Chỉ còn một tháng nữa là đến hạn chốt nội dung Đồ án tốt nghiệp. Nhưng chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ ở giai đoạn quyết định concept.
"Tạm thời thì ý tưởng đã ra hết rồi... nhỉ?"
Các thành viên Team Kitayama tập hợp đông đủ tại phòng khách Nhà chung. Những gương mặt ấy vẫn không đổi, nhưng vị thế đã thay đổi rất nhiều trong một năm qua.
Nói cho dễ hiểu thì đã có sự phân chia thành những người đã đứng trên sân khấu chuyên nghiệp và những người chưa đạt đến đó.
Tsurayuki, Shinoaki, Nanako thuộc nhóm trước; còn tôi, Kawasegawa và Hikawa thuộc nhóm sau.
Tất nhiên, ba người nhóm sau cũng đã có kinh nghiệm thực tế. Nhưng do kỹ năng chưa đủ hoặc môi trường không phù hợp, nếu hỏi có đang đứng vững ở đó không thì chắc chắn cả ba sẽ đồng thanh phủ nhận.
Và ngay cả trong buổi lên ý tưởng cho Đồ án tốt nghiệp này, sự chênh lệch vị thế đó cũng lộ rõ.
"Tsurayuki làm phim ngắn, Nanako làm MV dùng ảnh tĩnh, Shinoaki làm hoạt hình đen trắng. Hết rồi nhỉ."
Nội dung gần như không khác mấy so với cuộc họp trước. Không phải họ làm qua loa, mà có lẽ với họ hiện tại, họ muốn thử nghiệm những lĩnh vực mình đang theo đuổi. Dù là phương án nào, chúng cũng đã biến đổi thành những thứ họ có thể chủ động thực hiện.
"Còn Kawasegawa làm phim tài liệu quay video toàn bộ, Hikawa không có ý tưởng gì đặc biệt, tôi thì làm video quảng bá du lịch."
Trừ Hikawa đã có ý định gia nhập công ty sản xuất phim hành động, thì tôi và Kawasegawa đưa ra những phương án thực tế hơn nhiều so với những gì chúng tôi từng làm. Chi phí quay thấp, ít tốn công, ưu tiên giảm tải gánh nặng sản xuất hơn là chất lượng tác phẩm.
(Phân chia rõ rệt thật.)
Xét về khía cạnh chuyển sang giai đoạn sản xuất trơn tru thì phương án của tôi và Kawasegawa có ưu thế rõ ràng. Chỉ cần một tuần là có thể sắp xếp lịch trình và chuẩn bị quay, hoàn toàn có thể dựng thô xong trước khi hết hè. Nếu không có mục tiêu chung cụ thể nào, mà chỉ coi "tín chỉ tốt nghiệp" là mục đích, thì có thể tự tin khẳng định đây là giải pháp tối ưu.
Nhưng phương án của chúng tôi có một khuyết điểm lớn.
(Chẳng... thú vị chút nào.)
Sự khác biệt lớn so với những tác phẩm chúng tôi từng làm. Đơn giản là về mặt cảm hứng, nó kém hơn hẳn.
Đây không phải vấn đề thể loại. Phim tài liệu hay video quảng bá vẫn có những kiệt tác. Nhưng chúng tôi chọn thể loại đó với tâm thế tiêu cực. Từ những bài học trong quá khứ, chúng tôi thừa hiểu rằng trong tình huống như vậy sẽ chẳng thể sinh ra thứ gì tốt đẹp.
"...Tự mình đưa ra rồi lại tự nói thế này thì hơi kỳ, nhưng lần này tôi không biết phải lấy động lực đâu ra nữa."
Kawasegawa thở dài, buông lời.
Có vẻ mọi người cũng cùng ý kiến, bầu không khí trở nên hơi nặng nề. Ngay cả nhóm Tsurayuki dường như cũng không đưa ra ý tưởng với tâm thế "nhất định phải làm cái này!", và chính vì hiểu điều đó nên họ không thể phản bác lời Kawasegawa.
Cứ đi vào ngõ cụt thế này, phương án "chém bỏ tất cả" mà Kawasegawa nói lần trước lại trở nên hấp dẫn.
(Quyết định bỏ học... cũng có thể xảy ra lắm chứ.)
Tôi không nghĩ việc cứ thế tốt nghiệp là xấu. Ngược lại, từ lập trường của người phải trả học phí cao để được nhập học, trừ những lý do bất khả kháng, đó nên là quyết định cuối cùng.
Nhưng nếu tốt nghiệp một cách "cho xong" khi chưa xác định được mục đích, chúng tôi sẽ nhìn thấy tương lai gì phía trước? So với việc chủ động chọn bỏ học, cái nào sẽ ảnh hưởng tốt hơn đến tương lai?
"Này, chuyện này ấy."
Tsurayuki nặng nề mở lời.
"Giờ chúng ta thay đổi cơ cấu nhóm cũng được mà phải không?"
"Ừ, có thể thay đổi. Thầy bảo hạn chốt tháng 6 bao gồm cả việc đó mà."
Quyết định nội dung sản xuất và quyết định đội ngũ quan trọng như nhau. Thầy giáo tất nhiên hiểu điều đó nên mới đặt cùng một hạn chốt.
"Vậy thì, mỗi người tự làm cái gì đó riêng lẻ cũng được chứ nhỉ?"
Lời của Tsurayuki khiến cả bọn nín thở.
"Ý anh là giải tán nhóm á?"
Trước câu hỏi của Nanako, Tsurayuki gật đầu.
"Ừ. Ý tao là cũng nên cân nhắc cả phương án đó."
Shinoaki cũng khẽ gật đầu:
"Đúng ha, tớ cũng có thể tự làm hoạt hình đen trắng một mình được."
Trong Đồ án tốt nghiệp, giới hạn thời gian được nới lỏng khá nhiều. Nếu có concept chỉn chu, thì dù làm cá nhân vẫn hoàn toàn đủ khả năng hoàn thành.
"Mà, làm riêng thì vẫn có thể giúp đỡ nhau được, không nhất thiết phải cố sống cố chết làm chung một tác phẩm. Đúng là điểm mù thật."
Hikawa cũng có vẻ đồng tình.
Nhìn chung, bầu không khí "thế cũng được đấy chứ" bắt đầu lan tỏa.
Đây là một quyết định khó khăn, nhưng việc phương án này xuất hiện cũng là một dòng chảy tự nhiên. Chúng tôi không cần phải cố ép mình thành một nhóm. Vốn dĩ đây là nhóm được lập ra vì có thứ muốn làm cùng nhau. Nếu không còn thứ muốn làm đó, thì ý nghĩa tồn tại của nhóm cũng biến mất.
Nhưng liệu như vậy có thực sự ổn không? Chỉ nghĩ đến tính hợp lý mà xóa bỏ cái nhóm đã cùng nhau đi đến tận đây qua bao thay đổi hình thái này, liệu có được không?
◇
Cuộc họp kế hoạch kết thúc và giải tán, trời bên ngoài cũng đã tối nên tôi quyết định lái xe đưa Kawasegawa về.
Cô ấy im lặng suốt, nhưng khi đã ngồi vào ghế phụ và xe bắt đầu lăn bánh, cô ấy mới mở lời như đã canh sẵn thời điểm.
"Ông đang phân vân hả?"
Vẫn thẳng thắn như mọi khi.
Chắc cô ấy đợi đến lúc chỉ còn hai người. Chuyện này cũng chẳng hay ho gì để cho mọi người nghe, nên tôi rất cảm kích sự tinh tế đó.
"Ừ, thú thật là tôi đang phân vân."
Trong cuộc họp ban nãy, tôi đã trì hoãn kết luận.
Nhóm vẫn duy trì, sẽ suy nghĩ lại phương án kế hoạch trước cuộc họp tới──.
Bản thân quyết định đó không có vấn đề gì, nhưng việc quyết định như vậy mà không có lý do chính đáng thì bị nói là chạy trốn cũng chẳng oan.
(Chẳng oan chút nào, nhỉ...)
Điều mà tôi từng kịch liệt phủ nhận, giờ tôi lại đang định làm. Trong cuộc họp tôi đã nói những lời nghe có vẻ hợp lý để chốt lại, nhưng chắc chắn mọi người đều nhận ra.
Rằng quyết định này hoàn toàn rỗng tuếch.
"Xin lỗi, bà nhìn chắc thấy bực mình lắm nhỉ."
Kawasegawa không thể nào không nhận ra. Thế nên cô ấy mới nói ngay điều đó.
"Đừng xin lỗi. Chính tôi còn chưa quyết định được sẽ làm gì tiếp theo mà. Tôi không ở cái vị thế có thể phàn nàn này nọ với ông đâu."
"Vậy thì tại sao?"
Tôi cứ ngỡ đó là lời khuyên răn, nhưng có vẻ không phải.
"Nếu phải ôm đồm thì hai người vẫn tốt hơn một mình chứ. Trước đây ông đã nói thế mà."
Kawasegawa trả lời, vẻ hơi ngượng ngùng.
"Thật tình, ông cứ quên ngay được..."
"X-Xin lỗi, đúng là thế thật."
Dựa dẫm vào Kawasegawa, được cô ấy giúp đỡ. Nhờ thế mà tôi đã bao lần đi trên dây thành công. Vậy mà đến lúc này, tôi lại một mình lạc lối.
Nhưng có một điều đã khác so với trước kia. Đó là điều tôi định làm sau khi đã tích lũy kinh nghiệm cùng năm tháng.
"Tôi nghĩ là."
Tôi dừng xe gần nhà Kawasegawa. Nhưng cô ấy không có vẻ gì là định xuống xe.
"Tôi cũng không thể cứ dựa dẫm vào bà mãi được. Phải tự mình suy nghĩ và hành động, nếu không thì chẳng thể trưởng thành nổi──"
Tôi, kẻ có ruột là gã 28 tuổi, cuối cùng cũng sắp đuổi kịp tuổi tác ngoại hình. Để phù hợp với tình huống đó, tôi phải giảm bớt những phần dựa dẫm đi.
"Tôi xin lỗi vì đã không bàn bạc gì với bà. Nhưng tôi nghĩ đây cũng là giai đoạn tôi buộc phải làm thế."
Kết quả là sau khi đắn đo mãi lại chọn giữ nguyên hiện trạng thì đúng là nực cười, nhưng dẫu vậy, tôi vẫn tin rằng việc tự mình hành động có ý nghĩa riêng của nó.
"Vậy sao..."
Kawasegawa khẽ gật đầu.
Hơi thất lễ với cô ấy, nhưng tôi lại nhớ về lúc đó. Ở thế giới tương lai, khi tôi ôm hết mọi lỗi lầm về mình, cô ấy đã mắng mỏ và khích lệ tôi.
Bị đánh tơi tả cũng đau đấy, nhưng chưa bao giờ tôi thấy vui đến thế. Tôi thoáng nghĩ, có khi nào mình lại bị như thế nữa không.
Nhưng cô ấy lúc này đây,
"...Đúng vậy nhỉ."
Chỉ lặp lại lời mình vừa nói như để xác nhận lại.
"Hashiba rồi cũng sẽ có lúc không còn ở đây nữa mà."
Giọng điệu vẫn như mọi khi, nhưng tôi nghe sao có chút cô đơn.
"Này, bà nói cứ như tôi sắp chết hay đi đâu mất không bằng."
"Có khả năng đó chứ. Đâu có gì là mãi mãi. Có chăng chỉ là trong thế giới hư cấu thôi."
Cô ấy nói câu thoại nghe quen quen như để tự nhủ với chính mình.
Cô ấy vẫn chưa chịu bước ra khỏi xe. Sau một hồi im lặng, Kawasegawa thở hắt ra một hơi rồi mở cửa.
Và rồi, nhìn lên bầu trời tối đen,
"Tốt nghiệp rồi mà nhỉ, cả chúng ta nữa."
Cô ấy lẩm bẩm, chẳng nói với riêng ai.
Có lẽ đó là điều mà đâu đó chúng tôi không muốn nhìn thấy. Nhưng thời khắc ấy đang đến rất gần rồi.
Màn trình diễn cuối cùng sẽ là một cú fade-out lặng lẽ? Hay sẽ là một cái kết rực rỡ, náo nhiệt?
Đứng trước sự lựa chọn đang cận kề, tôi vẫn còn đang lạc lối.
◇
Trong khi nỗi trăn trở về Đồ án tốt nghiệp, à không, về sự tồn tại của nhóm và của chính tôi ngày càng sâu sắc, thì những lo âu ở chỗ làm thêm lại có chút tiến triển.
Cuối cùng tôi cũng nói chuyện được với anh Matsudaira.
"Xin lỗi, anh làm em lo lắng rồi."
Sợ trở thành gánh nặng, tôi chỉ rụt rè hỏi thăm theo kiểu "Dạo này anh có mệt không?", thế mà lại nhận được nụ cười sảng khoái đến bất ngờ. Cứ như anh ấy biết trước tôi sẽ hỏi câu này vậy.
"À, không không! Cả em nữa, nhưng Takenaka cũng lo lắng lắm đấy."
Tôi mượn luôn tên cô bé. Mà, đúng là em ấy có lo thật nên chắc không sao đâu.
"Anh đang có chút tranh luận với cấp trên về việc phát triển dự án hiện tại. Cũng không phải chuyện nên nói với mọi người, nên anh thường suy nghĩ một mình."
"Ra là vậy ạ..."
Giọng điệu vẫn sảng khoái như thường lệ, nhưng chắc nỗi lo của anh sâu sắc lắm.
Gần đây tần suất anh Matsudaira đến công ty cũng giảm hẳn. Vốn dĩ số ngày làm và nội dung công việc đã khác xa so với một nhân viên làm thêm, nhưng giờ thì lịch làm của anh ấy đã trở nên phù hợp với danh nghĩa "làm thêm" rồi.
"Vẫn còn nhiều điều chưa quyết định nên anh chưa nói được... À đúng rồi, tuần sau cậu Hashiba có rảnh chút không?"
"Vâng, chắc là không vấn đề gì đâu ạ..."
Không có lịch trình gì lớn, nên tôi trả lời như vậy.
"Vậy thì, anh có chút chuyện muốn nói, em dành cho anh chút thời gian nhé."
Tôi nhớ ngay đến cuộc trò chuyện giữa hai người hồi đầu năm.
Liệu có phải lại là chuyện đó không? Giả sử có là chuyện đó, thì phương châm của tôi cũng chẳng thể thay đổi.
(Anh ấy định làm gì nhỉ?)
Anh Matsudaira thừa hiểu rằng sau cuộc nói chuyện lần trước, tôi sẽ không dễ dàng thay đổi ý định.
Vậy mà anh ấy vẫn muốn nói chuyện, chứng tỏ phải có chuyện gì lớn lắm. Lúc này tôi cũng muốn hỏi ngay, nhưng nếu nói được thì anh ấy đã nói rồi, chắc chắn anh ấy phán đoán rằng đây là chuyện cần giữ bí mật.
"Em hiểu rồi, nhờ anh nhé."
"Ừ, nhờ em."
Anh Matsudaira nói với nụ cười sảng khoái y hệt lần đầu gặp gỡ. Tôi không biết ẩn sau đó anh đang nghĩ gì. Có lẽ điều đó nằm trong "chuyện muốn nói" kia chăng.
(Không nghe trực tiếp thì chẳng hiểu được gì cả.)
Rốt cuộc hôm đó tôi cũng không thể nói chuyện sâu hơn. Chỉ kết thúc bằng việc trao đổi những thông tin nghiệp vụ đang bị đình trệ và nhìn anh ấy đỡ những đòn kiểm tra của Takenaka. Trông anh ấy vẫn bình thường, nhưng tôi cứ cảm thấy hình ảnh đó thật thiếu trọn vẹn.
Giờ tôi chỉ cầu mong ngày anh Matsudaira có thể cười thật lòng sẽ đến.
◇
Giờ ăn trưa hôm đó, như thường lệ, tôi cùng Takenaka đến một quán cà phê cách công ty một đoạn.
Tôi báo cáo tình hình về anh Matsudaira cho cô bé, nhưng mà...
"Vậy ạ... Hơi lo thật đấy. Anh Matsudaira ấy."
Không phải vẻ ồn ào thường ngày, cô bé phản ứng một cách ỉu xìu khiến tôi bối rối.
"Sao phản ứng khác anh tưởng tượng thế."
Tôi nói thẳng suy nghĩ, thế là...
"Mồ~, Paisen chắc chắn nghĩ em lúc nào cũng là đứa hâm dở phóng điện hết công suất chứ gì! Em cũng biết nghĩ đến TPO (Thời gian, Địa điểm, Hoàn cảnh) chút đỉnh chứ bộ!"
Cô bé phồng má, làm mặt cực kỳ bất mãn. Tôi cuống quýt xin lỗi "Xin lỗi, xin lỗi".
Có lẽ cô bé nhận ra tâm trạng chùng xuống của tôi nên cũng lo lắng cho tình hình của anh Matsudaira. Cô bé rất giỏi nắm bắt những biến chuyển tâm lý tinh tế như vậy.
"Công ty sẽ ra sao đây nhỉ, Paisen."
"Đúng ha, nếu anh Matsudaira thuận lợi thì cứ thế này có ngày sẽ kế thừa chức Giám đốc thôi."
Việc anh Matsudaira là người trong gia đình Giám đốc đã được chính anh ấy kể cho Takenaka. "Anh cũng kể cho cậu Hashiba rồi, không nói cho em thì bất công quá", anh ấy bảo thế, đúng là người quá đỗi nghiêm túc.
"Nhưng anh ấy đang cãi nhau với thượng tầng mà."
"Lại còn khá gay gắt nữa chứ... nhỉ."
Cả hai cùng thở dài thườn thượt.
Năm ngoái, kể từ khi đối đầu với cấp trên về lịch trình sản xuất, có thể đoán được vị thế của anh Matsudaira đang lung lay.
Không được ưu ái chỉ vì là người nhà Giám đốc thì chứng tỏ tổ chức hoạt động rất quy củ, nhưng dẫu vậy, tình hình hiện tại chắc chắn không tốt cho cá nhân anh Matsudaira hay dự án anh đang tiến hành.
Vị trí của chúng tôi khá gần với anh Matsudaira. Cùng một team, và sau này nếu định làm gì đó tại Succeed, việc anh ấy đi hay ở chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
(Nếu ủng hộ được thì tôi cũng muốn ủng hộ, nhưng mà...)
Khi tư tưởng căn bản đã có phần khác biệt, thì sự ủng hộ đó cũng chỉ giới hạn thôi.
Đang mải suy nghĩ miên man, thì...
"À, xin lỗi ạ."
Bất chợt, Takenaka cất tiếng.
"Paisen ấy, anh có phải là người hay suy nghĩ nhiều về tương lai không?"
"Hả, à, ừ."
Nếu hỏi đã quyết định sẽ làm gì chưa thì chưa hẳn, nhưng việc suy nghĩ xem mình muốn làm gì thì tôi vẫn luôn làm.
"Anh... không có ý định đi làm (xin việc) sao?"
"Ừm, chắc chắn là có lúc sẽ đi làm thôi, nhưng sao tự nhiên em hỏi thế?"
Rốt cuộc là chuyện gì đây.
Với năm học của Takenaka thì vẫn còn quá sớm để đi xin việc. Dù nghe nói sinh viên nào chuẩn bị sớm thì từ năm 2 đã đi thăm hỏi các cựu sinh viên rồi, nên có làm cũng không lạ, nhưng chính việc chuyện này thốt ra từ miệng cô bé mới là lần đầu, nên việc bị lôi ra làm chủ đề đột ngột thế này khiến tôi thấy sai sai.
(Đi làm, chẳng lẽ là...)
Trong thoáng chốc, một tưởng tượng ngớ ngẩn hiện lên. Nhỡ đâu là chuyện "làm dâu" (kết hôn) thì sao, đúng là cái tư duy ông chú không giấu đi đâu được.
Không nhưng mà, trước đây cũng có chút dấu hiệu kiểu đó, với lại Takenaka cũng là một cô bé cực kỳ dễ thương, giả sử bị ép thì tôi biết làm sao.
Như để đập tan cái liên tưởng vô phương cứu chữa đó, Takenaka nói tiếp.
"Chuyện là, xin lỗi vì đã giấu Paisen, nhưng Takenaka ấy, cũng thuộc gia đình của một công ty nọ."
"Của công ty, chẳng lẽ..."
Từ chuyện của anh Matsudaira ban nãy, câu trả lời chỉ có một.
Takenaka khẽ gật đầu.
"Vâng, bố em là Giám đốc... ạ."
"Hảảả, thật á!?"
Bất giác tôi thốt lên hơi to, phải vội vàng bịt miệng lại.
Nhưng mà, làm gì có chuyện con trai con gái Giám đốc cứ xuất hiện đúng lúc thế này... nghĩ thế xong, ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi lại thấy hoàn toàn thuyết phục.
(Đại học Nghệ thuật vốn dĩ là nơi như thế mà.)
Để học nghệ thuật, thứ chưa biết có kiếm ra tiền hay không, mà phải trả mức học phí không hề rẻ để nhập học, thì đương nhiên phải có mức sống trên mức nhất định mới lo nổi.
Nhà Hashiba cũng vậy, bố tôi làm trưởng phòng ở một công ty niêm yết. Đương nhiên thu nhập hộ gia đình cũng khá giả, nên vấn đề học phí không có gì trở ngại, tôi được cho phép nhập học rất suôn sẻ.
Nhưng vốn dĩ điều đó đã là "bất thường" rồi.
Cả Takenaka nữa, nghe nói từ nhỏ đã học nhạc học vẽ, nghĩ đến gia đình có khả năng lo liệu việc đó thì lẽ ra tôi phải đoán được phần nào rồi chứ.
"Thế rồi, công ty của bố em là một nhà sản xuất chủ yếu làm mảng bản địa hóa (localization) game."
"Ra là cùng ngành với Succeed."
Nếu là nhà sản xuất cạnh tranh trực tiếp thì có vẻ rắc rối, nhưng nếu mảng chính là bản địa hóa, tức là dịch thuật và chuyển hệ máy, thì chắc không có vấn đề gì lớn về mặt đối ngoại.
"Vâng, thế nên chuyện là Takenaka rồi cũng sẽ có lúc phải tham gia vào công ty."
Cô bé ngắt lời, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Paisen, mình đi Mỹ làm game không anh!"
"Đ-Đột ngột quá đấy, chuyện đó!"
Diễn biến bất ngờ khiến tôi giật mình.
"X-Xin lỗi ạ. Takenaka cứ nghĩ không biết tóm tắt chuyện ở đâu cho gọn, ơ kìa, thế thì phải giải thích từ đâu nhỉ..."
Takenaka sau khi sắp xếp lại não bộ xem cái nào trước cái nào sau, đã giải thích lại cho tôi.
Công ty của bố cô bé là nhà sản xuất chuyên về bản địa hóa, nhưng với nòng cốt là đội ngũ nhân viên bên Mỹ, họ đang có ý định muốn làm game gốc (original) trong tương lai.
"Thế nên, mới hỏi xem tôi và Takenaka thấy sao ấy hả."
Cô bé gật đầu lia lịa.
"A, nhưng mà nhưng mà, không phải là hỏi để bắt trả lời ngay bây giờ đâu ạ, mà là phải tạo ra thành quả đàng hoàng ở chỗ làm thêm Succeed đã, rồi trên cơ sở đó mới tính tiếp cơ ạ!"
"Ra thế, không phải là vô điều kiện nhỉ."
"Đúng đúng, em hơi cầm đèn chạy trước ô tô tí, nhưng mà muốn hỏi xem ý định hay là tầm nhìn của anh thế nào í mà~"
Bố cô bé có vẻ khá nghiêm khắc về điểm đó, điều kiện tối thiểu là phải đưa ra được một tác phẩm mà mình tham gia sâu đến mức được ghi danh (credit) rõ ràng trước khi tốt nghiệp.
(Nếu dự án hiện tại thành công trót lọt thì sẽ xoay xở được thôi...)
Trong kế hoạch của anh Matsudaira, cô bé đã hoạt động tích cực đến mức được ghi danh đàng hoàng, nhưng tác phẩm vẫn chưa ra mắt.
Nên chắc là, phải đợi hoàn thành xong cái đó, rồi trên cơ sở đó mới tính đến tương lai.
(Mỹ sao, mình cũng từng muốn đi thử.)
Vốn dĩ tôi đã có hứng thú với nước ngoài. Việc game nước ngoài tạo ra cơn sốt còn lớn hơn game Nhật Bản đã không còn hiếm, và nếu nghĩ đến thế giới năm 2016, thì việc đi nước ngoài vào thời điểm này là cơ hội cầu còn không được.
Nhưng mà,
"...Chà, chuyện đó đúng là hơi liều lĩnh quá."
Hiện tại tôi còn chưa quyết định sẽ làm gì ở Succeed, hơn nữa những điều cần học vẫn còn quá nhiều. Trong tình trạng chưa đủ sức chiến đấu mà cứ thế sang Mỹ theo đà thì khó mà tạo ra thành quả gì chắc chắn được.
"Đúng ha~. Từ Osaka ra Tokyo thôi đã vất vả rồi, đằng này là Mỹ lận."
Takenaka có vẻ cũng đoán trước được phản ứng này, vừa gật đầu vừa cười khổ.
"Nhưng mà, Takenaka nghĩ sau này thị trường nước ngoài chắc chắn sẽ cực 'nhiệt' luôn! Tác phẩm gốc cũng tăng nhiều, các nhà sản xuất cũng lớn mạnh hơn, và quan trọng nhất là người làm game bên đó động lực cao cực kỳ! Nên là Paisen, nếu anh có hứng thú kiểu 'muốn làm game ở bển quá~' thì ới em ngay nhé!"
"Ừ, ừm, lúc đó nhất định..."
Dù bị choáng ngợp trước sự năng nổ thường thấy của cô bé, nhưng câu chuyện này khiến tôi phải suy nghĩ nhiều.
Trước giờ, tôi luôn suy nghĩ về việc làm game xoay quanh nhóm Thế hệ Bạch Kim, tức là Shinoaki, Nanako và Tsurayuki.
Nhưng từ khi bắt đầu làm thêm ở Succeed, những trường hợp tôi bị hỏi xem bản thân mình sẽ làm gì, tách biệt với mọi người, ngày càng tăng lên.
Rồi giờ đến chuyện đi Mỹ này.
(Thời điểm nhạy cảm thế này nên cứ bị để tâm mãi...)
Đó là một câu chuyện quá tầm với, và việc nó xuất hiện từ lập trường con gái Giám đốc của Takenaka thì phải trừ hao đi nhiều tầng ưu ái, nhưng dù có trừ đi thì đó vẫn là một câu chuyện hấp dẫn.
Chỉ là, tôi của hiện tại vẫn chưa tìm ra phương hướng cụ thể. Việc Takenaka rủ tôi, có thể một phần là đánh giá năng lực, nhưng phần lớn chắc là do làm việc cùng nhau thấy hợp tính.
Nếu dựa dẫm vào điểm đó mà nhận lời, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ đánh mất chính mình.
Phải quyết định xem mình muốn làm gì.
Nếu hành động mà không có mục tiêu vững chắc, thì một ngày nào đó chắc chắn sẽ lạc trôi về hướng mình không mong muốn. Giống như tôi ở tương lai trước kia vậy.
"Thế nhé Paisen, chuyện này để khi khác tính tiếp nha!"
Nói rồi Takenaka vui vẻ bảo "Em về trước đây" và nhảy chân sáo rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cô bé, tôi nhớ lại tờ giấy nhớ (sticky note) kia. Dấu ấn tôi đã quyết định để không đi chệch hướng sau thất bại to lớn ngày trước.
"Mục tiêu, sao."
Cùng mọi người tạo ra tác phẩm tuyệt vời nhất. Mục tiêu tôi dán trong tủ âm tường tất nhiên giờ vẫn còn sống mãi.
Mọi hành động đều vì mục tiêu đó. Nhưng giờ đây, ngay cả cái tương lai mà tôi từng nhìn thấy đó, cũng đang trở nên khó hình dung xem phải định hình nó như thế nào.
Sự trưởng thành của mọi người, suy nghĩ của từng cá nhân. Nhìn mọi người dạo gần đây, tôi cảm thấy các lộ trình đang dần dần, chầm chậm rẽ nhánh.
Rốt cuộc, tôi có thể làm được gì ở đó? Đã đến lúc phải tìm ra nước đi tối ưu rồi, bởi cái kết đang cận kề ngay trước mắt.
◇
Chúng tôi đón kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng cuối cùng của đời sinh viên. Trong khi những sinh viên đã chốt được nơi làm việc hay hướng đi tương lai đang tranh thủ dịp này để đi chơi xả láng, thì giữa bầu không khí đó, có một gã đàn ông đang vã mồ hôi hột, căng thẳng đến tột độ.
"Ư ư, vãi thật, toang quá rồi. Dạ dày tao lộn tùng phèo lên, sắp nôn ra đằng họng rồi đây này."
Rokuonji Tsurayuki, à không, Kawagoe Kyouichi, thốt ra những lời thều thào với cái đầu cúi gằm. Tôi, Shinoaki và Nanako nhìn bộ dạng khổ sở của cậu ta mà cùng cười gượng.
Tại một nhà sách lớn nằm ở trung tâm thành phố Osaka. Trước tấm biển quảng cáo đứng viết tên mình thật to, cậu ta đang phơi bày khuôn mặt đầy vẻ bi tráng.
"Tsurayuki, uống chút nước không?"
Tôi đưa chai nước suối ra, Tsurayuki khẽ xua tay:
"Xin lỗi, tao kiếu. Uống nhiều quá lỡ vào lúc quan trọng lại mắc vệ sinh thì bỏ mẹ."
Tại sao cậu ta lại căng thẳng đến mức này? Nguyên nhân nằm ở phía bên kia, sâu hơn lối vào một chút.
Shinoaki và Nanako ló đầu ra nhìn về phía đó.
"Uầy, đông khiếp. Chỗ này toàn là người đến vì Tsurayuki đấy nhỉ."
Nanako thốt lên đầy kinh ngạc, rồi Shinoaki bồi thêm bằng chất giọng thong thả:
"Đông ghê ha~. Tsurayuki-kun đúng là người nổi tiếng mà."
Tôi xác nhận lại, quả nhiên ở đó đông nghịt người. Chủ yếu là nam giới trẻ tuổi, nhưng thi thoảng cũng thấy bóng dáng vài bạn nữ.
"Thôi, thôi đi hai bà nội! Càng nói tao càng run thêm thôi, nãy giờ tao đã cố không nhìn rồi mà!"
Mặc cho tiếng kêu gào bi thiết của Tsurayuki, chúng tôi chỉ nở nụ cười tàn nhẫn.
"Nói thì nói vậy thôi chứ."
Nanako nhún vai.
"Đại văn hào mà lại run rẩy trong buổi ký tặng của chính mình, nhìn từ góc độ của tớ thì cậu đang sướng quá hóa rồ đấy chứ~"
"Con kia, có tin tao lao ra đằng kia hét lên là 'Ca sĩ Nanako nổi tiếng trong mục Hát thử trên Nico Nico đang làm khách mời ở đây' không hả!"
"Nà-này, đùa cũng vừa thôi chứ! Tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình rồi!"
Trước đòn phản công của Tsurayuki, Nanako tái mặt lắc đầu nguầy nguậy.
"Thực tế thì với độ nổi tiếng của Nanako hiện giờ, hầu hết những người ở đây chắc cũng biết cậu đấy."
"Nè~ Kyouya cũng thôi đi mà! Tớ xin lỗi rồi, không nói nữa đâu."
Sau khi tái mặt, Nanako lại đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Sự thật là độ nhận diện của Nanako đang tăng lên vững chắc. Ngay cả trong trường, nhờ các hoạt động liên kết với Nico Nico, cậu ấy thường xuyên được bắt chuyện, đặc biệt là bởi các sinh viên năm nhất, năm hai.
(Chắc sắp tới phải cải trang nhẹ khi ra đường rồi cũng nên.)
Tuy nhiên, nếu nói thẳng ra thì chắc cậu ấy lại ngượng rồi nổi giận mất.
"Hà... làm khùng làm điên một hồi cũng thấy đỡ hơn chút rồi."
Cuối cùng Tsurayuki cũng lấy lại được bình tĩnh, cậu ta vươn vai và xoay tròn hai bả vai.
"Đến giờ rồi, tao đi đây. Mà, lỡ lúc chào hỏi có vấp váp gì thì cứ cười vào mặt tao nhé."
"Không sao đâu, bọn tớ không cười đâu mà."
Nghe tôi nói vậy, Tsurayuki hơi ngượng ngùng gật đầu, rồi đi đến chỗ biên tập viên phụ trách ở lối vào dành cho nhân viên, sau đó tiến thẳng vào sâu trong cửa hàng.
"Vậy, bọn mình cũng đi thôi."
"Không biết Đại văn hào sẽ mở đầu bằng câu chào thế nào đây ta~"
"Hóng xem cậu ấy nói gì ghê ha~"
Ba người chúng tôi cũng bước vào cửa hàng, chọn một vị trí hơi xa khu vực sân khấu để quan sát.
Một lát sau, tiếng của nhân viên nhà sách vang lên.
"Xin lỗi đã để quý vị chờ lâu! Sau đây, buổi ký tặng của tác giả Kawagoe Kyouichi xin được phép bắt đầu. Xin mọi người hãy dành một tràng pháo tay để chào đón tác giả!"
Tiếp sau tràng pháo tay nồng nhiệt, Tsurayuki bắt đầu chào hỏi.
"Tôi là Kawagoe Kyouichi. Cảm ơn mọi người đã đến tham dự ngày hôm nay──"
Trái ngược với vẻ căng thẳng khi nãy, lời chào của cậu ta trôi chảy, đường hoàng và không hề vấp váp.
"Được đấy chứ, nói gì thì nói cậu ta vẫn rất bản lĩnh khi vào việc thật."
Nanako vừa gật gù vừa lắng nghe lời chào của Tsurayuki. Dù mọi người có cười đùa, nhưng thực tâm ai cũng lo lắng cho cậu ấy.
"Đến lượt tớ thì phải chào thế nào đây ta."
Shinoaki nghiêng đầu như đang suy nghĩ. Cậu ấy cũng có lịch tổ chức buổi ký tặng vào kỳ nghỉ hè, tức là tháng sau nữa.
"Shinoaki cứ cười tươi, xưng tên rồi cảm ơn là ổn thôi~. Chỉ cần thế là mọi người cũng vui lây rồi."
"Đơn giản vậy thôi hả~"
Nhìn cảnh hai người họ vui vẻ trò chuyện, trông chẳng khác mấy so với lần đầu tôi gặp Shinoaki ba năm trước.
Nhưng, thực tế là...
"Xin lỗi ạ! Chúng tôi sẽ cho thêm khách đang xếp hàng vào khu vực này, phiền anh chị di chuyển một chút được không ạ?"
Nhân viên nhà sách cầm tấm biển điều phối hàng bước lại gần.
"A, vâng, xin lỗi ạ!"
Chúng tôi vội vàng cầm đồ đạc, chạy bước nhỏ để di chuyển.
Trên đường đi, cả nhóm liếc nhìn dòng người như sắp vỡ trận kia. Quả thật, đông đến mức phải dồn ép không gian mới đủ chỗ chứa.
"Nổi tiếng khiếp thật ha~"
"Tí nữa phải trêu mới được, ngài Đại văn hào ơi~!"
Bên cạnh hai cô gái đang cười khúc khích, tôi cảm thấy một niềm tự hào vô hạn dâng lên trong lòng.
(Vậy là Kawagoe Kyouichi... Kawagoe Kyouichi đã thực sự ra đời rồi.)
Ngày mưa hôm ấy, khi bị nói lời chia tay, khi tôi đuổi theo về tận quê nhà để gọi cậu ấy quay lại, khi cậu ấy vật lộn sửa chữa tác phẩm đoạt giải, và khi cậu ấy quyết định chiến đấu một mình.
Tất cả những điều đó chồng xếp lên nhau để tạo nên ngày hôm nay.
Thi thoảng ngoái lại, tôi chăm chú ngắm nhìn quang cảnh đang trải rộng trước mắt.
◇
Buổi ký tặng kết thúc tốt đẹp trong sự thành công rực rỡ.
Chúng tôi hội quân sau khi Tsurayuki xong việc, tổ chức một buổi ăn mừng nho nhỏ rồi trở về Share House Kitayama.
"Tsurayuki-kun đường hoàng lắm nha, ngầu ghê luôn."
Sau đó, Shinoaki và tôi rút vào phòng cậu ấy để bàn bạc về công việc tiếp theo.
Cậu ấy lập tức ngồi vào máy tính để tô màu minh họa, còn tôi ngồi phía sau, chăm chú nhìn vào bảng lịch trình.
"Ừ, cậu ấy đã là một nhà văn thực thụ rồi."
Hình ảnh cậu ấy đứng trước độc giả, chào hỏi bằng chính ngôn từ của mình đã trùng khớp với hình ảnh Kawagoe "Kyouichi" mà tôi từng ngưỡng mộ.
Dù có chút khác biệt về lộ trình, nhưng từ giờ cậu ấy sẽ hoạt động với tư cách là một nhà văn. Điều đó không còn gì phải nghi ngờ nữa.
"Được làm điều mình muốn, nỗ lực hết mình và biến nó thành hiện thực. Chắc là cậu ấy vui lắm."
Lời của Shinoaki có lẽ cũng đang liên hệ đến chính bản thân cậu ấy.
Tsurayuki, và cả Nanako, đang lao vút lên những nấc thang sự nghiệp với tốc độ chóng mặt. Là một người sáng tạo hoạt động cùng thời đại, Shinoaki đương nhiên phải để tâm.
"Kyouya."
Đang mải suy nghĩ, bất chợt tôi nghe cậu ấy gọi tên mình.
"Sao thế, Shinoaki?"
Khi tôi đáp lời, cậu ấy xoay cả ghế về phía tôi.
"Sắp đến lúc cậu cho tớ nghe được chưa?"
"Chuyện gì c..."
Tôi nín thở.
Tôi đã nhận ra cậu ấy đang nói về chuyện gì.
"Về thứ mà tớ muốn làm, đúng không?"
Shinoaki mỉm cười tươi tắn và gật đầu.
Năm nhất Đại học. Cái ngày mà những cánh hoa anh đào tan vào màn đêm đẹp đến nao lòng. Ngày mà hai đứa đi bộ trên con đường về Share House và nói đủ chuyện trên trời dưới biển.
Khi đó Shinoaki vẫn chưa có niềm tin vào việc vẽ tranh của mình. Tôi đã dùng tất cả ngôn từ mình có lúc ấy để truyền đạt suy nghĩ đến cậu ấy. Kể từ ngày đó, Akishima Shino từng chút một đã thể hiện con người mình trước mặt tôi.
Chính cô gái ấy đã đặt cho tôi một câu hỏi.
『Kyouya muốn làm cái gì?』
Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại vô cùng khó trả lời.
Tôi của lúc đó thực ra đã có câu trả lời. Nhưng tôi vẫn chưa thể nói ra. Vì nó quá viển vông, quá xa vời để hiện thực hóa.
Và rồi, ba năm đã trôi qua. Chúng tôi đã trở thành sinh viên năm cuối, đi đến chặng đường mà lễ tốt nghiệp đã nằm trong tầm mắt.
Nếu là bây giờ, nói ra sẽ không còn là chuyện viển vông nữa. Sẽ không còn là chuyện nói ra rồi tự mình cười cợt cho qua chuyện. Tôi hoàn toàn có thể nói ra như một mục tiêu hữu hình.
Nhưng mà, tôi...
"Xin lỗi, tớ vẫn chưa nói được."
Trước câu hỏi của Shinoaki, một lần nữa tôi lại không thể trả lời.
Chính vì đã nhìn thấy rõ ràng nên tôi mới không thể trả lời.
"Chỉ còn một chút nữa thôi. Những điều mơ hồ hồi năm nhất, mãi đến bây giờ mới dần thành hình và hiện ra trước mắt tớ."
Tôi đã học về quy hoạch dự án, hiểu rõ đặc tính của mọi người, và dù chỉ là game đồng nhân hay tác phẩm sinh viên, tôi cũng đã trải nghiệm việc cùng nhau sáng tạo.
"Nhưng nó vẫn chưa chắc chắn. Vẫn còn quá nhiều yếu tố bất ổn. Cuối cùng, nếu tớ có thể tổng hợp chúng lại một cách chỉn chu──"
Tôi nhìn thẳng vào mắt Shinoaki và nói.
"Lúc đó chính tớ sẽ nói cho cậu biết."
Cứ úp úp mở mở mãi, đến mức tôi còn muốn tự cười nhạo bản thân xem định nói cái kiểu này đến bao giờ. Muốn tự hỏi chính mình rằng cái "lúc đó" mà mày nói là bao giờ.
Trước những lời nói ích kỷ tột cùng ấy của tôi, Shinoaki vẫn dịu dàng như mọi khi.
"Ừ, tớ sẽ chờ."
Cậu ấy sẽ chờ tôi đến bao giờ đây? Khi cậu ấy ý thức rõ vai trò họa sĩ minh họa là một nghề nghiệp và đứng vững như một chuyên gia độc lập. Đến lúc đó, tôi cũng phải trưởng thành để không phải hổ thẹn với tư cách là một chuyên gia.
Một Tsurayuki đường hoàng chào hỏi trước người hâm mộ. Một Nanako vui vẻ cất cao tiếng hát. Tôi hình dung về họ, những người đang đi từ nơi gần gũi đến những nơi ngày càng xa xôi.
Tôi hiện giờ đang ở đâu?
Và liệu khi thời điểm thích hợp đến, tôi có thể đi đến nơi họ đang đứng hay không?
◇
Kỳ nghỉ dài kết thúc, các lớp học tháng Năm bắt đầu. Với sinh viên năm tư chúng tôi, những người đã hoàn thành hầu hết các môn chuyên ngành và đại cương, Đồ án tốt nghiệp là cửa ải khó khăn cuối cùng.
Hôm nay là buổi học báo cáo giữa kỳ. Tuy nhiên, Team Kitayama của chúng tôi, dù đã đến giai đoạn này, vẫn chưa thể đưa ra được bản kế hoạch nào.
Trước giờ học, tôi và Kawasegawa ngồi ở quán giải khát quen thuộc để bàn về kế hoạch. Nhưng tình hình có vẻ vẫn bế tắc, thiếu một yếu tố quyết định.
"Sắp phải đưa ra câu trả lời rồi, không là thầy giáo sẽ làm căng đấy."
Thấy Kawasegawa tỉnh bơ nói vậy, trong lòng tôi lo sốt vó.
"Đúng thật, kiểu gì cũng bị mắng một trận cho xem."
"Sợ à? Có sao đâu. Với ông thầy đó thì chuyện to tiếng hay chửi bới là không bao giờ có, cứ gật đầu vâng dạ là xong chuyện thôi."
"Bà nói nghe nhẹ nhàng ghê..."
Ngoài những duyên nợ trước đây, thì việc tôi cứ đứng trước thầy Kanou là y như rằng căng thẳng gần như đã thành phản xạ.
Cái vẻ mặt như nhìn thấu hồng trần, phong thái đi đứng, cái vẻ ngoài tưởng như dửng dưng nhưng bên trong lại nhiệt huyết, nói sao nhỉ, tôi cảm nhận được từ toàn thân thầy toát ra một khí thế mà mình không thể nào địch lại nổi.
(Kawasegawa không thấy sợ sao ta?)
Tôi liếc nhìn cô ấy.
Cùng là thành viên trong nhóm nhưng cô ấy chẳng có vẻ gì là sốt ruột như tôi. Mà thực ra nếu hỏi thì chắc bả cũng sẽ tỉnh rụi đáp kiểu "Nhìn thế này thôi chứ tôi cũng đang cuống lắm đấy", nhưng nhìn bề ngoài thì chỉ thấy thong dong tự tại.
"Cảm giác, giống ghê ha."
"Giống cái gì?"
"Thầy Kanou với Kawasega... ặc, á."
Đang nói dở câu, tôi thấy biểu cảm của Kawasegawa đanh lại trông phát khiếp.
"Căn cứ vào đâu? Lý do gì mà ông bảo giống...?"
Kawasegawa gằn giọng, âm thanh như thể được ninh đen kịt dưới đáy nồi.
"X-Xin lỗi mà! Tự nhiên buột miệng thôi! Không giống! Không giống tí nào!"
Tôi cuống cuồng phủ nhận lời vừa nói.
"Thế à. Vậy thì được."
Thấy Kawasegawa trở lại vẻ mặt bình thường ngay lập tức, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ ở chỗ đó lại có bãi mìn.
(Có khi bả bị người khác nói thế nhiều quá nên phát ngán rồi cũng nên.)
Mà, chỉ riêng cái khoản lạnh lùng, lý trí và xinh đẹp thôi cũng đủ để bị xếp chung nhóm rồi. Có vẻ Kawasegawa ghét kiểu nhìn nhận rập khuôn như vậy.
Dừng chủ đề dễ gây cháy nổ lại, tôi đi vào vấn đề chính.
"À ừm, thế chuyện bà muốn nói là gì?"
Hôm nay gặp mặt trước giờ học, ngoài việc bàn về Đồ án tốt nghiệp, còn là vì Kawasegawa đã gọi tôi ra.
Trong cái mail ngắn gọn đậm chất Kawasegawa ghi là "Tôi có chuyện muốn nói", tôi đã tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản khi đến đây, nhưng...
"Nói thẳng nhé. Tôi nghỉ việc làm thêm rồi."
Đúng như lời cô ấy, thẳng toẹt luôn.
"Công ty sản xuất video đó... hả?"
"Phải. Góp ý kiến xong bị người ta gai mắt."
Có vẻ đã dứt khoát rồi nên cô ấy chẳng có vẻ gì là luyến tiếc.
Khi Kawasegawa bắt đầu làm thêm ở công ty sản xuất video, ban đầu tôi cảm thấy cô ấy đang tích lũy kinh nghiệm rất thuận lợi. Cũng đã có những công việc nhỏ được giao cho cô ấy chỉ đạo, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ sống tốt với nghề video này... ai ngờ đâu.
"Quả nhiên là không hợp với cơ chế cũ kỹ nhỉ."
Cô ấy kể rằng trong quá trình tranh luận với tầng lớp lãnh đạo quá cố chấp với lề thói cũ, mối quan hệ đôi bên đã trở nên không êm đẹp.
"Tôi đâu có bảo phải thay mới tất cả đâu. Những cái cũ tốt đẹp cần gìn giữ thì vẫn phải giữ, còn về mặt kỹ thuật, cũng đâu nhất thiết phải ép sang kỹ thuật số hết. Tôi chỉ nghĩ là làm được đến đâu thì hay đến đó."
Điều Kawasegawa muốn thay đổi là việc truyền đạt kỹ năng cho người mới. Thay vì chỉ dùng giấy nhớ hay truyền miệng, cô ấy đề xuất tổng hợp lại thành dữ liệu.
"Mỗi người nói một kiểu, nên tôi nghĩ nếu tổng hợp và chuẩn hóa lại, thống nhất quy trình cho phía trợ lý thì sẽ hiệu quả hơn."
Nghe qua thì chẳng có gì xấu cả. Thậm chí tôi còn nghĩ đó là lĩnh vực nên bắt tay vào làm sớm, nhưng mấy nhân viên lớn tuổi lại phàn nàn về chuyện này.
"Họ bảo mỗi đội có quy tắc riêng, cứ theo đó mà học tại hiện trường là được, không phải thứ để thống nhất hay số hóa. Tôi mới bảo 'Vậy thì phân tách phần chung và phần tùy chỉnh theo từng đội là được chứ gì', thì họ lại bảo 'Không muốn làm mấy chuyện phiền phức đó'."
"Tức là họ không muốn làm gì ngoài công việc hiện tại chứ gì."
"Chắc thế. Muốn thay đổi lề thói thì kiểu gì việc cũng nhiều hơn mức cần thiết, chắc họ ghét cái đó. Nhưng hơn cả thế, tôi nghĩ lý do lớn nhất là 'bọn trẻ ranh đừng có mà lên mặt'."
Đáng tiếc là tôi cũng nghĩ lý do nằm ở vế sau.
Trước đây, khi tôi đi giúp việc một chút ở hiện trường sản xuất video, đó đúng là nơi mà những lề thói cũ kỹ hoành hành. Nghe nói cũng có phong trào muốn cải thiện, nhưng rốt cuộc ý kiến của những kẻ có quyền lực đã bẻ cong tất cả, khiến các nhân viên trẻ phải than trời.
Không phải cứ cái gì mới cũng tốt, nhưng một hiện trường không còn chịu lắng nghe ý kiến mới thì sẽ sớm lão hóa. Dù bây giờ có đang là công việc hot đi nữa, thì điều đó rồi cũng sẽ sớm lộ rõ thôi.
Nghĩ đến đó, tôi giật mình.
(Anh Matsudaira cũng đang chiến đấu ở chính nơi như thế nhỉ.)
Tôi lại một lần nữa thấm thía cuộc chiến của anh ấy gian nan đến nhường nào từ một tình huống không ngờ tới.
"Thế là tôi bị gạch tên khỏi khâu chỉ đạo, bị bắt đi lo liệu trang thiết bị và dọn dẹp. Tôi đã thay nhãn mác cũ, sắp xếp chỉnh tề, đóng hồ sơ đâu ra đấy rồi xin nghỉ."
Làm việc chu toàn ngay cả trong hoàn cảnh đó, đúng là phong cách của Kawasegawa.
"Dù sao thì, vất vả cho bà rồi."
"Ừ, giờ lại phải nghĩ xem nên làm gì tiếp đây."
Nếu là trước đây, tôi sẽ nghĩ dù có gặp sự cố thế này thì Kawasegawa cũng sẽ dễ dàng tìm ra việc tiếp theo để làm.
Nhưng cô ấy đang trăn trở về cách sống của bản thân nhiều hơn tôi nghĩ. Chính vì cái gì cũng làm được, nên cô ấy bắt đầu suy nghĩ xem đâu là việc mình hữu dụng nhất và cũng là việc mình muốn làm nhất.
(Mình cũng chẳng có tư cách nói người ta.)
Điều đó cũng dội ngược lại vào chính tôi.
"Còn ông thì sao?"
Sau một hồi chia sẻ, Kawasegawa hướng câu chuyện về phía tôi. Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Từ lần cô ấy hỏi "Ông đang lạc lối à?", liệu tâm trạng tôi có chuyển biến gì không. Chắc chắn là cô ấy đang hỏi về chuyện đó.
"Vẫn đang lạc lối, chắc vậy."
"...Thế à."
Kawasegawa chỉ lặng lẽ gật đầu. Có lẽ cô ấy nghĩ đây là chuyện tôi phải tự quyết định nên không cần nói gì thêm.
Tsurayuki đã hoàn toàn đứng vững như một chuyên gia, Nanako cũng đang tiếp bước. Shinoaki thì cần thêm chút thời gian, nhưng không có nghĩa là sẽ mãi dậm chân tại chỗ.
Tôi, kẻ muốn làm Producer, lại đang cố duy trì một đội nhóm không có mục đích. Hơn nữa, quyết định đó phần lớn đến từ sự lạc lối của bản thân chứ không phải vì nghĩ cho mọi người.
(Cứ thế này thì tốt đẹp gì đâu chứ.)
Theo nhiều nghĩa, giới hạn đang đến gần. Nhưng điều đó chẳng giúp thúc đẩy quyết định nào, mà chỉ làm gia tăng sự sốt ruột.
◇
Mọi người tập trung tại hội trường quen thuộc, buổi học bắt đầu nhanh chóng và cũng kết thúc nhanh chóng.
Đại diện các nhóm báo cáo tiến độ, những nhóm hoặc cá nhân chưa có gì để báo cáo sẽ phải gặp mặt riêng sau.
Vì thế sau giờ học, tôi đến chỗ thầy Kanou để chốt lịch gặp mặt. Vừa thấy bóng tôi, thầy đã phán:
"A, Hashiba, một tiếng nữa đến phòng nghiên cứu nhé."
Chẳng cần bàn bạc gì, tôi bị thầy chốt lịch cái rụp rồi đuổi khéo.
(Kiểu này chắc là 'combo' thuyết giáo rồi.)
Mất công gọi ngay sau giờ học thế này cơ mà. Nên chuẩn bị tinh thần là có chuyện đi.
Tạm thời tôi vâng dạ, rồi giết thời gian trước khi đến phòng nghiên cứu hình ảnh.
Trước cánh cửa phòng nghiên cứu đã quá quen thuộc. Tôi gõ nhẹ, tiếng trả lời vọng ra như mọi khi:
"Hashiba đây ạ, em xin phép."
Tôi xưng tên, xoay nắm cửa, và ngay lập tức:
"Ái chà, uầy."
Tôi thốt lên kinh ngạc trước cảnh tượng bên trong, có thể gọi là thảm trạng.
Băng video, sách báo, đĩa game chất cao như núi, còn hơn cả trước đây. Lần trước tôi đến đâu có kinh khủng thế này, nghĩa là gần đây nó lại sinh sôi nảy nở thêm rồi.
"Ồ đến rồi hả. Cứ ngồi tạm xuống ghế sofa đi."
Tiếng thầy vọng ra từ phía sau đống giấy tờ.
"V-Vâng..."
Tôi rón rén bước đi trong cái phòng nghiên cứu như pháo đài này để không làm lở núi đồ đạc, rồi ngồi xuống ghế sofa.
Vô tình nhìn vào tiêu đề của mấy tập tài liệu chất đống, tôi thấy hàng loạt từ khóa như Cuộc thi ◯◯ hay Thẩm định ××.
"Thầy ơi, mấy cái này là... giám khảo hay gì đó ạ?"
"Phải. Tôi cũng bắt đầu xem qua mảng game và video rồi, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy mình đang ôm đồm cả đống thứ."
Quả nhiên là theo hướng đó.
Những người có địa vị nhất định như thầy, lại có kiến thức và quan điểm bài bản về các phương tiện truyền thông mới, thực sự không nhiều. Vì thế, khi cần chọn giám khảo, cái tên Kanou thường xuyên được đề cử... chính thầy đã từng kể như vậy.
Nhưng mà, nếu tôi là người bên truyền thông, tôi cũng sẽ muốn dùng nhân sự kiểu này. Người không bao giờ lo chết đói chính là để chỉ những người như thầy.
"Để trò đợi lâu. Người ta giục tôi trả lời mail gấp quá. Phải làm xong cái đó mới nói chuyện được."
Vừa múa may cái cây gậy cong queo như cái tay gãi lưng chẳng biết tên là gì để giãn cơ vai, thầy vừa ngồi phịch xuống trước mặt tôi.
Rồi thầy cầm hai lon cà phê để bên cạnh lên:
"Này, cầm lấy."
Thầy ném cho tôi một lon.
"Em cảm ơn ạ. Với lại cái đó... em xin lỗi, chuyện của nhóm em vẫn chưa quyết định được."
Đoán chắc chủ đề sẽ là chuyện đó nên tôi xin lỗi trước, thầy liền đáp:
"Khục khục, chà, biết ngay là chuyện đó mà. Đúng vậy. Chính là chuyện đó đấy."
Thầy bật nắp lon cà phê, nhấp một ngụm nhỏ.
"Muốn nhanh chóng tổng hợp kế hoạch để bắt đầu, nhưng hướng nhìn của các thành viên, con đường họ muốn đi đã bắt đầu khác biệt, nên không thể thống nhất như ý muốn... đúng không?"
Thầy có gắn chip vào não tôi không đấy? Thầy nói trúng phóc nỗi niềm của tôi đến mức tôi phải tự hỏi như vậy.
"............"
Thấy tôi nghẹn lời, thầy tiếp:
"Trúng tim đen hả. Mà cũng phải thôi, đám sinh viên chưa chốt được việc vào giai đoạn này thì hầu hết đều trăn trở vì lý do đó."
Thầy gật gù như thể mọi chuyện đều nằm trong dự tính.
"Trong giờ tôi cũng nói rồi, Đồ án tốt nghiệp không bắt buộc phải tạo ra kiệt tác. Nó chỉ là cơ hội tốt cho những kẻ muốn để lại thứ gì đó thôi."
"Vâng."
"Tức là, với những đứa đã hoạt động từ năm nhất, năm hai như các trò, nói hơi phũ nhưng đây chỉ là trận đấu thủ tục, làm cho có là được. Cực đoan hơn thì có đứa bỏ học luôn, tất nhiên với tư cách giảng viên thì tôi không khuyến khích điều đó."
"Tức là đó cũng là một lựa chọn khả thi ạ."
"Tôi đã bảo là tôi không thể nói ra từ miệng mình rồi mà. Mà, chọn thế nào là tự do của các trò."
Chỉ là trên lập trường không thể nói, chứ thực tế thầy cũng có cái nhìn tích cực về việc đó.
(Cách nói chuyện... đúng chất thầy thật.)
Nhưng nếu không có lý do gì đặc biệt, tôi không định chủ động chọn con đường đó, và vì mọi người, tôi muốn chọn con đường dẫn đến tốt nghiệp.
"Em sẽ nộp bản kế hoạch."
Vì thế, tôi khẳng định chắc nịch.
"Vậy à, thế thì cố lên."
Thầy cũng không đề cập thêm về chuyện đó nữa.
Lên kế hoạch gì, làm như thế nào, đó là việc các trò phải tự quyết định, ý thầy là vậy.
Trước đây cũng có nhiều chuyện vất vả. Nhưng đó là chuyện vận động thế nào trên đường ray có sẵn, trong một phạm vi đã được định đoạt.
Phía trước, sẽ chẳng có ai quyết định thay nữa. Những điều đã thấy, đã làm trong ba năm qua, tôi phải biến chúng thành hình hài cụ thể.
Đó không chỉ là vấn đề của Đồ án tốt nghiệp, mà là chuyện kiến tạo tương lai như thế nào.
Tôi cứ mân mê lon cà phê chưa bật nắp trong tay. Không mở ra thì sẽ không biết bên trong mùi vị thế nào. Nhưng một khi đã mở, mọi thứ sẽ được định đoạt.
Có lẽ tôi không có đủ dũng khí để mở nó.
"Hashiba, bây giờ... trò còn muốn làm Producer không?"
Bất chợt.
Thầy hỏi tôi câu đó.
"D-Dạ có."
Trong khoảnh khắc, tôi đã ngập ngừng.
Kể từ khi tuyên bố "sẽ làm" trước mặt thầy, một khoảng thời gian đã trôi qua. Cùng với sự thú vị của công việc Producer, tôi cũng biết được tính đặc thù và nỗi vất vả của nó.
Không phải tôi đã nhụt chí. Nhưng khi biết rằng không thể trở thành Producer một cách dễ dàng, tôi không còn có thể ngây thơ nói "muốn làm" được nữa.
Vì thế, tôi đã ngập ngừng. Để có thể tuyên bố dõng dạc, tôi nghĩ mình còn cần cả núi thời gian và kinh nghiệm.
"Em thấy, nó khó thật ạ."
Tổng kết lại những suy nghĩ trong đầu, tôi thấy chỉ có câu đó là diễn tả đúng nhất.
"Lắng nghe ý kiến mọi người, tổng hợp lại, vận hành và đưa đến đích, em cảm thấy mình đã phần nào hiểu được cách làm. Nhưng mà..."
Không phải là quản lý tiến độ, Producer cần nhiều hơn thế.
"Tự mình nghĩ ra kế hoạch, xây dựng ý tưởng, dẫn dắt mọi người bằng cái nhìn đại cục, những thứ đó vốn không có trong em. Nhưng nếu không làm được những điều đó, thì chuyện vận hành những người đang nỗ lực hết mình... em thấy mình không làm nổi."
Khi mọi người đều đã bắt đầu chuyển động, tôi trăn trở hơn cả là việc mình phải làm gì mới là nước đi tối ưu.
Nhưng tôi vẫn chưa hành động cụ thể được. Cùng lắm chỉ là khuyến khích mọi người tự lập để không trở thành vật cản mà thôi.
"Trò cảm thấy giữa mình và bạn bè đã có khoảng cách, phải không?"
Tôi cứng họng.
Đúng là tôi có nghĩ như vậy thật.
Thấy tôi không đáp, thầy thở hắt ra một hơi:
"Producer ấy mà, cô độc lắm."
Thầy lặng lẽ đứng dậy, quay lưng về phía tôi và bắt đầu nói.
"So với người sáng tạo, Producer thường bị gọi là làm 'nghề ảo'. Vì không tự tay tạo ra thứ gì, mà chỉ gọi người đến, sắp xếp và bắt họ làm việc. Dù là nghề cần thiết nhưng lại dễ bị gai mắt."
Tôi cũng nghĩ vậy. Thực tế trước đây tôi cũng từng có ấn tượng xấu.
"Tuy nhiên, không có nghề nào cần phải phô trương bản thân to lớn như Producer. Muốn khởi động những dự án quy mô, dù là hư danh hay gì đi nữa, cũng phải xây dựng một bản thân thật vĩ đại. Kết quả là, họ khoe khoang những công việc chỉ tham gia chút đỉnh như thành tích của mình, rêu rao về mối quan hệ với những nhân vật lớn, hùa theo kẻ mạnh để leo lên cao."
Thầy quay mặt về phía tôi.
"Tại sao họ lại chạy theo những hành vi đó? Một phần là do nhu cầu phải đánh bóng tên tuổi, nhưng hơn thế nữa là lý do tâm lý. Trò có hiểu không, Hashiba?"
Tôi cảm giác như mình hiểu.
Bởi vì tôi cũng bắt đầu mang trong mình cảm xúc gần giống như vậy.
"Là vì... cô độc sao ạ?"
Thầy gật đầu.
"Chỉ có làm thế họ mới thể hiện được cái tôi của mình. Đã dấn thân vào sáng tạo thì chắc chắn sẽ nảy sinh nhu cầu được thừa nhận. Để thỏa mãn nhu cầu đó, họ phô trương những hành vi thị uy ấy để mong được khen ngợi."
Nói đoạn, thầy cười nhếch mép.
"Mà, chuyện này trước đây tôi cũng nói rồi, chắc Hashiba cũng thừa hiểu."
"Vâng, em hiểu ạ."
Trước đây, khi tuyên bố muốn làm Producer trước mặt thầy. Tôi đã khẳng định chắc nịch rằng dù có trở thành một kẻ lừa đảo đầy ngờ vực tôi cũng không nề hà.
"Nhưng thực tế, khi chứng kiến bạn bè tỏa sáng lấp lánh ngay trước mắt, giác ngộ của trò lung lay, trò nảy sinh nghi ngờ liệu cứ thế này có ổn không. Trò không biết mình nên đi về đâu nữa, đúng không? Chẳng phải là chuyện đó sao?"
"...Vâng."
Thầy đã nhìn thấu tất cả.
Thành công của họ tất nhiên là vui. Rất đáng mừng, nhưng mặt khác, tôi lại lo lắng không biết bản thân hiện tại có đang tiến bước cùng họ hay không. Dù có khác lộ trình, tôi vẫn muốn có một bằng chứng cho thấy mình đang tiến lên vững chắc.
Nhưng đó cũng là khởi đầu cho bóng tối của nghề Producer, là bờ vực mà tôi không được phép rơi xuống. Có lẽ thầy đang chỉ cho tôi thấy điều đó.
Thầy ngồi lại xuống ghế sofa:
"Hãy quyết định xem điều gì là quan trọng nhất, Hashiba."
Thầy nhìn thẳng vào tôi, nói bằng giọng mạnh mẽ.
"Cái gì đã tạo nên bản thân mình, cái gì đã đưa mình đến tận đây, hãy nhìn nhận rõ thứ cốt lõi đó và đặt nó ở vị trí quan trọng nhất. Làm được vậy, sau này khi quyết định điều gì trò cũng sẽ ít bị lạc lối hơn."
Điều quan trọng nhất sao.
(Với mình... là gì nhỉ?)
Tại sao tôi lại đang làm công việc sáng tạo này?
Cơ duyên nào đã đưa tôi đến thế giới này?
Có lẽ tôi đã đánh mất, hoặc đã quên đi điều gì đó. Không, lạc lối đến mức này thì chắc chắn là có rồi.
Đời sinh viên chẳng còn bao nhiêu, nhưng nếu tìm ra được điều đó là gì, có lẽ tôi sẽ tìm thấy đích đến cuối cùng.
"Em vẫn chưa tìm ra, nhưng mà."
Tôi nhìn khuôn mặt thầy. Một biểu cảm nghiêm khắc nhưng cũng đầy ấm áp.
"Em sẽ thử tìm xem sao. Dù chưa biết đó là gì, nhưng em sẽ làm thử."
Tôi xốc lại tinh thần. Thầy nhếch mép cười:
"Sau này trò có quyết định thế nào tôi cũng không trách cứ. Cứ làm cho thỏa thích đi."
Thầy uống cạn phần cà phê còn lại một hơi.
"Tìm thấy rồi thì tốt nghiệp nhé."
Trong tay tôi, lon cà phê rốt cuộc vẫn chưa được mở nắp.
◇
Có một con phố lớn chạy dọc trung tâm Osaka tên là Midosuji. Vài ngày sau buổi gặp thầy, tôi đang đi bộ trên con đường đó, từ Umeda hướng về phía Nam.
Trong bầu không khí chớm hạ đang dần hiện hữu, tôi cứ mãi suy nghĩ. Tất nhiên là về những điều đã nói với thầy.
"Điều quan trọng nhất đối với mình──"
Hồi mới vào Đại học, tôi chưa có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó. Là kẻ không có tài năng gì, tôi chỉ biết cắm đầu cắm cổ làm vì muốn giúp ích cho mọi người, và kết quả là suýt nữa đã cướp đi tương lai của những người bạn quan trọng.
Kể từ khi có cơ hội nhìn nhận lại bản thân, mình bắt đầu vừa dõi theo sự trưởng thành của mọi người, vừa xác định vị trí và hành động của chính mình.
Thế nhưng, dường như mình đã đánh mất lý do "tại sao" lại làm như vậy. Dù có mục tiêu, nhưng nếu không thể giải thích được lý do, mình cũng chẳng thể thuyết phục được ai.
Có vẻ sẽ còn mất nhiều thời gian nữa mới tìm ra câu trả lời.
"Chắc là đây rồi."
Mình đã đến điểm hẹn.
Hôm nay mình đến đây vì có hẹn với một người. Bước vào tòa nhà đa năng, mình leo cầu thang lên tầng 3. Một nơi mà dù có nói khéo đến mấy cũng khó lòng khen là sạch đẹp.
(Không hợp chút nào với con người đó.)
Dù cảm thấy lạc lõng trước sự kết hợp bất ngờ này, mình vẫn mở cửa kính và bước vào trong.
Không gian bên trong không quá rộng nhưng đã được cải tạo sạch sẽ hơn hẳn so với vẻ bề ngoài. Trong lúc hương trà đen thơm ngát vờn quanh mũi, một giọng nói vang lên từ dãy ghế bên trong.
"Xin lỗi nhé, bắt cậu phải dành thời gian thế này."
Anh Matsudaira đang ngồi đó với vẻ mặt sảng khoái thường thấy.
Đã một thời gian kể từ khi anh ấy bảo muốn nói chuyện với mình. Từ đó đến nay, trông anh cũng không có vẻ gì thay đổi đặc biệt.
"Ngồi đi. Không phải chuyện gì câu nệ đâu."
Theo lời anh, mình ngồi xuống đối diện.
Mình nhìn quanh một lượt. Đây là nơi được gọi là quán cà phê board game. Ở thế giới tương lai, loại hình này khá phổ biến, nhưng vào khoảng năm 2009 thì chắc hẳn hầu như chưa tồn tại.
Anh Matsudaira giữ vẻ mặt ôn hòa. Những nếp nhăn giữa trán hay ánh mắt nghiêm nghị thường thấy trước đây, hôm nay dường như đã biến mất hoàn toàn.
(Chắc là công việc đã tạm ổn rồi nhỉ.)
Gần đây, thời gian anh ấy ở phòng phát triển cũng tăng lên đáng kể. Nếu đúng như suy đoán tích cực này, mình muốn tin rằng những ngày tháng êm đềm đang quay trở lại.
"Thực ra, anh gọi cậu đến không phải để thông báo điều gì đâu."
"Vậy... là sao ạ?"
"Ừ, anh chỉ nghĩ là muốn nói chuyện tử tế với cậu hơn thôi."
"Nói chuyện... ạ?"
Anh Matsudaira gật đầu:
"Trước đây, chúng ta từng nói về chuyện công việc rồi đúng không?"
"Vâng, chuyện lần đó em xin lỗi ạ."
"Không có gì phải xin lỗi cả. Anh và cậu có cách suy nghĩ khác nhau, chỉ đơn giản vậy thôi."
Về chuyện đó, trông anh cũng không có vẻ gì là để bụng. Tất nhiên, cũng có thể là anh che giấu cảm xúc giỏi.
"Nhưng anh nghĩ rằng trước khi nói chuyện đó, anh nên hỏi cậu nhiều điều hơn mới phải. Những gì đã tạo nên con người cậu, tư duy ấy bắt nguồn từ đâu, anh nghĩ mình cần phải biết những điều đó."
Ra là vậy, thì ra là chuyện đó.
"Vốn dĩ anh rất thích game. Quán cà phê này cũng là do anh tìm thấy khi đang kiếm một nơi để có thể bình tâm suy nghĩ."
"Hiếm thật đấy ạ, không ngờ lại có chỗ đặt board game thế này."
"Đúng vậy. Nhưng anh nghĩ từ giờ nó sẽ còn phát triển hơn nữa. Những người đã chán kỹ thuật số rồi sẽ tìm đến đây, và việc thi đấu qua mạng cũng sẽ trở nên thịnh hành thôi."
Chỉ riêng việc chú ý đến điều này từ thời điểm hiện tại cũng đủ khiến mình thấy anh Matsudaira quả nhiên rất giỏi.
(Chuyện về những thứ mình thích... đúng là mình có hứng thú.)
Sự kính trọng của mình dành cho anh Matsudaira vẫn vẹn nguyên như trước. Và, anh ấy hiếm khi nói về bản thân mình.
Vì vậy, dù chỉ là chuyện sở thích, được anh chia sẻ thế này khiến mình rất vui, và mình cũng nghĩ đây là một cơ hội quý giá.
Mình gật đầu thật mạnh:
"Em hiểu rồi, có thể sẽ hơi dài dòng một chút, nhưng được ạ!"
"Cảm ơn cậu. Nhưng anh nghĩ phần anh kể cũng sẽ dài đấy."
Đã lâu lắm rồi, hai chúng mình mới có thể cùng nhau cười đùa như thế này.
◇
Mình và anh Matsudaira say sưa nói về những thứ đã tiếp xúc trong quá khứ.
Tựa game đầu tiên từng chơi, tác phẩm gây chấn động, và cả những sáng tác khiến bản thân khóc cười.
Điều làm mình ngạc nhiên là anh Matsudaira đã tiếp xúc với rất nhiều tác phẩm. Nhìn vào trường đại học anh theo học, mình cứ ngỡ anh phải sống những ngày tháng vùi đầu vào sách vở, nhưng...
"Vì muốn chơi game nên anh luôn cố gắng để không bị phàn nàn về chuyện học hành."
Ban đầu, lý do chỉ đơn giản như vậy. Tuy nhiên, trong quá trình học, sau khi nhận ra việc này có thể áp dụng cho việc làm game trong tương lai, anh bắt đầu đào sâu việc học một cách hiệu quả hơn.
Nếu là tiếng Anh, anh sẽ tìm những cách diễn đạt có thể dùng cho lời thoại trong game; nếu là Toán, anh tìm những công thức có thể ứng dụng cho 3D; còn Văn học hay Lịch sử thì dùng làm tham khảo cho việc xây dựng cốt truyện. Anh bắt đầu nhìn nhận việc học ở một khía cạnh vượt xa việc chỉ để đối phó thi cử.
Vì thế nên nghe nói thành tích của anh chưa bao giờ rớt khỏi vị trí đứng đầu khối.
(Không thể tưởng tượng nổi... ghê thật.)
Chỉ riêng việc học nhiều đến thế và đạt kết quả cao đã là rất giỏi rồi, nhưng việc động lực cho tất cả những điều đó lại là niềm yêu thích game khiến mình cảm thấy thật sự nể phục.
Nhìn cái cách anh không bao giờ bẻ cong quan điểm của mình, mình cảm thấy con người này chắc chắn sẽ dốc hết tâm sức theo đúng nghĩa đen cho những gì mình yêu thích. Với một kẻ vẫn đang mãi lạc lối dù đứng trước thứ mình thích như mình, anh ấy quả là một sự tồn tại chói lòa.
Chẳng mấy chốc, chủ đề chuyển sang xuất phát điểm của mỗi người.
"Hashiba-kun, cơ duyên nào khiến cậu hứng thú với thế giới này vậy?"
Mình định nói ngay, nhưng rồi khựng lại trong thoáng chốc.
Tất nhiên, cơ duyên đối với mình chính là bức tranh bìa "Sunflower" do Shinoaki vẽ. Trong lúc đau khổ nhất, chính việc được bức tranh ấy chữa lành đã khiến mình nuôi dưỡng niềm khao khát với thế giới này.
Nhưng đó là chuyện của tương lai, không phải lịch sử của hiện tại.
"Em..."
Vì thế, mình trả lời một cách hơi mơ hồ.
"Là tranh ạ. Em nhìn thấy một bức minh họa, và đó là cơ duyên."
Nếu không có tác phẩm đó, không biết giờ này mình đang ra sao nữa. Khi còn nhìn nó với ánh mắt ngưỡng mộ, mình thậm chí không thể tưởng tượng nổi người vẽ ra nó là người như thế nào.
Bây giờ, khi đã quay ngược thời gian, mình đã thu hẹp khoảng cách với người họa sĩ ấy đến mức gần nhất có thể, và rồi lại đang sắp sửa trở nên xa cách.
"Trùng hợp nhỉ. Anh cũng vậy, cơ duyên đầu tiên... là một bức tranh."
"Cả anh Matsudaira cũng vậy sao ạ?"
"Ừ. Là hình ảnh minh họa cho một tựa game. Trên nền bầu trời rộng lớn, chàng thiếu niên nhân vật chính mang theo thanh kiếm, tạo cảm giác sống động như sắp sửa lao đi... Mỗi lần nhớ lại, anh đều nghĩ rằng chắc mình sẽ chẳng bao giờ gặp được bức tranh nào tuyệt vời như thế nữa."
Mình nhận thấy giọng điệu của anh Matsudaira trở nên nhiệt huyết hơn.
Tuy nhiên, ngay sau đó...
"Đáng tiếc là không còn cơ hội nhìn thấy nó nữa."
Anh nói như thì thầm, rồi cụp mắt xuống.
"Tại sao... vậy ạ?"
Anh Matsudaira ngắt lời một chút. Vì nghĩ anh là người ít khi làm vậy nên mình có chút ngạc nhiên.
Một lúc sau, anh từ từ mở lời:
"Người vẽ bức tranh đó đã mất rồi."
"...Ra là vậy ạ."
Ngay từ lúc anh nói không thể nhìn thấy nữa, mình đã nghĩ chắc phải có chuyện gì lớn lắm, nhưng không ngờ là người đó đã qua đời.
"Làm việc quá sức chồng chất quá sức. Hơn nữa, nghe nói dự án lẽ ra được phát triển dựa trên bức minh họa đó cũng bị xếp xó, và dữ liệu thì thất lạc hết."
Một tình huống khá tuyệt vọng.
"Không có khả năng là ai đó đã lưu lại sao ạ?"
"Chắc là không đâu. Nếu có thì chỉ có chính chủ thôi, nhưng người thì đã không còn trên đời này nữa rồi."
Anh Matsudaira nhún vai như thể nói đùa. Nhưng vẻ mặt ấy lại thoáng nét rất đỗi cô đơn.
Theo hiểu biết của mình, mình chưa từng nghe nói về tác phẩm nào như thế. Nếu đã có đến ảnh minh họa, rồi sau đó mới hủy phát triển thì lẽ ra nó phải được giới thiệu ở đâu đó như một tác phẩm huyền thoại rồi chứ.
(Trong ký ức của mình... không có.)
Tất nhiên, không phải mình nhớ hết tất cả các game, và cũng có thể đơn giản là mình không có kiến thức về nó thôi.
"Mong là... một ngày nào đó sẽ tìm thấy ạ."
Giống như tập tranh của Akishima Shino luôn là sự tồn tại tiếp thêm dũng khí cho mình, anh Matsudaira chắc chắn cũng rất muốn nhìn thấy bức tranh đó ngay lúc này.
Tất nhiên, nghe tình hình thì có vẻ rất khó tìm lại, nhưng khi biết anh Matsudaira có điểm tương đồng với mình, mình muốn động viên anh ấy dù chỉ một chút.
"Cảm ơn cậu. Dù anh nghĩ là khó... nhưng được vậy thì tốt quá."
Anh Matsudaira nói rồi mỉm cười.
◇
"Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều ạ. Em đã rất vui."
"Anh cũng vậy. Không ngờ trong mơ cũng có ngày có cơ hội thế này."
Mình cũng đồng cảm. Sau cuộc chia tay tại phòng họp đó, mình cứ nghĩ sẽ chẳng thể nào nói chuyện tử tế với anh Matsudaira được nữa, nên hôm nay quả là một ngày vô cùng quý giá.
Dù chưa tìm ra câu trả lời cho vấn đề đang tồn đọng, nhưng việc có thể cùng nhau trò chuyện thông qua game thế này, mình cảm giác nó sẽ có ích cho mãi về sau.
(Không thể nói cụ thể được... nhưng mình cảm nhận được sự gắn kết.)
Ở giai đoạn tư tưởng thì không thể hiểu nhau, nhưng ở khía cạnh khác, có lẽ sẽ đến lúc đôi bên có thể hợp tác. Mình cảm thấy chúng mình đã chia sẻ được sự kính trọng đối với cùng một thứ, và những giá trị quan chung, đủ để mình nghĩ như vậy.
Mặt trời chiều đang dần chạm xuống mặt đất, dãy phố nhuộm màu cam dần bị bóng tối nuốt chửng.
Dù rất muốn cứ thế này nói chuyện mãi, nhưng nếu không dừng lại ở đâu đó thì có lẽ sẽ cứ kéo dài lê thê mất.
"Vậy, em về hướng này, xin phép anh ạ."
Vì hướng về ngược nhau nên ngay khi mình định quay gót...
"Hashiba-kun."
Bất chợt, tên mình được gọi lên.
"Dạ?"
Khi mình quay lại, anh Matsudaira...
"Anh có một thỉnh cầu với cậu."
"Chuyện gì vậy ạ...?"
Chẳng hiểu sao, anh ấy làm vẻ mặt như sắp khóc:
"Sau này dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh muốn cậu... hãy cứ yêu thích game."
Anh ấy đã nói như vậy.
"Yêu thích game, ấy ạ?"
"...Ừ."
Tại sao anh ấy lại cất công nói điều đó chứ?
Tuy thấy lạ, nhưng mình không có ý định hỏi lại lý do.
Hôm nay đã nói chuyện vui vẻ đến thế này rồi, đâu cần phải khơi lại chuyện gì vào phút cuối. Quả thực lời nói đó đầy ẩn ý, nhưng việc yêu thích game thì chẳng cần thề thốt, mình vẫn tin là mình có thể tiếp tục được.
Vì vậy, mình quyết định coi đây như một minh chứng cho ngày hôm nay.
"Em hiểu rồi, em hứa. Em sẽ mãi yêu thích game."
"Ừ, cảm ơn cậu."
Cứ thế, anh Matsudaira nhẹ nhàng vẫy tay "Vậy nhé" rồi rời đi.
Mình cũng định về, nhưng chẳng hiểu sao không thể rời mắt khỏi bóng dáng anh Matsudaira.
Dáng vẻ anh bước đi với sống lưng thẳng tắp, sải bước đều không chút rối loạn, trông chẳng có gì khác biệt so với mọi khi.
Nhưng mình đã cứ dõi mắt theo bóng lưng không có gì khác lạ ấy của anh, cho đến tận khi khuất dạng.
***
0 Bình luận