Tập 04 Ba Cái Kết, Tương Lai Của Bốn Người
Chương Kết 1: Một tương lai có thể xảy ra 『Yuuri』
0 Bình luận - Độ dài: 753 từ - Cập nhật:
Tuy chưa thể so với giờ cao điểm buổi sáng, nhưng lượng người đi tàu vào giờ tan tầm cũng đông đúc chẳng vừa.
Đã thế, hình như mấy chuyến trước gặp sự cố gì đó nên tàu còn bị trễ nữa.
Cả sân ga lẫn toa tàu đều đặc nghẹt, khiến tôi thấy nôn nao hết cả người. Cái cảm giác bị chèn ép giữa dòng người thế này, dù có trải qua bao nhiêu lần đi nữa thì cũng chẳng dễ chịu chút nào.
Đến khi tôi lê được bước về đến nhà thì đã muộn hơn mọi ngày cả tiếng đồng hồ.
"Tôi về rồi đây..."
"Mừng anh đã về."
Một giọng nói dịu dàng cất lên, chào đón tấm thân rệu rã này.
Ngay sau đó, Yuuri bước ra với nụ cười rạng rỡ. Em đi chân trần, trên người vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở thường ngày.
"Tàu điện có vẻ kinh khủng lắm nhỉ."
"Ừ. Sân ga người đông như nêm cối ấy..."
Vì tôi đã nhắn tin báo về muộn nên Yuuri nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông.
Đã ba năm trôi qua kể từ ngày tôi đáp lại tình cảm của Yuuri. Kể từ khoảnh khắc ấy, chúng tôi đã chính thức hẹn hò.
"Em biết anh đã nỗ lực thế nào, và anh nghiêm túc ra sao mà."
Yuuri đã luôn dõi theo hình bóng tôi những khi tôi dốc hết sức mình cho Judo. Khoảnh khắc nhận ra điều đó, những cảm xúc tưởng chừng đã phai nhạt tôi dành cho em bỗng nhen nhóm trở lại.
Sau khi hẹn hò được khoảng một năm, chúng tôi quyết định dọn về sống chung.
Yuuri vẫn tiếp tục công việc nhân viên chính thức nên việc nhà được chia đều cho cả hai. Có điều, tôi không thạo nấu nướng lắm nên khoản bếp núc thường phải nhờ cậy em nhiều hơn.
"Nước bồn tắm vừa đầy xong đấy. Anh có muốn vào trước không?"
"Ưm..."
Yuuri đi làm cũng mệt mỏi như tôi, nên tôi thì thế nào cũng được.
"Hay là... hai đứa mình tắm chung nhé?"
"Hả!?"
Vừa ngước mắt lên nhìn, đôi má lại ửng hồng thế kia mà thốt ra câu đó... đúng là phạm quy thật mà.
"Nh-Nhưng mà... Phòng tắm nhà mình đâu đủ rộng cho hai người. Chật chội lắm!"
"Phì. Em đùa thôi. Em cũng muốn thong thả tắm một mình. Với lại... xấu hổ lắm..."
Bản thân cũng thấy xấu hổ mà còn trêu người ta kiểu đó nữa chứ...
Nhưng nhìn bộ dạng lúng túng đó của Yuuri, tôi thật lòng thấy em đáng yêu vô cùng.
Gay go rồi... Vừa mới về đến nhà mà tình hình đã có chút nguy hiểm theo nhiều nghĩa.
Phải rồi. Hay là kỳ nghỉ dài tới đây đi du lịch nhỉ? Tìm một lữ quán có bồn tắm riêng trong phòng có khi lại hay...
Khi tôi đang trên đà chìm vào thế giới vọng tưởng thì ánh mắt ngước nhìn lần thứ hai của Yuuri kéo tôi về thực tại.
"Gác chuyện đó sang một bên... có tin vui cho anh đây."
"Tin vui ư?"
"Đúng rồi. Cái này nè!"
Yuuri chìa ra một phong bì màu nâu khá lớn. Nhìn thấy tên người gửi được viết trên đó, tôi bất giác mở to mắt.
"Cái này là..."
Yuuri khẽ gật đầu.
Không nén nổi sự háo hức, tôi vội vã mở phong bì ra. Bên trong là một cuốn sách khổ nhỏ và một lá thư.
"Gửi anh Komamura. Tác phẩm debut của em cuối cùng cũng xuất bản rồi! Cốt truyện tuyệt lắm nên anh nhất định phải đọc thử nhé!"
Những dòng chữ nắn nót xinh đẹp hiện lên trên trang giấy.
Tôi ngắm nhìn lại bìa cuốn sách. Dưới bầu trời xanh thẳm như muốn hút lấy hồn người, một cô gái đang đứng lặng lẽ trên sân thượng trường học.
"Bìa sách này là do Himari vẽ nhỉ."
"Ừ..."
Himari thực sự đã chạm tay được vào ước mơ của mình rồi.
Vui quá, cơ mặt tôi tự động giãn ra.
Quả nhiên Himari rất tuyệt vời...
Việc có thể giúp đỡ một cô bé tài giỏi như vậy, dù chỉ một chút thôi, cũng là niềm tự hào của tôi.
Tôi cố nén cơn xúc động chực trào nơi khóe mắt, lặng lẽ ngắm nhìn bìa sách thêm một lúc lâu.
ENDING. 1 『Yuuri』
0 Bình luận