“Được rồi, Sora. Công việc hôm nay của cậu đây.”
Thứ mà vị khách quen mặt đưa cho tôi, cái gọi là “công việc” là một chiếc ba lô to đến mức đủ để mang đi leo núi.
Không hề nói quá, nó rộng gấp đôi người tôi, bên ngoài còn buộc thêm vô số kiện hàng khác.
Cảm giác cứ như họ đang cố tình thử xem giới hạn của tôi đến đâu vậy.
Khi nắm lấy hai quai đeo, tôi lập tức cảm nhận được trọng lượng của nó.
Nặng đúng như vẻ ngoài, thậm chí còn hơn.
Vừa khoác lên vai, toàn bộ sức nặng đổ dồn xuống cơ thể tôi.
Tôi không rõ người bình thường ở thế giới này mạnh đến mức nào, nhưng trước đó tôi từng thấy mấy nhóm đàn ông trưởng thành chật vật khiêng những món đồ cỡ này.
Nghĩ như vậy thì sức của tôi hiện tại… chắc là hơn mức trung bình kha khá, nếu không muốn nói là quá nhiều.
Dù vậy, chỉ cần lơ đãng một chút thôi là cái ba lô này cũng đủ khiến tôi ngã nhào.
“Ê, đùa à?”
“Nó… nó nhấc lên thật kìa?!”
“Không thể nào…”
Vị khách của tôi há hốc mồm kinh ngạc khi thấy tôi đeo trọn cái ba lô lên người, còn mấy người đứng phía sau, có lẽ là nhân viên thì kẻ mừng rỡ, người tiếc nuối.
Tôi đoán họ đã cá cược với nhau xem tôi có vác nổi không, thậm chí có khi còn lén nhét thêm đồ vào để nghiêng kèo.
“Vậy tôi đi nhé,” tôi nói rồi bước một bước.
Ngay khoảnh khắc đó, sức nặng khủng khiếp biến mất như chưa từng tồn tại.
Tấm lưng khom xuống vì gánh nặng lập tức thẳng băng.
Đó là lúc kỹ năng của tôi kích hoạt , “Đi Bộ”, kỹ năng cho phép tôi không bao giờ mệt mỏi khi di chuyển.
Khi mới bị triệu hồi đến dị giới, đây chính là kỹ năng độc nhất mà tôi được ban cho, và cũng là lý do khiến những kẻ đã triệu hồi tôi tỏ ra cực kỳ thất vọng.
Cảnh tôi đứng thẳng người lần nữa khiến xung quanh vang lên thêm mấy tiếng hít vào kinh ngạc, nhưng tôi chẳng buồn để tâm.
Tôi chỉ việc tiếp tục lên đường.
Vừa đi được một đoạn, một sinh vật lơ lửng trôi đến bên cạnh tôi.
Nó trông như một cục lông trắng muốt, mềm mại như tuyết.
Tôi không rõ chính xác nó là gì, chỉ được nói rằng đó là một tinh linh.
Người bình thường không thể nhìn thấy tinh linh, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy được… và cũng không hiểu vì sao con tinh linh này cứ bám theo tôi mãi.
Tôi vẫn chưa tìm ra lý do, nhưng nó chẳng gây hại gì, nên tôi cứ mặc kệ.
À… nói vậy cũng không hẳn đúng.
Thỉnh thoảng tôi vẫn liếc nhìn nó, và chỉ riêng việc nhìn thấy nó thôi cũng khiến lòng tôi dịu lại.
Tôi chưa từng nuôi thú cưng, nhưng có lẽ cảm giác này cũng gần giống như những người có thú nuôi.
Tính khí thất thường của nó thể hiện qua việc thỉnh thoảng biến mất tăm một thời gian dài lại khiến tôi liên tưởng đến mèo… dù ngoại hình thì giống thỏ Angora hơn.
“Hôm nay cũng theo ta à?”
Tôi thì thầm.
Con tinh linh đáp lại bằng cách nhào lộn vui vẻ giữa không trung, lượn quanh tôi mà bay theo.
Chiếc ba lô do bang hội giao chứa đầy hàng hóa cần giao, nên mỗi lần tôi giao xong một kiện, gánh nặng lại nhẹ đi chút ít.
Mà thực ra… trong lúc đi thì tôi chẳng cảm thấy nặng chút nào, nhờ kỹ năng của mình.
Người ngoài nhìn vào thì nghĩ chắc tôi khổ sở lắm, phải vác đồ nặng cả ngày, nhưng sự thật là tôi thấy hoàn toàn ổn.
Tôi được ngắm những cảnh tượng lạ lẫm, và quan trọng hơn cả là hiệu ứng ẩn của kỹ năng:
“Mỗi bước đi nhận được 1 điểm kinh nghiệm” khiến từng bước chân đều trở nên thú vị.
Cứ mỗi lần kỹ năng Đi Bộ tăng cấp, tôi lại nhận được điểm kỹ năng để học thêm năng lực mới.
Nhờ vậy mà tôi có được những kỹ năng như Thẩm Định, Ma Pháp Sinh Hoạt, Cảm Nhận Hiện Diện, Kiếm Thuật…
Chỉ số cũng tăng theo, đồng nghĩa với việc tôi mạnh lên từng bước, theo đúng nghĩa đen.
Chưa kể, ở thế giới này không có xe hơi hay tàu điện.
Phương tiện chính là xe ngựa, nên khả năng đi mãi không mệt hóa ra lại cực kỳ hữu dụng.
Trên đường đi, tôi ghé qua một cửa hàng đạo cụ, nhận thêm một gói hàng rồi tiếp tục lên đường.
Khi ấy cũng đã gần trưa, nên trên đường tới điểm giao tiếp theo, tôi rẽ vào một con phố đầy quầy hàng rong.
Tôi gọi nó là Phố Hàng Quán, chẳng phải tên chính thức gì, chỉ là cách tôi gọi.
Nếu người từ thế giới cũ nhìn thấy nơi này, chắc họ sẽ tưởng đang có lễ hội.
Mang theo một cái ba lô khổng lồ mà đi giữa phố đông đúc thì bình thường rất bất tiện, vậy mà chẳng hiểu sao mọi người ở đây lại chủ động né sang hai bên cho tôi đi.
“Hôm nay canh của bọn tôi ngon lắm đó! Vào ăn đi!”
“Sora ơi, canh nhà tôi mới là ngon nhất! Tôi giảm giá cho cậu!”
Hai chủ quầy đối diện lại bắt đầu cà khịa nhau.
Lúc biết họ là vợ chồng, tôi đã sốc không nhẹ.
Sao họ không mở chung một quán cho rồi?
Tôi ừng nghĩ vậy, nhưng có vẻ sự bất đồng không thể dung hòa về… súp đã khiến mỗi người mở một quầy riêng.
“Khát không? Nước trái cây mát lạnh đây!”
“Này Sora! Hôm nay quán tôi có món xào thịt rau đặc biệt đó!”
Tiếng chào mời vang lên khắp nơi, nhưng tôi chỉ cười rồi vẫy tay đáp lại.
Dù hấp dẫn thật, nhưng tôi đã quyết định ăn ở đâu rồi.
Khi nào nó tới đó vậy?
Con tinh linh đã lơ lửng chờ sẵn trước quầy tôi định ghé.
Nó đâu có biết trước tôi sẽ ăn ở đây hôm nay, chỉ là mấy ngày gần đây, lần nào đến con phố này nó cũng dừng lại chỗ này để ngắm đồ ăn đang nấu. Trông cứ như… rất hứng thú vậy.
“Cho tôi hai xiên món mới nhất của quán nhé.”
Nghe tôi nói xong, vẻ mặt con tinh linh sáng bừng lên… ít nhất là đôi tai cụp xuống trước đó dựng hẳn lên, nên tôi hiểu là vậy.
“Ồ, Sora đó à? Hôm nay lại vác nặng nữa hả?”
Mùi thịt thơm nức làm bụng tôi réo lên khi tiến lại gần.
Tôi đang rút tiền từ túi ra thì chợt cảm thấy có gì đó thay đổi.
“Hử? Sao thế?”
Ông chủ quán Grey thấy tôi khựng lại thì lo lắng hỏi, nhưng tôi bảo không sao rồi đưa tiền cho ông.
Cầm xiên thịt trong tay, tôi liếc nhanh bảng trạng thái.
Thứ tôi vừa cảm nhận được là trọng lượng ba lô khi đứng yên đã nhẹ hơn một chút.
Quả nhiên, kỹ năng Đi Bộ vừa tăng cấp, kéo theo chỉ số cũng tăng.
Nhìn thấy sự tiến bộ rõ ràng ấy, tôi bất giác mỉm cười.
Tôi tìm chỗ ăn, tay cầm hai xiên thịt.
Con tinh linh thì rõ ràng đang cố kiềm chế bản thân, không lao thẳng vào cắn lấy cắn để.
Phố Hàng Quán rất đông người, nên tôi muốn tìm một con hẻm kín đáo.
Ở khu dân cư với những căn nhà thấp tầng, tôi tìm được một chỗ vừa ý rồi ngồi xuống ăn.
Hầu hết nhà cửa ở đây đều xây bằng gạch, chỉ cao một tầng.
Đây là kiểu kiến trúc rất bình thường ở thế giới này, nhưng tôi vẫn hay so sánh với những căn nhà gỗ ở quê cũ.
Dù đã quen dần, khung cảnh thành phố mang phong cách châu Âu trung cổ vẫn khiến tôi luôn ý thức được rằng…
Đây đúng là một thế giới khác.
Một xiên cho tôi, một xiên cho tinh linh.
Trong mắt người khác, cảnh nó ăn hẳn sẽ trông như xiên thịt tự dưng… biến mất dần vào không khí.
Vì thế tôi mới cố tìm chỗ riêng tư.
Ở một thị trấn trước đây, người dân từng chào đón tinh linh này rất nồng nhiệt.
Có lẽ chính từ đó mà nó biết mùi vị đồ ăn, rồi sau này hay lén thử đồ ở các quầy, khiến chủ quán hoảng hốt la hét.
Bị phản ứng như vậy làm tổn thương, nó đã biến mất một thời gian, mãi mấy ngày sau mới quay lại với tôi.
Không biết lúc đó nó đã làm gì, nhưng từ khi quay lại, nó tuyệt đối không ăn nếu chưa được tôi cho phép.
Thật sự… lúc ấy đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Khi tôi hoàn hồn, xiên thịt đã hết sạch.
Một xiên cho bữa trưa nghe có vẻ ít, nhưng thực ra nó rất lớn, 4 miếng thịt, mỗi miếng to bằng nắm tay trẻ con.
Nấu được miếng thịt dày như vậy mà vẫn mềm ngon đúng là cho thấy tay nghề đáng nể.
Bán món này ở quầy hàng rong quả là phí.
Hương vị đậm đà cho thấy nước sốt nền đã được hầm và tích lũy trong nhiều năm.
Phiên bản mới của Grey còn có thêm một loại gia vị bí mật… tôi biết là gì nhờ Thẩm Định, nhưng tất nhiên sẽ không tiết lộ bí quyết làm ăn của ông ấy.
Nghỉ ngơi một chút xong, tôi quyết định tiếp tục giao hàng buổi chiều.
Khi đứng dậy, con tinh linh đang lim dim nghỉ ngơi ngẩng lên nhìn tôi, rồi bay lại chui tọt vào mũ áo choàng của tôi, cuộn tròn ở đó.
Vừa khít, như thể sinh ra là để nằm ở đó vậy.
Tôi không thể chạm vào tinh linh, nên cũng không hiểu nó “nằm” kiểu gì trong quần áo tôi.
Có lẽ đây là một trong những “bí ẩn vượt ngoài hiểu biết của khoa học”.
Dù cảm nhận rõ sự kỳ ảo của dị giới, tôi vẫn ước gì hiểu được để còn… vuốt ve cục bông kia.
Trong lúc giao hàng, tôi đi ngang qua cổng nam.
Nơi này lúc nào cũng đông mạo hiểm giả và thương nhân mặc đồ du hành.
Một số người đưa tiền cho nhóm pháp sư đứng gần cổng, chắc là để nhờ dùng ma pháp sinh hoạt “Thanh Tẩy”, làm sạch mồ hôi và bụi bẩn.
Pháp sư biết ma pháp sinh hoạt là loại phổ biến nhất, nhưng nói chung pháp sư vẫn là nghề hiếm.
Nếu không quen ai dùng được phép đó, người ta thường phải trả tiền ngay tại cổng.
Nhà tắm thì cũng có, nhưng thực tế chỉ dành cho người có tiền.
Quán trọ cho quý tộc hay thương nhân lớn thì có, nhưng một đêm ở đó bằng mấy ngày sinh hoạt phí của tôi.
Không phải tôi quá cầu kỳ chuyện tắm rửa, nhưng mấy tuần không được tắm thì đúng là nhớ thật.
Tiếc là quán trọ tôi đang ở cũng không có nhà tắm.
Nhờ kỹ năng của mình, tôi ít đổ mồ hôi, nhưng quần áo vẫn dơ vì bụi đường.
Hồi đầu tôi khổ sở vì chuyện này, nên khi biết có thể học ma pháp sinh hoạt bằng điểm kỹ năng, tôi học ngay.
Nhờ vậy mà không cần tốn tiền nhờ mấy pháp sư kia.
Giá họ đưa ra khá hợp lý, nhưng ngày nào cũng trả thì cũng thành khoản lớn.
Mấy mạo hiểm giả khác biết tôi dùng được ma pháp sinh hoạt thì hay nhờ tôi làm sạch sau khi tập luyện.
Họ nghĩ là tôi giúp họ, nhưng thật ra tôi cũng có lợi:
Dùng phép càng nhiều thì kỹ năng càng tăng.
Kỹ năng Đi Bộ của tôi đúng là đa dụng thật.
Những kỹ năng khác tôi đầu tư điểm vào là Kiếm Thuật để cầm kiếm cho ra hồn dù không xuất thân kiếm sĩ và Ma Pháp Không Gian, giúp tôi dùng được Lưu Trữ, cực kỳ tiện khi phiêu lưu.
Tôi cũng mong sau này học được Giả Kim để tự làm thuốc, và Nấu Ăn để dù đi đường vẫn được ăn ngon.
Hôm đó tôi hoàn thành giao hàng sớm hơn dự kiến.
Có lẽ lên cấp đã giúp tôi đi nhanh hơn.
Làm một mình thì nhanh chậm tùy ý cũng chẳng sao.
Giờ chỉ cần quay về bang hội báo cáo là xong việc.
Ngẩng lên nhìn trời, tôi thấy mặt trời vẫn còn cao.
Bình thường tôi sẽ về trọ trước khi trời tối, nhưng hôm nay xem ra vẫn còn dư dả thời gian.
Tôi đang nghĩ có nên nhận thêm việc thì—
“Sora?”
Một giọng nói bất ngờ gọi tôi.
Quay lại, tôi thấy hai cô gái đứng đó.
Gọi là “cô gái” thôi chứ… tuổi họ cũng xấp xỉ tôi.
Tôi vẫy tay chào rồi bước về phía họ.
Phía sau hai người, biểu tượng sừng sững của kinh đô hoàng gia, lâu đài dần hiện ra trong tầm mắt.
Giờ tôi quen biết nhiều người hơn, cuộc sống cũng dần ổn nhờ kỹ năng của mình.
Nhưng những ngày đầu bị triệu hồi… thực sự rất khắc nghiệt.
Chỉ cần nhìn thấy tòa lâu đài đó thôi, ký ức ngày ấy đã sống dậy rõ ràng trong đầu tôi…
0 Bình luận