Tập 1

Chương 5: Gặp gỡ Ma Pháp (5) / Cơ hội đáng giá hơn mạng sống (1)

Chương 5: Gặp gỡ Ma Pháp (5) / Cơ hội đáng giá hơn mạng sống (1)

[5] Gặp gỡ Ma Pháp (5)

Shirone đã giữ kín như bưng về những chuyện xảy ra ở thành phố. Nghĩ lại thì đó không phải là một vấn đề đơn giản. Một khi đã mở lời thì sẽ phải kể cả chuyện đã xảy ra ở học viện ma pháp.

Shirone lờ mờ đoán được sự việc ngày hôm đó là một trải nghiệm vĩ đại đến nhường nào. Dẫu chưa biết là phúc hay họa, nhưng rõ ràng một khi đã bước qua lằn ranh thì không thể quay lại như trước được nữa.

Một trong những tiêu chuẩn của thiên tài là việc bản thân có biết mình là thiên tài hay không. Shirone cũng đã nhận ra mình khác biệt với người khác từ khi còn nhỏ. Cậu không hề cảm thấy tự mãn, nhưng khao khát muốn thử thách giới hạn năng lực thì lại mạnh mẽ hơn bất cứ ai.

Chỉ là cậu không để lộ ra ngoài mà thôi.

Đối với Shirone, cha mẹ là sự tồn tại quý giá nhất trên đời. Dù nghèo khó nhưng họ chưa từng ép buộc cậu đi vào con đường sai lầm, nên cậu không muốn đặt thêm gánh nặng tâm lý lên vai họ.

Sự thức tỉnh vĩ đại mà cậu bé 12 tuổi trải qua cứ thế rơi vào thời kỳ tiềm phục để chờ đợi cơ hội.

Những ngày tháng thường nhật vẫn tiếp diễn. Cậu giúp mẹ làm việc và lên núi đốn củi vào buổi chiều.

Thế nhưng phần lớn thời gian trên núi không phải là để vung rìu mà là để thiền định. Sau khoảng một tháng như vậy, tốc độ bước vào Linh Vực của cậu đã nhanh hơn vượt trội.

Tất nhiên cũng có những phần không suôn sẻ như ý muốn. Dù đã quen thuộc với Linh Vực đến đâu, ma pháp từng thi triển ở con hẻm nọ vẫn không phát động lại lần nữa.

Shirone đã sớm nhận ra lý do.

Đó là ma pháp thành công do ngoại lực tác động và trong lúc vô thức. Nếu ý thức về sự thành công, việc mô phỏng là bất khả thi. Nó giống như nguyên lý khi ta chơi một bản nhạc một cách vô tư lự, nhưng hễ cứ để ý đến nó là bàn tay sẽ cứng đờ lại.

Để khôi phục cảm giác, không còn cách nào khác là phải lần mò từng bước các quá trình trung gian mà cậu đã dùng Thông thấu để nhảy cóc qua, nhưng với một người không được học ma pháp như cậu thì việc xem xét quá trình đó là điều không thể.

Shirone nhanh chóng từ bỏ những thứ không thể đạt được, thay vào đó cậu đào sâu một cách cố chấp vào Linh Vực.

Nếu chỉ dừng lại ở mức thi triển ma pháp đơn thuần thì giới hạn chỉ là một nhà nghiên cứu ma pháp. Cậu tự kết luận rằng năng lực chịu đựng về tinh thần không dao động trước bất kỳ tình huống nào mới là quan trọng.

Sau khi kết thúc 5 tiếng thiền định, Shirone cầm rìu và thử thực hiện Lôi Kích. Khác với lần đầu, khi bắt đầu ý thức về Lôi Kích thì tỷ lệ thành công lại giảm xuống. Nhưng bổ củi khác với ma pháp, cậu có thể nghiền ngẫm quá trình bao nhiêu tùy thích.

Shirone vừa vung rìu vừa chỉnh sửa từng lỗi sai một.

Sau hàng trăm lần bổ xuống, Lôi Kích đã thành công.

Rắc rắc rắc rắc!

Cái cây đổ xuống một cách sảng khoái.

Thế nhưng cũng không có cảm xúc gì đặc biệt. Cậu chỉ vừa tìm ra một lỗi sai và sửa chữa nó mà thôi.

“Ngày mai và lại ngày mai.”

Cứ thế tiếp tục lặp lại những điều cơ bản. Vì một cơ hội sẽ tìm đến vào ngày nào đó.

Ánh mắt của Shirone khi vác củi trở về nhà tỏa sáng mãnh liệt hơn bao giờ hết.

___

Cơ hội đáng giá hơn mạng sống (1)

Những chiếc lá rụng bay tán loạn vô tận theo gió.

Shirone đứng bên cửa sổ, quàng chiếc khăn lông thú và ngắm nhìn cảnh sắc núi rừng cuối thu.

4 năm đã trôi qua, Shirone giờ đây đã trưởng thành thành một thiếu niên 16 tuổi. Dù vẫn còn nét non nớt nhưng đó là một khuôn mặt đẹp đẽ đến mức bất cứ ai, dù già trẻ gái trai, cũng phải ngoái nhìn.

“Con đi đây ạ, mẹ.”

“Làm vừa sức rồi về nhé con. Củi thế là đủ rồi.”

“Sắp mùa đông rồi mà mẹ. Phải chuẩn bị trước chứ ạ.”

Vừa thu dọn dụng cụ bước ra khỏi túp lều, hơi lạnh đã khiến cậu nghẹt thở. Mùa chuyển tiết ở trên núi đến sớm hơn thành phố nên trên đỉnh núi tuyết đã bắt đầu tích tụ.

“Để về trước khi mặt trời lặn thì phải đi nhanh chân mới được.”

Vì là một Shirone đã rèn luyện tinh thần bằng Linh Vực suốt 4 năm nên khác với trước đây, cậu không còn sợ hãi trước những hiểm nguy thường tình. Nhờ đó, sự e dè cũng biến mất và cậu thường xuyên giao du với đám trẻ con nhà sơn tràng.

Thế nhưng không có người bạn nào để cậu hoàn toàn mở lòng.

Đám trẻ nhà sơn tràng khác với Shirone, tính cách chúng thô lỗ và bộc trực. Thậm chí ngay cả đám con gái cũng vậy.

Trong đám đông đó, Shirone giống như một chú vịt con xấu xí.

Lũ trẻ vừa ngưỡng mộ vẻ trí tuệ toát ra từ Shirone, nhưng đôi khi cũng lộ rõ vẻ thù địch.

Một năm trước, có một người phụ nữ tên Hauran ở làng Hoả Điền đã từng tán tỉnh Shirone. Người phụ nữ hơn cậu 6 tuổi đó đã gọi Shirone ra nói có chuyện muốn bàn nhưng thực chất là định tiếp cận về thể xác.

Thế nhưng khi bị Shirone từ chối quyết liệt, cô ta lập tức thay đổi thái độ, nói rằng loại đàn ông yếu ớt như cậu không phải gu của mình, rồi đe dọa nếu cậu còn lảng vảng quanh cô ta thêm một lần nào nữa thì sẽ quậy tung cả nhà cậu lên.

Shirone bật cười khẽ khi hồi tưởng lại lúc đó.

Cậu nhớ lại tâm trí non nớt khi ấy đã lo lắng suốt mấy ngày trời vì sợ cô ta sẽ tìm đến thật.

‘Mọi người vẫn khỏe cả chứ nhỉ?’

Đến khu vực đốn củi, Shirone tìm một cái cây phù hợp, vung nhẹ một nhát rìu rồi chăm chú nhìn vào vết khía.

Thế nhưng đôi mắt cậu không nhìn thấy gì cả. Qua nhiều năm kinh nghiệm, cậu hiểu rằng điểm yếu của cái cây không phải là thứ có thể tìm thấy bằng mắt thường.

Có những trường hợp khi lặp lại cùng một hành vi hoặc suy nghĩ, người ta sẽ tự nhiên thấu hiểu được nguyên lý của nó, điều này được gọi là thói quen (Routine). Ví dụ điển hình là việc tự nhiên thấu hiểu các khái niệm phức tạp của bốn phép tính cơ bản.

Shirone đã thử bổ củi bằng nhiều phương pháp khác nhau suốt 4 năm, và trong quá trình đó, cậu đã hoàn thiện cảm giác về Lôi Kích.

Cảm nhận được điều gì đó, Shirone lại cầm rìu và chém vào vết khía của cái cây với một lực vừa đủ. Tiếng sấm nổ vang và cái cây đổ rạp. Thành công chỉ sau hai nhát rìu. Tuy là có phần may mắn, nhưng dù sao Shirone cũng là người có tỷ lệ thành công Lôi Kích là một trên mười lần.

Ngồi trên thân cây đã đổ, Shirone bước vào Linh Vực. Hiện tại, hình thái của Linh Vực là một khối cầu có đường kính khoảng 40 mét. Đây là mức độ thuộc hàng lớp cao cấp ngay cả ở học viện ma pháp nơi tập trung các nhân tài.

Shirone cảm nhận thế giới dưới chân mình. Cậu cảm thấy sự rung động của bụi cỏ như thể đang đồng hóa với đại địa. Cậu nghe thấy tiếng giun đất quằn quại trong lòng đất và tiếng rễ cây đang hút nước.

Tự nhiên không ngừng biến đổi. Nếu đắm mình trong thế giới năng động đó thì 5 tiếng đồng hồ cũng chỉ trôi qua trong chớp mắt.

“Ơ? Trời đã tối rồi sao.”

Kết thúc buổi thiền định, Shirone xẻ thân cây đã đổ thành từng khúc rồi chất lên gùi vác trên lưng.

Về đến túp lều, Shirone phát hiện một chiếc xe ngựa sang trọng vốn không thể thấy thường ngày đang đỗ ở đó. Nhìn vào chuồng ngựa, có hai con bạch mã đang liếm cỏ khô.

“Con đã về ạ.”

Cậu mở cửa chào nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại. Bầu không khí thật kỳ lạ. Khuôn mặt mẹ cậu u ám, còn ở phòng khách, một ông lão lạ mặt đang ngồi ở bàn trò chuyện với cha cậu.

“Ơ? Cha về rồi ạ?”

“Shirone về rồi đấy à?”

So với việc xuống thành phố từ lúc rạng sáng thì ông trở về khá sớm. Hơn nữa, nếu là mọi khi chắc ông đã chạy lại hôn con tới tấp, nhưng giờ ông lại giữ vẻ nghiêm nghị ở chỗ ngồi.

“Chào hỏi đi con, Shirone. Đây là ông phó quản gia của gia tộc Ogent.”

“Rất vui được gặp. Ta là Temuran.”

“Lần đầu được gặp ngài. Cháu là Shirone ạ.”

Shirone cung kính chào hỏi. Dẫu sống trong thung lũng sâu nhưng Shirone cũng biết đến gia tộc Ogent. Đó là một võ gia quý tộc giai cấp thứ hai có bản gia ở Creas, nơi sản sinh ra vô số võ nhân.

“Ta tìm đến đây là để gặp cậu.”

Temuran tỏa ra mùi hương đặc trưng của quý tộc. Nói vậy không có nghĩa ông ta là quý tộc.

Cấu trúc giai tầng của vương quốc tuy đơn giản là quý tộc và bình dân, nhưng nếu gạt bỏ sự phân chia chính trị thì có rất nhiều tầng lớp tồn tại.

Trong số đó, không ngoa khi nói rằng giai tầng của bình dân là do quý tộc quyết định.

Người thợ rèn đúc kiếm cho quý tộc được tôn trọng. Những thương nhân mở cửa hàng ở khu vực quý tộc cũng có quyền hạn to lớn.

Vậy thì thợ săn thì sao? Họ chẳng có liên quan gì đến quý tộc, thậm chí còn không sống ở thành phố.

Do đó, thợ săn bị coi thường và gọi là tiện dân.

Ngược lại, Temuran làm nghề hầu cận ngay sát bên quý tộc nên có thể coi là đứng đầu trong hàng ngũ bình dân.

Shirone không hiểu tại sao một người như vậy lại lặn lội vào tận thung lũng này để tìm mình.

“Để ta xem qua một chút.”

Temuran nắn bóp cơ thể Shirone, xem xét ngoại hình, khung xương và ánh mắt. Thái độ cứ như thể đang định cấp bậc cho gia súc vậy.

“Nghe nói cậu biết đọc chữ.”

“Vâng. Từ nhỏ cháu đã đọc sách từng chút một ạ.”

Temuran không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào mà chìm vào suy nghĩ. Điều đó khiến sự kiên nhẫn của Shirone đạt tới giới hạn.

“Cháu muốn biết có chuyện gì ạ. Ngài có thể nói cho cháu nghe được không?”

Ánh mắt Temuran trở nên sắc lẹm.

“Danh tiếng của cậu khá tốt đấy. Là con của thợ săn mà lại biết đọc chữ, hơn nữa lòng hiếu thảo còn sâu đậm đến vậy sao?”

Temuran có khả năng khiến lời khen nghe như lời chế nhạo. Cứ như thể ông ta đang mỉa mai rằng loại như cậu thì hiếu thảo sâu đậm được đến mức nào cơ chứ.

Shirone ghét nhất là những kẻ hạ thấp gia đình người khác. Ngay lúc cậu định đáp trả vì không thể nhịn nổi, một lời khó tin thốt ra từ miệng Temuran.

“Cậu có muốn làm việc cho gia tộc Ogent không?”

Một tia sét đánh ngang đầu Shirone. Làm việc trong một gia tộc quý tộc giai cấp thứ hai cũng giống như việc thăng tiến thân phận từ tầng lớp thấp nhất lên tầng lớp cao nhất vậy.

“Cháu sẽ phải làm công việc gì ạ?”

“Lần này tại bản gia sẽ diễn ra công tác di dời đại thư viện. Đây là việc không thể giao phó cho bất kỳ ai. Trong số hàng vạn cuốn sách, có những cuốn tuyệt đối không được để rò rỉ ra ngoài. Việc nặng nhọc sẽ do đám phu khuân vác làm, nhưng việc phân loại sẽ chỉ do tôi và cậu, hai người chúng ta thực hiện mà thôi. Công việc này chắc sẽ mất khoảng 2 năm.”

Thư viện!

Tim Shirone như muốn nổ tung. Cậu biết rằng lời đề nghị càng hấp dẫn thì xác suất ẩn chứa thuốc độc càng cao, nhưng ngay lúc này, cậu có tâm trạng muốn uống cạn bất kỳ chén thuốc độc nào.

Temuran nói cho cậu biết chén thuốc độc mà Shirone phải uống là gì. Đó là lòng tự trọng của một quản gia khi không muốn lừa dối kẻ tiện dân.

“Chỉ có cậu và gia đình biết sự thật này thôi. Nếu vì bất kỳ lý do gì mà sách bị rò rỉ, hoặc có tin đồn rò rỉ ra ngoài, thì cậu và gia đình sẽ mất mạng.”

Shirone đã hiểu lý do tại sao sắc mặt cha mẹ lại u ám. Dù cho bản thân không tiết lộ, nhưng trong 2 năm đó không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Chẳng khác nào giao phó mạng sống cho người khác.

Dù vậy, lý do không thể từ chối lời đề nghị có lẽ là vì…….

“Vì đây là công việc đặt cược mạng sống nên tiền thù lao sẽ được chi trả đầy đủ. Nó sẽ nhiều hơn hẳn số tiền cha cậu kiếm được từ việc săn bắn đấy. Nhờ có đứa con giỏi giang mà cả nhà cũng được đổi đời.”

Vincent đỏ mặt bừng bừng, bật dậy.

“Tôi nghe chuyện không phải vì tiền! Tôi chỉ muốn Shirone nhà tôi…… Shirone!”

Vincent nghẹn lời vì tủi thân. Cho đến giờ ông vẫn là một người cha tồi chẳng làm được gì cho con. Thế mà cơ hội mang về lại là việc bắt con mình đánh đổi mạng sống.

“……Tôi chỉ mong nó có thể thực hiện được ước mơ của mình thôi.”

Temuran hừ mũi vẻ nực cười.

“Ông đang nghĩ gì thế? Định nịnh bọt để thăng tiến sao? Thế thì tỉnh mộng đi. Tôi nói rõ là tôi đang thuê người. Người cầu xin tôi dùng con trai mình chính là ông đấy. Ngoài tiền ra thì chẳng còn lý do nào khác đâu.”

“Tôi đã bảo là nó biết đọc sách mà!”

“Tất nhiên là biết đọc. Nhưng ý tôi không phải bảo nó đọc, mà là vì nó biết chữ nên việc giám sát hoàn hảo là bất khả thi. Chính vì vậy tôi mới bảo nếu rò rỉ sẽ lấy đầu nó. Đó coi như là biện pháp an toàn tối thiểu vậy.”

Vincent nghiến răng. Khi xuống thành phố bán hàng, ông nghe nói quản gia của một gia tộc quý tộc đang tìm một người bình dân biết đọc chữ. Ngỡ là cơ hội trời cho, ông đã chạy ngay đến chỗ Temuran không chút do dự để cầu xin ông ta dùng Shirone.

Vậy mà sự việc lại ra nông nỗi này.

Điều ông sợ nhất là vết thương lòng của con trai. Liệu thằng bé có nghĩ rằng cha mình vì mờ mắt trước đồng tiền mà bán đứng con không?

Nếu quả thực vậy thì chỉ nghĩ thôi đã thấy kinh khủng rồi.

“Cút đi. Tôi không cần một xu tiền nào hết. Nếu biết thế này tôi đã chẳng cầu xin. Vậy nên hãy cút khỏi nhà này ngay lập tức!”

“Cha ơi, con sẽ làm.”

“Shirone!”

Temuran quay lại nhìn Shirone với vẻ mặt ngạc nhiên. Đây là công việc phải cược cả mạng sống. Với một thiếu niên 16 tuổi, lại là thân phận tiện dân, đáng lẽ gánh nặng đó phải cực kỳ to lớn, thế nhưng Shirone không hề lộ vẻ sợ hãi.

“Cậu thực sự ổn chứ? Ta không phải đang dọa cậu đâu. Ta nói rõ là chỉ cần có một chút tin đồn thất thiệt thôi là đầu cậu sẽ rơi đấy.”

“Vâng, con sẽ làm. Con tuyệt đối sẽ không để rò rỉ, và dẫu vì lý do gì mà tin đồn lan ra, con cũng sẽ không oán hận. Xin hãy để con được làm việc đó.”

Nếu đã nói đến mức đó thì Temuran cũng thấy đáng để tin tưởng. Mọi điều kiện đều hoàn hảo. Là một kẻ tiện dân có thể giết bất cứ lúc nào, lại hiếu thảo và thông minh.

Cảm thấy bõ công lặn lội, Temuran quay người đi.

“Một tuần nữa ta sẽ đến đón. Trong thời gian đó nếu đổi ý cậu có thể từ chối bất cứ lúc nào. Có điều, một khi đã vào dinh thự thì hãy ghi nhớ là không thể ra ngoài cho đến khi công việc kết thúc.”

Temuran một mình mở cửa đi ra ngoài như thể không muốn ai tiễn đưa. Nhưng gia đình cậu cũng chẳng có tâm trạng nào để thốt ra lời chào hỏi tiễn biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!