Buổi lồng tiếng kết thúc suôn sẻ.
Sau khi chào nhân viên và các seiyuu khác, tôi lập tức gọi chị Mori.
Chị ấy đang chuẩn bị ra về, nhưng chợt đưa mắt nhìn ra ngoài phòng thu.
"Tôi đi vệ sinh, em đợi một chút được không?"
"A, vâng ạ. Vậy em đợi ở hành lang nhé."
Tôi đã lo lỡ chị ấy đổi ý hay quên mất thì sao, nhưng có vẻ vẫn ổn.
Tôi đợi chị Mori ở hành lang.
Ngon rồi, ngon rồi, được đi ăn với chị Mori. Nói chuyện gì bây giờ ta~.
Trong lúc tôi đang ngân nga hát vì quá vui sướng, Chika từ trong phòng thu bước ra.
Nhận ra Yumiko đang đứng đó, cô nàng bày ra vẻ mặt nghi hoặc.
"Sato... Cô đứng đực ra đây làm cái gì thế?"
"Hửm. Đợi người. Còn bà chị, mới nói chuyện với ông bố xong đấy à?"
Lời chỉ trích của tôi có vẻ đã trúng tim đen.
Chika hơi đỏ mặt, ngoảnh mặt đi chỗ khác cái rụp.
"Ờ thì sao? Thế thì sao nào? Nói chuyện với bố ruột thì có gì sai đâu chứ. Tôi có làm phiền ai đâu."
"Tôi có bảo xấu xa gì đâu. Nhưng mà về sớm thế. Nói chuyện xong rồi à?"
"Ông ấy bảo bận. Bảo hôm nay con về đi."
Cô nàng thở dài.
Rồi Chika liếc nhìn tôi.
"Thế? Cô có vẻ vui vẻ lạ thường nhỉ. Có chuyện gì à?"
Có lẽ do tôi không cà khịa nhiều lắm nên cô nàng mới hỏi thế.
Nói ra thì giống khoe khoang nên hơi khó nói, nhưng bị hỏi rồi thì đành chịu.
Tôi vừa cười nham nhở vừa trả lời.
"À không, thật ra là. Tôi có hẹn đi ăn với chị Mori. Giờ đang đợi nè."
"Hả, điêu. Chị Mori á? Đi ăn với cô? Hả, thật á?"
Chika cũng ngạc nhiên.
Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt cô nàng chuyển sang kiểu cạn lời.
"À, hiểu rồi. Tôi hiểu rồi. Cô đã chèo kéo dai dẳng rủ đi ăn cho bằng được, rồi ép người ta đồng ý chứ gì. Kiểu bán hàng đa cấp khiến người ta chịu hết nổi phải mua cho xong chuyện ấy mà."
"Cô đừng có coi lời mời của người ta như thương buôn thất đức được không?"
"Cách làm của Sato gây phiền toái to lớn cho người khác, nhưng vì pháp luật không trừng trị được nên mới phiền phức đấy... Chị Mori đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà đi ăn thôi. Ôi trời ơi... phải hoàn thiện hệ thống pháp luật càng sớm càng tốt... Nhà nước đang làm cái gì không biết."
"Này... bớt xấu tính đi... cô làm tôi bắt đầu lo rồi đấy..."
...Tự nhiên thấy sợ sợ.
Ủa, mình đâu có dai dẳng đâu nhỉ? Chắc không bị nghĩ là "phiền phức vãi" đâu nhỉ...?
"Để em đợi lâu."
Đang lo lắng thì chị Mori từ nhà vệ sinh quay lại.
A đi thật kìa, Chika tròn mắt ngạc nhiên.
Thấy Chika đang ở cạnh, chị Mori chậm rãi nghiêng đầu.
Chika luống cuống mở miệng.
"A, Sato... nghe nói Yasu được đi ăn với chị Mori nên... em hơi bất ngờ chút ạ."
Có vẻ không biết nên nói gì, cô nàng trình bày một câu nghe như lời bào chữa kỳ quặc.
Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của chị Mori còn kỳ quặc hơn thế.
"Yuugure-san có đi cùng không?"
...Và, chuyện là thế đó.
Yumiko, Chika, Mori - một bộ ba kỳ lạ cùng nhau rời khỏi studio.
"...Này, sao cô lại đi theo hả. Cái kiểu 'thu âm xong mọi người cùng đi ăn nào!' là cái kiểu cô hay khinh bỉ lắm mà. Giữ chút lòng tự trọng của dân u ám giùm cái."
"Im đi. Tôi cũng muốn nghe chuyện của chị Mori chứ bộ. Cô mới đúng là dân hướng ngoại, sao không hoan nghênh tôi và làm tròn vai hề khuấy động không khí đi?"
Sau lưng chị Mori, chúng tôi vừa huých vai nhau vừa cãi cọ.
Việc chị Mori mời Chika khiến tôi ngạc nhiên đến sững sờ, nhưng việc Chika đồng ý cũng làm tôi bất ngờ không kém.
Kết quả là ba người cùng đi ăn.
Nói sao nhỉ, tâm trạng phức tạp ghê.
Tôi không muốn bị cho là tự mãn nên không nói ra, nhưng tôi cảm giác chị Mori có chút đánh giá cao Utatane Yasumi.
Từ vụ thu âm Phantom, rồi chuyện tặng khăn tay, và cả bữa ăn lần này nữa.
Có khi nào mình được chị Mori thích rồi không ta... tôi cứ tự mình hồi hộp.
Nhưng nếu Chika cũng đi cùng, cảm giác như bị tước mất cái cảm giác ưu việt độc chiếm vậy.
Cơ mà, nếu chị Mori cũng thích Chika ── thì chuyện đó cũng khiến tôi hơi vui một chút.
Nếu seiyuu mà mình kính trọng lại công nhận seiyuu mà mình càng kính trọng hơn (đối thủ), thì chuyện đó quả nhiên là... vui chứ.
"Mấy đứa có muốn ăn gì không?"
Chị Mori đang đi trước đột ngột quay lại.
Trời đã ngả về tối, người đi bộ nhanh về phía nhà ga cũng đông dần.
Đi bộ một chút là có khu ăn uống, nhà ga cũng gần.
Nhưng nếu bị hỏi là muốn ăn gì.
"Em thì gì cũng được ạ. Em muốn tới quán chị Mori hay đi ấy ạ."
"Em cũng không có nguyện vọng gì đặc biệt ạ."
Hai đứa trả lời y hệt nhau.
Thấy vậy, chị Mori lắc nhẹ mái tóc suôn mượt.
"Thật sự, tới quán tôi hay đi, có được không?"
"Đương nhiên ạ. Em muốn đi!"
Chị Mori gật đầu một cái.
Cứ thế, chị ấy bước đi mà không nói đích đến.
Rốt cuộc, chị Mori thường ăn những món gì ở quán thế nào nhỉ.
Vì là người có đời tư nhiều bí ẩn, nên chỉ đơn giản là biết thêm về chị ấy thôi cũng đủ khiến tôi vui rồi.
Tôi vừa háo hức vừa lẽo đẽo theo sau chị Mori.
Và rồi.
Nơi chị Mori dẫn đến là một quán mà Yumiko cũng biết rất rõ.
"'Onaka Ippai Tabetaro'... Ơ, chị Mori, là chỗ này ạ?"
Trước cửa tiệm có hình dáng đặc trưng, chị Mori chỉ tay bảo "Ở đây".
"Onaka Ippai Tabetaro" (Ăn No Nê Tabetaro) là!
Một quán buffet lấy giá rẻ làm điểm mạnh!
Với thực đơn phong phú hàng trăm món, chủ đạo là thịt nướng, sushi, cùng salad, đồ ăn kèm, cơm, mì, súp, tráng miệng, lấy bao nhiêu tùy thích. Chỉ riêng số lượng món ăn bày la liệt cũng đủ choáng ngợp rồi.
Thế mà, người lớn cũng chỉ tốn hơn hai nghìn yên là ăn thoải mái, cực kỳ thân thiện với túi tiền.
Đặc biệt được các khách gia đình và học sinh ít tiền cực kỳ ưa chuộng.
Yumiko cũng từng đến đây vài lần trong các buổi tiệc của trường hay tụ tập bạn bè.
Nhưng mà, là quán dành cho phụ nữ ở độ tuổi như chị Mori đến thì, có hơi bất ngờ...
"Chị Mori hay đến 'Onaka Ippai Tabetaro' lắm ạ?"
Tôi hỏi thẳng.
Thế là, một Mori vốn ít khi cử động ngoài lúc lồng tiếng, hiếm hoi lắm mới làm một tư thế như đang hăng hái.
"Hay đến. Vui lắm."
"Vui... à, mà. Thì vui thật. Hảaa... Thế lúc đi ăn với chị Oono, cũng là ở quán này sao...?"
"Không đâu. Oono cứ bảo: 'Tầm tuổi này rồi, sao còn phải uống rượu ở cái chốn đó chứ?', rồi chẳng chịu đi cùng chị. Thế nên bình thường chị toàn đến đây một mình thôi."
「M-Một mình ạ?」
Việc đi một mình thế này quả là chuyện hiếm thấy...
Tuy nhiên, chị Mori vốn chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt người đời.
Muốn đi thì đi. Chắc chỉ đơn giản vậy thôi.
Điều đó chẳng hiểu sao lại rất ra dáng "Mori Kaori", khiến tôi cảm thấy vui lây.
Chị Mori bước vào quán, tôi cũng nối gót theo sau.
Quán đông vừa phải, tiếng cười đùa của trẻ thơ vang vọng khắp không gian rộng lớn.
Khách chủ yếu là học sinh hoặc gia đình. Ai nấy đều vui vẻ nướng thịt, hoặc đứng tần ngần trước những quầy đồ ăn bày biện san sát.
「Sa, Satou. Nhìn kìa, nhìn kia kìa. Ghê chưa, có cái đó ghê lắm!」
Chika, người nãy giờ vẫn im lặng đi theo, bỗng phấn khích giật tay áo tôi.
Nhìn theo hướng cô ấy chỉ, tôi thấy một chiếc máy làm kẹo bông to đùng nằm chễm chệ ở đó.
Lũ trẻ vừa hò reo thích thú, vừa tự tay làm kẹo.
「Hả? Gì cơ? Cái đó thì sao?」
「Kẹo bông đấy, kẹo bông! Quán này hình như cho tự làm luôn. Đỉnh thật... Satou, cậu đã bao giờ tự làm kẹo bông chưa? Tớ thì chưa.」
Đôi mắt sáng rực, Chika bắt đầu liến thoắng.
Thấy bộ dạng đó, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Ủa?
「Cô nương à, đây là lần đầu cô đi "Ăn No Bể Bụng Tarou" hả?」
「Lần đầu. Tớ có biết tên, nhưng không ngờ ở đây lại vui thế này.」
Nghĩ kỹ lại thì cũng phải.
Chika chắc chắn không tham gia mấy buổi tiệc tùng ở trường, còn mẹ cô ấy có vẻ ưu tiên sự tiện lợi khi đi ăn ngoài.
Không có duyên với nơi này cho đến tận bây giờ cũng chẳng lạ.
Trên đường được dẫn vào bàn, tôi chỉ cho Chika xem đủ loại món ăn.
「Watanabe, Watanabe. Kia kìa. Korokke, cà ri, hamburg, gà rán, khoai tây chiên, takoyaki, mì xào với cơm trứng cuộn. Rồi cả thịt nướng nữa. Watanabe, đằng nào cậu cũng thích hết mấy món này chứ gì?」
「Đ-Đúng là vậy... món nào trông cũng ngon... Nh-Nhưng mà phân vân quá, nhiều thế này thì... Hưm. Khoan đã, "đằng nào cũng" là ý gì hả?」
「Đồ ngọt cũng nhiều lắm đấy. Bánh kem với kem tươi mỗi loại phải hơn mười vị, rồi còn pudding, thạch, trái cây, chè, sữa chua. Waffle thì có thể tự nướng, topping rắc thoải mái.」
「Đ-Đợi đã, đợi đã. Thế này thì chỉ ăn đồ ngọt thôi cũng no căng bụng rồi còn gì... Khó nghĩ quá, khó nghĩ quá đi...」
「Ngoài ra họ còn nướng bánh crepe tại chỗ, rồi làm được cả bắp rang bơ nữa. A, có cả đá bào. Với lại có tháp sô-cô-la fondue nên ăn trái cây càng ngon, chưa kể còn...」
「Nhiều quá, nhiều quá, nhiều quá! Cả lượng thông tin lẫn chủng loại! Đây là công viên giải trí hay gì!? Dạ dày con người có hạn đấy nhé!」
Cô nàng hét lên đầy phấn khích.
Thậm chí còn đặt tay lên trán, rên rỉ "hưm hưm".
「Tớ... mấy cái kiểu này tớ mới chỉ có kinh nghiệm ăn buffet sáng ở khách sạn thôi...! Khó xoay sở quá...! L-Làm thế nào mới đúng đây?」
「Thì cứ ăn món mình thích theo cách mình thích là được chứ sao.」
「! Này nhé! Cậu đó, chỉ giỏi cám dỗ người ta rồi cuối cùng lại bỏ mặc, aaaa tức thật! Tớ cực kỳ ghét cái nết đó của cậu!」
Tôi dẫn Chika đang nhao nhao ầm ĩ ngồi vào một bàn trống.
Chị Mori ngồi đối diện, còn tôi và Chika ngồi cạnh nhau.
Đằng nào Chika cũng sẽ chạy lăng xăng chỗ này chỗ kia, nên tôi ngồi vào phía trong.
Sau khi nghe nhân viên giải thích, chỉ có chị Mori gọi bia tươi, rồi tiệc buffet bắt đầu.
Liếc nhìn Chika đang đứng ngồi không yên, tôi nhổm người dậy.
「Chị Mori, để em đi lấy cho nhé. Em lấy thịt với mấy món khác một thể...」
「Khỏi. Chị muốn tự lấy.」
Chị Mori gạt phăng đề nghị của tôi.
Chị ấy đến đây để tận hưởng, nên có lẽ tôi đã lo chuyện bao đồng rồi.
Lấy câu "Vậy thì mạnh ai nấy lo" của tôi làm tín hiệu, cả ba cùng xuất phát.
Có vẻ nên tư duy theo kiểu đi ăn một mình thì tốt hơn.
Thế nên, tôi chỉ lấy lượng vừa đủ sức mình.
Đầu tiên là salad, thịt, cơm, nhón thêm chút đồ ăn kèm, thiếu thì lấy thêm.
Ăn vừa tầm rồi chuyển sang đồ ngọt là đẹp...
Vừa mơ hồ tính toán trong lúc lấy đĩa, tôi bỗng bị ai đó giật tay áo.
Là Chika.
「Gì?」
Cô nàng nấp sau lưng tôi, rụt rè nhìn về hướng khác.
「...Satou này, kẹo bông ấy. Cậu làm bao giờ chưa?」
Theo hướng nhìn của cô ấy, một đứa bé đang cùng bố mẹ làm kẹo.
「Rồi.」
「...Đi cùng tớ đi.」
「...」
Cô nàng lí nhí.
Muốn làm kẹo bông, nhưng làm một mình thì xấu hổ... đại loại thế chứ gì.
Kể cũng đúng, học sinh cấp ba mà đứng làm kẹo bông một mình thì cũng hơi nổi bật.
Chika bồi thêm một câu.
「Cậu là tiền bối mà. Đi cùng cô hậu bối dễ thương này một chút đi.」
「Đừng có hở tí là giở cái mác hậu bối ra những lúc tiện cho mình thế chứ... Chẳng dễ thương tẹo nào. Bình thường cậu toàn vỗ ngực tự xưng mình là tiền bối vì có kinh nghiệm diễn xuất cơ mà.」
「Từ hôm nay tớ làm hậu bối cũng được. Đi mà, tiền bối Utatane.」
「...」
Hậu bối Yuugure à, làm ơn đừng gọi thế, nghe nhột lắm...
Tuy nhiên, đứng trước một Chika hiếm khi ngoan ngoãn thế này, câu trả lời của tôi tự nhiên lại thành ra trêu chọc.
「Ê~ cơ mà giờ t
"……Với cách làm đó, giữa hình tượng nhân vật có sẵn trong lòng mình và kịch bản, chị không sợ bị lệch pha sao? Kiểu như tự mình cảm thấy: 'Cô bé này sẽ không nói những lời như thế đâu'…… ấy ạ. Chị không gặp rắc rối nào như vậy sao?"
Chika lấy hết can đảm để đặt câu hỏi.
Thế nhưng, Mori lại trả lời bằng giọng nhẹ tênh đầy bất ngờ: "Có chứ."
Chị ấy uống một ngụm bia, rồi chậm rãi nói tiếp.
"Những lúc như thế, đầu tiên chị sẽ nói chuyện với đạo diễn và biên kịch. Bởi lẽ đội ngũ sản xuất không phải lúc nào cũng đúng. Nếu thảo luận mà thuyết phục được thì tốt, còn không được thì…… đầu tiên, chị sẽ thử diễn theo cách mình nghĩ. Nếu làm vậy mà phía sản xuất vẫn không chấp nhận thì đành chịu. Coi như khả năng lý giải và diễn xuất của chị còn kém, thế là xong. Nhưng mà, thường thì trót lọt hết. Họ sẽ bảo: 'Cách này hay hơn nè'."
"………………"
Tôi ngẩn người. Chuyện vừa nghe thật khó tin.
Dùng sức mạnh của diễn xuất để bẻ cong cả kịch bản ư?
Không không, chờ đã. Tôi lắc đầu. Phải xác nhận lại mới được.
"À ừm. Cái chuyện 'thử diễn theo cách mình nghĩ' ấy ạ. Nghĩa là chị đổi thoại luôn sao?"
"Lúc thảo luận mà họ chịu đổi cho thì tốt, còn không thì chị không đổi. Vẫn diễn đúng thoại, nhưng chị thay đổi cách biểu đạt. Chị sẽ diễn ra cô bé mà bản thân chị hình dung."
Không đổi thoại, nhưng đổi cách biểu đạt.
Kết quả là diễn xuất của Mori Kaori lại trở thành đáp án chính xác sao?
Chị ấy chẳng có vẻ gì là đang khoe khoang, chỉ thản nhiên nói tiếp.
"Vì chưa chắc biên kịch hay đạo diễn đã hiểu nhân vật đó hơn chị. Bản thân mình là người hiểu rõ mình nhất mà. Hơn nữa, chị nghĩ việc xung đột ở điểm đó là cần thiết để tạo ra một tác phẩm hay."
……Đây là chuyện chỉ có Mori mới làm được.
Bởi chị ấy có sự tự tin rằng mình am hiểu nhân vật mình diễn hơn bất kỳ ai.
Chính vì đã hòa làm một với nhân vật nên mới nảy sinh những nghi vấn và cảm giác sai lệch.
Nói ra điều đó để mọi người xung quanh nhận thức được, và kết quả là sửa đổi để tác phẩm tốt hơn.
Nếu không có sự tự tin và thực lực tuyệt đối, chắc chắn không thể làm được điều này.
"Seiyuu chúng ta về cơ bản là thụ động. Nếu không có gì để nhận, chúng ta không thể làm việc. Nhưng mà, nếu chỉ nhận lấy mà không suy nghĩ gì cả thì chị thấy không ổn lắm."
Những lời nói nhẹ nhàng ấy lại đâm thấu tim tôi.
Dù tôi có bất mãn ở hiện trường 『Mashona-san』, nhưng nếu hỏi tôi đã suy nghĩ thấu đáo đến mức hoàn hảo chưa, thì chắc chắn là chưa.
Tôi bất giác nhìn sang Chika.
Chắc chắn nhỏ cũng đang nghĩ y như tôi.
"Thế nên, về nỗi băn khoăn của Yuugure-san."
"A, dạ, vâng."
Bị gọi tên, Chika luống cuống quay lại.
"Ngay khoảnh khắc em có cùng trăn trở với Utatane-san, nghĩa là trong em vẫn còn những yếu tố để đào sâu hơn nữa. Trước khi lo lắng chuyện không thắng được ai đó, chị nghĩ em cứ thử làm đến giới hạn của giới hạn xem sao."
"……Vâng, em cảm ơn chị ạ."
Chika ngoan ngoãn gật đầu.
Một cách tự nhiên, Yumiko cũng gật đầu theo.
Dù đã hiểu rồi, nhưng chúng tôi vẫn còn non nớt lắm.
Việc bất mãn với hiện trường, phải để đến khi bản thân tạo ra được tình huống mà mình có thể dõng dạc nói "Đã làm hết sức rồi".
Nhận thức được điều đó, ngọn lửa nhiệt huyết bắt đầu bùng lên hừng hực trong tôi.
"A."
Đúng lúc đó, Mori thốt lên như vừa nhận ra điều gì.
Chị ấy nhắm mắt lại, vẻ mặt vẫn không chút biểu cảm.
"Chuyện này Oono đã dặn là không được để cậu ấy biết rồi."
"Hả? Chị Oono á? Em thấy học hỏi được nhiều lắm mà…… sao lại không được ạ?"
"Vì có đứa người mới bắt chước chị, làm phật lòng bao nhiêu người rồi bị 'đóng băng' sự nghiệp luôn."
"…………………………"
Cái đó thì…… bị cấm kể cũng phải thôi……
Việc Mori phản bác lại đội ngũ sản xuất hay thay đổi cách diễn mà vẫn được thông qua, tất cả là nhờ thực lực và thành tích của chị ấy.
Một người mới chẳng có gì trong tay mà làm y hệt, thì kết cục bị đá đít vì tội láo xược là cái chắc.
Câu chuyện này chỉ nên tham khảo ở mức độ tâm thế thôi……
"Vậy thì. Utatane-san, chuyện tham vấn hướng đi là sao?"
Mori hỏi lại, làm tôi giật mình quay về thực tại.
Tôi rất muốn nghe ý kiến của Mori.
Tôi thú nhận với chị ấy rằng mình đang phân vân không biết nên chọn con đường nào.
Thế rồi, chị ấy trả lời tưng tửng với đôi mắt lờ đờ buồn ngủ.
"Chị nghĩ Yuugure-san không cần học đại học cũng được."
"Hả."
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Chika chớp mắt liên tục.
Cô nàng bối rối mở miệng.
"Dạ không, em…… không lo về hướng đi ạ. Chuyện này chỉ có Yasumi lo thôi."
"Vậy à."
Mori vẫn giữ nguyên vẻ mặt, điềm nhiên đáp lại.
Và rồi, lần này chị ấy hướng mắt về phía tôi.
"Chị nghĩ Utatane-san nên đi học đại học thì hơn."
"Hả………………"
Câu trả lời đó…… có chút…… nặng nề……
Ý chị ấy là ngầm bảo Yumiko không thể sống sót trong ngành seiyuu nên đi học đi, còn Chika thì không sao, đúng không……
Có vẻ cũng thấy khó xử, Chika cắm cúi hút nước trái cây rột rột.
"Chị hai ơi, tốt quá ha. Người ta bảo chị hai không cần học đại học cũng không sao kìa. Tốt quá nha, chị hai. Tập trung hoàn toàn vào làm seiyuu cũng không sao đâu á~"
"……Này, nặng nề đấy. Nặng nề quá! Mặc kệ cậu chứ, đừng có giận cá chém thớt lên tớ!"
Tức quá, tôi ngả người đè lên Chika.
Tôi dồn hết trọng lượng cơ thể lên, cứ thế tì đè cho nó bẹp dí luôn.
Thấy cảnh đó, Mori lặng lẽ lắc đầu.
"Chị không nói là có thể tập trung hoàn toàn vào seiyuu. Nếu nói về việc có cần thiết cho nghề seiyuu hay không, thì chị chỉ trả lời là Yuugure-san không đi cũng được thôi."
Một lời đính chính được đưa ra.
Nếu vậy, tại sao chị ấy lại bảo Yumiko nên đi đại học?
Câu trả lời đó được chị ấy từ tốn nói ra.
"Utatane-san ấy mà──, càng trải nghiệm nhiều thứ thì chắc chắn sẽ càng diễn tốt hơn. Nhìn vai Shirayuri là chị thấy thế. Kiểu người như em, càng có nhiều yếu tố trùng khớp với nhân vật, càng nhập tâm sâu bao nhiêu, thì diễn xuất càng tăng thêm độ 'khủng' bấy nhiêu. Không nhất thiết phải là đại học, nhưng tóm lại em nên tích lũy kinh nghiệm để làm phong phú thêm vốn sống của mình."
Giọng nói không có sự trầm bổng, nhưng tôi cảm nhận được nhiệt huyết đối với diễn xuất ở trong đó.
Thế này là…… tôi có thể coi là diễn xuất của mình được đánh giá cao không nhỉ?
Hồi đóng Shirayuri, tôi đã nghe lời Kagasaki và chồng chập bản thân lên nhân vật.
Tôi đã cố gắng để nhân vật nhập vào mình, giáng xuống mình.
Kết quả là tôi đã diễn được như thế, không sai vào đâu được.
Nhưng mà khoan, thế này là sao nhỉ……? Là đang được khen hả ta……?
Trong lúc tôi còn đang phân vân phán đoán, Mori đã uống cạn ly bia.
"Cảm ơn vì bữa ăn."
Chị ấy chắp tay lại, rồi cứ thế đứng dậy.
Tôi cứ tưởng chị ấy đi lấy thêm đồ ăn, nhưng khi thấy trên tay chị ấy cầm theo cả hóa đơn và túi xách, tôi ngớ người.
"Ăn xong rồi, chị về đây."
Với phong thái tự nhiên như thể chỉ "đi vệ sinh một chút", chị ấy rảo bước đi thẳng.
Tôi hoảng hồn, bật dậy cùng với Chika.
"A, ơ, chị Mori! Cảm ơn chị vì bữa ăn ạ!"
Tôi gọi với theo bóng lưng ấy, nhưng chị ấy đi thẳng ra quầy thu ngân mà không thèm ngoái lại.
Chika gọi với theo sau đó cũng nhận được phản ứng tương tự.
Quả nhiên, chị ấy là một người độc đáo.
Sau khi tiễn bóng dáng Mori biến mất như một ảo ảnh, hai đứa tôi ngồi phịch xuống ghế.
Chắc hẳn cả hai đều có những suy nghĩ riêng.
Chúng tôi im lặng tiếp tục xử lý chỗ thức ăn còn lại.
Bỗng nhiên, Chika khẽ thở dài.
"Satou này."
"Gì."
"Chúng mình gặp nhau cũng hơn một năm rồi nhỉ──, tớ đối với cậu dù thế nào thì cũng..."
"Không. Tớ không giúp đâu."
"Này! Cái gì thế! Người ta đã cất công định nói chuyện tử tế!"
Chika dùng vai húc mạnh vào tôi.
Liếc mắt nhìn sang, trên cái đĩa mà cô nàng mang về, thức ăn vẫn còn chất cao như núi.
"Đằng nào thì cũng bắt đầu thấy ngán rồi chứ gì. Đã bảo rồi mà. Cậu bảo sẽ ăn đàng hoàng nên tự chịu trách nhiệm đến cùng đi. Ở đây để thừa là bị phạt tiền đấy nhé."
Có vẻ bị nói trúng tim đen, Chika nghiến răng ken két vẻ cay cú "Hừm...".
……Kết cục thì Yumiko cũng mềm lòng mà giúp một tay, nhưng lượng thức ăn đó dù hai người ăn cũng vẫn quá sức chịu đựng.
Tôi thề với lòng mình là sẽ không bao giờ dẫn con nhỏ này đi ăn buffet nữa.
Sau khi từ quán 『Ăn No Nê Tabetarou』 trở về nhà với cái bụng căng tròn.
Tôi định gửi tin nhắn cảm ơn Mori, nhưng chợt nhận ra mình không biết liên lạc của chị ấy.
Hồi trước, ở trường quay chị ấy từng bảo "Chẳng mấy khi xem điện thoại", nên có gửi thì chưa chắc chị ấy đã xem.
Đang nằm trên giường nghịch điện thoại, bỗng nhiên có cuộc gọi đến.
Theo phản xạ tôi nghĩ "Chị Mori?", nhưng không phải.
Tuy nhiên, cái tên hiển thị trên màn hình lại là một nhân vật bất ngờ khác.
『Oono Mari』
Tôi bắt máy ngay, đầu dây bên kia vang lên giọng nói uể oải.
『Ô, Utatane hả. Giờ có tiện không?』
"Tiện ạ. Có chuyện gì thế chị?"
『Ừ. Có chuyện này chị muốn nói trước với Utatane. Sắp tới nhóc có lịch thu âm Phantom đúng không?』
Vừa mới thu xong hôm nay.
Tôi định bảo là xong rồi, nhưng Oono đã nói tiếp nhanh hơn.
『Tính con bé Utatane thế nào cũng rủ Mori đi ăn cho xem.』
"À, đúng rồi ạ. Mà thực ra là rủ rồi luôn ạ. Hôm nay có lịch thu, nên tiện thể chị ấy dắt em đi ăn luôn rồi."
『……Thiệt á? A, là hôm nay hả?』
Giọng chị ấy có vẻ ngạc nhiên.
Một lúc sau, lại vang lên giọng cảm thán kiểu: 『Ra thế, đi rồi à. Đi được luôn ha. Hầy, cái bà Mori đó mà lại……』.
Quả nhiên, giữa hai người họ có trao đổi gì đó.
"À, chị Oono. Em cảm ơn chị nhé. Chị đã nhờ chị Mori nghe em tâm sự đúng không ạ?"
Mori đã nói những lời đại loại như thế.
Vì Oono đã dặn dò Mori, nên Mori mới dắt tôi đi ăn.
Thế nhưng Oono lại thốt lên giọng chưng hửng "Hả?".
『Chị á? Nhờ Mori á? Có điên mới nói mấy chuyện đó.』
"Ơ. Nhưng mà, chị Mori bảo thế mà. Rằng chị Oono đã nghe chuyện của em, kiểu vậy."
『À, chuyện đó thì chị có kể. Nhưng chị chưa từng nói một câu nào kiểu "Hãy nghe con bé tâm sự đi" nhé. Mà có nói thì bả cũng đời nào thèm nghe, cái tính bả ấy.』
……Kể cũng phải.
Chị ấy không giống kiểu người sẽ làm theo lời người khác.
Thế rồi lần này, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích.
『Bả chịu đi ăn đơn giản là vì bả ưng con bé Utatane rồi đấy. Tốt quá ha, Utatane.』
……Ra là vậy.
Nếu thực sự Mori ưng tôi, thì chuyện đó vui đến mức làm tôi đứng ngồi không yên.
Nhưng mà, cảm giác cứ nhột nhột thế nào ấy, nên tôi lỡ miệng nói ra một điều thừa thãi.
"……Nhưng mà, Yuu cũng đi cùng nữa ạ. Chị Mori hỏi 'Đi không?', thế là..."
『Hả, thiệt luôn? Cả Yuugure nữa á? Hảaaaa…… Ra thế…… Hể…… Rồi sao? Nhóc đang dỗi đấy à? Có sao đâu, chuyện đó. Đánh giá của bả về Utatane có thay đổi đâu.』
Chính xác là thế.
Chỉ là tôi thấy ngứa ngáy nên nói ra thôi.
Tuy nhiên, câu tiếp theo của chị ấy thì không thể nào bỏ qua được.
『Ngược lại với Utatane thì phải thấy vui chứ nhỉ. Nếu được ở cùng Yuugure ấy.』
"Hả? Sao lại thế ạ? Em chả hiểu nghĩa là gì luôn. Đời em chưa bao giờ thấy vui khi ở cùng con nhỏ đó cả."
『Phiền phức ghê.』
Oono cười khanh khách.
Nhưng rồi, chị ấy lại cất giọng tiếc nuối.
『A nhưng mà, chị khuyên hơi muộn nhỉ. Mấy đứa đi ăn cái quán buffet rẻ tiền đúng không? Mori ấy, bả thích chỗ đó lắm. Chị định bảo là nếu đi ăn thì đừng để bả chọn, cứ bắt bả dắt đến chỗ nào đắt tiền vào. Chỉ cần dẫn đường thôi là quán nào bả cũng chi tiền cho hết.』
Hóa ra là vậy.
Nghe thế cũng thấy hơi phí phạm thật, nhưng quán đó cũng vui theo cách riêng của nó.
Mori trông cũng có vẻ vui, và tôi còn được thấy những khía cạnh quý giá của chị ấy nữa.
Với lại.
"Em cảm ơn chị, chị Oono. Nhưng không sao đâu ạ. Mấy quán xịn xịn thì em sẽ bắt chị Oono dắt đi."
『Hảaa? ……Hah, biết rồi biết rồi. Đi đâu chị cũng chiều tất.』
Oono cười có vẻ khoái chí.
Có một chuyện hơi rắc rối đã xảy ra.
Đó là trên đường tôi đến studio để thu âm chương trình đặc biệt nhìn lại 『Mashona-san』.
Dọc đường, tôi bắt gặp một bóng lưng quen thuộc.
Là Yui.
Tôi chạy lại gần, vỗ nhẹ lên vai em ấy.
"Ya. Chào buổi sáng, Yui-chan."
Tôi cứ đinh ninh là Yui sẽ quay lại chào tôi với nụ cười rạng rỡ hết cỡ.
Thế nhưng, khi tôi cất tiếng, em ấy giật bắn người lên.
Em ấy quay lại với khuôn mặt cứng đờ, xác nhận là tôi rồi mới chuyển sang biểu cảm nhẹ nhõm.
"Chị Yasuyasu, chào buổi sáng ạ!"
Lạ thật.
Nụ cười rất gượng gạo, rõ ràng là đang cố quá sức.
Tôi lo lắng không biết có phải em ấy mệt trong người không.
"Yui-chan, em ổn không? Thấy khó ở đâu à? Nếu mệt quá thì nên bảo với nhân viên……"
"Dạ? K-Không không! Em khỏe mà, Takahashi khỏe re! Mồ~, em đang mong chờ buổi thu âm lắm đây!"
Em ấy cười gượng gạo, giơ cả hai tay lên khoe.
Mới dạo trước, em ấy còn cười híp cả mắt bảo là vui vì được thu âm cùng Chika.
Vậy mà giờ đây, nụ cười trên môi em ấy tắt ngấm ngay lập tức.
Yui cụp mắt xuống, bắt đầu liếc nhìn xung quanh dáo dác.
Rồi em ấy hướng ánh mắt như cầu cứu về phía tôi.
"……Ano, chị Yasuyasu. Chị nghe em tư vấn chuyện này được không ạ……? Nếu là chị Yasuyasu…… thì chắc em nói được……"
Bị hậu bối nói với vẻ mặt nghiêm trọng như thế, chẳng có tiền bối nào lại nỡ từ chối.
Cũng không còn nhiều thời gian trước giờ thu âm, nên tôi quyết định nghe em ấy nói ở phòng chờ.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trước cái bàn.
Yui cúi gằm mặt một lúc lâu vẻ khó nói, nhưng rồi cuối cùng cũng bắt đầu kể lể từng chút một.
"Thực ra... em có nói chuyện với quản lý và biết được là... vai diễn mà em đậu qua vòng tuyển chọn ấy, chị Yuuhi cũng tham gia thi... Và hình như... chị ấy đã bị trượt... Quản lý định giấu chuyện này... nhưng có vẻ vẫn còn những vai khác giống như vậy..."
Dù không phải là Chika, tôi cũng muốn tặc lưỡi một cái.
Con bé nhận ra rồi sao? ...Thật lòng, tôi không muốn em ấy biết chút nào.
Cả Naruse và Chika đều đã nắm được tình hình, chắc chắn quản lý của Yui cũng biết.
Hẳn là họ định giấu nhẹm đi, nhưng lại lỡ lời để lộ ra chăng?
Đó là sự thật mà chẳng ai muốn bị phơi bày, và Yui cũng chẳng hề muốn biết.
Rằng chính mình đã cướp mất vai diễn của người đàn chị mà mình vô cùng ngưỡng mộ.
"...Nhưng mà, chuyện đó cũng đành chịu thôi đúng không? Vai diễn thì chỉ có một. Nếu cứ nói thế thì chẳng ai dám đi thử vai nữa đâu."
"Chuyện đó... em hiểu chứ ạ. Nhưng mà, chuyện này khác hẳn...!"
Yui hoảng loạn, khuôn mặt tái mét ngước nhìn tôi.
Tôi hiểu chứ. Lời vừa rồi chỉ là lý lẽ bề ngoài, chẳng thể an ủi được ai.
"Qu-Quản lý nói là... vì em giỏi hơn nên mới có kết quả như vậy... Nhưng mà... nhưng mà không phải thế! D-Diễn xuất của em là bắt chước chị Yuuhi, em chỉ toàn bắt chước thôi! Vậy mà... vậy mà công việc của chị Yuuhi lại bị giảm đi, chuyện đó vô lý quá còn gì!"
Với giọng nói như sắp khóc, Yui lắc đầu nguầy nguậy như muốn phủ nhận tất cả.
Chính em ấy cũng đâu mong muốn tình huống này xảy ra.
Em ấy chỉ đơn thuần vui sướng vì đã giành được vai diễn bằng cách mô phỏng diễn xuất của đàn chị mình kính trọng.
Nhưng hành động đó lại đang dần dẫn đến việc phủ nhận sự tồn tại của Yuugure Yuuhi.
"N-Nếu mà thành ra thế này... em, em sẽ không bắt chước chị Yuuhi nữa...! E-Em sẽ diễn kiểu khác...!"
"Em mà làm thế thì Yuu sẽ khinh thường em thật đấy."
Những lời Yui vừa buột miệng nói ra là điều không thể bỏ qua.
Có lẽ do tôi nói hơi nặng lời, Yui giật mình co rúm người lại.
Dù biết là khắt khe với ánh mắt đang cầu cứu kia, nhưng tôi vẫn phải đáp lại thật rõ ràng.
"Làm thế là không được. Ý em là vì nể mặt Yuu nên em sẽ nương tay chứ gì? Đó là sự sỉ nhục đối với Yuu. Hơn nữa, làm vậy là thất lễ với rất nhiều người. Có thực lực để đậu vai mà lại không diễn cho ra hồn. Đến cả chị cũng sẽ ghét Yui đấy. Chỉ riêng chuyện đó là cấm tuyệt đối."
Nếu Yui bẻ cong diễn xuất của mình vì lý do "sẽ cướp mất chỗ đứng của Chika", thì Chika sẽ cảm thấy thế nào? Những seiyuu khác và quản lý khi biết chuyện sẽ nghĩ ra sao?
Chắc hẳn Yui cũng hiểu điều đó. Em ấy cắn chặt môi.
Nhưng dù lý trí có hiểu, thì đây cũng không phải vấn đề có thể dễ dàng rạch ròi.
Cảm xúc dâng trào, em ấy cất tiếng đầy đau khổ.
"Nhưng mà, thế này thì... em không chịu đâu... Chỉ vì em bắt chước, chỉ vì em yêu thích, mà lại trở thành vật cản của chị Yuuhi... em không muốn đâu..."
Em ấy lại cúi gằm mặt, nước mắt trào ra.
Tôi phân vân không biết nên nói gì, rốt cuộc lại chẳng thể thốt nên lời.
Vốn dĩ thử vai là trò chơi giành ghế. Yui không cần phải ngại ngần gì cả. Chika dù có than thở về sự thiếu sót của bản thân thì cũng không phải kiểu người đi oán hận Yui.
Nhưng nói vậy cũng không thể xóa tan nỗi bất an trong lòng con bé.
Liệu mình có bị Chika ghét không?
Liệu sự tồn tại của mình có bị coi là gai mắt không?
...Dù sao Chika cũng là con người mà.
Chỉ là đồ bắt chước mình.
Nếu không có con bé đó.
Nếu không có dù chỉ một chút suy nghĩ như vậy thì mới là lạ.
Chính vì thế mà Yui đang sợ hãi.
Em ấy đang tưởng tượng ra một tương lai bị chính Chika mà mình yêu quý ghét bỏ, oán hận và cự tuyệt.
Nhưng nếu vì thế mà nương tay, thì lúc đó mới thực sự bị Chika oán hận.
"Chào buổi sáng... Ơ. Gì thế... Có chuyện gì à?"
Chika bước vào phòng chờ, nhíu mày trước bầu không khí kỳ lạ.
Yui đang khóc, còn Yumiko đứng bên cạnh với vẻ khó xử.
Có vẻ chỉ cần thế là Chika đã hiểu ra vấn đề.
"À..."
Có lẽ cậu ấy cũng biết trước sẽ có ngày chuyện này xảy ra.
Chika cũng tỏ vẻ khó xử và lảng tránh ánh mắt.
...Hoặc là.
Giá mà tính cách của Chika khéo léo hơn để xoay sở trong tình huống này thì tốt biết mấy.
Giá mà cậu ấy là kiểu đàn chị có thể động viên hay mắng mỏ, để Yui không phải ngại ngần và có thể diễn xuất như mọi khi.
Nhưng Watanabe Chika lại là một cô gái rất kém trong giao tiếp.
"......................"
Chika chẳng nói được lời nào, chỉ đưa mắt cầu cứu về phía tôi.
Nếu giúp được thì tôi cũng muốn giúp.
Nếu có thể đỡ lời thì tôi cũng muốn làm.
Nhưng riêng chuyện này, nếu không phải là lời nói từ tận đáy lòng của Chika, thì chắc chắn sẽ không thể chạm tới Yui.
"...A, a~! Chào buổi sáng chị Yuuhi! Ơ, ơ kìa, thực ra là, bộ phim em xem hôm nọ cảm động quá trời luôn, em đang kể với chị Yasusu, xong tự nhiên nhớ lại nên khóc ấy mà!"
Yui bật dậy khỏi ghế, giọng run run nói liến thoắng.
Trông em ấy như đang gào lên rằng làm ơn đừng chạm vào chuyện đó.
Bầu không khí trong phòng chờ nặng nề, nhưng tất nhiên chúng tôi không thể hiện điều đó trước ống kính.
Chương trình nhìn lại chặng đường đã qua kết thúc như mọi khi.
Tuy nhiên, phía bên này cũng có vấn đề riêng.
Bộ phim "Phù thủy tập sự Mashona" ngay từ tập 1 chất lượng đã ở mức báo động.
Càng về sau nét vẽ càng vỡ nát, đến tập 3 thì nội dung cũng chẳng ra sao.
Tập 3 chỉ toàn cảnh nhóm Mashona ngồi ăn uống đã trở thành chủ đề bàn tán vì là một "tập phim hư vô".
Một bộ phận khán giả thấy thế làm vui, bắt đầu vào bình luận phá đám.
Đến mức từ lần này chức năng bình luận của buổi phát trực tiếp đã bị tắt.
Mang tiếng là livestream mà lại không thấy được phản ứng của khán giả trên màn hình, cảm giác thật cô đơn.
Dù rằng nhìn cái phần bình luận chướng mắt đó cũng đau lòng thật...
Và khi nhìn vào hiện trường lồng tiếng của "Mashona-san", có vẻ nguyên nhân của sự việc cũng chẳng thể nào được giải quyết.
Hiện trường vẫn hỗn loạn như trước.
Thậm chí ngày càng trở nên khốc liệt hơn.
Các nhân viên lúc nào cũng trong tình trạng tơi tả, việc thu lại, sửa kịch bản, và những rắc rối tạm bợ cứ thế tăng lên.
Chỉ cần tưởng tượng những con người hốc hác kia đang phải gồng gánh khối lượng công việc kinh khủng thế nào cũng đủ thấy đáng sợ.
Tuy nhiên, chúng tôi cũng không thể chỉ lo chuyện bao đồng.
"Vâng, OK ạ."
"Xin lỗi. Cho tôi xin thu lại đoạn vừa rồi được không ạ. Tôi chưa đẩy được hết giọng... xin lỗi mọi người. Lần tới tôi sẽ căng giọng tốt hơn. Nhờ mọi người ạ."
Nghe tiếng từ phòng điều chỉnh, Chika giơ tay xin tự thu lại (retake).
Nếu không làm thế, dù diễn xuất có tệ thì cũng sẽ bị cho qua luôn.
Sự nôn nóng của đội ngũ sản xuất truyền đến tận đây. Tôi hiểu là họ không còn tâm trí đâu mà lo cho diễn xuất nữa.
Nhưng với chúng tôi, đây là công việc.
Các seiyuu khác nếu thấy chưa hài lòng cũng tự mình xin thu lại.
Rất may là đội ngũ sản xuất cũng chấp nhận hành động đó. Họ không tỏ thái độ khó chịu.
Dù là đi trên dây, nhưng việc vẫn có thể tiến về phía trước cũng là một sự cứu rỗi.
Tuy nhiên, trong số đó, có một người đang đứng lại.
"Takahashi-san, ổn không đấy? Cảnh tiếp theo, làm được chứ?"
"...Dạ? A, v-vâng, em ổn ạ! Xin lỗi, em xin lỗi ạ!"
Dù đến lượt của Yui nhưng em ấy vẫn ngồi ngẩn người ra đó.
Bị gọi tên, em ấy cuống cuồng đứng trước micro. Vừa đi vừa cúi đầu xin lỗi rối rít xung quanh.
...Rõ ràng là em ấy vẫn đang để tâm chuyện của Chika.
Tôi muốn làm gì đó, nhưng không biết cách giải quyết.
Tôi đã cầu mong thời gian sẽ chữa lành tất cả, nhưng──.
Ngay lập tức, tôi nhận ra suy nghĩ đó thật ngây thơ.
"──Tớ! Tớ rất yêu phép thuật này... và cả hai cậu nữa...! Hãy đi cùng tớ. Hãy cùng tớ tham gia kỳ thi..."
Trước diễn xuất của Yui, Chika là người phản ứng đầu tiên.
Vai cậu ấy giật nảy lên, dường như trong vô thức, cậu ấy liếc nhìn tôi.
Tôi cũng lỡ nhìn sang Chika, nhưng giờ đang là lúc thu âm.
Chúng tôi lập tức quay lại với diễn xuất của mình.
"Ái chà chà. Mashona-chan đã nói đến thế rồi thì~. Nè nè, Seal-chan. Tính sao đây~? Tùy Seal-chan quyết định thôi à nha."
"Hả... Hảaa? C-Cái đó... thì cũng... tớ thì... sao cũng được..."
Chúng tôi lần lượt lồng tiếng cho Clarice và Seal.
Trước kỳ thi ở trường, Mashona và Seal đã xảy ra xích mích. Câu chuyện lần này kể về quá trình họ làm hòa và trở thành một đội.
"Cảm ơn... Tớ vui lắm... may quá. Chúng mình làm hòa rồi..."
Mashona an tâm và bật khóc ngay tại chỗ.
Đương nhiên, Yui cũng diễn cảnh khóc. Em ấy cất tiếng khóc rất giống với diễn xuất của Yuugure Yuuhi.
Cứ thế âm thanh nhỏ dần (fade out), và cảnh này kết thúc.
".............................."
Cảm giác sai lệch ngày càng lớn dần, và giờ đã chuyển thành sự chắc chắn.
Tôi thăm dò phản ứng từ phòng điều chỉnh, nhưng câu trả lời nhận được không phải điều tôi mong đợi.
"OK ạ. Vậy thì, sang cảnh tiếp theo..."
OK á? Đùa nhau chắc? Tôi muốn gào lên như vậy.
Nhân vật chính là Yui thì vẫn cúi gằm mặt, tay siết chặt lấy cuốn kịch bản.
Cuốn kịch bản bị bóp méo mó.
Yui đứng ở micro trong cùng, lại lau nước mắt rất nhanh, nên ngoài tôi và Chika ra chắc không ai nhận thấy.
Em ấy đang lặng lẽ rơi nước mắt.
Đó là những giọt nước mắt thật sự, không hề ăn nhập gì với diễn xuất ban nãy.
Buổi thu âm hôm nay đã kết thúc toàn bộ.
Sau khi chào hỏi xong, Yui là người đầu tiên lao ra khỏi phòng thu (booth).
Tôi cũng vội vàng chạy ra hành lang, thấy em ấy đi về hướng ngược lại với lối ra vào.
Về diễn xuất, về chuyện em ấy khóc, có quá nhiều điều khiến tôi bận tâm.
Nhưng tôi lại do dự.
Nên nói gì đây? Phải nói gì bây giờ?
Khi tôi còn đang chần chừ nhìn theo bóng lưng Yui, có ai đó lướt qua bên cạnh.
"Watanabe..."
Chika chạy bước nhỏ đuổi theo Yui.
Tôi siết chặt nắm tay, vội vã chạy theo Chika.
Yui đang ở tít trong góc khu vực máy bán hàng tự động, nằm sâu bên trong studio.
Xung quanh không có ai, nhưng em ấy đứng nép sát vào tường, cúi gằm mặt như muốn trốn tránh.
"Takahashi."
Khi Chika cất tiếng gọi vào bóng lưng ấy, Yui rụt rè quay lại.
Em ấy đang khóc nức nở nhưng cố nén tiếng.
Vừa xác nhận được dáng hình Chika, em ấy nheo mắt lại và mím chặt môi.
Với khuôn mặt nhăn nhúm, đôi chân em ấy khẽ động đậy──, định bước tới, rồi lại dừng lại.
Như để che giấu sự bối rối, Yui áp hai bàn tay đang nắm chặt lên ngực.
...Nếu là Yui của trước kia, chắc chắn em ấy đã không ngần ngại mà chạy ùa tới chỗ Chika rồi.
Sự thay đổi trong mối quan hệ hiện lên rõ ràng khiến nỗi đau trong lòng tôi càng thêm lớn.
Tuy nhiên, giờ không phải lúc để đau lòng vì chuyện đó.
Cậu ấy có điều cần phải hỏi Yui.
"Takahashi, diễn thế là được rồi sao?"
Câu Chika hỏi là về diễn xuất.
Giọng nói không chút hơi ấm, nhưng tôi hiểu đó là cách quan tâm theo kiểu của Chika.
"Nếu là em thì chắc chắn có thể diễn tốt hơn thế. Hay nói đúng hơn, nếu không phải ở hiện trường này thì đã bị bắt thu lại rồi. Nhìn bọn tôi là hiểu đúng không? Các nhân viên không còn tâm trí đâu, nên nếu mình không tự lên tiếng thì diễn dở tệ cũng bị cho qua đấy."
Đúng như Chika chỉ ra, diễn xuất của Yui khác hẳn mọi khi.
Yui, người luôn giữ được sự ổn định đến mức lạ thường, lần đầu tiên đã bị vỡ trận.
Cái diễn xuất từng khiến nhóm Chika phải rùng mình giờ đây đã mất đi sự uy lực.
Nhưng dù vậy, lần này nó vẫn được thông qua.
Trước sự thật đó, Chika siết chặt tay.
"Chuyện em diễn cái kiểu rớt đài đó, hay chuyện em khóc trong lúc thu âm, không liên quan đến tôi. Nhưng nếu lý do em nương tay là vì nể mặt tôi, thì khi đó..."
Khi đó.
Chắc chắn Chika sẽ không tha thứ cho Yui.
Thế nhưng, có vẻ không phải vậy.
"Không phải... không phải thế đâu ạ... hức."
Cuối cùng cũng cất được tiếng, nước mắt Yui càng tuôn rơi dữ dội hơn.
Em ấy vừa nấc lên đau khổ, vừa liên tục lau nước mắt.
"Em không biết nữa... hức, em không biết nữa đâu... Em phải làm sao bây giờ, em không biết...! Vì là, vì là... chẳng ai nghe diễn xuất của em cả... hức!"
Vừa khóc nức nở, em ấy vừa nói ra những lời như vậy.
Chika lộ rõ vẻ bối rối.
Bất giác, tôi cũng phải lên tiếng.
"Ơ, em nói gì vậy. Mọi người đều đang nghe diễn xuất của Yui mà. Vai chính của 'Mashona-san' là Yui đó?"
Nghe thấy thế, Yui lắc đầu quầy quậy.
Nước mắt văng ra, rơi xuống sàn nhà.
"Mọi người, cảm nhận về tác phẩm toàn là chuyện hình ảnh thôi... hức, nào là tranh xấu tệ, họ chỉ nói về mấy chuyện đó thôi... hức! Các bạn trong lớp cũng bảo là 'Không xem đâu'... Bảo là 'Chẳng thú vị gì cả'... hức! Họ bảo là... đóng chính lần đầu mà vớ phải cái tác phẩm như thế thì tội nghiệp quá... hức!"
Lời than khóc ấy hoàn toàn không nằm trong bất cứ dự tính nào của tôi.
Bị đánh úp bởi những cảm xúc mãnh liệt, tôi nghẹn lời.
Hóa ra em ấy vẫn luôn chiến đấu một mình sao.
Cả tôi và Chika, vì những chuyện trước đây nên không bao giờ tìm kiếm tên mình trên mạng (ego-search).
Trừ khi Kagasaki nói, còn không chúng tôi cố gắng không xem phản hồi về tác phẩm.
Nhưng Yui thì khác.
Vì là tác phẩm đóng chính đầu tiên, chắc hẳn em ấy đã rất hăm hở tìm đọc cảm nhận.
Nếu tác phẩm mình tham gia được đánh giá tốt, tự nhiên sẽ thấy vui mừng.
Nhân vật mình diễn càng gần vai chính thì càng vui.
Thế nhưng Yui── lại rơi vào tình cảnh hoàn toàn trái ngược.
Nhân vật chính của một tác phẩm kém chất lượng, nơi những lời nhận xét khó nghe đang cuộn trào.
Em ấy đang bị thực tế đó đánh gục.
「Nhưng mà... hức, dù vậy, em đã muốn cố gắng...! Khó khăn lắm mới được diễn chung với chị Yuuhi, em đã tự nhủ phải nỗ lực mà...! Nhưng diễn xuất của em chỉ toàn là bắt chước chị Yuuhi thôi! Thế nên em mới trở thành gánh nặng...! Càng cố gắng bao nhiêu, em lại càng bị chị Yuuhi ghét bỏ bấy nhiêu...!」
Không phải. Không phải thế đâu.
Dù muốn phủ nhận, nhưng nói gì lúc này cũng chỉ thành lời sáo rỗng.
Chắc hẳn Chika cũng cảm thấy y như vậy.
Cậu ấy nhìn Yui với vẻ mặt bàng hoàng.
Và rồi, tiếng kêu khổ sở của cô bé vẫn tiếp tục.
「Cả hôm nay nữa, em đâu có cố ý... Không phải em định làm qua loa đâu ạ... nhưng chưa gì đã được OK... Đạo diễn âm thanh, rồi trợ lý đạo diễn, k-không ai nghe diễn xuất của em cả...! Em đã muốn xin thu lại! Nhưng em không nói được...! Dù có cố gắng thì cũng chỉ toàn thấy đau khổ...! Nhưng nếu không cố gắng, thì cũng chẳng thay đổi được gì!」
Cô bé lấy tay che mặt, nhưng nước mắt vẫn cứ thế trào ra.
Tiếng than khóc về hiện thực vô phương cứu chữa ấy vang lên bằng chất giọng khiến người nghe đau thắt lồng ngực.
「Em... em không biết nữa... em không biết phải làm sao nữa...!」
Nói rồi, cô bé bỏ chạy như muốn trốn thoát.
「............!」
Chika định đuổi theo, nhưng đôi chân lại khựng lại.
Cậu ấy cắn môi đầy vẻ cam chịu.
Có lẽ cậu ấy không biết phải bắt chuyện thế nào cho phải.
Muốn động viên cô bé... nhưng làm thế nào mới đúng?
Mà ngay từ đầu, động viên có phải là đáp án chính xác không?
Vô số vấn đề và nỗi lo âu mà Yui đang gánh chịu cứ rối tung lên, quấn lấy nhau, lay chuyển dữ dội trái tim cô bé.
Dù muốn phủ nhận lời Yui, nhưng những gì cô bé nói không hoàn toàn sai.
Nó nằm chình ình ở đó như một hiện thực không thể đảo ngược.
「Aaa thiệt tình... mang tiếng là tiền bối, vậy mà...」
Chika đưa tay phải lên che mặt, làm mái tóc rối bù.
Khuôn mặt Yui khi cười không chút muộn phiền và gọi "Chị Yasuyasu!" cứ hiện lên rồi lại biến mất.
Làm việc cùng một hiện trường, tiếp xúc ở khoảng cách gần như thế, vậy mà mình chẳng hề nhận ra nỗi đau khổ của em ấy.
Chẳng những thế, đứng trước tài năng của em ấy, mình chỉ toàn lo nghĩ cho bản thân.
Rõ ràng mình là tiền bối cơ mà.
Cho đến nay, mình đã nhận được rất nhiều thứ từ các anh chị đi trước. Đáng lẽ mình phải làm điều tương tự cho lứa đàn em tiếp theo. Đáng lẽ phải trả lại những ân tình đó như thế.
Vậy mà chỉ lo cho bản thân, mình đã không thể để mắt đến Yui.
Khi đang đứng chôn chân tại chỗ không biết làm gì, tôi nghe thấy tiếng cửa mở "két".
Giật mình nhìn về phía đó, tôi thấy cánh cửa khu vực hút thuốc cạnh góc máy bán hàng tự động hé mở.
「À... xin lỗi. Tao không định nghe lén đâu.」
Người đứng đó là Kagasaki.
Buổi thu âm hôm nay chị ấy cũng đi theo hỗ trợ.
Là chị ấy ra làm một điếu sau khi thu âm xong, hay là có người cần nói chuyện trong phòng hút thuốc nhỉ?
Có vẻ chị ấy đã đứng hút thuốc ở ngay vị trí mà bọn tôi không nhìn thấy.
Liệu còn có ai khác không... Khi tôi đưa mắt nhìn, Kagasaki xua tay ra hiệu "không còn ai cả".
Tuy ngạc nhiên khi thấy Kagasaki ở đó, nhưng nếu chị ấy đã nghe thấy rồi thì đỡ phải giải thích.
Như vớ được cọc, tôi hỏi dồn.
「Chị Kagasaki, em phải làm sao đây? Đáng lẽ em nên nói gì với Yui-chan mới đúng...」
Nếu là một Kagasaki đáng tin cậy, chắc chắn chị ấy sẽ cho tôi một câu trả lời xác đáng.
Trái với kỳ vọng, chị ấy lắc đầu vẻ khó xử.
「...Tao cũng chịu. Mọi thứ đều rơi vào thời điểm quá tệ. Khi vận đen cứ chồng chất đến mức đó thì có cảm giác như vô phương cứu chữa vậy. Dù gà nhà tao có bị như thế, tao cũng không tự tin là có thể khuyên bảo êm đẹp được.」
「...Thời điểm tệ, nghĩa là sao?」
Chika cất giọng yếu ớt hỏi.
Kagasaki khẽ thở hắt ra, đưa tay gãi đầu.
「Con bé đó vẫn còn mơ mộng về nghề seiyuu. Mới bước sang năm thứ hai thôi mà, cũng phải thôi. Nó vẫn chưa thực sự hiểu được cái việc nếu không cướp ghế của người khác thì không sống nổi, hay chuyện "seiyuu không được quyền chọn tác phẩm". Thường thì mấy cái đó người ta sẽ từ từ mà hiểu ra.」
Vừa nói, Kagasaki vừa lấy ví ra.
Chị ấy mua cà phê ở máy bán hàng tự động, miệng vẫn tiếp tục giải thích từng chút một.
「Ngay cả tụi bay, sau khi nhìn vào thực tế cũng đã bắt đầu chấp nhận và rạch ròi được nhiều thứ rồi đúng không. Yumiko là năm thứ tư, còn Yuugure tính cả tuổi nghề diễn viên là năm thứ năm nhỉ. Dù có ôm mộng bước chân vào ngành này, thì giấc mộng cũng sẽ từ từ tan biến. Nhưng mà trớ trêu thay... chính vì có tài năng nên con bé không có thời gian cho việc đó.」
Nói đoạn, Kagasaki chỉ tay vào máy bán hàng.
Chị ấy mua cho tôi loại cà phê giống mình, và mua cho Chika một lon sữa lắc.
Kagasaki một tay cầm lon, bật nắp rồi đưa lên miệng uống.
「Nỗi lo của con bé không phải là vấn đề mà một tân binh mới sang năm hai phải gánh chịu. Nào là cướp vai của tiền bối, nào là anime mình đóng chính có chất lượng tồi tệ. Trước khi kịp chuẩn bị cái "bình chứa" để tiếp nhận đủ loại hiện thực tàn khốc, thì nó đã bị tống tất cả vào cùng một lúc. Thế thì vỡ là cái chắc. Nếu Yumiko mà gặp vấn đề tương tự, tao còn có thể đưa ra vài lời khuyên ra hồn, chứ mới năm hai mà gặp cảnh đó thì...」
Tôi đã hiểu ý nghĩa của câu "thời điểm tệ".
Nhớ lại thì, Yui mới chỉ là học sinh trung học cho đến gần đây, và mới bước vào năm thứ hai sự nghiệp.
Hồi Yumiko mới vào ngành, nhờ có Plastic Girls mà mọi thứ đều lấp lánh, ngành seiyuu trong mắt tôi lúc đó rực rỡ biết bao. Tôi chẳng nhìn thấy hiện thực nào cả, chỉ thấy việc tiến về phía trước thật vui vẻ.
Vào lúc đó, nếu tôi rơi vào hoàn cảnh giống Yui──, có lẽ tôi đã bỏ chạy mất rồi.
Như thế không được.
「Nè, chị Kagasaki. Không có cách nào sao? Bây giờ chúng ta làm gì đó cho Yui-chan không được ạ? Chứ cứ đà này, chắc chắn Yui-chan sẽ...」
「Sẽ bị nghiền nát thôi.」
Kagasaki thốt ra những từ mà tôi đang ngập ngừng không dám nói.
Chika giật nảy mình.
Kagasaki nhìn vào lon cà phê, nói bằng giọng vô cảm.
「Nếu cứ giữ tâm trạng như hôm nay, sớm muộn gì cũng sẽ bị nghiền nát. Dù có lý do gì đi nữa, cứ giữ sự lạc lối đó mà diễn xuất là không tốt. Cái sự tự phụ rằng "mình đang cố gắng hết sức" đôi khi lại trở thành chỗ dựa tinh thần đấy. Nếu cứ mặc kệ, chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành.」
Đến đây, Kagasaki thở dài "Nhưng mà...".
「...Nói thật lòng nhé, có một phần trong tao cũng mong chuyện đó xảy ra. Nghe tàn nhẫn nhỉ.」
「Ý chị là... sao cơ?」
Dù bị Chika hỏi vặn, Kagasaki vẫn không ngẩng mặt lên.
Chị ấy vẫn dán mắt vào lon nước, tĩnh lặng tuyên bố.
「Takahashi là thiên tài. Từ giờ về sau, nó sẽ càn quét các buổi thử vai một cách dữ dội cho mà xem. Mấy đứa ở trên thì không sao, nhưng đám tân binh và diễn viên trẻ sẽ phải tranh nhau những vai rớt lại từ tay con bé. Con bé sở hữu tài năng lớn đến mức đó đấy. Một kẻ như thế mà tự biến mất thì... hả.」
Thiên tài.
Đó là điều đầu tiên tôi cảm nhận được khi nghe diễn xuất của Yui.
Ngay cả Yuugure Yuuhi với khả năng diễn xuất vượt xa tân binh, Yui cũng bắt chước được một cách dễ dàng.
Chắc chắn, em ấy cũng có thể làm điều tương tự với các seiyuu khác.
Nếu thế thật, thì tình huống mà Kagasaki lo ngại hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhưng nói vậy thì nói, chẳng lẽ cứ mặc kệ──.
「Yumiko.」
Bị gọi tên, tôi mới nhận ra mình đã cúi gằm mặt xuống từ lúc nào.
「Gì vậy chị...?」
「Mày không biết phải làm sao đúng không. Vấn đề nan giải mà. Cho nên, nếu mày bảo không làm gì... không thể làm gì, thì tao nghĩ thế cũng được. Đó là vấn đề của riêng seiyuu Takahashi Yui. Tao sợ nhất là Yumiko cũng bị kéo theo nỗi lo đó rồi chịu tổn thương.」
...Có lẽ là vậy.
Nhưng sự thật là tôi không thể rạch ròi dễ dàng như thế được.
Hình ảnh Yui từng cười tươi rói như thế, giờ lại khóc lóc đau khổ cứ in sâu trong tâm trí tôi.
「Này Yumiko.」
Thấy tôi đang dao động, Kagasaki bồi thêm.
「Giả sử trong Pritia có một vai cực kỳ hợp với Yumiko nhé. Rồi mày đi thử vai, và trượt. Lúc đó, nếu con Takahashi bắt chước diễn xuất của mày mà đậu, mày có thể không nghĩ gì không?」
「Cái đó...」
Không thể nào...
Yumiko biết rõ những cảm xúc đen tối đang ngủ yên trong lòng mình.
Chỉ riêng việc bị Yui cướp mất vai trong Pritia thôi, một đứa yếu đuối như tôi chắc chắn sẽ bị tổn thương.
Đã thế, nếu bị "một Yui bắt chước diễn xuất của Utatane Yasumi" cướp mất.
Nếu những cơ hội ít ỏi bị nẫng tay trên một cách trắng trợn.
Và nếu người tạo ra cơ hội đó, lại là chính tôi của hiện tại.
Liệu tôi trong tương lai có thể không hối hận chăng?
Kagasaki mỉm cười dịu dàng, vỗ vỗ lên vai tôi.
「Vấn đề của Takahashi thực sự rất khó. Cho nên, người ngoài cuộc đừng nói lời thừa thãi. Tao nghĩ như vậy là tốt nhất.」
Chị ấy uống cạn cà phê, ném vỏ lon vào thùng rác.
Để lại câu "Tao đợi ở bãi đậu xe", rồi chị ấy rời đi.
Chỉ còn lại tôi và Chika, sự im lặng bao trùm.
Lon cà phê trong tay tôi lạnh dần đi một cách lặng lẽ.
Dù có đứng đây cũng chẳng thay đổi được gì.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn rời đi như thế này.
Sau một hồi im lặng, Chika vẫn cúi đầu, mở lời.
「...Tôi không giống Satou, tôi không có ý định thân thiết với hậu bối. Tôi thậm chí còn thấy mấy mối quan hệ thừa thãi thật phiền phức. Nếu Takahashi vì chuyện này mà suy sụp thật... thì lương tâm tôi có cắn rứt đôi chút, nhưng chắc cũng chỉ đến thế thôi.」
Tôi nhìn Chika.
Cậu ấy nhắm mắt lại, buông những lời bằng chất giọng không chút cảm xúc.
「Hơn nữa, tôi thấy những gì chị Kagasaki nói cũng có lý. Chắc chắn, dù không làm gì cho con bé thì cũng chẳng ai trách móc cả. Đó là vấn đề của con bé, người ngoài cuộc không nên xía vào.」
「...Vậy sao.」
Càng suy nghĩ, lý do để "không làm gì" càng tăng lên.
Dù có nhắm mắt làm ngơ, chắc chắn sẽ chẳng ai nói gì. Không thể nói gì.
Thiên tài tự nhiên ngã ngựa, có khi số người vui mừng còn nhiều hơn.
Điều đó, tôi biết chứ.
Tôi biết, nhưng mà.
「Satou.」
「Gì cơ...?」
「Bây giờ tôi sẽ nói những suy nghĩ về diễn xuất của bản thân. Đây không phải đề xuất, cũng không phải thảo luận. Chỉ là ý kiến cá nhân. Nhưng nếu, lỡ như, cậu tán đồng với cái ý kiến ngu ngốc này──」
Nói đến đó, cậu ấy mở mắt ra.
Đôi mắt sắc sảo như mọi khi, nhưng giờ đây chứa đựng ánh sáng mạnh mẽ, hướng thẳng về phía tôi.
「Thì tôi cũng sẽ quyết tâm.」
Yumiko và Chika đã quyết định "không làm gì cả".
Đúng như lời Kagasaki, chúng tôi sẽ chỉ đứng ngoài quan sát.
Tập trung vào diễn xuất của chính mình.
Cũng chẳng phải tình huống có thể bận tâm đến chuyện người khác.
Và rồi, ngày thu âm tiếp theo của Phù thủy tập sự Mashona-san đã đến.
──Mình vẫn luôn nghĩ đây là một tình huống tồi tệ.
Kịch bản mãi không hoàn thành, diễn biến cũng chưa chốt.
Cuốn nguyên tác vốn là chỗ dựa duy nhất thì lại là một câu chuyện khác hẳn anime.
Vì thế, mình đã nghĩ rất khó để nhập tâm vào vai diễn, nhưng mà──.
『...Trước hết, cả hai người. Đều đang nói sai bét rồi.』
Nhờ lời khuyên của Mori-san, mình mới biết bản thân đã phó mặc cho người khác nhiều đến thế nào.
Mình đã nghĩ chỉ cần có nguyên tác là tốt lắm rồi.
Kịch bản thì mình cũng đang có trong tay vài tập đã qua.
Như lời Mori-san nói, mình đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần để bản thân và nhân vật hoàn toàn trùng khớp.
Bởi vì mình cần phải vươn tay tới một tầm cao mới.
Bởi vì đã có một nơi mà mình nhất định phải đặt chân đến.
Để làm được điều đó, mấy ngày nay──, mình cứ──, chỉ toàn nghĩ về──, cái nhãn dán──.
「────────────」
「Satou.」
Bị gọi tên, tôi bừng tỉnh.
Có vẻ tôi đã đứng thẫn thờ trước cửa phòng thu, và khuôn mặt Chika đang ở ngay bên cạnh.
Tôi khẽ lắc đầu.
Chỉ cần lơ là một chút, ý thức lại như muốn bay xa.
Đang tập trung hay không tập trung, chính tôi cũng không rõ.
Phù..., tôi thở hắt ra, Chika vẫn im lặng nhìn chằm chằm vào phòng thu.
Không quay mặt về phía tôi, cậu ấy lẩm bẩm bằng giọng nhỏ xíu.
「Tôi không phải là thiên tài.」
「………………」
Dưới góc nhìn của Yumiko, Yuugure Yuuhi là một khối tài năng.
Thế nhưng, tôi đã tận mắt chứng kiến một thiên tài thực thụ.
Đến nước này thì không thể nào gọi Yuugure Yuuhi là "thiên tài" được nữa.
「Thành tích và kinh nghiệm đều chưa có bao nhiêu. Tôi tự nhận thức được mình chỉ là một seiyuu tân binh, thổi cái là bay. Những thứ người khác có, chắc hẳn tôi không có đâu.」
Lẩm bẩm đến đó, cậu ấy ngước nhìn tôi.
Đôi mắt sắc sảo mà xinh đẹp đang nhìn sâu vào tôi.
「Nhưng mà tôi có cậu.」
「...Ừ.」
「Dù chỉ là kẻ nửa mùa, nhưng nếu hai người hợp lại thì cũng đỡ hơn chút đỉnh.」
「Đúng ha.」
Chúng tôi trao đổi bằng âm lượng chỉ đủ cho nhau nghe.
Chắc cậu ấy cũng đang căng thẳng.
Nhìn kỹ thì thấy quầng thâm đã hiện rõ dưới mắt Chika.
Có lẽ cậu ấy đã ép bản thân nhồi nhét quá nhiều.
Tôi vờ như không thấy quầng thâm đó, cùng cậu ấy bước vào trong studio.
Vẫn như mọi khi, chúng tôi chào hỏi những nhân viên đang bận tối mắt tối mũi và kiệt sức, rồi bước vào buồng thu âm.
Bên trong chỉ có mỗi Yui.
Mang tiếng là nhân vật chính, vậy mà em ấy ngồi thu lu một mình ở ghế trong góc.
Vừa nhận ra chúng tôi, Yui bật dậy, cúi đầu thật sâu.
「C-Chào buổi sáng ạ, chị Yuuhi, chị Yasuyasu.」
Sau khi chào bằng giọng hơi u tối, em ấy chạy lại phía này.
Em ấy cười lấp liếm, tuôn ra những lời bào chữa gượng gạo.
「Hai chị ơi, chuyện hôm trước cho em xin lỗi ạ. Chẳng hiểu sao em lại nói mấy lời kỳ cục nữa... tại ở trường có chút chuyện không vui! Nên em lỡ miệng nói ra những điều mình không hề nghĩ tới, kiểu vậy á... Cho nên, hai chị đừng bận tâm nhé!」
Ehehe, em ấy cười.
Bất giác, Yumiko buột miệng hỏi.
「Yui-chan, như thế có ổn không?」
「Vâng ạ! Em bình thường rồi mà! Chị đừng bận tâm nhé!」
Đó là một nụ cười giả tạo.
Chắc hẳn từ nay về sau, chị ấy sẽ cứ cười mãi như thế. Kìm nén đủ loại cảm xúc, cứ thế chất chồng, để rồi một ngày nào đó sẽ lại vỡ òa. Dù rằng chuyện đó chẳng còn can hệ gì tới nhóm Yumiko, những người đã quyết định đứng ngoài cuộc.
Buổi thu âm bắt đầu bằng phần chỉ đạo diễn xuất như thường lệ.
Hôm nay mọi thứ có vẻ khá yên ả, trợ lý đạo diễn không yêu cầu thu lại, biên kịch cũng không có ý định sửa đổi kịch bản.
Trong bầu không khí nhẹ nhõm lan tỏa đâu đó, đạo diễn âm thanh ôn tồn tiến hành chỉ đạo.
"Lần này, nửa sau tập phim sẽ có diễn biến rất nghiêm trọng. Phần đầu khi kỳ thi bắt đầu thì khá êm đềm, nhưng hãy cố gắng giữ vững sự căng thẳng đặc thù của một kỳ thi nhé. Sang nửa sau, thế lực thù địch 'Hỏa Vũ' sẽ loạn nhập, nên hãy tạo ra nhịp điệu và một loại căng thẳng khác hẳn so với phần đầu..."
Đây là một tập phim nghiêm túc, lại có cả cảnh chiến đấu.
Nam chính vốn là yếu tố hài lãng mạn (rom-com) cũ, vì đã lỡ công bố nên buộc phải đưa vào, nay lại trở thành thủ lĩnh phe địch. Lần này, nhóm Mashona sẽ phải chiến đấu với hắn.
Các trợ lý đạo diễn đã đau đầu mãi về cách xử lý nhân vật này, nhưng có vẻ họ đã tìm được điểm hạ cánh an toàn. Nhờ đó mà buổi thu âm hôm nay có vẻ dư dả thời gian hơn một chút.
Sau một hồi chỉ đạo, đạo diễn âm thanh chốt lại:
"Nếu có gì thắc mắc thì cứ nói nhé."
Đúng lúc đó, Yumiko khẽ giơ tay.
"Utatane-san. Có chuyện gì sao?"
Được hỏi, cô mở kịch bản ra.
".................."
Tim cô đập mạnh đến mức đáng ghét.
Tay cô run lên vì căng thẳng. Cảm giác như sắp khóc đến nơi. Giá mà mình có thể nói "Không có gì đâu ạ" thì tốt biết mấy.
Cô cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng.
Đây là điều cần thiết. Nếu không làm thế này, mình sẽ không thể tiến lên phía trước được.
"...Xin lỗi ạ. Là chỗ này... Sau khi bị kẻ địch tấn công, Mashona, Seal và Clarisse sẽ tách nhau ra đúng không ạ? Nhóm Seal đuổi theo kẻ địch, còn Mashona đi gọi thầy giáo."
Khi cô thông báo số trang, tất cả mọi người cùng lật đến đó.
"Chỗ này, Seal đã tỏ ra cứng đầu với Mashona. Cậu ấy nói: 'Bọn này mà thèm bị hạ à. Bọn này sẽ tự lo liệu được, cậu mau đi gọi thầy giáo đi'. Thực ra, vì Seal là kẻ nhát gan nên lẽ ra cậu ấy phải thấy sợ hãi mới đúng."
"...Đúng vậy. Seal có ý thức cạnh tranh với Mashona mà. Do sự tồn tại của thứ ma pháp chỉ mình cô ấy dùng được. Seal không muốn để lộ điểm yếu của mình."
"Vâng. Chỗ đó thì ổn ạ. Nhưng mà, câu thoại tiếp theo."
Cô gật đầu mạnh, rồi mở trang giấy. Chỉ tay vào câu thoại kế tiếp, cô nói chậm rãi:
" 'Nào, mau đuổi theo thôi, Clarisse'. ...Câu thoại này, tôi cứ thấy lấn cấn mãi. Seal tuy cứng đầu, nhưng chẳng phải chỉ trước mặt Clarisse, cậu ấy mới có thể sống thật với lòng mình sao? Đặc biệt là vừa mới gồng mình lên với Mashona xong, nên tôi nghĩ ở đây cậu ấy sẽ bộc lộ cảm xúc thật..."
Dù thế nào đi nữa, cô vẫn cảm thấy vướng mắc ở điểm đó.
Suốt mấy ngày qua, cô cứ suy nghĩ mãi về Seal. Đọc kỹ nguyên tác, nghiền ngẫm kịch bản, cố gắng đưa nhân vật vào trong cơ thể mình.
Khi làm vậy, một cảm giác sai lệch nhỏ nhoi liền xuất hiện. Tuy nhiên, đó lại là tạp âm cản trở việc nhập vai.
"Cái đó... Quả thực, cũng có thể, là như vậy..."
Đạo diễn âm thanh liếc nhìn biên kịch Kakizaki. Thấy vậy, cô ấy giật nảy người, dí sát mặt vào kịch bản. Vừa vò mái tóc rối bù, cô ấy vừa rên rỉ:
"Đúng, là vậy nhỉ... Quả, quả thực Seal trước mặt Clarisse thì, có, có thể sẽ than thở yếu đuối, nhưng mà... Nói sao nhỉ, chỗ này dùng từ ngữ mạnh mẽ để đánh lừa trái tim yếu đuối, kiểu vậy..."
Trước thái độ ấp úng của cô ấy, Yumiko dù căng thẳng nhưng vẫn đáp lời:
"Tôi hiểu Seal là cô bé như thế. Nếu là trước mặt người khác, tôi nghĩ cậu ấy sẽ làm vậy. Nhưng tôi tin rằng chỉ riêng trước mặt Clarisse, cậu ấy sẽ trở thành một cô gái thành thật."
"Ư, ư ư ư..."
Biên kịch đảo mắt liên hồi, nhìn chằm chằm vào kịch bản.
Thật lòng thì cô không muốn nói những lời này. Phận tân binh mà sao lại kiêu ngạo thế, người ta sẽ nói vậy.
Nhưng mà── cô nghĩ điều này là cần thiết để tiệm cận với diễn xuất vượt qua giới hạn.
Không làm đến mức đó thì không được. Nếu không có sự giác ngộ dám vứt bỏ nhiều thứ.
Ở khóe mắt, cô thấy Yui đang bối rối. Cô siết chặt tay.
"Liệu có thể sửa lại câu thoại này không ạ?"
Trước phát ngôn dốc hết can đảm của Yumiko, biên kịch trố mắt kinh ngạc.
"B, bây giờ ấy hả!? Ơ, ơ kìa, cái đó thì..., ể..."
Rõ ràng là đang bối rối tột độ, cô ấy nhìn luân phiên giữa kịch bản và Yumiko. Chỉ là một hai câu thoại, nhưng không phải thứ muốn đổi là đổi ngay được. Biên kịch có thế giới trong mắt biên kịch, có quy trình của họ.
Chính vì thế, trợ lý đạo diễn đã lên tiếng:
"...Xin lỗi, Utatane-san. Quả thực nghe cô chỉ ra thì tôi cũng cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, nó cũng không hẳn là hoàn toàn mất tự nhiên... Chúng ta cũng không có thời gian. Cô có thể diễn nguyên như vậy được không?"
Chuyện thành ra thế này cũng là lẽ dĩ nhiên. Được người lớn cư xử nhã nhặn như vậy, lẽ ra nên cảm thấy biết ơn mới phải.
──Nhưng mà, thế thì không được. Không được đâu.
Để vượt qua giới hạn, đây là điều bắt buộc──.
"──Không thể xoay xở được sao ạ? Nếu không làm thế, tôi sẽ──"
"Yasu."
Bị gọi tên, cô giật mình.
Chika đang nhìn thẳng vào cô. Gương mặt vô cảm, cô ấy lắc đầu.
Nhớ lại những gì mình vừa buột miệng, mặt Yumiko tái mét.
"Dạ không, xin lỗi vì tôi đã lỡ lời! Tôi cũng... không nghĩ là nó mất tự nhiên đâu ạ...!"
Cô thay đổi thái độ, cúi đầu thật thấp. Trợ lý đạo diễn và biên kịch cũng cười xòa cho qua.
Đó là sự cứu rỗi, nhưng── cô lạnh toát sống lưng vì tầm nhìn hạn hẹp của mình. Phá hỏng mối quan hệ ở đây thì được tích sự gì? Đi quá giới hạn rồi. Hãy nghĩ đến vị trí của mình đi.
Tuy nhiên, đồng thời trái tim cô cũng trở nên nặng trĩu. Cứ thế này liệu có ổn không? Liệu có lấp đầy được những thiếu sót không──.
"Không sao đâu."
Khi cô đang ôm nỗi bất an, Chika khẽ thì thầm.
Thật đơn giản, chỉ với từ đó thôi mà cảm giác nhẹ nhõm hẳn đi. Bởi vì ẩn sau câu nói đó là ý nghĩa: "Cứ giao cho tớ".
Phần chỉ đạo diễn xuất kết thúc, chuyển sang phần lồng tiếng.
Từ phía trong, lần lượt Yui, Yumiko, rồi đến Chika đứng trước micro. Trong phòng điều chỉnh hình như lại có vấn đề gì đó, nên việc thu âm chưa bắt đầu ngay được.
Tranh thủ lúc đó, Yui đứng bên cạnh ghé sát lại:
"À n... tiền bối Yasuyasu. Chuyện lúc nãy là sao thế ạ? Từ trước đến giờ chị chưa từng làm thế bao giờ mà..."
"Hửm? À thì, đúng là vậy nhưng mà..."
Cô dùng ngón tay gãi má. Với người không biết sự tình, hành động đó có lẽ trông rất khó hiểu. Bị hỏi lại khiến cô thấy hơi sượng, nhưng cô vẫn trả lời thành thật:
"Có người từng nói với chị. Trước khi phàn nàn về hiện trạng, hãy mài giũa diễn xuất đến mức tối đa đi. Thế nên lần này, chị mới dồn hết tâm sức vào, kiểu vậy. Làm thế xong thì lại thấy lấn cấn... Chị nghĩ Seal sẽ nói điều gì đó khác hơn cơ..."
"Ý chị là kịch bản bị sai ạ?"
Phát ngôn thiếu thận trọng của Yui khiến cô hoảng hồn. Cô phản xạ nhìn về phía phòng điều chỉnh, nhưng có vẻ họ đang bận rộn chuyện khác. Họ đang thảo luận gì đó.
Thở phào nhẹ nhõm, cô vừa lựa lời vừa nói:
"Không, chị không nói là sai, nhưng mà... Bản thân chị bình thường cũng không dám nói đâu... Chuyện tự tin rằng 'Mình hiểu rõ nhân vật này hơn bất kỳ ai!', bình thường làm gì có. Lần này chị đang cố quá sức đấy."
Yui nghiêng đầu với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Tại sao chị lại phải cố quá sức trong tác phẩm này thế ạ?"
"Ưm. Vì chị bắt buộc phải vượt qua giới hạn. Để làm được điều đó, chị đang dồn ép bản thân đến sát mép vực. Chị vẫn còn non nớt mà... nếu chỉ diễn như bình thường, thì sẽ──không thể chạm tới──cảnh giới đó được. Thế nên──chắc là vậy. Không vượt qua giới hạn thì không được."
"Tiền bối?"
"Có lẽ chị──chỉ cần một chút tạp âm lọt vào thôi──cũng sẽ hỏng mất──chị nghĩ vậy──để có thể đắm chìm──để nhập tâm hoàn toàn──phải xóa bỏ âm thanh──không được──thế nên chắc chắn──với Mori-san thì──"
"Tiền bối!"
Bị nắm lấy cánh tay, cô mới nhận ra mình đang thẫn thờ. Yui lo lắng ghé sát mặt vào hỏi: "Chị có sao không ạ?".
Cô xua tay, cười lấp liếm.
"Xin lỗi, chắc chị vừa bật cái công tắc kỳ quặc nào đó rồi. À ừm, chị nghĩ những tân binh như bọn mình, việc cần làm là mài giũa diễn xuất đến cùng. Việc góp ý về kịch bản, chắc là sai rồi. Nên em tuyệt đối không được bắt chước đâu nhé."
"Cái đó, em không làm đâu, nhưng mà..."
"Với cả, những gì chị sắp làm đây nữa."
"? Ơ. Ý chị là..."
『Xin lỗi, đã để mọi người đợi lâu.』
Họ đang nói chuyện rì rầm thì tiếng nói từ phòng điều chỉnh vang lên, cô lập tức tách ra. Trở lại trước micro, cô làm theo chỉ thị.
Cảnh sắp thu là cảnh mà Yumiko đã đưa ra dị nghị. Trong kỳ thi, nhóm Mashona gặp phải cuộc tập kích bí ẩn và chia làm hai ngả.
"Đ, đứng lại...! Hự...!"
Yui vừa vươn tay ra vừa đọc lời thoại của Mashona. Lần này cô bé ôm lấy tay, rên rỉ đau đớn. Do đòn tấn công của kẻ tập kích, Mashona đã bị thương.
Trong khu rừng tăm tối, cả ba người bị bao trùm bởi sự hỗn loạn và sợ hãi.
"Bọn vừa rồi là cái quái gì thế? Đây cũng là một phần của kỳ thi sao? Nhưng mà, nếu không né đòn đó thì Mashona tiêu đời thật rồi còn gì?"
"Tớ cũng nghĩ vậy~. Với lại, bộ đồ đen đó... Có lẽ không liên quan đến nhà trường đâu~."
Đang trong lúc nắm bắt tình hình, nhưng trên màn hình hầu như chẳng chiếu gì cả. Hình dáng nhóm Mashona, kẻ địch, hay khu rừng, đều không có ở đó.
Trên màn hình trắng xóa chỉ hiện tên nhân vật và đồng hồ đếm giờ, lượng thông tin tối thiểu.
Tuy nhiên.
"────────────────"
Cô dần dần cảm nhận được.
Mashona vừa chịu đựng cơn đau vừa cảnh giác xung quanh. Seal vừa buông lời bông đùa nhưng vẫn căng dây thần kinh cảnh giác. Clarisse với chất giọng dịu dàng và cách nói chuyện chậm rãi, nhưng cơn giận dữ đang dần rỉ ra.
Khu rừng tối tăm và rậm rạp. Bầu không khí căng thẳng. Những tán cây che phủ bầu trời một cách rợn người.
Dù không có hình ảnh, vẫn có thể cảm nhận được. Chính vì không có gì, nên mới có thể tưởng tượng ra quang cảnh trước mắt──.
"...Mashona-chan. Cậu đi gọi thầy giáo giúp tớ nhé~? Bọn tớ sẽ đuổi theo kẻ đó~. Để hắn chạy thoát thì phiền phức lắm~."
"Khoan đã. Nếu đuổi theo thì để tớ. Phép thuật của tớ thì..."
"Ai lại giao cho kẻ bị thương chứ. Bọn này đuổi theo là tốt nhất rồi còn gì."
"Nhưng mà, Seal..."
"Bọn này mà thèm bị hạ à. Bọn này sẽ tự lo liệu được, cậu mau đi gọi thầy giáo đi."
Hừm, Seal khịt mũi.
Cô hình dung rõ mồn một đến cả biểu cảm đó.
A, đáng sợ thật nhỉ. Vì Seal là đứa ít phù hợp với chiến đấu nhất mà. Rõ ràng cậu ấy biết thực lực của mình. Tại sao lại cứ phải tỏ ra mạnh mẽ như thế chứ?
Câu trả lời rất đơn giản. Vì không muốn cho Mashona thấy dáng vẻ đó.
"...Ư. Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ đi gọi ngay. Đợi tớ nhé!"
Mashona vừa dứt lời liền cưỡi chổi bay đi mất. Dõi theo bóng dáng đó, Seal nói.
『Nào, mau đuổi theo thôi, Clarisse.』
Seal thể hiện khí khái tuyệt đối không tha thứ. Trong kịch bản có ghi chú: "Vừa để lộ sự giận dữ, vừa hiếu chiến".
A, phải diễn như vậy. Phải làm theo chỉ thị.
Nên dừng lại đi. Không được làm thế. Nếu không được chấp nhận thì sao? Một tân binh không thực lực, không thành tích mà làm thế thì kết cục ra sao, mày nghe rồi đấy. Dừng lại đi. Nên dừng lại.
Rõ ràng biết là vậy. Thế mà cô lại diễn như thế một cách tự nhiên.
Bởi vì bản thân cô──Seal ở bên trong cô──đã bảo thế.
"Nào... Mau... đuổi theo thôi. Clarisse..."
Giọng nói run rẩy, nghẹn ngào, nhưng Seal vẫn gọi tên người bạn của mình như muốn bấu víu vào.
Nỗi sợ hãi tột độ chỉ được thổ lộ duy nhất trước mặt Clarisse. Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Seal cúi gằm mặt, cố gắng kìm nén cơn run rẩy của cơ thể.
『Đúng thế nhỉ~, cứ thế này thì không thể tiếp tục kỳ thi được~』
Câu thoại tiếp theo là lúc Clarisse nói với giọng điệu thong dong thường ngày.
Tuy nhiên.
"...Đúng thế. Cứ thế này thì không thể tiếp tục kỳ thi được."
Giọng nói ấm áp, trấn an tựa như một người mẹ. Nhẹ nhàng bao bọc lấy người bạn đang run rẩy, nhưng vẫn hướng về phía trước, khiến bạn mình hướng về phía trước.
Hình ảnh Clarisse khẽ đặt tay lên tay Seal hiện lên trong mắt cô. Nhờ đó, Seal cuối cùng cũng nhận được dũng khí để ngẩng đầu lên.
"............"
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Sự căng thẳng chi phối cơ thể.
Trong khoảnh khắc, ý thức quay trở lại thực tại, cô nhận thức được tình huống này.
Sợ đến mức không dám nhìn về phía phòng điều chỉnh.
Làm sao đây, nếu bị bắt dừng lại thì sao? Nếu bị mắng? Nếu bị phủ nhận? Nếu bị tẩy chay?
Biết rõ là không được làm chuyện này. Vậy mà vẫn vượt qua lằn ranh không được phép vượt qua.
Nhưng may thay, từ phòng điều chỉnh vẫn chưa có tiếng nói nào.
Tiếp tục thôi.
Sau chuyện này, không biết sẽ nhận phải lời nhắc nhở nào. Nhưng chỉ lúc này thôi, cô sẽ tập trung vào diễn xuất mà chỉ mình cô mới làm được──!
"...Thấy rồi! Đuổi kịp rồi! ...Á! Bọn chúng nhận ra chúng ta rồi!"
"Seal-chan, tránh ra!"
Cuộc không chiến giữa những pháp sư cưỡi chổi bắt đầu.
Ở micro bên cạnh không phải là Yui, mà diễn viên lồng tiếng vai kẻ địch đang gằn giọng. Bị một pháp sư có trình độ cao hơn mình trêu đùa, cả hai bị dồn vào đường cùng.
Tuy nhiên, đòn tung ra lúc đó chính là ma pháp của hai người đã xuất hiện trong nguyên tác. Đòn đánh quyết tử kết hợp ma lực của cả hai, hòa trộn giữa băng và lửa──!
"Lên nào, Clarisse...!"
"Tới đi, Seal-chan...!"
Sự tin tưởng hiện hữu trong tiếng rên rỉ đau đớn.
Và rồi, một cách tự nhiên──Yumiko và Chika──đã nhìn nhau.
Chẳng hiểu sao, những sự kiện xảy ra trong suốt một năm qua tràn vào tâm trí. Bị dòng nước đục ngầu cuốn phăng vào trong luồng ánh sáng trắng, đầu óc cô hoàn toàn nhuộm một màu trắng xóa.
Ý thức chập chờn.
Tách──, một tiếng.
Cuối cùng, chiếc công tắc bên trong cô đã hoàn toàn được bật lên.
Người đang ở bên cạnh mình──người đang ở bên cạnh Seal──chính là đối tác đáng tin cậy nhất.
Nếu đã vậy, việc còn lại chỉ là dốc toàn lực mà gầm lên thôi.
Cả hai cùng hít sâu một hơi.
Và rồi, bằng tất cả sức bình sinh, chúng tôi tung ra tiếng thét xung trận.
"Hãy chạm tới điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii────────!"
Tiếng gầm chồng lên nhau, làm rung chuyển cả bầu không khí.
Tôi cảm giác như mình đang bị giọng nói của Clarisse──của Chika cuốn đi.
Được dẫn dắt bởi chất giọng đầy uy lực ấy, tôi phát ra được những âm thanh vượt xa thực lực của chính mình.
──Đồng thời.
Tôi cũng cảm nhận rõ rệt rằng chính mình đang kéo Chika theo.
Khi tôi dùng sức kéo lại gần, giọng nói của cô ấy lại thăng hoa lên một tầng uy lực hơn nữa──.
"S-Seal-chan..., c-cái này..., kh-không phải là quá sức sao..."
"Hự..., ráng chịu đựng đi, cố lên nào Clarisse...! Có tớ ở đây rồi...!"
Kẻ địch cũng tung ra ma pháp, va chạm trực diện với ma pháp của hai người.
Bị kẻ thù áp đảo, rên rỉ trong đau đớn, sức lực tưởng chừng sắp cạn kiệt.
Aaa──, chính là cảm giác này, thứ mà mình luôn khao khát──.
Làm những điều liều lĩnh hết mức, gây phiền phức cho người xung quanh, rồi bằng cách nào đó ép bản thân trở nên có ích.
Dù đã liều mạng vươn tay tới lĩnh vực không tương xứng với thân phận, nhưng nếu chỉ có một mình thì mãi chẳng thể nào chạm tới.
Thế nhưng, khi hai người cùng nắm tay kéo nhau đi, thì bằng cách nào đó, những ngón tay đã chạm được vào mép vực.
Tác động lẫn nhau──, cùng nâng nhau lên, để cuối cùng đặt chân đến lĩnh vực chưa từng được khai phá đối với những kẻ "bán nhân tiền" (nửa mùa).
Là sự cứng đầu ganh đua, hay là sự tin tưởng dựa dẫm, điều đó tôi không rõ.
Nhưng sự hòa quyện diễn xuất trong khoảnh khắc này, chắc chắn một mình tôi sẽ không thể nào đạt tới được.
Tôi cảm nhận được điều đó.
Đây chính là──, đây chính là thứ mà tôi muốn cho em ấy thấy.
Ngay lúc này, chỉ riêng diễn xuất trong khoảnh khắc này thôi, thì ngay cả Yui cũng không thể chạm tới──.
Cảm xúc đang dâng trào. Hưng phấn tột độ.
Bị nuốt chửng bởi luồng nhiệt lượng dị thường, tôi cảm giác diễn xuất của mình đang vùn vụt lao lên đỉnh cao. Cảm giác như sắp chảy cả máu cam. Trong cái đầu trắng xóa, những đốm sáng cứ nhấp nháy liên hồi.
Điều đó chắc chắn Chika cũng cảm thấy y hệt.
Cảm giác hòa quyện vào nhau rõ rệt đến mức tôi tin chắc là như vậy──.
"──Dispel Rose...!"
Tôi nín thở trước giọng nói vang lên như vọng về từ đáy địa ngục.
Tiếng thở hắt ra từ chính tôi, có lẽ không còn là diễn xuất nữa.
Chẳng biết từ lúc nào, Yui đã đứng trước chiếc micro phía trong cùng.
Và rồi──, diễn xuất ấy tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ đến đáng sợ.
"Đừng có đụng vào──, bạn bè của tao...! Một ngón tay cũng đừng hòng chạm vào. Ngay lập tức──"
Cơn thịnh nộ với kẻ thù, nỗi lo lắng cho đồng đội, cơn đau từ vết thương, hơi thở rối loạn vì chạy bán sống bán chết để đến kịp.
Đó là một màn diễn xuất đầy uy lực, nơi tất cả những yếu tố đó dung hợp một cách hoàn hảo.
"Tránh xa ra────!"
Một tiếng thét như xé toạc không khí vang lên. Bốp.
Trước giọng nói đó, chắc chắn cả Clarisse và Seal đều phải trợn tròn mắt.
Không, thực tế là cả Yumiko và Chika đều kinh ngạc.
Bởi vì tiếng quát đó mang một áp lực khủng khiếp đến nhường ấy.
Và rồi, nhìn biểu cảm của Yui, tôi đã hiểu.
Yui, người đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt quỷ khí bức người, cũng đã bị chúng tôi cuốn theo.
Câu thoại cuối cùng dứt, chúng tôi chờ chỉ thị từ giám đốc âm thanh.
...Chưa bao giờ có khoảng thời gian nào căng thẳng đến mức này.
Cũng phải thôi, vì chúng tôi đã tự tiện làm loạn hết cả lên mà.
Khoảnh khắc diễn xuất kết thúc, chân tôi như muốn run lẩy bẩy.
Sau một hồi chờ đợi, giọng nói 『...OK ạ』 vang lên. Tôi thở hắt ra một hơi thật mạnh. Phù.
Đưa tay lên cổ, tôi cảm thấy nhớp nháp.
Mồ hôi tuôn ra khắp toàn thân...
Cái này không phải mồ hôi lạnh đấy chứ...
Dù sao thì cũng phải cúi đầu lia lịa về phía phòng điều chỉnh, nhưng tôi không dám nhìn mặt các trợ lý đạo diễn.
Aaa trời ơi, cái này hại tim muốn chết...
Có thể là đã diễn tốt đấy nhưng mà...
Sau đó, buổi thu âm tiếp tục diễn ra mà không có vấn đề gì đặc biệt.
Nếu có gì thay đổi thì:
"Xin lỗi ạ! Câu vừa rồi, cho em thu lại (retake) được không ạ! Em muốn thể hiện cảm xúc nhiều hơn nữa! Xin lỗi, làm ơn cho em thu lại đi ạ, em xin đấy!"
Giọng nói tràn đầy năng lượng của Yui bắt đầu vang vọng khắp phòng thu.
"Giọng to khiếp..."
Chika lầm bầm có vẻ khó chịu, nhưng ai biết được bao nhiêu phần là thật lòng.
Và rồi, buổi thu âm vô cùng hại tim cũng đã kết thúc êm đẹp bằng cách nào đó.
Tôi cùng Chika là những người đầu tiên đến cúi đầu tạ lỗi với các trợ lý đạo diễn.
"X-Xin lỗi mọi người ạ...! Bọn em toàn tự tiện làm theo ý mình... Thật sự xin lỗi ạ!"
May mắn thay, các trợ lý đạo diễn đã cười xòa và tha thứ cho chúng tôi.
"Không đâu, là do phía chúng tôi chưa hiểu hết được. Tôi nghĩ diễn xuất đó hoàn toàn chính xác."
"Các diễn viên đã đọc kịch bản nghiêm túc đến mức đó, là một biên kịch, tôi thấy rất vui. Lần tới tôi sẽ viết một kịch bản thật tốt để không thua kém Utatane-san đâu nhé."
Được họ nói như vậy, tôi thực sự cảm kích vô cùng.
"Yuuhi-senpai, Yasuyasu-senpai!"
Vừa bước từ phòng thu ra hành lang, chúng tôi nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.
Là Yui.
Em ấy nắm chặt hai tay, nhìn chúng tôi với vẻ mặt như sắp khóc.
Có lẽ vì cảm xúc chưa được sắp xếp ổn thỏa, em ấy cứ định nói gì đó rồi lại thôi, ngập ngừng mãi.
Chika thấy vậy liền thở dài thườn thượt.
"Em bảo diễn xuất của ai không có người nghe cơ?"
Khoảnh khắc đó, Yui lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười.
Yui càng nắm chặt tay hơn nữa.
Em ấy lắc đầu quầy quậy, và cuối cùng cũng nở nụ cười thường ngày.
Thay vào đó, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
"──Các tiền bối vẫn luôn lắng nghe em nhỉ. Diễn xuất của em ấy. Hôm nay, em đã hiểu ra rồi ạ."
Chắc hẳn em ấy cũng đã tự nhận thức được.
Yumiko và Chika đã nắm tay kéo nhau đi để cùng nâng tầm diễn xuất.
Được kéo lên, diễn xuất trở nên tốt hơn. Nghe thấy điều đó, diễn xuất của đối phương lại càng thăng hoa hơn nữa.
Sự tác động qua lại, cùng nâng nhau lên ấy chắc chắn đã được truyền tải.
Và cuối cùng, cả Yui cũng bị cuốn theo.
Cái chuyện không ai lắng nghe, là điều không thể nào xảy ra.
Qua sự việc lần này, chắc hẳn em ấy cũng đã hiểu rõ.
Diễn viên lồng tiếng không thể chọn tác phẩm mình tham gia, nhưng việc có tận dụng được tác phẩm đó hay không, thì hoàn toàn có thể lựa chọn.
"Takahashi-san."
Chika hít một hơi sâu, rồi nhìn thẳng vào Yui.
"Về vấn đề vai diễn, cô đang nể nang tôi đúng không? Điều đó tôi ghi nhận. Nhưng chuyện đó chỉ là bây giờ thôi. Tôi sẽ sớm đạt đến cảnh giới mà cô không thể đuổi kịp, không thể bắt chước được. Giống như ngày hôm nay vậy."
Còn một điều nữa muốn truyền đạt tới Yui, chính là điều này.
Yuugure Yuuhi không hề thua kém Takahashi Yui.
Để gỡ bỏ gánh nặng trong lòng cô bé, cần phải cho thấy rõ vị thế này.
Chính vì vậy, dù phải hợp tác một cách không quen thuộc và làm những chuyện liều lĩnh quá đà, chúng tôi vẫn phải phô diễn một màn diễn xuất vượt qua giới hạn.
Chỉ để nói ra câu này.
"Thế nên là, hiện tại cứ cố mà bắt chước người khác cho tốt vào."
Ánh mắt sắc bén và giọng điệu lạnh lùng, nhưng với người đứng nghe bên cạnh như tôi lại thấy thật ấm áp.
Có lẽ Yui cũng cảm nhận được điều đó, em ấy nở một nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc.
"──Vâng ạ!"
Đúng lúc đó, một nhân viên từ phía sau gọi với tới.
"Xin lỗi, Takahashi-san. Tôi gặp cô một chút được không?"
"A, vâng vâng! Có việc gì cần Takahashi không ạ!"
Đáp lại đầy năng lượng, Yui cúi đầu chào chúng tôi một cái.
Rồi em ấy quay gót, chạy bạch bạch đi mất.
Sau khi vẫy tay tiễn em ấy, tôi và Chika nhìn nhau.
Biểu cảm của cả hai đều có chút gì đó vi diệu.
"Thế này có ổn không nhỉ..."
Gọi là "gửi muối cho địch", hay là tự thắt cổ mình đây.
May mà các trợ lý đạo diễn đã bỏ qua cho, chứ đúng là chúng tôi đã đi trên một cây cầu quá nguy hiểm.
Kết quả là Yui đã phấn chấn trở lại, nhưng mà...
Như Kagasaki đã nói, có thể trong tương lai chúng tôi sẽ phải hối hận.
"Mà, cũng tốt chứ sao. Bên này cũng bị lửa đốt đến mông rồi. Nhận thức được rằng nếu cứ lơ là thì sẽ bị hậu bối vượt mặt."
"Cái đó thì, ừ ha..."
Tôi đã tự nhận thức được rằng mình cần phải nỗ lực hơn nữa.
Bị hậu bối đe dọa địa vị, liệu có quá sớm không? Tôi cũng từng nghĩ vậy, nhưng chẳng có sớm hay muộn gì cả. Chỉ cần lơ là một chút, sẽ bị ngáng chân ngay.
Nếu muốn giữ vững chiếc ghế của mình, thì phải làm những điều cần làm.
Lúc này Chika nhún vai.
"Với lại, chúng ta đâu có làm gì cho con bé đó đâu. Chẳng làm gì cả. Chỉ là bắt chước Mori-san để nâng cao diễn xuất thôi."
"À... ừ nhỉ. Quả nhiên cái đó, tớ nghĩ chỉ có Mori-san mới được phép làm thôi... Tất nhiên, tớ sẽ học tập cái tâm thế đó..."
Tôi rùng mình một cái.
Bắt chước quái vật không phải là chuyện nên làm.
Lần này chỉ là ăn may thôi.
Chưa có thành tích hay thực lực mà làm thế thì không ổn chút nào.
"Mà, thôi kệ đi... Nếu một cô bé như Yui-chan mà biến mất thì buồn lắm. Chắc là giờ con bé ổn rồi ha."
Yumiko vừa vươn vai vừa nói, Chika khẽ gật đầu.
Biểu cảm của Chika dịu hơn thường ngày một chút──, nhưng rồi ngay lập tức u ám trở lại.
"Đúng vậy. Cô hậu bối đó, chắc chắn là ổn rồi."
Cô ấy nói ra một điều nghe thật sầu não.
"Vấn đề là cái cô hậu bối đằng kia kìa... Tại sao mấy đứa hậu bối cứ phải ôm đồm mấy vấn đề rắc rối vào người thế nhỉ..."
Haizz, cô ấy thở dài.
So với cô hậu bối kia, thì Yui vẫn còn dễ thương chán. Một hậu bối cực kỳ tốt.
Có vẻ như chúng tôi sẽ còn phải đau đầu vì đám hậu bối dài dài.
"Không biết sẽ thế nào đây, 『Tiara』 ấy..."
Trước lời lầm bầm của Yumiko, Chika lặng lẽ nhắm mắt lại.
──Và rồi, sau đó chỉ một lần duy nhất.
Tác giả nguyên tác, người vẫn luôn giữ im lặng bấy lâu nay, đã nhắc đến anime truyền hình 『Phù thủy tập sự Mashona-san』 trên Twitter.
『Dù không thể khen phần hình ảnh là đẹp được, nhưng tôi nghĩ các nhân viên đã rất cố gắng trong một tình huống vô lý như vậy. Tôi cảm nhận được sự tôn trọng dành cho tác phẩm.』
Và, ông ấy đã chốt lại như thế này.
『Hơn tất cả, diễn xuất của ba diễn viên lồng tiếng chính thực sự rất tuyệt vời.』
0 Bình luận