Arc 16: Chiến binh sói

Chương 192: Đấu tay đôi – phần 3

Chương 192: Đấu tay đôi – phần 3

Được rồi, Yuki. Bình tĩnh lại. Hít sâu, thở đều… rồi đánh giá lại tình hình một chút.

Câu hỏi đầu tiên tôi cần tự hỏi bản thân là: Làm thế quái nào mà mọi chuyện lại thành ra như thế này?

Tôi sẽ đoán đại rằng… có lẽ do cái miệng của tôi.

Ý tôi là, tôi đâu có nói gì kỳ lạ đâu. Tôi chỉ làm điều mà bất kỳ người đàn ông có trách nhiệm nào cũng làm thôi: nói với cha của Lyuu rằng tôi trân trọng cô ấy. Rằng tôi sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ cô—

…Tôi đúng là thằng ngu.

Chỉ khi ngẫm lại, tôi mới nhận ra là mình vừa cầu hôn người ta một cách hoàn toàn vô thức

“Chị đoán rằng, biểu cảm ấy chính là lúc Yuki nhận ra lỗi của mình.” — Lefi nói.

“Em cũng nghĩ thế,” Neru gật đầu, môi khẽ cong lên. “Anh ấy dễ đoán quá mà.”

“Quả thật vậy.” — Leila tiếp lời, đôi mắt ánh lên nét mỉm cười. — “Ngài Ma Vương vốn chẳng giỏi che giấu cảm xúc, trừ khi ở trong tình huống nghiêm trọng.”

“K-khoan đã, cho anh vài giây!”

Tôi giơ tay, vừa chạy về phía đám người nhà vừa cố giữ bình tĩnh.

Trái ngược với tôi, cả nhóm đều bình thản như thể chuyện này là chuyện thường ngày ở huyện.

“Chuyện này không hề đi theo hướng anh nghĩ đâu! Giờ anh phải làm gì đây hả!?”

“Là người tận mắt chứng kiến, em không hiểu vì sao anh lại thấy kết quả ấy vượt ngoài dự đoán,” Lefi đáp, như thể việc tôi vô tình cầu hôn là điều hiển nhiên.

“Phải đó,” Neru thở dài. “Anh đúng là vừa cầu hôn đấy, Yuki.”

Cả hai cô gái đều thốt lên với vẻ bất lực, như thể đang nhìn một kẻ vừa tự đào hố chôn mình.

“Không, ý anh không phải thế! Anh chỉ nói trên cương vị của một người quản lý thôi mà!”

“Ý định của anh không quan trọng,” Lefi đáp, ánh mắt sắc bén. “Anh đáng ra nên nói rõ ràng ngay từ đầu, hoặc sửa lại hiểu lầm trước khi lập lời thề. Giờ thì muộn rồi. Ông ấy là kẻ cố chấp. Nếu anh dám rút lại lời, chắc chắn ông ta sẽ nổi giận.”

Và cô ấy hoàn toàn đúng.

Dỗ dành cha của Lyuu đã đủ nhọc nhằn rồi, mà nếu bây giờ tôi lật kèo, thì toàn bộ công sức vừa rồi coi như đổ sông đổ biển.

“Thôi nào Yuki, đấy là hậu quả khi anh vừa ngốc vừa cẩu thả đấy,” Neru nhún vai.

“En cũng đồng tình. Dù chủ nhân trông khá đáng tin cậy, nhưng đôi khi thật sự ngốc nghếch một cách đáng sợ.” — Leila thêm vào

“Nhưng đó cũng là điểm khiến chị yêu anh ấy nhất mà, đúng không Lefi?” — Neru nở nụ cười tinh nghịch.

“I-Im đi. Em cũng chẳng khá hơn đâu.”

“Ừ, em biết,” Neru cười châm chọc.

Các cô gái… làm ơn. Giờ không phải lúc để đùa giỡn chuyện xấu hổ này đâu.

“Có gì sai đâu nếu Lyuu cũng trở thành một trong những người vợ của anh, Yuki?” — Illuna hỏi, giọng ngây thơ.

“Ừ! Càng đông càng vui mà!” — Shii hớn hở hùa theo.

…Cô bé ma cà rồng này, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.

Vợ không phải là vật sưu tầm đâu, không thể nói càng nhiều càng tốt được.

Sau một hồi vật lộn trong đầu, tôi đánh liều liếc sang Lyuu — người vẫn im lặng nãy giờ.

Má cô đỏ bừng, ánh mắt thỉnh thoảng liếc trộm tôi rồi lại cụp xuống, như thể đang chờ tôi nói điều gì đó.

“Này, Lyuu?”

“D-Dạ, có chuyện gì vậy, Chủ nhân?” — cô lắp bắp, giọng run run.

“Cô… có giận không?”

“Giận… chuyện gì cơ ạ?”

“Thì, chuyện này ấy. Tôi lỡ làm mọi thứ xảy ra mà chưa hỏi ý cô.”

“Không… không đâu.” — Cô khẽ lắc đầu, giọng nhỏ dần. — “Em… thật sự rất vui… vì Chủ nhân nghĩ tốt về em như thế. Và… em cũng… có cảm xúc như vậy với ngài nữa.”

Cái gì cơ?

Cô ấy… thật sự nghĩ vậy à?

Trời đất, tôi không nghĩ đến kết cục này luôn.

Chắc đây là cảm giác của người đàn ông đào hoa mà thiên hạ vẫn nói.

A… ha ha ha ha…

Ha. Ha.

Khốn thật.

Tôi không ghét Lyuu, tất nhiên. Cô ấy dễ thương, hoạt bát, nói chuyện rất hợp. Ở bên cô, tôi có thể thoải mái là chính mình. Nhưng mà—

… tôi đã vượt giới hạn vợ rồi.

Một là quá đủ, hai là quá sức… còn ba? Ba là tự sát.

“Ờ… Lefi, em nghĩ sao về chuyện này?” — tôi hỏi như nắm lấy phao cứu sinh cuối cùng.

“En không thấy vấn đề gì. Cô ấy không xa lạ gì với em, và anh cũng đã chứng minh bản thân xứng đáng.” — cô rồng nói, bình thản như thể đang bàn chuyện trà sáng.

…Tuyệt vời, không bênh thì thôi, đừng thêm dầu vào lửa chứ.

“Vậy còn em, Neru?”

“Từ lúc em đến đây, Lyuu luôn giúp đỡ em rất nhiều. Nếu chị Lefi đồng ý thì em cũng chẳng có lý do gì để phản đối. Với lại, anh quen cô ấy lâu hơn cả em mà.”

Chết tiệt. Thất bại toàn tập.

Tôi đảo mắt tìm xem còn ai có thể cứu viện mình nữa không.

Leila thì chỉ mỉm cười như người ngoài cuộc.

Đám nhóc thì khỏi nói — chúng nghĩ mọi người cùng sống hạnh phúc bên nhau là tuyệt vời nhất, nên chắc chắn sẽ ủng hộ chuyện này đến cùng.

…Được rồi.

Tôi chịu.

Thôi, đến nước này rồi, hai hay ba cũng chẳng khác nhau là mấy.

Không chống nổi thì buông tay thôi.

“Lyuu.” — Tôi gọi.

“D-Dạ!?”

“Từ giờ em sẽ ở lại đây, trong hầm ngục này, sống thật vui vẻ hạnh phúc mỗi ngày. Rõ chưa?” [note81973]

“R-Rõ,Thưa chủ nhân! Em sẽ mãi ở bên anh!”

“Tốt. Câu tiếp theo. Em có đồng ý cưới anh không?”

“Dạ! Em rất hạnh phúc nếu được làm vợ của Chủ nhân!”

“Vậy thì xong.” — tôi thở dài. — “giờ thì lại đây.”

Lyuu chỉ kịp kêu khẽ một tiếng khi tôi kéo em vào lòng, bế bổng lên theo kiểu công chúa. Một tay luồn dưới đầu gối, một tay đỡ sau lưng.

“C-Cái này… ngại lắm ạ...” — Lyuu đỏ bừng mặt, lí nhí nói.

“Im nào. Đừng có than.”

Mặt em đỏ rực, mắt long lanh, vừa muốn né tránh vừa chẳng nỡ rời. Tôi cứ thế ôm em bước trở lại giữa sàn đấu.

“Rồi. Vậy là xong. Lyuu giờ là người của tôi.”

“Tốt.” — cha của Lyuu nói, ánh mắt vẫn dán vào tôi — “Lyuu.”

“D-… Dạ, cha?”

“Nếu một ngày nào đó con thấy chán cậu ấy, con có thể trở về. Nhưng nhớ rằng, đây là con đường con tự chọn. Đừng hối hận.”

“Con biết mà, thưa cha.” — Giọng cô trở nên nghiêm túc lạ thường. — “Con không còn là đứa trẻ nữa. Con hiểu rõ điều mình muốn. Con sẽ không thay đổi đâu. Không bao giờ. Con đã quyết từ lâu rồi — con muốn sống ở đây, với Chủ nhân và mọi người. Ngôi làng... không còn là nhà của con nữa. Đây mới là nhà của con.”

Cha Lyuu khẽ nhắm mắt, thở dài một hơi nặng nề, rồi mở ra với ánh nhìn dịu hơn.

“Ta hiểu rồi. Ta sẽ nói lại với Lynaut và những người khác để họ chấp nhận. Và ta cũng đã nói với chồng con rồi — ta sẽ quay lại sau một năm để xem con thế nào. Hãy trưởng thành thật xứng đáng trước khi ta đến.”

Gương mặt Lyuu rạng rỡ hẳn lên. Em nở một nụ cười tươi như ánh nắng.

“Vâng! Cảm ơn cha!”

Ông khẽ hừ một tiếng, quay đi:

“Thật là một ngày mệt mỏi. Toàn những chuyện không ngờ tới.”

“Ông có thể nghỉ lại quán trọ của tôi nếu muốn. Dù sao thì giờ chúng ta cũng là người một nhà rồi, tôi sẽ đảm bảo mọi người được tiếp đón chu đáo.”

“Cảm ơn. Ta sẽ nhận lời.” — ông đáp. — “Và… với tư cách một người cha, ta mong được cùng uống với người đã trở thành chồng con gái ta.”

“Ừm, từ chối chắc cũng không được đâu nhỉ.” — tôi cười khổ.

“Đúng vậy.” — ông mỉm cười,

Và cứ như thế, tôi lại có thêm một người vợ nữa.

…Ừ thì, có phải chỉ mình tôi thấy chuyện này rất sai sai không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đổi xưng hô nghe cho ngọt nhé. :))
Đổi xưng hô nghe cho ngọt nhé. :))