[11] Khởi đầu hướng tới ước mơ (3)
“Này, Shirone. Ngươi vẫn còn ở đây à? Nghe bảo công việc xong rồi mà?”
Rian mở cửa bước vào rồi ho khù khứ vì đám bụi bay mù mịt. Shirone đón chào người bạn bằng một nụ cười nhẹ nhàng.
“Gì thế, cái biểu cảm đó nghĩa là sao? Có chuyện gì tốt à?”
Rian ngơ ngác trước dáng vẻ khác lạ của bạn mình. Thế nhưng lời tiếp theo của Shirone còn gây sốc hơn.
“Rian, cho tôi đi tham quan nhà ngài với.”
“Hả? Cái gì cơ?”
Rian trợn tròn mắt. Một Shirone luôn tuân thủ nguyên tắc và chẳng bao giờ phạm phải sai lầm ngớ ngẩn nào, đột nhiên lại đòi đi tham quan nhà.
Nhưng rồi, khi phát hiện ra một cuốn sách đặt bên cạnh Shirone, cậu ta đã hiểu ra.
“Ngươi…… làm được rồi sao?”
“Ừ. Không còn gì để đọc nữa, ít nhất là ở trong thư viện này.”
Không còn gì để đọc nữa.
Rian không thích sách, nhưng cậu ta có thể cảm nhận được câu nói đó ngầu đến nhường nào.
Chỉ riêng khoảnh khắc này, Shirone trông như hiện thân của trí tuệ. Ngay cả ánh nắng tràn qua cửa sổ cũng như đang chúc phúc cho Shirone.
“U ha ha ha! Thật sự làm được rồi sao? Thằng ranh này! Ngươi giỏi thật đấy, nhóc con!”
Rian vui mừng như thể đó là việc của chính mình. Dĩ nhiên là theo cách quá khích của một kiếm sĩ. Sau khi ôm chầm lấy Shirone và nhấc bổng lên quay cuồng một hồi, cậu ta búng tay như vừa nảy ra ý hay.
“Tốt! Nếu muốn đến nhà ta thì lúc nào cũng hoan nghênh! Vừa hay lúc này. Để kỷ niệm việc học xong, ta đã chuẩn bị một món quà cực kỳ tuyệt vời.”
“Quà gì đột ngột vậy? Tôi không cần đâu.”
“Cứ đi theo ta đã. Chắc chắn ngươi sẽ thích mê cho xem! Phụt ha ha ha!”
Shirone thấy bất an. Việc chuẩn bị quà ngay khi vừa biết tin hoàn thành việc đọc sách thật kỳ lạ. Hơn nữa, nhìn cái kiểu gò má cậu ta cứ nhô lên khi cười thế kia, tuyệt đối đó sẽ không phải là một món quà đáng yêu chút nào.
Lần đầu tiên nhìn cận cảnh tòa dinh thự, sự uy nghiêm của kích thước thật đáng sợ. Cậu có vẻ đã hiểu lý do vì sao người cổ đại lại chọn những cấu trúc khổng lồ để thể hiện sự thần thánh của các vị thần.
“Rian, chúng ta đi nhẹ nhàng thôi. Để người nhà phát hiện thì tính sao?”
“Lo gì chứ? Dù sao hợp đồng cũng kết thúc rồi mà? Vừa hay mọi người đều ra ngoài cả rồi. A, đây rồi. Nhanh lên, nhanh lên!”
Nơi Rian dẫn đến là một căn phòng phụ nữ có mùi hương thơm ngát. Rèm cửa màu hồng buông xuống bên cửa sổ ban công, trong phòng bài trí đàn piano cùng các loại nhạc cụ khác.
“Khoan đã! Đây là phòng chị ngài đúng không? Mau ra ngoài đi! Chúng ta vào đây làm gì?”
“Khặc khặc khặc. Đợi chút đi. Chắc nó nằm đâu đó quanh đây thôi.”
Rian lục lọi các ngăn kéo một cách tùy tiện như thể đang ở trong phòng mình. Sau khi bới tung ngăn tủ phía dưới, cậu ta reo lên đắc ý rồi ném thứ gì đó về phía Shirone.
“Tìm thấy rồi! Này, Shirone, quà đấy!”
Một thứ gì đó thơm tho và mềm mại bao phủ lấy khuôn mặt Shirone. Khi dùng hai tay cầm lên và mở ra, đó là một mảnh vải nhỏ nhắn đến mức đáng yêu.
Vẻ mặt ngơ ngác của Shirone dần đỏ bừng lên. Nhìn hình dáng hay kích thước, rõ ràng đó là đồ lót của chị gái cậu ta.
“Này! Ngài điên rồi à? Sao lại ném thứ này cho tôi!”
“Phụt ha ha ha! Nhìn cái mặt đỏ lựng kìa. Ngươi cũng 17 tuổi rồi mà. Phải biết nhìn quần lót một cách đại bàng vào chứ. Vì ý nghĩa đó nên huynh đây mới tặng quà cho ngươi đấy.”
“Im đi! Nhìn quần lót thì có gì mà đại bàng! Mau cất lại chỗ cũ đi!”
“Ơ? Hưng phấn rồi. Cuối cùng Shirone cũng hưng phấn rồi!”
Rian ôm bụng cười lăn lộn. Thực tế, ý định trêu chọc chiếm đến 9 phần, nhưng 1 phần còn lại cũng là vì lo lắng.
Vì cứ rú rú trong thư viện suốt 1 năm 6 tháng nên làn da trắng bệch, gương mặt vẫn chưa thoát khỏi vẻ non nớt.
Shirone quá khao khát học hỏi. Thỉnh thoảng sử dụng liệu pháp gây sốc để đánh thức bản năng đàn ông bên trong cũng không phải là ý tồi.
Nhưng đối với Shirone thì không có tác dụng. Shirone trả lại món đồ, thở dài rồi buông tràng giáo huấn quen thuộc.
“Rốt cuộc bao giờ ngài mới lớn hả? Lại bày ra trò đùa này. Đây không phải ai khác mà là chị gái ngài đấy. Mau cất lại chỗ cũ đi. Để bị phát hiện thì ngài tính sao?”
“Chị ta là nhạc công cung đình nên mỗi năm chỉ về một hai lần thôi. Tuyệt đối không có chuyện bị lộ đâu. Mà thật sự không lấy à? Sau này có hối hận thì đừng trách ta.”
“Việc đi theo ngài là điều tôi hối hận nhất đời đấy! Mau dọn đi ạ.”
Rian vo tròn món đồ lót nhét vào trong và đóng ngăn kéo lại.
“Này, làm vậy sẽ bị lộ đấy?”
“Đến giờ tỳ nữ chuyên trách sẽ dọn dẹp thôi. Mà không hưng phấn chút nào thì chẳng vui gì cả.”
“Thêm một lần nữa là tôi tuyệt giao với ngài đấy.”
“Ha ha ha! Biết rồi. Đùa thôi mà. Thôi, sang phòng ta đi.”
Phòng của Rian nằm ở cuối hành lang. Cậu ta bảo vì phòng trống còn rất nhiều nên cứ chọn phòng nào thuận tiện mà dùng.
Đúng chất một kiếm sĩ nhiệt huyết, trong phòng chất đầy mộc kiếm, trên kệ sách cũng toàn là sách liên quan đến kiếm thuật.
Nhưng sách chuyên môn thì chẳng mấy, phần lớn là tiểu thuyết về các kiếm sĩ trong thần thoại.
Ngồi trong phòng tán dóc đủ chuyện chán chê, hai người bắt đầu chơi bài.
Mỗi người đặt cược số chip bằng nhau, nhưng ván đấu kết thúc chỉ sau 30 phút. Rian đại bại.
Shirone vừa vơ lấy đống chip vừa hỏi.
“Ván nữa không?”
“Không chơi! Chết tiệt. Cờ bạc dù sao cũng là vận may, chắc ta xúi quẩy lắm mới thế.”
“Tôi thấy ngài có thói quen hễ có quân Át là lại dời xấp bài ra phía ngoài. Với lại thời gian ngài đặt cược lúc có đôi và không có đôi cũng khác nhau nữa. Chỉ cần biết hai điều đó thôi là có thể thắng bao nhiêu tùy thích rồi.”
Rian ngây người ra như kẻ bị lừa bịp.
“Làm sao ngươi có thể tìm ra được những thứ đó chứ?”
“Quan sát thực ra dễ hơn tưởng tượng. Vì người ta thường định kiến trước rồi mới quan sát nên mới không thấy được. Hãy bỏ ý định nhất định phải tìm ra đi và cảm nhận toàn thể. Lúc đó sẽ tìm thấy thôi.”
“Hừm, nghĩa là đừng chấp niệm vào thứ mình muốn đạt được sao? Cái này biết đâu cũng có ích cho việc tìm kiếm Lược Đồ nhỉ?”
“Chắc là vậy đấy? Vì nó cũng ảnh hưởng lớn đến việc tôi hiểu về Linh Vực mà.”
Rian nhẩm đi nhẩm lại lời của Shirone. Cảm giác đầu óc cứ ngứa ngáy như sắp hiểu ra điều gì đó, nhưng mãi vẫn không nắm bắt được cốt lõi.
Có lẽ vì đã suy nghĩ quá lâu so với bình thường chăng? Cơ thể mệt mỏi và cơn buồn ngủ ập đến. Rian vươn vai một cái thật dài rồi nằm vật ra bảo.
“Không có việc gì làm thì ngủ một chút đi. Sáng ra ta chạy cả trăm vòng, mệt chết đi được.”
“Vậy ngài ngủ đi. Tôi đọc sách một chút.”
“Ờ ờ.”
Rian vừa đặt lưng xuống là đã ngủ say như chết. Phì cười trước dáng vẻ của người bạn vô lo vô nghĩ, Shirone lấy một cuốn tiểu thuyết ra đọc. Vốn dĩ chỉ xem những cuốn sách lịch sử khô khan, giờ đọc truyện phiêu lưu khiến cậu quên cả thời gian.
Suốt một tiếng trôi qua mà Rian vẫn chưa dậy, Shirone đóng sách lại và dọn dẹp phòng. Thấy trời đã xế bóng, trong nhà bắt đầu ồn ào nên cậu nghĩ mình nên ra ngoài là vừa.
Đang rảo bước theo hành lang thì tiếng đàn piano vang lên.
Shirone sững sờ dừng bước. Với một đứa trẻ lớn lên trên núi như cậu, những bản nhạc chứa đựng cảm hứng của nhạc sĩ lay động tâm hồn theo một ý nghĩa khác với ma pháp.
Âm thanh phát ra từ phòng của chị gái Rian. Không tự chủ được mà bước tới, Shirone lần đầu tiên nhìn thấy chị gái của Rian.
Một gương mặt thanh tú như đọng lại sương sớm. Một người phụ nữ với mái tóc màu xanh chảy tràn như sóng biển đang chơi piano.
Đó là thứ nữ của gia tộc Ogent, Ogent Reina.
Giai điệu Reina chơi thực sự là âm thanh thiên thượng. Tuy không phải trẻ nhất, nhưng ở tuổi 19 đã được công nhận thực lực để vào cung điện nên đánh giá của Shirone cũng không hề quá lời.
Những hòa âm chồng lên nhau lớp lớp. Sự dồn dập của những nốt nhạc. Và rồi là sự biến tấu. Tâm trí Shirone như một con rối bị treo trên giai điệu, chuyển động theo từng đầu ngón tay của Reina.
Chỉ sau khi bản nhạc kết thúc, Shirone mới sực tỉnh nhận ra mình đang ở đâu. Có lẽ vì xúc động quá lâu, khi cậu định thần lại thì Reina đã quay sang phía này và vẫy tay.
“Chào cậu? Thấy sao, bản sonata piano của ta?”
Dù đã đọc qua sách nhưng đây là lần đầu tiên được nghe bằng tai. Shirone không dám đưa ra ý kiến về buổi biểu diễn của Reina.
“Lại đây xem cũng được mà. Một gương mặt mới nhỉ. Cậu là quản gia mới vào à?”
“Vâng. Tôi phụ trách việc phân loại thư viện. Nhưng giờ xong rồi ạ.”
“A ha! Ta có nghe kể rồi. Có vẻ cậu thông minh lắm nhỉ. Việc phân loại không phải ai cũng làm được đâu.”
Có lẽ vì là nghệ sĩ nên lời nói và hành động của cô không hề có chút uy quyền nào, ngược lại còn thấm đượm sự quan tâm.
Lần đầu tiên Shirone thấy ghen tị với Rian vì có một người chị như vậy. Ngay lập tức, cậu nhớ đến "tội ác" thấp hèn mà mình đã vô tình phạm phải. Hình ảnh cậu vừa thấy chồng lấp lên khuôn mặt của Reina khiến đôi má cậu nóng bừng.
“Ực!”
“Cậu không khỏe chỗ nào à? Sao mặt mũi lại thế kia?”
“A, không có gì đâu ạ.”
Shirone bước vào phòng với động tác ngượng nghịu. Phải chăng lời nói dối hoàn hảo nhất chính là lừa gạt cả bản thân mình. Shirone tự thôi miên rằng mình chưa thấy gì cả rồi chuyển chủ đề.
“Đây gọi là bản nhạc đúng không ạ?”
“Hử? À, đúng rồi. Đây là chương 3 ‘Trong bóng tối’ thuộc bản sonata piano do Shuliman sáng tác. Cậu đã bao giờ chơi piano chưa?”
“Dạ chưa, chưa một lần nào ạ.”
“Vậy sao? Lại đây ngồi đi. Ta dạy cho. Không phải bản nhạc khó đâu.”
Shirone cảm thấy quý mến một người dịu dàng như cô. Dĩ nhiên, vì đã nghe Rian kể rằng chị mình là một mụ phù thủy tính tình quái gở, nên cậu cũng thấy hơi hoang mang.
Shirone chú ý đến cách bấm ngón như được chỉ dạy và nhấn hợp âm đầu tiên. Rồi cậu lại di chuyển từng quãng một, nối sang hợp âm thứ hai.
“Oa! Mắt cậu nhanh thật đấy. Bảo là lần đầu chơi mà khả năng Thị Tấu* tốt quá.”
*Sight reading (thị tấu): là kỹ năng đọc và biểu diễn một bản nhạc ngay lần đầu tiên nhìn thấy mà không có sự chuẩn bị hay tập luyện trước. Đây là quá trình mắt nhìn nốt nhạc và tay/giọng hát tái hiện âm thanh ngay tức thì, giúp người chơi hiểu nhịp, cao độ, tiết tấu và sắc thái một cách nhanh chóng.
Việc chơi một bản nhạc lần đầu tiên nhìn thấy được gọi là "Thị Tấu". Việc này đòi hỏi tài năng kỹ thuật hơn là cảm xúc, và những người có khả năng Thị Tấu tốt có thể coi là có tốc độ tư duy rất nhanh.
Shirone thấy vui vì lời khen của Reina. Nhưng rồi cậu quên đi cảm giác về Reina mà đắm mình vào cây đàn. Đó là một sự tò mò không gì có thể ngăn cản nổi.
“Xin lỗi ngài……”
“Hử?”
“Ngài có thể chơi lại một lần nữa được không ạ?”
Ngay khoảnh khắc đó, Reina đã phát hiện ra khí chất độc đáo của Shirone. Việc nghệ sĩ thích tài năng chỉ là lời nói dối do các nhà phê bình thêu dệt nên. Ngược lại, những người nghệ sĩ luôn yêu say đắm sự nhiệt huyết.
“Được thôi. Vậy hãy nghe cho kỹ nhé.”
Reina chơi lại bản ‘Trong bóng tối’ một lần nữa. Ngay cả một người ngoại đạo như Shirone cũng nghe ra lần này biểu diễn tinh tế hơn hẳn lần đầu. Đó là uy lực của Lược Đồ. Hệ thần kinh của một người thấu hiểu cơ thể mình như cô nhạy cảm gấp bội so với người thường.
Kết thúc bản nhạc, Reina quay đầu lại với vẻ mặt mãn nguyện. Thế nhưng Shirone lại trầm ngâm suy nghĩ, không biểu lộ cảm xúc gì như một người chưa nghe thấy gì cả.
“Cậu có thể thử được không ạ?”
“Hử? À, ừ, được chứ.”
“Nếu nghe thấy khó chịu thì ngài thông cảm cho tôi nhé.”
“Hì hì, tất nhiên rồi. Lần đầu ai chẳng vậy.”
Hai bàn tay Shirone nhẹ nhàng đặt lên phím đàn. Ngay khi cô vừa nghĩ tư thế trông cũng ra dáng lắm, thì những ngón tay của Shirone bắt đầu gõ xuống phím đàn.
Khi một bản nhạc lạ lùng vang lên, Reina nở nụ cười ngượng nghịu. Thế nhưng kể từ đoạn giữa, cô bắt đầu lắng tai nghe như thể nhận ra điều gì đó.
‘Gì thế này, đứa trẻ này? Rốt cuộc cậu bé đang định làm gì vậy?’
Các nốt nhạc đều bị chệch đi. Sai một cách hoàn hảo. Thế nhưng thật đáng kinh ngạc…….
Nó lại tương đồng một cách hoàn hảo.
Không thể giải thích rõ ràng được nhưng sự thật là như thế. Rõ ràng Shirone không có sự thuần thục về kỹ thuật để chơi đúng bản nhạc.
Nhưng ngoại trừ phần kỹ thuật, cậu đang mô phỏng lại mọi thứ về Reina như thể cậu chính là cô.
Đây không phải là buổi biểu diễn cho ai đó xem. Trong đầu đứa trẻ này lúc này chỉ có piano mà thôi.
‘Thêm một chút nữa. Chỉ một chút gần hơn nữa thôi.’
Shirone liều mạng cố gắng xâm nhập vào âm nhạc. Vì phải giữ nhịp nên tốc độ triển khai quá nhanh. Với khả năng đọc nhạc lần đầu của mình, cậu không thể bấm chính xác các nốt nhạc.
Cậu nén lại sự tập trung đang nhảy vọt theo từng giây. Tinh thần ở trạng thái vô ngã bắt đầu bị hút vào Linh Vực.
Reina nuốt nước bọt cái ực. Giữa những âm thanh nghịch tai, thi thoảng lại xen vào những hợp âm đầy dễ chịu.
Và cuối cùng, ở đoạn cao trào đi lên ‘Đùng đùng đùng đùng!’, bản nhạc trong đúng 1,7 giây đã khớp hoàn toàn một cách hoàn hảo với nhạc phổ.
Reina rùng mình nín thở. Shirone duy trì trạng thái đó và tiến vào nhịp kết đích thực. [note92097]
Sau khi nhấn nốt bậc 1, cậu nhấc bổng hai tay lên và giáng xuống nốt bậc 5 như một tia sét. Rồi nốt bậc 1 cuối cùng được cậu nhấn xuống bằng tất cả nhiệt huyết của đời mình.
Uỳnh quềnh quềnh quềnh quềnh.
Những hòa âm kéo dài từ quá khứ 4 phút trước tiêu biến vào 7 nốt nhạc, để lại một dư âm vô hạn tỏa lan.
0 Bình luận