“Ừ, thời tiết đẹp thật, đúng là quá hợp để lên đường!”
Rurika đã tràn đầy năng lượng ngay từ sáng sớm.
Tôi chỉ mong cô ấy đừng hăng quá rồi đuối sức giữa chừng.
“Đi xa à?”
Người lính gác cổng nhìn đống đồ cắm trại của bọn tôi rồi hỏi.
Chúng tôi gật đầu, xuất trình thẻ mạo hiểm giả rồi rời khỏi thành.
Khi vào thành thì kiểm tra kỹ, còn lúc ra thì nhanh gọn hơn nhiều.
“Dạo này bên ngoài nguy hiểm lắm. Chắc mấy người cũng biết rồi, nhưng cứ cẩn thận,” anh ta nhắc với theo.
Đi trên đại lộ chính thì không lo lạc đường, nhưng hướng này ngoài bọn tôi ra chẳng có ai khác. Rurika giải thích rằng mọi người đều cố tránh con đường này, vì giữa đây và điểm đến có một khu rừng, nơi bầy wulf sinh sống.
Bởi vậy nên cổng phía nam lúc này vắng tanh.
Bầy wulf thường ở sâu trong rừng, khả năng đụng phải là rất thấp.
Chúng là loài sinh sống cố định trong rừng, trừ khi thiếu thức ăn hoặc bị đánh bật khỏi lãnh địa thì mới ra ngoài.
Con đường lớn chỉ đơn giản là một lối đất được phát quang giữa thảo nguyên.
Hai bên là cỏ và hoa, không hề có nhựa đường như ở Nhật hiện đại, chỉ là một dải đất nện kéo dài tít tắp đến tận chân trời.
Gió thổi qua đồng cỏ, hoa lay động khe khẽ như đang ngân lên một giai điệu kỳ lạ, êm tai đến lạ.
Bướm bay lượn trên những khóm hoa, sắc màu chớp tắt trong tầm mắt khiến tôi bất giác dừng chân ngắm nhìn.
Đi được một lúc, chúng tôi tiến vào khu rừng nơi bầy wulf được cho là sinh sống, nhưng may mắn đi qua an toàn.
Rurika nói không sao, nhưng tôi nhận ra cô ấy luôn căng thẳng cảnh giác.
Kỹ năng Cảm Nhận Hiện Diện của tôi không phản ứng gì, nhưng cấp còn thấp nên phạm vi cảm nhận cũng hạn chế.
Nhờ giao hàng và đấu tập, tôi đã hiểu thêm về các loại kỹ năng.
Cường Hoá Thể Chất hay Kiếm Thuật là kỹ năng duy trì, dùng không tốn SP.
Trong khi đó Thẩm Định và Cảm Nhận Hiện Diện phải chủ động kích hoạt nên tiêu hao SP.
Nếu SP cạn, cơ thể sẽ choáng váng mệt mỏi, cố dùng thêm kỹ năng nữa là ngất luôn.
Tôi đã từng suýt dính vụ đó khi thử Cảm Nhận Hiện Diện trong quán trọ.
Dùng nhiều kỹ năng cùng lúc sẽ khiến SP tụt nhanh hơn.
Tuy vậy, các kỹ năng kích hoạt sẽ không tốn SP khi đang đi bộ, có lẽ nhờ đặc quyền “đi bộ không mệt”.
Vì thế tôi luôn để Cảm Nhận Hiện Diện hoạt động.
Nhưng có một ngoại lệ:
Nếu kích hoạt thêm kỹ năng khác cùng lúc, dù đang đi bộ thì SP vẫn bị tiêu hao.
Ngoài ra, mọi kỹ năng không phải phép thuật đều dùng SP.
Phép sinh hoạt thì tiêu MP.
HP thì tôi chưa từng để tụt, và thật lòng là… tôi cũng chẳng muốn biết chuyện gì xảy ra khi nó về 0.
“Chúng ta nghỉ một lát đi,” Rurika nói sau khoảng 2 tiếng đi bộ.
Chúng tôi thống nhất sẽ nghỉ đều đặn, không cố gắng đi liên tục.
Hôm nay mới là ngày đầu, và nước uống phải tiết kiệm.
Rurika bảo, ép bản thân quá mức chỉ khiến sau này hối hận.
Cô ấy cũng để ý thấy Chris thể lực yếu hơn.
“Nắng hôm nay gắt ghê. Đi bộ thôi cũng đổ mồ hôi rồi.”
“Rurika, có cần tôi dùng Làm Sạch không?”
Chris hỏi.
“Ừm… chưa biết phía trước thế nào. Nhưng nếu thấy khó chịu thì cứ dùng. Cô mặc đồ dày hơn tôi mà.”
“Ơ? Cần Làm Sạch à?”
Tôi hỏi.
“Đi lâu thì mồ hôi với mệt là bình thường… nhưng Sora, cậu không đổ mồ hôi chút nào luôn.”
Rurika nhìn tôi như không tin nổi.
“Chắc do quen rồi đó. Giao hàng suốt mà. À mà Sora, anh cũng dùng được phép sinh hoạt hả?”
“Ừ. Muốn tôi dùng giúp không?”
Cả hai gật đầu lia lịa, thế là tôi niệm phép.
“À~ dễ chịu thật.”
“Cảm ơn nhé.”
“Không có gì đâu. Tôi cũng chỉ dùng được mỗi loại này thôi.”
“Cậu không dùng được phép khác à?”
“Không. Tôi thậm chí còn chẳng rõ học phép kiểu gì. Cứ như một ngày tự nhiên biết dùng vậy…”
(Tôi bỏ qua chuyện đã dùng điểm kỹ năng.)
“Phần lớn mọi người đều như thế. Cách dùng phép tự nhiên xuất hiện trong đầu.”
“Vậy nếu muốn một loại phép nào đó thì chỉ còn cách… trông chờ vận may?”
“Nghe nói cũng có người học qua ma đạo thư, nhưng mấy thứ đó viết bằng ngôn ngữ chuyên biệt, phải học mới đọc được.”
“Hoặc học từ cuộn phép tìm thấy trong hầm ngục hay di tích. Nhưng mấy cái đó đắt lắm.”
Nếu kỹ năng ai cũng có thể học, vậy vì sao tôi bị đá khỏi lâu đài nhỉ?
Vì không nghề, không cấp, chỉ số thấp?
“À, nói về kỹ năng… nếu có kỹ năng nào muốn giấu thì tốt nhất đừng nói ra. Dù khi tập hợp đồng đội, chia sẻ cũng có lợi.”
“Đúng đó. Biết nhau dùng gì thì phối hợp dễ hơn. Ngoài phép sinh hoạt, tôi còn dùng được lửa với gió. Giá mà có kỹ năng tăng thể lực thì tốt, nhưng chắc không có duyên rồi.”
Chris nói, có chút tự ti.
“Tôi có kỹ năng cường hóa thể chất và kỹ năng dò tìm,” Rurika nói.
“Tôi thì có phép sinh hoạt… với Vận Chuyển, chắc vậy.”
Hai người gật đầu, coi đó là một kỹ năng nghe cũng hợp lý.
Còn mấy kỹ năng khác… thôi, giữ lại vậy.
Chúng tôi tiếp tục lên đường.
Một phần đồ được bỏ vào túi tôi, nhưng tôi chẳng phàn nàn gì.
Khi đi bộ, tôi đâu có cảm thấy nặng.
Ban đầu tôi hơi căng thẳng khi đi cùng hai cô gái lạ, nhưng họ giúp tôi rất nhiều, và tôi dần thoải mái hơn.
Có hai mạo hiểm giả kỳ cựu chỉ dẫn cho một tân binh như tôi, cảm giác thật sự rất yên tâm.
Tuy vậy, Chris đôi lúc có vẻ ngại ngùng khi ở gần tôi, có lẽ do tính cách, hoặc vì không quen tiếp xúc với đàn ông.
Cô ấy mang dáng vẻ của một tiểu thư lớn lên trong nhung lụa… hay chỉ là tôi tưởng tượng.
Thế nên đôi khi chính tôi cũng thấy lúng túng.
Mỗi lúc như vậy, Rurika lại nhìn tôi cười đầy ẩn ý, như thể đã hiểu hết.
“Đi vậy đủ rồi. Dựng trại ở kia nhé, dưới gốc cây đó?”
Chúng tôi rời khỏi đường chính một đoạn rồi dựng trại.
Đi ít người thì thường không dùng lều.
Ở vùng khí hậu ôn hòa, chỉ cần áo choàng là đủ, lại dễ phản ứng nếu bị tập kích.
“Vì Sora chưa quen, tối nay chia ca: hai người thức, một người ngủ. Khi cậu quen rồi thì sau này mới canh một mình.”
Chúng tôi nhóm lửa nghỉ ngơi.
Chris vừa dạy tôi vài thứ vừa để tôi dùng phép sinh hoạt.
Cả hai đều nấu ăn rất nhanh.
Tôi định phụ thì bị… từ chối thẳng thừng.
“Khi cắm trại thì chỉ có canh đơn giản, bánh mì, thịt khô nếu có. Toàn dùng lương khô thôi, chẳng có gì phong phú. Nhưng nghe nói nếu có túi ma pháp xịn, người ta còn mang được cả món nhà hàng.”
“Giá chắc cao lắm?”
“Mua đấu giá đó. Giá trên trời. Tùy dung lượng.”
“Vậy giống phép lưu trữ à?”
“Có phép Lưu Trữ, thuộc hệ không gian.”
“Nhưng rất hiếm người dùng được. Ai biết phép không gian đều được các tổ đội mạnh mời đi cùng, kể cả không biết chiến đấu.”
Phép không gian… nghe hấp dẫn thật.
Tôi còn điểm kỹ năng, có lẽ nên cân nhắc.
“Thôi, nói chuyện đủ rồi. Chris, cô ngủ trước đi. Khi cô dậy thì chỉ còn hai người thôi đó~”
Chris đỏ mặt tía tai, trùm mũ áo choàng rồi nằm xuống.
“Cậu là người thứ hai, ngoài tôi, nói chuyện với Chris nhiều như vậy đó.”
“Cô ấy hơi nhút nhát thôi. Có người không giỏi giao tiếp.”
“Không hẳn… Thật ra tôi thấy như cậu đang ‘cướp’ Chris khỏi tôi vậy. Nhưng thấy cô ấy vui thì tôi cũng mừng. Cứ nói chuyện với cô ấy đi. Thân hơn nữa cũng được. Nhưng nếu cậu làm cô ấy khóc… tôi không tha đâu. Nhớ đó.”

Tôi không dám đâu…!
Nụ cười đó làm tôi hơi rùng mình.
Đêm xuống.
Lửa cháy trong hố đào, ánh sáng chỉ vừa đủ soi người xung quanh.
Bóng tối khiến tiếng thở nghe rõ hơn.
Tôi thỉnh thoảng dùng Cảm Nhận Hiện Diện quét xung quanh.
Trăng bị mây che, nên càng tối hơn.
Đến lượt tôi ngủ, vừa nằm xuống thì một bóng trắng bất ngờ hiện ra trước mắt.
Tôi suýt hét lên, nhưng chỉ là sinh vật nhỏ bí ẩn kia.
“C-Có chuyện gì?”
Tôi thì thầm.
Nó liếc tôi một cái, rồi nhắm mắt lại.
Tôi gọi thêm mấy lần, nhưng không phản ứng.
Tai cụp xuống, bất động.
Có lẽ buồn ngủ?
Tôi đợi thêm chút nữa, rồi khẽ nhắm mắt thì thầm:
“Open Status.”
Cấp kỹ năng của tôi đã tăng thêm hai, và giờ tôi có tổng cộng 9 điểm kỹ năng có thể sử dụng.
Tôi dùng ba điểm để học ba kỹ năng mới, như vậy còn lại 6 điểm.
Khi học Ma Pháp Không Gian, tôi có thể sử dụng phép Lưu Trữ.
Cách tăng độ thuần thục của phép này là… bỏ đồ vào “túi không gian” của mình.
Nghe chẳng khác gì một phiên bản phép thuật của túi trữ đồ cả.
Có lẽ vì cấp còn thấp nên dung lượng chứa vẫn rất hạn chế.
Tuy nhiên, độ thuần thục không chỉ tăng khi tôi cất đồ vào rồi lấy ra, mà ngay cả khi để nguyên đồ bên trong cũng tăng, nên tôi quyết định nhét toàn bộ vật dụng chưa dùng tới vào đó.
Tư Duy Song Song cho phép người dùng vận hành nhiều luồng suy nghĩ cùng lúc.
Tôi chọn kỹ năng này với ý định:
Có thể vừa ngủ vừa duy trì Cảm Nhận Hiện Diện khi cắm trại.
Nhưng vì dùng kỹ năng trong lúc ngủ sẽ ngốn SP liên tục, nên tôi học thêm Đẩy mạnh phục hồi để bù lại.
Đẩy mạnh phục hồi đơn giản là tăng tốc độ hồi tự nhiên của HP, MP và SP.
Không hơn, không kém.
Chuẩn bị xong xuôi, tôi quyết định thử ngủ trong khi kích hoạt Tư Duy Song Song.
Khi kích hoạt, ý thức của tôi tách làm hai.
Một nửa bên phải tôi để nghỉ ngơi hoàn toàn, còn nửa bên trái thì kích hoạt Cảm Nhận Hiện Diện.
Cảm giác khá kỳ lạ:
Như thể một nửa tôi đang ngủ say, còn nửa kia thì quét xung quanh như radar.
…Rồi đột ngột, mọi thứ tắt phụt, giống như cầu dao trong đầu bị sập.
Có vẻ tôi đã cạn SP, khiến kỹ năng bị cưỡng chế hủy bỏ.
Tôi choàng tỉnh, mở bảng trạng thái ra xem thì thấy SP chỉ còn một chữ số.
Có lẽ do kỹ năng còn thấp.
Khi kiểm tra độ thuần thục, tôi phát hiện nó đã tăng vọt.
Rõ ràng việc dùng hai kỹ năng cùng lúc đã tiêu hao SP cực nhanh.
Nhân tiện, vì thuốc hồi phục quá đắt nên tôi cũng từng nghĩ đến việc học Giả Kim Thuật để tự pha, nhưng hiện tại tôi chưa thể nâng cấp nó được, nên tạm gác lại.
Tôi dùng phép sinh hoạt rửa mặt bằng nước Chris đưa, rồi cả nhóm ăn sáng và tiếp tục lên đường.
Những dãy núi xa xa trông vẫn… xa y như cũ. Thảo nguyên trải dài tít tắp khiến tôi có cảm giác hơi bất an, như thể mình chẳng tiến được chút nào.
Mà nói thật, đám cỏ này nhìn mềm quá.
Tôi chỉ muốn nằm lăn ra đó thôi.
Bẩn thì đã sao, có Làm Sạch mà…
“Sora, cậu không định làm gì kỳ quặc đấy chứ?”
Giọng Rurika kéo tôi về thực tại.
“Hồi trước Rurika cũng nhìn cỏ y như cậu bây giờ đó.”
Chris bồi thêm một đòn chí mạng.
Rurika khựng lại.
Còn tôi thì bật cười, và thế là Rurika vin cớ “vận động sau bữa ăn” để thách tôi đấu tập.
Trời xanh trong, không một gợn mây…
Và dĩ nhiên, người châm ngòi là Chris thì chẳng bị trách gì cả.
Sau bữa tối, chúng tôi thay phiên nhau canh gác.
Ca trực với Rurika, tôi nghe cô kể về những nhiệm vụ trước đây.
Ca với Chris thì nghe về các loại ma pháp.
Đến lượt ngủ, tôi lại cuộn mình bên sinh vật lông trắng mềm mại đã xuất hiện trở lại lúc nào không hay.
Đến trưa ngày thứ 3, chúng tôi rẽ khỏi đường lớn, bước vào một khu rừng được chăm sóc cẩn thận.
Cành cây được tỉa gọn gàng, ánh sáng lọt xuống tán rừng, việc di chuyển cũng an toàn hơn nhiều.
Đi thêm một lúc, tầm nhìn bỗng mở ra.
Trước mắt là một ngôi làng được bao quanh bởi hàng rào.
Có những đoạn rào rõ ràng từng bị phá hỏng rồi sửa lại một cách vội vàng.
“Các người là ai? Có việc gì ở đây?”
Người gác cổng hỏi với vẻ đề phòng.
“Đây là làng Sy đúng không? Chúng tôi là mạo hiểm giả, nhận nhiệm vụ săn goblin từ công hội.”
Rurika đưa thẻ và giải thích.
Người gác cổng gọi người khác đến thay ca, rồi dẫn chúng tôi tới nhà trưởng làng.
Dù vậy, ông ta trông vẫn bồn chồn, liên tục liếc quanh.
“Cụ thể thế nào thì để trưởng làng nói,” ông nói rồi chạy đi gọi.
“Các vị là mạo hiểm giả sao?”
Trưởng làng cảm ơn chúng tôi, rồi bắt đầu kể.
Ban đầu, họ nghĩ chỉ có khoảng 10 con goblin.
Nhưng gần đây, các cuộc tấn công xảy ra dồn dập hơn, và họ nhận ra số lượng thực tế lớn hơn nhiều.
“Và giờ các ông nghĩ là hơn 20?”
“Vâng. Chúng tôi đã gia cố hàng rào, nên tạm thời cầm cự được… nhưng không thể chặn hoàn toàn. Khi quá nguy hiểm, chúng tôi đành để chúng bắt gia súc.”
“Lần tấn công gần nhất là khi nào?”
Rurika hỏi.
“Hai đêm trước. Ban đầu còn chống đỡ được, nhưng số lượng quá đông… tình hình ngày càng tệ.”
Ông thở dài, trông mệt mỏi thấy rõ.
“Hiểu rồi. Vậy hôm nay chúng tôi sẽ nghỉ ngơi. Trời sắp tối, vào rừng lúc này không an toàn. Nếu đêm nay bị tấn công, cứ gọi chúng tôi.”
Đi rừng ban đêm vốn đã nguy hiểm, nhất là khi chưa quen địa hình.
Vấp rễ cây giữa chiến đấu thì đúng là thảm họa.
“Còn… tiền thù lao nhiệm vụ…”
Trưởng làng ngập ngừng.
“Chuyện đó không cần lo,” Rurika đáp nhanh. “Nhưng cũng có mạo hiểm giả sẵn sàng bỏ ngang nếu bị quỵt tiền đấy. Chúng tôi đang đánh đổi cả mạng sống mà.”
“D-Dĩ nhiên rồi. Cảm ơn các vị…”
Đêm đó không có cuộc tập kích nào, nhưng Cảm Nhận Hiện Diện của tôi lại phát hiện rất nhiều sinh vật đang theo dõi làng từ xa.
Có lẽ bọn goblin đã nhận ra sự xuất hiện của chúng tôi và quyết định thận trọng.
Cuộc săn goblin ngày hôm sau… kết thúc nhanh đến bất ngờ.
Chúng tôi rời làng, đi khoảng 2 giờ thì thấy bọn goblin tụ tập ở một bãi trống trong rừng.
Trên đường đi cũng hạ vài con, nhưng số này thì khác hẳn, ít nhất phải hơn 20.
Chris mở màn bằng ma pháp.
Trong lúc tôi vật lộn hạ một con, thì Rurika đã quét sạch cả nhóm bằng song đao.
Chris tiếp tục dọn dẹp bằng các phép đơn mục tiêu lẫn diện rộng.
Trận chiến kết thúc chóng vánh.
Tổng cộng 34 con, trong đó 5 con là do tôi hạ.
Xác nhận xong, tôi ngã vật xuống đất.
Không rõ có bị thương không, nhưng cơ thể hoàn toàn rã rời.
Thở dốc, mồ hôi túa ra như tắm.
“Làm tốt lắm. Ơ, cậu bị thương à?”
Rurika hỏi.
Tôi chạm tay lên thái dương, máu dính ra.
Không đau, nên tôi không nhận ra.
“Chỉ trầy nhẹ thôi.”
“Thật không? Chris, băng bó cho cậu ấy. Không cần dùng thuốc.”
Chris dùng Làm Sạch khử trùng rồi băng lại.
Tôi chắc mình đã thấy sinh vật lông trắng lơ lửng sau vai Chris.
Nó theo tới tận đây sao?
Không ai khác chú ý đến nó.
Mắt nó cụp xuống, trông như đang lo lắng.
Cử động cũng có vẻ luống cuống.
Tôi muốn nói với nó rằng mình ổn, nhưng Chris đang ở đó.
Đành dùng ánh mắt để trấn an.
…Và hình như phản tác dụng?!
“Yên tâm đi. Chris sơ cứu rất giỏi,” Rurika nói, giải thích vì sao không dùng thuốc.
Vết thương nhỏ thì để tự lành tốt hơn.
Thuốc rất đắt, cứ mỗi lần đánh goblin lại dùng thuốc thì sớm muộn cũng nghèo.
“Rurika nói đúng. Không nghiêm trọng đâu. Về tới kinh đô chắc là lành rồi.”
Sinh vật lông trắng trông nhẹ nhõm hẳn.
“Giờ thu thập chiến lợi phẩm và ma thạch, rồi đốt xác.”
Tai goblin là bằng chứng nhiệm vụ, còn lại thì chỉ lấy ma thạch rồi thiêu hủy.
Xác quái vật bỏ lại có thể biến thành undead hoặc thu hút quái khác.
Chris thiêu xác bằng ma pháp.
Xong xuôi, chúng tôi quay về làng.
Sau khi báo cáo và nộp chiến lợi phẩm, trưởng làng cảm ơn rối rít.
Tối đó, cả làng mở tiệc ăn mừng.
Trẻ con hỏi đủ thứ về trận đánh, nhưng tôi chẳng nhớ rõ gì.
Rurika thì diễn như diễn viên chuyên nghiệp, thêm thắt đôi chút khiến bọn trẻ mắt sáng rực.
“Ngon quá!”
Chris reo lên.
Tôi nhìn sang…
Khoan đã.
Thịt xông khói?
Dùng Thẩm Định thì thấy tên khác, nhưng chắc chắn là thịt heo hun khói.
Cắn một miếng… đúng vị bacon luôn.
Có thể thô hơn một chút, nhưng ngon thật.
Có lẽ là do hoài niệm.
Trong lúc đó, sinh vật lông trắng bay tới, nhìn chằm chằm đĩa thịt.
Vừa tò mò, vừa dè chừng.
Tôi quyết định chưa ép nó.
“T-Thứ này là làng tự làm à?”
Tôi hỏi vợ trưởng làng.
“Ừ. Làm để dùng chung trong làng. Bảo quản được vài ngày.”
Không bán ở thành phố.
Thương nhân thỉnh thoảng mới mua.
Khi tôi hỏi thêm, trưởng làng nhìn đĩa thịt… rồi đột nhiên, thịt biến mất.
Mọi người sững sờ.
Riêng tôi thì thấy rõ sinh vật lông trắng… đã “nuốt” nó.
Thân nó phồng lên xẹp xuống như đang nhai.
Tai khẽ rung lên đầy sung sướng.
Nhận ra mọi ánh mắt đổ dồn, nó hoảng hốt… và biến mất.
Trưởng làng sững sờ rồi quỳ xuống cầu nguyện, nước mắt tuôn rơi.
Dân làng nghe thấy cũng đồng loạt cầu nguyện.
Theo truyền thuyết, đó là dấu hiệu của thần hay tiên linh ghé thăm.
Một năm sung túc, mùa màng tốt tươi, gia súc khỏe mạnh.
“Hôm nay đúng là ngày đại cát!”
Bữa tiệc kéo dài tới khuya.
Sáng hôm sau, tôi và Chris đến gặp trưởng làng. Rurika vẫn đang ngủ say.
“Có chuyện gì sao?”
Trưởng làng hỏi.
“Chuyện tối qua… món thịt đó. Cách làm thế nào?”
Trưởng làng mỉm cười, bắt đầu giải thích.
Tôi hỏi liệu đây có phải bí mật của làng không, nhưng ông bảo tôi đừng bận tâm.
Có lẽ việc chúng tôi tiêu diệt lũ goblin, cộng với những chuyện xảy ra đêm hôm trước, đã khiến ông thay đổi suy nghĩ.
Quy trình ông mô tả khá giống với cách làm thịt xông khói mà tôi từng biết.
Tôi xin ông cho xem loại gỗ dùng để hun khói, và ông còn bảo sẽ cho tôi một ít mang về.
Tôi định trả tiền thì ông xua tay, nói đó chỉ là loại cây mọc đầy ở vùng này, chẳng đáng bao nhiêu.
“Sora, anh định làm gì với đống gỗ kia vậy?”
Quả thật, tôi đang ôm theo mấy bó củi khá to. Người bình thường nhìn vào chắc sẽ nghĩ tôi cần cả xe kéo để chở.
Lúc đó tôi mới nhận ra giá như mình đi một mình thì tốt hơn, nhưng giờ có hối cũng muộn.
Cuối cùng, tôi quyết định nói thật với Chris về kỹ năng mới của mình.
“Tôi… đã học được Ma Pháp Không Gian rồi.”
Tôi vừa nói xong thì gương mặt cô ấy lập tức hiện lên vẻ nghi ngờ cực độ.
À rồi, lại bị cho là nói nhảm nữa.
“Ừm… sau sáng hôm đánh bại lũ goblin ấy, tự dưng trong đầu tôi xuất hiện kiến thức về Ma Pháp Không Gian.”
Nói rồi, tôi đặt tay lên đống củi và kích hoạt kỹ năng Lưu Trữ.
Đống gỗ trước mặt biến mất ngay tức khắc, còn trong khung hiện thông tin của ma pháp thì xuất hiện dòng chữ:
[Củi khô x1]
“Kh–Không thể nào… Anh thật sự học được Ma Pháp Không Gian sao!?”
Chris sững sờ đến mức không nói nên lời.
Cũng phải thôi, chính cô ấy từng nói đây là loại ma pháp cực kỳ hiếm.
“Chris, xin lỗi nhé, nhưng tôi muốn cô giữ chuyện này làm bí mật. Dĩ nhiên, cậu có thể nói với Rurika.”
“Tại sao? Ma Pháp Không Gian là—”
“Tôi biết. Nhưng tôi thật sự rất yếu. Yếu lắm luôn. Nếu mấy mạo hiểm giả cấp cao nghe được chuyện này rồi rủ tôi đi chung chỉ vì kỹ năng đó, tôi sợ mình sẽ chết trước khi kịp hiểu chuyện. Không chắc là sẽ có ai mời, nhưng tôi muốn tự rèn luyện cho đến khi xứng đáng với năng lực đang được săn đón này.”
Chris nhìn tôi, có vẻ khá xúc động, rồi gật đầu đồng ý.
Thật ra thì… mấy lời nghe có vẻ cao đẹp kia không phải lý do chính.
Tôi chỉ đơn giản là không muốn bị chú ý quá mức.
Nếu đám người trong lâu đài biết tôi sở hữu một kỹ năng hiếm như vậy, có khi họ lại tìm đến tôi lần nữa.
“Vậy thì… tôi mong anh sẽ sớm mạnh lên nhé.”
“Tôi sẽ cố hết sức. Trước mắt, ít nhất cũng phải đủ mạnh để săn đơn được yêu tinh.”
Chris bật cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến tôi không dám nhìn thẳng.
Không công bằng chút nào!
“À mà… mấy thứ tiên linh hay tinh linh mà trưởng làng nói, chúng thật sự tồn tại sao?”
Chris biết rất nhiều thứ, nên tôi nghĩ hỏi cô ấy là hợp lý.
Đây cũng là cơ hội để tôi hiểu thêm về sinh vật lông trắng kia.
“Tiên và tinh linh đều được cho là có thật. Tiên thì trông giống con người, có cánh sau lưng, lớn nhỏ khác nhau. Nghe nói họ hiểu và nói được ngôn ngữ loài người, nhưng thường thích trêu chọc người khác.”
“Nghe thôi đã thấy không muốn gặp rồi…”
Tôi có thể tưởng tượng cảnh mình bị một con tiên nghịch ngợm hành cho lên bờ xuống ruộng.
“Ừ. Còn tinh linh thì không có hình dạng cố định. Chúng hiểu ngôn ngữ con người, nhưng chỉ rất ít cá thể có thể nói. Tuy nhiên, có tin đồn rằng những người dùng pháp thuật dạng nguyền có thể giao tiếp với tinh linh bằng thần giao cách cảm. Và… tôi nghe nói linh tộc có sự tương thích đặc biệt với họ.”
À ha.
Vậy thì sinh vật kia rất có khả năng là tinh linh.
Dĩ nhiên cũng không loại trừ khả năng là thứ gì đó hoàn toàn khác, nhưng trong hai giả thuyết của trưởng làng, tinh linh nghe hợp lý hơn nhiều.
“Chris đúng là giỏi thật. Không chỉ giỏi ma pháp mà cái gì cũng biết.”
“Ơ… ừm…”
Chỉ là khen bình thường thôi mà, sao cô ấy lại đỏ mặt thế nhỉ?
“Vậy chắc người bình thường như tôi không nhìn thấy tinh linh đâu ha?”
Chris ngập ngừng một chút.
“Sora… cậu quan tâm đến tinh linh à?”
“Cũng không hẳn… nhưng nếu đúng như trưởng làng nói, chẳng phải là điềm lành sao? Này, cô có nghĩ việc đó liên quan đến việc tôi học được Ma Pháp Không Gian không?”
Chris nhăn mặt.
“Chắc là không đâu.”
Nếu đúng là được tinh linh ban phúc, thì chẳng có lý gì chỉ mỗi mình tôi nhận được.
Hơn nữa, tôi biết rõ mình đã học kỹ năng đó bằng điểm kỹ năng.
“Dù sao thì hôm nay chúng ta vẫn khởi hành như kế hoạch chứ?”
“Chắc chắn rồi. Rurika biết là phải đi sớm, có khi cô ấy đã dậy rồi cũng nên.”
Quả nhiên, khi quay lại thì Rurika đã dậy, hành lý cũng thu xếp xong xuôi.
“Được rồi, về thôi!”
Cô ấy tuyên bố đầy khí thế.
“Họ còn cho tụi mình đồ ăn mang đường nữa đó.”
Chris và tôi nhìn nhau rồi bật cười.
Buổi tối hôm đó—
“Sora, cậu biết nấu ăn à?”
Rurika hỏi.
Tôi gật đầu.
Tất nhiên là không thể làm mấy món cầu kỳ, nhưng món đơn giản thì vẫn ổn, miễn là họ đừng kỳ vọng quá cao.
“Vậy tối nay cậu phụ chuẩn bị nhé. Nhưng… phải kiểm tra tay nghề trước đã.”
Cô ấy giải thích rằng trước giờ họ không cho tôi nấu là vì trong số các mạo hiểm giả nam từng đồng hành, chưa từng gặp ai nấu ăn ra hồn cả.
Mười người thì 9 người cho ra thứ gì đó… không thể gọi là đồ ăn.
“Có cảm giác muốn nấu dở đến mức đó cũng cần một loại thiên phú đặc biệt.”
“Cũng có nhiều người bảo ăn lương khô trực tiếp còn ngon hơn.”
Ít nhất thì vậy.
Nhưng bản thân lương khô vốn đã không ngon, nên một số người, trong đó có Rurika và Chris, thích biến tấu lại cho dễ ăn hơn.
“Nhưng thịt này chỉ cần hâm nóng chút là ngon lắm.”
Cô ấy nói, chỉ vào miếng thịt xông khói.
“Nếu có thể thêm nó vào khẩu phần thường ngày thì tuyệt vời.”
Thịt xông khói quả thật rất ngon, chỉ cần chế biến sơ qua.
Vấn đề là nó dễ hỏng.
Nếu đi đường dài, làm từ hôm trước rồi bỏ vào túi bảo quản thì có giữ được không?
Hay là nâng cấp Ma Pháp Không Gian sẽ giải quyết được?
Hoặc…
“Này Chris, nếu dùng thủy ma pháp để đông lạnh thực phẩm thì sao?”
“Người dùng thủy ma pháp thuần thục có thể đóng băng đồ vật, nhưng tiêu tốn ma lực rất lớn. Chắc không đáng đâu. Trừ khi khả năng điều khiển cực kỳ cao…”
Thế giới này có vật phẩm ma pháp giống tủ lạnh, tủ đông, nhưng thường rất to và không tiện mang theo.
Dù vậy, nếu chịu chi nhiều tiền thì cũng không phải không làm được.
Mà rốt cuộc, ở thế giới này, cái gì cũng cần tiền… hoặc Luyện Kim.
Kỹ năng đó còn cho phép chế tạo vật phẩm ma pháp, lại làm được dược phẩm.
Nhất định khi về tôi phải mua nó.
Cuối cùng, trên đường về, hai người họ cũng chấm tôi đậu phần nấu ăn.
Tôi viện cớ là chưa quen tay nên làm hơi lâu, nhưng mùi vị thì… cũng không tệ.
Lại còn có đồ Chris nấu làm dự phòng, thành ra cả bọn ăn no căng.
Theo đúng kế hoạch, chúng tôi trở về kinh đô vào ngày thứ 3.
“Ơ, cậu không sao chứ?”
Gã gác cổng quen mặt nhìn tôi với vẻ lo lắng khi thấy băng trên đầu.
“S–Sora, cậu ổn chứ?”
Michal cũng là người tiếp theo tỏ ra quan tâm khi chúng tôi đến báo cáo ở công hội.
Tôi giải thích rằng vết thương đã khép lại, chỉ băng cho chắc.
Chris còn thay băng cho tôi vì lo lắng, và tôi cũng tiện thể giữ nguyên như vậy.
“Địch khá khó. Đánh đơn lẻ thì tôi xử lý được, nhưng cùng lúc nhiều con thì hơi vất vả.”
Chúng tôi báo cáo số lượng goblin thực tế nhiều hơn thông báo ban đầu, nộp chiến lợi phẩm và ma thạch.
Vì không có nguyên liệu bán, nên không cần ghé quầy thu mua.
“À mà… bầy wulf thế nào rồi?”
Rurika hỏi.
Cuộc săn wulf diễn ra rất suôn sẻ.
Quả nhiên có một cá thể đặc biệt làm thủ lĩnh, thuộc loại tiến hóa.
Nhưng với nhiều tổ đội hạng B và C cùng tham gia, kết quả gần như là áp đảo.
Hơn nữa, do cổng phía nam bị phong tỏa, việc vận chuyển hàng hóa gặp khó, nên rất nhiều mạo hiểm giả chủ động tham gia săn.
Tuy vậy, do hệ sinh thái rừng có thể bị xáo trộn, chúng tôi được khuyên tạm thời không nên vào sâu trong rừng, đặc biệt là khi nhận nhiệm vụ hái thảo dược.
Rời công hội, cả ba kiểm tra xem quán trọ quen có còn phòng không, rồi ai về chỗ nấy.
May mắn là không gặp trục trặc gì.
Bà chủ quán trọ của tôi giật mình khi thấy tôi băng đầu, nhưng tôi nói chỉ là đề phòng.
Về phòng, tôi tháo băng ra, chạm vào vết thương thì phát hiện nó đã lành hẳn.
Tinh linh lông trắng bay vòng quanh tôi một lúc, rồi như trút được gánh nặng, nó quay về chỗ quen thuộc trên gối và nằm yên, trông như đang ngủ.
Nhìn nó, tôi nhớ lại trận chiến với lũ goblin.
Trận wulf trước đó tôi chỉ vung kiếm trong hoảng loạn, xong lúc nào không hay.
Nhưng lần này, tôi đã giữ được bình tĩnh hơn.
Tôi nắm chặt tay.
Cảm giác chém trúng mục tiêu vẫn còn rõ ràng.
Dù số lượng tôi hạ được ít hơn nhiều so với Rurika và Chris, nhưng việc không run sợ khi đối mặt quái vật cũng đã là tiến bộ.
Sự hiện diện của hai người họ giúp tôi rất nhiều.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Goblin vốn là quái yếu nhất.
Tôi không thể chật vật mãi như thế.
Tôi đã bị thương, khiến tinh linh lo lắng, và sẽ có ngày tôi phải chiến đấu một mình.
Tôi cần tiếp tục rèn luyện Kiếm Thuật, nâng cấp Đi Bộ để tăng chỉ số, tích lũy điểm kỹ năng.
Chỉ có không ngừng bước đi, tôi mới mạnh lên được.
Tôi mở trạng thái của mình ra xem.
Tạm thời tôi chưa học thêm kỹ năng mới.
Một phần vì vừa học liền ba cái, phần khác vì dù có học, chưa chắc tôi đã dùng ngay.
Hơn nữa, lượng XP cần để nâng Đi Bộ lại tăng thêm hai vạn nữa.
…Nhưng có khi tôi vẫn không cưỡng lại được cám dỗ mà mua thêm một kỹ năng nào đó.
Rurika bảo tôi nghỉ 1 ngày rồi mới tiếp tục nhận nhiệm vụ, nhưng tôi quyết định hôm sau vẫn đến công hội nhận mấy việc giao hàng.
Tôi dành trọn 1 ngày làm nhiệm vụ giao đồ, rồi ngày kế tiếp lại cùng Rurika và Chris chọn nhiệm vụ mới.
Rurika ưu tiên mấy nhiệm vụ săn phù hợp người mới, thường chỉ cần đi về trong ngày.
Giữa các chuyến săn, tôi lại tranh thủ giao hàng.
Ban đầu họ lo tôi làm việc quá sức, nhưng thấy tôi vẫn theo kịp các nhiệm vụ săn, cuối cùng cũng thôi không nói nữa.
Tinh linh luôn theo tôi mỗi khi tôi đi giao hàng.
Lý do thì quá rõ:
Từ sau khi ăn thịt xông khói ở làng, nó đặc biệt quan tâm đến đồ ăn.
Tôi cho nó thử một xiên thịt của Grey.
Nó ngửi ngửi, rồi… một miếng thịt biến mất.
Tôi ăn phần còn lại, thốt lên “Ngon thật”, và tinh linh cũng gật gù tán thành.
Lần sau, nó ăn không chút do dự.
Thỉnh thoảng chuyện này gây chút xôn xao ở phố hàng rong, bị đổ cho ma quỷ quấy phá.
Nhưng tinh linh giờ đã thành một kẻ sành ăn chính hiệu.
Tôi không biết nó có “đói” như con người không, nhưng tôi rất thích nhìn đôi mắt nó lấp lánh mỗi khi ăn.
Hơn nữa, ăn cùng ai đó bao giờ cũng ngon hơn.
Một điều nữa tôi nhận ra:
Tinh linh cực kỳ ghét đến gần lâu đài.
Dù tôi cố tránh, đôi khi nhiệm vụ vẫn buộc tôi phải đi ngang qua.
Có lúc trông như nó muốn ngăn tôi lại, nhưng rồi bỏ cuộc và tự bay về quán trọ.
Những ngày như vậy, khi tôi quay về, nó sẽ tỏ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Chúng tôi gặp rất nhiều loại quái khác nhau.
Mấy con dạng côn trùng to xác khiến tôi lạnh sống lưng lúc đầu, nhưng rồi cũng phải quen thôi. Tôi biết một ngày nào đó mình sẽ phải đối mặt một mình.
Nhiệm vụ săn quái dạng thú thường trả công cao nhất vì da của chúng rất có giá.
Một số loài có đặc tính riêng khiến việc đối phó khó hơn, nhưng chỉ cần giữ bình tĩnh là ổn.
Nhiều con còn ăn được, nên phần khó nhất đôi khi không phải chiến đấu, mà là xử lý xác sau đó.
Dù vậy, cảnh không chỉ có Rurika mà cả Chris cũng chăm chỉ làm việc đã khiến tôi càng thêm cố gắng.
Tôi thậm chí còn nghiêm túc cân nhắc việc học kỹ năng Giải Phẫu Thuật.
Thỉnh thoảng tôi rời thành đi hái thảo dược, nhờ Giám Định mà thu hoạch được những mẻ đồ khiến các mạo hiểm giả khác phải tròn mắt kinh ngạc.
Tất nhiên là tôi không định nói cho họ biết về kỹ năng của mình, nên đành bịa rằng bản thân chỉ có trí nhớ tốt.
Tôi vòng vo hỏi thử Chris xem có tồn tại kỹ năng dùng để giám định đồ vật hay không.
Cô ấy lập tức hào hứng giải thích rằng có, nhưng cực kỳ hiếm, thậm chí còn hiếm hơn cả Ma Pháp Không Gian.
Nghe vậy tôi mới nhận ra đây là một kỹ năng ghê gớm hơn tôi từng nghĩ.
Chris còn nói thêm rằng hiện nay người ta thường dùng đạo cụ ma pháp để xác định tính chất vật phẩm, nhưng trước kia thì gần như thứ gì cũng phải mang đến cho người sở hữu kỹ năng Giám Định xem qua.
Trong lúc tôi tiếp tục làm việc cùng hai cô gái, ánh mắt ghen tị của đám mạo hiểm giả nam dần dần chuyển thành thân thiện, rồi thậm chí còn mang ý bảo vệ.
Cách Rurika dịu dàng chỉ dạy khiến tôi trông giống em trai hơn là đối tượng yêu đương.
Thỉnh thoảng còn có người gọi với theo, cổ vũ tôi vài câu.
Những nhiệm vụ chúng tôi nhận cùng nhau giúp túi tiền của tôi đầy lên, đồng thời thứ hạng trong guild cũng tăng từ E lên D.
Trong khi đó, Rurika và Chris thì đã lên tới hạng C.
Thế nhưng, ngay lúc tưởng chừng đã đến lúc chia tay, tôi lại nảy ra một ý nghĩ.
“Còn 5 ngày nữa mới xuất phát. Nghỉ ngơi hay tranh thủ nhận thêm nhiệm vụ đây?”
Rurika hỏi, có lẽ là hỏi Chris nhiều hơn là tôi.
Cô ấy đang nhìn vào một nhiệm vụ hộ tống, yêu cầu 10 ngày di chuyển cho mỗi chiều và không cần người nhận nhiệm vụ phải có xe riêng.
Điểm đến là Fesis, một thành phố trung chuyển trên đường tới kinh đô.
Ban đầu họ dự định rời khỏi vương quốc sau khi lên hạng tiếp theo, nhưng có lẽ là muốn tiện đường nhận nhiệm vụ này rồi đi tiếp sang Las Beastland.
Chris nhìn sang tôi, ánh mắt có chút trầm ngâm.
Có lẽ cô ấy vừa nhớ ra rằng chúng tôi đã quyết định sẽ tách tổ đội sau khi họ lên hạng và nhận nhiệm vụ hộ tống kế tiếp.
“Này, Rurika. Cô có thể đi cùng hai người trong nhiệm vụ hộ tống đó không?”
Tôi hỏi.
Cả Rurika lẫn Chris đều sững sờ trước đề nghị này.
“Tôi không biết nhiệm vụ hộ tống cụ thể là thế nào, nên muốn được hai người chỉ bảo. Nếu hai người thấy tôi vướng chân hay khách không muốn có thêm người thì tôi sẽ rút ngay.”
“Tôi đã nói rồi mà, từ đó bọn tôi sẽ đi tiếp sang Las Beastland, không quay về cùng cậu được. Như vậy có ổn không?”
Rurika hỏi.
“Ổn mà. Giữa các thành phố có xe chở khách, lỡ có chuyện thì tôi đi theo xe đó cũng được. Hơn nữa, các thành phố khác chắc cũng có đủ loại nhiệm vụ khác nhau chứ? Tôi cũng muốn mở mang thêm.”
“Được. Để tôi hỏi xem tổ đội ba người có ổn không. Đoàn hộ tống lần này quy mô trung bình, chắc họ cũng tuyển khá đông.”
Khi chúng tôi mang tờ nhiệm vụ hộ tống tới, Michal trông có vẻ thực sự lo lắng.
Ai trong guild cũng biết Rurika và Chris định rời đi sau khi tăng hạng, nên tôi lại phải giải thích với cô ấy y như những gì đã nói với hai người kia.
Tôi báo với bà chủ quán trọ nơi mình ở về nhiệm vụ hộ tống, rồi cùng hai cô gái gặp khách thuê để nghe giải thích chi tiết.
Sau đó chúng tôi mua sắm trang bị cần thiết, còn tôi thì tranh thủ thời gian rảnh đi cày thêm mấy nhiệm vụ giao hàng.
Dù sao thì tiền nhiều bao nhiêu cũng không thừa.
“À mà… đây là lần đầu cậu tới đây à?”
Nhiệm vụ giao hàng thứ 4 trong ngày đưa tôi tới một nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến.
Tôi nghe nói khu này không an toàn, nên trước giờ vẫn cố tránh.
Tôi gặp một người quen và hỏi đường cho chắc, thì anh ta bảo địa điểm nằm ngay giữa khu phố đèn đỏ, rồi còn nở nụ cười đầy ẩn ý với tôi.
Thôi nào… chỉ là giao hàng bình thường thôi mà, tôi tự nhủ.
Dù vậy, khu phố ăn chơi buôn bán của màn đêm.
Nghe nói ban ngày cũng có không ít cửa hàng mở cửa.
Tôi vừa đi vừa ngó nghiêng, mắt mở to tìm địa chỉ, thì bỗng có ai đó kéo nhẹ tay áo tôi.
Quay sang, tôi thấy một gương mặt quen thuộc nhưng hoàn toàn không ngờ tới.
“Chris?”
“Anh đang làm gì ở đây?”
Giọng cô ấy trầm hơn bình thường.
Tôi vẫn đang dùng Cảm Nhận Hiện Diện, nhưng vì quá phân tâm bởi xung quanh nên không để ý đến cô ấy.
Tư Duy Song Song thì tôi cũng chưa bật.
Bình thường tôi sẽ hỏi ngược lại, nhưng tình huống này thì rõ ràng là không ổn.
Chiếc mũ trùm của Chris kéo thấp xuống, nhưng tôi vẫn cảm thấy ánh mắt cô ấy như đang lườm tôi đến thủng da.
Dù biết mình chẳng làm gì sai, sống lưng tôi vẫn lạnh toát.
“T-tôi đang làm nhiệm vụ giao hàng thôi. Còn Chris thì sao?”
Tôi trả lời thật, nhưng vẫn lắp bắp vì khí thế áp người của cô ấy khiến cổ họng tôi khô khốc.
“Đi tìm người,” cô đáp ngắn gọn.
“Tìm người?”
“Ừ. Ở đây gây chú ý lắm. Nói chuyện chỗ khác đi.”
“Ơ… có thể đợi chút không? Tôi phải giao món này trước đã…”
Tôi giơ gói hàng trên tay ra như để chứng minh sự trong sạch của mình.
Tôi bước đi, Chris lặng lẽ theo sau.
Thật mà, đúng là nhiệm vụ đàng hoàng, tôi có làm gì mờ ám đâu…
Cuối cùng tôi cũng giao hàng xong xuôi, dù người nhận nhìn tôi bằng ánh mắt có phần kỳ quặc.
Chỉ mới đi cùng Chris một đoạn ngắn mà tôi đã thấy mệt rã rời.
Đáng buồn thay, vẫn chưa xong.
Tôi còn một đơn giao hàng nữa.
Tôi xin phép Chris cho hoàn thành nốt, may mắn là cả nơi gửi lẫn nơi nhận đều nằm ngoài khu phố đèn đỏ.
Địa điểm cũng tiện đường về quán trọ, nên tôi ghé lấy hàng rồi giao luôn trên đường.
“Anh làm mấy việc thế này suốt à?”
Chris hỏi.
“Chris chưa từng làm nhiệm vụ giao hàng sao?”
Tôi hỏi lại.
“Ừ. Ở thành phố đầu tiên bọn tôi đăng ký hội, loại nhiệm vụ này hiếm mà lại được tranh nhau nhận.”
Ở những thành phố nhỏ, nơi có nhiều người mới, nhiệm vụ giao hàng thường bị lấy sạch rất nhanh. Ngược lại, ở những thành phố lớn như kinh đô đầy rẫy mạo hiểm giả rời quê lên đường lập nghiệp thì ít người chịu khó nhận giao hàng.
Dĩ nhiên vẫn có người làm, nhưng thành phố quá rộng, không xuể.
“Nhưng với tôi thì mấy nhiệm vụ này đúng là cứu cánh. Dù chắc không thể sống chỉ nhờ chúng.”
Tôi có thể làm được cũng nhờ kỹ năng.
Không có nó, một ngày may ra nhận được hai, ba đơn, giỏi lắm là 5.
Mà còn không thể làm liên tục nhiều ngày không nghỉ.
Trong một thế giới không có động cơ, khả năng đi bộ mà không mệt mỏi quả thực là một sức mạnh đáng sợ.
Người bình thường đâu phải ai cũng đủ tiền nuôi ngựa hay mua xe, mà trong thành phố thì cũng chẳng thể cưỡi ngựa được.
Chúng tôi quay lại quán trọ của Chris, gặp Rurika, rồi cùng nhau tới một tòa nhà khiến tôi liên tưởng đến quán cà phê.
Chính xác hơn thì là tôi bị Chris gần như kéo lê tới đó.
Nhân viên cho chúng tôi vào một căn phòng phía sau, có vẻ hai cô gái đã tới đây vài lần.
Tôi chợt nhớ ra mình đã rất lâu rồi chưa được ngồi yên tĩnh trong một quán cà phê kể từ khi đến thế giới này.
Căn phòng bằng gỗ đơn giản, nhưng những gì tôi lướt qua lúc đi vào cho thấy đây là một nơi yên ả, đầy hoa cỏ, rất thích hợp để ngồi thư giãn cả buổi chiều.
Hoàn toàn khác với không khí ồn ào ở sảnh ăn quán trọ hay quầy rượu trong guild.
Có vẻ nơi này rất được phụ nữ địa phương ưa chuộng.
“Được rồi, đủ mặt cả rồi. Chuyện gì thế?”
Rurika hỏi.
“Ờ… tôi gặp Chris ở khu phố đèn đỏ, rồi bị cô ấy kéo theo…”
“Khu phố đèn đỏ á? Chris, cô thật sự tới đó sao?”
Rurika liếc Chris một cái trách nhẹ, rồi lắc đầu, vỗ vỗ lên đầu cô ấy đầy rộng lượng.
“Thôi được rồi. Cô giải thích đi, Chris.”
“Ừ,” Chris bắt đầu.
“Anh còn nhớ bọn tôi từng nói là đang đi khắp các quốc gia để nhận nhiệm vụ không? Đó là vì bọn tôi đang tìm bạn.”
Chris dừng lại, uống một ngụm nước trái cây rồi nói tiếp.
“Khi Đế Quốc xâm lược, thị trấn của bọn tôi là nơi đầu tiên bị tấn công. Lúc đó còn nhỏ, bọn tôi chỉ được bảo là chạy đi, cũng chẳng biết phải làm gì, thế là ai nấy cứ cắm đầu chạy loạn. Sau này gặp lại nhau thì phát hiện có vài người còn, vài người thì không. Vậy nên bọn tôi đang đi tìm những người mất tích.”
“Hồi đó, nếu không bị giết thì cũng bị bắt làm nô lệ,” Rurika tiếp lời.
“Chiến lợi phẩm của chiến tranh. Mà kể cả sau khi đình chiến, phần lớn những người bị bắt cũng không được thả. Chỉ có một số ít, kiểu nhà giàu thôi. Thế nên bọn tôi đợi tới khi đủ tuổi làm mạo hiểm giả, có thể tự lo cho mình, rồi điểm đến đầu tiên chính là Đế Quốc. Vì bọn tôi trông giống người, nên đi lại cũng không quá khó. Nhưng không tìm thấy họ, nên mới sang Vương Quốc. Đám buôn nô lệ hay đi khắp nơi bán hàng cho các nước khác, mà gần khu đèn đỏ ở kinh đô có một chỗ như vậy.”
“Vậy nên… đó là lý do cô tới đó hả, Chris?”
“Ừ. Bọn tôi sắp rời khỏi đất nước này rồi, nên tôi muốn kiểm tra lần cuối. Tôi cũng nhờ họ một chuyện.”
Chris giải thích rằng cô đã hối lộ nhân viên ở đó, nhờ họ liên lạc qua guild nếu có tin tức gì.
Dù đưa thông tin cho bọn buôn nô lệ có thể khiến họ hét giá khi mua người, nhưng rõ ràng với cô, điều đó vẫn còn hơn là không làm gì cả.
“Chris rất quý cậu, Sora, nên mới muốn ở lại thêm một thời gian,” Rurika nói.
“Nhưng bọn tôi cũng đang theo đuổi mục tiêu của riêng mình.”
“R-Rurika…”
Chris đỏ mặt.
“Thôi nào, đừng ngại. À mà, những người bọn tôi tìm là một thú nhân và một linh tộc.”
“Tôi hỏi một câu được không? Nếu hơi vô duyên thì xin lỗi.”
Tôi lên tiếng.
“Hai người dường như tin rằng bạn mình vẫn còn sống. Có bằng chứng gì không?”
Ít nhất thì họ không nghĩ bạn mình đã chết, nếu không cũng chẳng đi khắp thế giới tìm kiếm như vậy.
Nếu là tôi, bị lạc nhau trong chiến tranh, liệu tôi có tự thuyết phục được bản thân rằng người kia vẫn còn sống không?
“Bùa của bọn tôi cho biết,” Rurika đáp.
“Hồi đó tôi cũng không tin lắm, nhưng nó nói họ còn sống. Cách hoạt động thì tôi không rõ, nhưng đúng là vậy.”
“Chúng gọi là Bùa Linh Hồn. Bà đã dạy tôi.”
“Bà”, một người tên Morrigan là nhân vật bí ẩn đã dạy họ rất nhiều thứ.
Chris kể, giọng đầy trìu mến, rằng tất cả kiến thức về ma pháp của cô đều do bà truyền lại.
Hai cô gái lấy ra hai tấm bùa giống hệt nhau, nhìn chúng bằng ánh mắt trân trọng.
Họ cũng cười khổ nói rằng bà là một bà lão miệng mồm cay nghiệt, dễ nổi nóng, nhưng lại yêu trẻ con và đã bảo vệ họ đến phút cuối.
Nghe đúng là một mối quan hệ phức tạp.
“Ra vậy. Bạn của hai người có đặc điểm gì dễ nhận ra không? Dù chắc họ đã lớn lên rồi… nhưng ít nhất có thể cho tôi biết tên được chứ? Tôi cũng định đi nhiều nơi, biết đâu lại gặp. Họ có bùa giống thế này… hay thứ gì tương tự không?”
“Họ có thể mang bùa giống bọn tôi. Đây là thiết kế độc nhất, trên đời chỉ có 4 cái, là một bộ,” Rurika nói.
Cô cho biết thú nhân tên là Sera, còn elf là Eris.
Tôi hỏi thêm vài chuyện, nghe họ kể về Sera, cô thú nhân vô tư, thoải mái và Eris, elf lớn tuổi hơn, đáng tin cậy như chị cả, cũng là người dẫn dắt cả nhóm.
Hai cô gái nói về những kỷ niệm xưa như thể đang sống lại những ngày tháng tươi đẹp ấy, đồng thời tự nhắc mình không được quên.
Tôi kiểm tra lại danh sách kỹ năng của mình.
Điểm kỹ năng vẫn còn dư khá nhiều, nhưng tôi quyết định tạm thời giữ Ngăn Giám Định như cũ.
Trong lúc còn đi cùng họ làm nhiệm vụ hộ tống thì có lẽ chưa cần kỹ năng mới, nhưng khi quay lại một mình, tôi sẽ phải bắt đầu phân bổ dần, nên cần chuẩn bị trước.
Mục tiêu của tôi là trở thành mạo hiểm giả solo.
Tôi từng nghĩ đến việc sau khi hoàn thành nhiệm vụ hộ tống sẽ giải thích mọi chuyện rồi đi tiếp cùng Rurika và Chris.
Nhưng sự phát triển của Cảm Nhận Hiện Diện đã cho tôi thấy nhiều điều, và tôi nhận ra rằng đi cùng họ sau này là quá nguy hiểm đối với mình.
Vậy nên, tôi phải làm gì?
Tôi lướt qua danh sách kỹ năng có thể học và đưa ra quyết định.
Ẩn Hiện Diện cho phép che giấu sự tồn tại của bản thân, khiến người khác không thể phát hiện, dù có thể vô hiệu nếu đối phương mạnh hơn.
Giả Kim Thuật cho phép dùng nguyên liệu để chế tạo vật phẩm.
Có thể tiêu hao MP để nâng cao chất lượng thành phẩm.
Tôi học kỹ năng này chủ yếu để làm thuốc, nhưng cũng có thể chế tạo dao, pháp trượng, đèn, v.v.
Tất nhiên là phải có đủ nguyên liệu, nhưng tôi rất thích ý tưởng vừa du hành khắp nơi vừa tìm vật liệu.
Nó hoàn toàn phù hợp với mục tiêu tương lai của tôi.
Tôi quyết định như vậy là đủ cho lúc này, rồi chợt nhận ra mình đã quên mất một kỹ năng cực kỳ quan trọng.
Nấu ăn là kỹ năng cho phép biến nguyên liệu thành những món ăn ngon lành.
Cảm giác của nó khá giống một trợ lý tự động.
Không dùng được trong chiến đấu, cũng chẳng hẳn giúp tôi kiếm tiền.
Nhưng mà… ờ thì… biết nấu ăn ngon cho bản thân chẳng phải sẽ nâng cao chất lượng cuộc sống sao?
Tôi không thể tự thuyết phục mình từ chối được.
Hơn nữa, học kỹ năng này cũng có thể hữu ích trong nhiệm vụ hộ tống.
Dù không giúp được nhiều khi đánh nhau, nhưng ít nhất tôi vẫn có thể đóng góp bằng việc lo ăn uống.
Ở thế giới cũ tôi cũng từng nấu nướng, nên về cơ bản không quá lo.
Nhưng khi phải xử lý nguyên liệu và gia vị của một thế giới hoàn toàn khác, tôi vẫn thấy đó là một bức tường quá cao.
Tôi không biết mấy loại nguyên liệu ở đây có vị thế nào, cũng chẳng có sẵn nhiều gia vị.
Có một “trợ lý tự động” trong đầu chắc sẽ bù đắp được phần đó.
Rurika từng chấm tôi đậu môn nấu ăn, nhưng tôi nghi cô ấy chấm nương tay là chính.
Suy nghĩ suốt nửa tiếng, tôi quyết định học luôn.
Dù sao tôi cũng đâu có đi đánh Ma Vương.
Tôi chỉ muốn sống sót trong thế giới này và tận hưởng cuộc sống nhiều nhất có thể.
Học những kỹ năng giúp mình sống thoải mái hơn thì có gì sai đâu, tôi tự trấn an.
Ngày hôm sau, tôi nhận một nhiệm vụ hái thảo dược rồi quay lại khu rừng nơi mình từng đến lần đầu.
Sau khi hái đủ số lượng để nộp cho guild, tôi tiếp tục gom thêm thảo dược dùng cho Giả kim thuật.
Lần đầu chắc chưa suôn sẻ, mà dù có làm ra thuốc thì tôi cũng không chắc bán được.
Tôi có thể dùng cho bản thân, nhưng thú thật là tôi cũng chẳng muốn rơi vào tình huống phải dùng thuốc hồi máu.
Trong khi đó, thuốc hồi ma lực và thể lực thì có vẻ thực tế hơn, vì chúng hoàn lại thứ đã tiêu hao khi dùng kỹ năng.
Tôi cho một phần thảo dược dùng thử vào túi bảo quản, phần còn lại thì bỏ vào túi mồi rồi chuyển sang Lưu Trữ, tôi quyết định gọi nó là Item Box.
Làm vậy có lẽ sẽ hạn chế hư hỏng phần nào, nhưng tốt nhất vẫn nên dùng sớm.
Tôi chia ra như thế cũng để xem tốc độ hỏng của chúng khác nhau ra sao.
“Được rồi, ăn thôi.”
Đã đến trưa, tôi quyết định nghỉ tay và nấu chút đồ ăn.
Vừa dứt lời, tinh linh bay tới, chăm chú quan sát từng động tác của tôi.
Tôi bắt đầu với món đơn giản nhất:
Súp.
Dùng dao săn cắt thịt và rau đã mua từ trước, cho vào nồi đun lên.
Sau đó tôi thêm gia vị, vừa nếm vừa chỉnh cho tới khi ổn.
Tôi có mua thịt heo, nên thử làm thịt xông khói.
Tôi còn cho thêm cả thịt wulf vào.
Tôi đào một hố, đắp đất xung quanh làm thành lò, làm theo chỉ dẫn của kỹ năng Nấu ăn để xử lý hai loại thịt, rồi đặt một khúc gỗ vào đốt.
À, tức là chỉ cần giữ cho khói không thoát ra ngoài đúng không?
Tôi vừa nghĩ vừa làm.
“Cũng ổn mà nhỉ?”
Tôi múc một ngụm súp nếm thử, cảm thấy vị khá được.
Đây là hiệu quả của kỹ năng Nấu ăn sao?
Tôi nhìn sang tinh linh thì thấy nó đang ngước lên nhìn tôi, cái đĩa trước mặt đã sạch trơn.
Muốn ăn thêm à?
Tôi múc thêm súp cho nó, và nó vui vẻ cúi xuống uống.
Còn phải đợi một lúc nữa thịt xông khói mới xong, nên tôi tranh thủ thử Giả kim thuật.
Tôi nhìn trái, nhìn phải, dùng Cảm Nhận Hiện Diện kiểm tra xung quanh… không có gì bất thường.
“Đ-Đã đến lúc rồi!”
Cuối cùng cũng có cơ hội thử giả kim, tôi buột miệng nói ra mấy lời nghe rất kịch tính, khiến tinh linh giật mình tỉnh giấc.
Hóa ra nó đang ngủ trưa.
Tôi thấy hơi có lỗi.
Trước tiên tôi gom thảo dược lại.
Cần 5 cây để tạo một bình thuốc.
Tôi thầm ra lệnh:
Tạo thuốc.
Đám thảo dược trong tay lập tức được bao phủ bởi ánh sáng.
Chỉ trong chớp mắt, chúng biến thành một bình thuốc hoàn chỉnh.
Thuốc hồi phục
Hiệu quả: Chữa lành vết thương. Uống hoặc bôi ngoài.
Mức hồi phục: Nhẹ.
Chất lượng: Kém.
Đó là kết quả từ Giám Định.
Màu sắc của nó nhạt hơn thuốc bán trong cửa hàng.
Tôi làm thêm vài bình nữa, tăng được chút cấp, và cuối cùng tạo ra một bình có hiệu ứng “Hồi phục: Nhỏ. Chất lượng: Kém.”
Màu sắc cũng đậm hơn lần đầu.
Nhưng… vị thì sao nhỉ?
Tò mò thắng thế.
Tôi cầm bình thuốc đầu tiên lên định uống thì cảm giác có ánh mắt nhìn chằm chằm.
Quay sang, tôi thấy tinh linh đang nhìn tôi không chớp.
Nó muốn uống à?
Nhưng cái này đâu phải nước trái cây…
Tôi phớt lờ ánh nhìn đó, đưa bình thuốc lên miệng.
Vừa uống xong, mặt tôi nhăn lại.
“Đắng quá.”
Tôi lặng lẽ đưa bình thuốc ra trước mặt tinh linh, và nó lập tức quay mặt đi.
Ừ, vậy thì từ nay chỉ còn cách… đừng để bị thương.
Tôi thề với lòng mình sẽ cố giữ cơ thể luôn khỏe mạnh.
À mà, tôi cũng thử bình thuốc màu đậm hơn kia, cùng chất lượng nhưng hiệu quả cao hơn thì thấy dễ uống hơn chút.
Có lẽ chất lượng cũng ảnh hưởng đến mùi vị.
Trong lúc mải làm thuốc, thời gian trôi qua khá lâu, và cuối cùng thịt xông khói cũng hoàn thành.
Mùi thơm lan tỏa, kéo sự chú ý của tinh linh lại.
Mới nãy còn chê thuốc, giờ lại sáng mắt lên hả?
Tôi lườm nó, nhưng nó chẳng bận tâm.
“Ăn không?”
Tôi hỏi.
Nó gật đầu lia lịa.
“Nhưng đây là lần đầu làm, không đảm bảo ngon đâu.”
Tinh linh do dự một chút, rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy quyết tâm.
Được rồi, đã muốn vậy thì tôi không từ chối.
Tiền nào của nấy!
Tôi bẻ một ít mỗi loại thịt đặt lên đĩa.
Không hiểu sao tôi và tinh linh lại gật đầu với nhau.
Chết thì chết chung!
Hay kiểu kiểu vậy.
Rồi cả hai cùng thử thịt heo trước.
Không tệ, nhưng rõ ràng vẫn kém xa đồ ở làng Sy.
Tôi nhìn sang tinh linh, thấy nó cũng đang suy nghĩ.
Chúng tôi thử tiếp thịt wulf, món này kém hơn chút, có lẽ vì hơi dai.
Có thể chỉ là khác khẩu vị.
“Cái nào ngon hơn?”
Tôi hỏi.
Tinh linh khéo léo dùng tai chỉ về phía thịt wulf.
Vậy đúng là vấn đề khẩu vị rồi.
Sau đó tôi dọn dẹp bãi thử nghiệm, hái thêm chút thảo dược, rồi dùng Ẩn Hiện Diện quay về thành.
Cảm giác dùng kỹ năng này giống như nín thở rồi lén lút di chuyển, và vì dùng thường xuyên nên độ thành thạo tăng khá nhanh.
Tuy nhiên, tôi vẫn phải tập trung mới kích hoạt được, nên mong sau này có thể dùng tự nhiên hơn.
Ăn tối xong ở quán trọ, tôi quay về phòng và tiếp tục luyện Giả kim thuật bằng số thảo dược đã hái.
Tôi không khỏi thắc mắc:
Chỉ từ thảo dược mà làm ra được cả chất lỏng lẫn cái chai, rốt cuộc cái chai đó từ đâu ra?
Nhưng tiện là được, tôi quyết định không nghĩ nhiều.
Kỹ năng trong thế giới này vốn có quá nhiều thứ khó hiểu.
Một điều khác tôi nhận ra là nếu chủ động truyền nhiều MP hơn vào mỗi lần dùng kỹ năng, chất lượng thành phẩm sẽ tăng.
À đúng rồi, phần giải thích kỹ năng có nói điều đó.
Nó cũng nói rằng chất lượng thảo dược ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng thuốc, nguyên liệu kém thì dù có đổ bao nhiêu MP cũng không thể tạo ra thuốc xịn.
Sau khi kiểm tra xong các kỹ năng mới, thứ tiếp theo tôi nghĩ đến là nghề nghiệp.
Nhờ nâng cấp Giám Định, tôi đã đọc được phần giải thích về các nghề có thể chọn, cũng như những kỹ năng cần để mở khóa.
Ví dụ, nghề Giả kim sư sẽ khả dụng khi có Giám Định và Giả kim thuật.
Nhưng vẫn còn những phần tôi chưa đọc được, nên tôi quyết định chờ đến khi mọi thứ hiển thị đầy đủ rồi mới chọn.
Tôi hy vọng nghề có thể đổi bất cứ lúc nào, nhưng nếu lỡ chọn rồi bị khóa cứng thì sau này hối hận cũng muộn.
Hay là trên đời này cũng có đền thờ đổi nghề như trong mấy game nhỉ?
Sau khi kết thúc chuỗi thử nghiệm giả kim, tôi làm nhiệm vụ giao hàng thêm 2 ngày, cho tới hôm trước ngày xuất phát.
Chúng tôi gặp nhau để kiểm tra hành lý lần cuối, bàn bạc một lúc về chuyện ăn uống, rồi tôi ra ngoài thành làm thêm thịt xông khói.
Mất khá nhiều thời gian vì phải sơ chế kỹ, nhưng thành phẩm lần này ngon hơn hẳn lần đầu.
Khách thuê nhiệm vụ hộ tống thường sẽ lo đồ ăn, nhưng cũng có thể mang theo của riêng mình.
Lý do là vì họ thường không chuẩn bị đủ lượng mà mấy mạo hiểm giả ăn khỏe cần.
“Để được bao lâu? Ngon lắm, tôi muốn mang theo càng nhiều càng tốt.”
Rurika cắn một miếng, chấm tôi đậu.
Cô còn nói Chris chắc cũng sẽ thích.
Tinh linh đứng bên cạnh nhìn với ánh mắt ghen tị, nhưng đành phải chờ.
“Tôi muốn ướp lạnh, nhưng trước hết phải thử xem để trong túi bảo quản và Lưu Trữ thì giữ được bao lâu. Toii sẽ biết ngay nếu nó hỏng, nên cứ yên tâm.”
Dù sao thì Giám Định của tôi cũng cho biết điều đó mà.
0 Bình luận