ạ?"

"Ừ, tất nhiên là vậy rồi. Cậu chưa nghe nói à?"

Tôi khựng lại một thoáng trước lời ông chú, nhưng rồi gật đầu thật mạnh.

"Ra là vậy, hả..."

Haha, tôi buông một tiếng cười khô khốc.

Đó là khoảnh khắc tôi cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa những lời cô Kawasegawa đã nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!