Tập 25

Chương 612: Nơi Nóng Bỏng Nhất (1)

Chương 612: Nơi Nóng Bỏng Nhất (1)

Nơi Nóng Bỏng Nhất (1)

Kể từ thời điểm đúng giữa trưa, khi việc nộp đơn dự thi kết thúc, người hướng dẫn của Hiệp hội bắt đầu đi qua từng phòng nơi các học sinh đang chờ đợi để thông báo lịch trình tiếp theo.

“Các em sẽ ăn trưa cho đến 2 giờ, sau đó chúng ta sẽ đi tham quan bảo tàng của Hiệp hội. Nhà ăn được bố trí tại tầng 1 toà nhà phụ, đề nghị tất cả học sinh nhanh chóng di chuyển.”

“Đến 2 giờ là thời gian tự do ạ?”

“Phải. Các em có thể nghỉ ngơi hoặc tham quan tòa nhà. Tuy nhiên, nếu gây ra náo loạn sẽ bị xử lý theo quy định của Hiệp hội, và nghiêm cấm việc đi ra ngoài.”

Việc được tự do đi lại là một sự đãi ngộ khá phá cách, nhưng dù sao cũng chẳng có ai dại gì mà hành động thiếu suy nghĩ.

“Ăn cơm trước đã. Đói bụng quá rồi.”

Trong lúc Iruki và Neid đang di chuyển theo dòng người đến nhà ăn, Shirone lên tiếng.

“Các cậu cứ ăn trước đi. Tôi có nơi cần ghé qua một chút.”

Vì từng ở lại Hiệp hội hơn hai tháng, nên Shirone có khá nhiều người cần phải chào hỏi.

“Được rồi, vậy lát nữa gặp nhé.”

Lội ngược dòng người, Shirone tiến về phía quầy lễ tân nằm ở trung tâm hành lang tầng 3.

“Shirone, lâu rồi không gặp nhé.”

Nhân viên Hiệp hội đón tiếp cậu một cách nồng hậu.

“Chào anh ạ. Anh vẫn khỏe chứ?”

“Hì hì, công việc ở Hiệp hội thì vẫn thế thôi. Lần này nhất định phải đỗ đấy nhé.”

Thấy cậu trò chuyện thân thiết với nhân viên, những học sinh đang hướng về phía nhà ăn không khỏi liếc nhìn với vẻ kinh ngạc.

Dù điều này có được là nhờ chỉ thị của Hội Trưởng Gaold lúc bấy giờ, nhưng việc một người ngoài được lưu lại Hiệp hội vài tháng rõ ràng là một trải nghiệm vô cùng đặc biệt.

“Em phải nỗ lực hết mình thôi ạ. Mà tiền bối Flu đang ở đâu vậy ạ?”

“Quản lý trưởng ấy hả? Chắc là đang nghỉ ở khu ký túc xá nhân viên rồi. Hai ngày nay cô ấy đã vất vả lắm đấy.”

Người bị vắt kiệt sức vì lễ duyệt đội ngũ lần này thực tế là các nhân viên hơn là học sinh.

“Ghé qua đi. Quản lý trưởng cũng nhắc đến em nhiều lắm.”

“Vâng. Vậy lát nữa em gặp lại anh sau.”

Shirone cúi chào rồi quay bước về phía ký túc xá nhân viên.

‘Chắc chắn là ở đó rồi.’

___

“A, mệt quá đi mất.”

Bước vào căn phòng nghỉ thường dùng mỗi khi làm tăng ca, Flu cởi bỏ bộ quân phục với gương mặt đã vơi bớt vẻ căng thẳng.

Suốt một tuần qua, cô phải phối hợp với các bộ phận khác để kiểm tra không sót một kẽ hở nào các thiết bị an ninh trên toàn khu vực Hiệp hội, đến thời gian ngủ cũng chẳng có.

‘Chợp mắt một lát thôi nào.’

Thay sang một chiếc áo thoải mái, cô trút bỏ chân váy như lột xác rồi đi về phía tủ quần áo.

“Quần của mình đâu nhỉ...”

Vừa mở tủ lấy chiếc quần ra, cô khom lưng định xỏ một chân vào thì cửa phòng bỗng bật mở.

“Tiền bối! Em đến rồi đây!”

“Ối. Ối.”

Giật mình kinh hãi, Flu mất thăng bằng, cô vừa co một chân vừa nhảy lò cò rồi ngã nhào sang một bên.

“...”

Trong lúc Shirone đang nắm chặt tay cố nhịn cười, Flu bật dậy với đôi mắt sắc như dao cau.

“Này! Muốn chết hả? Đang thay đồ mà vào không gõ cửa à?”

“A, em sẽ quay lưng lại ngay.”

“Thôi đi. Thấy hết rồi còn bày đặt lịch sự.”

“Em xin lỗi. Em không nghĩ tới... chỉ là thấy vui quá nên...”

Cảm xúc đó thì Flu cũng hiểu được.

“Phải rồi, lâu rồi không gặp. Chuẩn bị cho kỳ thi ổn thỏa cả rồi chứ?”

Quả nhiên câu hỏi đầu tiên luôn là về kỳ thi tốt nghiệp.

“Vâng. Trong kỳ nghỉ em đã được chị Miro huấn luyện. Tình trạng hiện tại rất tốt ạ.”

Dù sau khi trở về từ Thiên Quốc, Flu đã lập tức rời đi Hiệp hội, nhưng cô vẫn nghe ngóng được rất nhiều điều qua các kênh riêng của mình.

“Ừ. Chị nghe nói em đã từ bỏ việc đánh giá. Chị cũng nghĩ đó là lựa chọn đúng đắn.”

Dù không lộ ra ngoài mặt, nhưng dự án Thiên Quốc đã gây ảnh hưởng đến toàn thế giới.

“Tiền bối Flu thì sao ạ? Lúc trước chia tay như vậy... em đã lo lắng rất nhiều.”

Vì cô vốn là thành viên đội thân vệ của Gaold, nên trong mắt Lupist chắc hẳn sẽ không được thuận mắt cho lắm.

“Không sao. Dù có mâu thuẫn với cựu Hội Trưởng, nhưng Hội Trưởng đương nhiệm cũng là người chỉ trọng dụng thực lực. Nhờ vậy mà ngài Isabelle cũng đã được phục chức.”

Shirone đã nghe kể về việc Isabelle, người chịu trách nhiệm chính của Thư viện Ma pháp, đã hy sinh những gì vì Gaold.

“Thật may quá.”

“Bọn chị thì thế, nhưng vấn đề là em đấy. Nói thật đi. Em thực sự tự tin vào kỳ thi tốt nghiệp lần này chứ?”

Shirone lắc đầu.

“Em cũng chưa biết nữa. Em đã nghe chiến lược từ chị Miro, nhưng liệu có thực hiện được không thì...”

Xét trên tình cảnh của Shirone, dù có đỗ tốt nghiệp thì cũng không có nhiều tổ chức mặn mà trong việc thu nhận cậu.

‘Chí ít cũng phải đạt đến trình độ của Hiệp hội.’

Hạ quyết tâm, Flu lên tiếng.

“Giờ đang là giờ ăn trưa đúng không? Đi theo chị. Lên tầng 4.”

“Tầng 4 ạ? Sao tự nhiên lại lên đó?”

“Có người chị muốn giới thiệu cho cậu.”

Theo chân Flu lên tầng 4, Shirone bước vào một văn phòng có treo biển Phòng Quản lý Nhân lực Ma pháp sư.

Đi qua giữa những nhân viên đang cuống cuồng phân loại giấy tờ vì kỳ thi tốt nghiệp đã cận kề, hai người bước vào phòng họp ở cuối văn phòng.

“Mọi người vẫn chưa dùng bữa sao?”

Ở cuối chiếc bàn hình chữ nhật, ba người đang ngồi xem xét tài liệu.

Shirone liếc nhìn thấy hồ sơ của học sinh trường Alpheas và những tờ đơn dự thi vừa mới được viết xong.

Người đàn ông ngồi ở ghế chủ tọa có mái tóc đen với diện mạo cau có, thể hiện tính cách có phần chán đời; bên trái là một người phụ nữ điềm tĩnh với hàng lông mi dài, bên phải là một phụ nữ tóc nâu buộc hai bên với những nốt tàn nhang trên mặt.

“Gì thế? Đang họp mà.”

Người đàn ông gắt gỏng, nhưng Flu vẫn thản nhiên dẫn Shirone tiến tới.

“Em có một hậu bối muốn giới thiệu. Shirone, chào hỏi đi. Đây là ngài Baikal, giám định viên sẽ tham gia với tư cách là nhà tuyển trạch viên trong kỳ thi tốt nghiệp trường Alpheas lần này.”

‘Nhà tuyển trạch!’

Shirone lập tức tỉnh táo hẳn.

“Xin chào ngài. Tôi là Arian Shirone, học sinh lớp tốt nghiệp trường ma pháp Alpheas.”

Flu tiếp tục giới thiệu hai người phụ nữ hai bên.

“Đây là cô Elizabeth, chuyên viên phân tích. Còn đây là cô Lara, chuyên viên ghi chép.”

Lara với những nốt tàn nhang đáng yêu khẽ mỉm cười và vẫy tay.

“Chào cậu nhé? Đây là lần đầu gặp mặt nhưng tôi đã xem hồ sơ của cậu nhiều rồi.”

Thấy thí sinh dự thi tốt nghiệp bước vào, Baikal lộ rõ vẻ không hài lòng.

“Đang làm cái gì thế? Sao lại dẫn thí sinh đến đây? Cũng đâu phải đang đi vận hành hành lang đâu.”

“Đúng là vận động hành lang mà anh? Lúc chấm thi nhớ nương tay chút nhé. Em sẽ bao anh ăn cơm.”

Trước lời đề nghị lộ liễu khiến Shirone đỏ mặt, Flu chẳng hề bận tâm mà kéo ghế ngồi xuống.

“Ngài Baikal là ma pháp sư công nhận cấp 4. Anh ấy đã làm công việc tuyển trạch tại trường Hoàng Gia hơn 10 năm, và chính chị cũng được anh Baikal phát hiện để vào Hiệp hội đấy.”

‘À, thì ra là có duyên nợ như vậy...’

Baikal hơi ngả người ra sau như thể thấy ngượng ngùng.

“Tôi chỉ tuyển chọn những học sinh năng lực nhất thôi. Dù sao thì cô cũng là thủ khoa trường Hoàng Gia mà.”

Qua cuộc đối thoại ngắn, có thể cảm nhận được đây là người mà việc "vận động hành lang" sẽ không bao giờ có tác dụng.

“Nhưng thứ hạng tốt nghiệp và đánh giá của Nhà tuyển trạch là hai việc khác nhau mà. Dù sao lần này anh cũng đảm nhận trường Alpheas, nên Shirone cậu chào hỏi trước cũng không hại gì đâu.”

“Vâng. Mong nhận được sự giúp đỡ của ngài.”

Thấy cậu thể hiện nội tâm một cách chân thành và mộc mạc, Baikal cũng giãn cơ mặt ra.

“Được rồi. Tôi sẽ đặc biệt quan sát. Hãy cố gắng lên.”

Việc nâng cao kỳ vọng của Nhà tuyển trạch rõ ràng sẽ giúp ích cho việc đánh giá, nhưng nếu không đạt được thì đó lại là con dao hai lưỡi mang lại sự thất vọng lớn.

“Ngài nói đã phụ trách trường Hoàng Gia hơn 10 năm, vậy tại sao lần này lại...?”

Trước câu hỏi của Shirone, Elizabeth lên tiếng.

“Bởi vì năm nay, đây là nơi nóng bỏng nhất Tormia. Sự cạnh tranh khốc liệt chưa từng có, và tôi nghe nói năng lực của học sinh đều vượt xa mức trung bình của lớp tốt nghiệp. Thế nên giám định viên đã trực tiếp kiến nghị lên Hiệp hội để thay đổi.”

Đó không chỉ là vinh dự của cá nhân Shirone, mà là của toàn bộ lớp tốt nghiệp trường Alpheas.

“Tôi quyết định chỉ dựa trên giấy tờ. Nhưng những con số trên giấy không phản ánh chính xác thực tế. Hy vọng các cậu sẽ không làm tôi thất vọng.”

Ngồi vào vị trí Elizabeth mời, Shirone chỉ vào đống hồ sơ trên bàn.

“Đây là thành tích trong một năm qua ạ?”

“Không. Là toàn bộ hồ sơ từ lúc nhập học cho tới nay. Đây là tương lai của vương quốc, không thể phán đoán qua loa được. Chúng tôi đang nỗ lực để nhìn nhận một cách khách quan nhất. Cậu đã từng xem kỳ thi tốt nghiệp bao giờ chưa?”

“Vâng. Năm ngoái ạ.”

“Vậy thì chắc cậu cũng biết Nhà tuyển trạch làm những việc gì rồi nhỉ.”

“À, chuyện đó thì...”

Lúc đó cậu bị cuốn vào những trận chiến khốc liệt của kỳ thi, và còn bị sốc nặng vì Amy bị loại sớm.

“Không sao đâu. Biết được Nhà tuyển trạch đánh giá như thế nào sẽ có ích cho cậu đấy. Đầu tiên, khi kỳ thi bắt đầu, những chuyên viên phân tích như tôi sẽ quan sát chi tiết các chỉ số năng lực của thí sinh bằng mắt thường.”

Đôi mắt Elizabeth rực sáng sắc xanh, và trên võng mạc hiện rõ một biểu tượng trông giống như bia bắn tên.

“...Đó là hình xăm ạ?”

“Phải. Một hình xăm ma pháp. Điều quan trọng nhất đối với một chuyên viên phân tích là phán đoán chi tiết năng lực của học sinh. Để biết được khoảng cách cưỡng bức lặp lại của Dịch Chuyển Tức Thời là 10 mét, hay 10 mét 1 centimet, hay là 10 mét 1 centimet 1 milimet.”

“...À, vâng.”

Shirone ngẩn người khi nghe rằng có thể xác nhận điều đó bằng mắt thường.

“Những thông tin được phân tích chi tiết như vậy sẽ được chuyển ngay tới giám định viên. Sau đó, giám định viên sẽ tùy theo tình huống và thẩm quyền mà xếp hạng năng lực cho học sinh. Khả năng phán đoán hạng B, tốc độ truyền dẫn thần kinh hạng A, kiểu như vậy. Tiếp đó, cô Lara đây sẽ ghi chép lại đánh giá của toàn bộ 30 học sinh.”

Khi Lara ra dấu tay chữ V, hàng chục cuốn sổ ghi chép xếp chồng bên cạnh bay vút lên không trung và lật phành phạch.

Tiếp đó, cùng một số lượng bút bắt đầu tự động di chuyển, làm bộ dạng như đang viết gì đó vào sổ.

Một người có năng lực chấp bút có thể ghi chép vào 30 cuốn sổ cùng một lúc.

Thấy Shirone nhìn với vẻ thán phục, Lara nhún vai đầy đắc ý.

“Không phải cứ thực lực giỏi là nhận được đánh giá tốt đâu.”

Baikal lần đầu tiên đưa ra lời khuyên.

“Nhân lực mà quốc gia yêu cầu là những ma pháp sư có thể thực hiện 100% nhiệm vụ được giao. Phần lớn học sinh chỉ đâm đầu vào uy lực, nhưng đứng trên lập trường của vương quốc, nếu một người không đủ thì cử mười người là xong. Tốn kém chút tiền nhưng đó là con số có thể thay thế được. Thứ chúng tôi muốn là tài năng không thể quy đổi bằng con số.”

Baikal chỉ vào Flu.

“Trong kỳ thi tốt nghiệp, đánh giá cuối cùng của Flu là tổng hợp A. Tất nhiên nếu mở rộng phạm vi ra các nước khác thì cũng có A+, có hạng S. Nhưng nếu chỉ tính trong vương quốc, Flu đúng là học sinh giỏi nhất Tormia.”

“Đó là lời khen đúng không anh?”

Flu vặn hỏi nhưng Baikal phớt lờ và tiếp tục.

“Một trong những lý do tôi đánh giá cao Flu là vì cô ấy không có sự lãng phí. Từ thời gian, tinh thần, tâm lý cho đến hành động, cô ấy luôn vận hành ý thức theo hướng tạo ra hiệu quả tối ưu nhất. Điều này quan trọng hơn nhiều so với việc thi triển một ma pháp kinh thiên động địa hay áp đảo ai đó bằng sức mạnh. Bởi vì đây là yếu tố không thể thay thế bằng tiền bạc hay quân số.”

“Ra là vậy ạ.”

Cậu buộc phải công nhận rằng thành tựu cá nhân và yêu cầu của vương quốc là hai phạm trù khác nhau.

‘Bởi vì mình cũng chỉ là một trong số vô vàn ma pháp sư mà thôi.’

Baikal nói tiếp.

“Nếu muốn nhận được điểm tốt trong đánh giá, hãy giảm bớt sự lãng phí. Dù cậu có thông minh hơn Nhà tuyển trạch đi chăng nữa, Nhà tuyển trạch vẫn có thể đánh giá cậu. Bởi vì chúng tôi đo lường kết quả dựa trên sự phán đoán.”

Shirone nhận ra lý do Flu giới thiệu Baikal cho mình.

“Cảm ơn ngài. Những điều này thực sự đã giúp ích cho em rất nhiều.”

Lara vỗ tay nói.

“Nào, cũng đến giờ rồi, đi ăn cơm thôi. Dù làm gì thì cũng phải ăn cái đã chứ?”

Elizabeth mời Shirone.

“Cậu Shirone cũng chưa ăn trưa đúng không? Đi ăn cùng chúng tôi đi.”

“Dạ không. Em sẽ ăn cùng các bạn ạ. Việc em đi ăn riêng thế này cứ như đang hưởng đặc quyền vậy.”

Lara ngớ người ra một lát rồi bật cười nắc nẻ.

“Sao, sao thế ạ?”

Thấy mặt Shirone đỏ bừng, Elizabeth vừa che miệng cười vừa nói.

“Quả nhiên con số không phản ánh được thực tế. Khác xa so với những gì tôi tưởng tượng qua hồ sơ.”

“Dạ... ý cô là sao ạ?”

“Ý tôi là cậu rất thuần khiết. Khi trở thành ma pháp sư, cậu sẽ biết đặc quyền thực sự là gì. Nào, đi thôi.”

Theo chân các Nhà tuyển trạch rời khỏi phòng họp, Shirone ăn trưa tại nhà ăn dành riêng cho nhân viên.

Vì đây là nơi cậu từng thường xuyên ghé tới nên sự căng thẳng nhanh chóng tan biến, và cậu cũng thu thập được thêm nhiều thông tin từ Elizabeth.

Đúng lúc đó, cửa nhà ăn bật mở, một người đàn ông mặc quân phục xuất hiện, dáo dác nhìn quanh rồi tiến thẳng về phía Shirone.

“Cậu làm cái gì ở đây thế? Có biết tôi tìm cậu nãy giờ không?”

Shirone giật mình sợ hãi, đặt bộ đồ ăn xuống rồi nói.

“A, em xin lỗi. Em sẽ quay lại ngay đây ạ.”

Định đứng dậy thì người đàn ông lắc đầu nói.

“Không phải chỗ đó, đi lên tầng 18 đi.”

“Dạ? Tầng 18 ạ?”

Giọng người đàn ông thấp hẳn xuống.

“Hội Trưởng Hiệp hội muốn gặp cậu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!