Hiệp Hội Ma Pháp (5)
Đội trấn áp khủng bố đang ném về phía Shirone những cái nhìn đầy gay gắt. Việc cậu trở thành một tấm lá chắn tuyệt vời cho lũ khủng bố khiến họ khó chịu, dù với tư cách con tin, Shirone cảm thấy điều đó thật bất công.
Tên hộ pháp cầm chùy gai đang giữ chặt Shirone có sức mạnh kinh người. Khi nhận ra mình không thể thoát ra nếu không dùng đến ma pháp, Shirone bắt đầu cảm thấy sốt ruột.
‘Phải làm sao đây? Cứ thế này mình chết thật mất.’
Đúng lúc đó, Flu xuất hiện, rẽ đám đông Đội trấn áp bước ra. Nhìn thấy gương mặt đang quắc mắt giận dữ của cô, Shirone dù đang ở ranh giới sinh tử cũng cảm thấy rùng mình sợ hãi.
‘Tại sao chị Flu lại ở đây?’
Flu chỉ tay về phía cậu, hét lớn.
“Này!”
Các thành viên Đoàn Cách Mạng Đen lập tức chú ý đến cô. Những tình huống ngoài dự tính luôn không mang lại điềm lành.
Tên khủng bố đang giữ Shirone hỏi bằng giọng đe dọa.
“Này, con đàn bà đó là ai?”
“Ơ, dạ... tàm thời là cấp trên của tôi.”
Flu nổi trận lôi đình, mắng nhiếc tiếp:
“Cậu có còn tỉnh táo không hả? Bảo cậu đi đến Thương hội Giả kim, thế mà cậu lại làm cái quái gì ở đó? Đồ ngốc!”
Shirone phân vân không biết có nên trả lời hay không. Việc cô giận dữ là đương nhiên, nhưng trong hoàn cảnh này, đó là những lời nghe thật vô lý.
‘Sao chị ấy lại thế nhỉ? Có gì đó lạ lắm.’
Thấy Shirone trầm ngâm, cô càng mắng xối xả hơn:
“Tôi đã dặn kỹ là phải mua linh kiện cho ‘Thiết bị kiểm soát ma lực’ cơ mà! Tại cậu mà ‘những người vô tội’ phải chịu vạ lây đấy! Cậu định ‘chịu trách nhiệm’ thế nào hả?”
Đôi mắt Shirone bỗng sáng lên.
‘Thiết bị kiểm soát ma lực?’
Nghĩ lại thì ánh mắt của Flu cũng đầy vẻ căng thẳng, khác hẳn vẻ nóng nảy thường ngày.
‘À, đây là mật mã!’
Chắp nối lại, nội dung đại loại là: Ta sẽ vô hiệu hóa thiết bị kiểm soát ma lực. Ngươi hãy lo liệu các con tin.
‘Nghĩa là sẽ có một cơ hội duy nhất. Nhưng khi nào đây?’
Flu không thể truyền đạt chi tiết hơn. Mật mã có thể tạo ra bao nhiêu cũng được, nhưng nếu quá dài sẽ bị nghi ngờ. Hơn nữa, trong một chiến dịch mà thành bại được quyết định chỉ trong chớp mắt, việc cố gắng khớp thời gian đôi khi lại phản tác dụng.
Từ khoảnh khắc đó, Shirone bắt đầu "làm nóng" tâm trí. Không có thời gian cụ thể, mấu chốt là không được bỏ lỡ cơ hội ngay khi thiết bị kiểm soát ma lực bị phá hủy.
___
Trên sân thượng của một tòa nhà 8 tầng cách Tháp Vàng 200 mét.
Một tay súng đang nhắm chiếc nỏ gắn Ma Tinh Đạn về phía Tháp Vàng. Khác với nỏ thông thường, vũ khí này có báng dài tì vào vai và sử dụng bộ phận kích nổ như súng trường.
Khi tay súng vừa thổi một quả bong bóng bằng kẹo cao su, một giọng nói vang lên từ thiết bị liên lạc.
- Alpha. Nghe rõ không?
“Đây là Alpha. Đang chờ lệnh bắn. Hết.”
- Truyền đạt chỉ thị. Hãy bắn hạ thiết bị kiểm soát ma lực bên trong Tháp Vàng.
Quả bong bóng kẹo cao su nổ đánh bộp. Dù có phá hủy thiết bị đó, anh ta cũng không thấy có cách nào cứu được con tin trong tình cảnh này.
- Chỉ có một cơ hội duy nhất. Đừng để xảy ra sai sót.
Tay súng ngừng suy nghĩ, khóa mục tiêu thiết bị kiểm soát ma lực vào kính ngắm. Chiến thuật là do bộ não vạch ra, còn chiến đấu là việc của cơ bắp. Anh ta chính là dây thần kinh của Đội trấn áp.
Gợi lại sơ đồ bên trong Tháp Vàng, các đường nét trong đầu anh ta dựng lên thành các mặt phẳng, nhanh chóng hình thành cấu trúc không gian 3D. Anh ta xoay chuyển nó tự do và tính toán đường đạn. Vì thiết bị được lắp ngầm trong tường nên không thể thấy bằng mắt thường, buộc anh ta phải mở Tâm Nhãn.
“Roger that [note88499].”
___
Flu, sau khi trao đổi ánh mắt với Shirone, khẽ cắn môi dưới. Có quá nhiều biến số không chắc chắn. Trên hết, dù có phá hủy được thiết bị, cô cũng không dám chắc Shirone có thể đưa các con tin đi sơ tán kịp thời hay không.
‘Làm ơn đi. Cậu phải làm được gì đó. Nếu sai sót là chấm hết.’
Shirone đang dốc toàn lực để thay đổi hình thái tâm trí mình. Phương pháp cậu chọn là Dịch Chuyển Tập Thể. Ngay khi thiết bị kiểm soát ma lực bị phá hủy, cậu sẽ đưa toàn bộ con tin thoát ra ngoài.
‘Liệu có kịp thời gian không?’
Cậu phải lách qua lũ khủng bố để bao phủ chỉ riêng các con tin vào Linh Vực. Vì đây là một hình thái kỳ dị không có trong sơ đồ cơ bản, nên việc điều chỉnh tâm trí trước là cực kỳ quan trọng. Với một ma pháp sư hệ tâm linh như Arin thì đây là việc dễ dàng, nhưng với Shirone – người mạnh về sức bền – thì đây là một công việc tốn khá nhiều thời gian.
‘Khó hơn mình tưởng. Hy vọng lúc này đừng có chuyện gì xảy ra.’
___
Trong khi đó, tay súng đã hoàn tất chuẩn bị. Tốc độ nhai kẹo chậm lại đều đặn, rồi cuối cùng anh ta nghiến chặt răng. Từ từ... chậm rãi theo cảm giác miếng kẹo bị ép bẹp, ngón tay đặt trên cò nỏ cũng dần cong lại.
Tách.
Ngay khoảnh khắc răng chạm vào nhau, cò nỏ được kéo. Một tiếng pinh vang lên, Ma Tinh Đạn lao đi với tốc độ của một con chim én săn mồi.
‘Một chút nữa thôi, một chút nữa thôi!’
Shirone nỗ lực hết mình để biến đổi hình thái tâm trí. Đồng thời, cậu không thể không chú ý đến tình hình xung quanh.
Một tia sáng lóe lên trên đầu Đội trấn áp, lướt qua Shirone và xuyên qua cửa chính. Viên Ma Tinh Đạn sắc nhọn xuyên thấu bức tường cạnh két sắt, cắm thẳng vào bảng mạch của thiết bị kiểm soát ma lực. Luồng điện phát ra làm nóng chảy dây dẫn, thiết bị quá nhiệt phát ra một tiếng nổ lớn.
‘Chính là lúc này!’
Shirone mở bừng mắt, tiến vào Linh Vực. Bên trong Linh Vực có hình dạng vô định như amip, toàn bộ con tin bao gồm cả Aria đã được khóa mục tiêu.
“Cái gì! Chuyện gì thế này!”
Các thành viên Đoàn Cách Mạng Đen hốt hoảng trước cuộc tấn công bất ngờ. Nhưng vì đều là những kẻ đã qua huấn luyện khắc nghiệt, chúng không mất quá nhiều thời gian để lấy lại bình tĩnh.
“Lũ khốn này dám lừa chúng ta!”
Ngay khi chiếc chùy gai định giáng xuống đầu mình, Shirone quát lớn. Cơ thể cậu biến thành ánh sáng, đồng thời tất cả con tin đều bị bao phủ bởi ma pháp Quang Tử Hóa.
‘Dịch Chuyển Tập Thể!’
Hàng loạt vệt sáng đồng loạt vút lên, uốn lượn như rồng bay thoát ra khỏi Tháp Vàng.
Shirone đáp xuống một điểm cách cửa chính 20 mét. Cậu muốn đi xa hơn nhưng vì không thông thuộc địa hình nơi này, khoảng cách trong tầm mắt là giới hạn cuối cùng.
Sau khi xác nhận số lượng con tin, Shirone dùng Tĩnh Cách Điều Khiển điều khiển thanh kiếm Armand cắt đứt toàn bộ dây trói. Phía Tháp Vàng, Đội trấn áp đang ập vào bắt giữ lũ khủng bố.
Người sói, người lùn địa hạ, goblin... chủng tộc của chúng hiện ra rất đa dạng.
Tên khổng lồ cầm chùy gai là một tộc nhân Guarder [note88498]. Với đặc trưng là chiếc cằm bạnh, hắn đang gào thét bằng giọng trầm đục như tiếng kèn đồng khi bị các kỵ sĩ bẻ quặt tay.
‘Thiếu mất một người?’
Số lượng khủng bố bị bắt chỉ có 7 tên. Shirone đảo mắt kiểm tra và nhận thấy tên Đội trưởng đã biến mất.
“Khà khà khà!”
Nghe thấy tiếng cười từ trên cao, Shirone ngước đầu lên. Flu đang lơ lửng trên không, tay cầm trượng ma pháp trong tư thế vừa quật ngã thứ gì đó. Một vật thể tàng hình đập mạnh xuống đất với tiếng ‘uỳnh’. Một lát sau, tên Đội trưởng hiện hình, tay chống xuống đất, cơ thể run rẩy vì cú đánh vào lưng.
Flu đáp xuống đất nhẹ nhàng như lông hồng:
“Định chạy đi đâu?”
“Khốn kiếp! Con mụ ma pháp sư phiền phức!”
Tên Đội trưởng ôm ngực, xé toạc lớp áo choàng. Gương mặt của một gã đàn ông da tím nhạt lộ ra. Hắn hói đầu, vành tai nhọn hoắt như lưỡi kiếm, và hàm răng lộ ra cặp răng nanh sắc lẹm.
“Đã thế này thì ít nhất ta cũng phải giết chết ngươi.”
“Quả nhiên là Vampire.”
Kỹ thuật tàng hình tạm thời là năng lượng đặc thù của Vampire. Tuy nhiên, thấy hắn không quá đau đớn dưới ánh mặt trời, Flu biết hắn không phải thuần chủng.
‘Dù sao nếu là thuần chủng thì tất cả mọi người ở đây cũng không phải đối thủ.’
Flu không rời mắt khỏi tên Vampire, ra lệnh cho Đội trấn áp:
“Tôi sẽ lo tên này, mọi người hãy chặn mọi đường lui. Vampire rất giỏi tẩu thoát.”
Đội trấn áp lập tức phong tỏa các ngả đường. Họ biết chỉ cần sơ hở, tên Vampire sẽ biến mất không dấu vết. Flu xoay nhẹ trượng ma pháp theo thói quen rồi chĩa thẳng về phía trước:
“Lại đây, đồ tạp chủng.”
“Con khốn ngạo mạn!”
Từ 10 đầu ngón tay của tên Vampire, móng vuốt bật ra như lưỡi dao. Cơ thể hắn biến thành những tàn ảnh, lướt qua không gian như một dòng nước lũ. Vampire rất nhanh, đó không phải là lực cơ bắp mà là sức mạnh của thuật hóa thân độc đáo giữa nửa người nửa hồn.
Flu khép hờ mắt, chỉ đưa ánh mắt liếc sang trái phải.
Xoẹt! Ngay khi cô xoay người đâm trượng ra, móng vuốt của tên Vampire bị chặn đứng giữa chừng.
“Ư... cái này...!”
“Có vẻ ngươi coi thường ta quá rồi. Một kẻ tạp chủng không thể nào nhanh hơn Cảm Quan Đồng Bộ của Linh Vực đâu.”
“Câm miệng! Câm miệng ngay!”
Tên Vampire vung móng vuốt với tốc độ hàng chục lần mỗi giây. Flu lùi lại trước những tiếng ma sát sắc lẹm, tên Vampire di chuyển quanh cô với tốc độ mắt thường không theo kịp. Flu ngừng truy đuổi, nện mạnh trượng xuống đất:
“Phượng Hoàng Đình.”
Từ quả cầu pha lê, một con hỏa phụng khổng lồ bùng lên, phun ra những quả cầu lửa tứ phía.
Hoả điểu cộng hưởng với Linh Vực sẽ bắn Hỏa Cầu vào bất cứ thứ gì trong phạm vi. Dù không thể phân biệt địch ta, nhưng tốc độ phản xạ nhanh hơn cả Công Cảm Giác chính là một sức mạnh áp đảo.
“Aaaa!”
Tên Vampire bị Hỏa Cầu bắn trúng trực diện, lăn lộn trên đất với cơ thể đang bốc cháy. Khi lửa tắt, hắn đã không còn sức để cử động. Flu dùng trượng nhấn vào huyệt mệnh của hắn:
“Chịu được ánh mặt trời nhưng không chịu được lửa nhỉ. Khôn hồn thì chịu trói đi.”
“Đừng có nói nhảm! Các ngươi có biết nỗi đau của chúng ta không! Có hiểu chút nào về sự thảm hại của kẻ sống dưới cống rãnh không!”
“Không biết. Ngay cả con người còn không cứu nổi con người, ta không có tâm trí đâu mà quan tâm đến hoàn cảnh của các ngươi.”
“Lũ con người ngu ngốc và ngạo mạn! Ta cũng từng là con người. Các ngươi nghĩ mình có thể thống trị thế giới đến bao giờ? Sau này các ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
“Có lẽ là một ngày nào đó. Nhưng không phải hôm nay.”
“Khặc khặc, liệu có thật vậy không?”
Cơ thể tên Vampire bắt đầu nứt ra như một bộ trò chơi xếp hình. Trước sự biến đổi kỳ quái đó, Flu rút trượng lại, lùi một bước:
“Cái gì...?”
“Đây chính là kết quả mà các ngươi đã tạo ra!”
Cơ thể hắn hóa thành hàng trăm con dơi đen kịt, bay lượn trên không trung rồi lao về phía các con tin. Flu lập tức chĩa trượng, nhưng cô không thể dùng Phượng Hoàng Đình vào chỗ có con tin.
“Áaaa! Cứu chúng tôi với!”
Các con tin phát hiện đàn dơi thì sợ hãi ôm chặt lấy nhau. Đúng lúc đó, Shirone bước ra chắn phía trước, nện nắm đấm xuống:
‘Cuồng Bạo!’
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Một bức màn ánh sáng đập theo nhịp điệu cực nhanh, hất văng toàn bộ đàn dơi. Đàn dơi bị đánh bật ra ngoài rồi tụ lại thành hình dáng ban đầu của tên Vampire, lăn lộn dưới đất.
“Aaaaa!”
Tên Vampire nằm sóng soài dưới ánh mặt trời, mười đầu ngón tay từ từ duỗi ra. Cuối cùng, khi hắn không còn cử động, lực lượng cơ động lập tức lao đến xiềng xích hắn.
Các con tin từ từ mở mắt. Lũ khủng bố đang lần lượt bị đưa lên xe tù thép.
“Được rồi. Đã bắt hết bọn chúng.”
“Kết thúc rồi! Chúng ta sống rồi!”
Các con tin reo hò và vỗ tay vang dội. Nhân vật chính của những tràng pháo tay chính là Shirone. Việc cậu tình nguyện làm con tin để câu giờ và dứt điểm trận chiến khiến cậu trở thành người hùng.
“Thật là tuyệt vời! Quả nhiên công lý vẫn tồn tại!”
“Dũng cảm quá! Đúng là người xứng đáng làm việc ở Hiệp hội Ma pháp!”
Mặt Shirone đỏ bừng. Cậu thấy bất an khi mọi người hiểu lầm cậu là nhân viên Hiệp hội. Trong lúc cậu đang bối rối cúi đầu, Aria tiến lại gần.
“Này, cậu không sao chứ?”
“À, tôi không sao.”
“Chuyện hôm nay thực sự cảm ơn cậu. Tôi muốn đền ơn...”
“À, không đâu! Không cần thiết phải làm vậy đâu ạ!”
Aria không muốn để Shirone rời đi như vậy. Không chỉ vì được cứu, mà việc cậu là người từng ngồi chung xe ngựa khiến cô cảm thấy một sự thúc đẩy như định mệnh.
“Tôi là Aria của gia tộc Tessia. Cha tôi là nhà ngoại giao hạng nhất của vương quốc. Nếu tôi thưa chuyện hôm nay với cha, chắc chắn sau này sẽ giúp ích rất nhiều cho cậu...”
Đúng lúc đó, Flu đưa tay túm lấy đầu Shirone nhấn xuống.
“Không cần thiết phải làm thế đâu.”
“Dạ?”
Flu lịch sự cúi đầu trước Aria đang ngơ ngác:
“Xin lỗi tiểu thư. Đứa trẻ này vẫn chưa phải nhân viên chính thức, chỉ là thực tập sinh thôi. Đây là nhiệm vụ của Hiệp hội nhằm bắt giữ bọn khủng bố, xin hãy rộng lòng thông cảm.”
Shirone vẫn cúi đầu, liếc nhìn sang bên. Nói một cách chính xác, cậu thậm chí còn không phải thực tập sinh. Nhưng khi chạm phải ánh mắt đáng sợ của Flu, cậu biết mình phải nói gì.
“Vâng, tôi xin lỗi. Sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa.”
Aria không quan tâm Shirone là nhân viên chính thức hay thực tập sinh. Sau khi trò chuyện lâu như vậy, cô chỉ muốn biết thêm về cậu một chút.
“Không, tôi chỉ vì lòng biết ơn nên...”
Flu dứt khoát xua tay ngắt lời:
“Cậu ấy chỉ làm việc nên làm thôi. Hiệp hội chúng tôi nghiêm cấm việc nhận ơn huệ cá nhân. Vậy tôi tin tiểu thư sẽ hiểu, chúng tôi xin phép đi trước. Đi thôi, nhóc con!”
“Ái da! Đau quá!”
Shirone bị Flu túm lấy lôi đi khỏi Tháp Vàng. Nhìn theo bóng lưng hai người dần xa, trong mắt Aria thoáng hiện một nỗi buồn luyến tiếc.
0 Bình luận