Hơi kỳ lạ. Tôi liếc mắt nhìn sang, thấy một thiếu nữ với mái tóc đen xõa tung đang tựa vào vai mình, ngủ say sưa. Có thể cảm nhận rõ một cánh tay của con bé đang đặt trên bụng tôi, và một đôi chân thon thả, mềm mại chẳng biết từ lúc nào đã thò ra khỏi vạt áo ngủ, để trần và đè lên chân tôi.
Là em gái...
Tôi dụi dụi mắt, nhìn kỹ khuôn mặt ngủ say đáng yêu ngay trong gang tấc, không kìm được mà đưa tay nhéo nhẹ lên đó. Xúc cảm trơn mịn, mềm mại truyền đến tay rất dễ chịu, khiến tôi vô thức nhéo thêm vài cái.
Khoan đã, xúc cảm chân thực rõ ràng thế này, nghĩa là tôi không phải đang mơ...
Tôi bắt đầu thấy đau đầu...
Con nhóc này sao lại ngủ ở đây, chẳng phải nên ngủ ở phòng nó sao...
Tạm thời chưa bàn đến chuyện đó, việc cần làm bây giờ là dậy đã. Tôi nhìn đồng hồ trên tay, kim đồng hồ đã sắp chỉ đến số chín. Không còn sớm nữa, phải đi làm bữa sáng thôi.
Thế là tôi cẩn thận nhấc cánh tay đang đặt trên người mình của em gái ra, sau đó dùng hai tay từ từ nâng cái chân đang đè lên người tôi lên, định nhẹ nhàng đặt trở lại giường. Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng con bé mơ màng gọi: "Anh."
Nhìn theo hướng âm thanh, thấy cô nhóc trên giường đang từ từ hé mắt, rõ ràng là đã tỉnh. Thấy vậy, tôi có chút xấu hổ, dù sao hai tay tôi vẫn đang nâng chân nó, lòng bàn tay còn dán chặt vào làn da đùi mịn màng của thiếu nữ.
Tôi cố tỏ ra bình thường: "Tỉnh rồi à?"
"Ưm," em gái dùng ngón tay trắng nõn như hành lá dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, trông có vẻ chưa tỉnh táo hẳn.
"Chân, đè lên anh rồi."
"A... Em... em biết rồi..." Nghe tôi nói vậy, cơn buồn ngủ của cô gái đang nằm sát bên cạnh tan biến quá nửa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Vài giây sau, nó ngượng ngùng thu chân về.
"Chuẩn bị dậy đi, anh đi làm bữa sáng trước." Thấy bầu không khí có chút vi diệu, tôi thản nhiên chuyển chủ đề. Vừa nói tôi vừa ngồi dậy xỏ dép lê, định về phòng mình thay quần áo.
"Để em làm cho," em gái nói.
Tôi đứng dậy đi ra cửa: "Không cần đâu."
"Vậy để em giúp." Nói xong, con bé hất chăn ra, có vẻ định dậy luôn.
Sau một đêm ngủ, chiếc áo choàng tắm trên người thiếu nữ lúc này đã lỏng lẻo đi nhiều, để lộ mảng lớn làn da trắng như tuyết và một bên vai tròn trịa láng mịn, khiến tôi ngẩn ngơ mất một nhịp.
Tôi ép mình thu hồi tầm mắt: "Đã bảo là không cần mà."
"Không được, đợi em với." Em gái vừa nói vừa cởi đai áo ngủ, chuẩn bị thay đồ. Nửa thân trên chỉ mặc mỗi nội y lập tức lộ ra, mảng da thịt ngọc ngà khiến người ta nuốt nước miếng cứ thế phơi bày ra trước mắt.
Thấy cảnh này, tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác, đồng thời tăng tốc bước ra cửa.
"Tùy em đấy..."
Nói xong, tôi mở cửa bước nhanh ra ngoài.
Về đến phòng mình đóng cửa lại, tôi thở hắt ra một hơi dài, lúc này mới cảm nhận được tim mình đang đập nhanh liên hồi.
Cái con nhóc chết tiệt này, không có chút phòng bị nào với mình cả...
Tuy tôi biết đó là vì em gái tin tưởng mình, nhưng nói thật lòng, tôi thấy đau đầu quá.
Con bé này, dù anh là anh trai em, nhưng trước hết anh cũng là một thằng đàn ông mà...
Một người đàn ông bình thường đấy...
Kìm nén những suy nghĩ lung tung, tôi nhanh chóng thay quần áo. Vừa mở cửa phòng thì thấy em gái cũng đã thay xong đồ và bước ra.
"Anh, sáng nay ăn gì ạ?"
Tôi nghĩ một lát, phát hiện mình cũng chưa nghĩ ra, vừa đi về phía nhà vệ sinh vừa nói: "Lát nữa hẵng tính, đi rửa mặt mũi đã."
"Vâng," con bé gật đầu, đi theo sau.
Vào nhà vệ sinh, hai anh em đứng song song trước bồn rửa mặt đánh răng. Vừa bóp kem đánh răng, liếc nhìn cô thiếu nữ tóc dài rối bời trong gương, tôi khơi chuyện như mọi khi: "Tối qua ngủ thế nào?"
"Rất tốt ạ," em gái vừa đánh răng, miệng đầy bọt nói không rõ chữ, dáng vẻ đáng yêu không tả nổi.
Nhớ ra chuyện gì đó, tôi hỏi: "Đúng rồi, sao em lại ngủ trên giường anh?" Câu này thốt ra xong tôi mới thấy sai sai.
Cô gái bên cạnh sững lại, rồi tiếp tục cắm cúi đánh răng với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng câu trả lời trong miệng lại ậm ừ cho qua chuyện.
Cái con bé này...
Thấy cái điệu bộ đó, tôi biết thừa nó muốn lấp liếm cho qua, nên cũng không hỏi thêm nữa. Thật ra tôi cũng đoán được nguyên nhân, chắc là tối qua dậy đi vệ sinh, lúc quay lại theo thói quen chui tọt vào phòng tôi luôn.
Đánh răng xong, tôi đang hứng nước rửa mặt thì em gái bên cạnh đột nhiên bảo: "Anh, em muốn gội đầu."
Tôi thấy hơi lạ, bình thường em gái muốn gội đầu thì sẽ tắm luôn thể, hôm nay chỉ gội đầu không thì hơi hiếm thấy. Nhưng tôi vẫn gật đầu: "Ừ."
"Giúp em."
"Tự gội đi, anh đi làm bữa sáng đây."
"Thế em không gội nữa," con bé bĩu môi.
"Tùy em."
"Anh ơi~~~" Cô gái bên cạnh túm lấy cánh tay tôi lắc qua lắc lại.
Thôi xong rồi. Đối mặt với đòn tấn công nũng nịu được tăng cường đột ngột thế này, cộng thêm cả người cứ bị lắc lư theo nó, tôi đành phải giương cờ trắng đầu hàng.
Cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ, tôi do dự một nhịp rồi thở dài bất lực: "Được được được, gội cho em là được chứ gì."
"Hì hì, cảm ơn anh~"
"Con nhóc này," miệng thì mắng nhưng tay tôi vẫn vươn ra lấy vòi hoa sen, mở nước nóng, thử nhiệt độ rồi bảo: "Lại đây."
Em gái nghe vậy lập tức cúi người ghé đầu vào.
Tôi kéo cổ áo nó xuống thấp một chút để lộ phần da cổ trắng ngần, tránh cho áo bị ướt. Sau đó xối nước nóng lên, vò nhẹ mái tóc suôn mượt của nó cho thấm đẫm nước.
Con bé ngoan ngoãn đứng yên, mặc tôi xử lý.
Tóc của thiếu nữ rất dài và dày, lại còn rất mềm mượt, sờ vào rất thích tay, khiến tôi không kìm được mà vò thêm một lúc.
Cứ thế, đợi đến khi tôi gội xong và dùng khăn khô lau từng lọn tóc dài cho em gái thì đã mười mấy phút trôi qua.
"Xong rồi, phần còn lại tự lo nhé." Thời gian không còn sớm, dù tóc em gái vẫn còn hơi ẩm nhưng tôi không định tiếp tục nữa, trùm cái khăn lên đầu nó rồi đi thẳng vào bếp.
Nhìn đồng hồ, đã quá giờ ăn sáng lâu rồi, phải tranh thủ làm nhanh thôi. Tôi vo gạo trước, định bụng nấu cháo.
Lúc này em gái bước vào bếp, bảo tôi: "Anh, sáng nay ăn bánh trứng tráng được không ạ?"
Nhanh thế sao, xem ra con bé chỉ lau tóc qua loa thôi.
Tay tôi vẫn không ngừng làm việc, nghĩ một chút rồi đáp: "Được."
"Để em giúp một tay," nói rồi, cô thiếu nữ với mái tóc dài vẫn còn vương hơi ẩm xắn tay áo lên, để lộ khuỷu tay trắng trẻo như ngó sen, bước vài bước đến bên cạnh tôi.
Tôi hơi xót khi để con bé vừa mệt mỏi cả tuần, hiếm hoi mới được nghỉ ngơi phải làm việc ngay, nên ngoài miệng tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Đã bảo là không cần mà."
"Không sao đâu mà, để em pha bột~" Nói đoạn, em gái đã lấy một chiếc bát thủy tinh và đổ bột mì vào.
Thấy nó như vậy, tôi cũng chẳng tiện nói thêm gì, đành tiếp tục vo gạo.
Cho gạo đã vo sạch vào nồi nấu, lúc này em gái đang dùng đũa khuấy bột, tôi bèn đứng bên cạnh thái ít hành gừng.
Trong chốc lát, gian bếp vang lên tiếng lanh canh vui tai của đũa va vào thành bát thủy tinh khi khuấy bột, cùng tiếng dao thái rau củ lộc cộc đều đặn trên thớt của tôi. Đồng thời, mùi hăng nhẹ của hành gừng lan tỏa, hòa quyện với mùi bột mì thoang thoảng, khiến căn bếp vốn lạnh lẽo bỗng chốc tràn ngập hương vị của gia đình.
Cô gái bên cạnh pha xong bột, sau đó thành thục bật bếp, làm nóng chảo, đổ dầu. Làm xong xuôi, miệng nó lẩm bẩm: "Tạp dề, tạp dề..." rồi vội vàng chạy ra góc bếp lấy chiếc tạp dề vải trắng treo trên giá tròng tạm vào người. Chưa kịp mặc tử tế, nó đã chạy lại trước bếp, cầm cán chảo lắc tròn để dầu láng đều mặt chảo.
Con bé vừa nhìn chằm chằm vào chảo vừa gọi: "Anh, tạp dề, tạp dề."
Thấy vậy, tôi đi ra sau lưng em gái, giúp nó buộc lại dây tạp dề cho chắc chắn.
Nhìn động tác thành thạo của cô gái bên cạnh, tôi biết mình không chen tay vào được nữa, bèn mở tủ lạnh lấy một cây cải thảo, định thái ra lát nữa xào một đĩa.
Cứ thế, tôi và em gái mỗi người một việc. Chẳng bao lâu sau, bữa sáng nóng hổi đã hoàn thành.
6 Bình luận