Niềm Tin Của Kiếm Sĩ (3)
“Chỉ mới đeo mấy cái quân hàm lên người mà anh tưởng mình đã ra gì rồi sao? Kết quả học tập thế nào thì mặc kệ, tôi cũng chẳng ngồi chơi đâu. Nếu là kiếm thuật, tôi tự tin mình không thua kém bất cứ ai.”
“Cậu tưởng Thần Tính Siêu Việt là cái gì đó ghê gớm lắm à?”
Reina nhìn Rai với vẻ ngạc nhiên. Cô đã từng nhắc qua về việc Rian đạt đến Thần Tính Siêu Việt, nhưng không ngờ một người có tính cách vốn chỉ biết đến bản thân như Rai lại ghi nhớ điều đó.
“Vượt qua giới hạn của xác thịt? Thật đáng nể làm sao. Tôi có nên vỗ tay khen ngợi không?”
Đôi mắt Rian rực lửa giận: “Gì cơ? Anh dám...!”
“Nếu cứ dựa dẫm vào thứ đó, cơ thể sẽ tan nát trước khi làm được trò trống gì đấy.”
Rian cứng họng.
“Phải, Thần Tính Siêu Việt rõ ràng là một cảnh giới khó đạt tới. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó vĩ đại. Trên đời này đầy rẫy những việc vừa khó khăn lại vừa vô dụng. Có lẽ dùng xẻng để dời cả một ngọn núi còn khó hơn nhiều, nhưng chẳng ai điên mà làm thế cả. Vượt qua xác thịt thì để làm gì? Cậu vẫn là một con người bằng xương bằng thịt. Thần Tính Siêu Việt? Cậu có thể mạnh hơn người khác một chút, nhưng rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Đó là những lời tàn nhẫn nhưng lại là sự thật.
Shirone, người cũng đã chạm đến cảnh giới tương tự, lần này không thể phản bác. Thần Tính Siêu Việt – thông qua sức mạnh của Hóa Thân để vượt qua giới hạn ma lực. Nhưng nếu vượt quá mức phản chấn, tinh thần sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian.
Rian nghiến răng, khó khăn thốt ra từng chữ: “Câm miệng. Anh biết cái quái gì chứ? Dù sao anh cũng đã bao giờ trải nghiệm nó đâu?”
“Phải, tôi không làm được. Thật đáng nể. Tôi sẽ ủng hộ cậu.”
Rai lại quay người đi. Trước khi bước ra khỏi phòng, anh buông lại một câu:
“Chúc mừng nhé. Cuối cùng cậu cũng làm được một việc mà tôi không làm được rồi.”
Rian nghe thấy tiếng dây thần kinh lý trí trong đầu mình đứt phụt. Nhịp tim đập nhanh không thể kiểm soát, cơ thể cậu run rẩy bất chấp ý chí.
Việc Thần Tính Siêu Việt hiệu quả đến đâu trong thực chiến vẫn là một ẩn số. Nhưng đó là hy vọng duy nhất đến như một phép màu sau mười mấy năm khổ luyện của cậu.
“... Đứng lại.”
Rai phớt lờ lời của Rian, vẫn tiếp tục bước đi.
“Tôi bận lắm. Chuyện của cậu thì tự đi mà lo liệu.”
“Tôi bảo anh đứng lại!”
Tiếng hét của Rian vang dội khắp căn phòng. Không ai tỏ ra ngạc nhiên, bởi mọi người đều đoán trước được đến lúc này sự kiên nhẫn đã chạm đáy.
Rai quay lại với vẻ mặt lộ rõ sự phiền phức. Rian bước những bước dài tới, đứng đối diện trực diện với Rai.
“Ogent Rai, tôi thách đấu với anh. Hãy phân thắng bại bằng kiếm thật.”
Reina đưa tay lên xoa thái dương như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.
“Rian, em lại định...”
“Không, em hoàn toàn nghiêm túc. Nếu em thua anh, em sẽ quay lại trường. Thế nào, điều kiện này đã đủ để anh chấp nhận cuộc đấu chưa?”
Rai cười khẩy:
“Tôi không quan tâm cậu có đi học hay không. Muốn nghỉ thì cứ nghỉ, đừng có làm phiền tôi.”
“Haha! Vậy sao? Không phải vì anh sợ mà bỏ chạy đấy chứ?”
Khuôn mặt Rai hơi biến dạng vì khó chịu: “Sợ cậu? Thật là nực cười.”
“A ha, vậy là anh đang bận sao? Vừa rồi còn khoác lác lắm mà, giờ viện cớ nghe hèn hạ quá. Chẳng phải anh luôn rêu rao rằng có thể kết liễu loại như tôi chỉ bằng một kiếm sao? Hay là sao đây? Kiếm sĩ mà anh nói là loại chỉ biết mang quân hàm ra chơi trò quyền lực rồi mồm mép tép nhảy à?”
“Phù.”
Rai vuốt mặt vẻ mệt mỏi, rồi gật đầu như thể đang ban phát lòng thương hại.
“Được thôi, tôi sẽ đấu với cậu. Tôi đợi ở sân tập. Chuẩn bị xong thì ra.”
Khi quay đi hướng về phía cửa, anh như sực nhớ ra điều gì đó và ngoái lại nhìn Rian:
“Và cậu, sau này đừng có dùng chiêu khích tướng nữa. Cậu hoàn toàn không có chút năng khiếu nào đâu.”
“Cái tên khốn này...!”
Rian định lao ra ngay lập tức, nhưng Shirone đã giữ cánh tay cậu lại để can ngăn.
“Bình tĩnh đi, Rian. Ngược lại chính cậu mới là người bị anh ta khích tướng đấy.”
“À.”
Rian sực nhận ra và cố trấn tĩnh lại.
Tuy nhiên, cơn giận vẫn không hề tan biến. Cậu ghét cay ghét đắng cái cách Rai đảo ngược tình thế chỉ bằng một câu nói sau khi cậu đã tốn bao công sức mồm mép. Tất nhiên, trong mắt Shirone, Rian chỉ đơn giản là quá ngây thơ.
Tess, người đứng ngoài nghe lén nãy giờ, rón rén bước vào phòng.
“Rian, cậu thực sự định đấu sao? Nếu thua, cậu phải quay lại trường kiếm thuật đấy.”
“Hừ, cậu thấy tôi nói lời rồi nuốt lời bao giờ chưa?”
“Vấn đề không phải là chuyện đó...”
Tess khẽ chuyển ánh mắt sang nhìn Kuan. Một khi Kuan đã tuyên bố không thu hồi đơn thôi học, thì dù Rian có đổi ý đi chăng nữa, sẽ lại nảy sinh thêm rắc rối mới.
Nhưng Rian không bận tâm. Nếu thua Rai, cho dù có phải quỳ xuống cầu xin, cậu cũng nhất định sẽ quay lại trường. Nếu trường không nhận, cậu định sẽ bám trụ ngay trước cổng trường cho bằng được.
“Mình sẽ làm. Vì đó là lời hứa. Nhưng mình sẽ không quay lại đâu. Mình thách đấu với quyết tâm sẽ chiến thắng.”
Rian quay sang nhìn Clump: “Ông nội, ông cho phép chứ?”
Clump khoanh tay, chìm vào suy nghĩ nghiêm túc. Cuối cùng, đôi mắt ông loé lên.
“Ra sân tập thôi.”
Sân Tập
Sân tập nằm phía sau dinh thự của Reina. Ngoài Reina ra, Clump và Rai cũng cư trú ở đây, nhưng Rai luôn bận rộn với các đợt biệt phái, còn Clump hầu hết ở trong lều trại tướng quân, nên nơi này không được chăm sóc thường xuyên.
Giữa một khoảng sân trống nhỏ hẹp chỉ vừa đủ dùng, Rai đã rũ bỏ trang phục đường trường, đeo kiếm bên hông và đứng đợi mọi người. Trong khi Rian đang chuẩn bị, Reina tiến lại gần Rai với vẻ mặt lo lắng.
“Này, chú định làm thật sao? Chị không thích chuyện này. Anh em trong nhà không cần thiết phải đấu bằng kiếm thật.”
“Cứ để mặc cho nó làm những gì nó muốn đi. Nếu không thì cái tên ngốc đó chịu từ bỏ chắc?”
“Lỡ như xảy ra tai nạn thì sao?”
“Chuyện đó để lúc đó hãy tính. Dù sao đối với chị, chẳng phải đây là chuyện tốt sao? Cái tên ngốc đó sẽ quay lại trường.”
Nếu cuộc đấu kết thúc êm đẹp và Rian chịu tâm phục khẩu phục, Reina cũng sẽ trút được gánh nặng. Nhưng vì đây là cuộc đấu giữa hai người vốn khắc nhau như nước với lửa, nỗi lo lắng của cô vẫn không hề vơi bớt.
“Được rồi, dù sao thì cũng nể tình một chút, kết thúc nhanh đi.”
“Em cũng bận lắm. Không cần chị nói em cũng sẽ làm vậy.”
Reina nhún vai. Rai là một người có tính cách ích kỷ nhưng lại vô cùng rạch ròi, khác hẳn với Rian, từ nhỏ anh đã là đứa em không khiến cô phải tốn lời nhắc nhở.
‘Mà thôi, người thực sự cần lo lắng là người khác kia.’
Rian đang đứng ở góc sân tập, vừa nhìn trừng trừng vào Rai vừa hít thở sâu.
Tess tiến lại gần, dùng sức bóp mạnh vai và cánh tay của Rian. Cơ bắp cậu đang căng cứng, có vẻ như ngay cả với một người gan dạ như Rian, đây cũng là một cuộc đấu mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc.
“Nào, nào! Cố lên! Thả lỏng ra!”
Tess dồn hết tâm sức để cổ vũ cho Rian. Dù cô không muốn Rian bỏ học, nhưng cô càng không muốn nhìn thấy cậu bị ai đó hạ nhục một cách thảm hại.
Rian im lặng không đáp, tập trung tối đa vào việc giữ vững tinh thần. Trước sự chứng kiến của gia đình, giáo quan Kuan và cả Shirone, đây là cuộc đấu cậu tuyệt đối không thể để thua.
Reina bước tới đặt tay lên vai Rian:
“Trong cuộc đấu hôm nay, chị sẽ đứng ở thế trung lập. Thế nên hãy làm cho vừa phải thôi. Đừng có cố quá.”
“Hừ, chị nên lo cho Rai thì hơn. Giờ em không còn là em của ngày xưa đâu.”
Reina không nói gì. Rai hoàn toàn không nghĩ đến thất bại, và Reina cũng nghĩ vậy. Từng có thời cô cũng vung kiếm, nên cô hiểu rõ khoảng cách thực lực giữa hai người hơn bất cứ ai.
‘Khả năng thắng của Rian coi như bằng không. Rai cũng chẳng phải loại người sẽ nể mặt em trai mà nương tay.’
Khi Clump và Kuan bước vào sân tập, Rian cầm lấy thanh Đại Trực Đao mà cậu đã nhận từ ông nội.
Từ phía sau lưng Rian đang tiến ra bãi đấu, Shirone lên tiếng:
“Rian, nhất định phải thắng đấy.”
Rian quay đầu mỉm cười. Sự căng thẳng lúc nãy đã biến mất không dấu vết.
“Không vấn đề gì. Cứ giao cho tôi.”
Khi Rian tiến đến giữa sân tập, Rai rút thanh Hắc Đao đeo bên hông ra. Nó dài và thanh mảnh hơn trường kiếm thông thường, nhưng là một thanh trực đao được rèn riêng cho kiếm thuật nhà Ogent, làm từ hắc thiết nên độ cứng cực kỳ đáng nể.
Rai vung thanh Hắc Đao theo hình chữ X một cách gọn gàng, rồi giơ lưỡi kiếm lên trời quan sát.
“Bắt đầu nhanh đi. Tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Không phải nghỉ ngơi đâu, anh sẽ nằm liệt giường đấy. Cái đợt biệt phái gì đó của anh tốt nhất là nên hủy đi.”
“Gì cũng được. Xông lên đi.”
Rai dường như không muốn đôi co thêm với Rian nữa.
Rian cảm thấy khó chịu vì điều đó. Đối với một thiên tài có thể lĩnh hội bất kỳ kỹ thuật nào trong nháy mắt như Rai, một kẻ không có chút tài năng thiên bẩm nào như Rian có lẽ chẳng được coi là người trong nhà.
Ký ức về nụ cười khinh miệt của Rai trong trận đấu thời thơ ấu chợt lướt qua đầu.
“Dù sao cũng phải cảm ơn anh vì đã chấp nhận thách đấu. Mối ác duyên giữa tôi và anh sẽ kết thúc vào hôm nay.”
Rian dùng một tay nâng thanh đại kiếm lên thủ thế. Trọng tâm nguy hiểm đến mức vượt ra ngoài giới hạn của con người, chỉ nhìn thôi cũng đủ cảm thấy áp lực.
Rai hạ thanh Hắc Đao xuống theo đường chéo. Dù vậy, đó vẫn là một thanh kiếm dài đến mức gần chạm đất.
Tầm với của đại kiếm và Hắc Đao là ngang ngửa. Tuy nhiên, vì Hắc Đao nhẹ hơn nên tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn.
‘Dù sao về kỹ thuật mình cũng sẽ bị áp đảo.’
Rian phác thảo trận chiến. Một chiến thuật đơn giản đúng như tính cách của cậu.
‘Dùng sức mạnh đè bẹp!’
Ngay khi cậu nghiến chặt răng, đôi mắt bừng sáng. Một cú đạp chân cực mạnh đẩy cơ thể cậu lao vút đi.
“Đi đây!”
Rian giơ cao đại kiếm và lao tới. Uy lực của thanh đại kiếm nặng nề giáng xuống từ độ cao 3 mét là thứ có thể tưởng tượng được dù chưa trực tiếp đối đầu.
Cùng lúc đó, từ cơ thể Rai tỏa ra những vệt sáng đen, thâm nhập vào mọi sơ hở của Rian. Rian thậm chí còn chưa kịp vung kiếm được nửa vòng đã phải chuyển sang phòng thủ.
Đòn tấn công nhanh và sắc lẹm của Rai nện liên hồi lên bề mặt đại kiếm như tiếng búa của thợ rèn.
“Khư hự!”
Rian rùng mình trước chấn động nặng nề ngoài dự tính.
Cảm giác này hoàn toàn khác với đoản kiếm của Tess. Đó là một kiếm thuật nhanh chóng và chính xác nhưng vẫn mang đậm sức mạnh đặc trưng của gia tộc Ogent.
Một khi đã để mất thế chủ động, Rian bị đẩy lùi liên tục. Quá trình bị dồn ép diễn ra một chiều đến mức dường như không thể giành lại thế trận.
Rai nhảy múa như thể đang biểu diễn kiếm vũ một mình giữa sân trống.
Khi Rian bị dồn đến rìa sân tập, những người đứng xem không nén nổi tiếng trầm trồ. Ngay cả Tess, người đang cổ vũ cho Rian, cũng bị kiếm thuật đó làm cho sững sờ.
“Yaaaaaaa!”
Thanh kiếm của Rian chém ngang. Không khí rít lên như tiếng lửa đốt.
Rian khó khăn lắm mới tạo ra được khoảng trống và tiến lên một bước. Nhưng trước đòn tấn công nhanh như điện xẹt của Rai, cậu chưa kịp làm gì đã phải lùi lại.
Rai không ngừng tấn công. Thế trận như thể đang nhốt đối phương vào lồng rồi nện liên tiếp.
Tần suất phản đòn của Rian thưa dần, cho đến cuối cùng, ngay cả việc chống đỡ cũng trở nên quá sức.
‘Chậc, chẳng có chút tiến bộ nào cả.’
Trước một trận đấu nhạt nhẽo, Rai không muốn lãng phí thêm thời gian.
Anh nện liên hồi vào thanh kiếm của Rian để khiến cậu mất tập trung, sau đó xoay ngược thanh Hắc Đao và cắm mạnh xuống đất. Phập, ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm cắm xuống, một cơn rung động truyền qua lòng bàn chân Rian.
“Cái...!”
Rian kinh ngạc nhìn xuống dưới chân, mặt đất phồng lên như thể có luồng gió đang trào dâng bên dưới rồi nổ tung. Bùm!
“Khư hự!”
Xung lực từ vụ nổ mặt đất đánh mạnh vào lòng bàn chân khiến cơ bắp bắp chân cậu co quắp lại.
Tên của kỹ thuật này là Địa Bộc.
Đó là việc Rai cắm một đòn Kiếm Sát – thứ mà anh đã thành công từ khi mới 12 tuổi – xuống lòng đất.
Đầu gối Rian run rẩy không thể giữ vững trọng tâm. Thà rằng ngồi thụp xuống, cậu dùng toàn bộ sức mạnh phần thân trên để nhấc thanh đại kiếm lên.
Khi thanh Hắc Đao của Rai giáng xuống một tiếng ầm, cơn rung động lại truyền qua thanh đại kiếm cuộn trào vào người cậu.
Rian nghiến răng kìm nén tiếng hét.
Cảm giác như từng khối cơ bắp ở cánh tay đang bị xé toạc. Xung lực chạy dọc cơ thể phát ra bên ngoài khiến áo của cậu nổ tung bộp bộp. Chiếc áo rách mướp như thể bị hàng chục nhát dao đâm trúng.
Rian cau mày nặng nề trừng mắt nhìn Rai. Gương mặt Rai, người vẫn đang tì thanh Hắc Đao vào, vẫn vô cùng hờ hững.
Những người chứng kiến đều linh cảm thấy cuộc đấu đã kết thúc. Xung lực đã cày xới cơ thể, dù nhìn bên ngoài có vẻ bình thường nhưng chắc chắn lúc này không còn khối cơ nào có thể cử động bình thường được nữa.
Nhị thiếu gia của gia tộc Ogent, Ogent Rai.
Thực lực của anh ta là hàng thật giá thật.
0 Bình luận