Ver β Tập 1

Chương 2: Hiện thực là như thế này đây

Chương 2: Hiện thực là như thế này đây

Buổi sáng tại Phòng Phát triển số 13 của Succeed Soft chẳng có gì gọi là sớm sủa. Mọi thứ diễn ra rất bình thường.

Mọi người ngồi vào bàn lúc 9 giờ sáng theo quy định, họp 15 phút rồi ai làm việc nấy.

"E hèm~ vậy thì, chúng ta bắt đầu cuộc họp sáng nhé..."

Đáp lại lời của Takoyaki-san là những tiếng thưa gửi lác đác của nhân viên. Xác nhận xong, ông ấy ì ạch đứng dậy khỏi ghế.

"Ái chà, nguy hiểm quá..."

Có lẽ do thiếu vận động, chỉ đứng dậy tại chỗ thôi mà ông ấy cũng loạng choạng.

"Về hôm nay, chúng ta sẽ tổng hợp và thống kê bưu thiếp khảo sát, sau đó là nghiền nát và xử lý các vật phẩm khuyến mãi không dùng đến nữa. Bưu thiếp khảo sát thì cứ làm như mọi khi, còn về việc nghiền vật phẩm, hãy nhớ phân loại rác giấy và rác nhựa nhé..."

Một ông chú toát lên vẻ thiếu tin cậy, trông già hơn cả tuổi thật. Ông ấy thường xuyên ngẩn ngơ, ai gọi cũng không nghe, phải đến lần thứ ba mới giật mình "hả" một tiếng.

Mang tiếng là Trưởng phòng, nhưng ông ấy chẳng làm việc gì ra dáng lãnh đạo cả.

"Vậy, phần của tôi hết rồi... mời Chủ nhiệm."

Được Takoyaki-san gọi tên, gã thanh niên tóc nâu đứng dậy tiếp theo.

"Ê, về mấy cái ổ cứng HDD không dùng nữa ấy, nhớ kiểm tra xem đã xóa sạch dữ liệu chưa rồi hẵng vứt ra bãi rác. Hôm nọ ấy, bên kế toán đá đểu tao vụ đó đấy."

Chủ nhiệm Charaji. Vị trí tương đương Phó phòng... nhưng chẳng có chút uy nghiêm nào.

Gã này cũng thiếu tin cậy theo một kiểu khác hẳn Trưởng phòng, nhờ việc gì cũng hiếm khi chịu làm. Hễ có việc phiền phức là gã muốn đùn đẩy cho người khác, và lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện trốn việc. Tóc nhuộm nâu, ngoại hình cũng sáng sủa nên trông khá trẻ, nhưng tôi chẳng thấy điểm đó có lợi ích gì.

"...Vụ xóa HDD, người làm sai là Chủ nhiệm mà?"

Từ bên cạnh, Risu-ko lầm bầm đầy bất mãn.

"Cái thói nói chuyện cứ như thể lỗi của mọi người ấy, đúng là sở trường của ổng ha..."

Gã thường xuyên có những pha xử lý y hệt mấy đứa học sinh cấp hai. Nhìn thì cũng buồn cười đấy, nhưng tôi thật lòng mong gã hãy sống sao cho xứng với chức vụ và lứa tuổi của mình.

"Rồi, tiếp theo, nhờ đằng ấy."

Bị Charaji hối thúc, người phụ nữ ngồi ngay bên cạnh uể oải đứng dậy.

Biệt danh là Nữ Hoàng. Hôm nay cô ta vẫn nổi bần bật với chiếc váy liền màu đen và chiếc kẹp tóc đỏ chót.

"...Mấy cái phiếu khảo sát, nếu được thì tôi muốn tổng hợp cho xong trong hôm nay, nên ai làm xong phần nào thì gửi qua cho tôi. Tôi chỉ ở đây đến 5 giờ thôi, nhờ mọi người nhé."

Nói năng gãy gọn xong, cô ta ngồi phịch xuống ngay lập tức.

Nghe nói Nữ Hoàng vốn làm bên kế toán nên rất giỏi các phần mềm bảng tính. Có điều cô ta cực kỳ thiếu động lực, không bao giờ chịu làm quá định mức công việc. Cô ta coi việc đi làm đúng giờ và về đúng giờ là tôn chỉ, hễ nhắc đến tăng ca là tụt hứng với tốc độ chóng mặt.

Tuy nhiên, những việc được giao thì cô ta hoàn thành trôi chảy và chắc chắn. Có lẽ vì cô ta ghét việc mắc lỗi rồi phải làm lại cho phiền phức. Ngoài ra, sau giờ làm cô ta thường đi uống ở các quán bar có người nước ngoài, và có vẻ có nhiều bạn bè kiểu đó.

Thấy Nữ Hoàng đã nói xong, cô gái ngồi cạnh tôi bật dậy như lò xo.

"A, ơ, tôi không có ý kiến gì ạ! A, xin lỗi, có ạ, mọi người ơi nếu thùng rác đầy thì nhớ bỏ vào túi rác to cạnh cửa ra vào nhé! Đi gom mấy cái thùng rác tràn trề vất vả lắm ạ~!"

Risu-ko vừa nói vừa phồng má, chĩa khuôn mặt giận dỗi chẳng có chút đáng sợ nào về phía mọi người.

Là nhân viên mới năm thứ hai, cô ấy vui vẻ, sáng sủa và có tinh thần làm việc, nhưng lại toàn hậu đậu và mắc lỗi. Kỹ năng cũng chẳng cao siêu gì. Tuy nhiên, đúng chất là người vì mê game mà vào công ty, kiến thức về game của cô ấy nhiều kinh khủng.

"À, vậy cuối cùng là phần của tôi. Về mấy cái sticker sửa lỗi của ban xuất bản mà chúng ta giao hôm trước, có vài chỗ cần làm lại..."

Và cuối cùng là thông báo từ tôi, Hashiba Kyouya.

Cuộc họp cứ thế trôi qua một cách nhạt nhẽo. Chẳng bao giờ có chuyện gì gây tranh cãi xảy ra. Ai nấy đều mong cho nó kết thúc nhanh lẹ.

Sau cùng, Takoyaki-san nhìn quanh một lượt rồi nói:

"Ừm, vậy chắc là không có đề xuất mới hay ý kiến gì... nhỉ?"

Đương nhiên, mọi người đều im phăng phắc.

"Vậy thì, hôm nay cũng cố gắng làm việc nhé."

Với câu nói đó của ông ấy, cuộc họp kết thúc, và đến lượt công việc của từng người.

Chỉ 30 phút sau cuộc họp, khung cảnh làm việc thường ngày lại tiếp diễn.

Công việc chính của hôm nay là nhập thủ công dữ liệu từ các bưu thiếp khảo sát đi kèm trong các đĩa game đã phát hành để chuyển thành dữ liệu số. Tuy là việc đơn giản, nhưng có nhiều phần không thể làm theo quy trình tự động được, thành ra rất phiền phức.

Tiếng lật bưu thiếp, tiếng gõ bàn phím vang lên đều đều. Vì được phép vừa làm vừa nghe nhạc nên ai nấy đều đeo tai nghe hoặc headphone, cắm cúi làm việc.

(Yên tĩnh thật đấy... cái bộ phận này.)

Tại Phòng Phát triển số 13, hầu như không có chuyện nói chuyện riêng. Bản thân điều đó là tốt, nhưng bù lại, có hai nhân viên hoạt động mạng xã hội cực kỳ sôi nổi.

"A... Chết tiệt, cái gì thế này... Đùa nhau à, bố mày là dân chuyên nghiệp đấy... Mấy thằng nghiệp dư đừng có mà dạy đời..."

Chủ nhiệm Charaji, người hay tặc lưỡi và than vãn, có vẻ đang cãi nhau tay đôi với ai đó trên Twitter, miệng liên tục thốt ra những từ ngữ chẳng mấy êm tai. Tôi cứ nơm nớp lo sợ không biết lúc nào thì gã bị "bóc phốt" hay ném đá tơi bời, nhưng bản thân gã thì chẳng hề ý thức được điều đó.

"Phụt... hihi, khục khục... haha... làm gì có chuyện đó... kuku, ể? Oa, xạo hả, gắt ghê... pufu, haha."

Người cứ nhìn màn hình cười mãi không thôi là Nữ Hoàng. Nguồn cơn là mấy video của các YouTuber và diễn viên hài trẻ mà cô ta thích. Đặc biệt, kênh YouTuber kia có vẻ ra video mới mỗi ngày, nên cứ đến giờ đó là tiếng cười khúc khích lại vang lên.

"A, vậy tôi đi ăn trưa đây nhé~"

Và khi chưa đến 12 giờ, Takoyaki-san đã đi đâu đó ăn trưa. Chuyện đó thì không sao, nhưng vấn đề nằm ở thời gian ông ấy đi.

Một khi đã đi là hai tiếng đồng hồ không thấy mặt mũi đâu, khiến cho việc liên lạc, xác nhận hay phê duyệt trong thời gian đó bị đình trệ. Điều này thực sự rất phiền.

"Anh Hashiba, kiểm tra cái này giúp em với ạ!"

Duy nhất chỉ có Risu-ko là đối mặt với công việc bằng thái độ nghiêm túc.

Một tác phong làm việc đàng hoàng, chỉn chu hiếm thấy ở bộ phận này, thế nhưng...

"A, ừ... Ờ thì, cô Sakurai này."

"Vâng, sao ạ!"

"Dữ liệu này, chữ bị tràn ra khỏi khung rồi, nhìn qua là biết ngay cô nhập sai tab rồi này, phông chữ cũng lộn xộn, với lại hình như cô kéo nhầm cái dữ liệu hình học nào vào nên hiển thị bị lỗi hết rồi."

"Hí, x-xin lỗi anh! Em sửa ngay đây ạ!!"

Risu-ko hét lên rồi lại cắm đầu vào máy tính.

(Nghiêm túc thì tốt thật đấy, nhưng mà...)

Kiểu này chắc phải sửa đi sửa lại thêm hai lần nữa. Tôi muốn cô ấy đừng mắc lại lỗi đã được nhắc nhở, nhưng xem ra chuyện đó hơi khó.

Và khi kim đồng hồ chỉ 5 giờ chiều, tiếng chuông công ty vang lên cùng giai điệu bài "Ánh dương khuất sau rặng núi xa", Charaji và Nữ Hoàng bỗng nhiên chuyển động nhanh nhẹn hẳn lên.

"Hây, tôi về trước đây, chào nhé."

"Có gì thì gửi mail nhé, tôi không nghe điện thoại đâu, xin lỗi."

Để lại những câu nói quen thuộc lặp đi lặp lại như lập trình sẵn, hai người họ rời đi.

"Vậy tôi cũng xin phép... Mẹ tôi nhờ ghé qua Co-op mua đồ, phải về lúc cửa hàng còn mở cửa..."

Chẳng ai hỏi mà cũng tự khai chuyện gia đình, rồi Takoyaki-san cũng rời đi lúc 18 giờ.

Cứ thế, chỉ còn lại tôi và Risu-ko.

Chẳng ai lên lịch trình, nhưng cái vòng lặp thường nhật này cứ diễn ra y như một lộ trình định sẵn. Không ai biết chắc ngày mai có đến hay không, nhưng nếu có, thì có một điều chắc chắn.

Đó là, riêng cái bộ phận này chắc chắn sẽ chẳng có gì thay đổi so với mọi ngày.

"Haizz... chán quá."

Vừa rút tờ danh sách kiểm tra từ xấp bưu thiếp khảo sát, vừa nhập vào phần mềm bảng tính, tôi buột miệng thốt ra một câu nghe như sắp tận số.

"Anh Hashiba mà cũng nói mấy câu như vậy, hiếm thật đấy."

Risu-ko lên tiếng bắt bẻ.

"A, xin lỗi... lỡ miệng thôi."

Tôi nói, rồi gật gù ra chiều đồng cảm.

"Cơ mà em cũng hiểu mà~. Dạo gần đây toàn làm mấy việc liên quan đến khảo sát này nọ thôi nhỉ."

"Đúng thế..."

Phòng Phát triển số 13. Như tôi đã nói nhiều lần, chỉ là cái danh phát triển hão thôi.

Từ khi bị điều chuyển về đây, tôi chưa từng tham gia vào công việc nào mang tính sáng tạo cả. Có chăng chỉ là mọi người cùng nhau nghĩ cách tái sử dụng mấy tấm biển quảng cáo POP không dùng đến nữa. Mà kể cả thế, rốt cuộc phương án đó cũng bị bác bỏ.

Tuy nhiên, cho đến nay trong bộ phận này chưa có ai coi đó là vấn đề. Bởi vì so với các nhân viên phát triển khác, lương lậu chẳng có gì khác biệt, và ngoại trừ việc phải làm việc dưới tầng hầm lờ mờ tối, thì nhiều ngày được về đúng giờ, có thể gọi là một nơi làm việc nhàn hạ.

(Nếu không có hoài bão gì đặc biệt, thì đây là môi trường tuyệt vời để vừa nhàn thân vừa nhận lương...)

Tôi nhớ lại những hành động lặp đi lặp lại nhạt nhẽo mỗi ngày của Charaji và Nữ Hoàng.

Các nhân viên khác thường dùng một biệt danh đầy miệt thị để gọi Phòng Phát triển số 13.

(Phòng Xử Tử...)

Không cần nói cũng biết, cái tên này được ví von với số bậc thang bước lên giá treo cổ. Chẳng làm công việc phát triển, cứ ngâm mình trong nước ấm không chút áp lực, nhưng một khi đã vào thì đừng hòng ra được. Nếu hiểu theo nghĩa đó, thì cái tên này đúng là chuẩn không cần chỉnh.

Tuy nhiên, theo tôi thì cái biệt danh này có phần thất lễ quá đáng.

Công việc, trong đa số trường hợp, là hệ thống mà ta nhận thù lao để đổi lấy việc làm những thứ người khác không muốn làm, hoặc những việc tốn thời gian và công sức.

Một doanh nghiệp tạo ra các sản phẩm giải trí như Succeed Soft, trước hết phải có bộ phận phát triển thì mới tồn tại được. Để tạo ra những tác phẩm giúp người ta quên đi thực tại và tận hưởng niềm vui, họ phải bỏ ra lượng nhân lực, công sức và kỹ năng khổng lồ để sản xuất phần mềm bán rộng rãi.

Và hỗ trợ cho công việc thường nhật của họ chính là những việc mà Phòng Phát triển số 13 đang làm, hay còn gọi là tạp vụ, tổng vụ. Có thể là những công việc cực kỳ nhàm chán, nhưng nếu không có người làm những việc này, công ty chắc chắn không thể vận hành được.

Vậy mà, họ lại nhắm mắt làm ngơ trước khía cạnh đó và gán cho cái biệt danh ác ý kia, quả thực là quá tồi tệ.

...Mà, thú thật hồi mới đến đây tôi cũng thấy thất vọng tràn trề.

(Nhưng mà, có bảo hiểm đàng hoàng, lại còn được nhận lương nữa.)

Nếu so với công việc cũ bị nợ lương mấy tháng trời, thì dù cuộc sống thường nhật có nhàm chán đến mức ngáp ngắn ngáp dài, công việc hiện tại vẫn tốt hơn gấp mấy chục lần.

"Này, cô có nghĩ... mình muốn làm việc ở đây mãi không?"

Tôi buột miệng hỏi cô gái đang tạo dữ liệu sửa lỗi lần thứ 5 trong ngày.

"Hả, em làm sai nhiều quá nên sắp bị đuổi việc ạ!?"

Con bé này suy diễn bay xa thật đấy.

Mà, tự nhiên bị hỏi thế này, thì chuyện nghĩ đó là điềm báo gì đó cũng là lẽ thường tình.

"Tôi làm gì có quyền hạn đó. Với lại, cô cũng đâu có làm gì đến mức bị đuổi việc..."

Chà, tiếp thu chậm đến mức này thì có lẽ cần cân nhắc thuyên chuyển để đảm bảo hiệu suất, nhưng đó lại là chuyện khác.

"Không phải chuyện đó, ý tôi là cô có thấy ổn khi ở lại Phòng 13 này không ấy."

"A... ý anh là vậy ạ."

Risu-ko dừng tay, ậm ừ suy nghĩ.

"Tất nhiên là em cũng muốn được sang bộ phận phát triển tử tế. Nhưng mà... với em thì chắc khó rồi."

"Khó là sao?"

Khi tôi hỏi lại, cô ấy cười:

"Chắc vốn dĩ tôi không hợp với việc làm game rồi."

Vừa gãi đầu, cô vừa mở ngăn kéo lớn nhất của bàn làm việc. Bên trong nhét chật cứng ba tập hồ sơ khổng lồ.

"Chỗ này là...?"

Thấy tôi hỏi, cô cười khổ vẻ xấu hổ:

"Là bản kế hoạch đấy ạ. Kế hoạch game."

Cô khẽ hô "hây a" một tiếng, lôi mấy tập hồ sơ nặng trịch đặt lên mặt bàn.

"Cuối mỗi buổi họp, mọi người đều hỏi xem có ý tưởng gì không mà, đúng chứ?"

"À, nhắc mới nhớ, đúng là có chuyện đó."

"Đó là quy định bắt buộc của bộ phận phát triển đấy ạ. Nguyện vọng của nhà sáng lập là nếu đưa ra được kế hoạch tốt, thì bất cứ ai cũng có thể trở thành Planner và tỏa sáng."

Tôi cho rằng đó là một điều rất tốt. Việc bất cứ nhân viên nào cũng có thể nắm bắt cơ hội cho thấy môi trường làm việc cực kỳ cởi mở.

"Thế nên, từ lúc vào công ty đến giờ, tôi vẫn luôn nộp bản kế hoạch."

"Không lẽ, những thứ nằm trong tập hồ sơ này... là nó sao?"

Trước câu hỏi của tôi, cô lí nhí đáp "Vâng".

Số lượng không hề nhỏ chút nào. Tôi không biết chúng được lưu trữ theo hình thức nào, nhưng trông có vẻ dễ đến cả ba con số. Đương nhiên, tôi tò mò về nội dung bên trong.

"...Tôi xem thử được không?"

Tuy nhiên, cô ấy lắc đầu nguầy nguậy:

"Khô-khô-không, mấy cái đó không xem được đâu ạ!"

"Tại sao? Là kế hoạch cô đã nỗ lực nghĩ ra mà?"

"Thì đúng là vậy, nhưng mà, cái đó..."

Cô có vẻ khó nói, liếc nhìn về phía tập hồ sơ:

"Chắc chắn anh Hashiba sẽ cạn lời cho xem."

"Cạn lời? Sao lại thế?"

"Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng mà nó nhảm nhí, hay nói đúng hơn là kỳ quặc lắm..."

Bị nói đến mức đó, tôi lại càng thấy hứng thú hơn.

"Không sao đâu, tôi không cười, cũng không thấy cạn lời đâu."

"...Thật không ạ?"

Risu-ko ngước mắt lên, rụt rè nhìn tôi.

"Vậy thì... xin lỗi vì đã làm bẩn mắt anh."

Cô dùng cả hai tay đẩy chồng hồ sơ về phía tôi như muốn tống khứ chúng đi.

"Đừng có hối hận đấy nhé."

"Không hối hận đâu, đã bảo là không sao mà."

Sao phải nói đến mức đó chứ? Tôi vừa cười khổ vừa trả lời rồi mở tập hồ sơ ra. Tiếng bìa nhựa tách ra lạo xạo, bản kế hoạch đầu tiên đập vào mắt tôi.

"...Anh thấy thế nào?"

Trước câu hỏi của Risu-ko, tôi cố gắng hết sức lựa lời:

"Tôi thấy... là những kế hoạch đầy cá tính..."

Đó là giới hạn trả lời của tôi rồi.

"Anh Hashiba hiền thật đấy."

Risu-ko nghe tôi nói vậy thì cười vẻ cô đơn.

Những kế hoạch mà cô làm, tóm lại chỉ có thể gói gọn trong cụm từ "chẳng hiểu kiểu gì".

Nào là xếp chồng những người ngoài hành tinh gặp trên mặt trăng để triệt tiêu nhau bằng yếu tố game xếp gạch, hay quản lý sức khỏe bằng cách phán đoán sự khác biệt trong tiếng kêu của động vật... Toàn là những ý tưởng tràn ngập tông màu dị biệt khiến người ta phải tự hỏi cô đã gặp phải những thứ gì trong đời để nghĩ ra được như thế này.

Dù tôi không cười hay cạn lời, nhưng suy nghĩ "tại sao lại thành ra thế này" cứ trào lên mỗi khi tôi lật trang.

"Đây chính là lý do đấy ạ. Rằng tôi không hợp với việc làm game."

Đặt tập hồ sơ lên đùi, cô thở dài thườn thượt.

"Tôi đã từng coi việc làm game là mục tiêu của đời mình."

"Cô đã... tâm huyết đến thế sao."

Risu-ko gật đầu, rồi chậm rãi, ngắt quãng kể về bản thân.

Cô của ngày còn nhỏ là một đứa trẻ vô cảm, chẳng hề tỏ ra hứng thú với bất cứ thứ gì.

"Do công việc của bố mẹ nên tôi phải chuyển trường liên tục, cũng khó mà kết bạn được."

Có vẻ như việc lủi thủi một mình là chuyện thường ngày.

"Hình như là hồi tiểu học thì phải. Tôi được bố mẹ mua cho một chiếc máy chơi game cầm tay."

Tựa game có thể chơi cùng bạn bè qua tính năng kết nối đó đã bùng nổ và cực kỳ nổi tiếng vào thời điểm ấy. Đến tận bây giờ, đó vẫn là tác phẩm liên tục ra mắt phần mới.

"Nó cực kỳ thú vị, hơn nữa nhờ nó mà tôi đã kết được bạn."

Nhờ game làm cầu nối, thế giới xung quanh cô rộng mở hơn. Khi cô vẽ tranh minh họa game ở trường, các bạn nhìn thấy và số lượng bạn bè lại tăng lên.

"Tôi vui lắm, cứ thế chơi hết game này đến game khác. Chơi cái này đi, chơi cái kia đi. Cảm giác như được mở hết rương kho báu này đến rương kho báu khác vậy, thực sự là khoảng thời gian hạnh phúc."

Niềm vui của cô chẳng mấy chốc chuyển từ việc chơi game sang nguyện vọng "muốn tạo ra game". Cô cố gắng học tập để thi vào đại học, và cũng đã đạt được mục tiêu vào làm tại Succeed Soft, nơi tạo ra những tựa game cô yêu thích.

Thế nhưng, tại đó giấc mơ đã đứt đoạn và hiện thực phũ phàng bày ra trước mắt.

"Tôi thích game lắm... nhưng tôi đã thấm thía rằng, chỉ thích thôi thì chẳng làm được gì cả."

Và rồi, cô bị đào thải khỏi hiện trường phát triển. Kế hoạch vô dụng, sai sót quá nhiều, kết quả là chẳng bộ phận nào chứa chấp nổi.

"Tôi muốn... làm game quá."

Cô lẩm bẩm. Đôi mắt dường như hơi ươn ướt.

Tôi không thể trả lời được gì. Tôi cảm giác lúc này nói gì cũng trở nên sáo rỗng.

Tôi chưa từng nghĩ rằng từ một câu hỏi bâng quơ lại dẫn đến câu chuyện lay động tâm can đến thế. Cô ấy hoàn toàn nghiêm túc. Ẩn sâu bên trong cô gái hậu đậu hay cười ngượng ngùng ấy là nỗi niềm cháy bỏng và sự cam chịu luôn song hành cùng nhau.

Tôi nhớ lại cảm xúc của chính mình.

Tại phòng phát triển trong tòa nhà hỗn hợp nơi tôi bị cô lập không còn ai giúp đỡ. Trên chuyến xe buýt đêm khi mọi thứ đã kết thúc và tan biến. Trước màn hình chiếu rọi Thế hệ Bạch kim tỏa sáng rực rỡ.

Tôi từng khao khát làm game. Giấc mơ vừa chớm thành hiện thực đã tan biến thảm hại. Con đường cũng đứt đoạn. Cái duyên nối lại nhờ ngẫu nhiên, lại vô tình đặt giấc mơ ấy ở nơi gần nhất nhưng cũng xa vời nhất.

Tại sao mình lại có thể nghĩ rằng như thế là ổn chứ?

Vì không có thu nhập sao? Vì đã từ bỏ giấc mơ rồi sao? Vì nó là thứ dễ dàng bị dập tắt đến mức đó sao? Tại sao tôi lại cố gắng tìm kiếm sự an nhàn bằng cách khẳng định sự tồn tại của cái Phòng Phát triển số 13 này?

Tôi nhìn về phía trước. Ở đó là một cô gái đang mím chặt môi, đôi mắt cứ nhắm lại rồi mở ra liên hồi.

Tôi muốn làm gì đó cho cô ấy.

Người đang ở trước mắt tôi không phải là cô bé có cái tên cợt nhả Risu-ko. Cũng giống như đám người đặt tên cho nơi này là phòng xử tử, tôi cũng đã nhìn nhầm về cô ấy.

Yêu thích game, muốn làm game nhưng không thành, đó là một hình dáng khác của tôi, một phiên bản có thể đã xảy ra.

── Sakurai Ritsuko.

Với lòng biết ơn dành cho cô gái đã thắp lại đốm lửa sắp tàn nơi đáy lòng mình, tôi cất tiếng gọi.

"Cô Sakurai..."

"Dạ?"

Cô đáp lại với vẻ mặt ngơ ngác.

"Chúng ta có thể... nói chuyện kỹ hơn về bản kế hoạch được không?"

Tôi đề nghị với cô bằng một giọng điệu rõ ràng, khác hẳn lúc nãy.

"Hả, vâng."

Cô Sakurai tuy nghiêng đầu thắc mắc nhưng vẫn cầm dụng cụ viết và đứng dậy.

Mang theo tập kế hoạch, chúng tôi di chuyển sang chiếc bàn trống không sử dụng, rồi bày la liệt các bản kế hoạch lên đó.

Tôi bắt đầu kiểm tra lại từng cái một. Không phải xem lướt qua, mà là đọc thật kỹ lưỡng.

"Cái đó... Anh Hashiba, anh không cần phải đọc nghiêm túc thế đâu..."

Thấy thái độ của tôi thay đổi rõ rệt, cô có vẻ bối rối.

Nhưng tôi muốn nắm bắt được điều gì đó. Trong đống kế hoạch trông có vẻ vô dụng này, chắc chắn phải chứa đựng tâm tư không tầm thường của cô.

Vì vậy, tôi muốn tìm ra nó. Cái phần cốt lõi nhất cấu thành nên con người cô.

"Tại sao cô lại định làm những kế hoạch kiểu này?"

Đầu tiên, tôi hỏi lý do về những ý tưởng đầy cá tính này.

"Kiểu như là, tôi muốn tạo ra thứ gì đó chưa từng có trước đây ấy mà."

Một câu trả lời rất hay gặp khi suy nghĩ về kế hoạch game.

"Những tác phẩm mà tôi chơi và cảm thấy xúc động, cái nào cũng tràn đầy tính độc đáo đến kinh ngạc. Thế nên, tôi quyết tâm khi tự mình làm game thì nhất định phải làm được như thế."

Tính độc đáo. Đó là một từ ngữ vô cùng ngọt ngào. Giống như rượu mừng chiến thắng tuyệt hảo khi ta đặt một quân cờ vào lãnh địa chưa ai chạm tới và giành thắng lợi áp đảo.

Ai cũng từng một lần say trong giấc mơ đó, để rồi bị đánh bại hoàn toàn và gục ngã. Phía sau vẻ đẹp của việc có thể trở thành "độc nhất vô nhị", là một ma cảnh khủng khiếp đang chực chờ.

(Nhưng mà, chỉ thế thôi thì là tự mãn rồi...)

Những tác phẩm thoạt nhìn tràn đầy tính độc đáo, thực ra phần lớn đều là sự tích lũy từ quá khứ, kết hợp các yếu tố một cách tỉ mỉ. Nguyên lý căn bản khiến con người cảm thấy vui thú đều giống nhau, nên những cảm xúc mới mẻ không dễ gì sinh ra được.

Dù là VR hay Social Game, những phương tiện truyền thông được gọi là mới mẻ cũng đều nằm trên đường dài mở rộng của cái gì đó trong quá khứ. Nếu đánh mất điểm đó, hoặc giả vờ không thấy, thì sẽ chỉ tạo ra những thứ mới lạ đơn thuần nhưng chẳng lay động được cảm xúc.

(Thế nên, việc hiểu biết về quá khứ là rất quan trọng...)

Không chỉ game, mà trong các tác phẩm ăn khách hay đáng chú ý trước đây đều tràn ngập những gợi ý cho tương lai. Ngoài ra, cũng có những tác phẩm mà thời đó chưa thể thực hiện được, nhưng nhờ tiến bộ kỹ thuật mà có thể tạo ra giá trị quan mới.

Nếu trong kế hoạch của cô ấy cũng có góc nhìn đó thì...

Trên mặt bàn trải đầy các bản kế hoạch. Vô số con chữ đang nhảy múa ở đó.

Tôi lơ đãng nhớ lại câu chuyện đã nghe trước đây.

Khi tuyển chọn tân binh cho giới thần tượng hay nghệ sĩ, trong số hồ sơ gửi về, thỉnh thoảng sẽ có trường hợp chỉ riêng hồ sơ đó trông như đang tỏa sáng rõ rệt. Hơn nữa, những tân binh được chọn vào lúc đó, về sau đều gặt hái được thành công.

(Mà, dù cũng có nhiều yếu tố tâm linh, nhưng mà...)

Trong ngành giải trí nhiều yếu tố bất định này, tôi vẫn nghĩ rằng chuyện có những thứ mang tính định mệnh ẩn giấu đâu đó cũng chẳng có gì lạ.

Chính vì thế, tôi mới trót nghĩ.

Biết đâu đấy, trong đống này cũng có thứ như vậy thì sao.

Trong núi kế hoạch tưởng chừng vô dụng mà chính bản thân cô đã đẩy vào quá khứ này.

"──Hửm?"

Rằng biết đâu sẽ có chiếc rương kho báu mà cô vừa nhắc đến.

"Cái gì... thế này."

Chỉ riêng chỗ đó, lạ thay lại lọt vào mắt tôi.

Hình thức các bản kế hoạch đều giống nhau, không có yếu tố nào đặc biệt nổi bật cả.

Thế nhưng, với tôi lúc này, chỉ riêng bản kế hoạch đó... trông như đang tỏa sáng rõ rệt.

Là định mệnh, hay chỉ là do tôi tưởng tượng?

Tôi nhặt nó lên, đưa mắt nhìn dòng chữ trên bìa.

『Một game RPG đảo lộn mọi thường thức, nghịch đảo các khái niệm sáo mòn, và cho phép làm bất cứ điều gì.』

Phần mở đầu của bản kế hoạch viết như vậy.

RPG mà không chiến đấu, chuyện này trong quá khứ đã từng có. Dùng mánh khóe hệ thống, để kẻ địch cưỡng chế tắt phần mềm tạo nên thế giới quan meta, cũng đã từng có. Tạo nét riêng trong cách xây dựng nhân vật, phá vỡ khái niệm thiện ác đối đầu, cũng đã từng có.

Thế nhưng, kết hợp tất cả những thứ đó lại, lắp ráp chúng thành các bộ phận hữu cơ... thì chưa từng có bao giờ.

(Hả, cái này... thú vị đấy.)

Đúng là kế hoạch còn thô sơ. Có rất nhiều chỗ yếu kém nếu bị soi xét kỹ. Nhưng mà, những thứ đó chỉ là chuyện vặt vãnh trước những ý tưởng được bảo chứng bằng sự thú vị. Nếu xem xét kỹ lưỡng, cắt gọt và bổ sung, thì có thể chiến được.

Đọc xong bản kế hoạch, tôi ngẩng mặt lên.

"Anh Hashiba, sao thế ạ? Trông mặt anh đọc có vẻ đáng sợ quá..."

Có lẽ do bầu không khí khi đọc của tôi khác hẳn mọi khi, cô nhìn tôi với vẻ lo lắng.

Tôi đối diện trực diện với khuôn mặt đó.

"Cái này... làm được đấy!!"

Bất giác, tôi thốt lên như hét.

"Oái! Hả, hả, cái gì cơ ạ...?"

Mặc kệ cô Sakurai đang ngạc nhiên, tôi cầm bản kế hoạch trên tay và hỏi dồn.

"C-Cái kế hoạch này... tại sao lại bị loại?"

Thấy tôi buột miệng hỏi, cô hơi nghiêng đầu:

"Hả, ơ... cái đó, người ta bảo làm sao mà đưa thứ như thế này lên máy console được."

"H-Hả?"

"Họ bảo mấy cái mánh khóe cưỡng chế tắt game các kiểu, làm sao mà qua được khâu kiểm duyệt. Tôi nghĩ cũng đúng thật, nên rút lại ngay."

...Trời đất ơi.

Tại sao lại để nó bị xếp xó chỉ vì những lý do sơ đẳng của sơ đẳng như thế chứ.

(Mà có lẽ, là do tỷ lệ đánh trúng thấp quá...)

Nhìn vào những kế hoạch trước đó của cô, chắc chẳng ai nghĩ rằng lại có viên ngọc thô nằm lẫn trong đó. Nhưng mà, chính những định kiến đó sẽ làm lu mờ mọi ý tưởng.

Ngay cả mình cũng đã không nghĩ rằng trong núi kế hoạch này có khả năng thành công. Nếu không xem xét cẩn thận tất cả, tôi cũng suýt nữa phạm phải sai lầm ngu ngốc đó.

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại, rồi nói:

"Cái này là một kế hoạch tốt đấy, cực kỳ tốt... Thế nên, hãy tổng hợp lại cho đàng hoàng đi."

Risu-ko trố mắt nhìn, miệng há hốc.

"Nh-Nhưng mà, như tôi đã nói lúc nãy, đâu thể làm trên console được đâu? Tôi cũng chẳng có quyền lực để thông qua mấy cái này, làm sao mà làm được chứ...?"

Cô ngước nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói anh đang nói cái quái gì vậy.

"Nền tảng phát hành game đâu chỉ giới hạn ở mỗi console. Thậm chí, chỉ cần viết lên giấy rồi tung xúc xắc thôi, game cũng đã được thành lập rồi."

Dù nói nghe có vẻ ngầu, nhưng trong thâm tâm tôi cũng đang nghĩ "làm thế nào bây giờ".

Dựa trên nội dung cô viết trong kế hoạch, nếu làm thành game không dùng điện (board game/card game) thì sai lầm quá. Phải nằm trong phạm trù game máy tính, hơn nữa phải là RPG thì nội dung này mới thú vị được.

Trên cơ sở đó, một nền tảng không chịu nhiều quy định khắt khe như console, lại có thể chiến đấu tương đối tự do thì...

"Nếu là PC... thì có thể xoay sở được."

"PC...?"

"Đúng vậy. Chúng ta sẽ chế tác nó dưới dạng game máy tính. Nếu thế thì chắc chắn có thể tận dụng triệt để kế hoạch này."

Cô nói rằng đã đưa cái này ra trong cuộc họp kế hoạch cho hệ máy console.

Thảo nào, nếu đưa ra một thứ có yếu tố meta mạnh, lại liên tục dùng mánh khóe hệ thống như vậy, thì khó mà được chấp nhận tại đó.

Tuy nhiên, nếu là một nền tảng có thể khắc phục triệt để những điểm yếu đó và chỉ tận dụng sự thú vị của nó thì...

Kế hoạch này, chắc chắn sẽ sống lại.

"Nếu là PC, ta có thể dùng cơ chế buộc dừng (force close) mà không lo bị kiểm duyệt, thậm chí còn có thể mạo hiểm cài cắm nhiều ứng dụng cùng lúc. Miễn là không kèm theo các mô tả tình dục hay hình ảnh bạo lực quá phản cảm, thì việc phát hành cũng sẽ không bị giới hạn quá khắt khe."

"Ra... ra là vậy..."

Sinh khí đã trở lại trên gương mặt cô Sakurai.

Biết đâu đấy, bản kế hoạch do chính mình nghĩ ra có thể sẽ được hồi sinh. Giấc mơ tưởng chừng không thể thành hiện thực nay lại chứa đựng dù chỉ 1% khả năng, điều đó dường như khiến chính cô ấy cũng cảm thấy phấn khích.

"Nhưng mà, làm vậy liệu có bán được không... Tôi chỉ nghe loáng thoáng thôi, nhưng game trên máy tính bây giờ không bán chạy lắm đúng không...?"

Cô ấy nói đúng. Tùy vào từng tác phẩm mà vẫn có những cái bán rất tốt, nhưng nhìn vào thị trường tổng thể thì game PC đang trên đà đi xuống.

Tuy nhiên, vẫn có những thị trường còn sống sót. Thậm chí, bằng cách kích hoạt lại những nơi đó, khả năng mở rộng sẽ còn lớn hơn nữa.

"Dùng các trang tải xuống (download site) thì sao?"

"Ý cậu là mấy trang như DLsite hay BMM ấy hả?"

Cô ấy nêu tên những dịch vụ bán hàng tải xuống có tiếng.

"Đúng. Ngay từ đầu chúng ta sẽ đánh mạnh vào mảng trực tuyến. Kế hoạch kiểu này chắc chắn sẽ được đón nhận trên mạng. Nếu tập trung vào hình thức lan truyền qua truyền miệng, chi phí quảng cáo cũng sẽ được tiết kiệm, và vì không đóng gói bao bì nên cũng chẳng lo bị hết hàng."

"V-Vậy thì có khi làm được thật đấy!"

Lần này thì có vẻ cô ấy cũng đã nhận thức được khả năng đó là hiện thực.

"Nhưng mà... liệu có xoay xở được thật không?"

Nét bất an vẫn chưa buông tha cô Sakurai.

Cũng phải thôi, đang trong tình trạng chưa có trải nghiệm thành công nào mà nghe nói mấy chuyện này thì bán tín bán nghi cũng là lẽ thường. Ngay cả tôi, người đang nói những lời này, cũng đâu có ai chống lưng cho.

Làm game trên PC, sử dụng trang tải xuống, tất cả đều là những việc chưa thử thì chưa biết chắc được. Nếu tôi đến từ tương lai thì không nói, đằng này tôi cũng mù tịt về những chuyện sắp xảy ra.

Nhưng mà, là vậy đấy.

"Làm thôi. Phải làm thôi. Đã nhìn thấy khả năng đến mức này rồi... dù có phải cắn răng chịu đựng, hãy cùng biến kế hoạch này thành hiện thực vững chắc nào!"

Lời của Kawasegawa chợt sống lại trong tôi. Để có thể mãi mãi yêu thích game... May mắn thay, tôi tự tin vào sự mãnh liệt của tình cảm đó.

Chẳng có thời gian để mà ngâm mình trong cái vũng nước ấm ù lì này rồi trở nên vô dụng đâu. Khó khăn lắm mới có được cơ hội. Không làm nên chuyện ở đây, thì tôi ở đây để làm cái quái gì chứ.

Tôi cầm bản kế hoạch bằng cả hai tay, trừng mắt nhìn lên trần nhà xám xịt.

Như để dõi theo, để đảm bảo tia hy vọng mong manh kia không vụt tắt.

"Sẽ xoay xở được thôi, tôi sẽ xoay xở được..."

Thời gian cũng đã muộn, tôi không hét lên, nhưng... Quyết tâm trong tôi còn sục sôi hơn cả lời nói.

Ngày hôm sau. Trong cuộc họp định kỳ, Sếp Takoyaki đưa ra thông báo.

"À ừm, hôm nay nghiệp vụ chính sẽ là lên danh sách quà kỷ niệm cho buổi hoạt động giải trí nội bộ, rồi phát cho các nhân viên tương ứng. Ai trúng giải A, B, C thì nhớ trao đúng quà, đừng để nhầm lẫn nhé."

Vẫn như mọi khi, một công việc chẳng mang lại cảm tưởng gì ngoài sự hời hợt.

"Với lại, có liên lạc báo là kho hết bình xịt khử mùi nhà vệ sinh rồi. Hãy trao đổi với phòng kế toán để mua thêm nhé."

Và rồi, ông ta nhìn quanh phòng với một góc độ y hệt mọi ngày.

"Vậy, nếu không còn gì nữa thì mời mọi người vào làm việ—"

Ngay chỗ "vào làm việc", tôi giơ tay lên.

"Hả, cậu Hashiba...?"

Hành động giơ tay bất ngờ của tôi khiến tất cả thành viên, trừ cô Sakurai, đều lộ vẻ ngạc nhiên.

"Vâng, tôi có ý kiến được không ạ?"

"À, tất nhiên. Mời cậu, mời cậu."

Bình thường, việc có ai đó giơ tay vào thời điểm này là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, không còn như trước nữa. Bước đầu tiên chính là cái giơ tay này đây.

"Từ hôm nay, xin cho phép tôi được về đúng giờ trong khoảng 3 ngày tới."

Tôi nói rõ nguyện vọng của mình.

"À, ừ... về đúng giờ (teiji) nhỉ, tôi hiểu rồi."

Có lẽ điều này cũng quá bất ngờ, nên Sếp Takoyaki vừa nghiêng đầu vừa đồng ý.

"Gì đây Hashiba, mày cũng khôn ra rồi đấy."

Charaji khoanh tay, cười nham nhở.

"Vừa giữ công việc ở mức độ vừa phải, vừa về đúng giờ tan sở. Đó mới là lẽ sống của Phòng 13, nhỉ?"

Nói rồi, hắn quay sang Nữ Hoàng ngồi bên cạnh.

"Đúng đúng, hết giờ là té thôi~. Thời gian nhiều đến mức thối ra mà."

Đúng, cái thời gian nhiều đến mức thối ra đó, chính là thứ tôi cần lúc này.

"Vậy, xin nhờ mọi người giúp đỡ."

Trưởng phòng lại nhìn quanh một lần nữa.

"Ơ, vậy nếu không còn ai khác thì..."

Ngay khi ông ta định kết thúc, lần này đến lượt cánh tay của cô Sakurai chen ngang.

"Dạ, tôi cũng xin phép từ hôm nay sẽ về đúng giờ trong 3 ngày tới ạ!"

Phát ngôn của cô Sakurai khiến ánh mắt ngờ vực của tất cả mọi người đổ dồn về phía này.

"...Không phải lý do như mọi người đang tưởng tượng đâu nhé."

Để cho chắc, tôi đành phải rào trước một câu.

Hôm đó, sau khi tan làm đúng giờ boong, chúng tôi chiếm đóng ngay quán Stabo gần công ty và bắt đầu cuộc họp chiến lược.

Stabo là một cửa hàng nhái... à nhầm, cửa hàng tương tự chuỗi cà phê nổi tiếng, nghe nói cô Sakurai thường suy nghĩ ý tưởng ở đây.

Nếu vậy thì, chúng tôi quyết định lấy nơi này làm tiền đồn, làm nơi để suy tính cho tương lai.

"À ừm~, tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm, rốt cuộc chiến lược là làm cái gì vậy...?"

Vừa dùng thìa dầm nát ly Strawberry Float cỡ lớn, cô Sakurai vừa nhìn tôi với vẻ mặt bất an.

"Trước tiên, hãy cùng suy nghĩ xem vấn đề nằm ở đâu đã."

"Vấn đề, là của cái gì?"

"Về vấn đề mà Phòng Phát triển số 13 hiện tại đang gặp phải."

Tại sao chúng tôi hiện tại lại bị đặt vào hoàn cảnh này? Và tại sao mang tiếng là phòng phát triển mà lại không thể phát triển cái gì?

Câu chuyện là hãy cùng suy nghĩ lại về điều đó.

Nếu chỉ hành động dựa trên sự nôn nóng kiểu "phải làm gì đó", thì rất có thể sẽ dẫn đến kết quả thà không làm gì còn hơn.

Vì vậy, trước hết cần nắm bắt chắc chắn tình hình hiện tại, rồi từ đó tìm ra giải pháp... tôi nghĩ vậy.

"Có thể sẽ hơi mất thời gian, nhưng tôi nghĩ rất đáng để thảo luận đấy."

"V-Vâng... được ạ."

Cô Sakurai gật đầu nhưng vẻ mặt vẫn chưa thực sự thông suốt.

"Cô muốn kế hoạch được thông qua đúng không?"

"Hả?"

"Kế hoạch hôm qua chúng ta nói ấy. Cái mà cô Sakurai đã nghĩ ra. Chiến lược của tôi là tạo ra thời gian để thông qua cái đó."

Kế hoạch đó nếu cứ để nguyên thì dù có điểm sáng, nó vẫn còn ở trạng thái rất thô sơ.

Bằng cách bổ sung các mục tiêu số liệu, marketing, và các cơ sở chứng minh vững chắc, câu chuyện này sẽ dần tiến gần đến hiện thực hơn.

Hiện tại đang là giai đoạn chuẩn bị, thậm chí là một bước trước cả giai đoạn đó.

"Thế nên, xin lỗi vì làm phiền ngoài giờ làm việc, nhưng mong cô hãy hợp tác—"

Đang nói dở, tôi bỗng nghẹn lời.

Bởi vì cô Sakurai đang nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy.

"S-Sakurai...?"

Dù bị khí thế đó làm cho áp đảo, tôi vẫn cất tiếng gọi, và cô ấy gật đầu liên tục, cả cái cốc kem cũng rung theo.

"Tôi làm! Tôi sẽ làm! Miễn là không làm chuyện gì thẹn với lương tâm con người thì cái gì tôi cũng làm! Nếu có thể làm ra con game tôi đã nghĩ, thì cái gì cũng chơi tất!!"

Có lẽ do giọng cô ấy to hơn dự kiến, nên ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía này.

"Kh-Không cần lo đâu, chẳng ảnh hưởng gì đến nhân phẩm đâu mà!"

Tuy có hơi lo ngại cho tương lai, nhưng tạm thời tôi quyết định bắt đầu từ manh mối đầu tiên.

Đầu tiên là tiền đề. Tổng hợp lại tình huống chúng tôi đang gặp phải.

"Chúng ta đang ở phòng phát triển. Thế nhưng lại không thể phát triển game."

Đây chính là điểm lấn cấn đầu tiên.

"Nhưng mà, cái tên phát triển chỉ là danh hão thôi, chứ thực chất đâu phải vậy..."

Tôi ngắt lời cô Sakurai giữa chừng và lắc đầu.

"Chỗ đó đấy, dù thực tế là vậy, nhưng đâu có ai cấm phát triển đâu."

"Hả, thật ạ...?"

Tôi gật đầu.

"Tôi đã xác nhận kỹ rồi. Việc Phòng Phát triển số 13 làm các công việc hành chính, tổng vụ chỉ là thông lệ thôi, chứ không có quy định nào ghi chép điều đó như một luật lệ cả."

Công ty về cơ bản hoạt động theo nội quy hoặc văn bản giấy tờ. Thế nên, nếu điều đó được ghi rõ ràng thì sẽ khá gay go, nhưng may mắn là không có.

"Vậy thì, chúng ta cũng có thể phát triển game được nhỉ!"

Giọng cô Sakurai vui hẳn lên.

"Đúng thế, nhưng thực tế lại chẳng ai định làm vậy cả. Cô nghĩ tại sao?"

Ưm, cô ấy nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp:

"Vì có quá nhiều việc khác phải làm, nên không dành ra được thời gian cho việc đó."

Các nghiệp vụ tổng vụ, hành chính chính là những việc đó.

"Những việc phải làm đó, cô nghĩ là những thứ tuyệt đối không thể thay đổi sao?"

"Không... phải ạ?"

Cô ấy trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác.

Có lẽ điều đó đã ăn sâu vào tâm trí cô ấy như một sự thật hiển nhiên.

"Trước hết hãy dẹp bỏ định kiến đã. Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc: mọi thứ đều có thể thay đổi."

"V-Vâng ạ...!"

Mắt cô Sakurai sáng lên, nhưng tôi thì vẫn còn chút bất an.

(Mình cũng đâu có tự tin hoàn toàn, nên dù hành động táo bạo nhưng vẫn phải suy tính thận trọng...)

Không thể để lộ sự bất an trước mặt cô ấy, nên tôi sẽ tỏ ra đường hoàng trong khi nội tâm thì cân nhắc kỹ lưỡng.

"Vậy trước tiên, hãy kể cho tôi nghe về Phòng 13 trước khi tôi đến."

"Rõ ạ."

Cô ấy giơ tay chào kiểu quân đội một cách dứt khoát, và tôi bắt đầu đặt câu hỏi.

Từ đầu cái phòng này đã như thế này sao? Công việc được chuyển đến từ bộ phận nào? Có nội dung nghiệp vụ nào chiếm tỷ trọng đặc biệt lớn không... vân vân.

Sau khoảng 3 tiếng đồng hồ nghe ngóng đầy đủ.

"Được rồi, ổn rồi đấy. Hôm nay cảm ơn cô nhé."

"Ơ, chỉ nghe chuyện thôi là xong rồi ạ... thế thôi sao?"

Bé Sóc ngơ ngác nhìn tôi.

"Thế là được rồi. Và ngày mai, chúng ta sẽ phân loại danh sách công việc mà cô vừa liệt kê."

"Hả."

"Rồi ngày tiếp theo nữa sẽ suy nghĩ đối sách."

Đó là điều tôi đã học được ở công ty game bishoujo.

Trong hoàn cảnh không ai dạy bảo điều gì, tôi đã học được rằng giải quyết vấn đề luôn có một "quy trình".

Mọi thứ đều có nguyên nhân. Triệt tiêu nguyên nhân thì sự việc sẽ vận hành trơn tru. Để tìm ra nguyên nhân đó, cần phải tìm hiểu xem sự việc đó có dòng chảy như thế nào.

Đầu tiên là nghiên cứu. Sau đó là phân tích. Cuối cùng là thực tiễn. Nếu tuân thủ đúng quy trình này, khoảng 80% vấn đề sẽ được giải quyết.

Tất nhiên, cũng có những yếu tố bất khả kháng mà cách này không giải quyết được.

"Mấy cái đó thì phải gọi người biết làm chính trị đến..."

"Hả? Gọi ai cơ ạ?"

"À, xin lỗi xin lỗi, tôi lẩm bẩm một mình ấy mà."

Ngày hôm sau. Chúng tôi lại đóng đô ở Stabo, và đúng như đã báo trước, bắt đầu phân loại công việc.

"Tùy theo nội dung công việc, tôi đã chia thành 3 loại. Quy tắc tôi viết ở đây rồi, cô cứ theo đó mà viết ra nhé."

"Vâng, tôi hiểu rồi ạ."

Bé Sóc làm theo lời tôi, sử dụng chiếc laptop trên tay để phân loại các yếu tố.

A: Những việc cần thể lực, như vận chuyển hay sắp xếp.

B: Nhập liệu, phân loại, chia chọn và các công việc xử lý thông tin.

C: Liên quan đến hỗ trợ (support).

D: Các việc vặt khác.

Sau khi chia thành 4 loại này, chúng tôi nhận thấy các nghiệp vụ thuộc nhóm B và C là nhiều nhất.

"Được rồi... tốt lắm, cái này có vẻ dễ làm hơn tôi tưởng."

"Thật ạ?"

"Ừ, chẳng phải đây là kết quả tốt nhất để rút ngắn thời gian sao."

Tạm thời thu được kết quả không tệ, tôi chuyển sang giai đoạn tiếp theo.

Công đoạn kế tiếp: Phân tích. Với từng vụ việc một, phải suy nghĩ xem làm thế nào để rút ngắn thời gian xử lý chi tiết của nó.

"Cái này thì gửi mail cho bộ phận phụ trách gốc, còn cái này thì quăng lên Slack."

"À, văn bản giải thích bên này xong rồi ạ!"

"Tốt, vậy up lên Drive đi. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra rồi dùng."

Trong quán cà phê thoang thoảng mùi thơm, chúng tôi lẳng lặng làm việc.

"Nếu suôn sẻ thì... tốt quá nhỉ."

"Không sao đâu, nhất định tôi sẽ làm cho nó suôn sẻ."

Nếu cứ dậm chân tại chỗ ở đây thì phía trước sẽ chẳng có gì được sinh ra cả.

Tổng hợp lại các file đã hoàn thành, tôi gật đầu như để xác nhận chắc chắn.

Thứ Sáu tuần sau, lại đến giờ họp định kỳ.

"Vậy thì chúng ta bắt đầu cuộc họp nhé..."

Bắt đầu từ Trưởng phòng, từng người một báo cáo những nội dung vô thưởng vô phạt.

Charaji, Nữ Hoàng, cô Sakurai, và tôi. Mọi thứ trôi qua êm đềm, và cuối cùng quay lại Sếp Takoyaki.

"À ừm, vậy chắc không có đề xuất mới hay ý kiến gì đặc biệt đâu... nhỉ?"

Lại đến tiết mục chào hỏi theo thông lệ.

Tôi ra hiệu với cô Sakurai ngồi bên cạnh, rồi nhanh chóng giơ tay lên.

"Xin lỗi, tôi có đề xuất mới. Xin sếp cho tôi chút thời gian được không ạ?"

"A, ơ, ừ... Cậu Hashiba, sao tự nhiên lại có nhiều chuyện thế."

Sếp Takoyaki gật đầu với vẻ bối rối.

"Gì đấy? Quả nhiên là mày với Sakurai lại bày trò gì với nhau à?"

Tôi lờ đi tiếng la ó của Charaji và phát tài liệu cho tất cả mọi người.

"Cái gì đây?"

Nữ Hoàng vừa lật tờ tài liệu vừa nghiêng đầu thắc mắc.

"Kế hoạch Cải thiện Nghiệp vụ."

"Hả?"

"Đúng như tên gọi. Bộ phận này đang làm việc quá lãng phí."

Kết quả phân tích toàn bộ nghiệp vụ của Phòng Phát triển số 13 cho thấy, việc nhập liệu, phân tích chiếm số lượng cực lớn, kế đến là các nghiệp vụ hỗ trợ.

"Vì vậy, trước tiên tôi quyết định tự động hóa các công việc xoay quanh dữ liệu."

Đầu tiên là cải cách phiếu khảo sát.

Trước đây, phần lớn là trả lời viết tay, nay được đơn giản hóa thành dạng trắc nghiệm (mark sheet). Như vậy, chỉ cần scan là có thể dễ dàng tổng hợp dữ liệu.

"Ngoài ra, tôi đã liên hệ với người phụ trách trang web chính thức để chỉnh trang lại mục FAQ (Câu hỏi thường gặp)."

Dựa trên dữ liệu tích lũy từ trước đến nay, tôi tổng hợp các câu hỏi thường gặp cùng câu trả lời thành một bảng danh sách. Sau đó, tôi quy định rằng chỉ những vấn đề thực sự chưa rõ mới cần liên hệ qua điện thoại hoặc email.

Làm như vậy sẽ giúp rút ngắn đáng kể thời gian hỗ trợ khách hàng và sắp xếp dữ liệu.

"Hể, mà thôi, miễn nhàn cái thân là được."

Charaji vừa lật xem tài liệu vừa liếc nhìn về phía tôi.

"Mấy lão già bên đội phát triển cũ từng khăng khăng đòi viết tay phiếu khảo sát mà? Vụ đó mày xử lý sao rồi?"

Quả đúng là việc đơn giản hóa phiếu khảo sát này đã vấp phải sự phản đối từ những nhân viên lớn tuổi.

"Chuyện đó ổn rồi, tôi giải quyết xong cả."

"Hể, mày thuyết phục kiểu gì hay vậy?"

"Tôi đã nhờ bộ phận hỗ trợ hợp tác."

"Hợp tác... là sao?"

Tôi gật đầu và giải thích lại quá trình.

Giữ lại mục viết tay cũng được thôi. Nhưng trước đây, nội dung ở mục đó đa phần là chi tiết game hoặc lỗi hệ thống, những thứ cần hiện trường phát triển xác nhận.

Vì vậy, thay vì để bộ phận hỗ trợ phải tự điều tra kiểm chứng từng chút một, tôi đã yêu cầu họ chuyển tiếp những nội dung đó sang đây để chúng tôi xử lý.

"Sau khi làm thế, mọi người lại bảo là bỏ mục viết tay đi cũng được."

"...Chà, đám đó ghét phải tự mình làm cái này cái kia lắm mà."

Hắn buông một câu chán nản nhưng cũng gật đầu vẻ đã hiểu.

"Tiếp theo là đơn giản hóa khâu nhập liệu."

Trước đây, việc nhập dữ liệu vào Excel hoàn toàn làm thủ công. Tôi nhắm đến việc rút ngắn thời gian bằng cách tự động hóa và quy về một định dạng đồng nhất.

"Đó đúng là một ý tưởng hay đấy."

Nữ Hoàng gật đầu.

"Nhưng mà, muốn làm cho ra hồn thì cần phải phát triển ứng dụng nội bộ... Cậu định xoay xở vụ đó thế nào?"

"Phát triển ứng dụng thì đương nhiên tốn tiền rồi. Dù có muốn đặt hàng nội bộ, tôi cũng không nghĩ họ sẽ dễ dàng điều phối lập trình viên cho chúng ta đâu."

"Vậy thì làm sao?"

Tôi mỉm cười với cô ấy.

"Chính cô là người đã phát triển nó đấy."

Nữ Hoàng chớp mắt, làm vẻ mặt như muốn nói "Cậu đang nói cái gì vậy?".

"Hả, mày làm cái đó lúc nào thế?"

Charaji cũng nhìn về phía Nữ Hoàng với vẻ ngạc nhiên.

"Đã bảo là tôi không có làm mà. Cậu Hashiba, rốt cuộc là ý gì đây?"

Tôi mở laptop lên và cho Nữ Hoàng xem tệp Excel mà cô ấy đã làm.

"Xin lỗi nhé, tôi đã phân tích các macro mà cô viết."

"A..."

"Đúng vậy, tôi đã viết lại các tệp macro đó cho dễ hiểu và đa dụng hơn. Để tất cả nhân viên trong phòng đều có thể dùng được nhé."

Trong lúc kiểm tra các file Excel sau khi nhập liệu, tôi nhận thấy chỉ có file của Nữ Hoàng là ngay ngắn và ít lỗi hơn bất kỳ ai. Khi soi kỹ từng file, tôi phát hiện ra cô ấy đã thiết lập macro cho từng hạng mục để tăng tốc độ xử lý công việc.

"Thế nên, tôi chỉ việc kết hợp chúng lại thôi."

Phát triển ứng dụng thì có thể quá sức, nhưng nếu là macro thì cố gắng chút vẫn có thể đọc hiểu được.

Vừa tra cứu trên các trang hướng dẫn, tôi đã dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để viết bộ macro này.

"Gì chứ, có đồ ngon thế này thì chia sẻ đi mày."

Charaji bất mãn lên tiếng.

"Thì có ai nhờ đâu, tôi cũng chẳng biết mọi người cần."

Phải, trước giờ đâu có nhu cầu gì đặc biệt. Chắc cô ấy cũng chỉ định tối ưu hóa công việc của riêng mình thôi.

"Cách sử dụng macro mới tôi đã tổng hợp trong tài liệu này. Tôi cũng để bản PDF trong ổ đĩa chung, nếu quên cách dùng thì mọi người xem ở đó nhé."

Ngoài ra, tôi còn thực hiện những cải tiến nhỏ khác như đánh số chung để dán nhãn khi sắp xếp kho, hay đưa vào sử dụng các dụng cụ tiện ích để rút ngắn thời gian dán nhãn sửa lỗi.

"Tuyệt quá cậu Hashiba, chúng ta có thể hoàn thành công việc chỉ trong chưa đầy một nửa thời gian so với trước đây!"

Sếp Takoyaki vui mừng ra mặt, hớn hở lật giở xấp tài liệu.

"Nhưng mà nè, một bộ phận như chúng ta tạo ra nhiều thời gian rảnh thế này để làm gì?"

Nữ Hoàng tung ra một câu hỏi mang tính cốt lõi.

"Phát triển chứ làm gì."

"Hả?"

"Là phát triển đấy! Mọi người nghĩ tên bộ phận chúng ta là gì chứ? Tạo ra thời gian, rồi dùng thời gian đó để phát triển game!"

Nghe tôi nói, Charaji và Nữ Hoàng không giấu nổi sự kinh ngạc.

"Mày nói cái quái gì thế, có tỉnh táo không đấy?"

"Phát triển với chả không. Công cụ không có, PC cũng chẳng ra hồn thì định làm kiểu gì?"

Chà, tôi cũng đoán trước là họ sẽ lo ngại điều đó.

"Tất nhiên, tôi không bảo chúng ta sẽ nhảy vào làm công việc phát triển ngay lập tức. Điều tôi muốn làm là... cái này."

Tôi lật đến trang cuối cùng của tài liệu.

Vốn dĩ, đây mới là mục đích chính của lần này. Tôi tin rằng bằng cách thực hiện điều này, biến nó thành hiện thực, chúng ta chắc chắn sẽ đặt được bước chân đầu tiên vào con đường phát triển.

"Họp lên kế hoạch nào!"

Một cuộc họp chưa từng diễn ra kể từ khi Phòng Phát triển số 13 được thành lập.

Tôi sẽ khôi phục lại hoạt động mà lẽ ra là đương nhiên đối với một phòng phát triển bình thường. Kế hoạch của tôi chính là... tạo ra bộ rễ để nuôi dưỡng cái cây.

"Chiều thứ Sáu hàng tuần sẽ dành cho việc này. Được chứ ạ...?"

Với một đề xuất đã được rào trước đón sau kỹ lưỡng như vậy, không hề có bất kỳ ý kiến phản đối nào được đưa ra.

Succeed Soft có một không gian nghỉ ngơi dành cho toàn thể nhân viên nằm ở tầng giữa tòa nhà. Người của Phòng 13 vì ngại phiền phức nên ít khi sử dụng, nhưng đó là nơi lúc nào cũng đông đúc người qua lại.

"Cậu mà mời đi ăn trưa thì hiếm thấy thật đấy."

"Sao lại hiếm, lần đầu tiên luôn ấy chứ, chắc vậy."

Tôi bảo hay là đi uống thì tốt hơn, thì cô ấy đáp:

"Đừng có biến tôi thành kiểu nhân vật nghiện rượu chứ. Được mà, ăn trưa cũng hoàn toàn ổn."

Chẳng hiểu sao lại bị mắng một cách kỳ lạ.

Chúng tôi bước ra ngoài từ ban công rộng lớn và ngồi xuống ghế ở khu vực sân thượng. Dù dù che nắng có tác dụng như một chiếc ô, nhưng ánh nắng trực tiếp chiếu vào vẫn khá nóng.

Kawasegawa miệng than "Nóng thật" nhưng gương mặt vẫn giữ nét thanh tú mát mẻ như mọi khi, chẳng hề toát ra giọt mồ hôi nào. Có lẽ cấu tạo cơ thể của cô ấy khác với tôi cũng nên.

"Dạo này phía cậu thế nào, ổn không?"

"Bên tôi á?"

"Đúng rồi. Thế này thôi chứ tôi cũng lo lắm đấy... với tư cách người được mời mà."

Tôi thấy thật cảm kích, nhưng nếu chuyện đó trở thành gánh nặng tâm lý cho cô ấy, thì cảm xúc thật lòng của tôi là muốn làm nhẹ bớt đi dù chỉ một chút.

(Chắc là kể sơ qua thôi nhỉ...)

Dù không muốn có vẻ như đang khoe khoang, nhưng tôi đã kể hết về chuyện ở Phòng Phát triển số 13 và cuộc cải cách đó.

"...Đã có chuyện như thế sao."

Vừa gắp miếng xúc xích trong hộp cơm tự làm, Kawasegawa có vẻ hơi nghẹn lời.

"Này, đừng để rơi đấy nhé."

"Kh-Không sao, tôi ăn đàng hoàng mà."

Rồi cô ấy vội vàng bỏ miếng xúc xích vào miệng.

Kế hoạch cải thiện nghiệp vụ của Phòng Phát triển số 13 đang dần đem lại những kết quả đáng chú ý. Những công việc trì trệ trước đây đã được tinh gọn, các công việc tổng vụ, hành chính cũng rõ ràng được thực hiện trong thời gian ngắn hơn.

Mục đích tạo ra thời gian để tư duy đã hoàn thành một cách chắc chắn.

"Tôi cũng có nghe loáng thoáng về Phòng 13... nhưng không ngờ lại tệ đến mức đó."

"Mà, nhưng cũng chứng minh được là đã thay đổi rồi, giờ thì cuối cùng cũng có thể làm 'phát triển' được rồi."

Tất cả đều nằm ở đó.

Một bộ phận mang danh phát triển nhưng lại không thể phát triển.

Nếu bảo đó là thông lệ thì cũng đành chịu, nhưng tôi muốn việc mình vào đó phải mang một ý nghĩa đàng hoàng.

Hơn nữa, bộ phận đó vẫn còn những yếu tố không thể bỏ mặc được. Trước hết, phải làm sao để hiện thực hóa các kế hoạch và ý tưởng của chị Sakurai.

Để làm được điều đó, cần phải tổng hợp các kế hoạch một cách chỉn chu. Tôi đang kỳ vọng vào những tranh luận mang tính xây dựng trong buổi họp kế hoạch đầu tiên vào cuối tuần này.

"Cậu hoạt động năng nổ hơn tôi tưởng tượng đấy. Khả năng hành động đáng nể thật."

"Không biết nữa... Chà, trước mắt thì chắc là nó sẽ đi theo hướng tốt thôi."

Đường vẫn còn dài, nhưng ít nhất tôi cũng đã tạo được chỗ đứng đầu tiên.

Từ giờ, tôi sẽ lấy việc hiện thực hóa các kế hoạch sinh ra từ cuộc họp và khơi dậy động lực của tất cả nhân viên làm mục tiêu trước mắt để phấn đấu.

"Dự án bên đằng ấy sao rồi? Thuận lợi chứ?"

Khi tôi hỏi về dự án lớn đang được chú ý.

"Thì..."

Cô ấy bắt đầu nhíu mày suy nghĩ, nên tôi vội nói:

"A, đ-được rồi, không sao đâu, không cần nói cũng được!"

Tôi đã đoán được tình hình qua thái độ đó.

Nghe đồn rằng phương hướng giữa lãnh đạo nhà sản xuất và đội ngũ sáng tạo không thống nhất, thậm chí còn có chuyện phải xem xét lại từ giai đoạn lập kế hoạch.

(Nếu đúng là vậy thì... dạ dày của đạo diễn sao mà chịu nổi.)

Tôi cảm thấy vẻ mặt của Kawasegawa cũng lộ ra chút mệt mỏi. Có vẻ lần tới nên dẫn cô ấy đi uống thay vì ăn trưa thì tốt hơn.

"Này, nếu có gì chất chứa trong lòng thì hôm nào lại đi uống nhé. Cứ đến đó mà than vãn là đượ..."

Tôi định nói là "được rồi", thì cô ấy cắt ngang:

"Đi uống? Đi hả? Khi nào?"

Vẻ điềm tĩnh thường ngày của cô ấy biến đâu mất, thay vào đó là sự hăng hái chộp lấy cơ hội.

"H-Hôm nay tôi kẹt chút việc nên hơi khó, nhưng nếu chốt ngày thì tôi sẽ để trống lịch, nhé?"

Thấy tôi vội vàng kìm lại, cô ấy có vẻ xìu xuống một cách kỳ lạ:

"Vậy à... hiểu rồi. Cậu cũng có việc riêng mà ha."

"Ừ, ừm..."

Cô ấy rút lui một cách dứt khoát. Có lẽ vì chính cô ấy cũng hiểu rõ rằng nếu nói là công việc thì không thể ép buộc được.

(Cơ mà, chắc là nên để cô ấy xả hơi càng sớm càng tốt.)

Tôi mở ứng dụng lịch trên điện thoại ra kiểm tra lịch trình sắp tới. May thay, tôi tìm thấy ngay một ngày trống vào buổi chiều tối.

"Vậy thì, chiều tối mai nhé."

Tôi vừa nói vừa nhìn về phía cô ấy.

"Kawasegawa...?"

Tuy nhiên, cô ấy dường như bỏ ngoài tai lời tôi nói, đang mải mê suy nghĩ gì đó trong lúc kiểm tra lịch trình của mình.

"Cái này dời sang thứ Sáu được... cái này sang tuần sau... cái này cũng không nhất thiết phải làm hôm đó, có gì đẩy sang Chủ Nhật là được..."

"Này, nếu có gì phức tạp thì để hôm khác cũng được mà."

Vẫn như mọi khi, chẳng biết có nghe tôi nói hay không, cô ấy cứ lẩm bẩm một mình rồi thao tác liên tục trên ứng dụng lịch.

Và rồi, đột nhiên cô ấy nắm chặt tay.

"Được rồi, đi được!"

Cô ấy gật đầu mạnh một cái như thể vừa đạt được thành tựu gì đó.

Sau đó, cô ấy quay sang nhìn tôi với vẻ mặt kiên quyết:

"Cuối tuần cậu rảnh không?"

"Hả...?"

Đột ngột, cô ấy xác nhận lịch trình của tôi.

Thứ Bảy. Tôi đang đứng trước cửa soát vé cửa Tây ga Shinjuku để tìm người.

"Đến hơi sớm quá... mà thôi, kệ đi."

Kiểm tra giờ trên điện thoại, tôi thấy sớm hơn dự định tận 15 phút.

Nhưng thế này cũng tốt. Dù sao thì đối phương chắc chắn sẽ đến đúng giờ, nên mình đợi sớm một chút là vừa đẹp.

Chắc cô ấy cũng đi tuyến này. Nếu mình đứng ở chỗ dễ nhìn thấy cửa ra để đón thì...

"Đến sớm nhỉ."

"Oái!? Sao cô lại ở đây?"

Bị gọi bất ngờ từ phía sau, tôi giật mình hét toáng lên.

"Sao với trăng gì, hôm nay có hẹn mà..."

Kawasegawa Eiko nhìn tôi với vẻ mặt có chút không hài lòng. Chiếc áo blouse màu mạ non mềm mại phối cùng váy dài màu vàng làm cô ấy trông thật nổi bật.

Ở công ty cô ấy đã mặc vest rất đẹp rồi, nhưng trang phục thường ngày cũng hợp không kém.

"Không, thì đúng là vậy... nhưng hẹn 11 giờ mà."

Bây giờ mới là 10 giờ 45 phút.

"Tôi luôn có thói quen đến trước hẹn 30 phút."

"Ba-Ba mươi phút...?"

Thấy tôi há hốc mồm xác nhận lại, cô ấy làm vẻ mặt lạnh tanh như muốn nói "Có gì lạ đâu" rồi đáp trả:

"Sớm chừng đó thì lỡ có chuyện gì cũng không bị muộn. Thế thôi."

À thì, cũng đúng là vậy...

Kawasegawa Eiko, tôi biết thừa là cô rất ưu tú rồi, nhưng thế này thì cảm giác hơi khó sống đấy.

"Thế hôm nay làm gì đây? Tôi chỉ nghe bảo là đi cùng chút thôi..."

Đúng vậy, được hỏi là cuối tuần có rảnh không và tôi đã trả lời CÓ, nhưng chuyện sau đó thì tôi hoàn toàn chưa được nghe gì cả.

"Cũng không có gì... không phải việc gì to tát đâu."

"Thế á?"

Khi tôi hỏi lại, cô ấy hơi lảng tránh ánh mắt, và nói với giọng nhỏ hơn bình thường rất nhiều:

"Tôi muốn cậu đi mua sắm cùng."

"Hả, mua gì?"

"Được rồi mà! Cứ đi đi đã, làm ơn đấy!"

Đột nhiên tỏ vẻ xấu hổ, cô ấy bước đi phăm phăm, lưng thẳng tắp.

"Ơ, chờ chút đã nào!"

Bị xoay như chong chóng bởi cô gái có biểu cảm thay đổi liên tục này, tôi cũng vội vàng đuổi theo sau.

Shinjuku là nơi mà phố xá được chia tách thành hai khu Đông và Tây qua nhà ga.

Khu Đông là khu thương mại, còn khu Tây là khu văn phòng. Chia đại khái là như vậy.

Là một khu phố có lịch sử hàng chục năm với tư cách là phó đô tâm, cả hai khu vực đều đã hoàn thiện, trong khi đó phía Nam nhà ga vẫn còn mang bầu không khí của nơi còn dư địa phát triển.

Kawasegawa dẫn tôi đến một trung tâm thương mại nằm ở phía Nam đó. Đối với một kẻ luôn túng thiếu tiền bạc kể cả từ công việc trước như tôi, thì ngoài cái siêu thị gia dụng lớn nằm trong đó ra, đây là nơi tôi hoàn toàn không có duyên phận gì.

Khi thang cuốn đưa chúng tôi đến tầng tập trung các cửa hàng thương hiệu thời trang nữ, bước chân của Kawasegawa cuối cùng cũng dừng lại.

Ngoại trừ những người đi tháp tùng ra, đây là tầng lầu hầu như không có bóng dáng đàn ông. Cảm giác không thoải mái khiến tôi suýt chút nữa là chùn bước ngay từ đầu.

Kawasegawa đứng sừng sững ở vị trí bao quát cả tầng lầu, vẻ mặt như một vị tướng quân đang quan sát chiến trường.

Trông bầu không khí chẳng có vẻ gì là đang tận hưởng buổi mua sắm thoải mái cả, nhưng trước mắt thì,

"Cô có nhắm trước bộ đồ hay thương hiệu nào chưa?"

Tôi thử hỏi.

Ngay lập tức, cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh như một vị đại tướng quân, trả lời:

"Không."

Cô ấy buông một câu dứt khoát và gọn lỏn như thế.

"Hả... Nhưng mà, bộ đồ hôm nay cô đang mặc dễ thương lắm mà."

Tôi nhắc đến bộ quần áo mà mình vừa thầm khen ngợi trong lòng lúc nãy, cô ấy đáp:

"V-Vậy sao...? Nhưng cái này, toàn bộ là do nhân viên cửa hàng khuyên sao thì tôi mua vậy thôi."

"T-Toàn bộ luôn á?"

"Ừ."

"Cả giày nữa hả?"

"Từ đầu ngón chân trở đi, tất tần tật."

Nói là bất ngờ thì cũng đúng là bất ngờ thật.

Quả nhiên có kiểu người phó mặc toàn bộ cho người khác khi mua quần áo. Chuyện đó bản thân nó cũng chẳng hiếm lạ gì. Nhưng với một người làm gì cũng hoàn hảo như Kawasegawa, tôi cứ đinh ninh rằng ăng-ten thời trang của cô ấy cũng phải nhạy bén lắm, hoặc ít nhất là kiểu người sẽ tự mình tìm tòi và quyết định lấy.

(Là do không có hứng thú, hay là kết quả của việc theo đuổi tính hợp lý đến cùng nhỉ?)

Tôi cảm giác là cả hai, nhưng dù sao đi nữa, cô ấy có vẻ là "kiểu người như vậy".

"Vậy, cô có muốn gọi nhân viên cửa hàng không?"

Nghĩ rằng chuyện đương nhiên sẽ diễn biến như thế nên tôi hỏi, nào ngờ:

"Không đâu."

Tôi nhận lại một câu trả lời ngoài dự tính.

"Cậu không chọn giúp tôi sao?"

"Hả?"

"Là cậu đó. Tôi muốn cậu chọn giúp tôi những bộ đồ có vẻ hợp với tôi."

"H-Hảảảả?"

Thấy tôi trố mắt ngạc nhiên vì câu trả lời quá đỗi bất ngờ, cô ấy phản bác mạnh mẽ như thể thái độ của tôi là điều xúc phạm lắm:

"Có gì đâu mà phải ngạc nhiên dữ vậy chứ!"

"Không phải, ý tôi là, tôi làm gì có chút hiểu biết nào về quần áo phụ nữ đâu?"

Nếu quá khứ tôi từng làm trong ngành thời trang hay nhân viên bán shop quần áo thì còn đỡ, đằng này trong lý lịch của tôi chỉ toàn kiến thức về phụ tùng ô tô và game thiếu nữ thôi. Có thể nói kiến thức về phục trang gần như bằng con số không.

"T-Tại vì cậu, trông có vẻ có mắt thẩm mỹ về mấy cái đẹp hay dễ thương mà."

Nói rồi, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc một cách kỳ lạ:

"Thế nên chọn đi. Đồ hợp với tôi ấy. Tôi sẽ mua bộ đó."

Cô ấy tuyên bố một cách dứt khoát.

"H-Hả...?"

Rốt cuộc là chuyện gì đây.

Đây là một bài kiểm tra nào đó chăng? Chính cô ấy là người đã lo liệu công việc cho tôi, nên có một bài kiểm tra giữa giờ thế này cũng chẳng lạ...

Dạo trước tôi có xem một phim tài liệu nước ngoài, thấy cảnh bếp trưởng hàng đầu mời đệ tử đi ăn, rồi bất ngờ kiểm tra vị giác đột xuất, có lẽ chuyện này cũng gần giống như vậy.

"Đ-Được rồi! Tôi sẽ cố gắng để đậu bài kiểm tra này!"

"H-Hả... Kiểm tra...?"

Mặc kệ cô ấy đang có vẻ ngờ vực, tôi bắt đầu nhìn chằm chằm vào khu vực quần áo mùa hè với ánh mắt như đang săn mồi.

"T-Thế nào ạ...?"

Khoảng 30 phút sau.

Tôi dẫn cô ấy đi quanh những cửa hàng mình đã nhắm trước, rồi cho cô ấy xem những bộ đồ mà tôi cho là "chính là nó".

Sau bao nhiêu khổ tâm, những món mà tôi nghĩ "chắc là cái này" đều bị...

"...Tôi cứ tưởng cậu là người có gu lắm, xem ra tôi nhìn lầm rồi."

Cô ấy gạt bỏ một cách phũ phàng và gọn lỏn.

"Vậy thì thật... xin lỗi."

Dù có bị nói thế thì tôi cũng chưa từng chọn đồ cho con gái bao giờ nên cũng đành chịu.

Đến mấy set đồ cơ bản tôi còn chẳng rành, nghĩ là dễ mặc nên tôi đã chọn thử mấy cái áo phông có họa tiết, nhưng có vẻ mảng đó toàn bộ đều bị loại.

"Tôi ấy, mặc áo phông nhìn thảm họa lắm."

Tôi nghĩ cũng chẳng đến mức đó đâu, nhưng cái này thuộc về cảm giác của chính chủ nên tôi không rõ được.

Thế là, mấy món đồ tôi mang đến đều liên tục bị loại chỉ sau một cái liếc mắt, nhưng cuối cùng cũng có một món lọt vào mắt xanh của cô ấy.

"Cái này chắc là đỡ nhất trong số đó..."

Thứ cô ấy cầm trên tay là một chiếc áo cardigan màu hồng nhạt.

Có vẻ Kawasegawa thích những tông màu tương đối trầm, nên tôi đã chọn cái này với suy nghĩ tìm một món có thể khoác nhẹ nhàng cả khi đi làm lẫn đi chơi...

"Tôi lấy cái này."

"V-Vâng..."

Cảm giác cứ như đang đi dọn dẹp bãi chiến trường sau khi thua trận vậy, nhưng dù sao thì cô ấy cũng đã quyết định được món đồ cần mua.

(Rốt cuộc, mục đích là gì vậy nhỉ...)

Tôi cũng muốn hỏi thử, nhưng nghĩ đến việc lỡ đâu chính câu hỏi đó cũng là một bài kiểm tra thì tốt nhất là nên im lặng.

Thanh toán xong, chúng tôi bước ra khu vực ban công rộng nhô ra từ tầng 2 của trung tâm thương mại.

Vừa đúng buổi trưa nên chúng tôi quyết định ăn trưa tại một quán lộ thiên trên đường. Trong lòng tôi cũng cảnh giác sợ giá cả đắt đỏ vì đây là khu đất vàng, nhưng may là bữa trưa có giá khá phải chăng nên tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, tình huống ăn trưa cùng con gái vào ngày nghỉ thế này lại khiến một kẻ vốn chẳng có duyên với mấy chuyện đó như tôi cảm thấy căng thẳng.

(Kawasegawa đang nghĩ gì nhỉ...?)

Tôi tò mò nhìn thử, nhưng chỉ thấy "vẻ mặt bình thường" như mọi khi.

Vốn dĩ cô ấy không phải là người hay để lộ cảm xúc quá đà. Dù có đôi khi tỏ vẻ hơi bực bội, nhưng cũng không phải kiểu gào thét điên cuồng, mà luôn nằm trong phạm vi cực kỳ chừng mực.

"Sao thế, có chuyện gì à?"

Chắc do tôi nhìn chằm chằm quá nên bị chính chủ ném cho ánh mắt ngờ vực.

"A, không có gì. Xin lỗi nhé, làm cô phải bận tâm."

Sợ làm cô ấy khó chịu, tôi vội xin lỗi trước.

"Thiệt tình, không cần phải xin lỗi vì chuyện đó đâu."

"X-Xin lỗi..."

Tôi lỡ miệng xin lỗi thêm lần nữa, kết quả là bị cô ấy lườm cho một cái.

(Nhưng mà, rốt cuộc cô ấy định làm gì nhỉ, cô gái này...)

Kawasegawa Eiko, nghe đồn là Trưởng phòng của Phòng Phát triển số 2 - lực lượng chủ lực của công ty, làm việc bán sống bán chết đến mức không có ngày nghỉ.

Tôi cứ nghĩ hiếm hoi lắm mới có ngày nghỉ thì cô ấy phải nghỉ ngơi dưỡng sức, hoặc là lên kế hoạch kỹ càng rồi thực hiện nó chứ.

Vậy mà, lúc này cô ấy lại đang thảnh thơi ăn trưa trước mặt tôi như thế này.

Trang phục cũng khác với khi đến công ty, là bộ đồ thường ngày tạo cảm giác mềm mại, vẻ mặt cũng ôn hòa. Cái cảm giác lúc nào cũng căng như dây đàn thường thấy đã biến mất tăm.

Đúng vậy, nói sao nhỉ... cảm giác rất ra dáng con gái.

(Nhắc mới nhớ, lúc uống rượu cô ấy cũng say khướt luôn mà...)

Nhìn góc nghiêng thư thái của cô ấy, có vẻ Kawasegawa hiện tại đã trút bỏ được sự căng thẳng.

Tuy tôi thấy hơi ngại khi người đi cùng lại là mình, nhưng nếu cô ấy cảm thấy an lòng dù chỉ một chút thì tốt hơn hết thảy rồi.

"...Xin lỗi cậu nhé, thật sự."

Đột nhiên, Kawasegawa lên tiếng xin lỗi.

"Hả, chuyện gì?"

"Thì là, tự nhiên rủ rê cậu thế này, hiếm hoi lắm mới được ngày nghỉ, nhỡ đâu cậu thực sự có kế hoạch gì khác thì sao, tôi cứ nghĩ vậy."

Hóa ra cô ấy bận tâm chuyện đó à.

"Không cần bận tâm đâu, với lại, đằng nào tôi ở nhà cũng chỉ có một mình thôi."

Tôi nói vậy, có vẻ cô ấy đã an tâm hơn:

"Vậy thì tốt..."

Cô ấy lắc nhẹ ly cà phê latte, khẽ thở hắt ra.

"Đã bảo cậu đừng có xin lỗi rồi mà chính tôi lại xin lỗi, tùy tiện thật nhỉ."

"Đúng ha, thế nên bên cô cũng không được xin lỗi nữa nhé."

"Tôi biết rồi."

Kawasegawa gật đầu, rồi nhìn về phía nhà ga ở bên kia ban công. Shinjuku ngày nghỉ, lại còn là ban ngày, dòng người qua lại đông đúc đến choáng ngợp.

"Đông người thật đấy."

"Shinjuku mà lị. Mà, tôi cũng nhìn quen rồi."

Quê tôi ở Nara không phải là nơi đông đúc lắm, nhưng từ khi bắt đầu đi làm tôi đã sống ở vùng thủ đô nên cảnh này cũng chẳng hiếm lạ gì.

"Tôi thì không quen nổi. Hồi đại học tôi cũng ở chỗ quê lắm."

"Hả... ra là vậy."

Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng nói chuyện cá nhân kiểu này với cô ấy bao giờ.

Có chút tò mò nên tôi thử gợi chuyện.

"Kawasegawa này, hồi sinh viên cô có thích thứ gì không?"

"Hồi sinh viên?"

"Ừ, kiểu như vui chơi, thể thao, hay âm nhạc gì đó."

Tôi định chỉ nói chuyện phiếm nhẹ nhàng thôi.

Nhưng ngoài dự đoán, Kawasegawa với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nhìn thẳng về phía trước và tuyên bố:

"Tôi ấy nhé, tôi cực kỳ thích phim điện ảnh."

"Từ những tác phẩm kinh điển đến phim mới gần đây, tôi xem nhiều lắm, còn tự mình quay phim nữa cơ."

"Hả, phim điện ảnh sao..."

Làm công việc này thì chuyện có hứng thú với hình ảnh là đương nhiên, nhưng đến mức tự quay phim thì đúng là sở thích khá chuyên sâu đấy.

"Bố và chị gái tôi đều làm công việc liên quan đến mảng đó mà."

...Ra là vậy, có vẻ là thành quả của sự giáo dục anh tài từ nhỏ.

"Thế nên tôi cũng nghĩ là mình sẽ làm được, nhưng buồn thay là tôi chẳng có chút tài năng nào."

Cô ấy kể rằng mình chỉ quyết tâm làm phim trong thời sinh viên, đã làm tất cả những gì có thể. Và rồi cùng với việc tốt nghiệp, cô ấy đã hoàn toàn cắt đứt con đường đó.

"Chỉ là, vì tôi giỏi mấy việc chuẩn bị hay sắp xếp trình tự, nên giờ mới xoay xở làm việc được thế này đây."

Kawasegawa cười khổ, vẻ mặt thoáng chút cô đơn.

Tuy có cảm giác cô ấy đã từ bỏ rồi, nhưng nụ cười ấy trông như vẫn còn điều gì đó đang cháy âm ỉ bên trong.

Bởi vì tôi hiểu mà.

Khi trót yêu thích một điều gì đó, không thể từ bỏ hẳn nhưng lại buộc phải giả vờ như đã từ bỏ, con người ta sẽ có vẻ mặt như vậy.

"Tôi nghĩ... không phải như vậy đâu."

"Hả...?"

Kawasegawa quay lại.

"Thì là, Kawasegawa đang nỗ lực hết mình mà, còn đưa ra được thành quả đàng hoàng nữa..."

Dù nói là không có tài năng, nhưng cô ấy đã lách qua khe cửa hẹp để vào được vị trí phát triển game, còn trở thành trưởng nhóm khi còn rất trẻ.

Một người có thể nỗ lực đến mức đó mà lại từ bỏ thứ mình yêu thích, có lẽ cách nói này hơi sến súa trẻ con, nhưng mà...

"Thế nên, từ bỏ ngay lúc này thì có chút..."

Tôi không thể diễn tả cụ thể, nhưng cảm thấy rất...

"...Uổng lắm."

Kawasegawa thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.

"X-Xin lỗi, tự nhiên tôi nghĩ sao nói vậy..."

Tôi sợ mình lỡ lời khi đột nhiên tuôn ra một tràng như thế, nhưng...

"Cảm ơn cậu."

Cô ấy nói lời cảm ơn với giọng điệu vui vẻ.

"Nếu có một người bạn học như cậu... thì chắc nhiều chuyện đã thay đổi rồi nhỉ."

Nói rồi, Kawasegawa nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Một nụ cười mà trước đây tôi chưa từng thấy bao giờ...

Ăn trưa xong, cũng chẳng có việc gì đặc biệt để làm, chúng tôi đi về phía ga Odakyu.

"Trùng hợp ghê. Đến ga cũng gần nhau nữa."

"Tôi có nghe là cùng tuyến tàu, nhưng không ngờ lại gần thế."

Tôi ở Komae, còn cô ấy ở Noborito. Tính theo ga tàu thì chỉ cách nhau khoảng hai trạm.

"Cảm ơn vì hôm nay nhé, vui lắm."

Vừa đi bộ về phía nhà ga, cô ấy vừa nói.

"Tôi cũng vậy. Đúng là một buổi đổi gió tuyệt vời."

Theo tôi thấy thì đó không phải là lời xã giao, mà cô ấy đang nói thật lòng.

Một Kawasegawa xa vời vợi, người luôn đứng ở đẳng cấp cao hơn hẳn với tư cách là một nhà sáng tạo.

Việc khoảng cách giữa tôi và cô ấy được thu hẹp đến mức này quả là điều bất ngờ.

(Dù sao cũng đang làm cùng một công ty mà... nhỉ.)

Khác với quá khứ đã từ bỏ rất nhiều thứ, nếu là hiện tại, tôi cảm thấy mình có thể được tha thứ nếu suy nghĩ đến chuyện "biết đâu chừng".

Hôm nay là một ngày tôi có thể nuôi hy vọng như thế.

(Phải cố gắng thôi.)

Vừa đi, tôi vừa nhìn vào tay mình, siết chặt nắm đấm.

"A, ra mắt rồi này, cái này nè."

Nghe tiếng cô ấy, tôi ngẩng mặt lên.

"A..."

Cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân tôi khựng lại trong tích tắc.

"Tuyệt thật..."

Trên con đường nối từ ga JR sang ga Odakyu có một khoảng không gian quảng cáo rất lớn.

Tại đó, hình ảnh minh họa thông báo cho tựa game lớn "của công ty chúng tôi" đang được triển khai kín cả một mặt tường.

(Chắc là tranh vẽ mới. Lần đầu mình thấy hình này.)

Một cô gái đang nhìn về phía xa xăm.

Bức minh họa tươi sáng cắt ngang góc nhìn từ bên cạnh ấy.

Bố cục không một chi tiết thừa, màu sắc rực rỡ.

Đương nhiên là tôi biết tác giả.

── Akishima Shino.

Người họa sĩ lẽ ra cùng tuổi với tôi, người đã dẫn dắt tôi vào thế giới này, và đến tận bây giờ vẫn tiếp tục mê hoặc tôi bằng những tác phẩm ấy.

Khi công ty cũ phá sản, tôi đã xem buổi họp báo đó trong tuyệt vọng.

Cô ấy, người mà tôi cứ ngỡ đang ở một nơi xa xăm không thể nào với tới bên kia màn hình, nhưng mà...

"Bây giờ, mình đang làm cùng công ty với cô ấy..."

Theo chuyện tôi nghe từ Kawasegawa trước đây, mỗi tuần cô ấy đều đến công ty một lần để họp.

Tất nhiên là tôi chẳng có cơ hội chạm mặt, nhưng cảm giác khoảng cách dường như đã gần lại khiến tôi thấy vui.

Tôi mải mê ngắm bức minh họa một lúc lâu.

"Cái này, tuyệt thật đấy. Tôi lỡ nhìn đến ngẩn ngơ luôn."

Tôi chỉ vào tấm biển quảng cáo và nói.

"Đúng vậy, tôi nghĩ thành phẩm làm ra khá tốt đấy."

Quả nhiên là người trực tiếp tham gia sản xuất, cô ấy đáp lại bằng giọng điệu bình tĩnh.

"Ư-Ừm..."

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ nên đành kết thúc câu chuyện tại đó.

(Phải rồi, với mình thì là ngưỡng mộ, nhưng với cô ấy thì...)

Đó chính xác là hiện thực, là công việc mà cô ấy đang can dự vào.

Khoảng cách mà tôi tưởng đã thu hẹp được trong một ngày hôm nay, hóa ra chẳng phải vậy. Giữa công việc của hai người đang tồn tại một khoảng cách khổng lồ.

Một ngày như giấc mơ đã kết thúc bằng việc bị hiện thực tát thẳng vào mặt vào phút chót.

Và rồi, từ ngày hôm sau, chuỗi ngày thường nhật lại bắt đầu.

Kawasegawa có vẻ lại bận rộn, những tin nhắn RINE tôi gửi đại đi cũng bị phản hồi chậm hơn. Nhìn cửa sổ chat bị lấp đầy bởi mấy cái sticker nhân vật linh vật kỳ quặc, tôi bẻ cái cổ cứng đờ kêu răng rắc.

"Thôi, tao về trước đây."

17 giờ, Charaji hôm nay cũng đứng dậy đúng giờ boong.

"Anh Chủ nhiệm, còn bản kế hoạch..."

"Hửm, à, ở đây khó tập trung suy nghĩ lắm, tao tính về nhà làm. Chắc không có quy định địa điểm cụ thể đâu nhỉ?"

Nói thì nói vậy, chứ nhìn cái điệu bộ kia thì cha nội đó chắc chắn chẳng đời nào đem việc về nhà làm đâu.

"Thôi thì, chừng nào xong tôi sẽ công bố. Chừng nào xong nhé..."

Anh ta buông lại một câu thông báo nghe chẳng có chút hy vọng nào về việc hoàn thành, rồi cứ thế bỏ về.

"Tôi về trước đây. Có gì thì gửi mail nhé."

Phía bên này cũng đứng dậy đầy sảng khoái, định bước ra cửa.

"Khoan, chờ chút đã. Vụ kế hoạch sao rồi, có tiến triển gì không đấy...?"

"Hôm nay ở quán bar quen có tiệc giao lưu. Cuộc họp năm nước Nhật - Mỹ - Trung - Hàn - Đức, cậu không thấy là siêu quan trọng sao?"

"Nghe danh xưng thì có vẻ to tát đấy, nhưng rốt cuộc chỉ là đi nhậu thôi chứ gì?"

"Đi nhậu cũng có thể thay đổi thế giới được đấy chứ. Thôi, lý do là vậy đó."

Joou cũng giống như Charaji, nhanh chóng ra về.

"Mình thực hiện cải thiện nghiệp vụ đâu phải để cho họ về đúng giờ thế này đâu trời..."

Haizz, tôi buông tiếng thở dài.

"Anh Hashiba, kìa, tại hệ thống cũng mới vừa thay đổi mà."

Cô Sakurai lên tiếng an ủi tôi.

Kể cũng phải, thói quen con người đâu dễ thay đổi một sớm một chiều. Cứ kiên trì dành thời gian, chắc chắn rồi họ sẽ hiểu ra thôi.

(Giá mà bên này cũng chịu thay đổi cho thì tốt biết mấy...)

Tôi liếc nhìn về phía chỗ Takoyaki-san vừa ngồi lúc nãy.

Ông này cũng y chang, thấy việc ít đi là coi như cơ hội tốt, cứ đến giờ là cắp cặp đi về như một thói quen.

Hôm nay hình như ông ấy có ghé đâu đó, nhưng vừa quay lại lúc quá 17 giờ một chút là lập tức tót thẳng về nhà luôn.

"Anh Hashiba, anh kiểm tra bản kế hoạch giúp tôi được không?"

"A, ừ. Tất nhiên rồi."

Cũng có những người thay đổi rõ rệt như thế này đây.

Cứ thay đổi từng chút một, chắc chắn sẽ ổn thôi.

Và rồi, cuối cùng ngày cuối tuần cũng đến.

Chiều thứ Sáu, sau khi hoàn thành chỉn chu các tác vụ trong tuần vào buổi sáng, một cuộc họp nội bộ đã được tổ chức tại chiếc bàn họp ở khu vực vừa được dọn dẹp sạch sẽ.

"Sau đây, chúng ta bắt đầu cuộc họp kế hoạch lần thứ nhất."

Tất cả mọi người đều cúi chào một cách gượng gạo.

"À, cậu Hashiba này. Tôi thì, ờm, mấy kiểu họp hành thế này tôi mới tham gia lần đầu..."

"Không sao đâu ạ, lần này tạm thời tôi sẽ đóng vai trò điều phối cuộc họp."

Trưởng phòng gật đầu có vẻ nhẹ nhõm. Không, nhưng mà, ở cái tuổi của Trưởng phòng mà chưa có kinh nghiệm điều hành cuộc họp bao giờ, chẳng phải là nguy to rồi sao...?

"Lần này, chúng ta có một đề xuất sản xuất game mới. Tôi muốn chia sẻ với mọi người để cùng nhau xây dựng một bộ khung vững chắc cho dự án... Mời cô Sakurai."

Được tôi nhắc, Risu-ko có vẻ hơi căng thẳng, đáp: "Vâng".

"Không sao đâu, kế hoạch của cô thực sự rất thú vị mà. Hãy tự tin lên mà trình bày."

"V-Vâng ạ...!"

Trang đầu tiên của bản kế hoạch hiện lên trên màn hình chiếu, và Risu-ko bắt đầu phần thuyết trình.

So với lần đầu tôi xem, nội dung kế hoạch đã được sắp xếp lại, phần giải thích sử dụng hình ảnh minh họa cũng nhiều hơn, trở nên khá dễ hiểu.

(Được, tốt lắm... Bài thuyết trình đã truyền tải được nội dung rất chắc chắn.)

Những điểm bán hàng hay lợi thế sản xuất vốn khó hiểu lúc đầu, giờ cũng đã được truyền đạt rõ ràng. Thế này thì ít nhất cũng sẽ không bị đánh giá tơi tả đâu.

"Tôi xin hết ạ...!"

Kết thúc phần trình bày, Risu-ko cúi đầu chào. Có vẻ cô ấy đổ mồ hôi đầm đìa, cứ lấy khăn tay lau trán liên tục.

"Mọi người thấy... thế nào ạ?"

Cô ấy rụt rè hỏi ý kiến mọi người.

"Vậy trước tiên xin mời Chủ nhiệm, anh cho ý kiến đi."

Với tư cách là người điều phối, tôi lần lượt hỏi ý kiến từng người.

Charaji chỉ tay vào mặt mình kiểu "Tao hả?", sau đó nhăn nhó lật giở tập tài liệu.

"Tao thấy cũng thú vị đấy."

Thật bất ngờ, ngay nước đi đầu tiên hắn đã đưa ra ý kiến tích cực.

"C-Cảm ơn anh ạ...!"

"Nhưng mà cái này là kế hoạch từng nộp lên rồi bị loại phải không? Tại sao lại lôi cái thứ đó ra đây?"

"Dạ...?"

Risu-ko chuyển từ vui mừng sang cứng họng. Tôi liền đỡ lời hỏi lại.

"Cô ấy đã chỉnh sửa lại những cái cũ rồi mới nộp, như vậy không được sao?"

Charaji tặc lưỡi nhẹ một cái.

"Có thế mà mày cũng không hiểu hả? Cái thứ đã bị trả về một lần thì ngay thời điểm đó đã là phế phẩm rồi, có nhào nặn lại hay làm gì thì cũng tốn thời gian vô ích thôi."

Như để hùa theo cái giọng điệu buông xuôi đó, Joou cũng lên tiếng.

"Đúng đấy. Công ty mình đặc biệt để ý mấy vụ đó, nên giả sử có thông qua được ở bộ phận này, thì cũng đừng nên nhắc đến chuyện từng bị loại hay gì gì đó thì hơn."

Cô ta thở dài thườn thượt.

"Nhưng mà, tôi nghĩ có thông qua kế hoạch cũng vô ích thôi, phiền phức lắm nên tốt nhất đừng làm."

Một ý kiến tiêu cực, hay đúng hơn là đã bỏ cuộc ngay từ trong trứng nước.

"Ư, ưm... Tôi cũng nghĩ là, hay là thôi đi thì hơn..."

Và cuối cùng là Takoyaki-san.

"Tái sử dụng ý tưởng, như mọi người vừa nói đấy, không hợp với văn hóa công ty mình cho lắm, với lại làm lại những việc đã thành lệ rồi thì vất vả đủ đường..."

"Chuẩn luôn. Mới hôm nọ vừa đổi cách làm bảng khảo sát xong. Bị cấp trên để ý rồi sinh chuyện phiền phức là đám quản lý bọn tao đây này, đúng không?"

Ngay cả vụ cải thiện nghiệp vụ hôm trước, bầu không khí cũng như muốn nói là đừng có làm mấy chuyện thừa thãi.

Một sự im lặng khó tả bao trùm xung quanh.

"...Xin lỗi, tôi sẽ suy nghĩ lại một chút ạ."

Cô Sakurai có lẽ cũng không còn lời nào để đáp trả, đành chấp nhận kết quả là phải làm lại từ đầu.

"Mà, thế nhé, chốt vậy đi."

Charaji đứng dậy làm hiệu, Joou và Trưởng phòng cũng lần lượt đứng lên, quay trở về chỗ ngồi. Kết cục chỉ còn lại tôi và cô Sakurai đứng chôn chân tại chỗ.

Cuộc họp kế hoạch lần thứ nhất đã kết thúc như thế đó.

"Uuu, quả nhiên là kế hoạch đó không được rồi sao..."

Trên đường về sau khi rời khỏi Phòng 13, cô Sakurai vừa thở dài thườn thượt vừa mở lời với vẻ mặt u ám.

"Không có chuyện đó đâu. Chẳng phải tôi đã đảm bảo là về mặt kế hoạch nó thực sự rất thú vị rồi sao?"

"Nhưng mà..."

Có vẻ cô ấy vẫn không thể nào chấp nhận được, nãy giờ bước chân leo cầu thang cũng nặng trĩu.

"Với lại, tôi cho rằng cuộc họp kế hoạch hôm nay là một thành công đấy."

"Hả, bị phủ nhận đến thế kia mà là thành công sao?"

"Ừ, tất nhiên."

Trong cuộc họp đầu tiên này, điều tôi mong muốn có hai thứ.

Một là tất cả mọi người đều tham gia đầy đủ.

Và hai là tất cả mọi người đều đưa ra ý kiến về bản kế hoạch.

"Dù sao thì đây cũng là bộ phận trước giờ chưa từng họp hành gì mà. Chỉ việc tạo ra được một nơi để thảo luận thôi cũng đã là chuyện rất đáng mừng rồi."

Trước khi cải thiện nghiệp vụ, mọi người chỉ lãng phí thời gian qua ngày.

Vậy mà giờ đây, chỉ cần thêm vào việc suy nghĩ và thảo luận, thái độ tích cực đã thay đổi ngoạn mục.

"Ngay cả Chủ nhiệm cũng đã có lúc khen thú vị mà. Thú thật là cũng có những ý kiến tham khảo được đấy chứ?"

"Vâng... Tôi cũng biết thêm được những điều mình chưa biết."

Chuyện nội bộ công ty hay các thông lệ, rốt cuộc nếu không trải qua thì sẽ không biết được.

Chỉ riêng việc thu được những kinh nghiệm và kiến thức đó thôi cũng đã là điểm cộng cho cô ấy rồi.

"Ra là vậy... Đúng thật ha. Chuyện mọi người cùng nhau thảo luận, đây là lần đầu tiên đấy..."

Gương mặt đang cúi gầm ủ dột của cô ấy cuối cùng cũng tươi tỉnh lại đôi chút.

Quả thật, cuộc họp hôm nay thoạt nhìn có vẻ không thu được kết quả gì. Bản kế hoạch cất công đưa ra chỉ toàn nhận lại sự phủ định, chẳng có đề xuất thay thế hay bổ sung nào.

Nhưng mà, luồng gió mới đã được tạo ra. Tại một bộ phận mà suốt thời gian dài thậm chí còn chẳng bàn bạc về kế hoạch, nay đã hình thành được việc đưa ra và xem xét nó. Chỉ riêng điều đó thôi đã là bước đầu tiên vĩ đại rồi.

Từ giờ trở đi, chỉ cần kiên nhẫn đập tan từng ý kiến "KHÔNG", mài giũa bản kế hoạch rồi đường hoàng đưa ra là được.

Dù sao thì chúng ta cũng có thời gian mà.

Khác với các bộ phận phát triển khác, chúng ta có dư dả thời gian đến mức thừa thãi để chuyên tâm trau chuốt kế hoạch.

Cứ đà này mà tăng số lần họp lên, chắc chắn sẽ có những ý kiến mang tính xây dựng hơn xuất hiện. Từ đó, phát triển thành kế hoạch của riêng mình cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Tóm lại, gộp tất cả những điều đó lại thì kết luận là "Thành công".

(Đừng vội, cứ làm từ từ... rồi sẽ ổn thôi.)

Tôi nhớ lại cuộc trao đổi với Kawasegawa hôm nọ.

Những thứ mình ngưỡng mộ, đâu phải cứ muốn là chạm tới dễ dàng được.

"Thế nên là, đừng có ủ rũ quá nhé?"

Tôi nói vậy để an ủi, nhưng cô Sakurai có vẻ vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.

"Uuu, nhưng mà lòng tự trọng với sự tự tin của tôi vỡ tan tành hết rồi."

"Về chuyện đó thì xin lỗi nhé..."

Tôi cứ nghĩ cô ấy từng bị trả về cả núi kế hoạch rồi thì sẽ quen, nhưng có vẻ cô ấy cũng bị sốc kha khá, làm tôi thấy áy náy quá.

"Nhưng bắt đầu từ đây mà. Từ đây chúng ta sẽ lật ngược tình thế."

"Thật... không đó...?"

"Thật."

Dù sao thì bản thân kế hoạch cũng đã được đóng dấu là không tệ rồi. Việc còn lại là làm sao để bổ sung, lấp đầy những chỗ bị chỉ trích để họ không bắt bẻ được nữa thôi.

"Vì lẽ đó, để chuẩn bị cho tuần sau thì hôm nay..."

Tôi đang định nói "hay là mình về sớm chút đi", thì bỗng khựng lại.

Khi leo lên cầu thang tối om và đến sảnh thang máy tầng 1, tôi nhìn thấy một nhóm người của bộ phận khác đang đi từ lối vào vào trong.

Không phải là tôi đang làm chuyện gì lén lút, nhưng ở giai đoạn này tôi không muốn làm gì để các bộ phận khác nghi ngờ. Chỉ vì lý do đó thôi.

(Bộ phận nào thế nhỉ... Có vẻ không phải là đội phát triển.)

Ở Succeed Soft, những nhân viên làm việc nội bộ như đội phát triển không có quy định về trang phục, nên đa phần mọi người đi làm với trang phục thoải mái.

Trái lại, nhóm người đang tiến lại gần trước mắt tôi đây, tất cả đều mặc vest chỉnh tề. Một người đàn ông trẻ trạc tuổi tôi, ba nhân viên đi vây quanh, và một nhân viên nữ đi tháp tùng, tạo thành một đội hình như vậy.

"Nhắc mới nhớ, vụ đó sao rồi?"

"Vâng, tuy bản thân kế hoạch đã được chấp thuận, nhưng mọi người vẫn như mọi khi, ai cũng khăng khăng là đừng đụng đến bộ phận của mình. Nên tôi nghĩ ngoài cách tiến hành từ những nơi ít ảnh hưởng nhất thì không còn phương án nào khác ạ..."

Nữ nhân viên trả lời câu hỏi của người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị.

Có vẻ như người đàn ông đứng giữa là người có địa vị cao nhất trong nhóm, còn cô gái kia đóng vai trò như thư ký.

"Bọn họ nói thế hả? Đúng là hết thuốc chữa, lũ đó. Chắc bọn nó không biết là lỗi do chính bọn nó đâu nhỉ. Không nhanh chóng dọn dẹp mấy thứ như thế thì công ty sẽ thối nát mất, thật đấy."

Ha ha, hắn ta cười khẩy một tiếng đầy chế giễu, rồi nói tiếp:

"Mà, cứ nhắn là tiếp tục giám sát như vậy đi. Nếu có chuyện gì dùng được thì lấy đó làm cớ mà bóp chết không thương tiếc cho tôi."

"Tôi hiểu rồi ạ, tôi sẽ truyền đạt lại là chỉ thị của Giám đốc thường vụ."

Nữ nhân viên cúi rạp đầu.

Cả nhóm người đó chẳng thèm liếc nhìn chúng tôi lấy một cái, cứ thế bước vào thang máy và đi lên tầng cao.

"Đó là Giám đốc thường vụ...?"

Tôi nói nhỏ, cô Sakurai liền đáp:

"Đúng rồi đấy ạ, anh không biết sao?"

Cô ấy hỏi lại với vẻ hiển nhiên.

"Không, tôi không biết... Chà, trẻ thế kia cơ à."

Trông hắn ta chỉ trạc tuổi tôi, hoặc có khi còn trẻ hơn.

Tuy không biết hắn là người thế nào, nhưng qua việc hắn nói những chuyện khá nguy hiểm, và có vẻ rất lạnh lùng tàn nhẫn thì tôi đã hiểu.

(Có đấu đá gì trong nội bộ công ty chăng?)

Dù sao thì, chuyện đó chắc cũng chẳng liên quan gì đến đứa nhân viên quèn như tôi.

"Thôi, hôm nay vất vả rồi..."

Tôi đang định nói "Mai gặp lại nhé", thì tay cô Sakurai đã nắm chặt lấy gấu áo tôi.

"Ơ, cô Sakurai...?"

"Anh Hashiba, anh định cứ thế mà đi về đấy à?"

"Hả?"

"Tại vì hôm nay tôi, kế hoạch của tôi bị đập cho ra bã rồi đấy! Nỗi niềm này, phải làm sao cho hả giận chứ!"

Cô ấy hét lên, rồi giơ tấm thẻ quán nhậu ra.

"Thế nên hôm nay tôi sẽ uống cho đã đời!!"

Cô ấy tuyên bố một cách hùng hồn.

"V-Vậy thì ghé qua một chút thôi nhé?"

Tôi định rào trước là phải kiềm chế đấy nhé, thì...

"Hem chịu! Tui đã quyết là hôm nay phải uống rồi!!"

Bằng cái giọng điệu hỏng bét hoàn toàn, cô ấy tuyên bố sẽ uống tới bến luôn.

Và rồi vài tiếng đồng hồ sau.

"Ọeeeeeeeeeeeeeeeeee"

"Ổn không đấy? Nôn hết ra thì bảo tôi nhé?"

"V-Vânggg, xin lỗi anh Hashib... Ọeeeeeeeeee"

Đúng như dự đoán, cô Sakurai - người đã lao đầu vào con đường sa ngã ngay sau khi cuộc nhậu bắt đầu - đã vinh quang trở thành cư dân của nhà vệ sinh.

Vì là nhà vệ sinh nữ nên đương nhiên tôi phải đợi ở ngoài cửa.

"Dạo này diễn biến nhanh thật đấy..."

Với cái đầu hơi chếnh choáng hơi men, tôi nhìn lại những chuyện gần đây.

Công ty game bishoujo phá sản, tôi trắng tay, về quê trong tình trạng thảm hại, rồi chẳng hiểu xui rủi thế nào lại được nhận vào làm ở công ty game mà mình hằng ngưỡng mộ.

Chuyện ngon ăn cũng chẳng kéo dài, tôi bị tống vào bộ phận "ngồi chơi xơi nước", nhưng rồi cũng xoay xở vượt qua được đến tận đây.

So với cuộc đời xám xịt kia, thì bây giờ có thể nói là hạnh phúc hơn nhiều.

"Để anh đợi lâu rồi ạ..."

Cuối cùng thì cô Sakurai cũng bước ra trong bộ dạng xiêu vẹo.

"Tạm thời uống nước đi, rồi ngồi nghỉ ở đây một chút."

"Vâng ạ..."

Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh nhà vệ sinh, đợi cho cô ấy tỉnh rượu.

Vì là thứ Sáu nên hôm nay trong quán có vẻ cũng kín chỗ. Tiếng ồn ào vang lên từ khắp nơi, mọi người đang rôm rả với những câu chuyện bí mật hay những chuyện tào lao.

(Lần tới, mình cũng muốn thu thập thông tin quanh khu vực này.)

Hồi còn ở chỗ làm cũ, để nắm bắt thông tin của các hãng khác, tôi thường một mình vào các quán nhậu ở Akihabara và dỏng tai lên nghe ngóng.

Ngờ đâu lại nghe được chuyện hay. Nhờ đó mà tôi biết trước thông tin trì hoãn, giúp ích cho việc quyết định ngày phát hành của công ty mình.

Tuy nhiên, rốt cuộc thì tất cả cũng thành công cốc cả thôi...

(Nếu là bây giờ, mình đã có thể tận dụng thông tin tốt hơn hồi đó).

Nghe nói nhân viên công ty mình lẫn các công ty đối thủ đều hay nhậu ở đây. Vừa thỏa mãn sở thích, vừa kiếm chút lợi ích thực tế, thử xem sao cũng thú vị đấy chứ.

Một người đàn ông ăn mặc bụi bặm, áo polo quần jeans, định đi ngang qua chỗ chúng tôi ngồi.

"À, xin lỗi, cho tôi qua chút nhé."

"Xin lỗi, chật chội quá nhỉ."

Chúng tôi đồng loạt co chân lại. Người thanh niên kia khẽ cúi đầu rồi đi về phía khu vực hút thuốc cạnh nhà vệ sinh.

"Xin lỗi, cho xin điếu thuốc được không?"

Có vẻ như là đi xin thuốc lá.

"Nhắc mới nhớ, anh Hashiba không hút thuốc nhỉ."

"Hồi xưa anh có hút một chút. Giờ thì bỏ hẳn rồi."

Cô Sakurai vừa đáp "Hả~" thì cùng lúc đó, trong khu vực hút thuốc bắt đầu có tiếng trò chuyện.

Không ai bảo ai, chúng tôi tự động hạ thấp giọng xuống.

"Này, mày nghe chuyện đó chưa? Chuyện chỗ 'đó' ấy."

"Chỗ đó là cái gì?"

Có vẻ họ đang nói chuyện bí mật.

Dù không cố tình nghe lén, nhưng âm lượng của họ đủ lớn để lọt vào tai tôi.

"Lão Okawa bên Nhân sự nói đấy. Cái vụ sáp nhập các phòng ban từng nhắc trước đây ấy, hình như làm thật rồi."

"Thiệt hả? Bên mình có sao không ta? Kỳ trước đang lỗ chổng vó mà..."

Quả là một câu chuyện nghe mà thấm thía nỗi lòng.

(...Nhắc mới nhớ, bên mình làm gì có khái niệm lỗ lãi nhỉ).

(Vốn dĩ đâu phải bộ phận làm ra doanh thu...)

Chỉ là không được tính vào sổ sách thôi, nghĩ thế có khi lại thấy đỡ hơn. Những lúc thế này, mấy bộ phận bị áp doanh số chắc khổ sở lắm.

"Nghe đâu sẽ bắt đầu từ mấy chỗ ít ảnh hưởng trước. Mà này, mày nhớ cái vụ chỗ 'đó' cải thiện hệ thống Tổng vụ của bên mình không?"

"À nhớ rồi, cái vụ số hóa bảng khảo sát gì đó chứ gì."

"Đúng đúng. Thế là việc thuê ngoài (outsourcing) trở nên dễ dàng hơn, nên nghe đâu họ định quăng hết ra ngoài làm rồi dẹp luôn cả cái bộ phận đó."

...Hả?

Những từ ngữ trong câu chuyện đó bỗng găm vào tâm trí tôi một cách kỳ lạ.

"Ra vậy, mang tiếng là Phòng Phát triển chứ chỗ đó thì dẹp lúc nào chả được."

Tôi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Hệ thống Tổng vụ.

Số hóa bảng khảo sát.

Và từ khóa "Phát triển".

Tất cả lần lượt khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Như để thản nhiên chà đạp lên hy vọng mong manh "cầu trời không phải là mình" của tôi...

"Ừ, cái 'Phòng Xử Tử' ấy mà."

Cuối cùng, từ khóa quyết định cũng được thốt ra.

Trừ khi quanh đây có pháp trường thật, còn nếu không, thì tự nhiên nhất là họ đang ám chỉ cái tên gọi miệt thị dành cho Phòng 13.

(Ơ, ơ kìa, anh Hashiba... chuyện này là...)

Bên cạnh, cô Sakurai đang nắm chặt lấy áo tôi, giọng run rẩy yếu ớt.

Tôi không thể đáp lại lời nào, chỉ biết bàng hoàng nhẩm đi nhẩm lại những lời vừa nghe.

Sáp nhập phòng ban.

Dẹp bỏ từ những nơi ít ảnh hưởng.

Và 'Phòng Xử Tử'.

Đã khớp đến mức này rồi mà còn chối là "không phải" thì tôi cũng không mặt dày hay lạc quan tếu đến mức đó.

Thêm vào đó là vị Giám đốc thường vụ vừa lướt qua lúc nãy.

Tuy không biết nội dung cụ thể, nhưng nếu bảo là liên quan đến việc sáp nhập phòng ban thì mọi thứ khớp nhau đến mức rợn người.

"...Trước mắt, mình đi thôi."

Cô Sakurai lặng lẽ gật đầu. Câu chuyện kia vẫn còn tiếp tục, nhưng chúng tôi không nghe thêm nữa, lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi thanh toán.

Bước ra khỏi quán, cô Sakurai – lúc này đã tỉnh rượu hoàn toàn – ngước nhìn tôi với khuôn mặt như sắp khóc.

"Anh Hashiba... Phòng mình, sắp bị giải thể sao ạ...?"

Thú thật, chính tôi cũng muốn hỏi câu đó, nhưng...

"Vẫn chưa có quyết định chính thức là bên mình mà, chỉ là tin đồn thôi, nhé?"

Miệng thì nói lời trấn an, nhưng trong lòng tôi cũng ngập tràn bất an.

Nếu chuyện của hai gã kia là thật, thì việc cải thiện nghiệp vụ mà tôi đã làm hóa ra lại hoàn toàn phản tác dụng.

Tất nhiên, chuyện này có thể đã được bàn từ trước, và vụ kia chỉ là cái cớ. Nhưng dù thế nào đi nữa, đây không còn là lúc có thể thong thả ngồi chờ được.

"Nghĩa là chỉ còn cách làm ngay thôi..."

Kế hoạch mà tôi dự tính cho cả cuộc chiến dài hơi, giờ đây lại sắp phải đối mặt với thời khắc quyết định khi tâm lý còn chưa kịp chuẩn bị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!