"Vì vậy, về phương hướng sắp tới, chúng ta sẽ vừa xây dựng thương hiệu riêng cho bộ phận sản xuất, vừa kiêm luôn mảng kinh doanh mới, cụ thể là bắt tay vào thiết kế các ấn phẩm điện tử. Theo lịch trình, tuần sau chúng ta sẽ có cuộc họp với nhiều công ty xuất bản, trước mắt là..."
Đầu tuần, thường là sáng thứ Hai hoặc thứ Ba, công ty Twins sẽ tổ chức cuộc họp toàn thể để xác nhận tiến độ công việc và định hướng hoạt động.
Là Giám đốc, đương nhiên tôi có nghĩa vụ phải tham dự để nắm bắt chính xác những gì đang diễn ra trong và ngoài công ty. Trước đây, tôi chưa từng thắc mắc hay cảm thấy việc này là gánh nặng. Bởi đó đơn thuần là chuyện thường ngày.
Nhưng lúc này đây, tâm trí tôi đã bay đi một nửa.
Những đề tài thảo luận và báo cáo ngay trước mắt hầu như không lọt được vào đầu tôi.
(Lẽ ra... mình nên làm thế nào nhỉ?)
Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay.
Kể từ ngày hôm đó, liên lạc từ Kawasegawa hoàn toàn bặt vô âm tín.
Tôi vẫn cứ mãi day dứt về chuyện xảy ra tuần trước.
Rằng rốt cuộc tôi đã không thể đáp lại cô ấy một cách tử tế. Rằng tôi chẳng làm được gì ngoài việc từ chối.
Và giờ đây, tôi cứ kéo lê cái cảm giác bất lực này.
Liệu tôi có nên chủ động làm gì đó không? Hay vì cô ấy đã ngừng liên lạc, nên tốt nhất là tôi đừng làm gì thừa thãi?
Sự hoang mang cứ ngày một lún sâu.
Trong lúc đó, thời gian vẫn trôi, và phần báo cáo của nhân viên cũng đã tạm ổn.
"Cuộc họp kết thúc tại đây. Ai có vấn đề riêng cần trao đổi, vui lòng liên hệ trực tiếp với người phụ trách."
Theo lời của nhân viên điều hành, mọi người đồng loạt đứng dậy rời khỏi phòng họp. Tôi cũng nương theo dòng người, trở về chỗ ngồi của mình.
"Haizz..."
Vừa thở dài vừa ngồi phịch xuống ghế, một người đàn ông với nụ cười trên môi tiến lại gần tôi.
"Giám đốc, sắc mặt tệ lắm đấy. Dạo này nhậu nhẹt quá đà hả?"
Chuyên vụ Hayakawa ném cho tôi một lon cà phê.
Tôi nói cảm ơn rồi đón lấy.
"Tôi có uống đâu. Trái lại, khoản bia rượu tôi kiêng khem như học sinh gương mẫu đấy."
"Vậy thì chắc dính vào thứ gì đó còn độc hại hơn rượu rồi."
Cảm giác như bị nhìn thấu tâm can khiến tôi giật thót.
"Otomi đang lo đấy. 'Giám đốc đang tự kỷ kìa'. Con bé nhạy cảm mấy vụ này lắm, ông biết mà."
Tôi biết chứ. Mineyama là người luôn nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong công ty và báo cáo lại ngay. Nhờ vậy mà chúng tôi đã phòng tránh được rất nhiều rắc rối.
Đã có vài lần tôi phải đứng ra giải quyết những chuyện như thế, nhưng không ngờ có ngày chính mình lại suýt trở thành nguyên nhân.
"Xin lỗi, tôi sẽ chấn chỉnh ngay để không ảnh hưởng công việc. Thật lòng xin lỗi."
Hayakawa thở dài xen lẫn nụ cười khổ.
"Này, hay là ông đi đổi gió chút đi? Đúng lúc công việc lớn cũng vừa xong, ông cũng nên nghỉ ngơi một chút là vừa."
"Chà, cũng đúng..."
"Cứ dây dưa mãi, đến lúc cần hành động mà lại lăn ra đấy thì phiền phức lắm. Tướng thì phải ra dáng tướng, mau xốc lại tinh thần đi."
Nói rồi Hayakawa quay trở về chỗ ngồi của mình.
(Đúng là không ngóc đầu lên nổi với ông này thật.)
Cả Hayakawa và Mineyama đều luôn quan tâm đến tôi. Từ khi mở công ty, có biết bao chuyện khó khăn, nhưng được đồng đội hỗ trợ thế này, tôi thật lòng biết ơn vô cùng.
"...Đổi gió, nhỉ."
Tuy nhiên, khi được khuyên một cách nghiêm túc như vậy, tôi mới nhận ra mình có quá ít lựa chọn.
Kể từ khi bắt đầu công việc này, tôi trở thành kẻ vô vị đến cùng cực. Vì quan hệ xã giao, có người bảo "Hay chơi golf đi?", tôi cũng mua gậy nhưng rốt cuộc chỉ ra sân tập được hai lần là bỏ. Món câu cá biển cũng thế, mua đồ nghề xong thì chỉ đi được một chuyến, hứng trọn nước biển lên đầu ở bán đảo Miura rồi thôi.
Âm nhạc hay phim ảnh, từ khi sống cái cảnh chỉ chạm vào những tác phẩm nổi tiếng vì lý do công việc, tôi chẳng còn thưởng thức chúng một cách thuần túy được nữa. Nghe nói có liveshow của ai đó, tôi cũng chỉ mua đĩa Blu-ray về rồi để đó, đợi đến khi quên bẵng đi mới lôi ra xem ở nhà.
"Nội thành, âm nhạc, live, thông tin... xem nào."
Tôi gõ những từ khóa tìm kiếm hết sức tiêu cực lên mạng.
Sức mạnh của cộng đồng mạng quả là đáng gờm, chỉ với những từ khóa như vậy mà hàng loạt trang web tiện ích hiện ra ngay lập tức. Trong số đó, tôi nhấp vào thông tin các buổi biểu diễn sắp diễn ra tại trung tâm thành phố.
"Hả, lâu không xem, mấy cái live house nhỏ cũng kín chỗ hết rồi sao."
Nhờ internet mà các buổi live trực tuyến ngày càng thịnh hành, nhưng tôi cũng nghe nói nhu cầu trải nghiệm thực tế, phải đến tận nơi mới cảm nhận được, đang tăng cao.
Trong tương lai, nếu không có biến cố gì lớn, doanh thu từ các sự kiện trực tiếp thế này có lẽ sẽ trở thành nền tảng chính.
Bỏ qua tình hình thị trường, chỗ nào cũng kín chỗ. Những sự kiện có thể hứng lên là đi ngay trong ngày, ít nhất nhìn sơ qua thì không thấy.
"Quả nhiên không dễ thế đâu, a..."
Ngón tay đang lăn chuột của tôi khựng lại. Ở giữa màn hình, ngay tại mục thông tin sự kiện tổ chức hôm nay, tôi nhìn thấy một cái tên quá đỗi quen thuộc.
"Là N@NA."
Cô bạn cùng khóa, người giờ đây đã trở thành ngôi sao sở hữu hàng trăm ngàn người theo dõi trên mạng xã hội, người mà chỉ cần bước đi trên phố cũng khiến đám đông tụ tập, chính là người sẽ tổ chức một buổi mini live tại trung tâm thành phố vào hôm nay.
Thời gian bắt đầu từ chiều tối, dự kiến kéo dài khoảng một tiếng.
"Đương nhiên vé đã bán hết... A, cái này là sự kiện mở miễn phí sao."
Sân khấu được dựng ngoài trời, cô ấy được mời làm khách mời biểu diễn cho một sự kiện tại đó. Chưa biết có thể xem ở cự ly gần đến đâu, nhưng ít nhất cũng có thể tận hưởng bầu không khí của buổi biểu diễn.
"Làm sao đây... Hay là đi thử xem."
Dù đã giữ khoảng cách với thế giới giải trí, nhưng tôi vẫn muốn tận mắt chứng kiến sự thành công của người bạn cùng khóa.
Vừa tra cứu thông tin sự kiện bằng những thao tác lóng ngóng, tôi cảm thấy tâm trạng mình phấn chấn lên một chút.
◇
Buổi mini live tại Akihabara đã kết thúc trong sự thành công rực rỡ.
Vì chỉ là sự kiện quảng bá cho game mới nên cô ấy chỉ hát hai bài, nhưng có cả phần giao lưu MC với nhân viên và những câu chuyện hậu trường, tạo nên một sự kiện rất vui vẻ.
"Cảm ơn mọi người nhiều lắm~! Tuy chỉ có chút xíu thôi nhưng được hát mình vui lắm!"
N@NA vừa nói vừa vẫy tay, lập tức nhận lại tiếng hò reo và tràng pháo tay nồng nhiệt từ đám đông khán giả khổng lồ. Sự nổi tiếng không còn gì phải nghi ngờ.
"Giỏi thật đấy, Nanako..."
Tôi buột miệng lẩm bẩm.
Thỉnh thoảng nghe những lời đồn đại, tôi biết cô ấy đã trở nên nổi tiếng khủng khiếp, nhưng khi tận mắt chứng kiến phản ứng thực tế thế này, trong lòng trào dâng một nỗi xúc động sâu sắc.
Thực tế là hội trường chật ních người, dù nghe rõ tiếng hát nhưng tôi chỉ có thể nhìn thấy dáng người cô ấy nhỏ xíu như đầu ngón tay út.
(Nhưng mà, được thấy cậu ấy nỗ lực như vậy là tốt rồi.)
Vẫn như ngày xưa, không, khả năng ca hát và biểu diễn còn vượt trội hơn hẳn. Cô ấy đã trở thành một ngôi sao cả trên danh nghĩa lẫn thực tế.
Sự kiện kết thúc, loa phát thanh vang lên thông báo giải tán đám đông. Nếu cứ nán lại đây quá lâu sẽ gây ra nhiều phiền phức.
Sự vất vả của những sự kiện kiểu này, tôi là người hiểu rõ hơn ai hết. Phải nhanh chóng rút lui để không làm tăng gánh nặng cho nhân viên.
Tôi lách qua bên hông hội trường, nương theo dòng người hướng ra đường lớn.
Trên đường đi, khi ngang qua chiếc lều nơi nhân viên đang túc trực...
"Ủa? Không lẽ là... Tiền bối đó hả?"
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc đầy hoài niệm vang lên.
(Gọi là Tiền bối, không lẽ là...!)
Người gọi tôi như thế, tôi chỉ có thể nghĩ đến một người duy nhất. Tôi bất giác quay về hướng giọng nói.
Mái tóc hơi vểnh ra ngoài, khuôn mặt dễ thương cùng đôi mắt to tròn. Cô gái ấy vẫn chẳng thay đổi gì so với 6 năm trước, đang nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc.
Takenaka Rio. Cô hậu bối cực kỳ xuất sắc và năng động đang đứng đó.
"A! Lâu rồi không..."
Ngay khoảnh khắc tôi định cất lời chào "Lâu rồi không gặp",
"Á á á á á!!"
Hai vai tôi bị tóm chặt, rồi bị lắc mạnh tới tấp trước sau.
"Lâuuu quá không gặp anh!! Anh chẳng liên lạc gì sất làm em lo muốn chết!! Em đã định chủ động liên lạc luôn rồi đấy, nhưng nghĩ anh cũng đang điều hành công ty, mà cái thân Takenaka này cũng thừa hiểu làm giám đốc khổ thế nào, nên cứ mong là tình cờ gặp được nhau thì hay biết mấy, ai dè gặp thật nè!! À mà, giờ anh có chút thời gian không??"
"A, ờ thì, hôm nay anh cũng không có việc gì đặc biệt."
"May quá đi mất! Nè, à mà! Tất nhiên là có cả anh Kogure ở đây nữa, em sẽ lo liệu thời gian và địa điểm nên mình nói chuyện chút đi!! Em có siêu siêu nhiều chuyện muốn nói với anh luôn á!!"
"Hả, Kogure, không lẽ..."
Nói là làm, Takenaka lập tức gọi điện thoại.
"A, vất vả rồi ạ. Cảm ơn anh vì hôm nay nhé! À chuyện là, em có chút việc cần họp bàn thêm với nghệ sĩ sau sự kiện, vâng, một tiếng là OK ạ, đúng rồi, địa điểm ở chỗ này, vâng, cảm ơn anh nhiều~!"
Giải quyết xong xuôi trong một nốt nhạc, cô bé quay sang tôi nở một nụ cười tươi rói toàn diện.
"Haha, hahahaha..."
Dù là 6 năm hay bao nhiêu năm trôi qua đi nữa, có vẻ như tôi vẫn luôn bị cô bé này áp đảo.
◇
"Kyouya~!! Cảm ơn cậu nhiều lắm nha, vì đã đến!!"
Vừa mới gặp mặt, tay tôi đã bị Nanako nắm chặt và lắc lên lắc xuống nhiệt tình.
"À, ừ, thật ra cũng tình cờ thôi... Tớ cũng vui lắm."
Sự tiếp xúc thân mật và chủ động này khiến tôi có chút bối rối.
Gặp lại Nanako sau một thời gian dài, không biết diễn tả sao cho đúng, nhưng ấn tượng là cô ấy đã lột xác và trở nên rất "ăn hình". Xinh đẹp và lộng lẫy hơn là điều chắc chắn, nhưng tôi cảm giác cô ấy cũng ý thức rất rõ việc mình là người của công chúng.
"Phải cảm ơn bé Takenaka đó~! Nhờ em ấy tinh mắt nhìn ra cậu!"
"Chuyện, mặt tiền bối thì dù lẫn trong cả triệu người em cũng nhận ra ngay!"
Takenaka ưỡn ngực tự hào. Từ phong thái ngây thơ hồn nhiên thời sinh viên, cô bé cũng đã chuyển mình sang nét trưởng thành hơn một chút. Tuy nhiên, cái tông giọng tràn trề năng lượng thì chẳng thay đổi tẹo nào.
"Em chuẩn bị được chỗ thế này, chu đáo thật đấy."
Nơi Takenaka sắp xếp là một quán cà phê kín đáo, cách Akihabara khoảng 15 phút đi taxi.
Chỗ ngồi là phòng riêng hoàn toàn, được thiết kế để bảo đảm sự riêng tư, có lẽ nơi này được tạo ra để phục vụ cho những cuộc gặp gỡ kiểu này.
"Trước đây từng có vụ tụ tập đông quá làm cảnh sát phải tới, nên từ đó tụi tớ phải chọn địa điểm kỹ càng hơn~"
"Ra vậy, giờ phải cẩn trọng đến mức đó rồi ha..."
Thời đại học, từ lúc bắt đầu nổi lên nhờ mấy video "hát thử", Nanako đã là người nổi tiếng trong trường. Nhưng hồi đó cô ấy chưa lộ mặt, chỉ dừng ở mức nghe giọng thì người ta ngoái nhìn thôi.
Giờ thì không chỉ lộ mặt, cô ấy còn xuất hiện trên truyền hình toàn quốc và các kênh livestream đình đám. Nếu rủ nhau ra quán ăn gia đình như ngày xưa, chuyện lên báo mạng là điều hoàn toàn có thể xảy ra chứ chẳng đùa.
Trở thành người nổi tiếng là chuyện đáng mừng, nhưng chắc cô ấy cũng cảm thấy gò bó lắm.
"Cậu hát hay lắm. So với cái thời còn xấu hổ khi hát trước đám đông, đúng là không thể tưởng tượng nổi."
Nghe tôi thành thật nhận xét,
"Cảm ơn nha~! Mà trời ơi, chuyện từ đời nào rồi chứ~"
Nanako vừa vui mừng vừa ngượng ngùng nhớ lại quá khứ.
"Hồi đó dữ dội thật ha. Trước khi đăng video tớ toàn phải hỏi ý kiến Kyouya suốt~"
"Tớ nhớ rõ lắm, dỗ dành cậu mệt phết đấy."
"Ahaha, nhờ ơn cậu mà giờ tớ hết run khi lên sân khấu rồi!"
Nanako cười tươi, kể về việc mình đã khắc phục được tính hay xấu hổ.
(Quả thật, khoảng thời gian đó đã trở thành quá khứ rồi.)
Khoác lên mình sự tự tin và những thành tựu thực tế, tôi cảm nhận được cô ấy của hiện tại đã thực sự trở nên mạnh mẽ.
Trên sân khấu, từ phong thái đi đứng, cách dẫn chuyện, và tất nhiên là cả giọng hát, mọi thứ ở cô ấy đều toát lên vẻ đường hoàng đĩnh đạc.
Dù tôi có dính dáng một chút ở bước khởi đầu, nhưng hầu hết những gì có được đều do chính tay cô ấy giành lấy.
"Nhắc mới nhớ, sao Takenaka lại ở đó thế?"
Nhìn việc cô bé liên lạc ngay được với quản lý của Nanako và ở trong lều nhân viên, chắc chắn là có liên quan gì đó đến sự kiện lúc nãy.
"Ủa, Kyouya chưa nghe Takenaka kể hả?"
"Ừ, tớ chỉ đoán là em ấy làm ở công ty nào đó liên quan đến sự kiện thôi."
Về phần Takenaka, tôi hoàn toàn mù tịt chuyện của cô bé sau khi vào làm ở công ty của bố.
"A, ra là vậy~. Thế thì em phải chào hỏi đàng hoàng mới được~!"
Takenaka nói vậy, rồi cùng Nanako bên cạnh nở nụ cười tinh quái.
"Tại hạ hiện là người như thế này ạ."
"A, cảm ơn em đã long trọng..."
Với điệu bộ trịnh trọng một cách kỳ lạ, cô bé đưa danh thiếp cho tôi.
Khi lướt mắt qua tên công ty và chức vụ,
"Công ty Cổ phần TransActive, Giám đốc đại diện... Hả!?"
Trên tấm danh thiếp ghi rõ chức vụ y hệt tôi: Giám đốc.
"Đúng rồi đó! Tiền bối, Takenaka này cũng lên làm Giám đốc rồi nha!"
"Nè nè! Cậu thấy ghê chưa? Là cái cô nàng Takenaka đó đấy nhé!"
"K-Không, mấy đứa nói nghe nhẹ tênh vậy hả!"
Tuy đã rời xa ngành giải trí, nhưng trên cương vị giám đốc, tôi vẫn nắm bắt thông tin về những doanh nghiệp nổi tiếng trong lĩnh vực này.
Và TransActive chính là một trong những cái tên đình đám đó. Một công ty chuyên hỗ trợ các nhà sáng tạo nước ngoài và thực hiện bản địa hóa chất lượng cao, đang thu hút sự chú ý cả trong và ngoài ngành.
"Hồi mới vào công ty của bố được chừng hai năm, em cũng chỉ ngoan ngoãn phụ trách việc công ty thôi, nhưng cảm giác nhiêu đó vẫn chưa đã..."
Thế là cô nàng đàm phán trực tiếp với Giám đốc – tức bố mình, thành lập công ty mới và đến nay đã là năm thứ tư.
"Vậy ra, giờ em hoàn toàn chỉ làm công việc điều hành?"
"Vâng! Nói là vậy chứ từ sản xuất đến nhân sự em cân tất, tóm lại là kiểu thợ đụng, đụng đâu làm đó ấy mà!"
"Kyouya à, bé Takenaka giỏi lắm đó nha~! Mà, anh từng làm việc chung với em ấy rồi nên chắc chắn là biết rõ ha!"
Quả thật về điểm đó thì tôi có sự tin tưởng tuyệt đối.
"Làm gì có chứ! Em vẫn còn non và xanh lắm... À, Tiền bối, nếu bên anh có nhân sự nào tốt muốn giới thiệu thì nhớ ới em một tiếng nha!"
"Ừ, nếu có dịp thì anh sẽ nhắn."
Khác biệt về ngành nghề là một chuyện, nhưng có vẻ tiêu chuẩn nhân sự bên đó cũng cao ngất ngưởng.
Rồi câu chuyện quay trở lại chủ đề sự kiện.
"Lần này, bên em nhờ chị Nanako hát bài chủ đề cho phiên bản tiếng Nhật của tựa game sắp phát hành, thế là quyết định tổ chức sự kiện luôn~! Tiền bối, anh bận rộn thế mà vẫn đến, em cảm ơn nhiều lắm ạ!"
"Đâu có, Takenaka đã nhờ thì sao mà từ chối được chứ!"
Nhìn họ vui vẻ nói chuyện trước mắt, cảm giác cứ nhẹ nhàng như thể đang nhờ hát nhạc cho một tựa game indie hay đồng nhân nào đó vậy.
Thế nhưng, tựa game mà Takenaka nhắc đến e rằng là một tác phẩm quy mô toàn cầu, và việc Nanako nhận hát bài chủ đề chắc chắn đi kèm với một khoản tiền khổng lồ đang được luân chuyển.
"Nhưng mà nè, em..."
Bất chợt, Nanako đổi giọng.
"Thỉnh thoảng em lại nghĩ. Cái cảm giác mọi người cùng nhau xúm lại làm một điều gì đó như hồi sinh viên, em muốn được thử lại như thế một lần nữa."
Cô ấy vừa dùng ống hút khuấy lách cách những viên đá trong ly nước, vừa nói với giọng điệu thoáng chút cô đơn.
Tim tôi nhói lên một chút.
Tôi biết Nanako từng vui vẻ thế nào khi tham gia vào các kế hoạch đó. Và chính trên nền tảng ấy, bởi quyết định của tôi, mà cái gọi là "mọi người cùng nhau" đã thay đổi.
"Chuyện đó... xin lỗi nhé, anh lại là người cắt ngang dòng chảy đó."
"Không không, đâu có! Vì chuyện đó cũng đâu phải là xấu, với lại quan trọng nhất đó là con đường Kyouya đã chọn mà!"
Nanako nói vậy, cố gắng để tôi không phải bận lòng, nhưng...
"Takenaka này thì có một chút không phục nha! Vì em vẫn luôn nghĩ Tiền bối là người có khả năng sáng tạo cực đỉnh mà lị!"
Ngay bên cạnh, Takenaka có vẻ vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
Trường hợp của cô ấy, vì đã từng có thời gian làm việc chung với tôi, nên có lẽ cô ấy có những suy nghĩ riêng.
"Ha ha, giờ chắc chỉ còn mỗi Takenaka là nói vậy thôi."
Thực ra không phải thế, nhưng tôi quyết định không nhắc đến tên Kawasegawa.
"Vậy sao! Thế thì, nếu Tiền bối có hứng thú trở lại, nhất định phải qua công ty em nhé! Chỉ cần hồ sơ gửi đến là em duyệt tuyển dụng ngay tắp lự!"
Cảm giác như vừa chứng kiến quyền lực của một vụ "con ông cháu cha" đi cửa sau vậy...
Sau đó hai người họ tiếp tục bàn về các kế hoạch và sự kiện sắp tới, nhưng đúng một tiếng đồng hồ, cuộc trò chuyện vui vẻ kết thúc. Cùng với câu chào xã giao quen thuộc "bữa nào đi uống nhé", chúng tôi giải tán.
"Vậy nha, có gì cứ nhắn RINE hoặc DM cho em!"
Nhận thông tin liên lạc từ hai người họ, tôi đi bộ ra ga gần nhất. Một khoảng thời gian cứ ngỡ như đang ở trong mơ.
(Thế giới của người này khác thế giới người kia, có lẽ chính là như thế này đây.)
Ba người đứng ở chỗ đó ban nãy, không nghi ngờ gì nữa, chính là những đồng đội năm xưa.
Nhưng tôi đã đổi hướng, còn các cô ấy cứ thế lao thẳng về phía trước. Cộng thêm sáu năm thời gian, khoảng cách đã bị nới rộng đến mức không thể nào lấp đầy.
Dù có những lúc nhớ lại chuyện xưa với nỗi hoài niệm như ban nãy, nhưng việc biến nó thành hiện thực, e rằng là điều bất khả thi.
Ngay cả lời mời của Takenaka, tôi đã đến cái tuổi đủ để hiểu rằng đó chỉ là lời xã giao mà thôi.
Tôi đã trăn trở mãi về chuyện của Kawasegawa, nhưng dường như cuối cùng cũng đưa ra được kết luận.
(Liên lạc cái gì chứ, đừng làm mấy chuyện ngu ngốc nữa.)
Không được phép xen vào chuyện của một thế giới khác. Kẻ có tư cách chặn đứng một dòng chảy, chỉ có thể là kẻ mang trong mình sự giác ngộ để tạo ra một dòng chảy khác.
Ít nhất, tôi không nghĩ mình có được thứ đó.
◇
Ngày hôm sau cuộc gặp gỡ bất ngờ, chẳng còn thời gian để đắm chìm trong dư âm, tôi đã bắt tay vào công việc lớn tiếp theo.
"Người bên xuất bản hả?"
"Đúng thế. Trong cuộc họp cũng nói rồi còn gì? Là khai thác mảng kinh doanh mới, nhân viên kinh doanh đã mang về một kèo rất chắc chắn đấy."
Tại Twins, để có thể thực hiện các công việc thiết kế (design work) không chỉ thuê ngoài mà còn tự sản xuất (in-house), chúng tôi đã lập ra bộ phận chế tác và thuê nhiều designer. Tuy nhiên, biên độ dao động giữa lúc có việc và lúc không việc rất lớn. Để hướng tới một hệ thống vận hành ổn định, vấn đề cấp thiết trước mắt là phải tạo ra những dự án đều đặn, dễ kiểm soát.
Sau khi bộ phận kinh doanh và bộ phận chế tác trao đổi kỹ lưỡng, chúng tôi nhận ra bộ phận chế tác đang mong muốn những công việc có ý nghĩa, nơi tên tuổi cá nhân được lưu lại dưới dạng credit. Thấy vậy, một nhân viên kinh doanh vốn xuất thân từ nhà xuất bản đã đề xuất: hay là thử nhận việc thiết kế bìa sách xem sao.
Mọi chuyện tiến triển thuận lợi. Sau khi bộ phận kinh doanh mang hồ sơ năng lực đi chào hàng, một nhà xuất bản đang muốn dùng designer thuê ngoài mới đã phản hồi, và hôm nay là buổi gặp mặt.
Bản thân chuyện đó là một điều rất tốt, nhưng mà...
"Bộ phận xuất bản của Succeed, sao..."
Cái tên công ty đó khiến tôi có chút lấn cấn.
"Thôi nào, tôi hiểu ông có những suy nghĩ phức tạp. Nhưng đây đâu phải bộ phận liên quan trực tiếp, với lại, đây là công việc mà."
"Tôi biết rồi, không sao đâu."
"Được, vậy đi thôi."
Nghe nói đại diện bên đối tác đã đợi sẵn trong phòng họp.
Hồi tôi còn làm thêm, Succeed chỉ có bộ phận sản xuất game. Nhưng sau khi chuyển trụ sở về Tokyo và anh Matsudaira lên làm đại diện, họ đã thành lập bộ phận xuất bản, và nghe đồn mảng truyện tranh của họ giờ đang lên như diều gặp gió.
Mặt khác, lại có thông tin rằng họ không mấy mặn mà với việc khai thác thứ cấp các I.P (tài sản trí tuệ) của chính công ty – tức là game – điều mà ban đầu mọi người đều dự đoán.
Có lẽ là vì nó liên quan đến phát triển game.
Nghĩ đến đó, những điểm bất hợp lý cứ lởn vởn trong đầu tôi.
(Hôm nay là chuyện công việc, không liên quan gì cả.)
Tôi tự nhủ lại một lần nữa rồi mở cửa phòng họp.
Phía Succeed có hai người tham dự. Một nhân viên kinh doanh mặc vest, và một người nữa ăn mặc hơi bụi bặm, có lẽ là phụ trách chế tác thực tế.
Sau khi chào hỏi nhân viên kinh doanh, tôi quay sang người ăn mặc thoải mái kia.
"Tôi là Miyamoto, Trưởng ban biên tập bộ phận xuất bản Succeed. Hân hạnh được gặp mặt."
"Tôi là Hashiba. Cảm ơn các anh đã cất công đến đây."
Trao đổi danh thiếp xong, tôi quan sát gương mặt đối phương.
(Trưởng ban biên tập... tức là người chịu trách nhiệm hiện trường nhỉ.)
Tuổi tác có lẽ nhỉnh hơn tôi một chút, hoặc cũng tầm tầm nhau. Mái tóc màu nâu sữa, khoác áo jacket, không thắt cà vạt – đúng chất dân làm xuất bản.
Tuy nhiên, ngoại trừ cái khí chất trông hơi "nghệ sĩ" ra, thì quả thực tôi cũng cảm nhận được một luồng hào quang kiểu "người làm được việc" toát ra từ anh ta.
"Không để các anh đợi lâu, chúng tôi xin chân thành cảm ơn quý công ty đã đồng ý hợp tác với mảng xuất bản của chúng tôi. Đây là..."
Tôi vừa đọc tài liệu trên tay vừa lắng nghe đối phương giải thích.
Ngành xuất bản chịu ảnh hưởng cực lớn từ các ông lớn, điều này ai cũng thấy. Không chỉ là việc tận dụng hiệu quả các I.P trong quá khứ, mà cả bí quyết làm sách lẫn mạng lưới phân phối xuất bản đều là những rào cản mà người mới gia nhập khó lòng xây dựng được ngay.
Khoảng hai năm nữa, khi sách điện tử và webcomic bùng nổ, cán cân quyền lực này sẽ thay đổi đôi chút. Nhưng ở giai đoạn này, trật tự cũ vẫn là thứ nắm quyền chi phối.
(Trong bối cảnh đó mà vẫn nỗ lực được thế này, Succeed giỏi thật.)
Họ vừa lôi kéo biên tập viên từ các công ty lớn, vừa hăng hái đào tạo lớp kế cận bài bản. Vài năm đầu sau khi thành lập tình hình khá gay go, nhưng từ đó các tác giả dần trưởng thành, và gần đây họ đã có những tác phẩm gốc (original) trở thành hit.
Đối đầu với những nhà xuất bản lớn nắm trong tay các I.P khổng lồ, sự nổi tiếng này là điều họ có thể đường hoàng vỗ ngực tự hào.
"Tăng trưởng ấn tượng thật. Giữa bao nhiêu đối thủ cạnh tranh mà làm được thế này là quá tuyệt vời."
Khi tôi thành thật khen ngợi những con số đó,
"Vâng, đại diện Matsudaira của chúng tôi đã dồn rất nhiều tâm huyết vào mảng này..."
Cái tên Matsudaira khiến má tôi giật nhẹ một cái.
Bên cạnh việc mở rộng kinh doanh, những lựa chọn của họ cũng chứa đựng nhiều bí ẩn.
Không biết có thể hỏi đến đâu, nhưng tôi muốn dò la một chút về kiếp nạn của bộ phận phát triển mà Kawasegawa từng kể.
"Tôi có một chút thắc mắc."
"Vâng, chuyện gì vậy ạ?"
"Về những tác phẩm game mà quý công ty từng sản xuất trong quá khứ, các anh không có dự định triển khai sách hay ấn phẩm ăn theo sao?"
Nói một cách nghiêm túc thì chuyện này ít liên quan đến nội dung công việc của bên tôi, nhưng theo dòng câu chuyện hiện tại thì hỏi chắc cũng không sao.
"Thú thật là phản ứng của cấp trên không tốt lắm. Dù là I.P của công ty, chúng tôi cũng muốn tận dụng lắm chứ."
Quả nhiên, nó bị chặn lại ở đó. Đã xác định được rằng đây là ý chí của cấp trên chứ không phải phán đoán tại hiện trường của bộ phận xuất bản. Nghĩ rằng hỏi thêm nữa sẽ là can thiệp quá sâu, tôi định kết thúc câu chuyện bằng câu "Ra là vậy sao", thì...
"Thực ra là..."
Thật đáng ngạc nhiên, chính anh Miyamoto lại là người mở lời:
"Bộ phận phát triển của chúng tôi dự kiến sẽ đóng cửa trong thời gian tới."
Chuyện đóng cửa đó, anh ta đã tiết lộ cho tôi.
"Chuyện đó... quả là một vấn đề lớn nhỉ."
"Xin lỗi, thông cáo báo chí sẽ được tung ra sau, nên mong anh giữ bí mật giúp cho."
Vì đã ký thỏa thuận bảo mật nên chuyện đó không thành vấn đề, nhưng không ngờ đã đến giai đoạn thông báo cho đối tác rồi sao.
(Nội bộ coi như đã quyết xong xuôi rồi còn gì.)
Kawasegawa đang nghĩ gì nhỉ?
Tôi không thể không nghĩ đến chuyện đó.
"Nói ra thì giống vạch áo cho người xem lưng, nhưng riêng về mảng phát triển game, tôi cũng chẳng hiểu thượng tầng công ty đang nghĩ cái gì nữa."
Có vẻ anh Miyamoto cũng có điều không phục, anh ta nói tiếp:
"Trưởng bộ phận hiện tại hình như cũng sẽ chuyển sang ngành khác. Có vẻ như cô ấy đã hoàn toàn từ bỏ rồi..."
Khoảnh khắc câu nói đó được thốt ra.
"Hả, Kawasegawa á?"
Tôi buột miệng kêu lên.
"Ơ, a-anh biết cô Kawasegawa bên tôi sao...?"
Anh Miyamoto nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.
Bên cạnh, Hayakawa đang lườm tôi với ánh mắt như muốn hét lên "Thằng ngu này!".
"À, không, ừm, tôi và cô Kawasegawa vốn là bạn đồng niên thời đại học."
Tôi cuống quýt bồi thêm một câu giải thích.
Anh Miyamoto gật đầu "Ra là vậy", rồi nói:
"Nếu anh đã biết thì chắc anh cũng hiểu rõ, cô ấy thực sự rất xuất sắc."
"...Vâng."
Đến mức người khác bộ phận cũng biết tiếng, chứng tỏ cô ấy làm việc rất được việc. Nếu vậy thì tôi càng lo lắng hơn về kiếp nạn của bộ phận phát triển.
Khiến người ta phải đặt câu hỏi liệu có tư thù cá nhân gì không.
"Nếu tình hình công ty cho phép, chúng tôi cũng đã bàn chuyện muốn nhận cô ấy về bên xuất bản... nhưng có vẻ ý chí của đương sự rất kiên quyết. À, xin lỗi. Tôi lại nói chuyện thừa thãi rồi."
Anh Miyamoto nói "Quay lại chủ đề chính nào", và câu chuyện về bộ phận phát triển kết thúc ở đó.
Sau đó là những trao đổi về nội dung công việc cụ thể và khối lượng đặt hàng hàng tháng, nên tôi giao lại cho người của bộ phận chế tác.
Tôi vừa đọc tài liệu, vừa suy nghĩ về chuỗi thông tin ban nãy.
(Kawasegawa, tại sao chứ...)
Nếu Succeed có chủ trương xóa bỏ bộ phận phát triển, thì việc rời đi là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, nếu vậy thì bình thường người ta sẽ nghĩ đến việc chuyển sang công ty khác cùng ngành, đằng này lại rời bỏ luôn cả nghề chế tác, chắc chắn phải có lý do gì đó ghê gớm lắm.
Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng những không giải tỏa được thắc mắc, mà hạt giống của sự lo âu trong tôi lại càng lớn thêm.
◇
"Ông biến thành trẻ con từ bao giờ thế hả?"
Cuộc họp kết thúc, ngay sau khi tiễn nhóm anh Miyamoto về, tôi bị Hayakawa "sạc" cho một trận ngay tại phòng họp.
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi."
Không có lấy một lý do nào để biện hộ, tôi chỉ biết cúi đầu tạ lỗi. Cậu ấy nhìn tôi như thế rồi thở dài thườn thượt:
"Kiểu đó, người ta sẽ nghĩ ông đang hẹn hò với cô ta, hoặc là người yêu cũ đấy."
Quả thật với cách phản ứng ban nãy, bị nghĩ như vậy cũng chẳng trách được.
"Kawasegawa không phải là đối tượng kiểu đó đâu."
"Dù vậy, cảm giác cũng không phải bạn bè bình thường đúng không?"
Điều đó thì tôi không thể phủ nhận.
"Tóm lại, dự án lần này không phải cái ông mang về, mà là thứ nhân viên của chúng ta khao khát và tự thân vận động để hiện thực hóa. Lợi nhuận nhiều ít không quan trọng. Có thể nói đây là bước đầu tiên để công ty này lột xác từ Twins của tôi và ông, trở thành một doanh nghiệp dịch vụ đàng hoàng. Ông hiểu mà, đúng không?"
"Vậy mà tôi, với tư cách là Giám đốc, lại có hành động thừa thãi. Nếu lỡ làm hỏng chuyện thì sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn."
Hayakawa nhìn tôi với ánh mắt "Biết vậy là tốt".
"Lát nữa nhớ xin lỗi nhân viên kinh doanh đi nhé. Chắc cậu ấy đang thắc mắc không hiểu vị Giám đốc đáng tin cậy của mình bị làm sao đấy."
Cuối cùng, Hayakawa cười khổ một cái rồi bước ra khỏi phòng họp.
Việc chuyện của Kawasegawa bất ngờ trồi lên mặt nước đã khiến tôi hoàn toàn mất bình tĩnh. Về điểm này, tôi thực sự phải kiểm điểm sâu sắc.
Tuy nhiên, gác chuyện đó sang một bên, nội dung câu chuyện mới là thứ khiến tôi không thể nhắm mắt làm ngơ.
"Phải hỏi thử... người nào nắm rõ tình hình xem sao."
Tôi rời phòng họp, bước ra ban công bên ngoài văn phòng. Ở đây sẽ không ai nghe thấy cuộc trò chuyện.
Tôi nhắn tin RINE cho Kuroda. Cậu ta bảo bây giờ có thể nghe máy, nên tôi gọi ngay lập tức.
"Xin lỗi nhé, gọi cho ông vào giờ này."
Đầu tiên, tôi xin lỗi vì liên lạc đột ngột.
"Không sao đâu. Chắc là chuyện về Kawasegawa hả?"
Cứ như thể có khả năng tiên tri, cậu ta đoán trúng phóc điều tôi muốn hỏi.
"Ừ. Tôi nghe được tin không hay lắm."
"Chắc vậy rồi. Chỗ tôi cũng nhận được thông tin từ nhân viên cũ bên đó. Thế nên tôi đoán chắc Hashiba cũng biết, y như rằng."
Tôi cảm thấy trời đất như tối sầm lại trước mắt. Kawasegawa sẽ rời khỏi thế giới sáng tạo. Một người nhiệt huyết và tài năng đến thế kia mà.
"Hiện tại, tôi cũng chỉ nắm được sự thật đó thôi. Nếu biết thêm gì tôi sẽ báo."
"Cảm ơn ông, xin lỗi đã làm phiền."
Tôi cảm ơn rồi ngắt máy.
Gió lạnh thổi không ngớt ngoài ban công tầng 5. Nếu là mọi khi, gọi điện xong tôi sẽ vừa run cầm cập vừa chui ngay vào trong, nhưng riêng hôm nay, mãi mà tôi không thể quay vào được.
Tôi đang suy nghĩ. Biết chuyện này rồi, tôi nên hành động thế nào đây?
"Giờ này mà tôi còn xen vào thì..."
Với tư cách là một người đi làm, xét theo lẽ thường trong xã hội thì đó là câu trả lời chính xác. Tôi đã nghe chuyện của cô ấy, và hơn hết, tôi đã từng từ chối lời nhờ vả hợp tác của cô ấy.
Nhưng, trong lòng tôi cũng tự hỏi liệu cứ thế này mà đứng nhìn mọi chuyện diễn ra thì có ổn không. Khác với tôi, cô ấy là người đã bước đi trên con đường sáng tạo tác phẩm, liệu tôi có nên giữ cô ấy lại?
Tôi tự hỏi tự trả lời không biết bao nhiêu lần. Câu hỏi này, vốn dĩ cũng là điều từng được đặt ra cho chính tôi. Và đối với quyết định của tôi, mọi người đã tôn trọng nó.
Vậy thì, chẳng phải Kawasegawa cũng như thế sao?
"............Ít nhất cũng phải nói chuyện một lần."
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể chọn phương án không làm gì cả. Tôi sẽ gửi tin nhắn qua RINE, nếu có phản hồi thì sẽ thử gọi điện thoại.
『Tớ có chút chuyện muốn nói, cậu dành cho tớ chút thời gian được không?』
Tôi gửi đi một tin nhắn ngắn gọn.
Kawasegawa vốn là kiểu người check RINE khá nhanh. Cô ấy sử dụng smartphone thành thạo đến mức khó mà tin được đây là cô gái từng mù tịt về điện thoại di động và phải nhờ tôi kiểm tra tin nhắn ngày xưa.
Tuy nhiên, tin nhắn mãi không thấy hiện trạng thái "Đã xem".
"Chắc là bận lắm..."
Giả sử cô ấy nghỉ việc để chuyển sang ngành khác, hẳn cũng cần chuẩn bị nhiều thứ. Nghĩ rằng lát nữa cô ấy sẽ trả lời thôi, tôi đút smartphone vào túi, rời khỏi bầu trời mùa đông lạnh lẽo để bước vào văn phòng ấm áp hơi điều hòa.
Thế nhưng, cả ngày hôm đó lẫn ngày hôm sau, tin nhắn gửi cho Kawasegawa vẫn trong trạng thái chưa đọc.
◇
Ba ngày sau, tôi có mặt tại nhà ga Shinjuku.
Bình thường, tôi chỉ đi qua Shinjuku để chuyển từ tuyến Yamanote sang tuyến Chuo qua đường nội bộ nhà ga. Nhưng riêng hôm nay, tôi qua cửa soát vé và đi bộ từ cửa Tây về phía khu văn phòng.
Tôi cầm smartphone trên tay, xác nhận bản đồ khu Nishi-Shinjuku.
"Tòa nhà Mimura Fudosan Nishi-Shinjuku... A, đây rồi."
Ngay gần một bệnh viện đại học lớn, có vài tòa nhà văn phòng do một công ty bất động sản danh tiếng xây dựng. Điểm đến của tôi nằm ở nhiều tầng trong một tòa nhà thuộc số đó.
"Succeed nằm ở chỗ này sao."
Nơi làm thêm cũ của tôi đã chuyển từ Osaka đến đây, đặt trụ sở mới ngay gần trung tâm của phó đô tâm.
Các công ty game thường không có xu hướng tập trung đặc biệt vào khu vực này. Ví dụ, nếu là phát triển game galgame thì thường ở Akihabara, studio sản xuất anime thì dọc tuyến Seibu, nhà xuất bản thì ở Otowa hay Hitotsubashi.
Thế nên, việc trụ sở chính đặt ở Nishi-Shinjuku bản thân nó không có gì lạ, nhưng việc thuê văn phòng trong tòa nhà nơi các doanh nghiệp hàng đầu san sát nhau thế này, hẳn là phải có một sự quyết tâm lớn lắm.
"Matsudaira-san, ông ấy thực sự định vứt bỏ mảng game sao?"
Đứng trước tòa nhà sừng sững uy nghiêm, tôi chợt nghĩ vu vơ.
Tôi nhớ hồi trước khi tra cứu giá thuê nhà quanh khu vực này, con số đó lớn đến mức tôi thậm chí không dám cân nhắc. Nếu không có triển vọng doanh thu chắc chắn, đây không phải là nơi người ta nghĩ đến chuyện thuê văn phòng.
Nhưng mà, hôm nay tôi đến đây không phải để chứng kiến tương lai của Succeed.
"Liệu có gặp được không, Kawasegawa..."
Tôi mở smartphone, bật khung chat RINE với cô ấy.
Đã ba ngày trôi qua, tin nhắn tôi gửi vẫn chưa được đọc, thậm chí hai cuộc gọi đi cũng không có người bắt máy.
Thấy vậy, tôi thử liên lạc với công ty để xin lịch hẹn nhưng bị từ chối thẳng thừng với lý do không nhận gặp gỡ người ngoài. Người trực điện thoại cũng bảo rằng họ không được nghe giải thích lý do.
Vì thế, như một biện pháp cuối cùng, tôi đã trực tiếp đến đây để gặp cô ấy.
"Sẩy chân một cái là thành kẻ bám đuôi ngay."
Nghĩ lại thì tôi toàn làm những chuyện ích kỷ. Tôi đã từ chối lời thỉnh cầu tha thiết của cô ấy, sau đó cũng chẳng liên lạc tử tế, vậy mà vừa nghe tin cô ấy nghỉ việc thì lại bám riết lấy đòi gặp, đòi nói chuyện như thế này.
Một bản thể khác trong đầu tôi cứ liên tục bảo hãy dừng mấy trò khốn nạn này lại đi. Nhưng tôi không thể nào dừng lại được.
(Cái gì đã khiến mình làm đến mức này chứ?)
Tôi không rõ lý do thực sự. Có thể tôi đang chồng chéo hình ảnh của cô ấy lên hình bóng của chính tôi - kẻ đã đổi hướng khi đi được nửa đường; hoặc cũng có thể tôi thực sự thấy tiếc cho một người tài năng xuất chúng mà tôi từng chứng kiến ở ngay bên cạnh. Cái nào cũng có thể là đáp án đúng, nhưng nếu chỉ chọn một, cảm giác lại không hoàn toàn chính xác.
Điều duy nhất tôi có thể khẳng định là: tôi không thể cứ thế khoanh tay đứng nhìn cô ấy nghỉ việc.
"Thật tình, mình bị cái quái gì vậy không biết."
Đứng giữa những cơn gió lốc tòa nhà thổi mạnh, tôi tự nguyền rủa bản thân.
Rõ ràng tôi đã chọn con đường khác với sáng tạo và đã cố gắng hết mình ở đó, vậy mà chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cuộc sống thường ngày cũng đủ khiến tôi phơi bày cái bộ dạng thảm hại này.
Nếu từ bỏ thì mọi chuyện sẽ êm đẹp, vậy mà tôi lại chẳng hiểu nổi chính mình. Tôi hiểu rõ vì sao Hayakawa lại thấy tôi thật thảm hại.
"Kawasegawa..."
Cô ấy vẫn luôn là một sự tồn tại mạnh mẽ. Nhưng rồi tôi cũng biết được. Rằng thực ra cô ấy luôn ôm ấp những yếu đuối trong lòng, và trước bức tường lớn mang tên sáng tạo, cô ấy đã trăn trở xem nên tiến hay nên lùi.
Vì vậy, về mặt lý trí, tôi hiểu việc cô ấy đang trăn trở lúc này. Tôi hiểu chứ.
Nhưng mà.
"A."
Gió ngừng thổi. Ngay khi tôi ngẩng mặt lên...
"......!"
Tôi chạm mặt Kawasegawa Eiko, người đang khoác chiếc áo khoác màu đỏ sẫm, rảo bước định rời đi.
Nhìn thấy mặt tôi, thấy dáng vẻ của tôi, cô ấy dừng bước với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Xin lỗi, Kawasegawa, tớ muốn nói chuyện bằng mọi giá nên mới đến đây."
Cô ấy không trả lời. Vẫn giữ nguyên vẻ kinh ngạc, cô ấy nghe những lời tôi nói, nhưng rồi:
"Không có gì để nói cả. Vậy nhé."
Cô ấy định cứ thế rảo bước bỏ đi.
"Tớ nghe nói cậu định nghỉ việc."
Tôi nói với theo bóng lưng ấy, và cô ấy khựng lại.
"Uổng lắm. Nếu là Kawasegawa thì chắc chắn sẽ làm ra được những sản phẩm tốt, nghỉ thì uổng..."
Tôi đang định nói tiếp thì:
"Tại sao cậu có thể nói những lời đó?"
Lời của chính cô ấy đã cắt ngang tôi.
"Tôi đã quyết định kết thúc, đã suy nghĩ rất nhiều mới đi đến kết quả này, tại sao một người không biết cái gì như cậu lại có thể thốt ra những lời đó?"
"Tại sao ư, thì..."
Đúng là tôi không biết rõ về cô ấy trong thời gian qua. Nhưng tôi nghĩ mình hiểu Kawasegawa Eiko là người như thế nào.
"Thì là, vì tài năng của Kawasegawa mà bỏ phí thì..."
"Mấy thứ đó... nếu có thật thì tôi đã chẳng nghỉ việc, chẳng bỏ công ty, chẳng bỏ làm game rồi."
Cô ấy thở hắt ra một hơi như thể nén chặt tiếng thở dài.
"Hashiba... cậu có biết tôi đã làm công việc thế nào không?"
"Thế nào là sao, cậu làm game mà đúng không? Với tư cách là Director, Producer."
Kawasegawa trừng mắt nhìn thẳng vào mặt tôi.
"Mấy cái đó, lên wiki hay gì đó tra 5 giây là ra chứ gì. Game đầu tiên tôi đưa vào cơ chế gì, game thứ hai cải tiến thế nào, game thứ ba phát triển thêm ra sao, thể loại là gì, hệ thống thế nào, cốt truyện ra sao, cậu biết được cái gì chứ?"
"Cái đó..."
Tôi cứng họng, không thể cãi lại.
Tôi có mua game cô ấy làm. Nhưng đúng là tôi chưa hề chơi thử.
Chính vì thế, dẫu có bị trách mắng rằng tôi không có tư cách để nói về tài năng hay khuyên đừng nghỉ việc, tôi cũng đành chịu.
"Đừng có nói những lời đó khi còn chưa biết rõ những gì tôi đã làm."
"............"
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh đã lác đác có người tụ tập. Giữa chốn công cộng mà đột nhiên lại cãi nhau, có lẽ họ tưởng là một cặp đôi đang giận dỗi.
"Về đi."
Kawasegawa nói nhỏ, rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi không thể cất lời gọi với theo tấm lưng nhỏ bé ấy, cũng không thể chạy đến giữ cô ấy lại, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.
◇
Từ xưa đến nay, tôi chỉ được mỗi cái tiếng là có khả năng hành động.
Cứ làm trước rồi tính sau, thất bại sẽ thành bài học, chẳng có gì là vô ích cả. Tôi đã tin như vậy, tin đó là sở trường của mình mà sống đến tận bây giờ.
Nhưng việc tôi làm hôm nay, rõ ràng là điều không nên làm. Không hiểu được nỗi buồn và quyết tâm của Kawasegawa, tôi chỉ ích kỷ ném cảm xúc của mình vào cô ấy rồi kết thúc. Không, nhớ lại phản ứng của cô ấy sau đó, thì không thể nói là "chỉ" được.
"Phải rồi, Kawasegawa nói đúng."
Không có gì trong tay mà đột nhiên xông đến thao thao bất tuyệt thì làm sao lay chuyển được trái tim cô ấy.
Đã gắn bó với việc sáng tạo đến thế, vậy mà tôi lại quên mất điều cơ bản nhất trong những điều cơ bản.
Rằng tất cả đều nằm trong tác phẩm.
"Chắc chắn phải có gì đó, nhất định là có."
Có điều gì đó lấn cấn trong lời nói của Kawasegawa.
Cô ấy nhận ra ngay lập tức việc tôi chưa chơi game. Nhưng làm thế nào mà cô ấy có thể khẳng định điều đó chỉ từ chút thông tin ít ỏi ấy?
Có thể chẳng có lý do sâu xa nào cả. Nhưng nếu như có lý do ở đó thì sao?
Nếu như tôi đã chơi, và nếu như có những lời tôi nên nói vào lúc đó?
Cho đến khi hiểu ra điều đó, thì suy sụp lúc này vẫn còn quá sớm.
"Thử xem nào."
Tôi cẩn thận bóc lớp màng bọc của hộp đĩa.
Tôi đút băng game vào chiếc máy cầm tay của Jintendo rồi bật nguồn. Do kinh phí phát triển bị cắt giảm dần, những năm gần đây Succeed chỉ làm game cho máy cầm tay.
Sau khi logo doanh nghiệp Succeed hiện lên, màn hình tiêu đề xuất hiện.
Hít một hơi, tôi dùng bút cảm ứng chạm vào biểu tượng.
Đây là tựa game đầu tiên Kawasegawa đảm nhận vai trò chỉ đạo và sản xuất. Thể loại là ADV, đúng chất game trên máy cầm tay, với hệ thống click vào các vật thể trên màn hình để giải đố.
Cấu trúc đơn giản nhưng game được cài cắm những yếu tố khéo léo khắp nơi để người chơi không bị nhàm chán. Những câu đố đầu tiên được thiết kế để giải dễ dàng, nhưng đến câu đố thứ hai, thứ ba, nếu giữ định kiến cũ thì sẽ khó mà giải được. Cách thiết kế khiến người chơi không thể chơi theo quán tính này rất dễ chịu.
Không, chẳng cần phải dùng những lời phê bình kiểu đó, đơn giản là tựa game này...
"Hay thật...!"
Đánh giá trên mạng cũng đa phần là tích cực, tuy số lượng bán ra không quá nhiều nhưng cũng đủ để tái bản vài lần, và bản giới hạn đợt đầu thậm chí còn bị đội giá lên cao.
"Cái này là Kawasegawa làm sao."
Vốn dĩ, cô ấy là người hầu như chẳng biết gì về game. Xuất phát điểm là một người mù tịt công nghệ, chắc chắn cô ấy đã phải học từ cách hình thành game, cơ chế, cho đến xu hướng tương lai, rồi mới tạo ra nó một cách tỉ mỉ.
"Quả nhiên là cậu giỏi lắm... Uổng phí quá, Kawasegawa à."
Ban đầu, tôi hứng thú vì đây là thứ Kawasegawa làm ra. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, tiền đề đó đã trở thành thứ yếu. Từ đoạn giữa đến cuối game, tâm trạng tôi chuyển sang tò mò thuần túy, muốn biết diễn biến tiếp theo của trò chơi.
Chơi một mạch hết khoảng 12 tiếng. Tôi hầu như không đi đường vòng, nên nếu chơi kỹ lưỡng thì chắc chắn sẽ còn tận hưởng được nhiều thời gian hơn nữa.
"Thế này mà chưa đến 3 ngàn yên sao."
So với giá thị trường hiện nay thì có lẽ cũng chẳng hiếm. Nhưng tôi cảm thấy ngạc nhiên và vui sướng khi được giải trí đến mức này với cái giá đó.
Chắc hẳn những người chơi đã mua và viết những bài đánh giá khen ngợi hết lời cũng có cùng tâm trạng như tôi.
Phần kết của tựa game được trau chuốt đến tận cùng, đoạn End Roll lại rất giản dị so với phần chính. Tôi nghĩ sự cân bằng này cũng rất ra dáng Kawasegawa.
Tên của đội ngũ đồ họa và lập trình trôi qua, cuối cùng tên của Kawasegawa hiện lên với tư cách Chỉ đạo và Sản xuất. Cảm ơn vì một tựa game hay, tôi khẽ cúi đầu trước dòng chữ đang trôi đó thì...
"Hửm...?"
Tôi cảm thấy có gì đó bất thường.
"Ơ, cái này là..."
Ngay sau khi tên cô ấy trôi qua.
Ở phần Special Thanks nơi tên vài người được hiển thị, ngay cuối cùng.
Cố tình để trống một dòng, vài ký tự tiếng Anh được ghi ở đó.
Nếu chỉ có vậy, có lẽ tôi đã bỏ qua. Hoặc nếu đây là một tác phẩm tôi tình cờ mua chơi mà không có chút duyên nợ nào, tôi cũng sẽ lướt qua.
Nhưng, tác phẩm này là game do con người tên Kawasegawa Eiko chủ trì thực hiện, và do đó nó cũng gián tiếp liên kết với tôi.
Vì vậy...
"Không thể nào... Ơ... Trùng hợp thôi, nhỉ?"
Ban đầu tôi đã bán tín bán nghi nói vậy, nhưng rồi...
"Không, trùng hợp... thế quái nào được."
Cùng với cảm giác tê dại nơi sâu thẳm trong đầu, điều đó chuyển thành sự tin chắc, và rồi:
"Cái gì vậy chứ... Kawasegawa, cậu..."
Những dòng chữ trước mắt, dù tôi có cố nhìn thế nào đi nữa, cũng nhòe đi, mờ dần, khiến tôi chẳng thể nào đọc nổi nữa.
Bàn tay siết chặt chiếc tay cầm đau âm ỉ, không sao chịu nổi.
Quả nhiên, chỉ có mình tôi là chẳng hay biết gì cả.
◇
Nhờ một bộ phim hoạt hình chiếu rạp đại thành công mà ở Nishi-Shinjuku xuất hiện một địa điểm nổi tiếng mới. Đó là cây cầu đi bộ với kết cấu nhiều nhánh nối liền nhau.
Phía Tây là tòa nhà đặc trưng của một công ty bảo hiểm nhân thọ, phía Đông là các lò luyện thi và phố nhậu, còn bên dưới cây cầu là đại lộ Yasukuni thênh thang với dòng xe cộ tấp nập. Đây là một trong những nơi hiếm hoi tại Tokyo mà dòng người qua lại chẳng bao giờ ngớt.
Tôi biết cô ấy luôn đi qua đây để đến nhà ga. Dù đi đường hầm dưới lòng đất sẽ tiện hơn, nhưng vì thầm thích khung cảnh nhìn từ nơi này nên cô ấy vẫn thường xuyên chọn lối đi ấy.
Vì thế, tôi biết rằng nếu kiên trì phục kích ở đây...
"...Cuối cùng cũng tới."
Kiểu gì cũng sẽ có lúc gặp được Kawasegawa.
"Cậu đợi à? Ở đây sao?"
Cô ấy cất tiếng hỏi, giọng điệu nghe như thể cạn lời.
"Từ hôm kia đến giờ là ba ngày liên tiếp rồi. Tôi sợ đứng trước cửa công ty sẽ làm phiền cậu."
Tôi quyết tâm chuyển sang hành động để thực hiện sự bao đồng lần cuối cùng này. Để có thể nói chuyện đàng hoàng hơn, chúng tôi cần thay đổi địa điểm.
Thế nhưng cô ấy chỉ khẽ thở dài.
"Cũng vậy cả thôi, dù là ở đâu. Vậy nhé."
Tiếng giày cao gót vang lên cộp cộp, cô ấy lướt nhanh qua người tôi.
Như thể đã đoán trước được phản ứng đó, ngay khoảnh khắc cô ấy đi ngang qua, tôi khẽ khàng buông một câu.
"『Toybox Mystery』."
Bước chân cô ấy khựng lại.
Đó là tựa đề con game tôi vừa chơi hôm nọ, tác phẩm đã khắc ghi cái tên Kawasegawa Eiko vào tâm trí của một bộ phận game thủ cuồng nhiệt.
Tôi và cô ấy, cả hai gần như quay lại cùng một lúc.
Kawasegawa có vẻ hơi ngạc nhiên. Bởi đó chính là tựa game mà hôm trước cô ấy vừa nhắc tới, kèm theo thái độ kiểu "đằng nào thì cậu cũng có chơi đâu".
Biết rõ điều đó, tôi vẫn tiếp lời:
"Câu đố đầu tiên. Cơ chế dùng bút cảm ứng xoay ổ khóa để mở. Thao tác đòi hỏi sự chính xác cao đến bất ngờ, cảm giác tay rất đã. Câu đố thứ hai. Màu sắc của chiếc kẹp sách trong cuốn vở. Nếu sớm nhận ra quy luật thì sẽ giải được rất mượt mà. Tôi không nhận ra ngay nên mất khá nhiều thời gian."
Kawasegawa lộ rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.
"Hashiba..."
Cô ấy gọi tên tôi với giọng điệu như không thể tin nổi.
"Và câu đố thứ ba. Cũng có ổ khóa giống câu đầu tiên, nhưng thực ra lỗ khóa chẳng liên quan gì cả, phải thổi vào mic thì khóa mới mở. Cái này, cơ chế thú vị lắm."
"Cốt truyện cũng rất tuyệt. Cách triển khai câu chuyện từ một gia đình nhỏ mở rộng ra vấn đề của cả thế giới mà không bị giáo điều, đúng là phong cách của một người được đào tạo bài bản về kịch bản như cậu."
Chắc chắn trong mắt người ngoài, trông tôi lúc này chẳng khác nào một gã Otaku đang bắn liên thanh. Nhưng ngay khi nhiệt huyết vẫn chưa nguội lạnh, tôi đã say sưa kể lại trải nghiệm hoàn thành game tuyệt vời ấy cho chính người tạo ra nó. Không nịnh nọt, chẳng khách sáo, đó là những cảm nhận trung thực nhất.
"Cậu đã làm ra một sản phẩm chỉn chu đến thế, vậy mà tôi chưa hề chạm vào đã vội vàng thuyết phục Kawasegawa, thật sự xin lỗi cậu. Tôi đúng là thằng ngốc. Tôi đã chẳng suy nghĩ gì cả."
Bị giận là đáng đời. Dù có được khen ngợi, nhưng nếu lời khen đó sáo rỗng hoặc trật lất thì cảm xúc nhận lại có khi còn tiêu cực hơn.
Vì vậy, dù hành động này có quá muộn màng, tôi vẫn muốn truyền tải những cảm nhận này một cách tử tế nhất.
Và rồi...
"Dù tôi mới chỉ chơi được một game, nhưng sau khi đi đến tận True End, tôi xin nói lại lần nữa. Tôi muốn thấy tác phẩm tiếp theo của Kawasegawa. Vì tôi muốn được chơi những thứ cậu tạo ra, nên là..."
Tôi nuốt nước bọt, dõng dạc nói:
"Nên là, đừng nghỉ việc nhé. Đây là lời thỉnh cầu từ 『AND K.H』."
"A..."
Kawasegawa buột miệng thốt lên.
Trong những tựa game cô ấy làm, luôn có một chuỗi ký tự cố định được ghi trong phần End Roll. Đó là thông tin từ các trang tin tức game và diễn đàn, nhưng về ý nghĩa của nó thì chưa một nhà bình luận hay game thủ nào đoán trúng.
Bởi vì, những chữ cái viết tắt sau chữ AND đó là...
"K.H, Kyouya Hashiba. Ý nghĩa là vậy phải không...?"
Chuỗi ký tự này được hiển thị ở một vị trí rõ ràng là bất thường, nhưng lại cho thấy tầm quan trọng của nó.
Cũng có thể chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc là một người khác có cùng tên viết tắt, hay một lý do nào đó chẳng liên quan, nhưng tôi không thể nghĩ khác được rằng nó đang ám chỉ tôi.
Kawasegawa nghe những lời tôi nói với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng rồi...
"Gì chứ, cậu đúng là... chỉ biết nghĩ những điều tiện cho mình thôi!"
Đột nhiên, cô ấy cao giọng giận dữ với những lời lẽ sắc bén.
"Tên viết tắt là K.H? Người như thế thì thiếu gì chứ. Vậy mà cậu dám cả tin đó là tên mình cơ đấy. Cậu nghĩ chúng ta không gặp nhau bao nhiêu năm rồi hả? Thế mà lại ảo tưởng rằng tôi còn vương vấn nên đưa tên cậu vào ư... Gớm ghiếc vừa thôi!"
"A, ơ, vậy là, tôi nhầm... hả?"
Bị cô ấy dồn ép dữ dội quá, tôi hoảng hốt tưởng mình nhầm thật, nhưng mà...
"Nh... Nhầm..."
Nhìn kỹ mặt Kawasegawa, tôi nhận ra mình không hề nhầm.
Bởi vì rõ ràng cô ấy đang xù lông lên, mặt đỏ bừng, vừa nói vừa thở hổn hển.
"Nhầm... đâu mà nhầm."
Cô ấy ngoảnh mặt sang hướng khác, cái điệu bộ hờn dỗi ấy vẫn y hệt Kawasegawa Eiko của sáu năm về trước.
◇
Đứng giữa đường thế này cũng hơi ngại ánh mắt người qua lại, nên chúng tôi quyết định di chuyển để nói chuyện.
Nơi Kawasegawa dẫn đến là một cửa hàng hamburger thuộc chuỗi thương hiệu lớn. Tôi cũng từng ghé qua quán này vài lần trên đường về sau khi đi gặp khách hàng ở các doanh nghiệp gần đây.
Tầm giờ chiều tối thế này, tôi đã chuẩn bị tinh thần là quán sẽ đông, nhưng có lẽ do may mắn mà quán khá vắng, còn nhiều chỗ trống.
"Tầm này thì chắc nói nhỏ cũng không sao đâu nhỉ."
Nói chuyện nội bộ ngay sát công ty thì cũng hơi e ngại. Chúng tôi chọn một chỗ ngồi trong góc, nơi kín đáo nhất có thể.
Sau khi hút một ngụm trà Oolong, Kawasegawa thay đổi thái độ, trở về vẻ điềm tĩnh khác hẳn ban nãy.
"Hashiba biết được đến đâu rồi?"
Tôi kể lại tất cả những gì mình biết. Thông tin nghe được từ Kuroda, chuyện từ chị Miyamoto bên ban biên tập, chuyện bộ phận phát triển của Succeed Soft đang đứng bên bờ vực giải thể, và cả ý định nghỉ việc của chính Kawasegawa mà tôi đã nghe được từ nhiều nguồn khác nhau.
Kawasegawa im lặng lắng nghe câu chuyện của tôi.
"Không ngờ mấy chuyện này lại lan truyền chính xác thế, chẳng bị tam sao thất bản gì cả. Đến khi thành người trong cuộc tôi mới biết đấy."
Cô ấy gật đầu nói, như thể chuyện của ai khác.
"Vậy nghĩa là, những chuyện vừa rồi..."
"Ừ, không sai đâu. Bộ phận phát triển sắp giải thể, và tôi cũng định nghỉ việc. Cả hai đều là thông tin chính xác."
Những thông tin tôi không mong muốn nhất lại đều là sự thật.
"Cậu từng nói là phải đưa ra được một bản kế hoạch trong cơ hội cuối cùng này đúng không?"
Tôi gật đầu. Đó chính là khởi nguồn của tất cả mọi chuyện.
"Ban đầu tôi cũng nghĩ là phải cố sống cố chết đưa ra một kế hoạch thật tốt để còn có cơ hội lần sau. Tôi đã nghĩ đủ mọi cách, nhưng rốt cuộc chẳng ra kết quả gì, và khi lâm vào bế tắc, tôi đã nghĩ đến cậu."
Hình ảnh tên viết tắt của tôi nhòe đi trong nước mắt hiện lên trong tâm trí.
"Tôi ấy mà, tôi đã từng ngưỡng mộ cậu. Suốt từ hồi sinh viên."
"Từ hồi đó sao...?"
Cô ấy gật đầu "Ừ", rồi lại cầm cốc trà Oolong lên.
"Thời sinh viên, tôi chỉ mải miết theo đuổi kỹ năng và kiến thức. Vì tôi nghĩ chỉ cần mài giũa những thứ đó, chắc chắn tôi sẽ trở thành người đứng đầu. Dù ai nói gì tôi cũng chẳng định nghe, và tôi đã thực sự nghĩ rằng mình có thể làm được một mình."
Cô ấy ngước mắt nhìn lên trần nhà như đang hồi tưởng, rồi nhìn về phía tôi.
"Rồi cậu xuất hiện. Ban đầu cậu chẳng biết gì về hình ảnh, tôi còn tự hỏi sao cậu lại vào đây, đúng là một kẻ nửa vời. Nhưng càng nói chuyện, tôi càng cảm nhận được trong cậu có một thứ nhiệt lượng mà tôi không có, một thứ rất khó để sở hữu. Những ý tưởng và hành động cậu đưa ra đều đi trước tôi vài bước. Tiếp theo cậu sẽ làm gì, cậu đang nghĩ gì... Lần đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu kỳ vọng vào cái tương lai mà trước giờ tôi chỉ nghĩ đến một cách mơ hồ. Tôi đã rất mong chờ xem Hashiba Kyouya sẽ làm gì tiếp theo. Vậy mà──"
Cô ấy từ từ nhắm mắt lại và cúi đầu.
"Khi cậu rời bỏ thế giới giải trí, tôi đã rất sốc. Tôi tự hỏi mình phải nhìn vào đâu để bước tiếp đây, cảm giác như con đường phía trước đã biến mất vậy."
Cuối thời đại học, cô ấy không nói gì với tôi cả. Cũng không hề trách móc. Cô ấy chỉ nói "Đó là quyết định của cậu mà", và tôi cứ ngỡ đó là tất cả.
Nhưng hóa ra không phải vậy. Đến tận bây giờ tôi mới biết được điều này.
"Chẳng hiểu duyên cớ gì, khi bắt đầu làm công việc phát triển game, trong đầu tôi lúc nào cũng tham khảo ý kiến cậu. Hashiba sẽ làm thế này chăng, cái này chắc cậu ấy không duyệt đâu. Vì thế, tôi cứ để lại tên viết tắt của cậu trong End Roll suốt. Có lẽ đó là minh chứng cho việc tôi vẫn đang mong chờ vào tương lai."
Kawasegawa thở hắt ra một hơi dài và cười khổ. Giọng điệu tuy nặng nề, nhưng vẻ mặt cô ấy lại thoáng chút nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
"Nhưng rốt cuộc, có lẽ tôi không nhìn về tương lai mà chỉ đang chấp niệm với quá khứ thôi. Có lẽ tôi chỉ đang tìm kiếm giấc mơ lấp lánh của thời sinh viên."
Nụ cười chua chát trên gương mặt cô ấy là thứ tôi chưa từng thấy ở thời đi học.
"Xin lỗi nhé, tôi còn làm phiền đến tận công ty cậu. Nhưng chuyện đó cũng kết thúc tại đây thôi."
Khắc ghi câu chuyện của cô ấy vào lòng, một mặt tôi lại đang suy nghĩ về công ty của chính mình.
Nếu quyết định làm điều này, nó sẽ trực tiếp gây phiền toái cho công ty. Xét về lập trường, đây là chuyện cần phải tránh. Tôi biết rõ điều đó.
Nhưng đã đến tận đây rồi mà còn quay lưng bỏ đi thì thật quá vô lý.
"Này, Kawasegawa."
Cô ấy ngẩng mặt lên nhìn tôi.
Một gương mặt không chút gay gắt, trông hệt như một đứa trẻ.
"Sau đây, tôi sẽ nói những lời rất ích kỷ. Nếu cậu nghĩ 'giờ này còn nói cái gì nữa' thì cứ nói thẳng với tôi."
Tôi nói một lèo dứt khoát, Kawasegawa khẽ gật đầu.
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Hãy để tôi tham gia vào bản kế hoạch của cậu."
Đôi mắt cô ấy mở to hết cỡ.
"Tôi đã do dự mãi. Rằng giờ này tôi còn làm được gì chứ. Tôi đã rẽ sang con đường khác, kiến thức và kinh nghiệm đều bỏ dở giữa chừng, nhiệt huyết cũng chẳng còn. Nhưng mà..."
Tôi nhớ lại tựa game mà Kawasegawa Eiko đã làm. Đã lâu lắm rồi, trái tim tôi mới rung động trước một thứ do người khác tạo ra. Tôi đã bị lay động.
"Game cậu làm, tôi thấy rất thú vị. Tôi cũng nảy ra suy nghĩ 'chỗ này làm thế này thì hơn'. Xem đến đoạn kết, lòng tôi nóng lên. Nhiệt lượng... đã quay trở lại."
Vì thế, tôi đã quyết định trước khi đến đây. Nếu có thể nói chuyện với Kawasegawa, và nếu có cơ hội để nói ra những lời này.
"Cùng làm đi, Kawasegawa."
Trong đôi mắt Kawasegawa, khoảnh khắc ấy, dường như có thứ gì đó nhòe đi.
"Tôi nghĩ khả năng thành công là cực kỳ thấp đấy... Cậu có chắc không?"
Tôi gật đầu.
"──Cảm ơn cậu."
Kawasegawa nhắm mắt lại. Cô ấy cứ thế gật đầu liên tục trong im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, khi đã bình ổn lại cảm xúc, cô ấy mở to mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Tôi muốn nhờ cậu hai việc. Một là như tôi đã nói lúc trước, tham gia với tư cách là người truyền lửa (Motivator). Hãy tiếp thêm sức mạnh để vực dậy tinh thần cho bọn tôi, những người đang cảm thấy bế tắc. Và việc thứ hai. Chính vì là cậu của hiện tại nên tôi mới muốn nhờ việc này..."
Là gì đây? Một tôi đã rời xa ngành công nghiệp này thì có thể làm được gì?
"Góc nhìn bao quát. Tôi muốn cậu kiểm tra xem bản kế hoạch đang ở đâu từ một góc nhìn lùi lại một bước."
"Ra là vậy, cái nhìn khách quan."
Nghe xong, tôi thấy rất thuyết phục.
Kawasegawa là người trực tiếp sản xuất. Dù có kinh nghiệm làm Producer, nhưng cô ấy vẫn dễ bị cuốn vào góc nhìn của đạo diễn (Direction). Tuy nhiên, để lấp được những lỗ hổng trong kế hoạch, cần phải có một góc nhìn khác.
Lẽ ra trong công ty phải có người chỉ ra điều đó, nhưng trong môi trường hiện tại thì không thể trông mong gì. Vì vậy, giao vai trò đó cho tôi, người có thể nói là vẫn còn giữ được cái nhìn trung lập, là một quyết định chính xác.
"Cơ mà..."
Đột nhiên, Kawasegawa đổi giọng.
"Thực tế thì, cảm giác 'muốn cậu đến vì đó là cậu' mạnh mẽ hơn nhiều. Khi suy nghĩ về một vấn đề gì đó, việc có hay không có một người tâm đầu ý hợp bên cạnh sẽ khiến động lực của chính bản thân tôi thay đổi rất nhiều..."
Nghe vậy, tim tôi lỡ một nhịp.
Động lực cá nhân của cô ấy, và người có thể nâng cao nó là tôi, điều đó có nghĩa là nó dựa trên những cảm xúc cá nhân...
(Chẳng lẽ... cô ấy có tình cảm đó thật sao...?)
Tất nhiên tôi không ngu đến mức đi xác nhận lại với chính chủ, nhưng đó là những lời khiến tôi phải để tâm.
Dù sao thì, việc tôi cần làm đã được quyết định.
"Được rồi, làm thôi. Cứ giao cho tôi."
Kawasegawa nói "Cảm ơn" rồi mỉm cười.
"Nếu có Hashiba giúp mà vẫn không được, thì tôi cũng cam tâm từ bỏ."
Được tin tưởng đến mức ấy, tôi cảm thấy rùng mình vì trách nhiệm.
Nhưng, sự tin tưởng đó không nên hướng về kết cục ấy.
"Không phải làm để từ bỏ. Thế đâu giống Kawasegawa."
"Đúng nhỉ, cũng chẳng giống cậu chút nào."
Trong mắt cô ấy, ánh lửa rực rỡ đã bùng cháy trở lại.
"Làm thôi. Vì tương lai."
Chúng tôi nâng cốc giấy lên, cụng một cái không thành tiếng. Hướng về công ty, về thế giới, hay về một thứ gì khác? Chúng tôi không tuyên bố cụ thể, nhưng dường như thế là đủ.
0 Bình luận