Cháy.
A, mọi thứ đang cháy rụi.
Ngôi nhà quan trọng mà chủ nhân giao phó, nơi chốn của tôi, đang bốc cháy.
Từ bao giờ... Rốt cuộc là từ bao giờ...
Nó lại tích tụ nhiều đến thế này...
Đó là thứ cảm xúc đỏ thẫm đang sôi sục, gào thét đòi thoát ra.
Như bùn lầy nhớp nháp, sôi sùng sục dưới đáy lòng, bị kìm nén, kìm nén mãi đến mức trở thành thứ nhiên liệu đậm đặc quá mức.
—Cuồng ái và Ghen tuông.
Khởi đầu chỉ là một đốm lửa nhỏ.
Đốm lửa ma thuật sinh ra thế giới mới từ kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa.
Đốm lửa ấy thiêu đốt tất cả những gì tích tụ trong tim, biến thành ngọn lửa nghiệp chướng lấp đầy cõi lòng.
Lửa nghiệp thiêu đốt cảm xúc, soi rọi, phơi bày tất cả.
Nó chiếu rõ hình bóng của thứ tôi thực sự khao khát lên trái tim.
Nó chiếu lên cuộc sống thường ngày của một ■■ nào đó, như những hình bóng rối.
Đúng vậy.
Lẽ ra (..) tôi muốn trở về nơi đó.
Chỉ muốn quay lại.
Về nơi hạnh phúc ấy.
Về quê hương.
Về quá khứ.
Về những ngày tháng tuyệt vời ấy.
Tôi muốn lấy lại những ngày tháng đó, sự bình yên đó.
Bởi vì, ở nơi đó ai cũng hạnh phúc.
Có ■, có ■, có ■, có bạn bè, có gia tộc.
Vùng biên cảnh Fania.
Chẳng có gì thú vị cả.
Vùng quê của những vùng quê.
Làm ruộng, săn bắn, phụ giúp việc nhà, ngày nào cũng bận rộn.
Nhưng mọi người đều cười.
Mọi người, chắc chắn đều đã cười...
Và rồi, nơi đó đã bị 『Đôi mắt』 của tôi phá hủy...
『Đôi mắt』 này nhìn thấu bản chất của sự việc.
Không phải là tìm thấy, hay nhìn ra, hay nhìn thấy— mà là lỡ nhìn thấy.
Vì thế, dù đang làm ruộng, mắt tôi cũng nhìn ngay ra cách cải tiến căn bản khiến tay chân ngừng lại. Khi săn bắn, tôi không thể dùng những phương pháp truyền thống được nữa. Khi làm việc nhà, tôi lại nghĩ đó không phải việc mình nên làm.
Lần nào cũng bị mắng.
Có chút hoài niệm.
Hình như ■■ thấy tôi như vậy đã nhẹ nhàng khuyên bảo (....). Ông khen rằng "Con có con mắt tinh tường hơn những đứa trẻ khác". Ông dạy tôi về kỹ năng rằng "『Đôi mắt』 đó là món quà trời ban", và tôi lờ mờ nhớ rằng ông đã nhờ "Hãy dùng sức mạnh đó để tìm ra những điều có ích cho làng".
Lờ mờ.
Đến giờ, tôi cũng chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt của ■■ đó nữa.
Sai lầm bắt đầu từ đâu?
Từ lúc những tin đồn bất ổn lan truyền trong làng? Từ lúc chiến tranh nổ ra? Không, quyết định là từ lúc quân đội bắt đầu đóng quân ở làng? Từ lúc tôi xen vào chuyện của chỉ huy quân đội? Từ lúc tôi nói rằng có thể thắng trận? Từ lúc tôi—
Không phải.
Không phải thế.
Quá trình đó không quan trọng.
Nhờ 『Đôi mắt』 mà tôi biết vấn đề không nằm ở đó.
Rốt cuộc, dù có chuyện gì xảy ra thì làng tôi cũng sẽ bị diệt vong. Từ rất lâu trước khi quân đội đến, mọi vận mệnh đã được định đoạt. Tóm lại, ngôi làng đó có 『vị trí』 không tốt. Đơn giản vậy thôi.
Tôi hiểu rõ điều đó.
Sự diệt vong của ngôi làng là định mệnh. 『Đôi mắt』 của tôi đã thúc đẩy nó nhanh hơn là sự thật. Nhưng nguyên nhân thực sự không phải vậy, tôi nhìn thấy thế.
Nếu điều ước của tôi thành hiện thực, được quay lại những ngày tháng tuyệt vời ấy, thì cũng chỉ lặp lại vận mệnh cũ mà thôi.
Một gia tộc tóc đen mắt đen hiếm hoi sống trong ngôi làng nhỏ bé ấy— chắc chắn sẽ bị diệt vong trong thời đại này. Chỉ có vậy thôi...
"—Thế nên, tôi không muốn quay lại quá khứ."
Nghe giọng nói ấy, kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa buồn bã đáp lại.
"Hẳn là vậy rồi..."
Vậy thì, tôi muốn gì?
Mong ước của tôi là gì?
Thứ tôi muốn là gì?
Trong tim, tôi nhìn những hình bóng do ngọn lửa tạo ra.
Nhìn lại thế giới phản chiếu trái tim tôi một lần nữa.
Ở đó chẳng có quê hương— chẳng có thứ gì hoài niệm như thế cả.
Những thứ đó, đã cháy thành tro tàn từ lâu rồi.
■, ■, ■, đã thành tro tàn, không thể nhớ nổi...
Phải rồi.
Là do 『Cái giá』...
Đã cháy rụi vì cái giá phải trả (........).
Tôi nhớ điều đó.
Rõ ràng là những thứ rất quan trọng, nhưng tôi đã hy sinh chúng.
Vì thế, chỉ còn lại một bóng người duy nhất.
Người sở hữu mái tóc đen đôi mắt đen giống gia tộc tôi.
Chỉ còn lại người ấy.
Người mà từ khi gặp gỡ, đã luôn tạo ra những cặn lắng dưới đáy lòng tôi.
—Và giờ đây, cuối cùng người ấy cũng xuất hiện.
Kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa buồn bã thì thầm với tôi: "Nào, hãy xác nhận đi".
Chủ nhân nói dối mang tên Christ Eurasia xuất hiện từ dưới chân đồi.
Người dịu dàng đã được 『Đôi mắt』 chọn lựa để thay thế cho ■■.
Và là người cao quý đến mức 『Đôi mắt』 không thể nắm bắt hết.
Anh hùng trong các anh hùng—
—Người yêu dấu của tôi.
Đích đến của ngọn lửa đang bùng cháy.
Chủ nhân của tôi, cuối cùng cũng đã trở về.
◆◆◆◆◆
Kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa không có hứng thú với những mối tình đơn thuần (..........).
Tình yêu của tôi bắt đầu biến chất thành một thứ méo mó, thỏa mãn điều kiện đó— và tôi thực sự gặp gỡ kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa vào ba ngày trước Lễ Giáng Sinh.
Và rồi, khi được chủ nhân và Lastiara-san rủ đi lễ hội, trong lúc đi dạo quanh những gian hàng chẳng có gì mới mẻ, tôi đã gặp lại bà ta.
Trên đường về, chúng tôi chỉ còn lại hai người.
Đó là sự khởi đầu thực sự—
"—Tuyệt vời! Cô bé tuyệt vời lắm! A, thật đáng thương làm sao! Maria-chan!"
Kẻ đánh cắp nguyên lý của lửa, Alti-san, đã đánh giá tình yêu của tôi là "tuyệt vời".
"Đáng thương? Phải là ngu ngốc mới đúng chứ?"
"Không không, cô bé đáng thương và đáng yêu lắm. Tuyệt đối không ngu ngốc. Cô bé chỉ đang ôm ấp một tình cảm bình thường như bao cô gái bình thường khác. Chỉ tiếc là đối thủ quá tầm thôi. Đối thủ là Lastiara kia thì ai mà chẳng nắm phần thua."
"Đúng vậy. Ai cũng sẽ thua thôi. Cô ấy hoàn hảo đến mức đó mà. Đẹp và hoàn hảo cứ như 『đồ giả』 vậy..."
Tôi thở dài thườn thượt, tuyệt vọng trước sự chênh lệch lực lượng hiện tại.
"Fufu, 『đồ giả』 à. Cách ví von hay đấy. Quả thực, cô ta là một 『đồ giả』 phạm quy."
"Tôi hận thần linh. Tại sao không cho tôi cao thêm chút nữa... Nếu dáng đẹp như Lastiara-san, tóc suôn mượt, ánh mắt hiền lành hơn thì biết đâu chủ nhân sẽ để ý đến tôi..."
"Ta thì thấy Maria-chan cũng có nét quyến rũ riêng đấy chứ."
"Haha, tôi quyến rũ ở đâu? Nhỏ con, ngực phẳng lì, trông như trẻ con. Đã thế tóc còn bù xù, mắt thì dữ dằn. Chẳng có chút sức hút phụ nữ nào cả."
Vừa liệt kê những đặc điểm của mình, tôi vừa cảm thấy tâm trạng như chìm xuống vũng bùn.
Đôi chân bước về nhà cũng tự nhiên trở nên nặng trĩu.
"Ta không nghĩ thế đâu."
"Dù là không phải thế... Quan trọng hơn là tôi không có tư cách đứng cạnh chủ nhân. Điều chủ nhân mong muốn là sức mạnh hữu ích cho việc thám hiểm mê cung. Tôi không đủ sức mạnh... Sức mạnh..."
"Hừm... Sức mạnh à..."
Tôi nhớ lại chuyện vài ngày trước.
Chẳng những không giúp ích được gì trong mê cung, tôi chỉ toàn làm vướng chân. Tôi sẽ không bao giờ tìm được chỗ đứng trong mê cung nữa.
Chỉ có điều, lúc đó Lastiara-san đã nói bóng gió rằng sẽ ủng hộ tình yêu của tôi "từ bên lề, để không chết, để không đổ vỡ", đó là cứu cánh duy nhất.
『Mắt』 chạm 『Mắt』, nên không thể sai được.
Tuy nhiên, khởi đầu chẳng mấy suôn sẻ.
Tôi không có lấy một cái cớ nào để tiếp cận chủ nhân. Nhờ câu nói "Muốn em nấu ăn mỗi ngày ở ngôi nhà này", tôi mới gắng gượng thoát khỏi tuyệt vọng mà quay về, nhưng tương lai vẫn còn mịt mù lắm.
"Haizz..."
"Đừng ủ rũ thế. Ta cũng buồn lây đấy."
"X-Xin lỗi..."
Alti-san đang nhìn tôi với vẻ mặt thực sự buồn bã.
Thấy có lỗi, tôi cố gắng xốc lại vẻ mặt đang u ám của mình.
"Không, không cần xin lỗi đâu. Quan trọng là sức mạnh nhỉ. Thứ cô bé còn thiếu ấy."
"A, vâng. Nếu không có sức mạnh, tôi không thể giúp ích cho chủ nhân."
"Về việc đó, ta có cách. Cách để cô bé mạnh lên."
"Hả? T-Thật sao!?"
Tôi lớn tiếng, sấn lại gần Alti-san.
"Ừ, tất nhiên rồi. Ta luôn là đồng minh của những thiếu nữ có tình yêu không được đền đáp mà."
"Đó là cách gì vậy!?"
"Ta sẽ dạy ma thuật cho cô bé. Là chuyên gia (professional) về Hỏa ma thuật, ta sẽ thăng hoa Hỏa ma thuật của cô bé lên mức tối thượng."
"Dạy, ma thuật...?"
Việc Alti-san là chuyên gia về Hỏa ma thuật, tôi cũng đã nghe chủ nhân nói.
Lời nói đó có vẻ không phải là nói dối.
"Chỉ có điều, phương pháp hơi cưỡng ép một chút."
"Cưỡng ép?"
"Ừ, cưỡng ép lắm đấy. Vì cô bé sẽ phải uống trực tiếp máu chứa đầy thuật thức ma pháp của ta mà."
"Máu á. Uống thứ máu đó sao...?"
Chuyện chưa từng nghe bao giờ.
Nếu là nuốt ma thạch khắc thuật thức thì còn hiểu được, chứ uống máu thì tôi chưa nghe bao giờ. Làm vậy mà học được ma thuật thì thật khó tin.
"Cô bé nghi ngờ cũng phải thôi. Vì phương pháp này không tồn tại (.......) ở thời đại này mà. Nhưng ta đảm bảo. Lấy danh dự của người sử dụng Hỏa ma thuật tối cao ra đảm bảo. Với cách này, cô bé có thể tiệm cận với người sử dụng Hỏa ma thuật tối cao."
Alti-san nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
====================
"Nhưng mà, dù có uống máu thì chuyện kế thừa thuật thức cũng đâu thể nào..."
"Chuyện này ít người biết lắm. Uống máu hay nuốt đá ma thuật, rốt cuộc cũng cùng một giuộc cả thôi. Đúng là đá ma thuật đã được cải tiến để dễ tiếp nhận hơn. Nếu dùng thứ đó, chỉ cần hợp thuộc tính thì ai cũng học được. Nhưng cơ chế thì y hệt nhau. Tất nhiên, điều kiện để học ma thuật từ máu hẹp hơn nhiều. Thật sự rất, rất hẹp. Chính vì thế phương pháp này không phổ biến và chẳng ai hay biết."
Cô Alti rất am hiểu về ma thuật. Tuy lời lẽ có chút kỳ quặc, nhưng kiến thức chắc chắn sâu rộng hơn cả cô tiểu thư Franlure đang theo học tại học viện.
"Tôi có đáp ứng được điều kiện đó không...?"
"Có chứ. Chẳng biết là họa hay phúc, nhưng hoàn hảo. Có thể nói là độ tương thích tuyệt đối."
"Rốt cuộc là điều kiện gì vậy...?"
"Ưm, thật ra đây là bí mật... Nhưng vì là Maria nên tôi sẽ tiết lộ một chút. Mấu chốt nằm ở sự tương đồng giữa kẻ cho máu và người uống máu. Tôi và Maria có cùng một nỗi phiền muộn, và tính cách cũng na ná nhau. Cả đường đời cũng gần giống nữa. Thật sự rất giống. Đó mới là điều quan trọng."
"Ơ, ơ kìa... Nghĩa là cô Alti cũng đang ôm một mối tình đơn phương sao...?"
"Fufu, đúng vậy. Tôi cũng giống em thôi."
Điều đó khiến tôi chấn động.
Đâu đó trong lòng, tôi cứ ngỡ chỉ mình tôi mang nỗi khổ tâm này. Thế nhưng, tìm được một người đồng cảnh ngộ bất ngờ khiến tôi ngạc nhiên.
"Thảo nào cô lại quan tâm đến tôi nhiều như vậy."
Và rồi, thắc mắc nơi góc tâm trí tôi cũng được giải tỏa.
Tôi đã từng nghi ngờ khi thấy cô ấy ưu ái mình đến mức lạ thường. Nhưng nếu là tình đồng chí giữa những kẻ cùng cảnh ngộ, thì chuyện này hoàn toàn dễ hiểu.
『Đôi Mắt』cũng xác nhận rằng cô Alti có thiện ý với tôi.
"Chính là vậy đấy. Tóm lại, chỉ cần uống máu của tôi, em sẽ hiểu tất cả. Sao nào, uống chứ?"
Cô Alti mỉm cười gật đầu.
Rồi cô ấy cứ thế đưa cánh tay ra, hỏi xem tôi có muốn uống hay không.
Tôi đắn đo.
Không phải tôi lo ngại về rủi ro hay khả năng bị lừa dối.
Tôi chỉ lo sẽ làm phiền cô Alti.
Cô ấy lúc nào trông cũng vội vã, việc nhận sự giúp đỡ lớn thế này mà không có gì đền đáp khiến tôi thấy áy náy.
"Th-Thật sự không sao chứ ạ? Ma thuật là thứ rất quan trọng đối với pháp sư, đâu phải thứ có thể dễ dàng chia sẻ cho người khác?"
"Không sao đâu. Tôi muốn trở thành sức mạnh của Maria mà."
Câu trả lời đến ngay tức khắc.
Cô Alti không chút do dự nói rằng muốn giúp tôi.
"V-Vậy thì, tôi xin uống... Nếu nhờ đó mà có được sức mạnh, tôi sẽ uống."
Tôi đáp lại lời cô ấy.
Thấy tôi trả lời dứt khoát, cô Alti cười nhạt.
"Fufu. Câu trả lời hay lắm."
Cô Alti cào rách cổ tay mình, để máu rỉ ra.
Dù ngạc nhiên trước hành động tự làm đau bản thân không chút nương tay ấy, nhưng với một pháp sư lão luyện, chừng này có vẻ chẳng là vấn đề. Tôi quyết tâm, đưa miệng lại gần cổ tay cô Alti.
Máu trào ra, rơi xuống lưỡi tôi.
Nó quấn lấy đầu lưỡi, trôi qua cổ họng và thấm vào cơ thể. Vị sắt lan tỏa trong khoang miệng, cảm giác thực tế của việc uống máu người khác dâng lên.
Cùng lúc đó, tôi cảm thấy có thứ gì đó nóng rực trào lên từ đáy bụng.
Cảm giác như ma lực trong cơ thể đang kinh ngạc, máu huyết sôi sục, như thể vừa nắm giữ được một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ.
Đồng thời, tinh thần tôi trở nên hưng phấn.
"Vậy là toàn bộ Hỏa Ma Pháp của tôi đã được ghi nhớ vào máu của em."
Nhìn bộ dạng của tôi, cô Alti gật đầu.
"Ch-Chỉ thế này thôi, là được tất cả sao...?"
Thật quá chóng vánh.
Cảm giác còn dễ dàng hơn cả khi nuốt đá ma thuật.
"Nói là vậy nhưng chưa dùng được ngay đâu. Cần thời gian để thích nghi nữa. Nếu đột ngột dùng ma thuật cấp cao, gánh nặng sẽ rất khủng khiếp. Trước mắt hãy luyện tập vài chiêu thức chiến đấu đơn giản đã..."
Thấy tôi ngạc nhiên, cô Alti cười nhạt, rồi từ lòng bàn tay tạo ra một ngọn lửa nhỏ.
Là ngọn lửa vô niệm (không cần niệm chú).
Nhưng tôi không nghĩ ngọn lửa đó có thể dùng được trong mê cung.
Tôi bắt đầu thấy hơi sốt ruột.
Dù có thêm nhiều lựa chọn về Hỏa Ma Pháp, nhưng nếu không đối phó được với lũ quái vật từ tầng 20 trở đi thì cũng vô nghĩa.
Lý do tôi khao khát sức mạnh, tất cả là để có thể đi theo Chủ nhân.
"X-Xin lỗi! Nếu được, xin hãy cho tôi luyện tập ma thuật tấn công mạnh mẽ... Thứ gì đó có thể đối đầu với quái vật khổng lồ ở tầng sâu mê cung ấy!"
Tôi cao giọng, mong cầu một phép thuật mạnh hơn.
Nhưng cô Alti vẫn nhẹ nhàng đón nhận điều đó.
"Fufu. Quả nhiên là em đang vội nhỉ?"
"Nếu không vội, mọi thứ sẽ không kịp mất. Tôi có cảm giác như vậy."
Dù mơ hồ, nhưng tôi thực sự nghĩ thế.
Đơn giản là vì khoảng cách thân mật giữa Chủ nhân và cô Lastiara ngày càng nới rộng, còn tôi thì bị bỏ lại... nhưng hơn hết,『Đôi Mắt』đang gào thét với tôi rằng "không còn thời gian nữa".
"Tuy nhiên, vận dụng ma thuật một cách liều lĩnh sẽ đòi hỏi 'cái giá' tương xứng. Ma thuật là kỹ thuật được hình thành từ tinh thần. Dùng ma thuật một cách liều lĩnh cũng đồng nghĩa với việc ngược đãi tinh thần của chính mình."
"....Không sao đâu ạ. Xin nhờ cô."
Cô Alti nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị như muốn đe dọa, hỏi lại quyết tâm của tôi. Tất nhiên, tôi không hề do dự. Một câu chuyện thuận lợi như việc hy sinh thứ gì đó để đổi lấy sức mạnh đang bày ra ngay trước mắt. Sao tôi có thể không lao vào chứ.
Bởi vì tôi của trước đây, dù có hy sinh cái gì đi nữa, cũng chẳng thể nào có được sức mạnh...
"...À, quả nhiên là vậy."
Đáp lại, cô Alti lẩm bẩm nhỏ. Không phải nói với tôi.
Dường như cô ấy đang nói với chính bản thân mình.
Tôi định hỏi xem ý cô ấy là gì, nhưng đã bị câu trả lời đầy mạnh mẽ của cô Alti cắt ngang.
"Giác ngộ tốt lắm, Maria. Vậy thì, dù sẽ chịu chút gánh nặng, tôi sẽ dạy em Hỏa Ma Pháp dùng được ở tầng 30. Ngọn lửa chuyên về hỏa lực Midgards Blaze (Hỏa Diễm Giữa Thế Gian), và ngọn lửa chuyên cận chiến Flame Flamberge (Hỏa Kiếm Lượn Sóng). Cả hai đều có uy lực kinh hoàng, nhưng là những ma thuật rất khó kiểm soát. Hãy chuẩn bị tinh thần mà tu luyện."
Vừa nói, cô Alti vừa tạo ra một con rắn lửa từ một tay mà không cần niệm chú.
Nhìn ngọn lửa mang điềm gở ấy, tôi nuốt nước bọt gật đầu.
— Thế là, chúng tôi rời khỏi đường về nhà, di chuyển đến một bãi đất trống ngoại ô.
Đầu tiên, cô Alti dạy tôi những điều cơ bản và mẹo sử dụng Hỏa Ma Pháp.
Trong quá trình đó, tôi tự nhiên chuyển sang gọi cô Alti là Sư phụ. Khi chỉ có hai người, cô Alti tỏ ra muốn được gọi như vậy. Tôi cũng không ngần ngại gì khi gọi cô ấy là Sư phụ. Sự thật, cô ấy chính là một người thầy đúng nghĩa.
Chưa đầy vài giờ, tôi đã lĩnh hội được cả Midgards Blaze và Flame Flamberge. Khác với cô Alti, tôi cần niệm chú rất dài, nhưng việc học được ma thuật cấp cao trong thời gian ngắn thế này là tốc độ không tưởng theo lẽ thường.
"— Ma thuật tuyệt vời thế này, mà mình đã dùng được rồi sao..."
Tôi không thể tin vào con rắn lửa do chính mình tạo ra.
Con rắn lửa mang sát thương khủng khiếp đang bơi lội tự do xung quanh tôi.
"Là nhờ sự tương thích tốt giữa tôi và Maria đấy. Tiếp theo, để xem nào... Thử biến tấu chiêu Firefly sở trường của em xem sao. Đó là loại ma thuật có thể biến hóa khôn lường tùy vào cách sử dụng."
Trời đã về khuya, nên phần còn lại chỉ là luyện tập nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, nhờ sự chỉ dẫn của bậc thầy như cô Alti, các lựa chọn ma thuật của tôi ngày càng phong phú hơn.
Khi cô Alti ra về, tôi cúi đầu thật sâu để cảm ơn.
"— Cảm ơn người rất nhiều! Sư phụ Alti!!"
"Không đâu, không cần cảm ơn. Tôi làm vì tôi thích thôi."
"Không, nhất định một ngày nào đó tôi sẽ báo đáp ân tình này! Nhờ người mà tôi có thể trở thành sức mạnh cho Chủ nhân. Giờ thì tôi không cần phải bỏ cuộc nữa—"
"Fufu, Maria thật sự rất thích Christ nhỉ. Nhưng nhớ đừng quá sức đấy. Những câu niệm chú cho Hỏa Ma Pháp tôi dạy đều rất đặc thù. Nếu lạm dụng, nhiệt lượng cảm xúc sẽ tăng lên. Tôi đã chọn toàn những loại 'dùng quá khứ làm nhiên liệu để thiêu đốt tình yêu hiện tại' dành riêng cho Maria, nhưng tôi vẫn không khuyến khích đâu."
"Không sao ạ. Nếu nhiệt lượng tình yêu tăng lên thì tôi càng hoan nghênh."
"Dù vậy cũng hãy cẩn thận kẻo bị bỏng đấy."
"Vâng!"
Ôm chặt cảm giác về sức mạnh thực sự trong lồng ngực, tôi mỉm cười trả lời cô Alti.
Cô Alti nhìn tôi với ánh mắt buồn bã không rõ lý do, rồi cuối cùng mỉm cười và rời đi.
Tôi cũng trở về nhà.
Hôm đó, bước chân tôi nhẹ nhàng chưa từng thấy.
◆◆◆◆◆
Ngày hôm sau.
Nói về kết quả, tôi vẫn không thể theo kịp chuyến thám hiểm mê cung.
Đó là điều hiển nhiên. Dù tôi có mạnh lên, thì hai người họ còn mạnh lên với tốc độ nhanh hơn thế.
Tuy nhiên, tôi đã cảm nhận được sự tiến bộ. Tôi không còn thấy tuyệt vọng như trước nữa.
Cô Lastiara, người luôn cổ vũ tôi, cũng đã nói "Hẹn lần sau nhé".
Tôi ở lại một mình trong nhà, phân tích những gì mình còn thiếu sót.
Đầu tiên là khả năng duy trì chiến đấu mà cô Lastiara đã nói. Chắc chắn tôi đang thiếu cái này. Và cả việc thiếu khả năng tự vệ mà Chủ nhân lo lắng cũng là vấn đề.
Nếu không giải quyết được hai điều này, tôi sẽ không có tương lai.
"Cần thêm sức mạnh... Phải luyện tập ma thuật thôi... —"
Tôi vừa lau mồ hôi vừa bước ra khỏi nhà để tiếp tục tu luyện ma thuật.
Dù suýt ngất xỉu trong chuyến thám hiểm mê cung vừa rồi, nhưng tôi không thể than vãn.
Nếu kiểm soát ma thuật tốt hơn, tôi có thể điều chỉnh hỏa lực và tiết kiệm ma lực. Nếu tốc độ thi triển tăng lên, sơ hở sẽ biến mất. Càng luyện tập, các vấn đề càng được giải quyết.
Tôi tập ma thuật đến sát giới hạn ngất xỉu, rồi làm việc nhà thay cho việc nghỉ ngơi.
Tôi cứ lặp đi lặp lại chu trình đó.
Trong ý thức mơ màng, tôi cảm thấy dường như có rất nhiều thứ đang mất đi. Nhưng tỷ lệ nghịch với điều đó, độ thuần thục ma thuật chắc chắn đang tăng lên.
Nếu là vì Chủ nhân, chút khổ sở này chẳng thấm vào đâu.
Tôi lặp đi lặp lại Hỏa Ma Pháp, trả những cái giá không thể vãn hồi. Điều đó, ở đâu đó, lại mang đến cảm giác dễ chịu.
— Và rồi, giữa chừng. Khi tôi đang nghỉ tay nấu ăn, hai người họ trở về.
Có vẻ như đã xảy ra vấn đề gì đó ở sâu trong mê cung.
Vì là vấn đề liên quan đến lửa và nhiệt, nên câu chuyện chuyển sang việc nhờ cậy cô Alti. Nếu được, tôi cũng muốn đi theo.
Nhưng tôi kìm nén lại, dành thời gian cho việc tu luyện ma thuật tại nhà.
Chỉ là, sau đó, dáng vẻ của Chủ nhân khi trở về có chút kỳ lạ.
Mỗi khi tôi định chạm mắt, ngài ấy lại lảng tránh vào những thời điểm rất khéo.
Cảm giác như mặt ngài ấy đang đỏ lên. Từ lúc đi gặp cô Alti về, ngài ấy cứ như vậy suốt. Có lẽ cô Alti đã làm điều gì đó thừa thãi chăng.
Tôi dùng『Đôi Mắt』xác nhận rằng Chủ nhân đang ngượng ngùng. Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy được cảm xúc rất "con người" này của Chủ nhân.
Điều đó khiến tôi vui sướng, nên tôi không làm những việc như gặng hỏi sâu thêm.
Chỉ cần ngắm nhìn điều đó thôi là tôi đã thỏa mãn rồi.
Đêm đó, nằm trong chăn, tôi cười khi thấy biết bao hy vọng đã mở ra nhờ cô Alti.
Tôi quyết tâm ngày mai sẽ dậy sớm để tiếp tục tu luyện ma thuật.
Dù cảm giác gió bên ngoài có vẻ ồn ào một cách kỳ lạ, nhưng đó là một ngày tôi có thể chìm vào giấc ngủ với tâm trạng bình yên.
Lại thêm một ngày nữa.
Tôi dậy từ sáng sớm, mài giũa ma thuật.
Đến lúc hai người họ thức dậy thì tôi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Ngay cả khi đang nấu nướng, tôi cũng không lơ là việc luyện tập ma thuật.
Tôi dùng chính ngọn lửa của mình để nấu ăn.
Nếu điều chỉnh hỏa lực sai, cái chảo sẽ tan chảy dễ dàng, nên tôi vừa rèn luyện sự tập trung vừa giữ tâm thế bình tĩnh trong một chút căng thẳng đó.
Đang làm vậy thì ngọn lửa biến đổi trái với ý muốn của tôi. Tôi hoảng hốt dồn ma lực định trấn áp nó, nhưng—ngọn lửa đó tạo hình thành một cái miệng và bắt đầu nói chuyện.
"Maria, đợi đã. Tôi đây. Alti đây."
"Hả? C-Cô Alti?"
Cảnh tượng này tôi đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Giống hệt lúc ngọn lửa biết nói khi tôi cùng Chủ nhân xuống tầng 10 của mê cung.
"Xin lỗi vì làm em giật mình. Nhưng thế này nhanh hơn. Tôi có chút chuyện muốn nói với Maria."
"Ra là vậy. Tiện thật đấy, Sư phụ. Vậy người muốn nói chuyện gì ạ?"
"Sớm muộn gì tôi cũng sẽ dạy em cái này. Nhưng lần này tôi định dạy em một ma thuật khác."
"Ơ, người lại định dạy tôi nữa sao?"
Giọng tôi tự nhiên lớn hẳn lên.
Cô Alti là người bận rộn. Tôi đã chuẩn bị tinh thần là sẽ còn lâu mới được gặp lại. Thế mà không ngờ cô ấy lại dạy ma thuật tiếp theo sớm đến thế.
"Ừ, Christ và nhóm của cậu ta nhờ vả ấy mà. Tôi sẽ dạy ma thuật loại bỏ dung nham trong mê cung."
"Dung nham sao...?"
Việc được Chủ nhân nhờ vả khiến tôi để tâm, nhưng tình huống phải loại bỏ dung nham cũng đáng lo ngại.
"Tầng 24 là vùng dung nham. Để đi qua đó, có ma thuật này sẽ rất tiện. Nếu em học được, em sẽ có ích trong mê cung."
"Ra là vậy..."
Thực lòng tôi muốn một ma thuật tấn công mới hơn.
Học ma thuật loại bỏ dung nham lúc này thì đất diễn của tôi cũng chỉ có ở tầng 24 đó thôi. Nếu không có ma thuật dùng được phổ biến, tôi vẫn không thể đi theo họ.
"Fufu. Đừng lo, tôi sẽ dạy thêm nhiều ma thuật khác nữa. Xem nào... trưa nay, hẹn gặp ở quán rượu nơi chúng ta gặp nhau lần đầu nhé."
"A, vâng, tôi hiểu rồi."
Nhận ra suy nghĩ thật của tôi, Alti vừa cười vừa hứa sẽ truyền dạy các ma thuật khác.
Cuộc hội thoại kết thúc, hình dáng ngọn lửa trở lại bình thường.
Tôi giãn cơ mặt, tiếp tục nấu nướng. Nếu cứ đà này mà ma thuật tăng lên, biết đâu tôi có thể xác lập được vai trò của mình trong mê cung. Ôm ấp hy vọng đó, tôi hoàn thành bữa ăn.
Hôm đó, sau khi ăn sáng, Chủ nhân và cô Lastiara đi thám hiểm mê cung—nhưng họ quay về rất sớm.
Cô Lastiara ít nói, trở về nhà của mình ở phía gia tộc Fuziyaz.
Và chỉ còn lại Chủ nhân đang thất vọng ở lại nhà.
Đây là cơ hội để làm nhiều việc khi chỉ có hai người. Nhưng tôi không thể thất hứa với cô Alti lúc này. Tu luyện ma thuật là điều tuyệt đối cần thiết cho mục tiêu dài hạn. Không thể để cảm xúc nhất thời cuốn đi được.
Tôi để Chủ nhân lại, đi gặp cô Alti.
Cô Alti đang ngồi ở đúng cái bàn của lần trước. Và ở đó còn có một người đàn ông lạ mặt ngồi cùng.
"Chào Maria. Lại đây nào."
"A, vâng."
Tôi được cô Alti dẫn đến ngồi vào ghế.
Rồi tôi cúi chào người đàn ông cao lớn có khuôn mặt tinh anh kia.
Là người quen của cô Alti sao?
Khi tôi đang dùng ánh mắt dò xét, cô Alti nói về người đàn ông đó.
"À, tên này em không cần bận tâm đâu. Hắn đi ngay ấy mà. Chà, gọi là bạn cũ thôi."
"Haha, bạn cũ (....) nhỉ. Quả đúng là như vậy. Cô bé, đừng bận tâm. Ta đi ngay đây."
Nói rồi người đàn ông đứng dậy và rời đi đúng như lời hắn nói.
Hắn đi rồi tôi mới nhận ra.
Tôi từng gặp người đàn ông đó. Nhờ sức mạnh của『Đôi Mắt』, trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi, tôi đã khớp được đặc điểm của hắn với người từng gặp trong quá khứ.
Hình như, khi tôi được Chủ nhân chuộc thân làm nô lệ, người đàn ông đó cũng có mặt ở cùng chỗ.
Tôi không biết chi tiết, nhưng chắc hẳn hắn cũng là người quen của Chủ nhân.
Tôi hối hận vì lẽ ra nên chào hỏi tử tế hơn. Nhưng『Đôi Mắt』lại phủ định điều đó. Nó khuyên tôi tốt nhất đừng dính dáng gì đến gã đàn ông kia.
"Vậy thì, ăn gì trước đã nhé. Buổi trưa rồi mà."
Nói rồi cô Alti đưa thực đơn cho tôi.
Và rồi, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chúng tôi bắt đầu dùng bữa trưa.
Vừa ăn, cô Alti vừa hỏi han tôi như những câu chuyện phiếm thường ngày.
"Dạo này thế nào? Có tiến triển gì không?"
"Dạ không, chẳng thay đổi mấy... Nhưng nhờ ma thuật người dạy, tôi đã có thể đánh bại những con quái vật mạnh."
"Vậy thì tốt quá."
"Với lượng ma lực của tôi, tôi rất nhanh bị đuối sức. Rốt cuộc, mê cung vẫn chỉ là thế giới riêng của Chủ nhân và cô Lastiara. Chẳng đâu vào đâu cả."
Tôi vừa khuấy món súp trên bàn vừa báo cáo những khuyết điểm hiện tại của mình.
"Vậy sao... Tôi luôn ủng hộ Maria, nghe thế buồn thật đấy..."
"...Nhưng, một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ trở nên giống như cô Lastiara. Bây giờ không thể, nhưng một ngày nào đó...!!"
Tôi bày tỏ quyết tâm một cách tích cực.
Tuy nhiên, khuôn mặt cô Alti khi nghe điều đó vẫn trầm xuống.
"Một ngày nào đó (....) sao..."
Cô Alti lộ vẻ bi thương như đang hồi tưởng lại điều gì.
"S-Sao vậy ạ?"
"Không, cái "một ngày nào đó" ấy mới là vấn đề. Theo tin tôi vừa nghe được lúc nãy, mối quan hệ giữa Christ và Lastiara sắp có biến chuyển lớn..."
"Biến chuyển lớn?"
Quả thật, hai người họ hôm nay có chút lạ. Nhưng chuyện Chủ nhân luống cuống là chuyện thường ngày... còn cô Lastiara cũng không có vẻ gì là rối loạn tinh thần.『Đôi Mắt』đã xác nhận nên không thể sai được.
"Fufu. Đúng như Maria nghĩ, hai người đó không định thay đổi. Họ nghĩ cứ như vậy là được. Hai người đó là thế. Nhưng có vẻ như những người xung quanh không cho phép điều đó... Có lẽ phải gấp rút nhiều thứ rồi đây."
Những người xung quanh.
Theo tôi biết, xung quanh Chủ nhân chỉ có những người ở quán rượu nơi ngài ấy làm việc.
Tôi liếc『Đôi Mắt』về phía nhân viên quán. Có vẻ Alti không nói đến những người ở đây.
Vậy chỉ còn lại những người xung quanh cô Lastiara. Tức là những hiệp sĩ chúng tôi gặp trong mê cung. Quả thật, những người đó ẩn chứa sự phiền phức có thể thúc đẩy mối quan hệ của hai người họ.
"Là đám hiệp sĩ đó sao...? — G-Gấp rút thôi! Xin hãy dạy ma thuật cho tôi!"
"Fufu, không chút do dự nhỉ. Lĩnh hội thêm ma thuật cấp cao sẽ hại cho cơ thể đấy. Em vẫn muốn học chứ?"
"Tất nhiên rồi ạ."
"Vậy thì đổi địa điểm nào."
Chúng tôi ăn xong và di chuyển đến một bãi đất trống vắng người.
Là một thảo nguyên xa thành phố. Ở Vardo có nhiều vùng đất chưa được khai phá hết. Những nơi thế này ít người qua lại.
Tại đó, cô Alti đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, cất giọng sắc bén.
"Nào, theo tôi thấy... Maria, em đang lặp đi lặp lại những chuyện quá sức nhỉ. Liên tục dùng ma thuật trong thực chiến. Cộng thêm việc tự tu luyện, cơ thể em tơi tả hết rồi."
Tuy nhiên, không khí không có vẻ gì là trách móc.
Cảm giác như đang xác nhận tình trạng.
Pháp sư cỡ như cô Alti chắc chỉ cần nhìn qua là thấu suốt. Tôi thành thật gật đầu.
"Vâng..."
"Hừm... Nên nói là đúng như dự đoán hay sao đây. Phải nói là giống hệt tôi."
Nói rồi, cô Alti thả lỏng cơ mặt, cười như đang hoài niệm.
"Giống cô Alti sao?"
"Ừ, giống hệt. Thế nên, tôi rất hiểu các triệu chứng hiện tại của em."
"Triệu chứng? Tôi mắc bệnh gì rồi sao?"
Nghe đến triệu chứng, tôi giật thót.
Nếu là bệnh truyền nhiễm, tôi sẽ không thể ở bên Chủ nhân được nữa.
"Không, không phải bệnh. Trước tôi đã nói rồi phải không? Nếu dùng ma thuật ngược đãi tinh thần, sẽ phải trả cái 'giá' tương xứng. Hiện tại, em đang chịu tổn thương về tinh thần (tâm hồn) nhiều hơn em tưởng đấy."
"Hả, vậy sao...?"
Nghe nói tổn thương tinh thần nhưng tôi không cảm nhận được thực tế lắm.
Ngược lại, vì có nhiều hy vọng hơn trước nên lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn.
"Trường hợp của tôi, vì lạm dụng quá mức nên đã phát sinh chứng rối loạn ký ức. Sao nào? Em có thấy gì bất thường không? Nếu có gì không nhớ ra được thì hãy nói sớm cho tôi biết."
Rối loạn ký ức?
Đặc biệt thì không... chắc là vậy.
"K-Không, hiện tại thì..."
"Vận dụng Hỏa Ma Pháp cấp cao đôi khi sẽ vô tình đốt cháy những ký ức cũ. Em đang dùng thứ ma thuật không vừa sức mình, nên nguy cơ đó luôn rình rập."
"Đốt cháy, ký ức cũ..."
"Đốt cháy quá khứ để bùng cháy hiện tại. Đó là chân lý của Hỏa Ma Pháp. Những câu niệm chú tôi dạy đều chứa đựng thuật thức như vậy."
Ký ức thì đằng nào rồi cũng sẽ mất đi.
Tôi không ngại việc đốt cháy nó. Từ lúc nghe nói "ngược đãi tinh thần", tôi đã giác ngộ mức độ đó rồi.
"Không sao cả. Nếu là để có được sức mạnh thì tôi không cần quá khứ...!!"
Nghe vậy, cô Alti lại cười buồn bã.
"Fufu, hẳn là thế rồi... Phải, hẳn là thế rồi..."
Vừa cười, cô Alti vừa cào rách cổ tay y như lần trước.
Tôi hiểu ý cô ấy, đưa môi lại gần cổ tay đó.
— Và ngày hôm đó, tôi không chỉ học về ma thuật mà còn học về nguồn gốc của việc niệm chú.
Mối quan hệ giữa niệm chú và ma thuật rất sâu sắc, tùy vào lời niệm mà hiệu quả ma thuật sẽ thay đổi.
Thông thường, người ta cho rằng sử dụng ma thuật sẽ tiêu tốn MP. Tuy nhiên, cô Alti với sự am hiểu sâu sắc về ma thuật đã dạy tôi những phương pháp khác.
Cách bắn ma thuật mà không cần MP.
Niệm chú đánh đổi bằng ký ức. Niệm chú đánh đổi bằng cảm xúc. Niệm chú đánh đổi bằng sinh mệnh.
Tôi học được đủ loại『Niệm chú』.
Nếu tận dụng tốt những thứ này, dù có bắn liên tục cũng không bị đuối sức.
Tôi cảm nhận được sự hiểu biết về ma thuật đang tăng lên và bản thân đang mạnh mẽ hơn.
Chỉ là, trong khi niệm, tôi cũng cảm thấy những thứ quan trọng trong tim đang bong tróc và rơi rụng.
Cô Alti biết rõ điều đó mà vẫn dạy tôi.
Tôi cũng đã giác ngộ rồi.
Nếu phải rời xa Chủ nhân, thà chết còn hơn.
Thà chết còn hơn...
Nghĩ vậy, tôi—
Đầu óc nóng bừng, choáng váng.
Không biết từ lúc nào, sức nặng của tình cảm dường như đang tăng lên.
Và tôi cũng hiểu ra chân tướng của nó chính là Hỏa Ma Pháp.
Một trong số những cách niệm,『Niệm chú』lấy cảm xúc làm『Cái giá』.
Chắc hẳn nó đang làm đầy thêm nỗi niềm này.
『Cái giá』không chỉ là mất đi. Nó còn bao hàm cả việc khuếch đại.
Sự thật rằng sự tồn tại của bản thân đang bị ma thuật biến đổi khiến tôi ớn lạnh.
Sự ghê tởm về mặt sinh lý chiếm hữu lấy tôi, tôi biết cơ thể đang gào thét.
Nhưng không sao cả.
Nếu tình cảm mất đi thì mới đáng lo, chứ tăng lên thì tôi hoan nghênh.
Cô Alti đã chọn những loại niệm chú đó để dạy cho tôi.
Cô ấy đang dốc toàn lực ủng hộ tình yêu của tôi. Đó là『Niệm chú』vì mục đích ấy, và là『Cái giá』vì mục đích ấy. Tôi tiếp tục luyện tập ma thuật mà không chút bất an.
Nhiệt tích tụ.
Nhiệt làm sôi sục cảm xúc bên trong cơ thể.
Cảm xúc biến thành thứ gì đó sền sệt, và cuối cùng—
"Hôm nay đến đây thôi."
Cô Alti đang nhìn xuống tôi.
Có vẻ như trong lúc mải mê luyện tập, tôi đã ngã gục từ lúc nào không hay.
Tôi vừa lau mồ hôi vừa đứng dậy.
"V-Vẫn, vẫn còn làm được ạ..."
"Ừ, tôi biết. Nhưng Christ sắp về nhà rồi đấy. Về đón cậu ta đi."
Cô Alti có vẻ nắm bắt được động tĩnh của Chủ nhân.
Hình như tôi từng nghe nói, nơi nào có lửa, cô ấy có thể mở rộng giác quan đến đó. Thật là một năng lực đáng ghen tị. Mà đó lại là năng lực chứ không phải ma thuật, thân thế của cô Alti cũng thật đáng tò mò.
Tôi không soi mói sâu. Dù là ai đi nữa, Alti là Alti, là đồng minh của tôi.
『Đôi Mắt』cũng cho tôi biết điều đó.
"Tôi hiểu rồi. Hôm nay cảm ơn người rất nhiều."
"Không, được mà. Tất cả cũng là vì tôi thôi."
"Vì cô Alti?"
"Tôi đã không thể chạm tới, nhưng việc em chạm tới được sẽ giúp tôi thấy nhẹ lòng. Đúng vậy, nhẹ lòng... Vì mục đích đó, tôi đang lợi dụng Maria đấy..."
Cô Alti vừa tự giễu vừa trả lời.
Có thể thấy thoáng qua dáng vẻ tự trách móc bản thân.
Tôi không muốn ân nhân của mình phải làm vẻ mặt đó, nên cố gắng động viên.
"Tôi không biết rõ về cô Alti. Cũng không hiểu rõ sự tình. ...Nhưng tôi nghĩ đó không phải là điều xấu. Thông thường, khi thấy người khác sắp đạt được điều mình không thể, người ta sẽ phá đám. Sẽ phá đám bằng những cảm xúc dơ bẩn. Vì vậy, cô Alti không làm thế mà còn ủng hộ, người là một người tuyệt vời."
Tôi truyền đạt rõ ràng.
Cô Alti và cô Lastiara là những người tuyệt vời, còn tôi mới là kẻ dơ bẩn, tôi nói rõ điều đó thành lời.
Phải.
Kẻ dơ bẩn chỉ có mình tôi...
"Fufu, vậy sao... Cảm ơn em, Maria..."
Nghe vậy, cô Alti mở to mắt, giãn cơ mặt—nhìn về một nơi xa xăm nào đó và nói lời cảm ơn.
Tôi có thể thấy được vô vàn cảm xúc đang đan xen trong lòng cô Alti.
Tuy nhiên, ngay cả『Đôi Mắt』cũng không thể nắm bắt hết toàn bộ. Đó là những cảm xúc sâu thẳm, phức tạp đan xen vào nhau.
"Cô Alti...?"
Bối rối trước cảm xúc đó, tôi gọi tên cô ấy.
"Thật sự cảm ơn em, Maria. Vậy nhé."
Gạt bỏ điều đó, cô Alti rời đi.
Cô ấy đốt cháy bộ quần áo đang mặc, hóa thành ngọn lửa rồi vụt tắt.
Giống như ngọn lửa cuối cùng của cây nến, phảng phất đâu đó nỗi bi thương.
Tiễn cô ấy đi, tôi cảm thấy bứt rứt vì không thể thấu hiểu hết lòng dạ của cô Alti.
Tuy nhiên, để không lãng phí thông tin cô Alti cho biết rằng Chủ nhân sắp về, tôi đành phải rảo bước về nhà.
Nếu điều đó là thật, tôi phải về trước và chuẩn bị cơm nước.
Nấu ăn là ý nghĩa còn lại của tôi, và cũng là nơi chốn của tôi.
Tôi trở về nhà, nơi chốn của mình.
Và đúng như thông tin của cô Alti, khi tôi đang chuẩn bị nấu ăn thì Chủ nhân trở về một mình.
Nhưng dáng vẻ ngài ấy rất lạ.
Dáng vẻ của Chủ nhân quay trở lại giống như cái ngày nào đó.
Cái không khí của lần đầu gặp gỡ.
Hoàn toàn giống với biểu cảm khi ngài ấy tìm thấy tôi ở chợ nô lệ.
Khuôn mặt... như một đứa trẻ lạc lối đang lang thang một mình.
Tôi cảm thấy có thứ gì đó bắt đầu sụp đổ.
Lo lắng, tôi bước nhanh lại gần Chủ nhân.
"Chủ nhân, ngài sao vậy...?"
Chủ nhân đảo mắt nhìn quanh, thốt ra từng lời như đang lạc lối.
"Không... Lastiara nói ngày kia..."
"Ngày kia? Cô Lastiara có chuyện gì sao ạ?"
"Vào ngày Lễ Thánh Đản..."
"Vâng."
Có vẻ như Chủ nhân đang rối loạn vì chuyện của cô Lastiara.
Sự thật đó khiến lòng tôi sục sôi.
Nhưng tôi kìm nén để không bị phát hiện, chờ đợi lời của Chủ nhân.
Sau một hồi đắn đo, Chủ nhân thốt ra như vắt kiệt sức lực.
"Vào ngày Lễ Thánh Đản, cô ấy rủ lại cùng đi chơi."
Ngài ấy vắt kiệt sức để nói dối.
『Đôi Mắt』cho tôi biết điều đó.
Lúc này, Chủ nhân phán đoán rằng không cần thiết phải giải thích cho tôi.
Tôi cảm thấy cõi lòng đang sục sôi bỗng hóa thành cơn bão cuồng nộ.
Nghiến chặt răng hàm, tôi liều mạng trấn tĩnh cảm xúc.
"...Vâng. Được thôi ạ."
Tôi gật đầu.
Tôi biết mình bị nói dối.
Và tôi cũng biết, khác với mọi khi, lời nói dối này không phải vì lo nghĩ cho tôi. Nhưng nhìn Chủ nhân tiều tụy thế kia, tôi không thể nói gì hơn được nữa.
Thứ Chủ nhân cần lúc này là nghỉ ngơi.
Chủ nhân chậm chạp bước về phía phòng riêng.
Tôi nhìn theo tấm lưng ấy như trừng mắt, rồi lẩm bẩm một mình.
"— Nghĩa là tôi cũng chẳng có giá trị để ngài bày tỏ nỗi lòng nhỉ."
Cảm giác bị bỏ lại quen thuộc ngày càng mạnh mẽ.
Lúc này, trong đầu Chủ nhân chỉ toàn là cô Lastiara.
Ở đó không có tôi.
Tôi không ở đâu cả.
Điều đó tôi biết rõ.
Chẳng cần dùng『Đôi Mắt』xác nhận.
Tôi nắm chặt nắm đấm, quay lại bếp.
Dùng Hỏa Ma Pháp tăng nhiệt lượng, tôi nhanh chóng nấu xong bữa ăn.
Tôi cất phần ăn cho Chủ nhân, người không quay lại phòng khách, rồi một mình đi ra ngoài.
Từ ngọn đồi ít người, tôi đi đến nơi còn vắng vẻ hơn nữa.
Và sau khi xác nhận không có ai, tôi luyện tập ma thuật.
Ngọn lửa cuồng nộ phản chiếu tâm trạng tôi nhảy múa trên bầu trời.
Tôi chồng chất『Niệm chú』, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại.
Tôi liên tục niệm những câu mà cô Alti dặn không được lạm dụng.
Càng niệm, sức mạnh càng trào dâng là sự thật.
Hơn hết, cảm giác như đang giải tỏa cảm xúc khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Dễ chịu quá đỗi.
Cơ thể gào thét, tâm trí vỡ vụn.
Điều đó thật sự, thật sự, thật sự rất thoải mái—
Khả năng kiểm soát lửa tiến bộ với tốc độ kinh hoàng.
Tốc độ『Niệm chú』cũng tăng vùn vụt, đến mức không cần thốt ra miệng cũng đạt được hiệu quả của『Niệm chú』. Đây có phải là kỹ thuật vô niệm mà cô Alti đã nói? Cô ấy bảo phải mất nhiều năm mới học được, nhưng cũng chẳng phải vậy. Nắm được mẹo thì đơn giản thôi.
Tôi tạo ra lửa bằng vô niệm, và điều khiển nó với lượng ma lực ít ỏi.
Ma lực ít ỏi.
Đây là điều quan trọng.
Làm sao để vận dụng Hỏa Ma Pháp với lượng ma lực tối thiểu. Đó là bài toán của tôi.
Nhưng có thể nói nó đã gần như được giải quyết.
Tôi đã biết cách thay thế cho lượng ma lực thiếu hụt.
Chỉ cần dùng những cảm xúc vô dụng làm nhiên liệu. Dùng cơ thể khiếm khuyết này làm nhiên liệu.
Nếu hy sinh ký ức và hồi ức như cô Alti, tôi có thể nhào nặn ra bao nhiêu ma thuật cũng được.
Tôi điều khiển hàng loạt ngọn lửa của Midgards Blaze nhảy múa, kiểm soát tất cả chúng. Và xác nhận rằng ma lực trong cơ thể không hao hụt là bao. Tôi mỉm cười khi phát động được ma thuật cực đại với ma lực tối thiểu, rồi giải trừ ma thuật.
Có cảm giác chắc chắn rằng mình đang nắm giữ sức mạnh.
Điều đó thúc đẩy tôi tu luyện hăng say hơn.
Chỉ cần sức mạnh...
Chỉ cần có sức mạnh, sẽ không có chuyện như hôm nay...
Sẽ không còn bị Chủ nhân nói dối nữa...
Không đáng tin cậy...
Không có giá trị để thổ lộ dù chỉ một nỗi lo...
Tôi sẽ không còn là kẻ yếu đuối như thế nữa...!
Tôi có thể bước đi bên cạnh Chủ nhân giống như cô Lastiara...!!
Vì mục đích đó, tôi có thể hy sinh bất cứ thứ gì.
Rối loạn ký ức thì có xá gì.
Quan trọng không phải quá khứ, mà là hiện tại.
Đừng tìm kiếm quê hương không còn nữa.
Hãy quên đi ■■ không còn ở đây.
Chỉ cần sức mạnh và tình cảm này còn lại là đủ.
Chỉ cần có hai thứ này, tôi sẽ không bị bỏ lại.
Sẽ trở nên hạnh phúc.
Đến nước này rồi, chỉ có điều đó là quan trọng—
"F-Fufu. Fufufu, ahahaha—"
Tôi cười.
Cười không ngớt.
Việc tu luyện ma thuật vui không chịu được.
Tôi cảm nhận được mình đang tiến gần đến hạnh phúc.
Sức mạnh không thua kém gì cô Lastiara đang bắt đầu hình thành trong tôi.
Lúc này đây, tôi tự tin có thể đối mặt mà không chút run sợ ngay cả trước khối bạo lực đáng sợ kia.
Chút nữa thôi...
Chỉ chút nữa thôi...
Sẽ không để Chủ nhân phải làm vẻ mặt đó nữa...
Không phải cô Lastiara luôn làm khó Chủ nhân, mà là tôi...
Chỉ mình tôi, ở bên cạnh...—
"— Hả?"
Tôi tự mình kinh ngạc trước cảm xúc đen tối vừa nảy sinh trong lòng.
Trước giờ chỉ toàn là tình cảm đỏ rực nóng hổi dành cho Chủ nhân, vậy mà đột nhiên cảm xúc đen ngòm nóng hổi lại trào dâng.
Tôi lắc đầu ngay lập tức.
Không phải tôi muốn kéo cô Lastiara xuống.
Người đó tuy suy nghĩ có phần kỳ quặc nhưng không phải người xấu. Ngược lại, là người tốt đã giúp đỡ tôi. Vậy mà, tôi lại lỡ suy nghĩ như thể muốn cô Lastiara biến mất.
Tôi dập tắt toàn bộ Hỏa Ma Pháp, lắc đầu lần nữa, để gió đêm làm nguội cái đầu.
Có vẻ tôi đã mất bình tĩnh vì trả『Cái giá』quá nhiều.
Không biết từ lúc nào tôi toàn nghĩ những chuyện kỳ quặc.
Vẫn còn thời gian, nhưng tôi quyết định nên nghỉ ngơi thôi.
Tôi loạng choạng trở về nhà, đổ gục xuống giường trong phòng riêng.
Nhìn lên trần nhà, tôi nhớ lại cảm xúc đen tối ban nãy.
Bây giờ bình tĩnh lại, tôi không thể tin nổi bản thân mình lúc đó.
Tôi nghĩ là do ma thuật, nhưng cô Alti không hề nói sẽ sinh ra cảm xúc đen tối thế này.
Tôi nghĩ nguyên nhân nằm ở chính bản thân mình.
Có lẽ, cảm xúc nằm tận đáy sâu đã trồi lên vì một lý do nào đó.
Tôi nhắm chặt mắt như muốn xua tan nó đi.
Tôi chìm vào giấc ngủ trong nháy mắt.
Cơ thể đã kiệt quệ. Chỉ cần lơ là một chút là ý thức sẽ dễ dàng mất đi.
Tôi ngủ như đang trốn chạy khỏi thứ gì đó.
Tôi ngủ và tin rằng ngày mai mọi thứ sẽ lại bình thường như mọi khi.
Tin rằng như mọi khi...
Ngủ đi...
— Thế nhưng (....).
"— ...Vậy thì, Christ sẽ cứu tôi chứ? Sẽ đi du hành cùng tôi ở một nơi nào đó thật xa, thật khác, đúng như Hein nói chứ?"
Sáng hôm sau.
Tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Chủ nhân và cô Lastiara.
Chuyện đó cứ như một màn trong câu chuyện tình yêu nào đó, tôi chỉ biết nở nụ cười méo xệch.
Cô Lastiara cầu xin Chủ nhân.
Điều đó đẹp đẽ, bi kịch và hèn hạ như nữ chính trong một câu chuyện nào đó.
Hèn hạ.
Phải, thật hèn hạ.
"Đã bảo sẽ ủng hộ mà... Đã bảo chỉ đứng nhìn thôi mà... Tại sao..."
Tôi thốt ra những lời đó ngoài hành lang.
Thế giới của hai người họ, Chủ nhân và cô Lastiara. Và thế giới của tôi.
Dựa lưng vào cánh cửa ngăn cách hai thế giới ấy, tôi rơi một giọt nước mắt.
Giọt nước mắt lăn dài trên má, trước khi rơi xuống sàn, đã hóa thành lửa và tan biến.
Màu của ngọn lửa ấy đỏ rực—và cháy đen.
--------------------
1 Bình luận