[2] Gặp gỡ Ma Pháp (2)
“Con sẽ thử lại lần nữa ạ.”
Sau khi Vincent lùi lại, Shirone vẫn không cử động mà đứng quan sát vết khía trên thân cây rất lâu.
Hiện tại, cậu đang cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
Khắc ghi một dòng bí quyết vào đầu não là kiến thức. Nhưng tiếp nhận nó bằng toàn bộ cơ thể lại là cảm giác.
Chém vào cùng một chỗ, nhưng xoay góc đi một chút.
Mẩu kiến thức đơn giản được truyền miệng qua bao thế hệ này đang được Shirone hấp thụ với một sự giác ngộ lớn hơn nhiều so với dự tính của Vincent.
“Cha ơi.”
“Ơi?”
“Hay là để con thử bẻ gãy nó trong một lần chém nhé?”
“Ha ha ha! Vết chém còn chưa được một nửa mà, sao có thể gãy được chứ?”
“Nếu may mắn thì biết đâu đấy ạ.”
Cây cối không gãy chỉ nhờ vào may mắn. Những tiều phu lão luyện sẽ kiên trì khoét sâu vào điểm yếu trong thớ gỗ để hạ gục nó chỉ sau vài nhát rìu, nhưng Shirone không thể nào làm được điều đó.
“Được thôi! Để xem vận may của con trai cha đến đâu nào!”
Vincent vui vẻ hưởng ứng theo con. Chỉ cần thấy con quan tâm đến việc đốn củi là ông đã thấy biết ơn lắm rồi.
“Nếu con làm gãy được, cha hãy hứa cho con một điều ước nhé.”
“Hử? Điều ước sao?”
Một ý nghĩ bất an chợt lóe lên. Phải chăng thằng bé định nói muốn đi học chữ? Hay là muốn được gửi đến trường như đám trẻ nhà giàu khác?
“Lần tới khi cha lên thành phố bán hàng, hãy cho con đi cùng với ạ.”
Thành thật mà nói thì Vincent đã được một phen hú vía, nhưng ông không để lộ ra mà chỉ bật cười sảng khoái.
“Khà khà, nếu chỉ là chuyện đó thì được. Cha hứa với con!”
Sau khi nhận được sự đồng ý, Shirone vác rìu ra sau vai và nhìn chằm chằm vào cái cây. Chẳng mấy chốc, nụ cười trên môi cậu biến mất khiến Vincent cảm thấy rùng mình. Đứa con trai đang nhìn xoáy vào cái cây không chớp mắt, cứ như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình.
Shirone đột ngột vung rìu. Nhìn qua thì có vẻ như cậu đã chém chính xác vào vết khía, nhưng trong phạm vi mà con người không thể nhận thức được, nhát chém ấy chứa đựng một sự xoay chuyển cực kỳ tinh vi.
Rắc... rắc rắc rắc!
Tiếng nứt toác như sét đánh khiến Vincent trợn tròn mắt. Tại vị trí lưỡi rìu lún vào, những vết nứt lan ra như một trận động đất, rồi cái cây không chịu nổi trọng lượng mà đổ rầm xuống.
“Yahoo! Thành công rồi!”
Vincent không thể tin vào mắt mình. Đó chính là ‘Lôi Kích’ (Cú chém sấm sét) vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết của giới tiều phu. Cả Vincent lẫn những tiều phu mà ông biết đều chỉ nghe kể chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến hay trải nghiệm kỹ thuật thần thoại này.
Tuy nhiên, đó là bởi công việc của tiều phu thiên về sinh kế. Thực tế, trong một số ngành nghề khác, hiện tượng Lôi Kích có thể bắt gặp khá thường xuyên, đó chính là giới kiếm sĩ.
Những kiếm sĩ vung kiếm bằng cả mạng sống rèn luyện những kỹ thuật bài bản và thâm sâu hơn nhiều so với tiều phu.
Lôi Kích cũng nằm trong số đó. Nhưng rõ ràng ngay cả với các kiếm sĩ, đây cũng không phải kỹ thuật có thể dễ dàng thực hiện.
“Yahooo! Thành công rồi!”
Đạt được lời hứa đi xem thành phố, Shirone giơ hai tay nhảy cẫng lên vui sướng.
Chứng kiến cảnh đó, Vincent cảm thấy hoang mang.
Ông không thể xác định được mình nên nuôi dạy đứa trẻ này trở thành tiều phu, hay tuyệt đối không được để nó trở thành tiều phu nữa.
___
Vincent cầm dây cương của chiếc xe ngựa kéo theo thùng hàng, băng qua cổng thành Creas. Shirone ngồi ở khoang chứa hàng, đôi mắt lấp lánh nhìn ngó khắp xung quanh.
Da thú nộp cho cửa hàng vũ khí, thịt giao cho cửa hàng thực phẩm, nội tạng nộp cho hiệu thuốc hoặc cửa hàng ma đồ. Họ phải đi qua nhiều cửa hàng khác nhau, và nếu tính cả thời gian thương lượng thì chắc chắn sẽ mất hơn 4 tiếng đồng hồ.
Khi đến cửa hàng, Shirone nhảy phóc xuống xe. Vincent vác túi thịt lên vai và dặn dò.
“Phải quay lại đây trước khi mặt trời lặn đấy nhé.”
“Cha đừng lo. Con nhớ hết đường rồi ạ.”
“Tuyệt đối không được đi vào những nơi vắng vẻ, chỉ được đi trên đường lớn thôi. Nếu có ai hỏi tại sao lại ở một mình, con hãy chỉ vào cửa hàng gần nhất và nói là đang đợi cha.”
“Con biết rồi ạ. Lần trước con đến cũng đâu có chuyện gì xảy ra đâu.”
Vincent thấy đau lòng khi phải để con lại một mình. Nhưng vì chi phí sinh hoạt của gia đình phụ thuộc vào việc ông thương lượng thế nào, nên không còn cách nào khác.
Shirone trấn an người cha đang lo lắng rồi rời khỏi khu phố mua sắm. Vincent cứ ngỡ con mình sẽ tìm đến rạp xiếc hay cửa hàng đồ chơi mà bọn trẻ thường ghé, nhưng Shirone lại chẳng bận tâm đến những thứ đó.
Nơi Shirone dừng chân là thư viện lớn nhất thành phố. Ngước nhìn tòa kiến thức đồ sộ và hùng vĩ, trái tim cậu đập rộn ràng.
Liệu trong tòa nhà này có tích trữ tất cả kiến thức của nhân loại từ xưa đến nay không?
Chẳng có cách nào để xác thực. Thư viện vốn là không gian văn hóa cao cấp, nếu không phải quý tộc thì việc ra vào là hoàn toàn không thể.
Thấy hai nữ sinh ôm sách bước ra từ thư viện, Shirone vội vàng né sang một bên.
Vincent là một người cha hiền từ, nhưng mỗi khi nói về quý tộc, ông luôn đe dọa như một con ngạ quỷ.
Tuyệt đối không được đối đầu với họ. Lời họ nói vô điều kiện là đúng. Nếu chạm mắt, hãy cúi đầu xuống.
Shirone không quan tâm quý tộc vĩ đại đến mức nào. Cậu chỉ muốn được đọc sách mà thôi.
‘Tại sao mình lại không thể vào đó chứ?’
Shirone quyết định đi theo hai nữ sinh kia. Một phần vì ngoài thư viện ra cậu chẳng có nơi nào muốn xem, phần khác vì cậu tò mò quý tộc khác biệt với bình dân ở điểm nào.
Sau khoảng 20 phút đi bộ, khung cảnh thay đổi đột ngột.
Shirone quên luôn mục đích ban đầu, bị choáng ngợp trước những cấu trúc khổng lồ mọc lên tứ phía. Trong số đó, ấn tượng nhất là một ngôi trường sở hữu khuôn viên rộng lớn dù chỉ mới nhìn qua hàng rào sắt.
Trên cổng vòm chính có ghi tên tòa nhà.
Học viện Ma Pháp Alpheas.
Nếu có một từ duy nhất mà Shirone không thể thấu hiểu suốt bấy lâu nay, thì đó chính là Ma thuật.
Nó xuất hiện không thiếu trong vô vàn câu chuyện kể, nhưng cậu chưa từng thấy cuốn sách nào mô tả về nguyên lý của nó. Đó là một kiểu phớt lờ. Cũng là sự ngạo mạn cho rằng những kẻ không phải pháp sư thì không cần phải biết.
Một lính canh phát hiện ra Shirone và quát lớn.
“Cái gì kia! Thằng ranh kia làm gì ở đấy?”
Thấy trang phục của Shirone đúng chuẩn hạng tiện dân, gã xua tay như đuổi ruồi.
“Biến mau! Đây không phải nơi để hạng tạp nham như mày bén mảng tới.”
“A, cháu xin lỗi ạ.”
Shirone sợ hãi bỏ chạy. Gã lính canh vừa hung dữ vừa trợn mắt khiến cậu bủn rủn cả chân tay.
Nhưng khi gã lính canh không còn trong tầm mắt, cậu lại dừng bước. Thật kinh ngạc, cậu vẫn đang đứng dưới bức tường bao của Học viện Ma Pháp.
Rốt cuộc ngôi trường này rộng lớn đến nhường nào?
Đang suy nghĩ mông lung, cậu chợt nghe thấy giọng nói của một cụ ông vang lên từ phía bên kia bức tường.
“Nào, vậy từ bây giờ chúng ta hãy cùng trò chuyện về chủ đề ‘Ma thuật là gì’ nhé.”
“Aaa, không muốn đâu! Cho chúng em xem ma thuật đi ạ. Xem thêm một cái nữa thôi!”
“Lửa! Cho chúng em xem phép tạo ra lửa đi ạ, thầy Hiệu trưởng!”
Shirone ngước nhìn tán cây cổ thụ vươn cao quá bức tường. Có vẻ như thầy Hiệu trưởng Học viện Ma Pháp đang tổ chức một buổi học ngoài trời dưới bóng cây.
Giọng nói của bọn trẻ đều nhỏ tuổi hơn Shirone. Ở tầng lớp quý tộc, việc được giáo dục ngay từ khi mới lọt lòng là chuyện bình thường, nên trẻ con đi học Học viện Ma Pháp cũng không có gì lạ.
“Hơ hơ, gây hỏa hoạn trong trường là sẽ bị phạt đấy. Thay vào đó, nếu các em trả lời đúng câu hỏi, thầy sẽ cho xem một ma thuật thú vị.”
“A-sa! Câu hỏi gì ạ? Thầy ra đề mau đi ạ!”
Shirone áp tai vào bức tường.
“Tài năng cần thiết nhất để học ma thuật là gì nhỉ?”
Một khoảng lặng kéo dài.
Chắc hẳn đám trẻ đều đã cứng họng. Ngay cả Shirone cũng nghĩ rằng đây là một câu hỏi đòi hỏi câu trả lời khá chủ quan.
Tuy nhiên, đám trẻ này đều là những thiên tài được đặc cách nhập học sớm nhờ tài năng ma thuật. Thay vì bỏ cuộc, chúng lần lượt đưa ra câu trả lời của riêng mình.
“Là sự nỗ lực ạ. Ma thuật là thứ học cả đời cũng không hết, nên nỗ lực là quan trọng nhất.”
“Em nghĩ là kiến thức ạ. Số sách ma thuật em đã đọc qua vượt quá 100 cuốn rồi.”
Ngoài ra, những câu trả lời có vẻ hợp lý khác như khả năng tập trung, trí nhớ cũng lần lượt được đưa ra.
Thế nhưng vẫn chưa nghe thấy giọng của thầy Hiệu trưởng. Có lẽ ông đang mỉm cười hiền từ nhìn lũ trẻ chăng?
“Là tiền ạ. Để học ma thuật thì có rất nhiều thứ phải mua ạ.”
Lũ trẻ cười ồ lên.
Trong đó có cả tiếng cười của thầy Hiệu trưởng.
Đến lúc này, Shirone cũng thấy tò mò. Nếu không phải nỗ lực, kiến thức hay tiền bạc, thì tài năng cần thiết nhất để học ma thuật là gì?
Sau khi nghe hết câu trả lời của đám trẻ, thầy Hiệu trưởng cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tài năng cần thiết nhất để học ma thuật chính là khả năng thông thấu đấy.”
Khoảng lặng thứ hai bao trùm.
“Thông thấu là gì ạ?”
Thầy Hiệu trưởng phát ra tiếng rên rỉ lúng túng. Nhưng ngay sau đó, ông tiếp tục giải thích bằng giọng nói ân cần.
“Thông thấu là thứ chính xác hơn kiến thức và nhanh hơn sự nỗ lực.”
“Oa! Vậy thì nó hoàn toàn là ma thuật rồi còn gì ạ?”
“Hơ hơ! Có lẽ là vậy. Không, em nói đúng đấy. Bởi mọi ma thuật tồn tại trên thế gian này đều bắt nguồn từ sự thông thấu. Thầy lấy một ví dụ nhé. Các em có biết 1 cộng 1 bằng mấy không?”
“Dĩ nhiên là bằng 2 ạ.”
Đám trẻ đồng thanh đáp. Giọng điệu như thể muốn hỏi sao thầy lại hỏi một điều hiển nhiên như thế.
“Đúng vậy. Thế các em có thể giải thích tại sao 1 cộng 1 lại bằng 2 không?”
“Ơ? Chuyện đó thì dĩ nhiên là...”
Đám trẻ đang định hùng hồn trả lời bỗng im bặt. Vì chúng không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu, giải thích cái gì và như thế nào.
Giọng nói của Alpheas ẩn chứa tiếng cười.
“Cảm giác kỳ lạ mà các em đang thấy lúc này chính là sự thông thấu đấy. Ngày xửa ngày xưa, đã từng có thời đại mà người ta không biết 1 cộng 1 bằng 2. Họ đã dùng kiến thức và nỗ lực để chứng minh điều đó. Nhưng các em, chẳng phải các em đang thấu hiểu hoàn hảo việc 1 cộng 1 bằng 2 mà không cần trải qua quá trình đó sao?”
Shirone dần dần bị cuốn vào câu chuyện. Đám trẻ bên kia bức tường chắc hẳn cũng đang há hốc mồm ra nghe.
“Ma thuật vốn dĩ là một hiện tượng tồn tại từ trước. Giống như việc đáp án là 2 ngay cả khi người ta chưa biết 1 cộng 1 bằng 2 vậy. Có người dùng nỗ lực và kiến thức để làm sáng tỏ sự thật đó, nhưng các em thì không cần. Như vậy, thông thấu chính là phương tiện nhanh nhất để thấu hiểu các quy luật của sự vật.”
“Vậy thì không cần phải học tập hay nỗ lực nữa ạ?”
“Nói thế cũng được sao? Nhưng thành thật mà nói... sự thật là vậy đấy.”
Thường thức là kiến thức mà số đông tin tưởng. Nhưng đôi khi, có những thứ là thường thức chỉ vì nó dễ chấp nhận. Shirone có thể cảm nhận được nỗi lòng của Alpheas khi phải nói ra thực tế tàn khốc này.
“Vậy thì không cần đi học cũng được ạ?”
“Hơ hơ hơ! Sự thông thấu không phải thứ dễ dàng đạt được đâu. Lý do 1 cộng 1 bằng 2 là bởi các học giả đã trải qua bao năm tháng để chứng minh nó. Tất nhiên, cũng có những người nhận ra đáp án mà không cần qua quá trình kiểm chứng. Chúng ta gọi những người đó là thiên tài.”
“Mẹ em bảo em là thiên tài mà?”
“Lời đó cũng không sai đâu. Vì mỗi con người sinh ra đều mang trong mình tài năng, và nếu mài giũa tài năng đó, bất kỳ ai cũng có thể trở thành thiên tài.”
Bất kỳ ai cũng có thể trở thành thiên tài. Shirone cảm thấy câu nói đó khắc sâu vào tim mình.
Nhưng liệu có thật vậy không? Liệu cơ hội để bước qua bức tường cao ngất này có đến với một người như cậu không?
“Đúng rồi. Cậu bé đang đứng sau bức tường kia ơi. Thầy muốn nghe xem ý kiến của em thế nào.”
Shirone vội vàng lùi lại khỏi bức tường.
Nên chạy trốn sao? Hay là nên trả lời? Nhưng liệu một thường dân có tư cách để trả lời không?
“Đừng làm thế, hãy bước qua đây nào. Thầy muốn nhìn mặt em.”
Shirone nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch khi tiến lại gần bức tường. Tuy cậu còn nhỏ chưa hiểu sự đời, nhưng có một điều cậu biết chắc chắn. Nếu lúc này không vượt qua bức tường này, cậu sẽ hối hận cả đời.
Shirone leo lên bức tường. Hiệu trưởng Học viện Ma Pháp Alpheas, ông Alpheas, đang mỉm cười.
Ấn tượng đầu tiên là một ông lão râu tóc bạc phơ. Nhưng thực chất, ông là một pháp sư cấp 4 được vương quốc công nhận, một nhân vật đức cao trọng vọng lừng danh đến tận các quốc gia khác.
Ngồi trên một tảng đá bằng phẳng, Alpheas vẫy tay.
“Mau lại đây nào. Em đến để làm bạn tâm giao với lão già này sao?”
Nhận được sự tự tin từ lòng nhân từ của Alpheas, Shirone nhảy qua bức tường. Đúng như dự đoán, những đứa trẻ xấp xỉ tuổi Shirone hoặc nhỏ hơn đang ngồi quây thành một vòng tròn.
0 Bình luận