Arc 16: Chiến binh sói

Chương 194: Người cha – phần 2

Chương 194: Người cha – phần 2

“Rồi. Vậy là xong. Lyuu giờ là người của tôi.”

Vergillus lặng lẽ hướng ánh nhìn về phía chàng trai trước mặt, chăm chú quan sát. Ông nhìn nét mặt cậu, nhìn từng giọt mồ hôi đang lăn xuống, và nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Từng chi tiết nhỏ đều khiến ông càng thêm tin chắc vào điều mà bản năng mình đã nhận ra — sự chân thành đến từ Ma Vương .

Cho đến lúc này, ông mới thấm thía rằng việc đánh giá sai bản chất của cậu là một sai lầm lớn.

Nhưng điều khiến ông chú ý hơn cả chính là cách con gái ông nhìn người đàn ông đó. Cô liên tục liếc trộm cậu, hai má ửng đỏ, biểu cảm ấy nói rõ rằng cô thật lòng hạnh phúc khi được ở bên cậu.

Ông đã từng tin chắc rằng con gái mình phải chịu đựng đau khổ và nhục nhã khi bị giữ lại trong lãnh địa của ma vương. Nhưng đời vốn trớ trêu — hiện thực đôi khi lại khác xa với những gì người ta tưởng tượng. Chưa bao giờ ông ngờ rằng lý do duy nhất khiến con bé không trở về chỉ đơn giản là vì nó không muốn. Dù trong mơ, ông cũng không thể nghĩ tới điều đó.

Ông biết Lyuu từ lâu đã khát khao được nhìn thấy thế giới bên ngoài. Cô chán ghét cái làng chiến lang nhỏ bé, khép kín kia. Nhưng thế giới ngoài kia tàn nhẫn lắm — chẳng có chỗ cho một cô gái trẻ chưa lấy chồng tự do lang thang. Giữ con trong làng, ông từng nghĩ, là vì muốn bảo vệ nó. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy tòa thành trong hang và kẻ đã cưu mang con mình, ông bắt đầu dao động.

Quỷ vương này, Yuki — cậu ta đã phá vỡ mọi dự đoán của ông một cách dễ dàng đến không ngờ. Từng phép thử, từng tính toán của ông đều bị hất đổ. Ai mà ngờ được một quỷ vương lại có thể hiểu được hai chữ “đức hạnh”?

Tất nhiên, Yuki không phải là hình mẫu của sự trong sạch.Cậu cũng mong muốn được các cô gái chăm sóc chiều chuộng — điều đó quả thực rất “ma vương”. Nhưng ngoài điểm đó ra, cậu chẳng giống bất kỳ ma vương nào khác. Cậu không bị tha hóa bởi sức mạnh của chính mình, dù sức mạnh ấy đủ để nghiền nát cả một đạo quân chiến lang. Cậu hiểu thế nào là lý lẽ, thế nào là thiện ác, và quan trọng nhất — những cô gái bên cạnh cậu không phải là nô lệ. Họ tin tưởng cậu, và ở bên cậu bằng chính ý muốn của họ.

Yuki, so với những kẻ cùng loại, lại giống một người đàn ông bình thường hơn cả. Và ông tin rằng con người này sẽ đối xử tốt với Lyuu, yêu thương và trân trọng con gái ông.

Vì thế, lựa chọn cần làm đã quá rõ ràng. Chống lại chỉ mang lại tổn thương.

“Ta hiểu rồi. Ta sẽ nói lại với Lynaut và những người khác để họ chấp nhận. Và ta cũng đã nói với chồng con rồi — ta sẽ quay lại sau một năm để xem con thế nào. Hãy trưởng thành thật xứng đáng trước khi ta đến.”

Nghe được lời đồng thuận của cha, khuôn mặt Lyuu nở bừng như một đóa hoa dưới ánh bình minh. Nụ cười ấy rạng rỡ đến mức khiến trái tim ông chao đảo. Lần đầu tiên trong đời, ông thấy con gái mình tỏa sáng đến thế. Niềm tự hào dâng tràn, nhưng cùng với đó là nỗi cô đơn len lỏi.

Đó chính là cảm giác mà một người cha phải trải qua — khi tiễn con gái mình đi lấy chồng.

--------------------------------

Dù chưa từng thấy kiểu quán trọ nào giống nơi ông và những người lính của mình đang nghỉ lại, Vergillus phải công nhận rằng nó được xây rất tinh tế. Sàn nhà lót bằng những tấm rơm mềm nhẹ, mùi gỗ và giấy mới hòa quyện, tạo nên một cảm giác ấm áp mà thanh nhã. Đám thuộc hạ của ông đang vui vẻ uống rượu, xua tan mệt mỏi cùng với rượu ngon mà chàng rể cung cấp, trong khi chính ông và cậu ấy ngồi ngoài hiên trò chuyện.

Ánh mắt ông tự nhiên hướng về tòa thành trước mặt – nhà của Ma vương, cũng là nhà của con gái ông. Lâu đài sừng sững, hùng vĩ mà u tối, tựa như một mảnh màn đêm che khuất cả bầu trời sao. Cảnh tượng ấy thật kỳ diệu – và kỳ lạ thay, lại hòa hợp đến lạ thường với hương rượu gạo ông đang nhấm nháp.

“Ta có chuyện muốn hỏi, Ma vương.” Ông vẫn dõi mắt về phía lâu đài, tay xoay nhẹ chén rượu.

“Hử? Gì thế?”

“Cậu thích con gái ta ở điểm nào?”

“Ồ, vào thẳng vấn đề luôn à?” Yuki bật cười, nụ cười vừa vụng về vừa chân thành. “Nhiều lắm chứ. Nhưng nếu phải chọn điều quan trọng nhất… thì có lẽ là sự thoải mái mà cô ấy mang lại.”

“Thoải mái?”

“Ở bên Lyuu, tôi thấy dễ chịu lắm.” – Cậu nói, giọng pha chút ấm áp. – “Chúng tôi thường bày đủ trò ngốc nghếch với nhau, chẳng cần giữ kẽ gì cả. Cảm giác đó... khiến tôi như được trở lại làm đứa trẻ. Và nếu ông hỏi tôi, thì đó là một trong những điều quan trọng nhất để duy trì một mối quan hệ lâu dài — được là chính mình, không phải e dè hay sợ làm người kia tổn thương.”

Vergillus khẽ liếc nhìn con gái khi nghe cậu nói. Lyuu đang cười nói vui vẻ, chuyền tay từng bát rượu, từng đĩa thức ăn cho các chiến lang, vừa trò chuyện vừa cười tươi. Cô đã khác xưa – trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và cái dáng vẻ tự tin, kiêu hãnh kia nói rõ rằng cô biết điều đó, và muốn cha mình thấy.

Lyuuin, từ bé, đã là một cô gái cá tính. Tính cách ấy không hợp khẩu vị của hầu hết chiến lang nam, vốn ưa thích kiểu phụ nữ dịu dàng, nhu mì. Nhưng cũng có những người nghĩ khác, và Yuki rõ ràng là một trong số đó.

“Có vẻ như con gái ta đã tìm được một người bạn đời xứng đáng.” Vergillus khẽ mỉm cười hỏi. “Cuộc sống của Lyuu ở đây thế nào?”

“Hừm… bắt đầu từ đâu nhỉ? À, thấy cô hầu gái kia không? Cô trông rất thoải mái ấy – đó là Leila. Cô ấy và Lyuu bắt đầu làm hầu gái gần như cùng lúc, kiểu vậy. Thật ra, gọi họ là hầu gái cũng hơi sai. Họ chỉ giúp tôi một chút việc nhà chứ không làm gì nặng nhọc cả. Mà, với Lyuu thì nói giúp có khi còn hơi quá lời” cậu bật cười. “Cô ấy tiến bộ nhiều rồi, nhưng trước đây hậu đậu lắm.”

“Chuyện đó… có lẽ lỗi của ta,” Vergillus cười khẽ. “Ta không cố ý nuông chiều con bé, nhưng là con của tộc trưởng, nó gần như chẳng phải đụng đến việc nhà bao giờ.”

“Tôi không phiền đâu.” – Yuki cười đáp. – “Ai cũng có điểm mạnh điểm yếu mà. Lyuu có thể không giỏi việc nhà, nhưng cô ấy giỏi truyền năng lượng tích cực lắm. Nhờ có cô ấy, cả căn nhà lúc nào cũng vui vẻ, đầy sức sống.”

“…Nghe vậy, ta thấy nhẹ lòng rồi.”

“Ông nên tự hào mới phải,” Yuki mỉm cười, rót thêm rượu vào chén ông. “Ông đã nuôi dạy được một người con tuyệt vời đấy. À phải rồi, nói tôi nghe xem – Lyuu hồi còn ở làng như thế nào?”

“Cảm ơn.” – Vergillus uống cạn chén trong một hơi. – “Nó chưa kể cho cậu à?”

“Cũng có nói, nhưng cô ấy kể chuyện vụng về lắm, thành ra ta tôi chẳng biết được bao nhiêu. Nên tôi vẫn luôn tò mò không biết cuộc sống cũ của cô ấy thế nào.”

“Lyuu là một đứa khá đặc biệt.” Ông chậm rãi đáp, giọng lẫn chút hoài niệm. “Ngay từ nhỏ, con bé đã hướng ánh mắt ra ngoài kia – thế giới bên ngoài ngôi làng. Nó luôn muốn rời đi, muốn thấy điều mới lạ hơn là sống yên trong khu rừng chật hẹp này.”

Rồi Vergillus bắt đầu kể. Hết câu chuyện này đến câu chuyện khác, về những trò nghịch ngợm, những rắc rối, cả những khoảnh khắc khiến ông tự hào nhất. Có lẽ ông còn định kể mãi, nếu không phải vì cô hầu gái đang đỏ mặt chạy tới, cuống quýt ngăn cha mình lại…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!