Vol 1

Chương 7

Chương 7

Ngay sau hôm đến thành phố, tôi bắt tay vào thực hiện chuỗi nhiệm vụ giao hàng như thường lệ. Mục đích chính của tôi là muốn dạo quanh để nắm rõ đường đi nước bước trong thành phố này. Có những đơn hàng phải giao tận khu canh tác ngoại ô, quãng đường khá xa nhưng với tôi đó chẳng phải vấn đề gì lớn.

Đang đi thì tôi bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc, thế là tôi cất tiếng gọi. Đó chính là người thương nhân trung niên từng kể cho tôi nghe về làng Fuse trên chuyến xe vận chuyển dạo nọ.

"Chào nhóc! Đến làng đó chơi ổn chứ?"

"Vâng, tuyệt lắm bác ạ. Cháu còn mua được ít phô mai ngon lắm, nên là..."

Nghe đến đó, bác ấy bỗng nắm chặt vai tôi, định kéo đi đâu đó ngay lập tức. Tôi phải vội phân trần là mình đang dở nhiệm vụ và hứa sẽ ghé qua sau. Địa điểm hẹn là một dinh thự của thương đoàn nơi bác ấy đang tạm trú. Xong việc, tôi tìm đến đó và không khỏi ngỡ ngàng trước quy mô đồ sộ của nơi này. Tôi mang biếu ít nguyên liệu (chủ yếu là phô mai), và trong lúc chờ bếp chế biến món ăn, chúng tôi ngồi hàn huyên đôi câu.

Người đàn ông này tên là Cloud, chủ của một thương đoàn nhỏ. Tôi thắc mắc tại sao một người có địa vị như bác ấy lại phải ngồi xe vận chuyển bình dân, thì bác cười bảo việc kinh doanh chính là ở Epica, nhưng bác thường xuyên phải lặn lội đến Fesis và vương đô để đổ hàng thực phẩm. Lần này đang trên đường về nhà thì nghe tin thiếu xe chở khách, bác ấy sẵn lòng cho mượn xe của mình để hỗ trợ mọi người.

"Chà, món này ngon thật đấy, nhưng mà..." Chúng tôi vừa thưởng thức món ăn chế biến từ phô mai của tôi, vừa thấy bác ấy có vẻ đang nhẩm tính gì đó trong đầu.

"Loại này màu hơi khác nhỉ. Cũng là phô mai luôn hả?"

"Dạ, đó là phô mai xông khói. Loại này để được lâu hơn bình thường một chút."

"Món này mà làm vị đậm hơn tí nữa là cực kỳ hợp với rượu vang luôn," bác Cloud nhận xét, rồi bốc một miếng nếm thử trước khi với tay lấy ly nước. "Nhóc không uống rượu hả?"

Tôi lắc đầu. Dù chưa rõ luật lệ ở thế giới này thế nào, nhưng hiện tại tôi cũng không có hứng thú với đồ uống có cồn. "Cháu tự xông khói đấy, nếu gặp người rành nấu nướng hơn chắc sẽ làm ngon hơn cháu nhiều."

"Thật sao? Nhóc tự làm à? Có muốn gia nhập thương đoàn của ta không?"

Có vẻ như kỹ năng nấu nướng ở thế giới này rất được coi trọng. "Cháu vẫn muốn làm mạo hiểm giả thêm một thời gian nữa. Cháu còn vài việc muốn thực hiện."

"Tiếc quá nhỉ. Thôi thì khi nào cần giúp gì cứ đến tìm ta!" Bác ấy có vẻ đã bắt đầu ngà ngà say nên nói năng có phần phóng khoáng hơn hẳn.

Trong ba ngày tiếp theo, tôi đã đi mòn gót khắp thành phố cửa ngõ phía nam. Tôi có ghé qua rìa khu nông nghiệp một lần, và cũng chẳng biết mình có dịp quay lại đó lần nữa không.

Cũng trong thời gian này, lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, tôi đặt chân vào một cửa hàng nô lệ. Một phần là tôi muốn tìm kiếm manh mối về bạn bè của Rurika và Chris, phần khác là vì nhiều người khuyên rằng nếu muốn độc hành lâu dài, tôi nên cân nhắc việc mua một nô lệ. Họ nói rất nghiêm túc. Chuyện các mạo hiểm giả sở hữu riêng một đội ngũ nô lệ để lập tổ đội không phải là hiếm, bởi lẽ việc đơn thương độc mã trên những chặng đường dài luôn có những giới hạn nhất định. Những mạo hiểm giả tôi từng gặp ở thành phố trạm dừng chân cũng đã cho tôi lời khuyên này khi tôi từ chối lời mời gia nhập tổ đội của họ.

Ghé qua đây tôi mới biết nô lệ được chia làm vài loại:

Nô lệ tội phạm: Thời hạn nô lệ tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của bản án. Họ phải được trả tự do khi hết án nên cá nhân thường không mua loại này. Chủ yếu là các chủ thầu mua về để làm việc trong hầm mỏ hoặc trang trại. Hiện tại, nhiều tội phạm trọng tội cũng đang bị điều đến tiền tuyến ở Rừng Đen.

Nô lệ chiến tranh: Là tù binh bị bắt trong chiến đấu. Nếu là người có địa vị, quốc gia của họ có thể trả tiền chuộc, nhưng dân thường thì hiếm lắm. Trong cảnh hỗn loạn của chiến tranh, rất dễ mất dấu người bảo lãnh trả tiền. Ngay cả khi tìm thấy, họ cũng thường không đủ khả năng chi trả, nên nhiều tù binh buộc phải làm việc để tự chuộc thân và trở thành nô lệ.

Nô lệ nợ nần: Dân địa phương không có khả năng trả nợ thường tự bán mình để giúp đỡ gia đình. Trường hợp này có thể đưa ra các điều kiện kèm theo khi bán thân. Điều kiện đàm phán càng tốt thì giá chủ nô mua vào càng cao vì họ sẽ dễ bán lại hơn.

Nô lệ chiến tranh và nợ nần không có thời hạn trả tự do rõ ràng, nhưng họ có thể chuộc thân khi tích góp đủ tiền. Tất nhiên, khi làm việc cho chủ, lương của họ thường chưa tới một nửa so với người bình thường, nên thu nhập rất bèo bọt. Tuy nhiên, dù là nô lệ, chủ sở hữu vẫn có nghĩa vụ phải đảm bảo các điều kiện sinh hoạt tối thiểu. Nếu bỏ đói họ, chủ nhân sẽ bị xử phạt. Nếu nô lệ chết một cách mờ ám, một cuộc điều tra sẽ được tiến hành, và nếu lỗi thuộc về chủ nhân, chính kẻ đó có thể sẽ biến thành nô lệ tội phạm.

Nô lệ đi theo mạo hiểm giả cần có khả năng chiến đấu nhất định, hoặc ít nhất là tâm lý sẵn sàng đương đầu với hiểm nguy. Nhưng thường thì người ta thích những người biết chiến đấu thực thụ — vì chiến đấu một mình còn dễ hơn là phải gánh thêm một kẻ nghiệp dư. Thậm chí, có những mạo hiểm giả thuê nô lệ chỉ để làm "mồi nhử". Rất khó để chứng minh một cái chết trong lúc đi săn là cố ý, dù tất nhiên nếu chuyện đó xảy ra thường xuyên thì chủ nhân cũng sẽ rơi vào tầm ngắm của chính quyền.

Sau khi nghe báo giá, tôi nhận ra mức giá đó vượt quá khả năng tài chính hiện tại của mình. Nếu hạ tiêu chuẩn xuống thì có thể mua được, nhưng đây không phải chuyện có thể quyết định bốc đồng.

Tôi hỏi thử xem có nô lệ tộc Nhân thú hay Tộc Tiên (Elf) không, nhưng câu trả lời là không. Cả nam và nữ của các tộc này đều rất được ưa chuộng, nên chỉ cần không có khiếm khuyết gì quá lớn là họ sẽ bị mua sạch ngay lập tức. Tôi cũng hơi thắc mắc tại sao những kẻ tôn sùng nhân loại lại ưa chuộng họ đến vậy, nhưng nghe nói tộc Nhân thú rất khỏe nên thường được thuê cho các công việc nặng nhọc. Còn Tộc Tiên thì gã chủ nô bảo cả mười năm nay lão chưa thấy bóng dáng ai.

Đây cũng là lần đầu Ciel đến một nơi như thế này. Ban đầu nhóc con tò mò nhìn ngó xung quanh, nhưng sau đó có vẻ bắt đầu thấy ngán ngẩm nên chui tọt vào cái mũ trùm đầu của tôi — "pháo đài" yêu thích mới của nó.

Rời cửa hàng nô lệ, tôi quay lại Hội mạo hiểm giả, nơi bầu không khí đang trở nên căng thẳng tột độ.

"Có chuyện gì thế?" Tôi hỏi một mạo hiểm giả quen mặt. Anh ta cho biết một đoàn thương buôn khởi hành đi vương đô năm ngày trước đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Dù quy mô không lớn nhưng họ có ít nhất mười hộ tống đi cùng. Tôi nhớ mình từng đi lướt qua họ khi vừa mới đến đây.

"Kẻ nào đã tấn công họ?"

"Nghe nói là quái vật. Một người dân làng gần đó phát hiện ra thi thể và đã báo cho chúng ta."

"Vậy mọi người đang tụ tập ở đây làm gì?"

"Đang lập đội săn lùng. Tin tức đến từ hôm qua, nhưng những người sống sót trong đoàn hộ tống đã được đưa vào nhà thờ, nên mọi người phải đến đó để hỏi thêm chi tiết."

"Có lệnh huy động bắt buộc không?"

"Những ai đăng ký tại Hội này có thể sẽ bị huy động. Nhưng tùy vào loại quái vật mà có thể sẽ có yêu cầu về cấp độ."

Đang trò chuyện thì một người đàn ông bước ra. Đó là một gã to lớn, vạm vỡ, đúng chuẩn "bức tường thịt". Hóa ra đây chính là Hội trưởng. "Các cậu tập trung đông đủ rồi đấy chứ. Chắc mọi người cũng nghe chuyện rồi. Các mạo hiểm giả từ hạng C trở lên sẽ bị huy động lần này. Đối tượng đi săn là Orc. Số lượng ít nhất là ba mươi con."

"Phần thưởng thế nào ạ?"

"Mười đồng bạc cho người tham gia. Có thưởng thêm nếu lập công lớn."

"Hạng D trở xuống không được tham gia sao?"

"Có thể tham gia nếu có kinh nghiệm chiến đấu với Orc. Nhưng hãy cẩn thận, có khả năng sẽ có biến chủng cấp cao."

"Khi nào xuất hành?"

Các mạo hiểm giả dồn dập đặt câu hỏi, và Hội trưởng trả lời rành rọt từng câu một. "Sáng sớm mai xuất phát. Chúng ta sẽ di chuyển bằng xe ngựa, ai có xe riêng thì hãy mang theo hỗ trợ. Lương thực và thuốc hồi phục sẽ do Hội cung cấp. Còn câu hỏi nào nữa không? Nếu không, ai tham gia thì vào làm thủ tục rồi giải tán chuẩn bị."

Các mạo hiểm giả hạng C trở lên lần lượt vào làm giấy tờ, trong khi những người hạng D có kinh nghiệm đánh Orc thì đang bàn bạc xem có nên dấn thân không. Cuộc đi săn diễn ra khá đột ngột, nhưng việc con đường đến vương đô bị chặn đứng rõ ràng là một trở ngại quá lớn đối với mọi người.

"Cậu có tham gia không?" Có người hỏi tôi, nhưng tôi lắc đầu bảo mình chưa từng đấu với Orc bao giờ nên không thể tham gia. Tôi cũng chỉ mới là hạng D.

Nhưng điều này có nghĩa là con đường tới vương đô đã bị phong tỏa sao? Hợp đồng thuê phòng của tôi cũng hết hạn vào hôm nay, tôi đang phân vân không biết nên gia hạn thêm bao lâu. Tôi vừa xem bảng nhiệm vụ vừa tính toán bước tiếp theo. Có khá nhiều nhiệm vụ săn bắn trên bảng... Liệu chúng có bị bỏ ngỏ khi mọi người đều kéo đi đánh Orc không?

Xét về các nhiệm vụ theo hướng ngược lại với vương đô... có một yêu cầu thu thập thảo dược mana ở gần đây. Nếu trong rừng có quái vật xuất hiện, đó sẽ là cơ hội tốt để tôi thử nghiệm khẩu súng của mình.

Ngày hôm sau, tôi tiễn đoàn xe đi săn Orc khởi hành rồi đi theo hướng ngược lại, về phía Nam. Dù có thể thu thập thảo dược ở nhiều nơi, nhưng tôi chọn hướng về làng Kiet (nghe bảo đi bộ mất nửa ngày), nơi được cho là có trữ lượng thảo dược mana rất dồi dào.

Theo kinh nghiệm thông thường, trong mười cây cỏ chữa trị thì may ra mới tìm thấy một cây cỏ mana. Với tôi thì con số đó có vẻ cao hơn, nhưng chắc là nhờ tôi luôn dùng [Thẩm định] để tìm kiếm, chứ tôi cũng chưa bao giờ tìm theo cách thủ công của người bình thường.

Tôi thong thả rảo bước về phía ngôi làng. Có lẽ vì đã lâu không ra khỏi thành phố nên Ciel tỏ ra khá phấn khích. Chắc nhóc con đang nghĩ thầm phen này sẽ được ăn uống thỏa thích mà không bị ai dòm ngó đây mà.

Tôi đến làng Kiet trước khi mặt trời lặn đúng như dự kiến. Đi bộ quãng đường dài như thế thường sẽ khiến người ta kiệt sức, nhưng tất nhiên tôi là ngoại lệ. Suốt quãng đường đi, tôi luôn bật [Dò tìm hiện diện] và nhận thấy vài luồng linh khí quái vật trong khu rừng cách đó không xa. Khoảng... năm con gì đó?

"Có việc gì thế?" Tên lính gác hỏi với vẻ dò xét.

"Tôi đến đây để hái thuốc. Và muốn tìm chỗ trọ nếu còn phòng ạ."

"Được rồi. Nhưng đừng có đi lung tung quanh làng. Nếu gây rắc rối cho dân làng là chúng tôi đuổi thẳng cổ đấy."

Thái độ của họ chẳng mấy thân thiện. Có lẽ trước đây đã có nhóm mạo hiểm giả nào đó gây chuyện chăng? Tôi nghe nói mạo hiểm giả hay đến đây hái thuốc lắm mà... Tôi cũng lờ mờ cảm nhận được cả ngôi làng đang trong trạng thái căng thẳng.

Tiền trọ ở đây là một đồng đồng mỗi đêm. Ngoài chiếc giường lớn, đồ đạc duy nhất trong phòng là một chiếc kệ gỗ để đồ. Đồ ăn thì nghèo nàn, chẳng khá hơn lương khô là mấy. Người dân thì lạnh lùng, chỉ nói những gì cần thiết.

Trước khi đi ngủ, tôi lấy ít trái cây từ trong [Kho đồ] ra. Tôi hỏi Ciel có muốn ăn không, nhóc con lập tức bay sà đến đầy hào hứng.

Dạo quanh một vòng, tôi đánh giá Kiet là kiểu nơi mà con người ta phải dồn hết sức bình sinh chỉ để duy trì sự sống cơ bản, chẳng hề có chút thú vui nào. Đúng vậy, họ đang cực kỳ căng thẳng.

"Đi hái thuốc hả? Ngay cả khi thấy thú rừng thì cũng đừng có săn đấy nhé. Dù ta đoán là nếu bị tấn công thì cậu cũng phải đánh lại thôi. Dạo gần đây có người báo thấy quái vật quanh đây rồi. Cẩn thận đấy," một người dân cảnh báo tôi. Thị trấn chưa có thiệt hại gì, nhưng có lẽ sự xuất hiện của quái vật đã khiến họ đứng ngồi không yên. Có lẽ chính là đám quái mà tôi đã phát hiện trên đường đến đây.

Kiet là một ngôi làng nhỏ thưa dân, đó là lý do tại sao quái vật lại trở thành mối đe dọa lớn đến thế. Dân làng đôi khi cũng tổ chức đi săn, nhưng họ đều là dân nghiệp dư, nên mỗi lần đi là một lần phải trả giá. Tuy nhiên, quái vật cũng là nguồn thức ăn quan trọng, nên bạn không được phép săn bắn nếu không có sự cho phép.

Tôi tiến vào rừng, ưu tiên hàng đầu là thu thập thảo dược mana. Thuốc mana dường như đã bị vét sạch để phục vụ cuộc săn Orc, nên nghe đâu lượng dự trữ còn lại rất ít. Tôi cũng nghe nói có vài tổ đội khác cũng đang tiến đến các điểm thu hoạch khác nhau.

Tôi đến được khu vực có thảo dược trước giờ trưa. Lối đi xuyên rừng khá gian nan, rễ cây trồi lên chằng chịt khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Việc vừa phải tránh rễ cây vừa tiến bước chắc chắn sẽ khiến người bình thường kiệt sức. Đây có lẽ là trải nghiệm băng rừng vất vả nhất của tôi từ trước đến nay.

Chỗ này hơi nhỏ nhỉ? Tôi thầm nghĩ. Nhưng khi dùng [Thẩm định], tôi nhận ra khu vực nhỏ bé này lại dày đặc thảo dược mana. Chúng chiếm hơn một nửa lượng thảo dược trong tầm mắt.

Tôi cẩn thận hái một lượng khá lớn thảo dược mana, tránh làm hỏng những mầm non và không hái quá mức cần thiết. Sau khi đã thu hoạch đủ, tôi ngồi xuống nghỉ ngơi và ăn uống. Ciel tất nhiên cũng nhập tiệc. Tôi hâm nóng một phần súp đã chuẩn bị sẵn và bắt đầu bữa trưa. Nấu cho hai người cũng chẳng tốn thời gian hơn cho một người là bao, và ăn cùng nhau thì bao giờ cũng ngon hơn.

Có Ciel bên cạnh thực sự khiến cuộc sống hàng ngày của tôi bớt tẻ nhạt hơn nhiều. Giá mà chúng tôi có thể trò chuyện trực tiếp với nhau thì thật hoàn hảo. Có lẽ suy nghĩ đó chứng tỏ tôi cũng đang cô đơn thật.

Sau khi nghỉ ngơi, tôi kích hoạt lại các ma pháp của mình. Tôi mở bản đồ tự động và sử dụng [Dò tìm hiện diện].

"Đây là đám quái vật mình cảm nhận được hôm qua... Wulf sao? Cảm giác như chúng đang tiến về phía mình. Những hiện diện mờ nhạt kia là động vật hả?" Tôi quyết định sẽ săn chúng. Xung quanh không có ai, đây là cơ hội vàng để thử súng.

Tôi sẽ thử súng trước bằng cách bắn vào một cái cây. Nếu ổn, tôi sẽ dùng nó đối phó với lũ Wulf. Tiếng ồn có thể sẽ kích động chúng lao về phía tôi.

"Ciel, ta sắp chiến đấu với quái vật. Nhóc lánh đi một chút nhé," tôi nhắn nhủ qua thần giao cách cảm.

Tôi thừa biết lũ quái vật chẳng thể làm Ciel bị thương, nhưng nếu nhóc con cứ bay lượn sát bên, tôi sẽ chẳng thể nào tập trung múa kiếm được.

Tôi bắt đầu tiếp cận mục tiêu trong trạng thái kích hoạt kỹ năng [Ẩn thân]. Vừa đi tôi vừa liếc nhìn bản đồ tự động, không quên cẩn trọng để không vấp phải mớ rễ cây chằng chịt dưới chân. Ban đầu việc này khá lúng túng, nhưng nhờ kỹ năng [Tư duy song hành], tôi đã dần khắc phục được sự bất tiện này. Quả nhiên kỹ năng là những thứ cực kỳ tiện lợi nếu ta biết dùng đúng cách.

Khi đã đủ gần, tôi lôi súng ra. Mục tiêu là một vật giống như trái cây đang lủng lẳng trên cành cây cách đó khoảng hai mươi mét. Tầm này hơi xa, nhưng tôi muốn thử nghiệm hiệu quả của kỹ năng [Ném/Bắn]. Tôi quyết định bắn bằng một tay để kiểm tra độ ổn định. Đếm ngược ba, hai, một... và bóp cò. Cứ ngỡ sẽ có lực giật mạnh, nhưng nhờ các chỉ số thuộc tính cao, tay tôi vẫn giữ vững như bàn thạch. Viên đạn sượt qua trái cây và găm thẳng vào thân cây phía sau. Dù chưa bắn xuyên tâm nhưng với một mục tiêu nhỏ như vậy, việc bắn sượt cũng có thể coi là một thành công bước đầu.

Thế nhưng, tiếng súng nổ mới là vấn đề. Nó vang lên bên tai tôi một âm thanh chát chúa kinh người. Ciel đang đứng cách đó một đoạn mà cũng phải dựng đứng cả lông vì giật mình. Đám quái vật cách đó ba trăm mét lập tức đổi hướng, chúng tăng tốc và lao thẳng về phía này. Nhìn tốc độ đó... chắc chắn là lũ Wulf rồi.

Nếu chúng phản ứng với tiếng súng nhanh như vậy, chứng tỏ âm thanh này vang đi rất xa, hoặc thính giác của lũ này cực kỳ nhạy bén.

Tôi tắt [Ẩn thân] để dụ chúng, tìm một vị trí có tầm nhìn thoáng đãng rồi mới bật lại kỹ năng và lặng lẽ di chuyển. Chẳng mấy chốc, lũ Wulf đã có mặt, chúng khịt mũi sục sạo quanh chỗ tôi đứng lúc nãy. Vài con chúi mũi xuống đất, có lẽ đã đánh hơi được mùi của tôi.

Tôi nín thở, giương súng nhắm thẳng vào cổ một con. Đoàng! Nó rú lên một tiếng rồi đổ gục ngay tại chỗ.

Lũ còn lại bị bất ngờ, dáo dác nhìn quanh. Tôi bắt gặp ánh mắt của một con khác và bóp cò không chút do dự. Viên đạn xuyên thủng giữa hai mắt nó trước khi nó kịp định thần.

Nhưng khi tôi chỉ súng vào mục tiêu tiếp theo, lũ còn lại bắt đầu di chuyển rất khôn ngoan. Con thì nấp sau thân cây, con thì lao zích zắc về phía tôi. Mỗi lần tôi chĩa súng, chúng lại lộn nhào sang bên để né tránh. Có vẻ chúng cảm nhận được nguy hiểm một cách bản năng.

Tốc độ của chúng quá nhanh khiến súng mất đi lợi thế. Những phát bắn sau đó đều trượt. Kỹ năng hỗ trợ của tôi không bù đắp nổi sự linh hoạt của chúng.

Tôi quyết định lùi lại, cất súng và rút kiếm ra. Sau một vài pha "nhấp nhả" để đánh lạc hướng, tôi tận dụng một gốc cây lớn để tập kích, hạ gục thêm một con chỉ bằng một nhát chém duy nhất. Một con khác lao ra từ sau xác đồng đội, tôi không kịp vung kiếm toàn lực nhưng vẫn đủ sức chặn đứng cú vồ của nó.

Sử dụng những chiêu thức cơ bản đã được "ăn hành" để rèn luyện trong các buổi đấu tập, tôi dùng động tác tối giản nhất để hóa giải đòn nhử của con quái, sau đó tung đòn phản công quyết định. Con Wulf trúng kế và bị kết liễu dễ dàng.

Con cuối cùng thấy tình thế bất lợi liền quay đầu chạy biến. Nhìn trên bản đồ, chấm đỏ của nó xa dần rồi mất hút khỏi phạm vi [Dò tìm hiện diện].

Kết thúc trận đấu, tôi thấy Ciel có vẻ hơi ủ rũ.

"Nhóc thấy bực vì không giúp được gì à?" tôi hỏi. Ciel gật đầu, nhưng ánh mắt nó nhìn khẩu súng vẫn còn vẻ e dè. Tiếng súng đúng là quá ồn, có lẽ tôi nên nghiên cứu chế tạo một bộ phận giảm thanh.

Tôi tranh thủ xử lý xác quái vật. Kỹ năng [Nấu nướng] dường như hiểu rằng tôi đang sơ chế nguyên liệu nên đã cộng thêm một vài phần thưởng ẩn, giúp tôi thao tác mượt mà hơn và tăng độ thuần thục. Trong lúc thu dọn, tôi chợt nghĩ mình cần một chiếc túi thần kỳ (Magic Bag) để che mắt thiên hạ thay vì cứ dùng [Item Box], nhưng nghe bảo món đó đắt lắm. Có lẽ sau này tôi sẽ thử dùng giả kim thuật để tự chế lấy một cái.

Trên đường về, tôi hái thêm được ít nấm rừng. Nhờ có [Thẩm định], tôi dễ dàng phân biệt được loại nào ăn được, loại nào có độc. Ciel nhìn đống nấm với vẻ thèm thuồng. Nấm nướng mà có nước tương thì tuyệt, nhưng ở đây chắc chỉ có thể chiên với muối thôi.

Về đến điểm hái thuốc thì trời đã sẩm tối. Trong rừng bóng tối bao trùm nhanh hơn, nhưng nhờ có [Dạ nhãn], tôi đi lại thong dong như đi dạo dưới trời chiều.

Tôi không về làng ngay mà quyết định cắm trại lại một đêm. Một phần vì muốn Ciel được ăn một bữa ra trò sau những ngày gò bó trong thành phố, phần khác là để luyện cấp kỹ năng [Nấu nướng].

Bữa tối hôm đó là bít tết thịt Wulf và súp thảo mộc. Tôi ninh xương Wulf, nêm chút muối, đun nhỏ lửa cho đến khi nước dùng đậm đà thì cho thêm thảo mộc và thịt vào. Miếng bít tết thì đơn giản là áp chảo với muối. Ở thế giới này, gia vị là một món xa xỉ phẩm.

Nhìn Ciel ăn nấm một cách ngon lành, đôi mắt sáng rỡ, tôi không khỏi mỉm cười. "Này Ciel, nhóc thích nấm thì tốt, nhưng đừng có ăn bậy bạ nhé. Có loại độc lắm đấy."

Vừa húp súp, tôi vừa suy tính cho tương lai. Nếu kỹ năng nấu nướng và giả kim thuật của tôi đủ giỏi, có lẽ tôi chẳng cần làm mạo hiểm giả nữa. Đi làm thương nhân du mục hoặc bán thuốc có khi lại nhàn hơn.

Nhưng điều tôi lo lắng nhất là chiếc thẻ hội viên. Mỗi khi qua cổng thành, họ lại đưa nó vào một thiết bị ma pháp. Nghe bảo là để kiểm tra tiền án tiền sự, nhưng biết đâu họ có thể theo dõi hành tung của tôi? Hiện tại thì [Dò tìm hiện diện]không thấy ai bám đuôi, nhưng không thể chủ quan được. Những kẻ quyền quý ở thủ đô chắc gì đã chịu để yên cho một "kẻ vô dụng" như tôi biến mất dễ dàng như vậy.

Sáng hôm sau, tôi dành thêm vài ngày để khám phá khu rừng, thu thập đủ loại thảo mộc, trái cây và đặc biệt là nấm cho Ciel. Đúng là thiên nhiên là một kho lương thực khổng lồ, miễn là bạn có [Thẩm định] để không ăn nhầm thuốc độc.

Khi túi đồ đã chật cứng, tôi quay về làng. Tên lính gác ở làng Kiet trợn tròn mắt khi thấy tôi trở về sau ba ngày biệt tích trong rừng. Sau khi nghe tôi kể về việc tiêu diệt bốn con Wulf, thái độ của dân làng thay đổi hẳn.

Tôi bán lại thịt và da cho họ với giá hữu nghị, đổi lại, tôi yêu cầu một bữa tối đặc sản của làng. Đêm đó, tiền phòng của tôi được giảm một nửa, đồ ăn thì thị soạn hơn hẳn. Hóa ra lũ Wulf đó đã lởn vởn quanh làng từ lâu khiến họ không dám đi săn. Việc tôi giải quyết chúng giống như trút bỏ được gánh nặng cho cả làng vậy.

Khi tôi trở lại thành phố Epica, bầu không khí ở đây dường như còn căng thẳng hơn cả lúc tôi đi.

"Có chuyện gì đó không ổn rồi," tôi nói thầm với Ciel. Nhóc con cũng cảm nhận được, nó cụp tai xuống rồi chui tọt vào mũ trùm đầu của tôi.

Tại Hội mạo hiểm giả, các nhân viên mừng rỡ khi thấy tôi mang về một lượng lớn cỏ mana. Họ đang thiếu hụt trầm trọng vì đội quân đi săn Orc vừa gửi yêu cầu tiếp tế khẩn cấp.

"Đội săn gặp chuyện sao?" tôi hỏi.

"Số lượng Orc đông hơn dự kiến rất nhiều, tình hình đang cực kỳ hỗn loạn," cô nhân viên lo lắng đáp. "Hình như họ đã bị phục kích. Ngày mai Hội sẽ có thông báo chính thức, nếu cậu quan tâm thì hãy quay lại vào sáng mai."

Dọc đường về quán trọ, đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán về lũ Orc. Những thông tin từ các thương đoàn bám sát đội quân cứ liên tục truyền về, gieo rắc sự bất an khắp phố phường.

Việc các tuyến đường đến thủ đô không còn an toàn đã gây ra vô vàn khó khăn cho giới thương nhân. Sự xuất hiện của Hổ Ngân Lang (Tiger Wulf) vốn đã chặn đứng lối đi từ Fesis, khiến nhiều đoàn buôn phải chuyển hướng sang cửa ngõ phía Nam, nhưng giờ đây ngay cả con đường đó cũng bị phong tỏa. Tình cảnh của họ khá giống với tôi, dù mục đích thì... có chút khác biệt.

Dẫu sao, tôi cũng thuê tạm một phòng trọ qua đêm. Quán còn khá nhiều phòng trống, có lẽ vì phần lớn mạo hiểm giả đều đã lên đường đi săn Orc. Nhưng nếu tình trạng tắc nghẽn này kéo dài, chắc chắn nơi này sẽ sớm chật kín người thôi.

Sáng sớm hôm sau, tôi tiến thẳng đến Hội mạo hiểm giả để nắm bắt tình hình. Nếu cuộc săn lùng Orc vẫn dậm chân tại chỗ, tôi sẽ phải tìm vài nhiệm vụ làm tạm để trang trải. Dù tiền bạc hiện tại vẫn đủ sống một thời gian, nhưng có thêm đồng ra đồng vào vẫn hơn, chưa kể sau này có khi tôi còn cần mua cả nô lệ nữa.

Vừa bước vào Hội, tôi đã thấy đám đông mạo hiểm giả vây kín bảng thông báo như một bức tường thịt. Không chen vào nổi, tôi quay sang xem bảng nhiệm vụ. "Ồ? Nhiệm vụ thu thập thảo dược tăng đột biến... mà tiền thù lao cũng hời hơn hẳn..."

Liếc nhanh bản đồ thảo dược, tôi nhận ra địa điểm gần nhất mà có sản lượng lớn vẫn là nơi lần trước tôi từng đến. Những chỗ gần thành phố hơn thì không mấy khả quan, có lẽ đã bị người ta hái sạch sành sanh rồi.

Đúng lúc tôi đang phân vân, đám đông trước bảng thông báo tản bớt. Tôi tiến lại gần xem thử. Nội dung thông báo mô tả quy mô quân đoàn Orc lần này rất lớn, thậm chí có cả sự xuất hiện của các phân loài cấp cao. Hội đang ráo riết cử trinh sát đi thăm dò, đồng thời xây dựng một pháo đài tạm thời để làm căn cứ phòng thủ và gửi thư cầu viện tới lãnh chúa địa phương. Việc lũ Orc xuất hiện với số lượng lớn thế này cho thấy khả năng cao chúng đã thiết lập cả một khu định cư.

"Xin lỗi... phiền một chút..." Một nữ nhân viên tiếp tân tiến lại gần gọi tôi khi tôi vẫn còn đang mải mê đọc thông báo. Hình như cô ấy là người phụ nữ tôi từng gặp lần trước. "Anh là Sora đúng không?"

"Phải, có chuyện gì sao?"

"Ôi may quá. Tôi có chuyện cần bàn với anh, chúng ta sang bên kia nói chuyện được không?" Cô chỉ tay về phía quầy tiếp tân còn trống.

Tôi đi theo cô ấy. "Vậy, chuyện là gì?"

"Hội muốn nhờ anh tiếp nhận một nhiệm vụ chỉ định... Thu thập thảo dược chữa trị. Nghe nói anh là một chuyên gia lão luyện trong lĩnh vực này."

"Ai nói với cô thế?"

"Các mạo hiểm giả khác đều kháo nhau vậy, và Hội ở Fesis cũng có gửi báo cáo sang."

Ra là vậy. Có vẻ danh tiếng của tôi ở Fesis cũng không phải dạng vừa, vả lại Rurika và Chris từng bảo các chi nhánh Hội luôn có cách liên lạc riêng với nhau. Tuy nhiên, tôi cũng thành thật cảnh báo rằng những bãi thảo dược lớn đều ở khá xa, đi về mất ít nhất hai ngày.

"Vậy nếu chúng tôi sắp xếp xe ngựa thì sao?" cô ấy đề nghị.

"Tiết kiệm được thời gian thì tốt, nhưng tôi không muốn thu thập theo nhóm."

"Tại sao vậy?"

"Tôi muốn tập trung làm việc một mình cho hiệu quả thôi," tôi đáp bừa một lý do.

Thực tế là tôi không muốn ai nhìn thấy cách mình làm việc. Tôi dựa hoàn toàn vào kỹ năng [Thẩm định], nếu để người khác chứng kiến, họ sẽ nảy sinh nghi ngờ ngay. Vả lại, làm việc với người lạ luôn tiềm ẩn rủi ro bị đâm sau lưng, tính tôi vốn dĩ khá đa nghi.

Sau một hồi bàn bạc với cấp trên, Hội đồng ý phương án của tôi. Họ thực sự đang rất khát thảo dược.

Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên con đường gập ghềnh. Tiếng thùng gỗ va vào nhau lộc cộc trở thành bản nhạc nền cho chuyến đi. Trên xe ngoài tôi ra còn có bốn mạo hiểm giả khác cùng mớ thùng rỗng để đựng thảo dược.

Chuyến đi dự kiến kéo dài qua đêm. Chúng tôi chia thành hai nhóm để làm việc tại các bãi thảo dược khác nhau. Nhóm của tôi dừng lại tại một cây cổ thụ làm mốc đánh dấu. Sau khi xe dừng, tôi tách đoàn và bắt đầu công việc đơn độc của mình.

Nhờ có [Dạ nhãn], tôi vẫn có thể miệt mài làm việc ngay cả khi trời đã sập tối. Chỉ đến khi Ciel – đang nằm cuộn tròn trong mũ trùm của tôi – bắt đầu tỏ vẻ chán chường, tôi mới dừng tay để nghỉ ngơi.

Tôi nhóm lửa, nấu một nồi súp nóng hổi từ những nguyên liệu chuẩn bị sẵn. Bánh mì mua ở phố được nướng lại trên lửa cho giòn rụm, quết thêm bơ muối và kẹp một miếng phô mai béo ngậy. Tuyệt phẩm! Ciel bị mùi thơm đánh thức, hai chúng tôi lặng lẽ tận hưởng bữa tối giữa rừng già.

Trước khi ngủ, tôi cẩn thận bật bản đồ tự động và dùng [Dò tìm hiện diện]. Bỗng nhiên, trên bản đồ xuất hiện một đốm sáng đỏ lập lòè, lúc ẩn lúc hiện. Nếu không quan sát cực kỳ kỹ, tôi đã bỏ qua nó.

"Ciel, nhóc thấy chứ?" tôi dùng thần giao cách cảm nói với nó. "Có ai đó đang theo dõi chúng ta, và chắc chắn không phải người trong nhóm thu thập."

Tôi từng kể cho Ciel nghe về việc mình bị triệu hồi từ thế giới khác và có thể đang bị giám sát. Dù nó chẳng hiểu mấy về khái niệm "thế giới khác", nhưng lúc này, đôi mắt tròn xoe như cúc áo của nó chợt trở nên sắc lạnh, tràn đầy cảnh giác.

Đốm sáng đó đứng yên một chỗ rồi đột ngột biến mất. Không phải nó di chuyển ra khỏi phạm vi quét, mà là biến mất hoàn toàn. Có vẻ kẻ này sở hữu kỹ năng ẩn mình vượt xa cấp độ dò tìm của tôi hiện tại.

Sáng hôm sau, trời lất phất mưa. Ciel có vẻ khá thích thú, nó bay lượn tung tăng trong làn mưa bụi như một đứa trẻ.

"Ciel, vào ăn thôi còn về nào," tôi gọi. Nhóc con bay lại, rũ lông khiến nước bắn tung tóe lên mặt và áo choàng của tôi làm nó cuống quýt cả lên. Tôi cười trừ, dùng ma pháp sinh hoạt làm khô người rồi hai chúng tôi nhanh chóng lên đường.

01394d33-2ee0-4032-bf68-ea1ffc8acf46.jpg

Khi tôi về tới điểm tập kết với chiếc túi căng phồng thảo dược, bác tài xế – vốn là nhân viên của Hội – không khỏi kinh ngạc: "Cậu làm việc năng suất thật đấy!"

Chúng tôi nhanh chóng xếp thảo dược vào thùng và quay về thành phố ngay để tránh cơn mưa nặng hạt sắp tới. Sau khi bàn giao và nhận tiền thù lao hậu hĩnh, tôi dành ngày hôm sau để đi giao hàng quanh thị trấn.

Bầu không khí trong thành phố vẫn nhuốm vẻ lo âu, uể oải. Những sạp hàng ven đường dường như cũng bớt đi vẻ náo nhiệt thường ngày. Nỗi sợ về lũ Orc đang bao trùm lấy tâm trí mọi người. Tôi vừa đi giao hàng, vừa vận dụng tối đa [Tư duy song hành][Dò tìm hiện diện] để quan sát xung quanh. Cảm giác bị theo dõi vẫn lởn vởn đâu đó, buộc tôi phải hành động một cách vô cùng thận trọng.

Bình thường khi ở trong thành phố, tôi chẳng bao giờ dại gì mà bật cùng lúc [Tư duy song hành][Dò tìm hiện diện]. Việc chồng chéo các kỹ năng chẳng giúp tăng độ nhạy bén lên chút nào, trái lại chỉ khiến tôi nhanh "vắt kiệt" sức lực hơn thôi.

Thế nhưng, tôi làm vậy đều có lý do cả. Trong đợt đi hái thuốc hôm trước, cấp độ [Thẩm định] của tôi đã đột ngột tăng vọt và chạm ngưỡng "MAX". Ngay lập tức, một lựa chọn mới xuất hiện trong danh sách kỹ năng, thôi thúc tôi bổ sung nó vào kho tàng của mình...

Đó là kỹ năng [Thẩm định nhân dạng]. Ở cấp độ 1, tôi có thể biết tên đối tượng; cấp 2 là nghề nghiệp; và đến cấp 3, tôi sẽ nhìn thấu được cả cấp độ (Level) của họ.

Cũng giống như Thẩm định đồ vật, kỹ năng này sẽ hiện ra một cửa sổ thông tin lơ lửng khi tôi nhìn vào một ai đó. Để nhanh chóng tăng độ thuần thục, tôi vừa đi giao hàng vừa bật quét tất cả mọi người xung quanh. Kết quả là tôi bắt đầu cảm thấy buồn nôn. Một phần do tiêu tốn quá nhiều SP, phần khác là vì tầm nhìn của tôi bị lấp đầy bởi hằng hà sa số những bảng thông báo nhảy ra liên tục.

Đến khi hoàn thành xong các đơn hàng, tôi đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Dù hy vọng có thể dùng nó để tìm ra kẻ bí ẩn đang bám đuôi, nhưng mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ.

Về đến nhà trọ, tôi cố nuốt trôi bữa tối rồi vật ra giường. Kiểm tra lại bảng trạng thái, tôi thấy [Dò tìm hiện diện] cũng đã đạt cấp MAX. Có vẻ như cấp 10 là giới hạn cuối cùng cho tất cả các kỹ năng của tôi.

Sau khi ổn định lại nhịp thở, tôi thử kích hoạt [Dò tìm hiện diện] một lần nữa. Tôi bắt đầu phân loại các tín hiệu thu được thành hai loại: mạnh và yếu. Những tín hiệu mờ nhạt rất có thể là của những kẻ đang sử dụng kỹ năng ẩn thân. Nhưng để xác định chính xác thì chỉ có cách dùng mắt thường kiểm chứng.

Đúng lúc đó, tôi phát hiện ra một cái tên mới vừa xuất hiện trong danh sách.

[Cảm quan Ma lực] – một kỹ năng cho phép cảm nhận dòng chảy ma pháp của mục tiêu. Nó khác gì với Dò tìm hiện diện nhỉ? Vì nó chỉ xuất hiện sau khi tôi đạt cấp tối đa của kỹ năng dò tìm, nên chắc chắn nó phải là một dạng tầm soát cao cấp hơn. Tôi tốn 2 điểm kỹ năng để học nó, dù sao thì điểm tích lũy của tôi vẫn còn dư dả.

Hy vọng nó sẽ hữu ích. Tôi kích hoạt thử ngay lập tức. Phạm vi quét ban đầu khá hẹp do cấp độ còn thấp, chỉ bao quát được khu vực quanh nhà trọ. Mỗi người tỏa ra một luồng sáng ma lực với cường độ khác nhau.

Kỹ năng này chỉ để đo xem ai "nhiều mana" hơn thôi sao? Chẳng lẽ mình chọn nhầm rồi? Tôi tự nhủ. Nhưng không, vẫn còn quá sớm để kết luận. Cứ nâng cấp lên xem sao, dù gì đây cũng là kỹ năng cấp cao cơ mà.

Cuối cùng, tôi kiểm tra danh sách nghề nghiệp và thấy [Trinh sát] (Scout) đã mở khóa. Một nghề chuyên về do thám và hỗ trợ các kỹ năng tìm kiếm. Vì sắp tới vẫn phải độc hành, có lẽ chuyển sang nghề này là hợp lý nhất.

"Sắc mặt cậu khá hơn rồi đấy, thấy ổn hơn chưa?" Bà chủ quán trọ là người đầu tiên lên tiếng khi tôi bước vào phòng ăn sáng hôm sau. Có vẻ vẻ ngoài thảm hại của tôi tối qua đã làm bà ấy lo lắng.

"Chắc do dạo này tôi làm việc hơi quá sức thôi. Hôm nay tôi sẽ nghỉ ngơi."

"Mấy cậu mạo hiểm giả đúng là chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Đám đi săn Orc vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, cứ đà này tôi phá sản mất thôi."

Bà ấy nửa đùa nửa thật, nhưng tôi biết bà đang nhắc đến cuộc viễn chinh của đoàn hiệp sĩ. Nghe nói hôm nay họ sẽ xuất quân cùng lượng lớn dược phẩm hỗ trợ. Chẳng có việc gì làm, tôi quyết định ra cổng thành xem thử cho biết mặt mũi giới hiệp sĩ của vương quốc này ra sao.

Tại cổng thành, một đám đông cuồng nhiệt đã tụ tập sẵn. Đoàn hiệp sĩ tiến ra trong đội hình ngay ngắn, trang bị đồng nhất và sáng loáng. Theo mệnh lệnh của người chỉ huy, hàng trăm con người và xe ngựa bắt đầu chuyển động. Tiếng bước chân rầm rập như một trận động đất nhỏ, nhưng nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng reo hò dậy đất của người dân.

Khi bóng dáng các hiệp sĩ vừa khuất xa, đám đông bắt đầu tản ra thì cũng là lúc một chiếc xe vận tải tiến vào thành. Từ trên xe, một gương mặt quen thuộc bước xuống.

"Ơ kìa, chẳng phải Sora đó sao? Cảm ơn vì đã ra đón bọn này nhé."

"Chào anh, trưởng đoàn Gobl—" Tôi lỡ miệng định thốt ra cái tên "Tiếng khóc Goblin", nhưng ông chú Syphon đã nhanh như cắt áp sát, bịt miệng tôi lại. Cái bản mặt râu ria xồm xoàm sát rạt thế này thực sự là một cực hình.

"Hửm? Cậu định nói gì cơ?" Ông ta cười gằn đầy đe dọa.

"Đã lâu không gặp, Syphon." Tôi đổi giọng ngay lập tức.

"Cậu vẫn khỏe là tốt rồi. Vừa nãy bọn tôi thấy đoàn hiệp sĩ đi qua, có chuyện gì lớn à?"

"Anh cứ vào Hội sẽ rõ, nhưng tóm lại là một chiến dịch săn Orc quy mô lớn đấy. Nghe nói có cả những biến thể cấp cao nên thành phố đang ráo riết chuẩn bị, các nhà trọ thì trống hoác vì người ta đi săn hết rồi."

"Trống phòng à? Thế thì may quá nhỉ." Syphon cười lớn rồi cùng đồng đội hướng về phía Hội.

Tôi không đi theo họ mà dành thời gian lang thang khắp các sạp hàng, thưởng thức đặc sản địa phương. Có món ngon, món dở, nhưng nhìn chung là một trải nghiệm thú vị. Tôi cũng ghé tiệm rèn để bảo trì vũ khí và khảo giá các loại quặng. Do đường tới thủ đô bị phong tỏa, giá cả mọi thứ đang leo thang chóng mặt, ngay cả thuốc hồi phục cũng đã tăng thêm 20%.

"Orc à..." Tôi lẩm bẩm. Theo tài liệu, chúng cao tới hai mét, vạm vỡ và cực kỳ nhanh nhẹn, skin lại dai đến mức vũ khí thường khó mà xuyên thủng. Nhưng bù lại, thịt chúng nghe nói rất ngon.

Dù luôn ưu tiên sự an toàn, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cũng muốn thử sức xem khả năng hiện tại của mình đến đâu. Liệu tôi có đủ sức hạ một con Orc không? Có lẽ một trận đấu tập với Syphon sẽ cho tôi câu trả lời.

Những ngày sau đó, tôi duy trì một nhịp sống bận rộn. Sáng ra Hội xem nhiệm vụ, chiều thì lao vào đấu trường.

Các nhiệm vụ thu thập ít dần đi do bị các mạo hiểm giả cấp thấp tranh giành, trong khi nhiệm vụ săn bắn thì chất đống vì thiếu nhân lực do cuộc viễn chinh Orc. Syphon và tổ đội của anh ta dù mới đến nhưng cũng không hề nghỉ ngơi, họ lao vào làm nhiệm vụ ngay ngày hôm sau.

"Này Sora, không định nhận nhiệm vụ săn bắn nào à?" Syphon hỏi tôi tại Hội.

"Săn bắn không phải sở trường của tôi. Tôi chỉ chiến đấu khi bị dồn vào đường cùng thôi. An toàn là trên hết."

"Tiếc nhỉ," Syphon nhún vai. "Thế thường ngày cậu hay đấu với thứ gì?"

"Chủ yếu là Goblin và Sói rừng."

"À, lộ trình của tân thủ. Cũng phải, chứ đụng vào lũ Rắn máu, Nhện khổng lồ hay Ong sát thủ thì rắc rối lắm."

Nhân cơ hội, tôi hỏi Syphon: "Này, anh nghĩ nếu bây giờ tôi đấu với một con Orc thì kết quả thế nào?"

"Muốn thử không? Lại đây làm một trận sparring (đấu tập) nào, cũng lâu rồi mình chưa so tài."

Chúng tôi tiến về phía đấu trường trống vắng, mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ. Và rồi... kết quả là tôi bị "ăn hành" ra bã.

"Này, đừng có xụ mặt ra thế chứ." Syphon vỗ vai tôi khi cả bọn đang ăn trưa tại quán rượu của Hội. Tôi biết anh ta giỏi, nhưng giờ mới nhận ra bấy lâu nay anh ta đã "nương tay" với mình đến nhường nào. Cảm giác mình thật thảm hại khi không nhận ra sự chênh lệch đó sớm hơn.

"Thôi nào, cậu đã tiến bộ rất nhiều chỉ trong vài ngày đấy." Gytz, anh chàng cầm khiên lầm lì của nhóm, lên tiếng khích lệ.

"Đúng đấy. Với trình độ này, nếu đấu một chọi một, tôi tin cậu có thể cầm cự hoặc thậm chí hạ được một con Orc thông thường. Nhưng nhớ lấy, mỗi con quái vật đều có cách chiến đấu riêng, đừng có chủ quan." Syphon vừa cười vừa tu sạch ly rượu.

"Chí lý lắm," một giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lẽo vang lên. "Và anh không nghĩ mình sẽ là một tấm gương tốt hơn nếu bỏ cái thứ trong tay xuống à?"

Ly rượu của Syphon biến mất trong nháy mắt. Juno đứng đó với nụ cười "thiên thần" khiến tôi rùng mình. Đúng là những người càng hiền lành thì khi nổi giận càng đáng sợ. Syphon co rúng người lại, còn Gytz thì thở dài ngán ngẩm.

Những ngày sau đó, tôi lao vào luyện tập điên cuồng. Đấu tập với đủ loại người giúp tôi nhận ra thể chất của mình thực sự rất tốt—sức mạnh, tốc độ và sức bền đều trên mức trung bình. Trong thành phố này, ngoại trừ nhóm của Syphon, tôi chỉ thua đúng một gã đô con với đôi tay to như thân cây. Nhờ [Thẩm định nhân dạng], tôi thấy cấp độ của nhóm Syphon là cao nhất, còn lại đa phần chỉ ở mức mười mấy.

Gytz đã dạy tôi rất nhiều về cách phán đoán động tác đối thủ, điều đó còn hữu ích hơn cả mấy bài tập thực chiến của Syphon. Chúng tôi thậm chí còn chia đội đấu nhóm để luyện khả năng ứng biến. Cuộc sống cứ thế trôi qua, cho đến cái ngày đoàn viễn chinh trở về.

Cả thành phố nín thở chờ đợi ở cổng thành. Nhưng khi bóng dáng đoàn người hiện ra từ xa, những tiếng reo hò háo hức lịm dần đi, thay vào đó là những biểu cảm kinh hãi và bất an.

Đó không phải là tư thế của những người chiến thắng trở về. Họ rách rưới, tơi tả, trông chẳng khác gì những kẻ bại trận. Không khí tang thương và nặng nề bao trùm lấy đoàn quân khi họ tiến qua cổng thành. Số lượng hiệp sĩ đã giảm đi hơn một nửa.

Người dân lặng đi, không ai thốt nên lời.

"Trông họ không giống vừa thắng trận trở về chút nào," tôi lẩm bẩm. Tuy nhiên, nếu là một cuộc tháo chạy toán loạn, họ lẽ ra phải hoảng loạn hơn thế này.

Nhìn qua những khe hở trên thùng xe ngựa, tôi vẫn thấy xác của lũ Orc chất đống bên trong. Một chiến thắng... nhưng cái giá phải trả có vẻ quá đắt.

Số lượng quái vật thu được chẳng thấm tháp gì so với một đội quân đã bị đánh bại. Có lẽ đó chính là lý do khiến bầu không khí trở nên bất an đến thế. Rõ ràng, đã có chuyện gì đó kinh khủng xảy ra.

Câu trả lời cuối cùng cũng lộ diện vào bữa tối hôm đó.

Syphon lại rủ tôi đi ăn. Khi tôi vừa ngồi xuống, một mạo hiểm giả vừa trở về từ cuộc săn Orc cũng nhập hội. Anh ta và Syphon vốn là người quen cũ, từng sát cánh bên nhau trong nhiều nhiệm vụ.

"Syphon, ông cũng tới đây à?"

"Chứ sao nữa. Tôi đang ở Fesis thì định ghé qua đây để về thủ đô. Dạo này ông cắm chốt ở khu này à, Draco?"

"Ừ, coi như vậy đi. Nhiệm vụ ở đây cũng ngon, dù không bằng thủ đô nhưng được cái yên tĩnh, chẳng mấy khi phải tranh giành nhau."

"Thế... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hay là ông bị cấm tiết lộ?"

"Chẳng giấu gì ông. Mai Hội cũng thông báo thôi. Chuyện này thực sự cần phải cho mọi người biết để mà phòng bị."

Syphon rót đầy rượu vào ly của Draco như lời thúc giục. Draco nốc cạn một hơi, rồi nhả ra những từ ngữ nặng nề:

"Bọn tôi đã đụng độ một con Quỷ."

"Cái... gì cơ?"

Ngay lập tức, mọi ánh mắt trong quán ăn, kể cả khách ở những bàn khác, đều đổ dồn về phía Draco. Cái từ "Quỷ" mang theo một sức nặng khủng khiếp, gieo rắc sự ngỡ ngàng, bối rối và cả nỗi sợ hãi tột độ.

"Ông đùa à?"

"Thật 100%. Không thể nhầm lẫn được. Nó... chính xác là một con Quỷ."

Gương mặt Draco co rúm lại vì sợ hãi, như thể anh ta đang phải sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên vầng trán khô khốc. Anh ta mấp máy môi định nói rồi lại thôi, dường như không biết phải bắt đầu từ đâu. Sau vài lần ngập ngừng, anh ta mới hạ thấp giọng, kể lại như để tống khứ bóng ma ký ức đang ám ảnh mình.

Hồi ức của Draco

Khi đang quét sạch một khu định cư của lũ Orc trong rừng, các hiệp sĩ đã tổ chức một cuộc đột kích quy mô lớn. Bọn tôi giải cứu con tin, rồi chia để trị và gặt hái được những thành công bước đầu. Đội mạo hiểm giả hộ tống con tin lùi về phía sau xe ngựa để giữ khoảng cách an toàn. Trong khi đó, các hiệp sĩ và mạo hiểm giả hạng A nhanh chóng kết liễu lũ Orc biến thể cấp cao như High Orc và Orc General. Mọi chuyện vốn dĩ đang diễn ra rất suôn sẻ.

Thế rồi, khi chỉ còn sót lại vài con Orc cuối cùng... chuyện đó đã xảy ra.

Hắn từ trên trời đáp xuống, lơ lửng giữa không trung và nhìn xuống bọn tôi như nhìn lũ kiến cỏ. Chỉ riêng sự hiện diện của hắn thôi cũng đủ khiến mọi người rơi vào hoảng loạn. Rồi như thể chỉ chờ có thế, hắn giơ tay lên. Một người bạn pháp sư của tôi nói rằng lúc đó ma lực bùng nổ như một vụ đại hồng thủy. Một tia sáng lóe lên kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc, và một phần trung đội hiệp sĩ bị thổi bay. Khi khói bụi tan đi, tôi thấy một cái hố sâu hoắm ngay chỗ họ vừa đứng. Hắn lặp lại điều đó thêm hai lần nữa.

Rồi hắn chạm đất. Dù đứng từ xa, tôi vẫn thấy đôi mắt hắn đỏ rực như máu. Tôi chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, nhưng chỉ cần cảm thấy ánh nhìn của hắn lướt qua, sống lưng tôi đã lạnh toát.

Hắn thản nhiên rảo bước về phía bọn tôi, đôi tay đung đưa nhẹ nhàng như đang đi dạo. Hắn gạt phăng các mạo hiểm giả sang một bên, hoặc đánh bay họ đi như những con búp bê rách. Máu đổ xuống như mưa. Các hiệp sĩ bừng tỉnh, cố gắng phối hợp tấn công nhưng hoàn toàn vô vọng. Mọi đòn đánh đều trở nên nực cười. Hắn xé toạc lớp giáp trụ rồi xuyên thủng da thịt họ. Hắn cứ thế vừa giết chóc, vừa bước tới, vừa đưa mắt tìm kiếm thứ gì đó.

Khi hắn tiến lại gần chỗ tôi, hình như chúng tôi đã chạm mắt nhau. Tôi chẳng còn nhớ gì sau đó nữa, chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh. Đến khi định thần lại, tôi đã thấy mình đang nép trong rừng, run rẩy ôm đầu chờ đợi những âm thanh kinh hoàng kia chấm dứt. Tiếng la hét như thiêu đốt não bộ tôi, dù có bịt chặt tai lại thì chúng vẫn văng vẳng bên trong.

Khi mọi thứ im ắng trở lại, tôi lảo đảo quay lại khu định cư. Cảnh tượng trước mắt... đúng là địa ngục trần gian. Thịt nát xương tan, xác người và xác Orc trộn lẫn vào nhau. Những kẻ chết ngay lập tức có lẽ còn là may mắn, còn những người mất tay mất chân, thoi thóp giữa vũng máu mới thực sự thảm khốc.

Lũ hiệp sĩ và mạo hiểm giả còn sống sót nói rằng họ đã đánh đuổi được nó. Nhưng sự thật là họ chẳng thể gây nổi một vết trầy xước cho hắn. Hắn chỉ đơn giản là chơi đùa với tất cả, rồi lẩm bẩm: "Không có ở đây à?" và bỏ đi.

—-

Bầu không khí tại Hội ngày hôm sau nặng nề đến nghẹt thở. Một phần ba số mạo hiểm giả tham gia đã không bao giờ trở về. Những người sống sót thì mang trên mình những vết thương trầm trọng đến mức khó có thể tiếp tục hành nghề, trừ khi có sự can thiệp của pháp sư thánh cấp cao hoặc dược phẩm cực mạnh.

Sự xuất hiện của Quỷ – những kẻ được coi là tiên phong của Ma Vương – đã giáng một đòn mạnh vào tâm lý mọi người. Lời sấm truyền về sự hồi sinh của Ma Vương từ ba năm trước, vốn bị nhiều người hoài nghi, giờ đây đã trở thành sự thật hiển hiện và đáng sợ.

Trong khi mọi người đang chìm trong u uất, tôi vẫn duy trì thói quen của mình. Tôi quyết định nhận một nhiệm vụ săn bắn để kiểm tra thành quả luyện tập và cũng là để trốn khỏi bầu không khí tang thương ở Hội. Tôi chọn săn Sói rừng (Wulf) vì chúng mang lại nguyên liệu có giá trị và thịt cũng khá ngon. Lần trước tôi đã dùng súng để hạ chúng, lần này tôi muốn thử dùng kiếm hoàn toàn.

"Này Sora, lại đi nhận nhiệm vụ à?"

Tôi quay lại, lại là Syphon.

"Chào buổi sáng. Tôi không thấy anh ở bữa sáng nên cứ thắc mắc mãi."

"Tôi uống hơi quá chén... và bị Juno mắng cho một trận." Anh ta cười khổ. Có vẻ hôm qua anh ta uống để chia sẻ nỗi sầu với Draco.

"Các anh cũng đi làm nhiệm vụ à?"

"Ừ, nhiệm vụ săn bắn đang chất đống rồi. Tôi không nỡ về thủ đô khi chưa dọn dẹp bớt đống này. Hơn nữa, với tình hình con Quỷ kia lảng vãng, đường về thủ đô chắc sẽ còn bị phong tỏa dài dài. Cậu nhận nhiệm vụ gì thế?"

"Săn Sói rừng."

"Lại là món cũ à?"

"An toàn là trên hết mà. Với lại tôi muốn dùng quái vật quen thuộc làm thước đo tiến bộ."

Syphon đề nghị cho tôi đi nhờ xe ngựa vì làng Lupowa – nơi tôi đến – nằm cùng hướng với họ. Dù vẻ ngoài bặm trợn, nhưng ông chú này thực sự rất chu đáo. Có lẽ nhờ vậy mà anh ta mới rước được người vợ như Juno chăng?

Trên chuyến xe ngựa, chúng tôi trò chuyện về tương lai. Syphon muốn đến thành phố mê cung để kiếm tiền dưỡng già, còn các thành viên khác như Gytz hay Jinn thì muốn mở cửa hàng riêng. Khi anh ta hỏi về ước mơ của tôi, tôi chỉ đáp rằng mình muốn đi ngao du khắp nơi để ngắm nhìn thế giới.

Sau khi chia tay nhóm Syphon tại ngã rẽ, tôi đi bộ vào làng Lupowa khi trời đã sẩm tối. Ngôi làng hiện ra với vẻ tiêu điều, cổng làng xập xệ và bầu không khí im lìm đến lạ.

"Anh muốn gì?!" Người gác cổng quát lên khi thấy tôi.

"Tôi đến vì nhiệm vụ săn Sói rừng."

Nghe thấy thế, vẻ mặt ông ta hơi trùng xuống, có chút thất vọng nhưng rồi lại dẫn tôi đi gặp trưởng làng. Trưởng làng là một ông lão nhìn tôi với ánh mắt dò xét: "Chỉ có mình cậu thôi sao?"

"Vâng, tôi là Sora, mạo hiểm giả hạng D. Tôi đi một mình."

Tôi được đưa đến nhà Lantz để nghỉ lại. Trên đường đi, tôi cảm nhận được những ánh mắt dõi theo từ các ngôi nhà nát bấy. Vừa thấy tôi, một đám đông đã ùa ra, vây quanh lấy tôi với vẻ mặt tuyệt vọng.

"Làm ơn, hãy cứu con gái tôi!"

"Xin hãy đánh bại chúng!"

"Chúng đã bắt vợ tôi đi rồi! Xin cậu hãy làm gì đó đi!"

"Sao chỉ có một mình cậu? Không còn ai nữa sao?"

Họ áp sát đến mức tôi thấy ngạt thở. Sự tuyệt vọng của họ khiến cả Ciel cũng phải run sợ.

"Bình tĩnh nào mọi người! Cậu ấy không giải quyết được đâu!" Lantz hét lớn để giải vây cho tôi. "Cậu ấy chỉ nhận nhiệm vụ săn Sói rừng và mới hạng D thôi. Mọi người định bắt cậu ấy đi nộp mạng à?"

Mọi người lầm lũi tản ra. Lantz dẫn tôi vào nhà, đưa cho tôi một ly nước. Anh ta đang băng bó kín đầu và một cánh tay.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ngôi làng trông như vừa bị tấn công..."

Lantz nghiến răng, nắm chặt bàn tay đang băng bó: "Cách đây mấy ngày, chúng tôi bị lũ Orc tấn công. Đàn ông trong làng lúc đó đa phần đi vắng. Chúng bắt cóc phụ nữ và cướp hết gia súc. Chúng tôi đã đuổi theo để cứu họ, nhưng như cậu thấy đấy... kết quả thật thảm hại."

Hóa ra là một cựu mạo hiểm giả. Bảo sao anh ta lại khẳng định chắc nịch rằng một tay mơ như tôi không thể đảm đương nổi việc săn Orc.

Lần này, tôi cũng đã học được một phép thuật không gian mới: [Kết giới] (Barrier). Nó cho phép tôi tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình quanh cơ thể, giống như một trường lực vậy. Tôi có thể gia cố nó bằng cách truyền thêm ma lực, nhưng kể cả dùng ở mức bình thường thì nó cũng ngốn MP kinh khủng.

Qua thử nghiệm, tôi nhận thấy nếu thu nhỏ và tập trung kết giới lại, nó đủ sức chặn đứng cả đạn chì. Mười phát bắn liên tiếp cũng không hề hấn gì, nhưng nó sẽ biến mất khi hết thời gian duy trì. Việc tập trung kết giới như vậy cũng khiến thời gian sử dụng bị rút ngắn đáng kể. Ngược lại, nếu nới rộng phạm vi che chắn, kết giới sẽ trở nên mỏng manh và dễ bị xuyên phá hơn. Dù vậy, nó vẫn làm giảm đáng kể động năng của đòn tấn công, một lớp bảo hiểm không tồi chút nào.

Tôi thực sự muốn thử xem nó sẽ trụ được đến đâu trong thực chiến.

Orc sao? Ciel, nhóc nghĩ thế nào? Tôi buông lời bâng quơ, cũng chẳng mong chờ một câu trả lời. Quả thực, Ciel không phản ứng gì, chỉ chớp chớp đôi mắt tròn xoe. Tôi đưa tay vuốt ve nhóc, hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé ấy khiến lòng tôi dịu lại phần nào.

Tôi mở [Bản đồ tự động] lên. Có bảy tín hiệu Sói rừng ở đúng vị trí Lantz đã chỉ. Thế rồi, ở rìa bản đồ, tôi nhận ra năm tín hiệu quái vật và bảy tín hiệu con người đang tụ lại một chỗ. Chắc chắn đó là lũ Orc và những người dân làng bị bắt cóc. Tôi khá bất ngờ vì vị trí đó không quá xa ngôi làng, ít nhất là đủ gần để hiện lên bản đồ ở những vùng tôi chưa đặt chân tới.

Thêm vào đó, có một tín hiệu lẻ loi khác, nằm tách biệt hẳn với ngôi làng. Ngay cả khi kỹ năng Dò tìm đã MAX, tín hiệu này vẫn mờ ảo đến lạ lùng. Nếu không tập trung cao độ, tôi sẽ để mất dấu nó ngay lập tức. Tôi bật thêm [Cảm quan Ma lực], và tín hiệu đó mới bắt đầu rõ nét hơn một chút.

"Hóa ra là kẻ này..." tôi thì thầm.

Ciel, vốn đang nhắm mắt tận hưởng, bỗng mở choàng mắt nhìn tôi. Tôi vỗ nhẹ vào nhóc như muốn bảo "Không có gì đâu", rồi chìm vào suy nghĩ.

Tín hiệu mà tôi từng bắt gặp trong nhiệm vụ hái thuốc trước đây... nếu là bây giờ, tôi chắc chắn có thể lần theo dấu vết của nó.

"Mình cũng nên sớm giải quyết chuyện đó thôi..."

Cảm giác bị theo dõi bấy lâu nay hoàn toàn là thật. Kẻ đó đã bám đuôi tôi từ rừng dược liệu cho đến tận đây. Có lẽ là thuộc hạ của nhà vua, kẻ đã triệu hồi tôi chăng? Dù sao thì đây cũng là bằng chứng duy nhất cho thấy tôi đang bị giám sát.

"Nhưng vấn đề lớn hơn nằm ở đằng kia..."

Trên bản đồ, những đốm sáng đại diện cho dân làng và lũ Orc bắt đầu chồng chéo và hòa lẫn vào nhau. Tôi nhớ mình đã đọc trong thư viện của Hội rằng lũ quái vật dạng người thường bắt phụ nữ về để thỏa mãn dục vọng thú tính.

Tôi tắt bản đồ, cố gắng gạt bỏ những hình ảnh đó khỏi đầu để đi ngủ. Thế nhưng, bảy tín hiệu con người ấy cứ như bị đóng dấu vào sau nhãn cầu tôi, không tài nào xua đi được.

"Đừng nghĩ nữa," tôi tự nhủ. Đó đâu phải việc của mình, đúng không? Vậy mà sự tuyệt vọng trên gương mặt của Lantz và những người hàng xóm ban nãy cứ nhấp nháy liên hồi như một hồi chuông báo động trong tâm trí. Thực ra, tôi có thể đấu với lũ Orc. Syphon và những người khác đã nói tôi có thể thắng một-chọi-một nếu chỉ dùng kiếm. Nếu cộng thêm ma pháp, việc đối đầu với vài con một lúc cũng không phải là bất khả thi.

Dù vậy, lòng tôi vẫn bồn chồn không yên. Giờ này có đi bộ cả đêm cũng chẳng tăng thêm được cấp độ nào. Lựa chọn duy nhất là học thêm kỹ năng mới hữu ích cho chiến đấu, nhưng...

"Cái này có vẻ dùng được đây."

Đó là một kỹ năng tiêu tốn SP để tung ra những nhát chém uy lực. Nó vừa mới mở khóa khi [Kiếm thuật] của tôi đạt cấp 5. Chiêu thức duy nhất hiện tại là [Trảm kích] (Sword Slash), một kỹ năng cơ bản giúp tăng tốc độ chém và nhân đôi sức mạnh đòn đánh. Có còn hơn không, đây có thể là quân bài tẩy của tôi.

Những suy nghĩ về sức mạnh khó lường của lũ Orc cứ xoay vần, khiến giấc ngủ của tôi chẳng mấy ngon lành. Tôi đã hạ quyết tâm sẽ chiến đấu, nhưng có lẽ ký ức về đoàn viễn chinh tan tác hôm nọ vẫn còn ám ảnh tôi quá nặng nề. Tôi trùm chăn kín đầu, nhắm nghiền mắt và tự ép mình phải chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!