Tập 04 Ba Cái Kết, Tương Lai Của Bốn Người

Chương 5 Chiếc cà vạt và Nữ sinh cao trung

Chương 5 Chiếc cà vạt và Nữ sinh cao trung

Thấm thoắt đã sang tháng Tám.

Khổ nỗi ngay ngày đầu tháng tôi đã dính lịch tăng ca, thành thử về đến nhà thì trời đã muộn hơn mọi khi.

Hai đứa nhỏ đã ăn tối xong xuôi. Trên bàn ăn, chỉ còn lại phần cơm của tôi nằm chỏng chơ dưới lớp màng bọc thực phẩm.

Món chính hôm nay là cá thu nướng muối.

Hồi trưa ở căng tin công ty, tôi đã đắn đo mãi giữa suất cà ri và suất cơm Nhật, may mà cuối cùng tôi chọn cà ri. Hóa ra món chính của suất cơm trưa nay cũng là cá thu...

Tôi vừa cho đĩa thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng thì Kanon đi lướt qua, buông một câu: "Em đi tắm đây~".

Theo lịch phân công thì hôm nay đến lượt tôi tắm đầu tiên, nhưng có vẻ Himari đã tranh thủ tắm trước rồi. Con bé thay xong đồ ngủ và đang ngồi thư giãn trong phòng khách.

Cái luật bất thành văn "hễ tôi về muộn do tăng ca thì sẽ là người tắm chót" giờ đây đã hoàn toàn đi vào nề nếp sinh hoạt của cả nhà.

Nhưng mà, cái quy tắc này sẽ còn được duy trì bao nhiêu lần nữa đây...

Ngắm nhìn miếng cá thu nướng muối đang được nhuộm vàng dưới ánh đèn cam trong lò vi sóng, tôi bất giác suy nghĩ vẩn vơ.

Kanon bước ra khỏi phòng tắm, đầu vẫn còn trùm khăn, rồi sà xuống ngồi cạnh Himari trên ghế sofa. Hương hoa cỏ từ dầu gội đầu ngay lập tức lan tỏa, lấp đầy không gian phòng khách.

Rõ ràng hai đứa dùng chung một loại dầu gội, thế mà chẳng hiểu do tâm lý hay sao mà tôi cứ cảm thấy mùi hương toát ra từ mỗi đứa lại có chút khác biệt. Dù là gì đi nữa, đó cũng là thứ mùi hương mà cái gã đàn ông ngấp nghé tuổi băm như tôi đây chẳng đời nào có được.

"A, nhắc mới nhớ. Đồng phục cấp ba của Kazu-nii trông như thế nào thế?"

Kanon vừa đưa cốc trà lúa mạch lạnh lên miệng, vừa quay sang hỏi tôi – lúc này đang nhấm nháp chút đồ uống có cồn tráng miệng trong bếp.

"Sao thế? Tự nhiên lại hỏi đường đột vậy."

"Ááááá...!? Kanon-chan!?"

Chẳng hiểu sao Himari lại lao tới, cố bịt miệng Kanon. Nhưng vì Kanon đang định uống trà nên thành ra cái cốc đập mạnh vào mặt con bé cái "bốp".

"Aaa!? Tớ xin lỗi!"

"Làm cái trò gì vậy..."

Kanon ôm mặt quằn quại. Tôi đành đợi một lúc cho con bé hồi phục lại.

"Thật ra là vầy. Lúc nãy trước khi Kazu-nii về, em với Himari có ngồi tưởng tượng... hay đúng hơn là 'mộng tưởng'? Bọn em đã bàn về chuyện đó đấy."

"Mộng tưởng?"

"Ưư... Có thể nói toẹt điều đó với chính chủ mà không chút do dự, quả nhiên cấu tạo sinh học của người thường và Otaku quá khác biệt... Chói chang quá... Mình không đỡ nổi..."

Himari vừa lấy tay che mặt vừa lẩm bẩm điều gì đó.

"Ừm. Kiểu như là nếu Kazu-nii bằng tuổi tụi em và học cùng trường với tụi em thì sẽ thế nào ấy mà."

"Phư-áááá...!?"

Không, cái tiếng kêu quái gở của Himari buồn cười quá đấy biết không?

"S-Sao thế Himari?"

"Đã bảo là đừng có nói trực tiếp mà lị! Xấu hổ chết đi được ấy ạ!"

"T-Thế á? Tớ thấy có nói gì ghê gớm lắm đâu..."

Có vẻ như bị khí thế van nài của Himari áp đảo, Kanon hơi lùi lại một chút.

"Vấn đề nằm ở chỗ suy nghĩ về 'If' (giả định) chính là khởi nguồn của fanfic đấy ạ... Hơn nữa xét về nội dung thì đây chẳng phải là thể loại 'Yume' (Tiểu thuyết ước mơ) sao... Nói cái đó cho chính chủ nghe thì khác gì trò phạt đâu? Mà có nói thì anh ấy cũng chẳng hiểu được... Quả nhiên tố chất của hai người và mình khác nhau quá... Đau lòng ghê..."

Himari ôm đầu, tiếp tục lầm bầm than vãn. Dù có nghe loáng thoáng được vài từ, tôi cũng hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì sất...

Tạm thời gác chuyện đó sang một bên, tôi ngẫm nghĩ lại lời của Kanon.

Nếu như tôi bằng tuổi với Kanon và Himari...

Vì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này nên tôi cũng có chút bất ngờ. Nếu tôi gặp hai đứa nó ở trường cấp ba, liệu tôi có đang sống một cuộc sống hoàn toàn khác so với bây giờ không?

... Mà, thú thật là tôi cũng không biết nữa.

Dù Kanon là em họ nhưng ở trường chưa chắc chúng tôi đã nói chuyện với nhau. Himari thì lại càng có vẻ chẳng có điểm chung nào để tiếp xúc với tôi cả.

Và tôi của lúc đó chắc chắn vẫn sẽ cắm đầu vào Judo như vậy thôi. Hoặc nói đúng hơn, có khả năng tôi sẽ từ bỏ Judo sớm hơn nếu nghe được danh tiếng về tài năng và sự năng nổ của Himari qua lời đồn đại.

Tôi của năm lớp 11 là một thằng nhóc bướng bỉnh, không chịu thừa nhận giới hạn của bản thân và đang vùng vẫy trong tuyệt vọng lần cuối. Nếu lúc đó mà nghe được câu chuyện về một Himari đã tỏa sáng rực rỡ, dù là ở một lĩnh vực khác thì...

... Thôi. Ngừng suy nghĩ về chuyện này đi. Đó không phải là chuyện nên bới móc lên làm gì.

"À, lúc nãy em hỏi đồng phục cấp ba nhỉ. Trường cấp ba của anh chỉ mặc Gakuran (áo khoác học sinh cổ đứng) bình thường thôi. Chẳng có gì thú vị cả. Nhưng nói vậy không có nghĩa là anh muốn mặc áo Blazer (áo khoác vest). Cơ bản là anh không có hứng thú với đồng phục cho lắm."

"Hể~. Mà, nghe đúng kiểu Kazu-nii thật."

"Gakuran... Mình muốn nhìn thấy Komamura-san mặc Gakuran..."

A. Himari lại rơi vào trạng thái nguy hiểm rồi. Tôi muốn tin rằng tiếng nuốt nước miếng "ực" một cái rõ to vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Nhắc mới nhớ, hồi đi xin việc anh đã vật lộn mãi mới thắt nổi cái cà vạt. Mấy đứa trường cấp ba mặc Blazer thì quen tay rồi, nên chỉ riêng lúc đó là anh thấy hơi ghen tị một chút."

"Giờ thì anh làm nhoay nhoáy rồi còn gì. Buổi sáng em mới lơ là một chút đã thấy anh chuẩn bị xong xuôi."

"Em từng vẽ cà vạt rồi, nhưng nhắc mới nhớ là em không biết cách thắt thật. Chắc em chỉ xem nó như một vật phẩm để làm nổi bật nhân vật nam thôi..."

"Tớ cũng chưa thắt cà vạt bao giờ. Thi thoảng thấy mấy bạn nữ trường khác thắt cà vạt trên tàu điện, trông cũng dễ thương lắm ha."

Phải rồi. Cả Kanon và Himari đều thắt nơ ở đồng phục mà.

"Nè nè. Tò mò quá, em tập thắt cà vạt thử được không?"

"A. Em cũng muốn thử ạ. Nếu hiểu được cấu tạo của nó thì lúc vẽ tranh cũng sẽ tận dụng được tốt hơn."

"Ừm, cũng chẳng sao."

Hai đứa rời phòng khách, tiến về phía tôi. Tôi cầm chiếc cà vạt vẫn vắt trên lưng ghế từ lúc đi làm về, đưa cho Kanon.

Kanon nhìn chằm chằm vào chiếc cà vạt rồi lẩm bẩm: "Dài ghê ha".

"Nhắc mới nhớ, Komamura-san có kén chọn họa tiết cà vạt không ạ?"

"Không, cũng không hẳn. Miễn không phải màu mè quá là được."

"Ra là vậy..."

Lúc đó, Himari và Kanon nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười gian xảo.

"Hả... Gì đấy?"

"Không có gì ạ. Hồi trước lúc đi chơi với Kanon-chan, bọn em có tìm thấy một chiếc cà vạt trông có vẻ rất hợp với Komamura-san."

"Đúng đúng. Cái đó mà Kazu-nii đeo vào thì buồn cư... à nhầm, ngầu lắm đó."

"Em vừa định nói là 'buồn cười' đúng không? Chắc chắn là thế đúng không?"

"Nói gì thế nhỉ? Quan trọng hơn là tập thắt cà vạt nào, tập thôi."

Lại bị đánh trống lảng rồi. Rốt cuộc là họa tiết kiểu gì vậy trời...

Còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa thì gương mặt của Kanon đã ghé sát lại gần tôi. Bị mùi hương ngọt ngào của dầu gội sộc vào mũi đánh úp bất ngờ, tim tôi bất giác lỡ một nhịp.

Kanon vòng tay qua, quàng chiếc cà vạt lên cổ tôi.

"Em định lấy anh làm chuột bạch luôn hả!?"

"Hả? Thì vậy chứ sao."

"Tự tròng vào cổ mình mà làm ấy."

"Nhưng nếu ngược hướng thì sẽ khó hình dung lắm."

"Không, định làm cho người..."

Tôi định nói "Định làm cho người khác à", nhưng rồi nuốt ngược câu đó vào trong. Bởi vì mặt Kanon đã đỏ bừng lên một cách lộ liễu.

"Cái đó thì, là để, ừm thì... Cho tương lai mà... nhở."

"Hô hô, ra là vậy. Là để dành cho đức lang quân tương lai, kiểu vậy ha?"

"....!"

Đòn truy kích của Himari khiến mặt Kanon càng đỏ tợn.

"T-Tóm lại là! Thực hành! Hay là Himari làm trước đi?"

"Tớ xem Kanon-chan làm xong rồi mới làm. Tớ vụng về lắm..."

"À............"

Cả tôi và Kanon đều chẳng buồn phủ nhận, đó chính là kết quả của những tháng ngày chúng tôi sống cùng nhau.

"Rồi, giờ làm sao nữa?"

"Xem nào. Thật ra thì có nhiều cách thắt lắm nhưng cách anh hay làm là cách đơn giản nhất."

"Vậy làm cách đó đi."

"Được rồi. Đầu tiên, để bên này dài hơn một chút rồi vắt chéo qua..."

"Ừm."

"Giữ nguyên thế, vòng một vòng rồi đưa ra phía trước."

"Rồi."

... Chết tiệt. Vì đầu Kanon ở ngay sát bên nên nãy giờ tôi cứ bị cái mùi hương dầu gội dễ chịu đó làm phân tâm, khó chịu không tả được.

Đây có lẽ là lần đầu tiên con bé lại gần tôi đến thế khi vừa mới tắm xong. Nhịp tim tôi vô thức tăng tốc.

Tóm lại là đừng có nghĩ đến mùi hương nữa, tôi ơi.

"Rồi, luồn từ dưới lên trên qua cái lỗ này, xong rồi xỏ vào cái vòng này..."

"Xong rồi nè... Nhưng mà nút thắt trông không được đẹp lắm."

Kanon có vẻ hơi bất mãn.

"Cái đó thì lúc luồn qua lỗ phải chú ý chỉnh lại một chút. Nếu siết chặt quá thì nút thắt sẽ bị bé lại, trông sẽ mất thẩm mỹ. Mà, làm nhiều rồi sẽ quen thôi."

"Ừm. Em sẽ tập thử. Cảm ơn anh."

"Ủa, Kanon-chan? Chẳng lẽ chỉ thế thôi mà cậu nhớ được rồi ạ?"

"À ừm, tớ nghĩ là nắm được đại khái rồi. Chắc để nắm được mẹo thì hơi vất vả chút thôi."

"Giỏi quá... Tớ chỉ đứng nhìn thôi mà chả hiểu gì sất..."

"Vậy tiếp theo Himari làm thử đi."

"V-Vâng."

Kanon đổi chỗ, Himari đứng trước mặt tôi với vẻ hơi căng thẳng. Quả nhiên Himari cũng tỏa ra mùi hương dầu gội thơm nức.

... Đã bảo là đừng có nghĩ tới nữa mà.

Tôi tháo cà vạt ra rồi quàng lại lên cổ. Bình tĩnh suy nghĩ lại thì tôi đang làm cái trò gì thế này... Cảm giác là bây giờ mà tỉnh táo lại thì hỏng bét, nên tôi quyết định lờ đi suy nghĩ đó.

"Rồi nhé, giống như Kanon lúc nãy, vắt chéo qua rồi vòng một vòng."

"... Vòng một vòng."

"Rồi luồn từ dưới lên trên... khoan đã."

"Dạ!? Từ dưới lên trên đúng không ạ?"

"Đúng là thế nhưng mà có gì đó sai sai."

"A, đúng là vị trí hơi kỳ thật... Vậy để em vòng lại... ủa? S-Sao nó không quay lại được."

"Không, em thắt chặt lại làm gì. Với lại anh thấy hơi khó thở đấy nhé."

"Oái oái!? E-Em xin lỗi! Em gỡ ra ngay đây ạ."

"Đã bảo là cái đó không phải gỡ mà em đang thắt chặt vào thêm còn gì!?"

"Awawawawawa."

"Ahahahaha!"

"Kanon đừng có cười nữa, cứu anh với!?"

Sự vụng về vượt xa trí tưởng tượng của Himari khiến tôi bị xoay như chong chóng.

~*~

"Dạo này chị Yuuri không đến chơi nhỉ."

Himari buông câu đó trong lúc đang trải nệm futon ở phòng khách.

Tôi đang vừa xem tivi vừa đánh răng, nghe thấy tên Yuuri thì giật mình, bất giác dừng tay lại.

Lý do Yuuri không đến nhà tôi thường xuyên như trước nữa là vì cô ấy đã tìm được việc làm.

Và còn một lý do nữa.

Là vì cô ấy đã tỏ tình với tôi, và tôi vẫn chưa đưa ra câu trả lời...

Chuyện tỏ tình thì khoan bàn tới, tôi chợt nhớ ra mình vẫn chưa báo cho hai đứa biết chuyện Yuuri đã tìm được việc. Hồi trước lúc tổ chức tiệc mừng Yuuri có việc làm, tôi chỉ bảo là đi nhậu thôi mà...

"Yuuri thì..."

"Chắc là chị ấy khó xử khi đến đây ha."

"Hả...?"

Nghe câu nói buột miệng của Kanon, tôi sững người lại. Cách nói đó của Kanon cứ như thể con bé đã biết chuyện giữa tôi và Yuuri vậy.

Nhưng mà, Kanon làm sao mà biết được chứ. Về phía Yuuri, chắc chắn cô ấy cũng không nói cho Kanon biết đâu.

"Tớ đã luôn thích... Kazuki-kun. Từ rất lâu trước cả hai em ấy."

Yuuri là người đã nhận ra tình cảm của hai đứa nhỏ nên sẽ không đời nào lại đi nói chuyện đó với chính chủ. Tôi biết rõ tính cách của Yuuri là kiểu người không thể nói thẳng những chuyện như vậy.

"A, không phải... Ý là chị Yuuri đang tìm việc làm mà đúng không. Nên chắc là khó sắp xếp thời gian thôi."

Kanon vừa phẩy phẩy tay vừa trả lời. Có vẻ là do tôi nghĩ nhiều quá rồi.

"Về chuyện đó thì hình như cô ấy đã tìm được chỗ làm mới rồi đấy."

"Thật ạ!?"

"Thảo nào dạo này chị ấy không đến. Nhưng mà tốt quá rồi."

Himari gật gù ra chiều đã hiểu, và chủ đề này kết thúc ở đó. Tôi vừa lấy tay ấn lên lồng ngực đang đập thình thịch vì bị đánh úp bất ngờ, vừa đi vào bồn rửa mặt để súc miệng.

~*~

Tối hôm sau.

Ăn tối xong, tắm rửa cũng xong xuôi, tôi vừa lấy lon bia phát bọt từ tủ lạnh ra thì Kanon tủm tỉm cười tiến lại gần.

"Kazu-nii~"

"Gì đấy? Không cho tiền ăn vặt đâu nhé."

"Mô, đã bảo không phải mà! Tóm lại là anh đi theo em."

Chẳng để tôi kịp từ chối, Kanon kéo tay lôi tôi vào phòng. Ở đó, Himari đang ngồi trước máy tính.

Cảnh tượng này tôi đã thấy nhiều lần rồi, nhưng mà...

"Thật ra là Himari đã vẽ tranh tụi mình đó."

"Vẽ tranh?"

Himari ngượng ngùng gật đầu cái rụp.

"Đúng vậy. Lúc nãy em có hỏi bâng quơ là 'Himari có biết vẽ chân dung không?', thế là cậu ấy vẽ luôn."

"Là tranh Chibi cách điệu thôi ạ..."

"Hề~"

Tôi liền ngó vào màn hình máy tính.

"Đây là... anh hả?"

"V-Vâng..."

Trên đó là một nhân vật được vẽ theo kiểu đầu to thân nhỏ. Đôi mắt sau cặp kính cận chỉ là hai dấu chấm, trông dễ thương lạ lùng. Bảo đây là mình khiến tôi cũng thấy hơi ngượng...

"Nè, kiểu tóc với thần thái trông giống hệt ha?"

"Bên cạnh đây là Kanon à. Đúng là nắm bắt đặc điểm tốt thật."

"Chuẩn chưa? Thật ra em dễ thương thế này đấy."

"Đừng có tự khen mình."

Mà, chuyện con bé dễ thương thì tôi không phủ nhận...

"Còn đây là chị Yuuri và Himari. Cái cảm giác bồng bềnh này đúng chất chị Yuuri luôn nhỉ."

"Công nhận, ai quen biết Yuuri nhìn vào là nhận ra ngay. Tranh của Himari đúng là danh bất hư truyền. Đẹp thật."

Cơ mà, Himari cũng vẽ được kiểu tranh này nữa hả. Trước giờ tôi toàn thấy mấy bức tranh tô màu lộng lẫy nên thật lòng cũng thấy ngạc nhiên. Vừa vẽ được manga, sự khéo tay của Himari đúng là khiến người ta thán phục.

Cứ như tỉ lệ nghịch vậy, ngoài vẽ tranh ra thì cái gì cũng vụng về...

"Dù là tranh Chibi cách điệu nhưng tự vẽ mình dễ thương thế này em thấy cũng hơi ngại... Nhưng nghĩ đến việc biết đâu sau này có thể vẽ manga tản văn (Essay Manga), em lại thấy có hứng thú hơn."

"Tản văn...? Anh xin đấy, đừng có lôi anh vào manga nhé?"

"Tất nhiên là em sẽ không làm thế đâu ạ! Giả sử có xuất bản thì em cũng sẽ vẽ thành cư dân dị giới, hoặc thế giới tương lai... Chắc chắn em sẽ làm sao để không ai nhận ra hình mẫu là Komamura-san đâu."

"Kazu-nii ở thế giới Fantasy hả. Tò mò không biết sẽ trông như thế nào ghê."

"Này này. Đã bảo là đừng có lấy anh làm mẫu mà."

"Phư phư. Em sẽ cố gắng."

Không, cái kiểu trả lời đó là tính làm thật rồi còn gì? Mà thôi, nếu xuất bản ở nơi tôi không biết thì cũng được.

"Nè nè Himari. Tớ in bức tranh này ra được không?"

"Ừm, được chứ."

"Tuyệt."

Himari liền khởi động máy in. Cái máy in màu trắng đã lâu không dùng nên bám đầy bụi.

Nhắc mới nhớ, cái này là tôi mua hồi mới vào công ty thì phải. Hồi đó có ông sếp không biết dùng email nên tôi phải dùng nó kèm với máy FAX...

Tiếng khởi động máy in ì ạch vang lên, kéo theo những ký ức vất vả thời đó ùa về như đèn kéo quân. Himari thao tác cài đặt in một cách thành thục, chẳng mấy chốc bức tranh đã từ từ trôi ra khỏi máy.

"Cảm ơn cậu. Tớ sẽ giữ nó cùng với tấm ảnh chụp sticker chung với Himari..."

Kanon cầm tờ giấy A4 trên tay, ngắm nhìn đầy vẻ xúc động rồi lẩm bẩm.

"Cái này mà sau này Himari nổi tiếng thì đem ra khoe được đấy."

"Chuẩn luôn~. Phải giữ gìn cẩn thận mới được. Nhưng mà Kazu-nii thì không cho người khác xem được đâu nhỉ. Vì sẽ bị lộ mối liên hệ với Himari mất."

"... Cũng đúng."

Mà vốn dĩ ngoài Kouki ra tôi cũng có ai để mà khoe đâu. Tuy nhiên, đây cũng sẽ trở thành một kỷ vật với Himari nhỉ...

Ngắm nhìn bức chân dung của mình chậm rãi trượt ra khỏi máy in, tôi lại cảm thấy thêm một dấu hiệu cho thấy giờ phút chia ly đang cận kề.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!