Tập 01

Chương 65 : Chiến dịch lớn của hai anh em

Chương 65 : Chiến dịch lớn của hai anh em

Trên thực tế, con người là động vật có tính xã hội, chỉ riêng điểm này đã quyết định tư tưởng, quan niệm và nhận thức của mỗi cá nhân đều có liên hệ mật thiết với những người xung quanh. Khi nhận thức của người khác khác với mình, khó tránh khỏi việc nhận thức của bản thân bị ảnh hưởng.

Nếu cảm thấy ví dụ trước chưa đủ thuyết phục, vậy được rồi, đổi một ví dụ cụ thể hơn nhé.

Giả sử bạn đang ngồi trong một căn phòng đóng kín cửa sổ, trước mặt là một chiếc bàn, trên đó đặt một miếng bánh kem.

Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng trên trần nhà, bạn có thể nhìn rõ mồn một hình dáng chiếc bánh: lớp dưới cùng là cốt bánh nướng xốp mềm với vô số lỗ nhỏ li ti, bên trên phủ một lớp kem tươi trắng muốt dày cộm, trên lớp kem là những hoa văn được vẽ bằng sô cô la.

Bạn ghé sát lại sờ thử, cốt bánh mềm xốp, lớp kem mịn màng dính dấp, hoa văn sô cô la thì hơi cứng; ngửi thử mùi vị, hương thơm của bột mì nướng chín hòa quyện với vị ngọt ngậy của kem tươi xộc vào mũi khiến cơn thèm ăn trỗi dậy. Thế là bạn dùng tay xắn một miếng nhỏ bỏ vào miệng, kem tươi tan ngay đầu lưỡi, vị ngọt ngào nồng đậm lập tức bao phủ khoang miệng, cốt bánh thấm nước bọt từ từ tan ra mềm mại, hương thơm bột mì lan tỏa. Bạn không kìm được nhai vài cái, vị ngọt của kem và vị thơm của bánh hòa quyện vào nhau, tạo thành hương vị ngọt ngào tràn ngập, khiến bạn không thể cưỡng lại mà nuốt xuống.

Nhắm mắt tận hưởng dư vị say lòng còn sót lại trong miệng, lúc này bạn có thể khẳng định chắc nịch trăm phần trăm rằng: Miếng bánh kem bị khuyết một góc trước mặt là thực sự tồn tại.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng đang đóng chặt mở ra, một nhóm bảo vệ và phóng viên ùa vào, tháp tùng vài ông già mặc áo blouse trắng bước tới. Qua lời giới thiệu của một y tá, bạn biết được mấy ông già này là chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực tâm thần học, đến để hội chẩn cho bạn.

Sau đó, họ nói với bạn rằng, bạn là một bệnh nhân tâm thần mắc "hội chứng hoang tưởng bánh kem". Nói xong, họ đưa ra một loạt bằng chứng: bài báo trang nhất, bản tin thời sự trên TV, và cả một bản báo cáo giám định tâm thần có chứng nhận quốc tế.

Nhìn những thứ này, bạn bất giác liếc nhìn miếng bánh kem vẫn lù lù trên bàn nhưng lại bị các chuyên gia coi như không khí. Lúc này, chắc chắn trong lòng bạn ít nhiều sẽ nảy sinh chút nghi ngờ về sự tồn tại của miếng bánh kem đó.

Tiếp đó, các chuyên gia lại cho bạn xem một đoạn video, chính là đoạn camera giám sát ghi lại cảnh bạn ăn bánh kem lúc nãy.

Trong video, bạn thấy mình nhìn chằm chằm vào mặt bàn trống trơn, đưa tay sờ soạng, rồi xúc một thìa không khí đưa vào miệng nhấm nháp, vẻ mặt say sưa...

Lúc này, dù trong miệng bạn vẫn còn vương vấn hương vị bánh kem, dù mắt bạn vẫn nhìn thấy chiếc bánh trên bàn, dù biết đoạn video kia có thể đã bị chỉnh sửa, nhưng bạn vẫn không thể không nghi ngờ: Phải chăng đầu óc mình... thực sự có vấn đề?

Ngay cả nhận thức mà bản thân chắc chắn trăm phần trăm, đứng trước vô vàn nhận thức trái chiều khác, cũng sẽ bị lay chuyển ít nhiều.

Thế nên, kế hoạch của tôi và em gái là thế này: Đêm nay con bé sẽ sang phòng tôi ngủ, còn tôi ngủ ở phòng con bé. Sáng mai trước mặt Châu Lan, hai đứa sẽ diễn như thật: Coi phòng nó là phòng tôi, phòng tôi là phòng nó.

Như vậy, dù Châu Lan có chút ấn tượng về phòng em gái, nhưng khi thấy hai anh em tôi coi chuyện đổi phòng là hiển nhiên như thế, em ấy buộc phải nghi ngờ bản thân nhớ nhầm. Ví dụ như màu rèm cửa khác nhau, hoa văn chăn không giống, hay cảm giác phương hướng hơi sai sai...

Bởi vì, ai mà ngờ được chứ, phòng của hai anh em tôi lại giống nhau đến mức này...

Tôi suy nghĩ kỹ càng, thấy cách này quả thực là phương án an toàn nhất hiện tại, bèn bàn bạc chi tiết với em gái.

Sau khi chốt phương án, em gái nói: "Đầu tiên phải mang quần áo của em với Lan Lan sang đó, rồi mang quần áo của anh sang đây."

"Đúng vậy," tôi gật đầu: "Còn cả cái đèn bàn trên bàn học của em, với cái đèn ngủ đầu giường này nữa."

Nhớ không nhầm thì hai cái đèn này là quà sinh nhật và quà khai giảng tôi tặng con bé.

Em gái bổ sung: "Ghế máy tính cũng phải đổi, cả đồng hồ báo thức nữa, em nhớ lúc vào phòng em Lan Lan có cầm nó lên xem."

"Ừm..."

"Bàn phím có cần đổi không anh? Em nhớ cái của anh hơi cũ rồi."

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Cái đó khỏi cần, chắc em ấy không quan sát kỹ đến thế đâu."

"Cũng phải ha..."

"Đúng rồi, để không gây tiếng động trong quá trình vận chuyển, lát nữa hai anh em mình không được đi dép."

Em gái gật đầu tán thành, rồi như sực nhớ ra điều gì, bổ sung: "Phải đổi cả dép lê của chúng ta nữa."

"Ừ..."

Hai đứa suy tính thêm một lúc, thấy không còn gì sơ suất nữa thì bắt đầu hành động. Lúc này em gái dán chặt vào tôi cũng được một lúc rồi, bị nó ôm, người tôi đã toát chút mồ hôi.

"Bắt đầu hành động thôi," tôi nói.

"Vâng," em gái đáp, buông tôi ra, vén chăn đứng dậy.

Luồng không khí lạnh lẽo ùa tới, phả vào cơ thể đang râm ran mồ hôi khiến tôi rùng mình một cái.

Cô thiếu nữ trên giường cũng nhận ra điều đó, nó xuống giường từ phía bên kia, mở tủ quần áo ngay cạnh giường, lấy ra một chiếc áo ngủ rồi quay lại bảo tôi: "Anh mặc tạm cái này đi."

Áo ngủ của em gái...

Tôi đang chần chừ thì con bé đã lấy áo ra khỏi mắc, ném về phía tôi.

Theo phản xạ tôi chụp lấy, vò vò lớp vải bông dày dặn mềm mại trong tay, do dự một giây rồi vẫn quyết định tròng vào người.

Mặc vào xong đúng là ấm hơn hẳn, nhưng không hiểu sao cứ thấy là lạ.

Cái này... chắc không tính là mặc đồ nữ đâu nhỉ...

Ừ, không tính. Tôi kiên định với niềm tin của mình. Chuyện giữa anh em ruột thịt với nhau, sao gọi là mặc đồ nữ được, gọi là... hoán đổi trang phục.

Gạt bỏ mấy suy nghĩ kỳ quặc, tôi và em gái trao đổi ánh mắt, bắt đầu hành động.

Đầu tiên, em gái mở cánh tủ quần áo bên kia, ôm lấy đống quần áo nó và Châu Lan vừa thay ra, rồi ra hiệu tay cho tôi.

Tôi hiểu ý, đi ra cửa khẽ khàng mở ra, ngó nghiêng thấy không có gì bất thường thì gật đầu với em gái, rồi từ từ bước ra ngoài.

Cô thiếu nữ ôm đống quần áo rón rén đi theo sau.

Tôi bước vài bước đến trước cửa phòng mình, ghé tai nghe ngóng. Em gái ôm quần áo đứng bên cạnh, dựa lưng vào tường, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Mà sao tình cảnh này giống đặc nhiệm đột kích sào huyệt tội phạm thế nhỉ...

Xác nhận không có động tĩnh gì, tôi cẩn thận vặn nắm đấm cửa, từ từ đẩy vào. Đập vào mắt là khung cảnh căn phòng quen thuộc lờ mờ dưới ánh trăng yếu ớt.

Quả nhiên, nhìn thế này thì phòng tôi và phòng em gái giống hệt nhau.

Tôi nhìn sang em gái, thấy con bé gật đầu ra hiệu ổn, tôi mới nhón chân rón rén đi vào, em gái bám sát theo sau.

Vào trong, nhờ ánh trăng mờ, có thể thấy lờ mờ đường nét cơ thể của Châu Lan đang trùm chăn ngủ trên giường tôi.

Nhìn thế này đúng là chẳng phân biệt được ai với ai...

Cố gắng không phát ra tiếng động, tôi đi đến tủ quần áo của mình, từ từ mở cửa tủ ra. Em gái phối hợp nhịp nhàng tiến lên, cẩn thận đặt quần áo của nó và Châu Lan vào trong.

Xong xuôi, tôi ra hiệu tay bảo em gái ra ngoài trước, còn mình thì nhẹ nhàng cầm lấy bộ quần áo của mình để trên tủ đầu giường, chậm rãi lùi ra khỏi phòng theo con bé.

Về lại phòng em gái, cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy sợ gây tiếng động nên hai đứa cứ nín thở, giờ thả lỏng ra mới thấy tim đập thình thịch.

"Hồi hộp quá đi mất..." Không còn cánh cửa ngăn cách, em gái vừa vuốt ngực để lấy hơi, vừa hạ giọng thì thầm.

Đúng là căng thẳng thật, tôi đang định gật đầu đồng tình thì cô nương này bồi thêm một câu: "Cứ như đang đi ngoại tình ấy."

Ngoại... ngoại ngoại ngoại... ngoại tình?!

Tôi đứng hình mất một giây, sau đó cốc đầu con bé một cái, không nhẹ cũng không nặng.

"Ui..." Không dám kêu to, em gái một tay ôm đầu, một tay bịt miệng.

Lườm con nhóc đang ôm đầu kêu đau một cái, tôi nhạt giọng: "Tiếp tục."

"Vâng..." Thiếu nữ biết mình dùng từ sai, ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

Sau đó, chúng tôi lại lần lượt chuyển đèn bàn, đồng hồ báo thức, dép lê... từng món từng món một sang phòng tôi, đồng thời khuân đồ của tôi về phòng này.

Chạy đi chạy lại vài chuyến, cuối cùng cũng chuyển xong đống đồ đã lên kế hoạch.

Trong suốt quá trình đó, lần nào đi lấy đồ hai đứa cũng rón rén, thở mạnh cũng không dám. Lấy xong về phòng em gái là phải thở hắt ra hai hơi lấy lại sức.

Cứ thế mười mấy phút trôi qua, cuối cùng chỉ còn lại một món chưa chuyển, đó là chiếc đèn ngủ để bàn nãy giờ vẫn dùng để soi đường cho hai anh em.

Đây là chiếc đèn ngủ hình cầu, kiểu dáng trang nhã đẹp mắt, là quà sinh nhật tôi tặng em gái năm ngoái. Nhớ lúc nhận được quà, con bé vui sướng nhảy cẫng lên.

Rút phích cắm đèn, căn phòng lập tức tối om, chỉ còn lại chút ánh trăng mờ nhạt.

"Thế anh, em qua bên kia nhé...?"

Câu nói của em gái càng về cuối, ngữ điệu trần thuật ban đầu dần chuyển thành nghi vấn.

Trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm của thiếu nữ trước mặt, nhưng tôi có thể thấy rõ đôi mắt đen láy lấp lánh ánh nước, trong đó dường như ẩn chứa vài phần không nỡ.

"Ừ," tôi gật đầu, dặn dò thêm: "Qua đó tranh thủ ngủ đi, mai còn phải dậy sớm."

"A đúng rồi, anh." Có lẽ nhờ tôi nhắc nhở, em gái sực nhớ ra điều gì: "Ngày mai anh gọi bọn em dậy muộn một chút nhé."

Tôi lập tức hiểu ý con bé. Vì sáng mai hai đứa còn phải đi học, nếu thời gian gấp gáp, chắc chắn sẽ phải cuống cuồng dậy chuẩn bị. Trong lúc vội vã như thế, tự nhiên sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà soi xét xung quanh. Như vậy, khả năng Châu Lan phát hiện ra điểm bất thường càng thấp hơn...

Con bé này quả thực rất thông minh.

Tôi đáp: "Anh biết rồi."

"Vâng, thế anh, em qua bên kia nhé...?"

"Đi nhanh lên."

"Vâng..." Miệng thì vâng dạ, nhưng cô thiếu nữ trước mặt cứ chần chừ mãi không chịu đi. Đang lúc tôi định lên tiếng giục thì em gái đột nhiên ghé sát lại. Trước khi tôi kịp phản ứng, con bé hôn trộm tôi một cái.

Môi chạm môi, chuồn chuồn đạp nước.

Chỉ là một cái chạm nhẹ nhàng thoáng qua.

Nhưng không hiểu sao, cái chạm nhẹ ấy như đánh trúng vào tim tôi, khiến nó rung động mãnh liệt.

"Thế em... qua bên kia nhé?"

Như thể chưa có chuyện gì xảy ra, em gái đứng đó, mặt dày hỏi lại lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!