Arc 16: Chiến binh sói

Chương 190: Đấu tay đôi – phần 1

Chương 190: Đấu tay đôi – phần 1

“Con nghĩ đó là ý tưởng tệ lắm đó cha. Cha hoàn toàn không phải là đối thủ của Chủ nhân đâu.” – Lyuu nhăn mặt nói.

“Không thử thì làm sao biết được, Lyuu.” – Cha cô nghiêm giọng giảng đạo.

“Nhưng mà cha đã thử rồi còn gì…” – Giọng Lyuu đầy mỉa mai. “Chủ nhân đánh cho các người bầm dập luôn, mà lúc đó anh ấy còn kiềm sức lại đấy.”

Vị thủ lĩnh tộc sói khịt mũi, rồi quay sang người đàn ông ngồi bên cạnh như muốn tìm đồng minh.

“Thưa thủ lĩnh, lần này tôi e rằng tôi phải đứng về phía tiểu thư,” người đàn ông lên tiếng, giọng vừa điềm đạm vừa kính cẩn. “Chúng ta chẳng còn lý do gì để thù địch cả. Tiểu thư Lyuu vẫn an toàn. Tôi hiểu rằng ngài có cảm xúc riêng, nhưng tôi nghĩ tốt hơn hết là nên để cô ấy yên, nhất là khi cô ấy đang sống hạnh phúc.”

“Câm đi, Bijgal! Nếu cậu ở vào vị trí của ta thì cậu cũng sẽ làm y như vậy thôi!” – anh ta khoanh tay gầm lên, khiến cả cô con gái lẫn người phụ tá chỉ biết thở dài.

“Cảm ơn vì đã cố gắng khuyên nhủ, Bijgal. Xin lỗi vì cha tôi cứng đầu quá.” – Lyuu nói, giọng bất lực, khi cả hai cùng bước về phía tôi.

“Không sao đâu, tôi quen rồi. Chính vì vậy mà ông ấy mới tin tưởng tôi làm cố vấn,” Bijgal đáp. “Đừng lo về những gì thủ lĩnh nói. Chúng tôi thực sự rất mừng khi biết tiểu thư vẫn an toàn”

Ngay khi đến trước mặt tôi, Lyuu cúi đầu xin lỗi.

“Ưm… em xin lỗi vì cha của em thưa Chủ nhân.”

“Không sao.” – Tôi nhún vai. – “Ít ra thế này còn tốt hơn là phải ngồi đó cãi vã cả ngày. Với lại, nếu chuyện này có thể nhét nổi chút lý trí vào cái đầu cứng như đá của anh ta thì càng đáng công hơn.”

Sau màn đối thoại đó, chúng tôi rời khỏi quán trọ, chuẩn bị cho trận đấu tay đôi. Địa điểm: đồng cỏ trong hầm ngục.

Tôi dùng một ít DP để tạo sân đấu – một đấu trường tạm thời có ranh giới rõ ràng. Tôi chọn bản rẻ nhất, đơn giản thôi, không màu mè. Tộc người sói thì khỏi nói, ai nấy đều trố mắt khi thấy sân đấu tự nhiên mọc lên từ không khí. Phản ứng của họ buồn cười đến mức tôi phải bật cười khẽ. Heh.

Tôi chẳng có nghĩa vụ gì phải đấu tay đôi với cha Lyuu cả. Nhưng người sói là loại coi trọng sức mạnh hơn tất thảy, nên tôi quyết định chơi theo luật của họ — vừa để họ hiểu lý lẽ, vừa để xả bớt bực, vì thật lòng mà nói, cha Lyuu là một gã cực kỳ khó ưa, và tôi cũng chẳng ngại đá đít anh ta thêm lần nữa.

Những  cư dân trong hầm ngục thì lại xem trận đấu như một buổi biểu diễn. Leila trải tấm thảm picnic, bày ra đủ loại bánh trái tự làm. Neru  thì tỉnh bơ ngồi ăn như thể đang xem hội.

Nhìn cảnh đó, tôi chỉ biết cười thầm. Em ấy quen với cuộc sống ở đây nhanh thật.

“Ngài Yuki, tôi xin lỗi thay cho thủ lĩnh của mình,” Bijgal nói, giọng đầy áy náy. “Xin hãy hiểu rằng, dù ông ấy là người đại diện của bộ tộc, nhưng chúng tôi không ai có ý định thù địch cả. Trước khi ông ấy làm ngài khó chịu thêm, tôi muốn gửi lời xin lỗi chân thành.”

Tôi bật cười. “Thật ra tôi chẳng để tâm đâu. Nhưng có điều này tôi hơi tò mò.”

“Ngài muốn hỏi gì ạ?”

“Ông bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tôi à? Năm nay vừa tròn sáu mươi.”

“…Hả?”

Không thể nào. Nhìn ông ta chỉ tầm bốn mươi là cùng.

Tôi liếc quanh, thấy mấy chiến binh khác trông cũng độ tuổi đó. Nghĩa là… tất cả bọn họ đều sáu mươi cả sao? Hay là chiến lang bọn họ có gen trẻ mãi không già?

“Thế còn cha cô thì bao nhiêu tuổi?” – tôi hỏi Lyuu.

“Khoảng hơn bốn lăm thì phải,” cô đáp.

“Cái gì!? Không thể nào!” “Có phải tất cả các cô đều nhìn trẻ hơn tuổi thật không đấy?”

“Bọn  em là thú nhân mà, Chủ nhân,” Lyuu cười ngượng. “Bọn em sống lâu hơn con người, nên già đi cũng chậm hơn.”

“Vậy là… mấy người cũng giống như kiểu elf ấy hả? Đúng là thế giới fantasy có khác.”

Tôi bật cười. “Thế giới này đúng là toàn trò nghịch lý”

Lyuu im lặng một lúc rồi nói, giọng nhỏ nhẹ:

“Chủ nhân… em biết em không nên can thiệp, nhưng dù cha em có cứng đầu thật, ông ấy vẫn là cha của em. Và họ vẫn là người trong tộc của em. Nên xin ngài đừng giết ai hết nhé?”

“Yên tâm đi, Lyuu.” – Tôi cười trấn an. – “Tôi không định để mất cô đâu. Nhưng tôi cũng chẳng có lý do gì để giết người thân của cô cả. Giờ thì đi qua bên kia với mọi người, ngồi xuống và thư giãn đi. Mọi chuyện sẽ xong sớm thôi.”

Má Lyuu ửng hồng, cô cúi đầu một chút rồi chạy về phía nhóm đang cổ vũ.

“Cố lên nhé, Yuki!” – Illuna hét lên.

“Phải đó! Cố lên cố lên!” – Shii tiếp lời.

“Không được thua.” – Enne nói ngắn gọn, mặt lạnh như thường lệ.

“Yên tâm, anh lo được!” – tôi cười.

Lefi thì khoanh tay nói với vẻ trịnh trọng:

“Hãy nhớ rằng, nếu anh trông thật thảm hại, em sẽ là người đầu tiên chế giễu anh đấy.”

“Đúng đó! Anh đừng có làm gì ngốc nghếch nha!” – Neru thêm dầu vào lửa.

“Cảm ơn nha, mấy cô gái,” tôi đảo mắt. “Thật cảm động khi được khích lệ kiểu này.”

Chỉ có Leila là ngồi im, mỉm cười nhẹ, theo dõi mọi thứ không nói lời nào.

Cha Lyuu híp mắt nhìn tôi:

“Cậu không định nghiêm túc chút nào sao?”

“Có cần không?” tôi đáp tỉnh bơ. “Ông thấy rồi đó, lần trước tôi hạ cả đội của ông mà chẳng tốn mấy hơi.” [note81951]

Ông nhăn mặt, rít qua kẽ răng: “Điều đó... đúng. Nhưng lần này chắc chắn sẽ khác!”

Vâng... Tôi đoán điều đó có lẽ là không thể.

Thực tế, đám người sói chẳng mạnh hơn lũ quái trong rừng là bao. Nhiều con quái tầm trung ở Rừng Quỷ còn nguy hiểm hơn họ gấp bội. Tôi không dám nói mình mạnh nhất nơi này, nhưng dư sức đè bẹp những con quái đã từng đánh bại họ.

“Rồi, thế trận này ai đấu? Ông hay có người khác thay mặt?”

“Tôi rất muốn tự làm điều đó, nhưng vinh dự này thuộc về người khác.” – Ông gầm gừ. – “Lynaut!”

“Có mặt, thưa thủ lĩnh!”

Một gã đàn ông cao lớn, vai u thịt bắp bước ra giữa đấu trường. Chà... hắn chính là người mà cha Lyuu từng muốn gả con gái cho sao? Ừ, nhìn cái bản mặt đó là tôi hiểu ngay vì sao cô ấy chạy trốn.

Nếu có điều gì tôi rút ra từ việc tiếp xúc với tộc sói chiến này, thì đó là việc tai chó không hợp với đàn ông. Trên Lyuu thì dễ thương, nhưng trên đám to con đầy cơ bắp như này thì trông chỉ muốn ói. Nếu có họa sĩ nào đủ gan vẽ cảnh đó, chắc được gọi là thiên tài bi kịch luôn quá.

“Ngài Yuki! Tôi cảm tạ ngài! Nhờ ngài mà tôi và nhiều người khác mới thoát chết!” – hắn gầm lên bằng giọng ồn ào như giáo viên thể dục

“Không có gì,” tôi đáp qua loa. Hắn chắc là một trong mấy kẻ bị thương nặng mà tôi phải chữa. Không ngờ hắn hồi phục rồi quay lại làm ầm thế này.

“Nhưng đừng hiểu lầm! Tôi chưa tha thứ cho ngài vì đã lừa gạt hôn thê của tôi đâu!”

Lừa gạt…?

Ờ thì tôi hiểu cảm giác bị cắm sừng chắc đau thật, nhưng thế này thì hơi quá rồi.

Tôi bắt đầu hiểu vì sao cha Lyuu quý gã này — và vì sao Lyuu lại sợ. Cái cách hắn gào to có thể khiến người khác tưởng hắn mạnh mẽ, nhưng thật ra chỉ đáng sợ vì thấy phiền.

“Tôi không thể để ngài mê hoặc người con gái sẽ trở thành vợ tôi nữa, Ma vương! Tôi, Lynaut, sẽ thách đấu ngài  trong trận quyết đấu danh dự!”

“Ờ, tùy.” tôi đáp cụt lủn.

“Lyuu, hãy nhìn cho kỹ! Nhìn xem người đàn ông tương lai của em chứng minh lòng dũng cảm của mình thế nào!”

“Ồ, Lyuu nè, hình như có người nổi tiếng ghê ha.” – Tôi cười khẩy.

“Chúc mừng chị, Lyuu!” – Illuna reo.

“Tên ngốc nào lại muốn được nổi tiếng kiểu đó chứ!?” – Lyuu hét lên. – “Và thôi ngay cái vụ ‘vợ tương lai’ đi, nghe rợn cả người!”

“Không sao đâu, Lyuu! Ta hiểu mà! Em chỉ là cô gái quá trong sáng nên ngại thừa nhận tình cảm thật thôi! Có đúng không, Ma vương!? Ngài có nghe thấy tiếng lòng cô ấy không!?”

“Không. Và thật ra tôi cũng chẳng quan tâm.”

“Chính vì thế mà ngài không xứng với cô ấy ! Một người đàn ông thật sự phải thấu hiểu trái tim người phụ nữ của mình!”

…Tôi không biết nên khen hắn lạc quan hay chẩn đoán hắn khùng nữa.

“Ừ, ông muốn nghĩ sao thì nghĩ. Giờ thì cầm vũ khí lên, để tôi còn kết thúc trò hề này.”

Tôi rút thanh kiếm gỗ, đứng một tay, dáng vẻ cẩu thả như kiểu võ sĩ hạng ba trong phim rẻ tiền.

Hắn thì cầm thương thật. Bình thường tôi sẽ dùng Enne, nhưng sợ lỡ tay giết hắn mất, nên tạm xài thanh kiếm gỗ Lyuu làm cho. Giờ nghĩ lại, lẽ ra tôi có thể dùng Enne nhưng để trong vỏ cũng được… thôi kệ, em ấy đang ngồi trên thảm picnic rồi.

“Đừng xem thường tôi. Ma vương! Cầm vũ khí thật đi! Đánh nghiêm túc vào!”

“Không cần.” – Tôi đáp. – “Thanh kiếm này do Lyuu làm đấy. Tý ông nên cảm ơn cô ấy, vì chính nó sẽ giữ  mạng cho ông.”

“Được! Chứng minh đi, rằng ngài không chỉ biết nói suông!”

Hắn gầm lên, giương thương lao về phía tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vì yuki biết tuổi thật của bố lyuu rồi nên sẽ gọi là ông thay vì ban đầu là anh vì bố lyuu trông vẫn trẻ
Vì yuki biết tuổi thật của bố lyuu rồi nên sẽ gọi là ông thay vì ban đầu là anh vì bố lyuu trông vẫn trẻ