[8] Cơ hội đáng giá hơn mạng sống (4)
Sáng ngày hôm sau.
Shirone hướng về phía thư viện với bộ dạng mệt mỏi. Vì chuyện xảy ra đêm qua mà cậu đã không thể chợp mắt lấy một giây.
Tâm trí rối bời nên tốc độ công việc phân loại cũng không nhanh nổi. Nghĩ rằng không thể cứ thế này, Shirone cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.
Lo sợ cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Cậu phải tìm ra biện pháp đối phó bằng mọi giá trong vòng một tháng.
Trước tiên là điều tra lý lịch.
Gia chủ Bishop có 3 con trai và 1 con gái, trong đó trưởng nam là kiếm sĩ cấp 6 công khai, còn thứ nam Rai cũng là một thiên tài về kiếm mà không ai nghi ngờ việc anh ta sẽ sớm nối gót anh mình.
Chị gái của Rian cũng có tài năng thuộc hàng Ogent, nhưng vì lý do là con gái nên đã từ bỏ kiếm và hiện đang hoạt động với tư cách nghệ sĩ piano của vương cung.
Xem xét từng người một, cuối cùng Rian là người duy nhất không bộc lộ được tài năng xuất chúng. Dù gia chủ đã chỉ định giáo viên riêng nhưng chỉ nhận được những báo cáo rằng cậu ta không có tố chất.
“Hà, mình đã làm chuyện thừa thãi rồi. Thà cứ để cậu ta đánh cho một trận có khi lại hay.”
Vì Rian là người cả đời phải sống trong sự so sánh với các anh chị em, nên việc cậu ta nổi đóa trước kỹ thuật Lôi Kích của Shirone là chuyện đương nhiên. Có vẻ không phải cứ là quý tộc thì ai cũng ưu tú.
“Giờ phải làm sao đây? Thật sự rắc rối rồi.”
Sau khi nắm bắt xong tình hình, tâm trí cậu lại một lần nữa trở nên xao động. Dưới gầm bàn, thanh chân kiếm mà Rian ném cho vẫn bị bỏ mặc nằm đó.
Nhìn chằm chằm vào nó một hồi lâu, Shirone cuối cùng như đã hạ quyết tâm, cậu bật dậy và đi về phía kệ sách.
Dù chiến đấu hay không thì việc chuẩn bị vẫn tốt hơn. Sống ở trên núi nên cậu có tự tin về thể lực, nếu biết thêm cách phòng thủ thì có lẽ sẽ giữ được mạng.
Cậu quyết định tạm thời phong ấn sách lịch sử. Thay vào đó, cậu gom tất cả những cuốn sách liên quan đến kiếm thuật.
Có những cuốn sách kỹ thuật như ‘Giáo trình kiếm thuật’, nhưng cũng có những cuốn sách triết học như ‘Kiếm là gì?’, ‘Chỉ con người mới sợ kiếm’. Lại có cả những cuốn sách thực dụng như ‘Thắng bằng sự phô trương’, ‘Kẻ sống sót mới là kẻ mạnh’.
Shirone mở cuốn sách có tiêu đề đơn giản và rõ ràng là ‘Kiếm thuật’. Trong đó chứa đựng lịch sử bắt đầu của kiếm và nội dung tổng quan về kiếm thuật.
Đó là những nội dung thú vị ngay cả với một người khao khát trở thành ma pháp sư như Shirone. Nếu ma pháp sư có Linh Vực, thì kiếm sĩ có một thứ gọi là Lược Đồ.
Lược Đồ là một cơ thể giả định và là sơ đồ cấu trúc nhân thể. Bất kỳ con người nào cũng có hình ảnh cơ thể của riêng mình, và Lược Đồ chính là bản vẽ cụ thể hóa hình ảnh đó đến mức cực đoan.
Nghe nói những cao thủ về Lược Đồ hiểu rõ cơ thể mình một cách hoàn hảo đến mức có thể tác động đến sự vận hành của từng tế bào một.
Đọc đến đây, Shirone nhận ra rằng Lược Đồ chính là dạng đối xứng của Linh Vực.
Ma pháp sư xóa bỏ cái tôi để đồng hóa với thế giới, còn kiếm sĩ lại là những kẻ đào sâu vào sự tồn tại của cái tôi một cách chấp niệm hơn bao giờ hết.
Shirone đã trực tiếp thử nghiệm.
Cảm nhận sự vận hành của não bộ khi bước vào Linh Vực, cậu hình dung ra một bản thể giả định trong đầu.
Đến bước này thì khá dễ dàng.
Thế nhưng cơ thể giả định đó lại tối tăm như một bóng ma, không thể nhìn thấu vào bên trong.
‘Nếu gỡ bỏ được toàn bộ bức màn tối tăm này thì sẽ trở thành Lược Đồ sao. Thật sự đáng kinh ngạc.’
Shirone lại cầm sách lên. Trong sách viết rằng phương pháp để thấu triệt Lược Đồ ở mỗi gia tộc là muôn hình vạn trạng, và phần trọng tâm được cường hóa cũng khác nhau.
Có những gia tộc đạt được Lược Đồ thông qua tu dưỡng tinh thần, ngược lại cũng có những gia tộc sử dụng phương pháp dồn ép cơ thể đến mức cực hạn.
Có gia tộc dùng Lược Đồ để cường hóa cơ bắp, có gia tộc là tốc độ, và có gia tộc lại dùng nó để tăng cường hệ thần kinh.
Shirone nhớ lại cô gái tóc đỏ mà cậu đã gặp trong con hẻm 4 năm trước. Lúc đó vì mải chạy trốn nên không kịp định thần, nhưng sau này nghĩ lại, cử động của cô ấy không phải là của con người.
‘Cô bé đó đã thấu triệt được Lược Đồ rồi. Dù bằng tuổi mình. Thật là một tài năng đáng nể.’
Giờ không phải là lúc để ngồi cảm thán. Shirone đóng sách lại và chìm vào suy nghĩ. Dù sao thì Rian chắc cũng chưa thấu triệt được Lược Đồ. Nhưng nếu cậu định thử thì có một phần khiến cậu vướng mắc.
Giống như Linh Vực không phải là ma pháp, Lược Đồ cũng không phải là kiếm thuật. Giống như tri thức quan trọng với ma pháp sư, một cơ thể cường tráng là điều không thể thiếu đối với kiếm sĩ. Bởi vì nếu thân thể không được hậu thuẫn, dù có thi triển được Lược Đồ thì biên độ cường hóa cũng chỉ có thể bị thu hẹp.
“Mình đã có Linh Vực rồi. Thay vì học một khái niệm xung đột, thà tìm kiếm giải pháp từ phía kiếm thuật sẽ nhanh hơn.”
Trong vòng một tháng, cậu phải tìm thấy thứ gì đó có thể bảo vệ được mạng sống.
Shirone lấy cuốn giáo trình kiếm thuật sơ cấp ra và lật trang đầu tiên. Dẫu đột nhiên phải học kiếm thuật, nhưng vì đây là việc liên quan đến tính mạng nên sự tập trung của cậu cao hơn bao giờ hết.
___
“Ưaaaaa! Ưaaaaa!”
Bụi đất bốc lên tại đại võ trường. Đó là bụi mù do đôi chân của Rian tạo ra. Trái tim tưởng chừng như sắp nổ tung. Không khí không tràn vào được khiến những thứ trong dạ dày trào ngược lên.
“Oẹ! Oẹ!”
Những gì ăn vào bữa trưa trào ra theo thực quản. Rian mặc kệ cho mình nôn mửa. Thứ duy nhất cậu quan tâm lúc này là đôi chân mình.
“100 vòng! Thông qua!”
Thầy dạy kiếm thuật Kaite hô lớn một cách hào sảng. Hình ảnh Rian thay đổi khác hẳn ngày thường khiến ông cảm thấy hài lòng vô cùng.
“Kỷ lục được rút ngắn rồi! Mà có chuyện gì vậy? Sao hôm nay lại ngoan ngoãn chịu tập hết thế này?”
“Chết tiệt! Cái thứ này mà gọi là huấn luyện sao!”
“Cái gì hả thằng nhãi này?”
Kaite trợn mắt ngạc nhiên. Vừa định khen ngợi một chút thì cậu ta lại dở chứng cằn nhằn ngay lập tức.
Thế nhưng sự cằn nhằn hôm nay lại mang tính chất khác với mọi khi.
“Con vẫn đang đứng vững như thế này mà! Sư phụ, không có cái gì nặng đô hơn sao?”
“Hô?”
Kaite khá bất ngờ. Đã lâu lắm rồi mới thấy Rian rực cháy như vậy. Có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi cậu ta quỳ gối trước thiên tài của Ogent Rai vào 2 năm trước.
“Con…… có chuyện gì xảy ra phải không?”
Tỳ hai tay lên đầu gối, Rian mồ hôi nhễ nhại ngẩng đầu lên.
“Không có, chẳng có chuyện gì cả.”
Kaite không tin. Trong đôi mắt đang nhìn chằm chằm về phía trước một cách đáng sợ của đệ tử, chắc chắn đang thấp thoáng ảo ảnh của một ai đó.
‘Lần này lại là Rai sao?’
Nghĩ thế nào thì người có thể khiến Rian trở nên như thế này chỉ có thể là thứ nam của gia tộc. Phải chăng anh ta lại vừa đạt được thành tựu gì đó? Nhưng là cái gì? Chẳng phải Rai vốn đã thấu triệt được Lược Đồ rồi sao.
Nhưng sao cũng được. Đệ tử của ông là Rian chứ không phải Rai. Và giờ đây người đệ tử đó đang đưa cổ ra bảo ông hãy cứ việc "chế biến" mình đi.
“Tốt lắm! Hôm nay hãy cùng chết một trận ra trò nào! Nếu có chết thật ta cũng không chịu trách nhiệm đâu!”
“Cứ việc ạ!”
Rian liên tục bổ xuống thanh sắt nặng gấp đôi trường kiếm. Nếu không thể nhận ra Lược Đồ bằng sự thông thấu, thì chỉ còn cách ép buộc cơ thể đến mức cực hạn để cưỡng ép tìm ra nó.
“Ta-ha! Ta-ha! Ta-ha!”
Kaite hài lòng quan sát dáng vẻ thực hiện các cú chém dọc lặp đi lặp lại của Rian. Thế nhưng thời gian trôi qua, nét mặt ông dần đanh lại. Cuối cùng, như nhận ra điều gì, ông trợn tròn mắt lao tới.
“Thằng điên này! Dừng lại ngay! Cứ thế này cơ bắp con sẽ nổ tung mất!”
“Vẫn chưa nổ mà!”
Kaite khựng lại và nhìn đệ tử của mình. Những giọt nước mắt đang lăn dài từ đôi mắt của Rian - người đang nghiến răng vung thanh sắt.
“Chết tiệt! Tại sao cơ bắp không nổ tung đi! Tại sao cánh tay không đứt lìa ra cơ chứ! Mình có thể làm thêm được nữa! Đây chưa phải là kết thúc! Mình vẫn chưa kết thúc!”
Nước mắt cũng dâng đầy trong mắt Kaite. Người thầy cũng cảm thấy uất ức không kém gì đệ tử. Tại sao lại không được? Đã dồn ép thể xác đến tận cùng của tận cùng, tại sao vẫn không thể mở ra Lược Đồ?
Kaite dùng cánh tay thô ráp lau đi nước mắt. Không được thế này. Nếu ngay cả người thầy cũng nghi ngờ, thì người đệ tử như Rian biết phải làm sao.
Kaite dùng lòng bàn tay đỡ lấy thanh sắt đang xé gió của Rian. Khi đánh trúng tay sư phụ, lần này Rian cũng không thể bướng bỉnh thêm nữa mà dừng động tác lại.
“Rian, thế này là đủ rồi. Hôm nay nghỉ thôi con.”
Trước giọng nói ấm áp, sự cuồng loạn của Rian tan biến. Cảm giác ở cánh tay đã biến mất từ lâu. Ngay cả việc thanh sắt đã rơi xuống đất cậu cũng không hề hay biết, Rian cúi gầm đầu nói.
“Vâng, con cảm ơn sư phụ.”
Kaite đặt một chiếc khăn lạnh lên vai Rian. Thấy xương cốt không bị tổn hại, không thể phủ nhận cậu ta vốn có khung xương cực kỳ cứng cáp bẩm sinh.
Rian ngồi trên sườn đồi của võ trường nhìn về phía ngọn núi xa xăm. Kaite sau khi hoàn tất việc trị liệu đã ngồi xuống bên cạnh.
“Con đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ rằng cánh tay đau muốn chết đây ạ.”
Một nụ cười hiện trên khóe môi Kaite.
“Rian. Trong những báo cáo ta gửi cho gia chủ, ta chưa bao giờ viết rằng con có tài năng cả.”
“Xì, ai mượn sư phụ nói đâu?”
“Nhưng ta nghĩ rằng con có tài năng. Tài năng không chỉ là việc đạt được điều gì đó thật nhanh. Việc cố sống cố chết thử thách dù không thể đạt được. Đó cũng có thể gọi là một loại tài năng.”
“Sư phụ không cần phải an ủi đâu. Nói cho hay vậy thôi chứ chẳng phải nói huỵch tẹt ra là vì không có tài năng nên mới phải nỗ lực đến chết sao.”
“Liệu có thật là vậy không? Thiên tài luôn biết mình là thiên tài. Do đó họ cũng nhận thức rõ ràng mình có thể làm được những gì. Con đã bao giờ nghĩ như thế chưa?”
“Chà. Con thì biết rõ những gì mình không thể làm được thôi.”
“Đúng vậy. Chính vì thế nên con mới không phải là thiên tài.”
Rian quay lại nhìn Kaite với vẻ mặt không thể tin nổi. Không những không giúp gì mà đây chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, đã đau tay muốn chết mà người thầy này còn làm cậu đau thêm cả lòng.
“Thôi đi ạ. Con biết rõ lắm rồi.”
Khi Rian bĩu môi, Kaite mỉm cười.
“Thế nhưng Rian này. Con có biết thiên tài sợ nhất điều gì không? Đó chính là sự nỗ lực đấy. Bởi vì nỗ lực suy cho cùng đồng nghĩa với việc họ không sở hữu thứ đó. Con nói vì không có tài năng nên mới nỗ lực? Nhầm to. Trên đời này, người có thể nỗ lực chỉ có thể là người biết nỗ lực mà thôi.”
Kaite nắm lấy vai Rian và nhẹ nhàng truyền lực vào.
“Các thiên tài đều sợ con. Bởi vì con có sức mạnh để tranh đoạt lấy những thứ mà mình vốn không có. Người biết nỗ lực chính là thiên địch của thiên tài.”
Thiên địch của thiên tài.
Rian thích câu nói này. Dù đó có là lời an ủi dành cho đứa đệ tử kém cỏi thì cũng chẳng sao. Phải rồi, chỉ là chưa có thôi. Nếu vốn dĩ không có thì chỉ cần ngoan cường giành lấy là được.
Rian siết chặt nắm đấm. Cậu định sẽ dốc hết toàn bộ sức lực trong một tháng còn lại.
___
Shirone hiểu rõ một cách minh xác những gì mình có thể làm được.
Việc không mảy may luyến tiếc Lược Đồ mà tìm kiếm phương pháp khác cũng cho thấy cậu có khuynh hướng hoàn toàn trái ngược với Rian.
Dẫu vậy, tài năng luôn mưu cầu con đường ngắn nhất và hiệu quả nhất để hướng tới mục đích. Shirone gạt bỏ những kỹ thuật vụn vặt và chỉ đào sâu vào những kiến thức cơ bản của kiếm thuật.
Thời gian một tháng trôi qua nhanh chóng.
Chém tám hướng và đỡ tám hướng. Sau khi đã có thể thực hiện hai điều này một cách thỏa mãn, Shirone kết thúc việc luyện tập.
Và cuối cùng, cậu đặt ra một câu hỏi hàm súc cho những gì mình đã lĩnh hội được.
“Kiếm thuật là gì?”
Đó là tổng thể của động lực học phát sinh với mục đích tước đoạt sinh mạng. Đồng thời, vì nó phân định sự sống và cái chết nên đó cũng là một môn tâm lý học cao độ.
Shirone giả định một Rian ảo và giơ kiếm lên đối đầu. Có lẽ kẻ thù sẽ cử động ở mọi góc độ có thể tưởng tượng được.
Nhưng đó chỉ là giả dối. Chỉ có thanh kiếm đang lao tới để chém mình mới là thật.
Shirone đáp trả kẻ thù tưởng tượng bằng sự tưởng tượng. Thanh kiếm của cậu kéo dài ra như ảo ảnh và khống chế tám phương vị. Khi một hiệp nữa diễn ra, nó phân tán thành hàng chục nhánh.
‘Không phải là đếm số lượng. Mà phải cảm nhận toàn bộ.’
Nếu quá chú tâm vào cái cây thì sẽ không thấy được rừng. Thưởng thức toàn bộ các khả năng. Đó chính là sự thông thấu.
Thế nhưng nói thì dễ hơn làm. Khi các lộ pháp đa dạng vươn ra như Phân Dạng, cậu lại cứ bị chấp niệm vào cuộc tấn công ở một phần cụ thể nào đó.
‘Dù không làm được cũng không sao. Hãy quan sát thôi.’
Dần dần bắt nhịp được, tại một thời điểm nào đó Shirone hoàn toàn buông lỏng suy nghĩ. Mọi khả năng bắt đầu được hút trọn vào một khoảng không vô tận.
“Ơ? Ơ ơ ơ ơ?”
Shirone nhìn thế giới bằng đôi mắt kinh ngạc. Không có điểm dừng. Cả thế giới đang bị lấp đầy bởi thanh kiếm của chính cậu và Rian.
Trước sự vĩ đại không thể gánh vác nổi, Shirone đánh rơi kiếm và loạng choạng.
“Ha ha, ha ha ha.”
Một tiếng cười hư ảo. Giống như ma pháp, kiếm thuật cũng là vô tận. Cậu đã trải nghiệm được thế giới vô tận phái sinh từ một thanh kiếm.
‘Các kiếm sĩ đã lựa chọn con đường như thế này sao.’
Chẳng phải bản thân cậu cũng đang bước đi trên con đường vô tận mang tên ma pháp đó sao. Một sự đồng cảm không rõ tên khiến tâm trạng cậu trở nên tốt hơn.
‘Mẹ ơi, cha ơi, con xin lỗi. Có lẽ con sẽ không thể trở về nhà được nữa.’
Cậu không hối hận. Rian chắc cũng vậy. Trước ngưỡng cửa sinh tử, thật may mắn khi có thể nhìn thấy một mặt của thế giới tuyệt diệu đến nhường này.
Bên ngoài thư viện, tiếng chuông báo hiệu lúc nửa đêm đang đến gần vang lên.
Một Rian đang cố giành lấy những thứ mình không có. Một Shirone đã kết thúc tất cả những gì mình có thể làm. Cuộc đụng độ của hai thiếu niên đối xứng như một tấm gương giờ đây chỉ còn cách 1 giờ đồng hồ.
0 Bình luận