Vol 1

Chương 1

Chương 1

“Những kẻ đã đáp lại lời triệu gọi của ta… hoan nghênh các ngươi!”

Khi tầm nhìn dần rõ lại, tôi nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Trước đó không lâu, tôi còn đang ngồi trên chuyến tàu tới trường, vậy mà giờ đây chiếc cặp học sinh đã biến mất, túi áo đồng phục thì trống trơn…

À, trừ chiếc khăn tay.

Cái đó vẫn còn.

Trước mặt tôi là một ông lão ăn mặc lộng lẫy.

Ông ta run lên vì kích động, dang rộng hai tay một cách đầy kịch tính… và kia là vương miện à?

Xung quanh ông ta là một nhóm đàn ông to con, trung niên, râu ria xồm xoàm, phía ngoài nữa là những kỵ sĩ mặc giáp, ánh mắt cảnh giác dán chặt vào tôi.

Còn tôi thì đang đứng giữa những người ăn mặc… khá giống mình.

Đồng phục học sinh, vest công sở, quần áo thường ngày.

Tổng cộng có 7 người:

Ba nam (trong đó có tôi) và 4 nữ.

Ai nấy đều ngơ ngác, vài người còn lộ rõ vẻ bất an.

Tôi không hề nhớ mình từng “đáp lại lời triệu gọi” nào cả.

Nghĩ vậy, tôi đoán rằng có lẽ chúng tôi đã bị kéo tới đây trái với ý muốn.

“Đây là đâu? Và ông là ai?”

Một chàng trai trông cũng là học sinh như tôi bước lên hỏi.

Một kỵ sĩ lập tức nhúc nhích, nhưng người đàn ông trung tâm giơ tay ngăn lại.

“Đây là Vương quốc Elesia. Ta là quốc vương của nơi này. Các ngươi được triệu hồi bằng Nghi Thức Triệu Hồi Dị Giới, một bí thuật truyền đời của hoàng gia.”

Sau đó là một tràng diễn thuyết dài dòng.

Tóm lại, những người được triệu hồi sẽ nhận được các kỹ năng đặc biệt, và có nghĩa vụ dùng chúng để tiêu diệt Ma Vương vừa hồi sinh.

Cậu học sinh hỏi liệu đánh bại Ma Vương có thể quay về thế giới cũ không.

Nhà vua đáp rằng Ma Thạch của Ma Vương có thể làm được điều đó.

Thứ đó giống như trái tim của con người, nên…

Khoan đã… ông ta muốn chúng tôi giết một kẻ rồi cướp tim hắn sao?

Tôi nghĩ, không khỏi lạnh sống lưng.

Thuộc hạ của nhà vua nhấn mạnh rằng họ không thể đảm bảo chắc chắn, vì tất cả chỉ dựa trên ghi chép cổ về các anh hùng đời trước.

“Giờ thì, các anh hùng,” nhà vua tuyên bố.

“Hãy nói ‘mở trạng thái’ và cho chúng ta thấy sức mạnh của các ngươi!”

Tôi nghe thấy xung quanh lẩm bẩm “mở trạng thái”, liền làm theo.

Ngay khi tôi nói ra, trước mắt xuất hiện một bảng hiển thị bán trong suốt, trông hệt như giao diện trạng thái trong game.

Giật mình, tôi nhìn quanh, nhưng không thấy bảng của người khác.

Tuy vậy, ai cũng đang nhìn chằm chằm vào không khí trước mặt mình, nên chắc họ cũng thấy thứ tương tự.

“Mấy chỉ số này là sao vậy…?”

Tôi lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng.

Mình là… pháo hôi à?

Đánh nổi con quái yếu nhất không?

Ở thế giới cũ còn là học sinh, sang đây thành thất nghiệp luôn?!

Vì chưa làm gì nên không có nghề?

Và tại sao lại không có cấp độ?

Ai cũng bắt đầu thế này, hay là riêng mình không có?

Nếu không có thì… mình hết đường phát triển rồi sao?

“Xem xong cả rồi chứ?”

Một ông lão khoác áo choàng đứng cạnh nhà vua lên tiếng.

“Vậy thì lần lượt chạm vào viên pha lê này.”

Ông ta chỉ vào một viên pha lê đặt trên bục trang trí cầu kỳ, giải thích rằng nó sẽ hiển thị trạng thái cho mọi người cùng xem.

Từng người một bước lên.

Đầu tiên là cậu học sinh mặc đồng phục chỉnh tề.

Sau đó là một cô gái trông hơi buồn ngủ trong đồ thường, rồi một cô gái mặc vest công sở, tiếp theo là một người đàn ông mặc vest nhưng trông… hơi buồn cười.

Người kế tiếp là nữ sinh áo blazer với mái tóc đen dài chấm lưng, và cuối cùng là một cô gái rụt rè, tóc nâu sáng cắt bob.

Mỗi khi nghề nghiệp hiện lên, Kiếm Vương, Đại Pháp Sư, Thánh Kỵ Sĩ, Kiếm Thánh, Thánh Nữ, Pháp Sư Linh Thuật, nhà vua, ông lão và cả đám đông đều vỡ òa.

Cấp độ dao động từ 50 đến 30, ai cũng có từ 6 đến 10 kỹ năng.

Tôi nhìn lại bảng trạng thái của mình… và chỉ muốn khóc.

Thế này có tàn nhẫn quá không?

Cảm giác ấy càng nặng nề hơn khi tôi nhận ra mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Không còn đường lui, tôi hít sâu, bước lên và chạm vào viên pha lê.

Nó rung nhẹ rồi hiển thị trạng thái của tôi.

Cả căn phòng chết lặng.

Theo đúng nghĩa đen, theo cách tệ nhất có thể.

Như thể ai đó vừa dội một xô nước lạnh vào buổi lễ ăn mừng.

“Cái quái gì thế này? Chỉ số và kỹ năng kiểu gì vậy?!”

Nhà vua gào lên.

Tôi cũng muốn hỏi câu đó lắm!

Tôi gào thét trong lòng.

Làm ơn cho tôi chơi lại đi!

Giữa những tiếng xì xào và cảm giác tự ti sắp nhấn chìm tôi, tôi chợt liếc lại bảng trạng thái.

“Hả?”

Có gì đó đã thay đổi.

Thông tin này không hề hiện trên pha lê, nhưng trên bảng của tôi thì có.

Đi bộ là lên cấp?

Không có cấp độ thì thanh EXP để làm gì?

Có liên quan tới con số “Lv.” bên cạnh kỹ năng Đi Bộ không?

Thanh EXP đang hiển thị 21.

Có phải nó đếm số bước tôi đi lên đây không?

Tôi không chắc, nhưng cũng cỡ đó.

Và còn cái gọi là điểm kỹ năng nữa…

Khi tôi hoàn hồn, căn phòng đã yên ắng.

Nhà vua tránh ánh mắt tôi.

Ông lão áo choàng cũng quay đi.

Cuối cùng, nhà vua lên tiếng:

“À thì… chúng ta đã triệu hồi được 6 Anh Hùng Được Chọn. Vậy… hãy ăn mừng thôi! Các anh hùng, xin mời sang dự yến tiệc!”

Sáu người.

Vậy là tôi… không đủ tư cách?

Những người còn lại cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng rồi vẫn bị hộ tống đi.

Dù có mạnh đến đâu, họ vẫn đến từ một xã hội hòa bình, không thể chống lại đội kỵ sĩ vũ trang đầy đủ.

Tôi bị bỏ lại, cùng một kỵ sĩ.

Anh ta ghé sát, nói nhỏ:

“Đi nào.”

Rồi quay lưng bước đi, không cần chờ câu trả lời.

Kết cục thì… bạn đoán được rồi đấy.

Tôi bị đuổi khỏi lâu đài.

Tôi bị áp giải ra cổng trước, đứng chờ nửa tiếng dưới ánh mắt lính gác.

Cuối cùng, một cỗ xe ngựa sang trọng tới.

Tôi bị đẩy vào trong, xe bắt đầu lăn bánh.

Không ai nói điểm đến.

Rèm che kín tầm nhìn.

Họ định tống mình vào ngục à?

Tôi nghĩ.

Chạy trốn là không thể.

Hai kỵ sĩ ngồi cạnh, hai người khác đối diện.

Giáp kim loại cọ vào tôi mỗi khi xe xóc.

Cuối cùng xe dừng.

Tôi bị lôi ra ngoài không chút nể nang.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy một cánh cổng lớn phía sau.

Qua đó là con đường lát đá sạch sẽ, hai bên là những ngôi nhà sang trọng, dẫn thẳng tới lâu đài nguy nga.

Tôi còn đang sững sờ thì một kỵ sĩ ném cho tôi một túi nhỏ, gọi là “quà chia tay”.

Bên trong có 2 đồng bạc và 10 đồng đồng.

Tôi không biết nhiều hay ít, nhưng nụ cười mỉa mai trên mặt anh ta nói lên tất cả.

Có thù hằn cá nhân gì không vậy…

Xe ngựa quay đầu, cổng đóng lại sau lưng.

“Con người ở đâu cũng như nhau thôi…”

Tự an ủi rằng chắc sẽ chẳng bao giờ gặp lại bọn họ, tôi quay sang thị trấn và chết lặng.

Cảnh tượng trước mắt như bước ra từ giấc mơ.

Người qua lại mang kiếm, cầm trượng, mặc giáp, đội mũ phù thủy.

Cảm giác như bước vào game.

20fe0d73-bbdd-4361-b01c-c570d8558783.jpg

Nhà cửa bằng gạch đá, phong cách châu Âu trung cổ.

Tôi như quay ngược thời gian.

Nhưng rồi tôi nhận ra… mọi người đang nhìn tôi.

Tóc đen, đồng phục học sinh.

Tôi lạc lõng hoàn toàn.

Tôi bắt đầu bước đi, cố rời khỏi chỗ đó càng nhanh càng tốt, vừa đi vừa ép mình bình tĩnh suy nghĩ.

Thứ nhất:

Tiền này dùng được bao lâu?

Thứ hai:

Phải tìm chỗ ở, quán trọ?

Cắm trại thì hơi sợ.

Thứ ba:

Phải thu thập thông tin cơ bản về thế giới này.

Đột nhiên, tôi chậm lại.

“Thơm quá… mùi gì vậy?”

Chân tôi vô thức đưa tôi tới nguồn mùi.

“Này nhóc, không mua thì tránh ra.”

Chủ quầy cáu kỉnh.

Tôi đưa một bạc, một đồng.

“Thế này đủ một xiên không?”

Ông ta nheo mắt.

“Không thối bạc. Trả đồng thì thối 8.”

Tôi nhận xiên thịt và 8 đồng “thường”.

Đang định ăn thì tôi chần chừ.

Lỡ là thịt gì thì sao?

Ngay lúc đó, tôi thấy bảng trạng thái vẫn mở.

Kỹ năng Đi Bộ vừa tăng cấp, nhận được 1 điểm kỹ năng.

Trong danh sách kỹ năng có thể học, cái tên đầu tiên hiện lên:

[Thẩm Định]

Không kịp nghĩ nhiều, tôi chọn nó.

Một thông báo dạng pop-up hiện ra trước mắt tôi:

【Bạn có chắc muốn dùng điểm kỹ năng để học kỹ năng này không?】

Tôi trả lời “Có”, dĩ nhiên là trong đầu.

Ngay sau đó, tôi kích hoạt kỹ năng, và một dòng chữ khác lập tức xuất hiện:

【Xiên thịt Wulf】

Thịt quái vật có thể ăn được.

Chất lượng: Tốt.

Kỹ năng còn làm được cả chuyện này sao?!

Tôi trố mắt kinh ngạc.

Có vài thuật ngữ cần tìm hiểu thêm, nhưng ít nhất thì thông tin này cũng đủ để “giải cứu” bàn tay đang cứng đờ của tôi.

“Ngon thật…”

Tôi buột miệng lẩm bẩm.

Thịt mềm hơn hẳn vẻ ngoài của nó.

Mỗi miếng cắn đều tràn ngập vị ngọt béo của nước thịt.

Lớp sốt sánh đặc phủ bên ngoài càng khiến hương vị trở nên đậm đà.

“Ồ, cậu ăn hợp miệng à?”

Chắc tôi không định nói thành tiếng, nhưng câu nói đó rõ ràng khiến người bán mỉm cười rạng rỡ.

Nhân cơ hội này, tôi hỏi tiếp:

“Ngon thật. Tôi chưa từng ăn loại thịt này bao giờ… đây là thịt gì vậy?”

Thực ra tôi đã biết câu trả lời, nhưng vẫn hỏi để chắc chắn.

“À, thịt wulf đấy. Dùng thịt động vật thường cũng được, nhưng thịt quái vật nó có cái ‘chất’ riêng. Với lại còn có nước chấm gia truyền của bàn tôi nữa. Người ta nói đây là nước chấm thịt wulf ngon nhất từng ăn đấy…”

Chỉ một câu hỏi mà ông ta thao thao bất tuyệt khoe khoang không ngớt.

Tôi quyết định im lặng vừa ăn vừa nghe.

Khi nói xong, tâm trạng ông ta rõ ràng đã lên cao, nên tôi tranh thủ hỏi về tiền tệ trong thế giới này.

Ban đầu ông có hơi ngạc nhiên, rồi liếc tôi từ đầu đến chân, như thể hiểu ra điều gì đó, và bắt đầu giải thích.

Thế giới này có 5 loại tiền:

• Tiền lẻ

• Đồng

• Bạc

• Vàng

• Bạch Kim

Tỷ giá như sau:

• 10 lẻ = 1 đồng

• 100 đồng = 1 bạc

• 100 bạc = 1 vàng

• 1000 vàng = 1 bạch kim

“Người thường sống cả đời cũng chưa chắc thấy nổi một đồng bạch kim,” ông tự giới thiệu là Grey nói tiếp.

“Chủ yếu là tiền của hoàng tộc, quý tộc hay đại thương nhân thôi. Dân thường như bọn tôi, đến vàng còn hiếm khi thấy.”

“Vậy thì… món này rẻ mà ngon thật,” tôi lẩm bẩm.

“‘Rẻ mà ngon’ là chiêu sinh tồn của mấy bàn hàng vỉa hè đấy. Mà này, nhóc… tôi chưa từng thấy cậu quanh đây. Cậu từ đâu tới?”

“Chắc là từ khá xa… Tôi được đưa tới bằng xe ngựa.”

“Ồ, cậu ấm à? Nhìn cách ăn mặc thì chắc là người ngoài vương quốc nhỉ? Xin lỗi vì nhiều chuyện, nhưng quần áo của cậu dễ gây chú ý lắm. Đi lại thế này không an toàn đâu.”

“Vậy à?”

“Ừ. Dù là thủ đô, vẫn có người xấu. Gần vua không có nghĩa là an toàn tuyệt đối.”

“Tôi nên làm gì?”

“Cách tốt nhất là mua quần áo thường dân. Một đồng bạc là đủ mua trọn bộ, còn dư chút ít, miễn là đừng chọn đồ đắt.”

Ông chỉ cho tôi đường tới một cửa tiệm quần áo.

Tôi cảm ơn rồi rời đi, bụng đã no chỉ với một xiên thịt.

Kết quả là, hành trình mua quần áo của tôi lại khiến… tôi giàu lên.

Chủ tiệm sờ thử vải đồng phục của tôi rồi tỏ ra cực kỳ thích thú, đến mức đề nghị mua lại.

Khi ông hỏi nó được làm ở đâu, tôi hoàn toàn không biết trả lời thế nào.

Sự lúng túng của tôi bị ông hiểu nhầm là không muốn bán, thế là ông… tăng giá lên ba đồng vàng.

Tôi chẳng biết mình đang được hời hay bị chém, nhưng theo lời Grey thì ba đồng vàng là cả một gia tài.

Cuối cùng, tôi mặc một bộ đồ trông như dân thường chính hiệu, ngoại trừ mái tóc đen và đôi mắt sẫm màu, thứ mà tôi chưa thấy ai khác trong thị trấn có.

Nhân tiện, tôi hỏi thăm luôn về các quán trọ.

So sánh giá cả và chất lượng, tôi chọn một nơi thường đón mạo hiểm giả và thương nhân, đồ ăn rẻ mà ổn.

Và rồi… trời sáng lúc nào không hay.

Có lẽ tôi đã ngủ quên trong lúc suy nghĩ.

Ở một nơi xa lạ, tinh thần mệt mỏi nhanh hơn tôi tưởng.

Tôi đứng dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

“Vậy là… không phải mơ.”

Tôi lẩm bẩm.

Dù trong lòng có chút hy vọng rằng mình chỉ cần tỉnh dậy là xong, nhưng…

Đây là hiện thực.

Những người của nhà vua nói rằng chỉ khi Ma Vương bị đánh bại tôi mới có thể trở về, nhưng thái độ và cách họ giải thích khiến tôi không thể tin tưởng hoàn toàn.

Không có con đường rõ ràng để về nhà.

Vậy thì trước mắt, tôi phải nghĩ xem nên sống tiếp thế nào.

Tôi dùng Thẩm Định lên một vật giống như đèn trong phòng.

【Đèn Ma Pháp】

Đạo cụ ma pháp.

Tiêu thụ ma thạch để phát sáng trong thời gian giới hạn.

Những “kỹ năng” này… là thứ hoàn toàn không tồn tại ở thế giới cũ của tôi.

Nếu tôi có thể đi mãi không mệt, thì về lý thuyết, tôi có thể đến bất cứ đâu.

“Đúng rồi. Dù không tự nguyện tới đây, nhưng đã đến rồi thì… cứ đi xem cho biết.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thủ đô vương quốc Elesia được xây theo hình tròn, lâu đài nằm ở trung tâm.

Càng gần trung tâm, kiến trúc càng cao lớn và xa hoa.

Càng ra rìa, nhà cửa càng giản dị.

Trên bầu trời bình minh, mây trôi lững lờ.

Đêm qua, tôi đã thấy hai mặt trăng, khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm nhận được rằng mình đang ở một thế giới khác.

Quán trọ tôi ở nằm gần rìa thành, hai tầng, tầng dưới là khu ăn uống.

Một đêm kèm hai bữa ăn giá 10 đồng đồng.

(Bình thường còn đắt hơn một chút, nhưng tôi đặt trước 10 ngày nên được giảm giá.)

Khi tôi đưa đồng vàng ra trả, bà chủ trọ cau mày thấy rõ, nhưng vẫn xoay xở giúp vì là lần đầu.

Vàng quả thực không phải thứ dùng trong sinh hoạt hằng ngày.

Bà bảo tôi có thể đổi tiền ở Hội Thương Nhân, nhưng người không phải hội viên sẽ bị thu phí.

Nếu vậy… có lẽ nên tiêu hết vàng sớm?

Nhưng mang quá nhiều tiền lẻ cũng phiền…

Nghĩ lại thì, nếu không nhờ vụ bán đồng phục, số tiền “chia tay” 2 bạc 10 đồng kia chắc đã sắp cạn.

Đuổi người ta ra khỏi lâu đài mà cho từng đó tiền… đúng là không thể trông mong tử tế từ những kẻ như vậy.

Nhất là cái tên kỵ sĩ lúc đó, tôi có cảm giác hắn còn bớt xén nữa cơ.

Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Tôi cần kiếm tiền.

Dù vàng cho tôi dư dả một thời gian, nhưng đây là dị giới, không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

“Trước tiên… chắc phải làm giấy tờ tùy thân.”

Không có ID thì rất rắc rối.

Ra vào thành đều bị thu phí, thậm chí có nơi còn giam giữ để điều tra thân phận.

Cách nhanh nhất để có ID là gia nhập một guild.

Cơ bản nhất là Hội Mạo Hiểm Giả.

Không cần kỹ năng đặc biệt, chỉ cần nộp phí là được đăng ký.

“Mạo hiểm giả… đúng là khuôn mẫu dị giới thật.”

Tôi mở Status.

Chỉ cần nghĩ là bảng thông tin hiện ra, không cần nói thành lời.

Nó còn tự động né tầm nhìn khi tôi đi bộ, tiện đến mức khiến tôi tò mò không biết ai thiết kế hệ thống này.

Đi loanh quanh hôm qua đã giúp tôi tăng cấp kha khá.

XP đúng là tăng theo từng bước đi.

Mỗi lần lên cấp, lượng XP cần thiết tăng thêm 1000.

Mỗi cấp giúp toàn bộ chỉ số +10, và giờ tôi thấy thêm dấu (+1) sau mỗi chỉ số, có lẽ là hiệu chỉnh theo nghề?

Mỗi cấp tôi cũng nhận được 1 điểm kỹ năng.

Tôi thiếu một điểm là vì đã dùng nó để học Thẩm Định.

Kỹ năng có thể tăng cấp bằng độ thuần thục hoặc điểm kỹ năng.

Dùng càng nhiều thì độ thuần thục càng tăng.

Muốn nâng bằng điểm thì phải trả số điểm tương ứng với cấp muốn đạt.

Mục “Nghề nghiệp” thì vẫn bị khóa.

Có lẽ cần điều kiện nào đó.

Danh sách chỉ có mấy nghề cơ bản như Kiếm sĩ, Pháp sư, Luyện kim… không thấy mấy danh hiệu “Vua” hoành tráng như của những người kia.

Vậy là tổng kết xong ngày hôm qua…

Ngay lúc đó, bụng tôi réo lên.

Bữa sáng khá đạm:

Bánh mì cứng, thịt mỏng, salad và súp.

Không ngon, nhưng đủ ăn.

Chắc tiêu chuẩn ở thế giới này là vậy.

Ăn xong, tôi quay về phòng nghỉ một chút rồi chuẩn bị ra ngoài.

“Chắc phải học hỏi thêm nhiều thứ…”

Tôi lẩm bẩm, nhận ra mình nói chuyện với bản thân nhiều hơn hẳn trước đây.

Không có bản đồ, tôi chỉ có thể hỏi đường.

Nhưng mỗi lần định mở miệng, tôi lại chùn bước.

Cho đến khi, không hiểu sao, tôi lại đứng trước một quầy hàng quen thuộc.

“Ơ, Sora à? Suýt không nhận ra. Lại tới ăn nữa hả?”

“Không… tôi vừa ăn sáng ở quán trọ rồi.”

“Vậy à. Bụng no thì chịu. Hôm nay cậu định làm gì?”

“Tôi đang tìm các hội.”

Grey cười, nói rằng guild đều nằm trên trục đường lớn, không thể nào đi lạc được.

Ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt, các guild thường tách biệt khá rõ ràng với nhau.

Lý do thì đơn giản thôi, chúng khá là “giữ lãnh địa”.

“Sau khi có giấy tờ tùy thân rồi à?”

Grey hỏi.

“Vậy cậu định tìm công việc kiểu gì, Sora?”

“Chắc là… tôi có sức bền khá tốt. Với lại tôi cũng muốn thử nhiều thứ khác nhau.”

“Nhiều thứ à? Vậy thì hơi khó đấy, nếu cậu không có kỹ năng phù hợp. Hội hường không nhận người không có kỹ năng đâu.”

Điều này đúng với những gì tôi nghe được ở quán trọ.

“Nếu chưa chắc chắn thì tôi khuyên cậu nên đến Hội Mạo Hiểm Giả. Ở đó có nhiệm vụ săn quái, thu thập nguyên liệu… hình như còn có cả việc giao hàng trong thành nữa. Kiểu gì cậu cũng tìm được thứ hợp với mình. Với lại, đăng ký ở hội mạo hiểm không cần kỹ năng đặc biệt, và thẻ hội viên của họ cũng không cản cậu gia nhập các hội khác.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá. Tôi sẽ bắt đầu từ hội mạo hiểm giả.”

Tôi quyết định nghe theo lời Grey.

Những chuyện khác thì cứ hỏi dần sau.

Tôi đi theo con đường Grey chỉ, rồi ngẩng đầu nhìn tòa nhà lớn trước mặt.

Tấm biển treo bên ngoài ghi Hội Mạo Hiểm Giả.

Không phải chữ Nhật… nhưng tôi vẫn đọc được.

Kỳ lạ là, tôi vừa thấy dòng chữ nguyên bản, vừa thấy một kiểu “bong bóng dịch” nổi phía trên, giống hệt phụ đề.

Trong đầu tôi, hình ảnh hội mạo hiểm giả luôn là nơi tụ tập của đủ loại người nguy hiểm.

Dù Grey đã giới thiệu, tôi vẫn không khỏi căng thẳng.

Hít sâu một hơi, tôi bước vào.

Tôi cứ tưởng bên trong sẽ đông nghịt người, nhưng thực tế thì… không đông lắm.

Ngay phía trước là quầy tiếp tân.

Bức tường bên trái thì dán kín các tờ thông báo nhiệm vụ, chỉ chừa lại vài khoảng trống lác đác, trông như hàm răng bị rụng mất vài cái.

Một nhóm người đang đứng trước đó bàn bạc gì đó.

Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng ồn ào từ hướng khác.

Quay sang nhìn, tôi thấy một khu giống như phòng ăn… chỉ có điều, những mạo hiểm giả ngồi đó đều đang cầm vại bia.

Cảnh tượng này trông quen quen.

Hình như tối qua tôi cũng thấy ở quán trọ.

Họ… uống rượu ban ngày à?

Tôi đứng ngẩn người nhìn.

Một nữ tiếp tân nhận ra tôi đang đứng ngơ ngác, liền tươi cười gọi:

“Chào mừng đến với Hội Mạo Hiểm Giả! Đây là lần đầu cậu tới đúng không?”

Tôi bước tới quầy.

Đó là một chiếc bàn dài, chia thành nhiều khu để tiếp nhiều người cùng lúc.

Vài tiếp tân khác đang bận… nhưng sau khi nghe lỏm một lúc, tôi nhận ra họ không hề bàn công việc.

Họ đang bị… tán tỉnh.

Tôi nảy ra ý định dùng Thẩm Định lên một mạo hiểm giả, nhưng chỉ hiện lên dòng chữ:

Không thể thẩm định.

Thử với tiếp tân cũng y hệt.

Có vẻ tôi chưa thể thẩm định con người, hoặc là không thể, hoặc là trình độ của tôi chưa đủ.

“Xin chào. Tôi muốn đăng ký gia nhập hội.”

32d15fc5-220d-4a43-84cc-aba83b83b501.jpg

Cô tiếp tân gật đầu, rồi bắt đầu giới thiệu:

Tên cô là Michal, 15 tuổi, đã làm tiếp tân được một năm, vừa mới kết thúc giai đoạn thử việc…

“À… ừm… tôi muốn nghe giải thích về hội thì hơn.”

Tôi vội ngắt lời.

Michal đỏ mặt vì xấu hổ, rồi bắt đầu giải thích đúng trọng tâm.

Hội Mạo Hiểm Giả có sáu cấp bậc:

S – A – B – C – D – E, trong đó S là cao nhất, E là thấp nhất.

Muốn tăng hạng thì phải hoàn thành nhiệm vụ. Nếu thất bại, sẽ bị phạt.

Muốn lên hạng A trở lên, phải vượt qua kỳ kiểm tra.

Từ E lên A có thể chỉ cần làm nhiệm vụ thường, nhưng để lên S, ngoài nhiệm vụ chỉ định còn cần đề cử của hội trưởng.

Luật lệ còn khá nhiều, nhưng điều quan trọng nhất là:

Mỗi hạng đều có thời hạn bắt buộc phải nhận ít nhất một nhiệm vụ.

Nếu không, có thể bị giáng cấp hoặc buộc đăng ký lại.

Phải chú ý điểm này mới được…

“Xin cậu chọn một tờ nhiệm vụ trên tường rồi điền thông tin tại quầy. Nếu là nhiệm vụ dài hạn thì chỉ cần nói sơ qua. Nguyên liệu thu thập được thì mang tới bàn thu mua bên kia. Có chỗ nào cậu chưa hiểu không?”

“Nếu là nhiệm vụ săn quái, mà tôi mang xác quái về nguyên vẹn thì sao?”

“Có vài loại quái không thể thu mua. Với những loại dùng được làm nguyên liệu, hội sẽ mua lại sau khi trừ phí xử lý. Ngoài ra cũng có quái mà cậu phải trả phí tiêu hủy. Ví dụ như… yêu tinh. Yêu tinh. Và yêu tinh.”

Ừm… có vẻ cô ấy có ký ức không mấy vui vẻ với goblin.

“À, còn nữa. Nếu cậu tiêu diệt quái mà chưa nhận nhiệm vụ trước, thì không được tính hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi chỉ mua nguyên liệu thôi. Việc này có thể gây rắc rối cho mạo hiểm giả đã nhận nhiệm vụ chính thức, nên mong cậu báo cáo cẩn thận.”

Tôi nghĩ xem còn gì muốn hỏi không, rồi quyết định là tạm đủ.

Có vấn đề thì hỏi sau cũng được.

Tôi nộp phí đăng ký:

Ba đồng bạc.

Michal đưa cho tôi một tấm thẻ.

Tôi nhỏ một giọt máu lên đó, tấm thẻ hấp thụ giọt máu rồi lóe sáng, chuyển sang màu đen.

Khi cô trả lại cho tôi, chỉ vài giây sau nó chuyển thành màu trắng.

Thẻ sẽ đổi màu khi ở trong tay người đã đăng ký, và màu sắc thể hiện cấp bậc.

Đúng là công nghệ… à không, ma pháp cao cấp thật.

Có lẽ vì thế mà, như Michal giải thích tiếp, nếu làm mất thẻ thì phí cấp lại là 10 đồng bạc.

Được rồi.

Nhất định không để mất.

Trong lúc tôi nghe giải thích, các mạo hiểm giả “cứng đầu” vẫn tiếp tục tán tỉnh các tiếp tân khác.

Phải nói là, toàn bộ tiếp tân đều là mỹ nữ, đẹp đến mức nếu ở Trái Đất chắc làm thần tượng được luôn.

Trái lại, phần lớn mạo hiểm giả thì… trông như thổ phỉ núi rừng.

Những người trông bình thường mới là thiểu số.

Tôi vừa đứng dậy thì người tiếp theo đã ngồi ngay vào chỗ tôi, tiếp tục bắt chuyện với Michal, và dĩ nhiên, không phải về nhiệm vụ, mà là rủ cô đi ăn tối.

Gần trưa rồi, nhưng tôi vẫn quyết định nhận vài nhiệm vụ.

Các nhiệm vụ trong thành trả công không cao, nhưng an toàn và đơn giản.

Chủ yếu là giao hàng, ngoài ra còn có phụ xây dựng, chuyển nhà.

Giao thư?

Không ghi hạn chót.

Người gửi ẩn danh.

Địa điểm ở khu dân cư phía tây nam.

Giao bữa trưa, có ghi ngày cụ thể, tức là nhận hôm nay nhưng làm hôm khác.

Nếu không ai nhận thì sao?

Tự giao à?

Còn có giao nguyên liệu cho tiệm đạo cụ, cho các hội khác, thậm chí là mạo hiểm giả đăng nhiệm vụ.

Thuê khuân vác đi xa?

Không yêu cầu kinh nghiệm chiến đấu.

…À, nhưng có ghi “hoan nghênh có khả năng tự vệ”.

Tiền thưởng cũng cao hơn.

Nhìn tổng thể, giao nguyên liệu có vẻ là lựa chọn ổn nhất.

Vừa kiếm tiền, vừa làm quen đường sá.

Tôi đưa vài tờ nhiệm vụ cho Michal.

“Giao thảo dược cho Hội Thương Nhân và Hội Trị Liệu, với cả… nhiệm vụ giao thư này. Địa điểm nằm hai đầu thành phố đấy. Cậu chắc là muốn nhận cùng lúc ba nhiệm vụ không?”

“Tôi nghĩ là ổn.”

“Vậy thì… đây là thư, đây là bản đồ. Sau khi giao thư thì xin chữ ký người nhận và… à, nhiệm vụ này cần báo cáo trực tiếp cho người thuê. Còn thảo dược thì lấy ở kho phía sau.”

Tôi tới kho và nhận hàng.

Mỗi hội 5 túi, mỗi túi 10 ký.

Năm túi cho Hội Thương Nhân được đặt lên một khung kim loại đeo lưng.

Năm mươi ký tương đương một người trưởng thành.

Nặng, nhưng vẫn chịu được.

Tuy nhiên, ngay khi tôi bước đi… trọng lượng biến mất.

“…?”

“Có sao không? Nặng quá à?”

Mấy người trong kho lo lắng hỏi.

Tôi nhỏ con, lại không có cơ bắp rõ rệt, nên chắc họ nghĩ tôi yếu.

Nhưng lần này thì… họ nhầm rồi.

Tôi bước thêm vài bước để xác nhận.

Không nhầm được.

Đúng là hiệu ứng của kỹ năng Đi Bộ.

“À… mấy anh chất luôn cả phần của Hội Trị Liệu cho tôi đi.”

Khoảng cách giữa hai hội khá gần, lại còn nhiệm vụ giao thư, làm một lượt sẽ tiết kiệm thời gian.

Sau một hồi do dự, họ cũng đồng ý.

Mười túi chất lên lưng tôi trông như cả một ngọn núi.

Trọng lượng gấp đôi, cảm nhận rất rõ lúc vừa đeo lên.

Nhưng khi tôi bắt đầu bước đi… lại nhẹ bẫng.

Chuẩn rồi!

“Vậy tôi đi đây!”

“Ờ… ừ… chúc may mắn.”

Mấy người trong kho nhìn tôi với vẻ sững sờ.

Ban đầu tôi lo sẽ bị cướp vì mang hàng to thế này, nhưng người ta bảo rằng động vào hàng có dấu của Hội Mạo Hiểm Giả chẳng khác nào tuyên chiến với hội.

Dù vậy, tôi vẫn được dặn chỉ đi đường lớn.

Tôi vốn cũng không rành đường, nên đi hẻm là lạc ngay.

Trên đường đi, tôi tự hỏi:

Sao ai cũng nhìn mình với vẻ ngạc nhiên vậy?

Rồi tôi mới nhớ ra cái “núi hàng” sau lưng mình, vì không thấy nặng nên tôi hay quên mất nó tồn tại.

Giao thảo dược xong xuôi rất suôn sẻ.

Nhưng nhiệm vụ giao thư thì hơi rắc rối.

Dù xem bản đồ mấy lần, tôi vẫn bị lạc.

Cuối cùng phải lấy hết can đảm hỏi đường người qua lại.

Tôi tới một ngôi nhà gạch có khu vườn đầy hoa.

Gõ cửa, một cô gái trẻ ra mở.

Cô nghiêng đầu khó hiểu khi nhận thư, rồi sững người khi thấy tên người gửi.

Tôi định xin chữ ký thì cô đã vội xé thư ra đọc.

Tôi cảm thấy không nên chen vào, nên im lặng chờ.

Đột nhiên, cô chạy vào trong nhà, để tôi đứng ngơ ngác ngoài cửa.

May là vài phút sau cô quay lại, ký xác nhận rồi đưa cho tôi một lá thư khác.

“C- cậu có thể… giúp tôi chuyển lá thư này không?”

Đôi mắt cô run run vì căng thẳng.

Ờ… được thôi.

Nhiệm vụ yêu cầu báo cáo trực tiếp cho người thuê, mà lá thư này lại đúng địa chỉ đó, vậy cũng không tốn thêm công.

“Tôi sẽ chuyển giúp.”

Tôi nhận thư.

Má cô đỏ bừng, rồi cô cúi đầu thật sâu.

Nhà của người thuê trông giống xưởng hơn là nhà ở.

Bên trong treo đầy dụng cụ.

“Cậu cần gì?”

Một người đàn ông hỏi.

“À… tôi đến vì nhiệm vụ giao thư đăng ở Hội Mạo Hiểm Giả.”

Tôi đưa ông ta giấy xác nhận và lá thư của cô gái.

Ban đầu ông, tên Righ trông như không hiểu gì.

Rồi dần dần, vẻ mặt trở nên phức tạp.

Khi thấy chữ ký xác nhận và tên người gửi, ông sững sờ.

Tôi định xin chữ ký rồi rời đi, thì ông gọi tôi lại.

“Chờ chút đã. T-tôi… hơi sợ phải đọc nó một mình…”

Tôi không hiểu lắm, nhưng đoán là ông cần ai đó ở bên cho đỡ căng thẳng.

Ông ta rụt rè mở bức thư ra, hít sâu một hơi, rồi bắt đầu đọc.

Nhìn ánh mắt anh, tôi đoán chắc là ông đã đọc xong rồi, nhưng lại không phản ứng ngay…

Khoan, hình như ông đang dụi mắt?

Rồi ông đọc lại một lần nữa.

“Ồ…”

Ông thở ra.

“Ồ?”

Tôi hỏi lại.

Đột nhiên ông hét lên, giơ nắm đấm lên cao.

Rồi như sực nhớ ra tôi vẫn còn đứng đó, mặt ông đỏ bừng như vừa quên mất sự tồn tại của tôi.

Dù vậy, ông vẫn liên tục cúi đầu, giọng đầy biết ơn.

“Cảm ơn… cảm ơn cậu rất nhiều.”

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nên đành hỏi cho rõ.

Hóa ra, ông đã gửi một bức thư tỏ tình, và nhận được hồi âm cực kỳ tốt đẹp.

“Chúc mừng…?”

Tôi đáp, chẳng biết nói gì hơn.

Tôi quay lại Hội Mạo Hiểm Giả thì thấy quầy tiếp tân đã đông người.

Có vẻ họ đang báo cáo các nhiệm vụ vừa hoàn thành.

Tôi xếp hàng phía sau, kiên nhẫn chờ tới lượt.

Từ lúc đăng ký hội đến giờ, tôi đã đi bộ cả ngày, vậy mà không hề thấy mệt.

Kỹ năng khiến tôi bị đá khỏi lâu đài này… giờ nhìn lại thì đúng là bá đạo thật, tôi thầm nghĩ.

“Ơ? Cậu xong rồi à?”

Michal tròn mắt khi tôi đưa ba tờ giấy xác nhận hoàn thành nhiệm vụ.

Cô còn kiểm tra chữ ký tới mấy lần.

Một phần là vì tôi giao cả hai đợt thảo dược cùng lúc, nhưng chắc cũng vì… tôi trông hoàn toàn không mệt mỏi chút nào.

“À mà… bức thư kia thì sao? Cô ấy hài lòng chứ?”

Vừa nghe vậy, toàn bộ các lễ tân đang nói chuyện đều đồng loạt im bặt, lắng tai nghe.

“Ừ, rất hài lòng. Righ cũng cảm ơn tôi lắm.”

Tôi đáp xong thì nhận lại ánh nhìn kỳ lạ.

“…Ý cậu là sao?”

Michal truy hỏi.

“Anh ta nhận được hồi âm cho thư tình, và hình như họ chính thức thành một cặp rồi.”

Nói xong tôi chợt rùng mình.

Khoan đã… mình vừa lỡ miệng tiết lộ chuyện riêng tư à?

Có bị phạt không đấy?

Mình ghét nhất là cái tật miệng nhanh hơn não…

Nhưng trái ngược với nỗi lo của tôi, các lễ tân, cả Michal đồng loạt reo hò vui sướng.

Trong khi đó, đám mạo hiểm giả xung quanh thì gục xuống đất, đập tay xuống sàn đầy tuyệt vọng.

Tôi chớp mắt.

Ơ… có người đang khóc kìa?

Hóa ra Righ thỉnh thoảng cũng nhận việc ở hội, và chuyện ông ta đơn phương cô gái kia là bí mật ai cũng biết.

Phản ứng của đám mạo hiểm giả chẳng qua là… ghen tị vì ông ta đã “về đích” trước họ.

Vậy là màn ra mắt Hội Mạo Hiểm Giả của tôi kết thúc trong một trạng thái vô cùng bối rối.

Tôi không ngờ mình lại được cảm ơn nhiệt tình đến thế chỉ vì một nhiệm vụ giao thư.

Dù ban đầu tôi chỉ nhận việc để kiếm tiền và kinh nghiệm, nhưng cảm xúc chân thành ấy vẫn khiến tôi thấy ấm lòng.

Ngay cả khi đến từ những thế giới khác nhau, chúng tôi vẫn là con người.

Nhiệm vụ giao hàng tuy thù lao không cao… nhưng xem ra cũng rất đáng giá.

“Status, mở.”

Sau khi về quán trọ, ăn tối xong, tôi quyết định kiểm tra thành quả trong ngày trước khi ngủ.

Tôi định dùng số điểm kỹ năng mới kiếm được để học thêm kỹ năng.

Tám điểm kỹ năng…

Chỉ trong một ngày mà tôi đã tăng gấp đôi tổng điểm rồi!

Có lẽ tôi nên học mấy kỹ năng đã để ý hôm qua.

Tôi chọn 4 kỹ năng:

Ngăn Thẩm Định

—Ngăn người khác dùng Thẩm Định lên tôi.

Sau khi tự học Thẩm Định, tôi mới nhận ra nếu người khác cũng có kỹ năng tương tự, hoặc dùng thiết bị như trong lâu đài thì sẽ rất nguy hiểm.

Nếu đám người ở lâu đài biết tôi có nhiều kỹ năng như vậy, chắc chắn tôi sẽ gặp rắc rối.

Tôi không có ý định quay lại đó chút nào.

Nhân tiện, dù Thẩm Định của tôi đã lên cấp 3, tôi vẫn không thể thẩm định con người.

Cường Hóa Thể Chất

—Tăng sức mạnh, thể lực và tốc độ, càng lên cấp càng mạnh.

Tôi vẫn chưa hiểu rõ các chỉ số cụ thể có ý nghĩa gì, nhưng trong một thế giới đầy quái vật thế này, chỉ số cao hơn chắc chắn không bao giờ thừa.

Điều Hòa Ma Lực

—Giúp cảm nhận dòng chảy ma lực trong cơ thể, tăng hiệu suất tiêu hao khi dùng phép.

Sau khi học, tôi đã bắt đầu mơ hồ cảm nhận được ma lực xung quanh mình.

Chủ yếu tôi học kỹ năng này để hỗ trợ Phép Sinh Hoạt.

Phép Sinh Hoạt

—Cho phép sử dụng các phép tiện ích như Làm Sạch hay Đánh Lửa.

Lý do chính tôi học kỹ năng này là vì phép Làm Sạch, có thể làm quần áo sạch ngay lập tức.

Một pháp sư trong hội từng dùng cho tôi sau khi hoàn thành nhiệm vụ, và tôi đã mê tít từ lúc đó.

Việc thấy quần áo bẩn biến sạch chỉ trong chớp mắt vẫn luôn khiến tôi kinh ngạc, chưa kể là có thể dùng lên cả cơ thể.

Một ngày bận rộn nhưng vô cùng đáng giá.

Học thêm được kỹ năng mới khiến tôi càng có động lực cố gắng hơn vào ngày mai.

Những ngày sau đó, lịch sinh hoạt của tôi khá ổn định:

Buổi sáng học ở thư viện hội, buổi chiều làm nhiệm vụ giao hàng.

Có vẻ không nhiều người nhận mấy nhiệm vụ này, vì dù ngày nào tôi cũng lấy, bảng nhiệm vụ vẫn chẳng bao giờ trống.

Ban đầu tôi phải hỏi đường liên tục, nhưng dần dần đã quen các tuyến phố.

Nếu tối ưu được lộ trình, có khi tôi thật sự có thể tự nuôi sống mình bằng công việc này.

Trong trường hợp xấu nhất, tôi có thể chuyển sang quán trọ rẻ hơn… nhưng mấy chỗ đó thường nằm ở khu nguy hiểm, lại không có phòng riêng.

Tôi không cần phòng rộng, nhưng nhất định phải có riêng tư.

Thỉnh thoảng tôi thấy những nhiệm vụ trả công rất cao kèm thưởng, nhưng ai cũng khuyên phải cẩn thận.

Có cái thật sự khẩn cấp, nhưng cũng có cái là bẫy do kẻ xấu giăng ra.

Hội cũng muốn từ chối, nhưng vì nhiều lý do nên không làm được.

“Hôm nay lại giao hàng nữa à?”

Grey hỏi khi tôi quay lại khu quầy ăn trưa.

Anh đưa cho tôi một xiên thịt trước cả khi tôi kịp nói gì.

Chớp mắt một cái, tôi đã thấy các chủ quầy khác cũng lần lượt đưa đồ ăn cho mình.

“Ơ… tôi không thể ăn hết đâu…”

Tôi lúng túng nói.

“À… bọn tôi chỉ là… thấy cậu làm việc suốt…”

Mọi người gật đầu đồng tình.

Mấy người làm quá lên rồi…

“Cậu nhận giao hàng ngày nào cũng có. Không phải là đang ép bản thân quá đấy chứ? Sức khỏe ổn không?”

“Ổn mà. Tôi còn chẳng thấy mệt.”

Họ nhìn tôi như gặp sinh vật lạ.

Nghiêm túc luôn… mấy người làm quá rồi đó.

Cuối cùng tôi nhận vài phần và ăn ngon lành.

Thức ăn ở đây ngon thật sự, nguyên liệu đều rất tốt, chẳng có gì để chê.

Tôi từng giao hàng ở mấy khu dùng nguyên liệu kém hơn, phải che bằng gia vị nặng.

Nếu không biết trước, chắc tôi cũng đã ăn phải rồi.

Nhờ Thẩm Định mà tôi tránh được bãi mìn đó, nhưng lúc nào cũng phải cảnh giác.

Ngày hôm sau, tôi để ý một bảng nhiệm vụ khác trong hội.

Đó là các nhiệm vụ thu thập vật liệu, không phải từ quái vật, mà là thảo dược và cây ăn được trong rừng.

Trò chuyện với mấy người ở Phố Quầy Hàng và các mạo hiểm giả quen biết khiến tôi bắt đầu tò mò về thế giới bên ngoài thành phố.

Tôi chưa sẵn sàng săn quái, nên quyết định thử mấy nhiệm vụ thu thập dành cho người solo mới vào nghề.

Nghe nói phân biệt thảo dược rất khó, nhưng tôi thì không lo.

Thẩm Định sẽ giúp tôi phân biệt thật giả, tôi đã thử với thảo dược bán trong tiệm rồi.

Chỉ cần tìm được nơi mọc của chúng.

Một số nhiệm vụ yêu cầu vào rừng, nơi luôn có nguy cơ gặp quái.

Tôi sẽ cần trang bị… mà không biết tốn bao nhiêu tiền đây?

Đúng lúc đó, Michal gọi tôi, giọng có vẻ gấp gáp.

“S-Sora! Có một nhiệm vụ chỉ định dành cho cậu!”

“…Cho tôi á?”

Xung quanh lập tức xôn xao.

Nhiệm vụ chỉ định cho một mạo hiểm giả hạng E, chỉ toàn giao hàng?

Nghe thật khó tin.

“Ờ… hình như có tin đồn về cậu lan ra, nên có khá nhiều nhiệm vụ giao hàng chỉ định cho cậu…”

Biểu cảm mọi người vừa hiểu ra, vừa khó hiểu.

Ngay cả Michal cũng trông rất khó diễn tả.

Trong lịch sử hội, chưa từng có nhiệm vụ chỉ định… cho giao hàng trong thành phố.

“Hạn là khi nào?”

“T-Tất cả đều phải xong trong hôm nay…”

Tám nhiệm vụ, rải khắp thành phố.

Gần như là một vòng quanh thủ đô.

“Nếu cậu thấy không ổn, có thể từ chối…”

Michal nói, nhưng tiền thưởng rất hậu, hoàn thành hết sẽ được tròn một đồng vàng.

Hơn nữa, trông cô cũng không mấy thoải mái nếu tôi từ chối.

Có lẽ các khách hàng đều là người khó từ chối.

“Hội mở ban đêm chứ?”

“C-Có.”

“Vậy tôi nhận. Làm thủ tục đi.”

Cô vẫn lo lắng cho đến tận lúc tờ cuối cùng được ký.

Tôi sắp xếp thứ tự trong đầu, rời hội và bắt đầu chạy nhiệm vụ.

Điểm giao đầu tiên ở khu hơi phức tạp, nhưng vì hàng dễ vỡ nên tôi muốn xử lý trước.

Dù sao thì… miễn là tôi còn đi bộ, cân nặng chẳng thành vấn đề.

“Đây ạ. Hàng dễ vỡ, mong ngài cẩn thận.”

Giao xong, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa được nghỉ đâu, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu!

Tôi đối chiếu các điểm giao với bản đồ thành phố trong đầu.

“Đi đường này thì nhanh hơn, nhưng…”

Đó là khu nguy hiểm.

Bị kéo vào rắc rối lúc này thì coi như xong, nên tôi chọn đường xa nhưng an toàn.

Ăn trưa bằng một xiên ở quầy Grey, vừa đi vừa ăn, dù hơi bất lịch sự.

Tôi không có thời gian để ngồi xuống.

Hội mở cửa ban đêm là để mạo hiểm giả nhậu nhẹt, chứ quầy tiếp tân không chắc còn hoạt động.

Đèn đường chỉ có ở trục chính, lạc sang chỗ khác là tối thui.

Tôi không muốn mạo hiểm.

“Cảm ơn vì giao hàng. Cậu ổn chứ?”

“Ổn lắm.”

“Không thể tin được… Cậu giao bao nhiêu rồi?”

“Bảy. Còn một cái cuối.”

“V-Vậy là đúng như lời đồn…”

Lời đồn gì cơ?

Khi tôi đến điểm giao cuối cùng, mặt trời đã lặn quá nửa sau tường thành.

Khách hàng cuối lắp bắp:

“T-Thật à? Giỏi thật đấy…”

Lại một người ngạc nhiên?

Rốt cuộc… chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Khi tôi hoàn thành chuyến giao hàng cuối cùng, hai vầng trăng đã bắt đầu nhô lên phía trên tường thành.

Tôi quay lại trục đường chính, bước đi dưới ánh đèn đường.

Chợt nhận ra, đây là lần đầu tiên tôi đi dạo bên ngoài vào khung giờ này.

Cùng một con phố, cùng một khu vực, nhưng ban ngày và ban đêm lại mang đến cảm giác như hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Khi nhìn thấy tòa nhà Hội Mạo Hiểm Giả, tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Lúc còn mải chạy nhiệm vụ thì không để ý, nhưng hóa ra tôi đã căng thẳng dần lên lúc nào không hay.

Việc hoàn thành trọn vẹn tất cả khiến áp lực ấy tan biến trong nháy mắt.

…Khoan đã.

Chưa báo cáo thì vẫn chưa xong hẳn.

Tôi nhăn mặt, đẩy cửa bước vào hội, và ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi giật mình, nhất là khi nhận ra có rất nhiều gương mặt xa lạ.

Tôi cũng chưa từng thấy hội đông người đến vậy bao giờ.

“S-Sora! Cậu làm tôi lo quá!”

Michal gọi lớn, người nghiêng hẳn qua quầy tiếp tân.

Cử chỉ đó càng khiến tôi trở thành tâm điểm chú ý.

Không hiểu vì sao, tôi được cho chen thẳng lên phía trước.

Tôi hơi lúng túng.

Làm vậy… có ổn không nhỉ?

Dù vậy, tôi vẫn đưa ra xấp giấy xác nhận hoàn thành nhiệm vụ, mỗi tờ đều có chữ ký.

“Ờ… đây ạ.”

Michal cẩn thận xem đi xem lại từng tờ, hết lần này đến lần khác, kết quả vẫn không đổi.

Trong lòng tôi chỉ cầu mong cô ấy mau làm xong thủ tục…

“Q-Quả thật… cậu đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ. Làm tốt lắm, Sora. Tôi thật sự không nghĩ cậu làm được… C-Cậu đúng là không thể tin nổi.”

Ngay khi cô nói xong, một nhóm người phía sau đồng loạt reo hò.

Trong khi đó, một nhóm khác lại phát ra tiếng rên rỉ đau khổ.

Tôi quay sang nhìn, đó là mấy gã thường xuyên tán tỉnh các lễ tân.

Họ vẫy tay gọi tôi.

Tôi còn đang chần chừ thì hai người đã mỗi bên một tay, kéo tôi lại gần.

“Làm tốt lắm, nhóc. Không ngờ cậu thật sự xong hết.”

“Phải đó. Tôi thua cược một đống vì cậu đấy, chết tiệt.”

Dù mặt mày đầy vẻ tiếc của, họ vẫn cười rất tươi.

“Hôm nay tụi này bao. À không, thằng này bao.”

Người bị chỉ vào cười ha hả.

“Ăn gì tùy thích. Với lại… Michal vừa khen cậu đấy. Hiếm lắm đó. Kể tụi này nghe xem?”

À… ra là vậy.

Mấy gã trông dữ dằn này hóa ra là fan của Michal à?

Món ăn được mang ra liên tục, nhanh chóng bày kín cả bàn.

Tất cả đều vừa nấu xong, hơi nóng và mùi thơm quyện lại khiến người ta khó mà cưỡng lại.

Tôi chưa từng thấy mấy món này bao giờ, nhưng nhìn qua thì có vẻ toàn dùng thịt quái vật.

Thẩm Định cho biết chủ yếu là thịt wulf, kèm theo birdeye và cả orc.

Một mình tôi chắc chắn không thể ăn hết, nên chỉ lấy mỗi món một chút, coi như nếm thử.

Trong số đó, thịt orc là ngon nhất.

Canh cũng rất ổn, nhưng món làm tôi bất ngờ nhất là miếng bít tết chỉ nêm muối tiêu đơn giản, vị ngon thật sự bùng nổ.

Ăn đến khi không nhét thêm được nữa, tôi mới được “thả tự do”.

Mấy gã say rượu còn định kéo tôi nhập hội, nhưng khi thấy Michal đứng phía sau mỉm cười, lập tức có người lên tiếng:

“À… Sora chắc mệt rồi. Về nghỉ đi.”

Không ai phản đối.

Michal nói sẽ về ký túc xá cùng các lễ tân khác, nên tôi chào tạm biệt rồi quay về quán trọ.

Về đến nơi, bà chủ quán tỏ ra lo lắng vì tôi về muộn.

Khi tôi kể rằng được mấy mạo hiểm giả lớn tuổi mời ăn, bà hơi ngạc nhiên nhưng cũng có vẻ vui, chắc vì bà luôn thấy tôi ăn một mình.

Vừa nằm xuống, cơn buồn ngủ đã ập tới.

Nhưng trước khi ngủ, tôi vẫn còn việc phải làm.

“Hôm nay mình đi bộ nhiều thật. Không biết chỉ số tăng đến đâu rồi nhỉ.”

Cả ngày bận rộn nên tôi chưa có thời gian kiểm tra.

“Status, mở.”

Các cấp tăng mới, trừ Ngăn Thẩm Định đều đến từ độ thuần thục tự nhiên.

Riêng Ngăn Thẩm Định thì không tự tăng, nên tôi phải dùng điểm kỹ năng cho nó.

Kỹ năng mới nhất của tôi, Cảm Nhận Hiện Diện, cho phép tôi cảm nhận sự tồn tại của sinh vật xung quanhgiống như radar.

Tôi học nó để chuẩn bị rời thành phố, phòng trường hợp quái vật tiếp cận bất ngờ.

Chỉ số của tôi tăng đều, nhưng tôi không có mốc so sánh để biết chúng cao hay thấp so với người khác.

Tôi muốn thử nghiệm, nhưng lại chẳng biết cách nào.

Còn về XP…

Từ Đi Bộ Lv. 1 đến Lv. 9, lượng XP cần để lên cấp tăng dần mỗi lần 1.000.

Nhưng từ Lv. 10 trở đi, con số ấy nhảy vọt lên… 10.000.

Việc ngưỡng tăng cấp tăng gấp mười lần khiến tôi nhận ra rằng mình cần để dành một ít điểm kỹ năng, nếu không, đến lúc cần học kỹ năng nào đó mà không có điểm thì sẽ rất nguy hiểm.

Chính vì vậy, tôi chỉ nâng Ngăn Thẩm Định lên Lv. 2.

Dù sao thì, các kỹ năng tôi chọn đến giờ đều rất thực tế.

Thẩm Định là kỹ năng hữu dụng nhất, nhưng Phép Sinh Hoạt cũng không kém cạnh.

Nếu không có Làm Sạch, giờ này chắc tôi đã bẩn thỉu đến mức không chịu nổi.

Nếu sau này muốn nhận nhiệm vụ không phải giao hàng, tôi sẽ phải rời thành phố.

Khi đó, tôi sẽ cần kỹ năng vũ khí như Kiếm Thuật, Thương Thuật, hoặc ma pháp chiến đấu.

Nhưng trước hết, tôi muốn tìm hiểu thêm.

Những kỹ năng dạng “chọn một trong nhiều” nếu chọn sai thì coi như lãng phí.

Dù sao đi nữa, tôi quyết định ngày mai sẽ tạm nghỉ nhận nhiệm vụ, và bắt đầu chuẩn bị cho việc rời thành phố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!