...
[Mấy hôm nay Lan Lan có hơi khác. Bạn ấy không chỉ hay vô tình cố ý hỏi chuyện của mình với anh, mà còn hay nói mấy lời kỳ lạ.
Toàn nói xấu về đàn ông.
"Toàn là lũ động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới." "Lũ ngụy quân tử đạo mạo..." "Cầm thú..."
Thật ra thì cũng không có gì, nhưng mình cứ có cảm giác, lời của Lan Lan, hình như đang nhắm vào ai đó...
Tại sao mình lại nghĩ đến anh trai chứ...
Anh trai đương nhiên không phải loại đàn ông như lời Lan Lan nói, nhưng tại sao bạn ấy lại nói vậy, lẽ nào là vì mình...
Ngày 5 tháng 9, trời nhiều mây]
...
[Hôm nay sau bữa sáng, mình và anh cùng xem TV ở phòng khách, mẹ về, nhìn hai đứa rồi nói, nếu anh có bạn gái rồi thì mình có còn bám anh như thế này không...
Anh trai sẽ có bạn gái sao...
Tại sao anh lại không có bạn gái? Một người dịu dàng, ân cần, khiêm tốn và yên tĩnh như anh tại sao lại không có bạn gái? Cho dù mấy cô gái nông cạn kia không nhìn thấy được nội tâm của người anh không thích phô trương, nhưng nhìn kỹ thì anh cũng rất đẹp trai mà, sao lại không có bạn gái...
Mình phát hiện ra bây giờ mình mới nghĩ đến vấn đề này...
Lẽ nào...
Lời đồn... anh và anh Thanh Hoa... là mối quan hệ đó... là... thật sao...
Không, không, mình đang nghĩ gì vậy...
Vấn đề mấu chốt là, tại sao trước đây mình không có cảm giác nguy cơ...
Chỉ nghĩ đến cảnh anh thân mật với người phụ nữ khác, cảnh anh bị cướp mất, mình đã thấy khó chịu. Không, là không thể cho phép. Cho nên lúc đó mình đã nói ngang ngược rằng, anh dù có muốn quen ai cũng phải qua sự đồng ý của mình...
Thực ra mình muốn nói, anh không được phép có mối quan hệ đó với người phụ nữ khác.
Nhìn anh và mẹ đều cười, mình đột nhiên nhận ra, cảm giác nguy cơ dâng lên trong lòng sao mà mãnh liệt... sợ quá, sợ anh bị cướp mất...
Ngày 10 tháng 9, trời nắng]
...
[Tâm trạng lo lắng của mình bị Lan Lan phát hiện...
Đối với sự lo lắng của mình, Lan Lan chỉ bĩu môi, dùng giọng điệu dửng dưng: "Muốn thì tự đi mà giành lấy."
Câu nói này của bạn ấy thật sự đã nhắc nhở mình. Mình lấy lại được một chút tinh thần. Không ngờ Lan Lan thấy mình như vậy, liền ôm trán bất đắc dĩ: "Hết thuốc chữa..."
Mình đương nhiên biết ý của Lan Lan, nhưng mà, Lan Lan đâu có một người anh trai giống như mình, nên chắc là không hiểu được rồi.
Ngày 12 tháng 9, trời nhiều mây chuyển nắng]
...
[Hành động hôm nay, mình tạm gọi là: "Chiến dịch Anh Trai".
Suy nghĩ mấy ngày rồi, muốn một chàng trai thích mình, thì phải làm sao đây...
Thật hối hận khi hỏi Lan Lan, bạn ấy vậy mà lại nói, cứ "làm chuyện đó" là được rồi...
Nếu làm vậy mà anh thích mình, thì mình đã không đau đầu thế này. Anh là kiểu người, nếu không phải cô gái mình yêu, thì tuyệt đối sẽ không "làm chuyện đó" với họ. Mặc dù mình miễn cưỡng cũng được coi là "cô gái anh yêu", nhưng cái "yêu" này với cái "yêu" mình nghĩ rõ ràng là bản chất khác nhau.
Cho nên, mình quyết định bắt đầu từ ngoại hình, ăn mặc theo kiểu anh thích.
Nhưng vấn đề là, anh trai thích kiểu nào?
Lan Lan ra vẻ dày dạn kinh nghiệm, lạnh lùng nói: "Cái này hỏi thẳng cũng vô dụng. Muốn biết, tốt nhất là đi xem nhật ký của ảnh, hoặc mấy thứ không thể đưa ra ánh sáng khác."
Mấy thứ không thể đưa ra ánh sáng... Định kiến của Lan Lan về anh hình như ngày càng nghiêm trọng...
Nhưng điều này cũng nhắc nhở mình, mấy thứ trong máy tính của anh... chắc có thể dùng làm tài liệu tham khảo.
Tuy trước đây lúc dùng máy tính của anh có vô tình thấy, nhưng đều vội vàng tắt đi, chưa hề xem. Lần này, mình chuẩn bị xem kỹ một phen...
Ngày 15 tháng 9, trời nắng]
...
[Xui xẻo quá...
Vốn định nhân lúc anh chưa về, lẻn vào phòn tìm mấy thứ đó trong máy tính. Tuy tìm được rồi, nhưng còn chưa kịp xem kỹ...
Anh đã về...
Hu hu... muốn khóc quá...
Nhưng biểu cảm của anh trai lúc đó rất bình thường, chỉ "ra vẻ" tức giận trách mình hai câu, rồi không nói gì nữa.
Dù bị nhìn thấy mấy thứ khá riêng tư, anh ấy cũng không giận sao...
Quả nhiên, anh không giấu mình bất cứ điều gì. Nghĩ vậy, vừa bối rối lại vừa có chút vui vui...
Ngày 16 tháng 9, trời nắng]
...
[Mấy hôm nay, sau khi anh đi học, mình đã lật tung máy tính của anh...
Tuy thấy rất có lỗi với anh, nhưng cũng đành chịu thôi, mình nhất định phải biết anh thích kiểu con gái nào.
Mình đã xem kỹ mấy bộ manga và anime gọi là "Hentai" trong máy anh ấy. Theo thống kê, trong đó, chủ đề con gái tóc dài khá nhiều, nhưng đồng thời, chủ đề "chị gái" (onee-san) còn nhiều hơn.
Tuy có chút vui vì mình tóc dài, nhưng mà...
Anh thích kiểu chị gái dịu dàng, hiền thục, tóc dài thướt tha sao...
Hừ, chị gái thì có gì tốt, vừa già dặn lại không đáng yêu... vẫn là em gái hay làm nũng tốt hơn.
Ngày 29 tháng 9, trời nắng]
...
[Sắp được nghỉ dài rồi, nghĩ đến việc được ở bên anh, vui quá...
Đơn vị của bố mẹ cũng nhân cơ hội này tổ chức đi du lịch, có thể mang theo một người nhà. Tình huống này, bố mẹ gần như chắc chắn sẽ dắt mình đi, vì anh ấy nhất định sẽ nhường cơ hội đi chơi này cho mình. Hơn nữa, tuy không muốn thừa nhận, nhưng mà, để mình ở nhà một mình, bố mẹ và anh trai đều sẽ không yên tâm...
Anh ấy cũng đâu lớn hơn mình bao nhiêu, tại sao bố mẹ lại có thể yên tâm tin tưởng anh trai như vậy...
Vì cứ nghĩ mãi về anh trai, thế là mình lấy cớ không khỏe, tiễn bố mẹ lên xe xong là lén lút quay về.
Định nhân lúc anh chưa về, nghiên cứu lại mấy bộ manga trong máy tính của anh, ai ngờ anh lại vừa hay về...
May mà mình tắt máy tính kịp, không bị phát hiện, hú hồn...
Ăn cơm xong, hơi không yên tâm, thế là lén lút ra ngoài cửa phòng anh nghe lén. Nghe được câu nói đó có chút buồn, anh nói: "Em gái thì có gì tốt, vừa hay nhõng nhẽo lại không hiểu chuyện… vẫn là mấy chị gái biết quan tâm người khác tốt hơn."
Quả nhiên anh ấy thích kiểu chị gái dịu dàng hiền thục...
Được, đây chính là phương hướng nỗ lực của mình sau này.
Nghĩ đến mấy ngày tới, là "thế giới hai người" với anh trai, vừa hồi hộp vừa vui...
Ngày 30 tháng 9, trời nắng]
...
[Hôm nay gần như ở trong bếp cả ngày, mệt quá...
Nhưng có anh ở bên, lại thấy rất đáng giá. Nghĩ đến lúc nấu cơm, anh đứng bên cạnh nhìn mình chằm chằm với vẻ lo lắng, vừa vui lại vừa thấy mình thật thất bại. Bấy lâu nay, quả nhiên đều làm anh không yên tâm...
Nhưng mình sẽ cố gắng, phấn đấu sớm ngày trở thành kiểu người anh thích.
Ngày mai, phải đi núi Vân Lâm chơi với anh, phải ngủ sớm thôi.
Thấm Nhiên sao... ánh ấy để ý chị ta quá đi mà...
Ngày 2 tháng 10, trời nắng]
...
[Hôm qua cùng anh đạp xe đi núi Vân Lâm. Tuy leo núi cả ngày, tối còn phải ở lại bên ngoài, nhưng, có thể ngủ chung với anh sau bao ngày xa cách, thật sự rất vui.
Vốn tưởng anh sẽ chen chúc chung phòng với bạn, nhưng trời như nghe thấy lời cầu nguyện của mình, để anh đột nhiên qua đây.
Mình và anh trai, đều không còn nhỏ nữa...
Dù biết lớn từng này rồi mà còn ôm anh ngủ sẽ làm anh khó xử, nhưng vẫn không kiềm chế được, ôm chầm lấy anh. Quả nhiên, ấm áp thật... thật không nỡ buông tay.
Không khỏi nghĩ nếu ngày nào cũng được ôm anh ngủ, chắc mình sẽ hạnh phúc chết mất...
Hóa ra chị ta tên Trần Thấm Nhiên. Tuy anh nói, chỉ là "có cảm tình" với chị ta, nhưng cảm giác nguy cơ trong lòng lại càng mãnh liệt.
Xem ra mình phải nhanh tay lên mới được.
Ngày 4 tháng 10, trời nắng]
...
[Mấy ngày nghỉ trôi qua thật nhanh, như một cái chớp mắt, đã đến cuối kỳ nghỉ. Quả nhiên... thời gian hạnh phúc luôn trôi rất nhanh...
Ăn tối xong, tiễn anh đi học.
Vốn muốn tiễn anh đến tận trường, nhưng mới ra đến trạm xe, anh đã bảo mình về. Tuy rất không muốn, nhưng cũng biết anh đang lo cho mình, nên vẫn nghe lời.
Về đến nhà thì mẹ vừa cúp máy, thì ra là anh gọi về hỏi mình. Tuy chuyện tương tự xảy ra nhiều rồi, nhưng lần này vẫn không kìm được mà thấy cảm động.
Mình chính là người mà anh quan tâm nhất, không yên tâm nhất đúng không.
Dù biết, chỉ là tạm thời...
Nhưng cũng thấy mãn nguyện rồi.
Ngày 7 tháng 10, trời nắng]
...
[Dạo này, Lan Lan toàn nhìn mình bằng ánh mắt của người nhìn bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, làm mình khó hiểu quá.
Rồi, Lan Lan chỉ vào cuốn sách dạy nấu ăn trên tay mình, thở dài: "Tớ biết cậu là brocon (cuồng anh trai), nhưng không ngờ đã phát triển đến mức này rồi."
Ý của Lan Lan, chính là nói mình là một siêu cấp brocon.
Nói thật, nghe bạn ấy nói vậy, mình ngược lại có chút vui...
Nhưng mình không thể thừa nhận, nếu không, Lan Lan sẽ càng ghét anh trai hơn. Theo suy nghĩ của Lan Lan, mình sở dĩ ra nông nỗi này, đều là lỗi của anh trai...
Haizz, thật mong Lan Lan có thể thay đổi định kiến này về anh ấy.
Ngày 10 tháng 10, trời nắng]
...
[Hôm nay, vì chuyện của anh trai, mình và Lan Lan cãi nhau.
Lan Lan đương nhiên là cực kỳ phản đối mình và anh, thái độ rất cứng rắn, còn mắng cả anh trai, điều đó làm mình tức giận. Tuy biết bạn ấy cũng là lo cho mình, nhưng mình vẫn cứng giọng cãi lại vài câu...
Cuối cùng, Lan Lan giận dỗi bỏ đi.
Đúng lúc đó anh về. Lúc đó mình sợ thật, sợ Lan Lan sẽ nói thẳng gì đó không hay với anh. Nhưng may quá, Lan Lan chỉ lạnh lùng liếc anh một cái.
Điều này làm mình thở phào.
Lại không khỏi thấy may mắn, may mà anh về muộn một chút, không nghe thấy cuộc đối thoại kích động của mình và Lan Lan trong phòng.
Nhưng bây giờ, đêm khuya yên tĩnh, mình không khỏi nghĩ, nếu anh về sớm hơn một chút, nghe thấy cuộc đối thoại của mình và Lan Lan, thì sẽ thế nào...
Anh sẽ nhìn mình thế nào?
Đôi khi, mình có một xung động mãnh liệt muốn nói cho anh biết, nhưng xung động này càng mạnh mẽ, mình lại càng không dám nói. Đây có lẽ chính là, càng muốn có được, lại càng sợ mất đi.
Ngày 12 tháng 10, trời nắng]
...
[Lấy cớ bài tập khó, tìm anh ngồi học cùng...
Quả nhiên, rất nhanh đã bị anh nhìn thấu...
Tuy bài tập đã làm xong từ lâu, nhưng để anh ở bên mình lâu hơn, mình lại lôi mấy bộ đề thi khác ra làm...
Tuy thấy hơi mệt, nhưng có anh ở bên, lại không thấy vất vả chút nào...
Ngày 13 tháng 10, trời nắng]
...
[Xui xẻo...
Đang trong lớp xem sách dạy nấu ăn thì bị cô giáo bắt được, sách bị tịch thu...
Hơi buồn. Chắc là thấy bộ dạng ngẩn ngơ của mình, Lan Lan cuối cùng cũng không nỡ nhìn tiếp. Buổi trưa bạn ấy mua cho mình một cuốn y hệt.
Hu hu, Lan Lan quả nhiên là người tốt bụng, tuy mặt lạnh như tiền, ném thẳng cuốn sách cho mình, không nói một lời.
Lan Lan đã ngầm đồng ý rồi sao...
Bất đắc dĩ chấp nhận... chuyện của mình và anh trai...
Ngày 15 tháng 10, trời nhiều mây chuyển nắng]
0 Bình luận