Tập 11

Chương 1: Sau ngày rời đi

Chương 1: Sau ngày rời đi

Cuộc họp buổi chiều kết thúc êm đẹp, mọi người thống nhất quy trình nộp sản phẩm cho lần gặp tới rồi giải tán.

"Vậy, phiền các anh chị tiếp tục giúp đỡ nhé."

Tôi tiễn nhân viên phụ trách truyền thông của khách hàng ra thang máy, sau đó quay lại động viên planner, copywriter và designer cùng tham dự, rồi cũng tiễn họ về. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì Hayakawa, Chuyên vụ cùng dự họp, lên tiếng gọi.

"Chà, chốt được êm xuôi tốt quá. Vất vả cho ông nhé."

"Là nhờ Hayakawa xác định giới hạn thỏa hiệp chuẩn xác đấy chứ. Nhờ thế mà mọi việc mới trôi chảy."

Nghe tôi đáp vậy, cậu ta lắc đầu:

"Đâu có. Cảm giác nhờ Hashiba điều hướng khéo léo nên mới xoay xở được đấy chứ. Thú thật nếu chỉ có một mình tôi thì chẳng biết mọi chuyện sẽ đi về đâu nữa."

Nghe chẳng giống lời xã giao chút nào, có vẻ cậu ta thực lòng nghĩ vậy.

Kể từ khi khởi nghiệp, Hayakawa và tôi đã phân chia nhiệm vụ rất rõ ràng.

Cậu ta lo tài chính, còn tôi phụ trách đối ngoại. Với người giỏi nhìn số liệu hơn nhìn người như Hayakawa, sự tồn tại của kẻ như tôi xem ra lại vô cùng thích hợp.

"Cũng sắp đến lúc giao lại công việc của bọn mình cho ai đó rồi nhỉ."

"Muốn giao thì phải chuẩn bị tinh thần đã. Cậu Tada bên kinh doanh ấy, hôm nọ làm xong bảng ngân sách bị Chuyên vụ gạch đỏ chi chít, mặt mũi ỉu xìu như đưa đám luôn kìa."

"Haha, chà, cứ như thế rồi dần dần mới giao việc được chứ, chắc vậy."

Nói vậy thôi, chứ chính tôi cũng soi tiến độ hay ý tưởng của nhân viên đến nát bét, nên chẳng có tư cách gì mà nói người khác.

"Vốn dĩ, được sửa lỗi là bằng chứng cho thấy đã được công nhận ở mức độ nào đó. Chứ nếu ở trình độ không thể cứu vãn, thà tự mình làm hết còn hơn."

"À, ông nói đúng."

Sửa được nghĩa là vẫn còn hy vọng, chứ nếu là thứ vô phương cứu chữa thì đập đi làm lại từ đầu còn tốt hơn.

Những kinh nghiệm cho đến nay đã dạy tôi điều đó.

Một công ty quảng cáo nhỏ, nhân sự chưa đầy 20 người.

Đó là nơi tôi đang làm việc, hay đúng hơn, là công ty tôi đang điều hành.

Tuy mang danh đại lý quảng cáo, nhưng khác hoàn toàn những doanh nghiệp ngôi sao khổng lồ. Chúng tôi không dư dả để thuê ngoài, nên từ A đến Z đều phải tự thân vận động.

Nhưng với tôi, việc điều hành một công ty kiểu "thủ công" thế này lại rất hợp tính. Có lẽ vì nó gần gũi với hiện trường sản xuất sáng tạo tôi từng làm trước kia.

"Này, Hashiba."

Hayakawa hỏi, giọng bâng quơ:

"Kỹ năng đàm phán và điều phối cuộc họp của ông ấy, ông mài giũa ở đâu vậy?"

"Cái đó..."

Tôi hơi nghẹn lời.

Bốn năm ròng rã lăn lộn với tư cách Quản lý sản xuất. Không còn nghi ngờ gì nữa, chính quãng thời gian đó đã tạo nên tôi của hiện tại.

Hayakawa thừa biết tôi xuất thân từ trường Nghệ thuật. Thế nên, dù có nói ra cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng...

"Hồi đại học tôi hay làm nhóm trưởng mà. Chắc nhờ vậy đấy."

Không hiểu sao, tôi lại ngần ngại không trả lời sự thật.

"Ra là vậy, đúng là nhìn Hashiba có vẻ hợp với mấy việc đó thật."

Cậu ta gật đầu lia lịa, có vẻ đã hài lòng với lời giải thích ấy.

"Sau này cũng nhờ cả vào ông đấy nhé, Giám đốc."

Hayakawa vỗ nhẹ vai tôi, rồi bước ra khỏi phòng họp với dáng vẻ phong độ như mọi khi.

Chỉ còn lại mình tôi. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng kim giây đồng hồ treo tường vang lên tích tắc đều đặn.

Cách một bức tường, công việc vẫn đang diễn ra như thường lệ. Có sự sôi nổi nhưng không ồn ào, có thể nói là một môi trường lý tưởng.

"Mọi người cố gắng thật đấy."

Tôi lẩm bẩm như để xác nhận.

Dù chỉ là một công ty nhỏ bé mong manh như ngọn đèn trước gió, nhưng những nhân viên tụ họp về đây đều xuất sắc không cần bàn cãi. Tôi lại một lần nữa cảm nhận được sự may mắn đó.

Ngay sau khi tốt nghiệp trường Nghệ thuật, tôi đã tìm đến Hayakawa, người bạn ở thế giới tương lai mà tôi từng sống. Chọn con đường khác với nghề sáng tạo, mất đi chốn nương thân, có lẽ tôi đã tìm kiếm sự cứu rỗi từ người tài năng và đáng tin cậy như cậu ấy.

Vì biết trước tính cách hợp nhau từ thế giới cũ, nên từ lúc tiếp cận đến khi tâm đầu ý hợp chẳng mất bao nhiêu thời gian. Cậu ấy đã nhiều lần nói rằng cảm giác như chúng tôi đã thân thiết từ nhiều năm trước vậy. Một cảm giác kỳ lạ, nhưng tôi cũng quen ngay.

Tôi làm thêm tại một công ty thương mại chuyên phụ tùng ô tô, còn Hayakawa vào làm cho một đại lý quảng cáo. Khi năng lực làm việc được công nhận và vừa được ký hợp đồng chính thức, cậu ấy rủ tôi khởi nghiệp.

"Tôi muốn chúng ta thâu tóm thật chắc mảng quảng cáo mà các đại lý quy mô vừa và lớn bỏ qua, tập trung chủ yếu vào web."

Cảm thấy lời đề nghị đó có lý, tôi đồng ý.

Cửa hàng bán lẻ phụ tùng ô tô tôi từng làm ở tương lai trước kia, và công ty thương mại hiện tại. Ngành công nghiệp ô tô có lịch sử lâu đời, nói khéo là truyền thống, nói thẳng ra là bầu không khí cổ hủ vẫn bao trùm.

Đặc biệt, khó khăn của các cửa hàng bán lẻ rất rõ ràng. Trước tình trạng người dùng ngày càng xa rời xe hơi, họ không có biện pháp đối phó, các công cụ quảng cáo, SP, xúc tiến bán hàng chỉ được triển khai máy móc, rập khuôn mà không hiệu quả.

"Hay là thử đề xuất tập trung vào mảng web xem sao."

Tái cấu trúc website để hiển thị sản phẩm hấp dẫn hơn, đề xuất video và hợp tác để khai thác tệp khách hàng trẻ, liên kết với các trang thương mại điện tử lớn để quy hoạch lại gian hàng online. Chúng tôi sẽ tổng hợp những đầu việc đó với tư cách đại lý, đồng thời trực tiếp sản xuất bằng nguồn lực nội bộ hoặc đối tác liên kết, tránh tạo ra những dự án thầu phụ cấp hai, cấp ba thường thấy.

Khi tôi trình bày đại khái như vậy...

"Được đấy. Nếu chuẩn bị kỹ lưỡng, có vẻ chúng ta sẽ tạo được chỗ đứng vững chắc trong ngành."

Hayakawa tán thành, và thế là quyết định thành lập công ty. Năm 2012, khi đó chúng tôi 24 tuổi. Vì là công ty do hai người tạo ra nên đặt tên là "Twins". Một cái tên trực diện chẳng ngầu chút nào, nhưng chứa đựng ý nghĩa rõ ràng.

Ban đầu đương nhiên là khó khăn chồng chất. Ngành công nghiệp cũ vận hành theo thói quen và mối quan hệ. Nghĩa là, một công ty khởi nghiệp do mấy thằng ranh con lập ra chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Nhờ kiên trì tiếp thị, cho khách hàng xem những mẫu sản phẩm chất lượng cao, dần dần cũng có công ty chịu giao việc, và cuối cùng dòng tiền từ doanh thu cũng đủ để xoay vòng cho những khoản nợ và vốn bỏ ra ban đầu.

Và năm ngoái, báo cáo quyết toán cuối cùng cũng xuất hiện hình tam giác màu trắng, nghĩa là đã có lãi.

Nhân sự cũng tăng lên kha khá. Đã có thể trả thưởng, và tôi không còn phải thở dài khi nhìn vào chi phí cố định hàng tháng nữa.

Tuy nhiên, với tư cách là một công ty, mọi thứ mới chỉ thực sự bắt đầu.

"Phải khai thác những thị trường mới thôi."

Ngành phụ tùng ô tô chủ lực tuy ổn định nhưng khó mà nói là chắc chắn mãi được. Ở các địa phương thì vẫn mạnh, nhưng ở các đô thị lớn, số người sở hữu xe đang giảm mạnh. Công ty chúng tôi tập trung triển khai trên web nên còn đỡ hơn các cửa hàng bán lẻ, nhưng những cửa hàng nhỏ lẻ chỉ làm tờ rơi hay công cụ SP bằng giấy thì đang sập tiệm hàng loạt.

Nếu lơ là, công ty chúng tôi cũng có thể chịu chung số phận. Doanh nghiệp vừa và nhỏ khắc nghiệt lắm.

"Nào, làm việc thôi."

Tôi nói câu cửa miệng quen thuộc đến mức không nhớ đã nói bao nhiêu lần, rồi đứng dậy. Không có thời gian để nhìn đi chỗ khác. Giờ chỉ có nước cắm đầu vào làm việc thôi.

Hôm nay rốt cuộc tôi cũng tăng ca về muộn. Trong văn phòng chỉ còn lại tôi và Hayakawa. Để xóa bỏ cái không khí "sếp còn làm thì nhân viên khó về", chúng tôi đã cố tình đưa vào nội quy công ty điều khoản "Về theo tiến độ cá nhân, không cần bận tâm sếp có tăng ca hay không". Sau khi làm vài ly Highball sương sương với Hayakawa trước ga Gotanda, tôi trở về nhà riêng ở Tachikawa.

Đây là lần thứ ba tôi làm việc ở thủ đô. Ở thế giới tương lai ban đầu, tôi sống ở Iruma, còn ở thế giới tương lai "if", tôi sống ở Noborito. Cả hai vùng đất đều chứa đựng những cảm xúc phức tạp, nên tôi chọn sống dọc tuyến Chuo để không dính dáng đến bên nào.

Vì nằm khá xa trung tâm thành phố nên Tachikawa là một khu phố phát triển theo cách riêng.

Có rạp chiếu phim, có cửa hàng điện máy lớn, chỉ cần ở trong khu phố này là có thể giải quyết được mọi nhu cầu. Có người thấy thế là tẻ nhạt nên vẫn mò lên trung tâm, nhưng với kẻ không có nhu cầu gì đặc biệt như tôi, đây là một nơi sống cực kỳ thoải mái.

Chung cư cách ga 5 phút đi bộ. Xây được 30 năm nhưng đã cải tạo lại. Khi tôi chuyển vào căn hộ 1LDK giá thuê không quá đắt này, mọi người xung quanh đã nói ra nói vào rất nhiều là "sao không ở chỗ tốt hơn", nhưng tôi chẳng có hứng thú chi tiền vào việc đó. Dù bây giờ thu nhập đã dư dả hơn đôi chút, tôi cũng không có ý định chuyển nhà.

"Tôi về rồi đây."

Tôi cất tiếng chào căn phòng không một bóng người, rồi bật đèn phòng khách. Căn phòng ít đồ đạc đến mức những người theo chủ nghĩa tối giản chắc sẽ thích mê. Bàn ghế, tivi, giá sách, hầu hết đều là đồ tái chế hoặc hàng giảm giá. Tuyệt nhiên không có món đồ nội thất hàng hiệu nào.

Mở tủ lạnh, rót một cốc trà lúa mạch đã ướp lạnh. Bật tivi, kết nối vào trang video từ menu, rồi mở kênh DIY mà tôi hay xem. Hiện tại họ đang trong một dự án dài hơi, tự tay xây dựng nhà ở. Tôi nới lỏng cà vạt, ngồi xuống sofa, vừa uống trà vừa thẫn thờ xem video.

Cuộc sống của gã đàn ông độc thân, chẳng có gì đặc sắc.

Thấm thoắt, những ngày tháng như thế này đã kéo dài được 4 năm.

Nhưng, tôi chưa bao giờ thấy khổ sở vì điều đó.

Thời còn làm ở công ty đen bóc lột trước kia, làm gì cũng không được đền đáp, mỗi ngày trôi qua đều là công cốc. Thêm vào đó là giờ làm việc khắc nghiệt, mức lương ít ỏi như ba cọc ba đồng, khiến tâm hồn tôi chỉ ngày càng cằn cỗi.

Nhưng bây giờ, công việc mang lại cảm giác thành tựu. Chuẩn bị kỹ lưỡng bao nhiêu thì kết quả trả về bấy nhiêu. Tất nhiên, làm việc với con người thì cũng có lúc gặp chuyện vô lý. Nhưng hơn tất cả, những thành quả nhìn thấy được bằng mắt đã tiếp thêm sức mạnh cho con người ta.

Lúc này đây, thành quả công việc chính là sự cứu rỗi lớn nhất. Hayakawa cũng nói vậy, và cái cảm giác chưa từng nếm trải trước đây ấy đang ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của tôi.

"Hồi đó đúng là... cay đắng thật."

Tuổi thơ khi bóng dáng gia đình không còn nữa. Và những năm cuối tuổi 20 khi tôi suýt chán ghét tất cả. Thứ đã cứu rỗi những ngày tháng đó chính là các tác phẩm giải trí.

Tôi chuyển ánh nhìn từ tivi sang giá sách.

Nơi đây từng chứa đựng giấc mơ của tôi. Light novel, manga, game, anime, những thứ dẫn lối đến dị giới từng là điều quan trọng hơn tất thảy, là thứ không gì thay thế được.

Nếu cuộc sống thực tại đã dễ thở hơn, thì chẳng cần phải trốn vào dị giới nào cả. Chẳng cần nhồi nhét giấc mơ lên giá sách, tôi vẫn có thể thấy được giấc mơ ngay trước mắt, trong thế giới mình đang sống đây.

Cơn buồn ngủ nhẹ nhàng kéo đến vì mệt mỏi. Tôi uống cạn ly trà, đặt cốc xuống bàn.

Trong cơn mơ màng không rõ là thực hay mộng, tôi bắt đầu nhớ lại chuyện ngày xưa.

Tháng 2 năm 2010.

Hôm đó, nhà trọ Share House không có ai. Không, là tôi đã chọn ngày không có ai để thực hiện việc đó.

Ngay sau khi rời dự án và thôi làm producer, tôi bắt đầu đi xin việc.

Hoạt động khá muộn, lại tốt nghiệp trường nghệ thuật, tình thế khá bất lợi để xin việc văn phòng bình thường, nên mãi mà chưa tìm được nơi nhận.

Mãi mới chốt được một chỗ làm thêm với lời hứa hẹn "tùy theo thành quả" sẽ có cơ hội lên nhân viên chính thức, tôi quyết định bám lấy nó và lên Tokyo.

Công ty bảo sau lễ tốt nghiệp hãy chuẩn bị cũng được, nhưng theo nguyện vọng của tôi, tháng 3 tôi đã chuyển nhà xong xuôi và tiến hành chuẩn bị. Dù sao cũng là làm thêm, tôi nghĩ nên thể hiện chút nhiệt huyết thì tốt hơn.

Tuy cũng là vì muốn làm quen với nơi làm việc và cuộc sống ở Tokyo, nhưng lý do lớn nhất lại nằm ở chỗ khác.

"...Sẽ khó mà dứt áo ra đi được."

Dù đã vạch rõ giới hạn, nhưng cuộc sống của người làm sáng tạo vẫn là điều gì đó đặc biệt, và ngôi nhà chung này lưu giữ quá nhiều kỷ niệm.

Nếu dành thời gian cuối cùng bên mọi người rồi chia tay êm đẹp, có khi tôi sẽ khóc mất. Điều đó đau lòng lắm, và tôi muốn tránh nó.

Vì thế, tôi từ chối cả tiệc chia tay tốt nghiệp, lấy cớ là do công việc để quyết định rút lui sớm.

"Nào, dọn dẹp nhanh thôi."

Tôi nhìn quanh căn phòng thân thuộc của mình, gói ghém hành lý gọn gàng.

Vốn dĩ tôi chỉ để lại những đồ đạc tối thiểu để dễ di chuyển. Chỉ có sách là khá nhiều, nhưng ngoài ra thì lượng đồ đạc cũng chỉ ở mức đóng gói loáng cái là xong.

Sau khoảng hai tiếng vật lộn với thùng các-tông và băng dính,

"Hự, thế này là xong nhỉ."

Hai tiếng trước khi bên chuyển nhà đến, mọi công việc đã hoàn tất. Giờ chỉ còn việc gom túi rác dọn ra từ lúc chuyển nhà và để trước cửa thôi.

Cầm chổi và hót rác, tôi quét gom rác trong phòng. Sau khi gom xong xuôi, tôi quyết tâm...

"...Được rồi."

Tôi mở tủ âm tường ra.

Nơi vốn dĩ để cất đồ đạc lại chẳng chứa gì cả. Kể từ một thời điểm nào đó, nơi này đã được dùng cho mục đích khác.

Sâu trong không gian lờ mờ tối, trên vách gỗ, cái "mục đích" ấy được dán ở đó.

Tôi bóc một tờ trong số đó ra và nhìn chằm chằm.

"Hoài niệm thật."

Kim chỉ nam để tôi xác định phương hướng và hành động.

Giống như một biểu đồ, những hành động và kỹ năng cần thiết được giăng khắp nơi, và cuối cùng tất cả đều dẫn đến một mục đích cuối cùng.

"Cùng mọi người tạo nên tác phẩm tuyệt vời nhất."

Tất cả lẽ ra phải quy tụ về đó.

Nhưng điều đó, dù đã ở ngay trước mắt, lại chẳng thể thành hiện thực.

"Rốt cuộc, vẫn không thành hiện thực sao."

Bản kế hoạch nộp cho Succeed đã khởi động với trọng tâm là Kuroda.

Nhưng chưa đầy một tháng, nó đổ bể và buộc phải gián đoạn.

Kuroda đã cố gắng hết sức, mọi người cũng vắt kiệt sức lực. Nhưng việc dự án toàn sinh viên bị xem là yếu tố rủi ro, họ đề xuất chuyển dự án sang cho công ty chủ trì, chỉ sử dụng tư liệu để tạo ra tác phẩm khác.

Đương nhiên, cả Kuroda và mọi người đều không thể chấp nhận điều đó. Dự án giải thể dưới hình thức bác bỏ đề xuất. Dù chi phí thực hiện tính đến lúc đó đã được thanh toán, nhưng bản thân kế hoạch bị đóng băng, trở thành thứ không ai có thể chạm vào được nữa.

Biết đâu nó sẽ trở thành một kiệt tác. Tác phẩm tôi từng kỳ vọng đến thế, lại đi đến hồi kết quá đỗi chóng vánh.

"...Tạm biệt."

Tôi thô bạo bóc những tờ giấy ghi chú dán đầy trên tường, nhét tất cả vào túi rác. Nếu cứ nhìn chằm chằm vào chúng, những điều phiền toái cùng bao kỷ niệm sẽ lại trỗi dậy mất. Những tờ giấy bị bóc ra bay lả tả, trông hệt như những cánh hoa đang rơi rụng.

Tôi gom hết những mảnh giấy sặc sỡ ấy cùng bụi bặm trong phòng, tống vào túi rác rồi buộc chặt lại. Chẳng buồn kiểm tra xem còn sót lại dấu vết gì không, tôi quẳng nó vào một góc.

Bất chợt, tiếng gió rít lên bên ngoài. Mùa đông năm nay ấm hơn mọi năm; dù đang ở thời điểm lẽ ra phải rất lạnh, tôi đã cảm nhận được hơi thở của mùa xuân.

Định bụng thay đổi không khí, tôi mở cửa sổ. Làn gió vẫn còn vương chút hơi lạnh ùa vào phòng. Những kỷ niệm, những mùi hương từng thấm đẫm căn phòng này, tất cả đều được thay thế bằng những điều mới mẻ. Đến lúc đó, cảm giác thực tế rằng mình sắp rời khỏi nơi này mới trào dâng trong tôi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, những sắc màu rực rỡ nhảy múa trước mắt tôi.

Không biết bay đến từ đâu, nhưng đó là những cánh hoa màu hồng. Thời điểm này quả thực là quá sớm, có lẽ là hoa mận hay hoa đào gì đó. Nhưng với kẻ sắp sửa đón lễ tốt nghiệp sớm hơn dự định như tôi, thì đó chính là hoa anh đào.

Tôi nhớ lại ngày cùng Shinoaki đi dạo trên con đường đêm. Hôm ấy, hoa anh đào cũng bay ngợp trời như thế.

Tôi muốn để lại một lời nhắn cho mọi người. Dù không thể trực tiếp nói ra, nhưng ít nhất cũng là lời gửi gắm một ước nguyện. Tôi muốn gửi lời cổ vũ đến họ, những người sẽ bước đi trên con đường khác với tôi.

Bằng những từ ngữ ngắn gọn, tôi nói bâng quơ, chẳng hướng đến ai cụ thể:

"Mọi người, bảo trọng nhé."

Chiếc giá sách tôi chuyển ra khỏi nhà trọ vào ngày hôm ấy năm 2010, giờ đây – năm 2016 – vẫn hiện diện trong căn phòng này. Chỗ này chỗ kia đã móp méo, ván ngăn cũng bong tróc, nhưng nó vẫn sừng sững với màu nâu sẫm, như muốn nói rằng mình vẫn còn dùng tốt chán.

Tuy nhiên, cũng có những điểm đã thay đổi rất nhiều.

"Thay đổi nhiều thật đấy, những thứ bên trong."

Thời đại học, chiếc giá sách này chứa đầy những giấc mơ. Chủ yếu là Light Novel, Manga, sách giải trí, DVD, rồi giáo trình về kịch bản, sản xuất, hay sách do những nhà sáng tạo nổi tiếng viết. Tất cả được nhét đầy ắp đến mức chực trào ra ngoài.

Nhưng từ khi tốt nghiệp, nội dung trên giá sách dần thay đổi.

Một thời gian sau đó, để nắm bắt tình hình của mọi người, tôi vẫn mua không sót cuốn nào có tên họ hay những tác phẩm họ tham gia. Về nội dung, tôi cũng cố gắng đọc lướt hoặc nghe qua; ít nhất tôi nghĩ mình vẫn nắm được họ đang làm gì.

Thế nhưng, con người ta dù sao cũng sống với thực tại. Sách vở và tài liệu liên quan mật thiết đến công việc hiện giờ bắt đầu chiếm tỷ lệ ngày càng lớn.

Những tác phẩm giải trí mà mọi người tham gia, số cuốn tôi mua về rồi xếp xó ngày càng tăng, và rồi từ lúc nào không hay, tôi thậm chí còn chẳng mua nữa.

Bây giờ nếu muốn, tôi vẫn có thể mua. Nhưng tôi đã không làm thế. Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt.

"Nhắc mới nhớ... không biết chuyện đó thế nào rồi nhỉ."

Tôi nhớ về cuốn tuyển tập tranh (artbook) đã ảnh hưởng lớn đến mình.

Cánh đồng hoa hướng dương trải rộng. Một thiếu nữ đứng lặng lẽ giữa đó.

Kể cả sau khi rời xa công việc sáng tạo, tôi vẫn không quên bức tranh ấy, và cả cuốn artbook ấy.

"Chắc là vẫn chưa ra đâu nhỉ."

Dựa vào ký ức, tôi thử tìm kiếm trên trang web của nhà xuất bản. Dù tìm theo tên Akishima Shino, vẫn không có thông tin nào hiện ra.

Chẳng những thế, cô ấy... Shinoaki hình như vẫn chưa xuất bản một cuốn artbook nào cả.

Xét về sự nghiệp và độ nổi tiếng, lẽ ra cô ấy phải ra được 2-3 cuốn rồi mới phải.

"Tại sao vậy nhỉ?"

Tôi buột miệng lẩm bẩm.

Tôi cũng đã không liên lạc với Shinoaki nhiều năm rồi. Tuy nghe phong thanh rằng cô ấy vẫn hoạt động năng nổ, chẳng biết đến slump (khủng hoảng sáng tác) là gì, nhưng tôi không có cách nào biết được những uẩn khúc bên trong.

Liệu có khi nào, tôi chính là một phần nguyên nhân không?

Tôi gạt phắt suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.

"6 năm rồi đấy, làm gì có chuyện đó."

Chỉ là một người bạn chơi thân hồi đại học lại trở thành nguyên nhân chi phối công việc quan trọng của người ta; chỉ mới nghĩ đến khả năng đó thôi đã thấy thật ngạo mạn rồi.

Chắc chắn là do thời điểm hoặc quan hệ công việc, cô ấy đang cân nhắc thời gian ra mắt phù hợp thôi.

Cuối tuần, có lẽ do nhớ lại chuyện xưa nên sức khỏe tôi không được tốt lắm.

Làm việc nhiều trên máy tính nên vai và lưng tôi vốn đã như mang bom nổ chậm, nhưng hai ngày nghỉ này, hiếm hoi lắm nội tạng tôi mới dở chứng. Dù chẳng ăn gì lạ, nhưng triệu chứng như ợ nóng cứ kéo dài suốt hai ngày liền.

Tôi nhớ có một nhà sáng tạo nào đó từng nói rằng: hoài niệm là kịch độc. Tất nhiên không phải loại độc tác động lên nội tạng, mà ý nói trong bối cảnh khó tiếp nhận những cái mới. Nhưng ngẫm lại tình cảnh của mình, tôi thấy nó thuyết phục một cách kỳ lạ nên đành bật cười.

Dù sao thì, tôi cũng đã dành trọn ngày nghỉ quý giá để ngủ li bì.

Và rồi thứ Hai đến. Trong lúc đang để mắt làm quen với ánh sáng mặt trời, tự nhủ phải dậy thôi, tôi bất ngờ bị đánh thức hẳn bởi tiếng chuông điện thoại.

Nhìn cái tên trên màn hình, tôi lập tức nhấn nút nghe.

"Alo... à, Kuroda hả. Có chuyện gì thế?"

"Gì thế Hashiba, mới ngủ dậy đấy à? À không, hôm nay tôi rảnh nên định rủ ông đi ăn trưa ấy mà."

Tôi vừa giữ cuộc gọi vừa mở lịch xem hôm nay có kế hoạch gì không.

"Sáng có họp, với tối thôi, trưa thì ổn."

"Vậy chốt nhé. 15 phút nữa ở lối vào Gateway. Thế nhé."

Thông báo đơn phương xong, cuộc gọi bị ngắt cái rụp. Tôi nhìn màn hình điện thoại vẫn đang vang lên những tiếng tút tút điện tử.

"Vẫn chứng nào tật nấy, cái tên này."

Tôi cười khổ rồi đứng dậy khỏi giường.

Dù là cái hẹn bị quyết định tùy tiện, nhưng nhờ thế mà trưa nay tôi sẽ đỡ chán.

Vừa đánh răng rửa mặt, tôi vừa cảm thấy bồi hồi kỳ lạ trước sự trùng hợp khi cậu ta liên lạc vào đúng thời điểm này.

"...Cũng 6 năm rồi còn gì."

"Kawasegawa liên lạc á? Thật hả, hiếm thấy thật."

"Đúng không? Tôi còn tưởng ai đó gặp chuyện không may nên giật cả mình."

Tại Osaki Gateway, khu thương mại kết nối trực tiếp với ga Osaki, nằm ngay cạnh Gotanda. Trong quán đồ Thái quen thuộc, tôi và Kuroda đang chụm đầu vào nhau với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tạm thời tôi chưa nghe tin ai gặp chuyện gì cả, nên chắc không phải hướng đó đâu."

"Thế thì tốt."

"Nhưng mà tôi tò mò không biết có việc gì. Nhỏ đó mà không có lý do gì thì đời nào lại gọi điện bất thình lình..."

Cậu ta dùng ngón tay chỉnh gọng kính bạc, nghiêng đầu thắc mắc. Từ khi đi làm, thị lực giảm sút rõ rệt nên cậu ta phải đeo kính; đó là thói quen của Kuroda Takayoshi.

Nghĩ lại thì đúng là mối duyên kỳ lạ. Ban đầu ấn tượng về nhau cực kỳ tệ hại, sau đó qua công việc sáng tác mới công nhận năng lực của nhau, nhưng vẫn khó mà gọi là bạn bè.

Vậy mà từ khi cậu ta tiếp quản dự án của Succeed, chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn. Rồi sau khi tốt nghiệp và lên Tokyo, chúng tôi bắt đầu than thở với nhau những chuyện đặc thù của người đi làm, và trở thành bạn bè từ lúc nào không hay.

Cái tính cách gai góc ngày xưa, sau khi bị người đời và xã hội nhào nặn, cũng đã trở nên "tròn trịa" vừa đủ.

Giờ đây mỗi lần đi nhậu, chúng tôi lại trở thành những người bạn có thể nói với nhau rằng: "Không ngờ tôi với ông lại thân thiết thế này nhỉ."

"Hôm nọ bên đội phát triển của tôi vừa nhắc đến chuyện của Succeed đấy."

Hạ giọng xuống một chút, Kuroda tiếp lời.

Cậu ta hiện đang làm Planner cho một hãng game lớn có trụ sở chính tại Osaki. Đó là cái tên siêu nổi tiếng trong ngành, và bản thân Kuroda cũng là một nhân vật có chút tiếng tăm ở đó.

"Chuyện đến tai chỗ ông thì chắc không phải tin tốt lành gì rồi nhỉ?"

"Đoán chuẩn đấy. Nghe đâu ngân sách phát triển lại bị cắt giảm. Họ đang bàn chuyện tuyển dụng kỹ thuật viên 3D bên đó chuyển sang chỗ tôi."

Thì ra nội tình đã bị lộ ra ở đó.

"Chà, chuyện công ty cũ qua lời kể của mấy người nhảy việc thì chắc chắn dính 'debuff' tùm lum rồi. Chắc chỉ nên tin một nửa thôi, nhưng xét tình hình hiện tại của bên đó thì... chậc."

"Ừ, chắc là thật đấy."

Nếu lập bảng xếp hạng những thứ thay đổi nhiều nhất trong 6 năm qua, Succeed chắc chắn lọt vào top 3, thậm chí đứng nhất cũng không lạ.

Công ty đó đã thay đổi đến mức ấy.

Khởi đầu là vụ thâu tóm thù địch (TOB) bất ngờ ập đến.

Khoảng 2 năm sau khi dự án Miskuro bị đóng băng, quá nửa cổ phiếu của Succeed vừa mới niêm yết đã bị thu mua. Bên mua lại là pháp nhân tại Nhật của Clastic, một doanh nghiệp nước ngoài. Ban đầu chuyện này gây xôn xao lớn, người ta tưởng nước ngoài đang ồ ạt thâu tóm ngành giải trí Nhật Bản.

Tuy nhiên sau đó, tại buổi họp báo có sự hiện diện của Clastic, giám đốc Succeed tuyên bố sẽ chuyển giao quyền lực cho người thân của giám đốc hiện tại. Thế là dư luận lập tức lắng xuống, cho rằng "gì chứ, hóa ra chỉ là cha truyền con nối thôi à".

Nhưng tôi và những người từng liên quan đến công ty đó đều nhận ra rằng, chính sự kế thừa đó mới là thay đổi lớn nhất.

──Tân giám đốc, Matsuhira Yasushi.

Chính là ông Matsuhira ấy, người từng bị cha ruột đuổi khỏi công ty, chí lớn chưa thành, đứt gánh giữa đường.

Không rõ ông ấy đã bắt tay với Clastic và mua lại công ty bằng cách nào, những uẩn khúc và thủ đoạn đằng sau đó thì tôi chịu. Nhưng sự thật là ông ấy đã quay lại công ty cũ, hơn nữa còn nắm thực quyền. Ông ấy là người có uy tín đến mức trong bộ phận phát triển từng có những người ủng hộ ông. Xét về nhân cách và tâm huyết với game, công ty chắc chắn sẽ tốt lên nhờ vụ mua lại này. Mọi người trong công ty chắc hẳn đã nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, dự đoán đó đã sai lệch hoàn toàn ở một số khía cạnh.

"Tại sao gió lại đổi chiều, thổi rát mặt bộ phận phát triển thế nhỉ?"

Kuroda vừa nói vừa vặn vẹo cổ.

Theo những gì rò rỉ từ nội bộ, Succeed mới đã thu hẹp đáng kể quy mô bộ phận phát triển game, thay vào đó chuyển sang phát triển phần mềm ngoài game và xây dựng hệ thống BtoB làm nghiệp vụ chính.

Đương nhiên, những nhân viên phát triển đang kỳ vọng đãi ngộ được cải thiện đã bị phản bội; họ lần lượt chảy sang các công ty khác như răng lược gãy.

Và người đang giữ chức trưởng bộ phận phát triển tại con tàu Succeed sắp chìm đó, chính là...

"Kawasegawa, tình hình căng thẳng đến thế sao?"

Là Kawasegawa Eiko, người đã được tuyển dụng chính thức và gia nhập Succeed sau khi dự án kia đổ bể.

"Như tôi đã nói lúc nãy, tôi không trực tiếp nghe từ chính chủ hay người bên trong. Không thể nói chắc chắn được nhưng..."

Kuroda nhăn mặt:

"Ít nhất thì khó mà gọi là một môi trường tốt."

"...Ra vậy."

Nghĩ đến cảnh ngộ của Kawasegawa, lồng ngực tôi đau nhói.

Những nhân viên đàn anh đáng tin cậy lần lượt nghỉ việc, cô ấy bị đẩy lên làm người đứng đầu bộ phận phát triển theo kiểu lấp chỗ trống. Nhưng kinh nghiệm thì thiếu, lại còn bị công ty đối xử tệ bạc, chẳng khác nào bị bắt làm một quản lý hữu danh vô thực.

Kawasegawa thời sinh viên là người coi trọng thực lợi hơn danh tiếng. Với cô ấy, tình cảnh hiện tại chắc chắn là điều khó mà chịu đựng nổi.

(Vậy là do cuộc điện thoại hôm nọ sao?)

Cuộc gọi bất ngờ ấy. Rốt cuộc mục đích là gì thì vẫn chưa rõ. Tôi đã không gọi lại, và cô ấy cũng không gọi thêm lần nào nữa.

Nhưng dựa trên thông tin nghe được từ Kuroda, một khả năng hiện lên trong đầu tôi.

Đó chẳng phải là một tín hiệu cầu cứu sao?

Nghĩ vậy thì cũng hiểu được tại sao không có cuộc gọi thứ hai. Có lẽ đúng với tính cách của mình, cô ấy ngại làm phiền tôi.

Dù sao thì bây giờ nói gì cũng chỉ là phỏng đoán.

"Thôi, để tôi thu thập thêm chút thông tin xem sao. Nếu bên ông nhận được liên lạc từ nhỏ đó thì báo tôi biết. Để cùng nghĩ cách."

"Ừ, tôi sẽ làm thế."

Nghe tôi trả lời, Kuroda nở một nụ cười sảng khoái đến mức khó tin nếu so với ngày xưa:

"Cùng ngành mà. Với tư cách bạn bè, tôi muốn giúp cô ấy."

Câu nói đó vang vọng trong đầu tôi một cách kỳ lạ.

(Ra là vậy, Kuroda vẫn... ở phía bên kia nhỉ.)

Không ngờ tôi lại bị buộc phải nhận ra sự thay đổi về vị thế ở một nơi thế này.

Giả sử cô ấy có cầu cứu tôi, thì có lẽ tôi cũng chẳng thể giúp được gì.

Chia tay Kuroda, tôi đi bộ về công ty.

Từ Osaki về Gotanda gần đến mức lên tàu điện thì thấy thật ngớ ngẩn. Vì thế, nhiều nhân viên văn phòng thường đi bộ từ khu phố kinh doanh Osaki sang Gotanda để ăn nhậu.

Tôi cũng thường đi bộ quãng đường này để thay đổi không khí. Hơn nữa hôm nay lại vừa khéo, vì tôi đang có chuyện cần suy nghĩ.

(Kawasegawa sao...)

Nếu bảo rằng tôi không có cảm xúc đặc biệt nào với cô ấy thì là nói dối.

Sau vụ Tsurayuki nghỉ học, tôi đã tạm thời time slip đến tương lai. Ở đó, Kawasegawa là đồng nghiệp cùng công ty, và tôi đã biết được tình cảm của cô ấy.

Dù chưa từng được cô ấy trực tiếp thổ lộ, nhưng tôi nghĩ đã có vài khoảnh khắc tôi lờ mờ cảm nhận được.

Kawasegawa đó, có lẽ đang gặp rắc rối lớn.

Giả sử cuộc gọi đó là để thảo luận chuyện gì đó, tôi cũng không thể tưởng tượng nổi nội dung là gì.

"Mình là dân làm công ăn lương, chắc không phải chuyện tiền nong, còn hợp tác kinh doanh... thì cũng không phải rồi."

Nội dung công việc bên tôi chắc cô ấy cũng nắm được, rõ ràng là không ăn nhập gì với ngành giải trí chủ đạo bên đó.

Vậy thì rốt cuộc là chuyện gì?

"Lên kế hoạch...? Haha, làm gì có chuyện đó."

Tôi tự cười vào cái ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.

Bây giờ, một kẻ đã hoàn toàn trái ngành như tôi thì làm sao có thể giúp ích gì cho kế hoạch của cô ấy – người đang đứng ở tiền tuyến ngành giải trí chứ. Giả sử có đi nữa, thì cũng chỉ giới hạn ở việc muốn biết kiến thức trong một ngành hẹp nào đó thôi.

Ngẫm lại thì tôi có thể hiểu rằng đây mới chính là con người tôi. Đối diện với đối tượng, suy nghĩ phương pháp công lược phù hợp, rồi hành động. Hồi đó tôi cứ tưởng đó là năng lực chuyên biệt cho ngành giải trí, nhưng thực ra không phải vậy. Việc tôi xoay xở được ở ngành nghề khác như bây giờ chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

"Chắc là thông báo gì đó thôi."

Nếu cần thiết, chắc chắn sẽ có điện thoại lại. Khi đó cứ nghe máy và nói chuyện là được.

Tôi rảo bước thật nhanh dọc bờ sông Meguro. Băng qua đường ray, đi qua con đường lớn, tôi lao thẳng vào tòa nhà nơi mình làm việc mà chẳng buồn nhìn ngang ngó dọc.

Tòa nhà West River Gotanda, nơi đặt văn phòng của Twins, là một "lão làng" với tuổi đời hơn 40 năm. Người ta đã cố gắng cải tạo nó một cách khá gượng ép, khiến phần nội thất lột xác như một văn phòng mới xây, cố chứng tỏ rằng "tôi vẫn còn hoạt động tốt lắm". Tuy nhiên, có vẻ việc thay thế thang máy tốn một khoản chi phí khổng lồ, nên riêng nó vẫn giữ nguyên thiết bị cũ kỹ, vương lại mùi của thời Chiêu Hòa.

Tôi bước vào chiếc thang máy đang phát ra những tiếng gầm gừ đầy phô trương, rồi nhấn nút tầng 5. Ngay khi cửa vừa đóng lại, điện thoại thông minh reo lên. Là cuộc gọi từ công ty.

"Vâng, tôi nghe đây."

Vừa chạm vào biểu tượng nghe, giọng của Mineyama đã vang lên.

"Thưa Giám đốc, có khách đến gặp anh ạ. Em đã mời khách vào phòng tiếp khách rồi, khoảng bao lâu nữa anh về tới nơi ạ?"

"Hả? Anh đâu có lịch hẹn nào đâu nhỉ? Có cuộc hẹn nào dời từ ngày khác sang à?"

Hôm nay cho đến tối, tôi không có lịch họp hay cuộc hẹn nào cả. Tôi cũng đã dặn trước là từ chối khéo các vụ chào mời mua xe công ty hay ủy thác đầu tư, nên chắc cũng không phải mấy vụ đó.

"Chuyện là... xin lỗi anh, khách nói là bạn riêng của Giám đốc ạ."

"Bạn?"

"Vâng, là nữ ạ. Một cô gái rất xinh đẹp."

Tim tôi hẫng một nhịp. Không phải tôi xao xuyến vì cụm từ "người xinh đẹp", mà bởi cụm từ "bạn là nữ giới xinh đẹp" khiến tôi lờ mờ đoán ra được đó là ai.

"Anh hiểu rồi, anh đang ở ngay sảnh đây, anh sẽ vào đó luôn."

"Vâng, vậy em xin phép ạ."

Cứ tưởng cô ấy sẽ dò hỏi gì đó, nhưng Mineyama cúp máy một cách dứt khoát.

Và rồi, như đã căn chỉnh thời gian từ trước, cửa thang máy mở ra.

Tòa nhà này mỗi tầng chỉ có một công ty thuê, nên toàn bộ tầng 5 là sàn của Twins. Tôi đi qua quầy lễ tân không người trực, đứng trước cánh cửa phía bên trái.

Phía sau cánh cửa này chắc chắn là vị khách đó.

"Chắc là đúng rồi."

Tôi hoàn toàn không đoán được câu chuyện sắp tới sẽ là gì. Sau khi hít một hơi thật sâu, tôi gõ cửa phòng tiếp khách "cốc cốc" rồi mở ra.

"A."

Ngay lập tức, tôi chạm mắt với người ở bên trong. Cả hai bất giác cùng thốt lên.

"Xin lỗi nhé, không hẹn trước mà tớ lại đường đột ghé qua."

Kawasegawa Eiko, người mà tôi đã không gặp suốt vài năm nay, đang ngồi ở đó.

(Đoán trúng rồi...)

Mái tóc dài từng được buộc ra sau, giờ đã cắt ngắn ngang vai và kẹp gọn lại. Ánh mắt kiên định, những đường nét khuôn mặt thanh tú, cùng giọng nói trong trẻo nhưng đầy quả quyết. Cô ấy vẫn ở đó, hầu như chẳng thay đổi gì so với thời sinh viên.

"Không đâu, tôi mới phải xin lỗi, cậu gọi điện mà tôi không gọi lại được."

"Không sao đâu, tớ cũng đắn đo mãi xem có nên gọi lại hay không..."

Tôi ngồi xuống đối diện, nhìn kỹ lại dáng vẻ của người bạn cũ đã lâu không gặp.

Có lẽ cô ấy đang mệt mỏi. Biểu cảm có chút gay gắt, cô ấy hơi cúi mặt xuống nhìn về phía tôi. Tôi có cảm giác mình từng thấy dáng vẻ này vào những lúc tàn cuộc mỗi khi đi nhậu.

"Trông cậu có vẻ khỏe, chắc tôi nói vậy cũng không sai nhỉ."

"Cậu cũng vậy. Công ty có vẻ làm ăn tốt ha. Năm ngoái tớ có nghe Kuroda kể."

Ra là vậy, cô ấy đã biết tình hình gần đây của tôi qua người khác.

"Kawasegawa cũng đang cố gắng đấy chứ. Nghe nói lên Trưởng phòng rồi hả? Tôi cũng nghe Kuroda kể đấy."

Tôi đáp lại, cô ấy cười khổ:

"Chẳng có gì to tát đâu. Cấp trên cứ lần lượt nghỉ việc hết, nên tớ được đôn lên thôi. Chỉ là cái danh hão ấy mà."

Xem ra thông tin Kuroda nghe được khá chính xác. Mà đúng hơn là, tôi đã mong nó không chính xác.

(Kiểu này thì lý do cô ấy đến đây chắc chắn cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.)

Có lẽ tôi nên chuẩn bị tinh thần để nghe thì hơn.

Kawasegawa khẽ thở dài, rồi nói:

"Công ty tớ, tình hình không được tốt lắm. Chính xác hơn là bộ phận của tớ."

"Vậy... à."

Đúng như những gì tôi nghe từ Kuroda.

"Quy mô Phòng Phát triển lại bị thu hẹp nữa rồi. Trước đây cũng từng có vài lần như thế, nhưng lần này có lẽ mang tính quyết định."

"Nghĩa là sao?"

"Đã có thông báo rằng nếu cứ tiếp tục không đạt được thành tích gì nổi bật, họ sẽ giải thể Phòng Phát triển."

"..."

Chuyện quá đường đột khiến tôi không nói lại được lời nào.

Dù chỉ là làm thêm, nhưng đó cũng là bộ phận mà chính tôi từng gắn bó. Phòng Phát triển của ngày xưa, tuy có nhiều chuyện xảy ra nhưng luôn tràn đầy sức sống, vậy mà giờ đây lại bị dồn vào đường cùng đến mức đó sao.

"Ông Matsudaira, à không, Giám đốc rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?"

Đó là điều tôi thắc mắc nhất.

Ông Matsudaira, người yêu game và luôn nghĩ cho người sáng tạo hơn bất cứ ai, tại sao lại trở nên khắc nghiệt với Phòng Phát triển đến thế?

"Hashiba, vốn dĩ cậu có giao thiệp với Giám đốc mà nhỉ. Tớ thì... hoàn toàn không nói chuyện được. Thế nên tớ cũng không biết ý đồ là gì, hay thậm chí chuyện này có phải do Giám đốc thúc đẩy hay không nữa."

Kawasegawa lắc đầu phủ nhận.

"Vậy chuyện giải thể không phải từ Giám đốc sao?"

"Ừ, thông báo lần này cũng là do Giám đốc thường vụ Horii truyền đạt."

Cái tên đó khiến tôi không giấu nổi sự ngạc nhiên.

"Ông Horii mà lại... sao có thể..."

Rốt cuộc là sao chứ? Hồi tôi còn làm thêm, ông Horii là người quan tâm đến mọi người trong Phòng Phát triển hơn bất cứ ai, là người sẵn sàng đưa ra ý kiến với cấp trên dù có làm ảnh hưởng đến vị thế của mình.

Tôi có nghe nói khi ông Matsudaira lên làm Giám đốc, ông ấy đã được đề bạt vào Hội đồng quản trị, nhưng không ngờ ông ấy lại cùng một giuộc, trở thành phe thu hẹp Phòng Phát triển.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở Succeed vậy? Ít nhất thì cái Succeed mà tôi từng biết, ông Matsudaira và ông Horii mà tôi từng biết, dường như không còn ở đó nữa rồi.

"Cũng không hẳn là hy vọng cuối cùng, nhưng tớ được bảo là hãy đưa ra một bản kế hoạch."

Kawasegawa vừa ngước nhìn lên trần nhà vừa nói tiếp.

"Họ bảo hãy nghĩ ra một dự án có ý nghĩa sản xuất với tư cách là Phòng Phát triển. Vốn dĩ ngân sách đã bị cắt giảm, nhân sự thì cứ lần lượt nghỉ việc, đó là chuyện không tưởng. Dù vậy, ngồi chờ chết không phải là phong cách của tớ, nên tớ đã lần lượt đưa ra các kế hoạch. Nhưng mà──"

Nói đến đó, cô ấy cụp mắt xuống vẻ đau đớn.

"Không cái nào được thông qua sao?"

Cô ấy im lặng, khẽ gật đầu.

"Ban đầu tớ còn hăng hái nghĩ rằng hay là họ đang thử thách mình. Nhưng mà, dù đưa ra thể loại nào, phương hướng nào cũng đều bị gạt bỏ hết, khiến cho nhân viên còn nản lòng trước cả tớ... Họ bảo thế này thì chẳng phải là tiền đề để đóng cửa bộ phận rồi sao."

Quả thật, đó là câu chuyện thường nghe ở các công ty đen hay các bộ phận bị tái cơ cấu. Phía công ty chỉ đưa ra "cơ hội" lấy lệ để tạo lý do, rồi tiếp tục vùi dập. Bên thử thách dù cố gắng xoay sở để làm cho ra trò, nhưng không chịu nổi những lần vùi dập vô lý liên tiếp, cuối cùng sẽ quyết định tự rút lui──.

Một cách làm khiến người ta muốn buồn nôn, nhưng đó là sự thật đang diễn ra.

"Nhưng mà nhé."

Kawasegawa nhìn về phía tôi.

"Tớ không muốn thua. Cho dù có bị bác bỏ vì hoàn cảnh công ty đi nữa, tớ vẫn muốn ném vào mặt họ một thứ gì đó thật tuyệt vời, đủ để lật ngược tình thế. Vì vậy..."

Theo trực giác, tôi biết những lời tiếp theo sẽ là gì.

"Hashiba, tớ muốn cậu giúp một tay."

Nhưng, tôi phải trả lời lời đề nghị đó thế nào đây?

"Tôi á, chuyện đó..."

Thú thật, tôi không biết nữa.

Từ mạch câu chuyện, tôi cũng lờ mờ đoán được sẽ thành ra thế này. Trước đây, tôi và Kawasegawa là mối quan hệ cùng suy nghĩ, cùng thực hiện. Nói không ngoa thì chúng tôi từng là những đối tác ăn ý trong công việc và sáng tạo.

Nhưng bây giờ đã khác rồi.

Nơi chốn khác nhau, vị thế cũng khác nhau. Có lẽ tư duy và lộ trình đưa ra giải pháp cũng khác, và hơn hết là ngành nghề đang làm cũng khác nhau.

Tôi đã rời xa thế giới giải trí từ lâu rồi. Có thể nói là tôi gần như không biết gì nữa.

Một kẻ như vậy, trong tình huống khắc nghiệt như cô ấy nói, thì có thể giúp được gì chứ? Đâu phải chỉ cần đứng bên cạnh cổ vũ là xong. Chắc chắn Kawasegawa không cần thứ đó. Cô ấy chắc chắn đang cần tôi như một chiến lực, như người đã từng cùng cô ấy chiến đấu ở tuyến đầu ngày xưa.

Tôi có thể hỏi thêm chi tiết cụ thể. Nhưng tôi đã không làm thế.

Hashiba Kyouya đó đã chết rồi. Người đang ở đây là một kẻ khác cùng tên mà thôi.

"Kawasegawa này, cảm ơn cậu đã nhờ cậy, nhưng tôi không giúp được đâu."

"Tại sao?"

Tôi vừa dứt lời, Kawasegawa đã nói chen vào ngay.

"Chỉ cần những lúc rảnh rỗi thôi cũng được. Một tiếng cuối tuần cũng được, nếu gặp mặt khó khăn thì qua điện thoại hay voice chat cũng được. Chỉ cần cậu nói cho tớ nghe một chút về những gì Hashiba đang nghĩ, đang cân nhắc thôi, nếu chỉ thế thì..."

"Chờ, chờ chút đã, cậu sao vậy? Chẳng giống cậu chút nào."

Với một người luôn xử lý mọi việc một cách lạnh lùng như cô ấy, tôi cảm thấy sự ép buộc khá mạnh mẽ.

(Muốn mượn tay ai đó đến mức ấy sao?)

Tôi không cảm thấy sự gấp gáp đến mức đó, nhưng nếu là chuyện đánh cược sự tồn vong của bộ phận thì đương nhiên là chuyện đại sự rồi.

Nhưng nếu vậy thì chuyện này quá sức với tôi của hiện tại.

"Cậu biết công việc hiện tại của tôi mà, đúng không?"

Kawasegawa im lặng gật đầu.

"Vậy thì cậu hiểu mà. Với tư cách là người kinh doanh, công ty tôi mới bắt đầu đi vào quỹ đạo thôi. Nếu lơ là ở thời điểm này, không biết sẽ rơi vào khủng hoảng lúc nào. Dù là lời nhờ vả của cậu đi nữa, thì việc can dự vào chuyện hoàn toàn ngoài phạm vi công việc là phi thực tế."

Tôi bình tĩnh, nhẹ nhàng nói rõ lý do. Kawasegawa không nói lại gì trước những lời đó.

Sự im lặng bao trùm phòng họp như thể thời gian đã ngừng trôi.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên inh ỏi, kéo tôi trở về thực tại.

"Xin lỗi, tôi nghe điện thoại."

Tôi khẽ báo với Kawasegawa rồi nhấc ống nghe lên.

"Thưa Giám đốc, có việc cần anh xác nhận ạ, nếu được em muốn check thời gian với anh..."

Là Mineyama.

"Được rồi, anh sẽ xử lý ngay."

Tôi trả lời ngắn gọn rồi đặt ống nghe xuống. Cả tôi và Kawasegawa cùng lúc thở hắt ra một hơi dài.

"Xin lỗi nhé, tự nhiên lại nhờ vả chuyện kỳ cục."

"Không, có gì đâu. Tôi cũng xin lỗi vì không đáp ứng được."

Kawasegawa đứng dậy, bỏ chiếc điện thoại vào túi tote màu đỏ, rồi đeo lên vai một cách thành thục.

"Hôm nay tớ về đây."

Cô ấy nói lí nhí, rồi cứ thế đi ra khỏi phòng mà không hề ngoảnh lại.

"Hôm nay, nghĩa là..."

Tôi đã giải thích rồi mà. Cô ấy chắc chắn cũng đã hiểu rồi. Nói "hôm nay", nghĩa là cô ấy sẽ còn quay lại sao?

Tôi không thể tiễn cô ấy, chỉ biết nhìn theo hướng Kawasegawa vừa đi khuất.

"Tại sao, đến nước này rồi mà còn..."

Ngoài câu đó ra, tôi chẳng thốt nên lời nào nữa.

Tôi trở về chỗ ngồi, thả người ngồi phịch xuống ghế.

Khi chuyển văn phòng đến nơi hiện tại, tôi đã quyết định riêng ghế ngồi là phải dùng loại tốt, loại có thiết kế không gây gánh nặng cho vai và thắt lưng. Chưa bao giờ tôi thấy quyết định đó đúng đắn như lúc này.

(Rốt cuộc là tình huống gì vậy chứ?)

Kawasegawa phải chật vật đến mức nào mà lại đi cầu cứu một kẻ ngoại đạo, một kẻ đã rời bỏ ngành như tôi?

Nếu chỉ xét về mặt tình cảm, đương nhiên tôi muốn giúp. Tôi muốn cho cô ấy mượn sức.

Nhưng bản thân tôi lúc này không còn tâm trí để làm giải trí nữa. Tôi cũng không nghĩ mình có thể lấp đầy lại niềm đam mê đó. Một kẻ như vậy mà dính dáng vào dự án quan trọng thì chắc chắn chẳng có kết quả tốt đẹp gì.

Người thực sự chiến đấu tại hiện trường là Kawasegawa và nhân viên của cô ấy. Dù là đối tượng đáng tin cậy đi nữa, nhưng nếu một gã giám đốc doanh nghiệp vừa và nhỏ ở đâu đó nhảy vào chỉ tay năm ngón, thì có khi còn làm giảm động lực của họ thêm.

Nếu cô ấy có thể suy nghĩ bình tĩnh như mọi khi, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.

Rằng việc nhờ tôi hợp tác là một hạ sách.

"Giám đốc."

Bị gọi bất ngờ, tôi giật mình ngồi thẳng dậy.

Ngay bên cạnh, Mineyama đang đứng đó với vẻ mặt lo lắng.

"S... sao thế?"

"Là chuyện em vừa nói qua điện thoại lúc nãy ạ. Về khoản tiền thưởng nhất thời dự kiến phát cho toàn thể nhân viên vào mùa xuân, em muốn nhờ anh điều chỉnh và xác nhận số tiền ạ."

Trên tay cô ấy là xấp tài liệu dán chi chít giấy nhớ và chữ ký.

Chắc là đang đợi tôi kiểm tra.

"Xin lỗi, anh xem ngay đây."

Để việc tư làm chậm trễ công việc là điều tối kỵ nhất.

Tôi xốc lại tinh thần, bắt đầu xem qua tài liệu.

"Ừm, thế này chắc được rồi... Ơ?"

Bất chợt nhìn lên, tôi thấy Mineyama vẫn đứng nguyên bên cạnh.

"Sao thế? Cái này tốn chút thời gian đấy, em cứ về chỗ trước đi thì hơn."

Nghe tôi nói vậy, cô ấy khẽ nuốt nước bọt, rồi nói:

"À, ừm, vị khách lúc nãy ấy ạ, hỏi chuyện này hơi tọc mạch nhưng mà, là... của Giám đốc..."

"Ừ, là bạn đồng niên thời đại học. Chuyện đó có sao không?"

Mineyama thở phào một hơi rõ to:

"Chuyện là, xin lỗi anh, giọng nói lọt ra cả bên ngoài... Em nghe loáng thoáng chuyện anh có thể sẽ giúp đỡ công việc của cô ấy..."

Ra là vậy, chuyện lúc nãy bị nghe thấy rồi sao.

"Không đâu, tất nhiên là anh từ chối rồi."

"Thật ạ...?"

"Công ty đang trong giai đoạn quan trọng mà. Anh đâu có dư dả đến mức dành thời gian cho việc cá nhân."

Nghe tôi giải thích, cô ấy mỉm cười như trút được gánh nặng:

"May quá, em cũng có nói với Chuyên vụ, là không biết Giám đốc có bị cuốn vào chuyện gì rắc rối không."

"Vậy à?"

Hayakawa chắc đã đi họp, không thấy bóng dáng ở chỗ ngồi.

"Vâng. Nên anh ấy bảo em là tranh thủ lúc anh ấy ra ngoài thì hỏi anh xem sao. Nhưng may quá, em sẽ nhắn lại là hãy yên tâm ạ."

"Ừ, ngại quá. Làm mọi người phải lo lắng."

Mineyama cúi đầu chào rồi quay trở về chỗ ngồi của mình.

(Mất tư cách Giám đốc quá, thật tình.)

Hayakawa, và cả Mineyama nữa, đều là những thành viên quan trọng từ những ngày đầu thành lập.

Giống như Team Kitayama ngày xưa, bây giờ tôi phải đặt họ lên hàng đầu.

Dù có là Kawasegawa đi nữa, thứ tự ưu tiên cũng không thể thay đổi được.

Lịch họp vào buổi tối đã bị hoãn lại do đối tác bận.

Ngày hôm nay cũng không có việc gì đặc biệt, nên tôi quyết định rời công ty sớm. Hayakawa có vẻ vẫn đang ở bên ngoài, và tôi cũng không có hứng đi uống.

Tôi đi một mình đến ga Gotanda, chờ chuyến tàu đi về hướng Shinjuku.

Là một trong những tuyến tàu đông đúc hàng đầu Nhật Bản, bên trong ga Gotanda tràn ngập đủ loại biển quảng cáo.

Social game, những tựa sách gây bão, phim ảnh, smartphone, hay các dịch vụ thẩm mỹ... tất cả đều tăng trưởng chóng mặt trong mười năm qua. Chẳng biết có phải do bản tính đặc thù của nước Nhật là dung nạp mọi thứ bất kể tốt xấu hay không, mà những tấm biển quảng cáo lòe loẹt, thiếu đồng bộ kia đang phô trương sự hiện diện của mình dưới lăng kính màu cam của ánh hoàng hôn.

Vốn là loại hình quảng cáo mà công ty tôi không đụng tới, nên thường ngày tôi cũng chẳng buồn để mắt, thế nhưng...

"Hửm... kia là..."

Hôm ấy, ánh mắt tôi bất chợt dừng lại ở một tấm biển nọ.

Đó là một tựa game mạng xã hội do công ty liên kết với hãng game nơi Kuroda làm việc sản xuất. Hôm nay là ngày ra mắt nhân vật mới của họ.

Một đôi cánh lớn, vẻ đẹp vừa cao quý vừa đáng yêu, nét vẽ vô cùng bắt mắt.

Dù có rời xa ngành công nghiệp này bao lâu đi nữa, riêng điều đó tôi không thể nào nhầm lẫn.

"Là tranh của Shinoaki."

Tấm biển quảng cáo được ghép từ hai khung đắt đỏ trong nhà ga, nổi bật dòng chữ lớn "Tranh mới vẽ của Akishima Shino", cho thấy mức độ đầu tư công phu đến nhường nào.

Tôi đứng lặng nhìn bức tranh ấy hồi lâu.

(Mọi người giờ ra sao rồi nhỉ?)

Kuroda, và cả Kawasegawa nữa. Chỉ vì tình cờ gặp lại hai người bạn đồng khóa trong cùng một ngày, mà tôi không thể rời mắt khỏi tấm biển quảng cáo vốn dĩ chỉ nhìn lướt qua như mọi khi.

Chẳng mấy chốc, chuyến tàu đi Shinjuku đã đến. Lộ trình mỗi ngày của tôi là lên chuyến này, đến Shinjuku rồi đổi sang tuyến Chuo để về Tachikawa.

Đáng lẽ sau một ngày mệt mỏi, tôi chỉ muốn về thật nhanh để lăn ra giường.

"Lâu lắm rồi mới có cảm giác thế này."

Tôi bỏ qua chuyến tàu đó và bước lên con tàu đi về hướng ngược lại.

"Phù, nặng thật."

Vừa về đến nhà, tôi thả phịch hai túi giấy nặng trĩu trên tay xuống sàn.

Bên trong chất đống nào sách, game, đĩa BD – những món đồ đậm chất Otaku. Đó là kết quả của việc tôi đã đi càn quét Akiba sau một thời gian dài vắng bóng.

"Chỉ tính những thứ họ trực tiếp tham gia thôi mà đã thế này rồi... Mọi người giỏi thật đấy."

Tôi cầm cuốn light novel do Tsurayuki viết và đĩa CD của Nanako lên.

Ở thế giới hiện tại, cụm từ "Thế hệ Bạch kim" vẫn chưa ra đời. Không biết có phải do lịch sử đã bị thay đổi hay không, nhưng bất chấp điều đó, những nhà sáng tạo cùng khóa với tôi đều đang hoạt động vô cùng nổi bật.

Light novel của Tsurayuki đã được chuyển thể thành anime và phim điện ảnh nhiều lần. Nanako trở thành gương mặt thường xuyên đứng đầu các bảng xếp hạng - một điều hiếm thấy đối với ca sĩ chuyên hát nhạc anime. Còn Shinoaki, với tư cách là minh họa gia hàng đầu đương đại, hễ tham gia tác phẩm nào là tác phẩm đó chắc chắn thành công; cô ấy thực sự đã trở thành một "họa sĩ thần thánh".

Không chỉ có họ. Saikawa cũng gây dựng được tiếng vang lớn với vai trò thiết kế nhân vật tại một hãng game lớn ở Kansai, thậm chí còn được đề bạt làm người lên ý tưởng gốc cho một series anime ăn khách. Cậu ấy đang được đánh giá cao ở một hướng đi khác biệt so với Shinoaki.

Có vẻ như việc bổ nhiệm đó thành hiện thực là nhờ sự tiến cử mạnh mẽ của nhà sản xuất Kuroda, điều này đã được tiết lộ trong bài phỏng vấn của cô ấy. Thú vị ở chỗ, trong chương trình quảng bá cho anime đó, Hikawa Genkirou - streamer hệ cơ bắp nổi tiếng và cũng là bạn đồng khóa với nhà sản xuất - đã mặc đồ ninja quậy tưng bừng và lọt top trending ngày hôm đó.

Và rồi...

"Cậu cũng đang cố gắng nhỉ, Kawasegawa..."

Tôi cũng đã mua vài tựa game mà cô ấy phụ trách chỉ đạo.

Tuy không phải siêu phẩm hay bom tấn, nhưng nhìn vào phản hồi trên mạng, có vẻ cô ấy đang nhận được sự yêu thích khiêm tốn với tư cách là người tạo ra những tác phẩm quy mô nhỏ nhưng chắc tay và thú vị.

Dù đã biết qua những lời đồn đại, nhưng khi xếp tất cả ra như thế này, tôi mới thấm thía nỗi đau rằng trong 6 năm qua, mọi người đã chiến đấu hết mình đến nhường nào.

Trong thế giới giải trí, tình thế thay đổi chóng mặt. Chỉ cần bỏ trống nửa năm hay một năm thôi, từ xu hướng cho đến mọi thứ đều đã trở thành một điều gì đó khác biệt.

Để chiến đấu ở đó, cần có trí tuệ, nỗ lực và sự khéo léo, nhưng còn có một thứ quan trọng hơn thế.

Đó là không được phép dừng lại.

"Mình đã dừng lại suốt bao nhiêu năm rồi nhỉ?"

Một lần nữa, tôi nhận ra sự đáng sợ của điều đó.

Việc tôi lặn lội đến Akiba để thu gom những ghi chép hoạt động của mọi người, ngoài lý do tò mò, quả thực còn vì tôi vẫn còn chút ham muốn, tự hỏi liệu mình có còn cơ hội nào không.

Ngoài chuyện giúp đỡ Kawasegawa, tôi cũng muốn thử xem liệu mình có được phép can dự vào một điều gì đó hay không.

Nhưng suy nghĩ đó quá ngây thơ.

Những thứ mà bạn bè tôi tạo ra trong 6 năm qua mang sức mạnh áp đảo, tát thẳng vào suy nghĩ hời hợt của tôi. Chẳng cần xem nội dung bên trong, điều đó cũng đã quá rõ ràng.

"...Ra là vậy, đúng là vậy nhỉ."

Tôi cười khổ lẩm bẩm, rồi xếp lại những tác phẩm đang bày la liệt vào túi giấy.

Đây là một thế giới khác. Là con đường khác với tôi.

Như để tự răn mình, tôi dán kín miệng túi giấy lại và nhét sâu vào trong tủ âm tường.

Dù mang danh Giám đốc, nhưng ở doanh nghiệp vừa và nhỏ như Twins, nói không ngoa thì việc kiêm nhiệm nhiều đầu việc là bắt buộc. Trong trường hợp công ty chúng tôi, đó là đối ngoại, là kinh doanh, và đủ loại điều phối khác.

Và hôm nay cũng vậy, tôi đang đi cùng cấp dưới đến một buổi họp.

"Thật sự xin lỗi Giám đốc vì đã bắt anh phải đi cùng. Trưởng phòng bên đó đột nhiên dở chứng, bảo là nếu không phải Giám đốc thì không chịu nói chuyện."

Cậu nhân viên phụ trách kinh doanh cứ áy náy suốt từ sáng.

"Không sao, đừng bận tâm. Người phụ trách bên đó tuy tốt tính nhưng trọng thể diện, chắc ông ấy muốn thấy việc Giám đốc đích thân đến tận nơi thôi."

Là một nhà sản xuất lâu đời với hơn một trăm năm lịch sử, ngoài lợi ích thực tế, họ còn coi trọng những khía cạnh khác nữa.

"Dạ nhưng mà, làm tốn mất một ngày của Giám đốc thế này, em thấy có lỗi quá."

"Ừm, tận Kazo lận mà..."

Chỉ để giữ thể diện cho đối tác mà phải đi đến tận phía Bắc Saitama thì thật kém hiệu quả và cũng khá vất vả. Thêm vào đó, vì công ty họ nằm ở nơi xa nhà ga, nên hôm nay chúng tôi phải dùng đến chiếc xe công ty vốn hiếm khi đụng tới.

Mong sao hệ thống họp trực tuyến sớm được hoàn thiện để loại bỏ những sự lãng phí thế này.

"Thôi, làm việc cho tốt rồi lúc về mình đi ăn mì udon hay gì đó..."

Ngay khi tôi vừa định rủ ăn món đặc sản rồi về thì điện thoại reo.

"Chờ chút, xin lỗi nhé."

Tôi báo với cậu nhân viên đang lái xe một tiếng, rồi bắt máy.

"A lô."

Vừa nghe máy, tôi đã nhận ra ngay giọng của Mineyama.

"Thưa Giám đốc, cô Kawasegawa lại..."

"Hả, cô ấy đến công ty sao?"

Vì chuyện lần trước nên tôi cứ tưởng cô ấy lại đến công ty, nhưng...

"A, không ạ, cô ấy gọi điện xác nhận xem Giám đốc có ở văn phòng không. Cô ấy bảo lát nữa sẽ gọi lại, em nên xử lý thế nào ạ?"

Hóa ra chỉ là định xin một cuộc hẹn.

"Vậy à, thế em cứ từ chối khéo là hôm nay anh về muộn nhé. Anh sẽ liên lạc lại sau."

"Em hiểu rồi, em sẽ nhắn lại như vậy ạ."

Cúp máy, tôi thở dài thườn thượt.

Kể từ vụ việc ở phòng họp, tôi đã nói chuyện với Kawasegawa vài lần qua RINE. Nội dung dĩ nhiên là về việc hợp tác lên kế hoạch.

Cô ấy vẫn kiên trì muốn tôi giúp đỡ. Tôi đã giải thích bao nhiêu lần rồi, rằng tôi đã rời xa hiện trường quá lâu, giờ chẳng làm được gì đâu.

Dẫu vậy, cô ấy vẫn tiếp tục nài nỉ tôi cho mượn sức.

"Chà, căng đấy. Nhỏ đó không chịu bỏ cuộc đâu."

Sau khi nghe tôi giải thích sự tình, Kuroda đã nói vậy với vẻ mặt nghiêm trọng. Tôi cũng đồng ý kiến.

Câu chuyện cứ đi vào ngõ cụt. Chưa tìm thấy lối thoát nào thì hôm qua lại có cuộc gọi, và kéo theo cả chuyện hôm nay.

(Giọng Kawasegawa nghe có vẻ hơi mệt mỏi...)

Nếu chuyện này làm cô ấy đổ bệnh, tôi thậm chí đã nghĩ hay là cứ nhận lời giúp đỡ trên danh nghĩa cho xong. Nhưng nếu làm thế mà kết quả lại khiến cả hai không phục, thì chắc chắn sẽ để lại hối tiếc, nên tôi đã kìm lại.

Chiếc xe lao đi trên đường cao tốc Tohoku hướng về phía Bắc. Nhìn khung cảnh trôi qua cửa sổ xe, tôi nhớ lại những lúc ngồi cạnh trò chuyện cùng cô ấy.

Suốt bao lâu nay, tôi luôn chịu ơn Kawasegawa. Tôi cứ nghĩ có dịp sẽ đền đáp, nhưng rốt cuộc vẫn chưa bao giờ thực hiện được.

Và giờ, tôi lại sắp sửa làm một kẻ bội bạc.

Liệu đây có thực sự là quyết định đúng đắn không?

(Phải làm sao đây, chuyện này...)

Một nỗi trăn trở khác hẳn với ngày xưa cứ lơ lửng trước mắt tôi qua ô cửa kính xe.

Buổi họp tưởng chừng kết thúc nhanh chóng lại kéo dài ngoài dự kiến. Trưởng phòng bên đối tác tỏ ra vui vẻ lạ thường khi thấy tôi đến, dẫn đến những thành quả không ngờ tới.

"Cảm ơn anh ạ, tất cả là nhờ Giám đốc đấy!"

Cậu nhân viên kinh doanh vui mừng khôn xiết, nhưng tôi thì...

"Cho anh xuống ở cửa hàng tiện lợi gần đây nhé, anh muốn mua chút nước uống."

Tôi mệt mỏi đến mức thèm cả những thứ bình thường mình chẳng bao giờ uống.

Vượt qua được đoạn đường tắc nghẽn kinh hoàng, khi về đến Gotanda thì trời đã tối đen. Xuống xe trước cửa hàng tiện lợi, tôi mua nước tăng lực và đồ ngọt, rồi đi bộ về công ty.

Khi mệt mỏi, sự chú ý dành cho xung quanh thường dễ bị phân tán. Đó là tình trạng dễ gặp tai nạn, nên tôi cũng cố gắng chú ý xe cộ, nhưng...

"Hả..."

Hiếm khi nào tôi không nhận ra một người cho đến khi họ đứng ngay trước mặt mình.

"Cậu về muộn thật đấy. Đi họp ở tận đẩu đâu thế?"

Kawasegawa đang đứng trước tòa nhà với ánh mắt lườm quen thuộc đầy hoài niệm.

Ở đây, nghĩa là cô ấy đã đợi tôi về sao?

"Đã bảo là hôm nay không được mà. Có người báo lại rồi đúng không?"

"Có. Nhưng tôi nghĩ nếu không đến thì sẽ không nói chuyện được."

Sợ rằng nếu gặp mặt sẽ khó từ chối, nên dù biết là có lỗi với cô ấy, tôi vẫn cố tình tránh mặt.

Nhưng khi cô ấy đã đến tận nơi thế này, thì chỉ còn cách nói chuyện đàng hoàng thôi.

"Hiểu rồi, vậy thì nói chuyện. Để tôi kiểm tra xem có chỗ trống không đã, cô chờ một chút."

Tôi quay lưng lại với cô ấy, gọi điện về công ty.

"A lô, kiểm tra giúp anh chút. Phòng họp còn trống không? Ừ ừ, xem giúp anh người đang sử dụng và lịch khoảng 2 tiếng tới nhé."

"Em hiểu rồi ạ", tiếng trả lời vang lên từ đầu dây bên kia. Bản nhạc piano chờ vang lên bên tai. Tiếng ồn ào phố thị và tiếng xe cộ qua lại dường như mờ dần đi.

Tôi nhớ lại giọng nói của Kawasegawa qua điện thoại. Giọng cô ấy khi đối mặt trực tiếp lúc nãy cũng có phần khản đặc. Lát nữa nói chuyện, nếu có thể đề cập đến lo lắng đó thì tốt, nhưng chắc cô ấy sẽ phủ nhận thôi. Rằng tôi không mệt đâu, kiểu vậy.

Kawasegawa Eiko, điều gì đã thôi thúc cô đến mức này?

Tôi quay lại phía cô ấy.

"Này, Kawasega..."

Vừa nhìn sang, tôi thấy người Kawasegawa lảo đảo như sắp ngã.

"Hả, khoan, này!"

Tôi hoảng hốt lao tới, cô ấy như sực tỉnh, vội chỉnh lại tư thế.

"X-Xin lỗi, có vẻ tôi hơi mệt chút thôi..."

Cô ấy cố gượng cười, nhưng rõ ràng tình trạng sức khỏe không hề ổn chút nào.

Tôi phải trấn an cô ấy rằng không sao đâu, chuyện trò để sau, rồi đưa cô ấy đến bệnh viện quen. Nhờ đã gọi điện trước và cũng đang là khung giờ vắng, nên cô ấy được khám ngay.

Mặc cho cô ấy khăng khăng "Tôi thực sự không sao mà...", tôi vẫn ép cô ấy vào phòng khám rồi ngồi đợi bên ngoài. Chiếc ghế nhựa vinyl lạnh lẽo truyền cái lạnh vào tận xương tủy.

Kawasegawa đã đổ bệnh. Đáng lẽ tôi phải nhận ra điều đó. Vậy mà, cho đến khi cô ấy bộc lộ rõ tình trạng đó ra, rốt cuộc tôi vẫn không thể bước tới.

"Lúc nào cũng vậy, mình toàn thế."

Nỗi cô đơn của Tsurayuki, sự bế tắc của Shinoaki, tôi đều không nhận ra cho đến khi kết quả bày ra trước mắt. Dù 6 năm đã trôi qua, dù đã lớn tuổi hơn, tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Nhưng nếu hỏi liệu tôi có thể làm gì khác không, thì tôi không có câu trả lời. Hỏi thăm sức khỏe có cần thiết không? Giả vờ hợp tác để cô ấy yên tâm có phải là đáp án đúng không? Hay những hành động đó có bù đắp được gì không? Tôi nghĩ là chẳng được gì cả. Sự thương hại nửa vời chỉ càng làm đối phương thêm bất hạnh mà thôi.

Rốt cuộc, mình đang làm cái gì thế này.

Ở nơi không có đáp án đúng, tôi tự quyết định rằng mình rời đi thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa, nhưng rồi thế này đây, sau 6 năm, quá khứ vẫn xâm lấn và ném vào tôi những câu hỏi không lời giải.

Tôi chẳng hiểu gì cả.

Chờ khoảng 30 phút, bác sĩ bước ra khỏi phòng khám. Ông nói là do tích tụ mệt mỏi, tình trạng không nghiêm trọng, lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Kawasegawa bước ra, có vẻ đã bình tĩnh lại, bước chân cũng trở về bình thường.

"May quá, không bị làm sao."

Nghe tôi nói, cô ấy thở dài.

"Lại đi loạng choạng ngay trước mặt cậu chứ. Sơ suất quá."

Nói được câu đó chứng tỏ cô ấy đã hồi phục phần nào.

Hai đứa cùng ngồi xuống ghế ở phòng chờ, đợi thanh toán.

Kim giây đồng hồ tích tắc quay chậm rãi được khoảng một vòng thì...

"Xin lỗi nhé, làm phiền cậu rồi."

Cô ấy xin lỗi một cách nghiêm túc, rất đúng kiểu của cô ấy.

"Bác sĩ bảo tích tụ mệt mỏi đấy. Dạo này không được nghỉ ngơi sao?"

"Một chút thôi. Ừ, một chút thôi."

Dù nói vậy, nhưng nhìn là biết sức khỏe cô ấy không ổn.

Lại một khoảng lặng trôi qua. Cô ấy không nói gì, và tôi cũng chẳng thể mở lời. Câu chuyện sức khỏe đã xong, chủ đề tiếp theo là gì thì đã rõ. Nhưng mãi vẫn chưa thể chạm tới đó.

Quyết tâm, tôi là người lên tiếng trước.

"Kawasegawa, tại sao... cô lại muốn tôi giúp?"

Cô ấy không trả lời ngay. Là vì không có câu trả lời, hay là vì biết nhưng khó nói, tôi không rõ.

Một lúc sau, cô ấy mới mở lời:

"Vì làm gì... kế hoạch cũng không được thông qua."

Lý do đó tôi đã nghe trước đây rồi.

Nhưng qua giọng điệu của cô ấy, tôi cảm nhận được sự tuyệt vọng mạnh mẽ hơn nhiều.

"Tôi đã thực hiện mọi biện pháp có thể nghĩ ra, vắt kiệt mọi ý tưởng. Nhưng trước hiện thực vô phương cứu chữa đó, tôi đã suy nghĩ xem mình còn có thể làm gì."

"Dù tôi có tham gia... cũng chẳng thay đổi được gì đâu."

Dù cô ấy có nói bao nhiêu lần, suy nghĩ của tôi vẫn không đổi.

Một người đang làm việc tại hiện trường như cô ấy vất vả đến thế mà hiện trạng vẫn không đổi. Thì một kẻ đã ở ngoài thế giới đó như tôi giờ có can thiệp vào, tôi không nghĩ là sẽ thay đổi được gì.

"Đúng vậy, xét về mặt kỹ thuật thì có thể là thế."

"Nếu vậy thì..."

Tôi định nói rằng phương pháp đó sai rồi, nhưng cô ấy đã ngắt lời.

"Nhưng tôi không nghĩ vậy. Bởi vì cậu ── luôn xoay chuyển được những tình thế vô vọng mà."

Sâu thẳm trong cơ thể, tôi cảm giác như có gì đó vừa chuyển động. Cảm giác như thứ tôi đã bỏ lại từ rất lâu về trước vừa được khơi dậy.

Hơi nóng. Thứ mà tôi từng sở hữu ngày xưa. Tôi cảm nhận được những mảnh vỡ của sự cựa quậy đó.

Nhưng rốt cuộc, đó chỉ là những mảnh vụn. Tựa như châm lửa vào một mẩu giấy, chúng bùng lên trong thoáng chốc rồi lụi tàn, tan biến vào hư vô.

"Tôi đã nghĩ đó là nước đi cải tử hoàn sinh. Tôi thực sự tin rằng chỉ cần có cậu, mọi chuyện sẽ ổn, sẽ đâu vào đấy..."

Một âm thanh nhẹ bẫng, tựa như tiếng không khí cọ xát vào nhau. Đó là tiếng cười khẽ của cô ấy.

"Nhưng mà, không được tùy tiện dựa dẫm vào nó. Cậu cũng có việc của cậu mà."

Đôi mắt tĩnh lặng của cô ấy lại nhìn tôi một lần nữa.

"Xin lỗi nhé. Tôi sẽ không nhờ vả nữa đâu."

"...Ừ."

Tôi nghĩ rằng, nói thêm bất cứ điều gì lúc này cũng chỉ là thừa thãi.

Thanh toán xong, cô ấy nói "Vậy nhé" rồi rời đi về phía nhà ga. Lẽ ra tôi có thể đi cùng một đoạn, nhưng cảm giác khó xử dâng trào khiến tôi không thể nhấc chân.

"Cậu đã biết rồi sao, Kawasegawa?"

Dù đâu đó đã nhận ra, nhưng tôi vẫn cứ cố níu kéo. Cho đến khi sự thật rằng hiện tại đã khác xa quá khứ bị phơi bày ngay trước mắt.

Tôi bước đi vô định trên đường phố Gotanda. Có một tháp thông gió của đường cao tốc thủ đô chạy ngầm dưới lòng đất. Được chiếu sáng bởi đèn đường và ánh sáng từ các tòa nhà, phía bên kia ngọn tháp rực màu cam là bầu trời sao mờ mịt mây mù.

Khác với những gì tôi từng ngắm nhìn đến chán chê thời đại học, những ngôi sao này mờ ảo như phủ một lớp sương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!