Tập 04 Ba Cái Kết, Tương Lai Của Bốn Người
Chương Kết 2: Một tương lai có thể xảy ra 『Kanon』
0 Bình luận - Độ dài: 851 từ - Cập nhật:
Tại quảng trường trước nhà ga, rất nhiều người đang vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, vừa ngóng người mình hẹn.
Tôi cũng là một trong số đó.
Hôm nay sau khi tôi tan làm, cả hai đã hẹn nhau đi xem phim, thế nhưng... Dù đã quá giờ hẹn mà nhỏ Kanon này lề mề thật đấy.
Kể từ lúc con bé nhắn cái tin "Em đang tới đây!" cũng đã trôi qua một lúc lâu rồi. Vừa lúc tôi thoáng bất an, tự hỏi liệu có chuyện gì xảy ra không thì...
"Kazu-nii!"
Cuối cùng thì chính chủ cũng đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.
"Xin lỗi, để anh đợi lâu. Em tình cờ gặp một người bạn cùng trường đại học ở ga nên lỡ đứng tán gẫu một chút."
"Làm anh lo đấy có biết không. Sắp đến giờ chiếu phim rồi, đi nhanh thôi."
"Vâng ạ~"
Vừa dứt lời, Kanon nắm lấy tay tôi như một lẽ dĩ nhiên.
Tim tôi bất giác đánh thót một cái.
Dù đã trải qua chuyện này bao nhiêu lần rồi, tôi vẫn chưa thể nào quen được. Cứ hễ ý thức được ánh mắt của người xung quanh là tôi lại thấy căng thẳng.
"A, Kazu-nii. Lại căng thẳng nữa rồi. Mặt anh cứng đờ ra kìa."
"Thì..."
"Em đâu còn là trẻ con nữa? Em là người lớn đàng hoàng rồi đó nha!"
Hiện tại, Kanon đã là sinh viên đại học năm hai.
Trên giấy tờ, con bé đã bước vào độ tuổi được phân loại là người lớn. Đúng là chẳng còn lý do gì để ngần ngại về vấn đề tuổi tác nữa, nhưng mà...
"Dù vậy, khoảng cách tuổi tác vẫn..."
Khoảng cách về thời gian đó là thứ dù thế nào cũng không thể lấp đầy.
Có vẻ không phục trước lời nói của tôi, Kanon bĩu môi hờn dỗi.
"Em đâu có thích anh vì tuổi tác đâu chứ... Kazu-nii cũng vậy mà, đúng không?"
Câu nói ấy khiến tôi giật mình.
"Thế nên là người khác nghĩ gì cũng chẳng liên quan."
Nhìn Kanon tuyên bố một cách đường hoàng như vậy, trông em ấy còn chững chạc hơn tôi nhiều. Đúng là ở khoản này thì tôi không thể nào thắng được Kanon rồi...
Bên cạnh việc học ở trường, Kanon còn làm thêm tại một tiệm cơm hộp. Hôm nay được nghỉ làm nên em ấy mới cùng tôi đi xem phim thế này.
Thấy đèn trong rạp tối om, tôi cứ lo phim đã chiếu rồi, nhưng hóa ra chỉ là đang chiếu trailer của mấy bộ phim sắp ra mắt mà thôi.
Trong rạp vẫn còn chút tiếng ồn ào. Có vẻ như chúng tôi vẫn đến kịp, thật may quá.
Hai đứa leo lên cầu thang và ngồi vào hàng ghế gần giữa ở phía sau. Trên màn hình lúc này đang chiếu trailer của một bộ phim tình cảm mang bầu không khí khá đượm buồn. Những phân cảnh của nam diễn viên điển trai và nữ diễn viên xinh đẹp cứ thế lần lượt lướt qua.
"Nè anh..."
Kanon đột nhiên dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay tôi.
"Gì vậy?"
"Không có gì... Chỉ là, em tự hỏi... tại sao lại là em nhỉ?"
Tôi bất giác quay sang nhìn Kanon, nhưng ánh mắt em ấy vẫn dán chặt vào màn hình lớn.
"Không phải chị Yuuri, cũng chẳng phải Himari, hay là bất kỳ ai khác. Tại sao lại là em?"
"...Anh chưa nói với em à?"
"Ưm..."
Góc mặt nghiêng của Kanon thoáng vẻ cô đơn khiến bầu không khí trở nên hơi khó xử. Tôi cứ đinh ninh là mình đã truyền tải được điều đó từ lâu rồi chứ.
Quả nhiên chuyện gì cũng phải nói rõ thành lời mới được...
"À thì... Anh nghĩ là... Dù có nhìn thấy con người thật nhạt nhẽo, chẳng biết tô vẽ của anh, thì Kanon vẫn sẽ không chán ghét mà ở lại bên cạnh... Và hơn hết, bản thân anh cũng muốn được ở bên Kanon mãi mãi."
...Xấu hổ chết mất thôi.
Nếu không nhờ cái trailer phim đang phát âm lượng lớn kia, thì đời nào tôi dám thốt ra những lời này ở chốn đông người chứ.
"Vậy sao... Ừm, em vui lắm..."
Không chịu nổi sự xấu hổ đang bùng lên dữ dội, tôi đưa tay gãi đầu sột soạt thì...
Đột nhiên, gương mặt Kanon áp sát ngay trước mắt.
Và rồi, một cảm giác mềm mại chạm lên môi.
Thật sự, chuyện đó chỉ diễn ra trong tích tắc.
"N-Này, em. Giữa chốn đông người thế này mà lại..."
Thấy tôi bối rối, Kanon nở nụ cười tinh quái đầy đắc ý.
"...Ehehe. Chuyện tiếp theo để về nhà rồi tính nhé."
Kanon vừa dứt lời thì đèn trong rạp cũng tắt hẳn, bộ phim bắt đầu.
Thế nhưng tôi của sau đó chẳng thể nào nạp được chút nội dung nào vào đầu nữa cả.
ENDING 2. 『Kanon』
0 Bình luận