Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 154: Quán bar — Phần 3

Chương 154: Quán bar — Phần 3

“À phải rồi.” Neru vừa nói vừa đưa tay vào túi lục lọi. “Tí nữa thì em quên mất, em có thứ này cho anh đây, Yuki.”

Thứ cô ấy lấy ra đưa cho tôi là một phong thư.

“Cái quái gì đây?” – tôi nhướng mày khi nhận lấy và đọc dòng chữ trên phong thư.

Gửi Người Yêu Dấu – Ma Vương của em

“…” Tôi khựng lại vài giây, rồi gần như lặp lại câu trước. “Cái quái gì thật đấy!?”

“Là của tiểu thư Iryll.” Neru giải thích. “Em ấy nhờ em đưa cho anh khi có dịp gặp.”

Iryll…? À, công chúa mà mình từng cứu.

“Có chuyện gì vậy, chủ nhân?” Enne tò mò hỏi.

“C-Chỉ là chuyện riêng thôi. Đừng bận tâm.”

Tôi xoay lưng lại để hai cô gái đồng hành không nhìn thấy nội dung, trước khi mở thư và lướt mắt qua từng dòng.

Gửi Ngài Ma Vương,

Em viết bức thư này trong lúc đang ngồi dưới ánh nắng ấm áp buổi trưa, nghĩ về ngài. Em không nhớ có ngày nào mà em không mong được ở bên cạnh ngài.

Em nhớ ngài đến mức từng tìm cách lẻn ra khỏi lâu đài để tới gặp ngài và nói cho ngài biết em mong gặp ngài đến thế nào. Nhưng em mới đi được một đoạn đã bị lính của cha bắt về. Cha giận lắm, còn mắng em một bài dài về sự an toàn. Nhưng em sẽ không bỏ cuộc. Em sẽ cố gắng hết sức để một ngày nào đó tới được chỗ ngài. Dù vậy, nếu ngài có thể tới thăm em trước khi em thành công thì em sẽ vui biết mấy.

Em mong được gặp lại ngài đến nỗi đêm nào cũng mơ thấy ngày ngài bắt cóc em đi.

Yêu thương,

Iryll

Rõ ràng công chúa đã dồn hết tâm tư vào bức thư. Nét chữ ngay ngắn, cẩn thận, như được nắn nót từng nét. Đọc đến đâu, tôi cứng người đến đó.

Có một vấn đề.

Tôi không biết mình phải phản ứng thế nào.

Đây rõ ràng là thư tình. Lần đầu tiên trong đời tôi nhận loại thư như vậy, nên thực sự chẳng biết phải nghĩ gì hay cảm thấy ra sao. Tất nhiên, biết có người thích mình đến mức ấy thì cũng vui, nhưng ngoài chuyện đó, trong lòng tôi chỉ toàn bối rối.

Im lặng một lúc, phản ứng duy nhất của tôi là nhanh chóng xử lý “bằng chứng” trước khi gây thêm rắc rối. Tôi từ từ gấp thư lại và cất ngay vào kho chứa.

“Em sẽ ở đây thêm một thời gian, nhưng anh nhớ viết thư trả lời trước khi em đi nhé?” Neru nói.

“Anh nhất thiết phải trả lời sao?”

“Nếu anh không trả lời thì chắc tiểu thư Iryll buồn lắm đấy. Nếu anh không biết viết gì thì em có thể giúp.”

“…Ừ, vậy thì anh nhờ em.”

Neru đã chạm đúng nỗi lo lớn nhất của tôi. Tôi không biết phải đáp thế nào cho đúng với một bức thư tình từ một cô bé. Mà kể cho hai người bạn đồng hành rằng tôi đang trăn trở vì lời tỏ tình gián tiếp của một đứa trẻ chẳng khác nào tự rước họa vào thân.

“Rồi.” Tôi hắng giọng, cố che đi sự lúng túng. “Mà nãy em bảo tới đây làm gì ấy nhỉ, Neru?”

“Hmmm…” Cô ấy ngừng lại, suy nghĩ. “Em nghĩ chắc bệ hạ và Carlotta cũng không trách đâu, thôi thì em nói luôn. Nhưng anh đừng kể với ai khác nhé?”

“Anh biết rồi.”

“Anh chắc chứ?”

“Ừ, chắc. Em có thể tin anh.”

“Được, nếu anh nói vậy…”

Ronia thoáng định chen vào, nhưng khi thấy Neru đã quyết thì liền thôi, không can thiệp nữa. Rõ ràng cô ấy tin tưởng Neru.

Neru nhìn quanh một lượt, chắc chắn không ai nghe lén rồi mới nhỏ giọng: “Thật ra thì cũng không phải bí mật lớn gì. Em đoán anh cũng đã biết ai đứng sau vụ việc ở lâu đài rồi, đúng không?”

“Anh biết.”

“Vụ đó khiến bọn em nhận ra không thể ngồi yên được nữa, nên mới cử người tới đây thu thập tin tức. Nhưng vì nguy hiểm nên không thể gửi nhiều người. Chỉ những ai mạnh mới xoay sở nổi, nên bây giờ chỉ có em, Ronia và vài người khác. Hôm nay chỉ hai bọn em ở đây vì mỗi người đang làm một nhiệm vụ khác nhau.”

“Liều thật.” Tôi nhận xét.

Neru là anh hùng – một trong những quân cờ mạnh nhất của vương quốc, thậm chí có lẽ còn nằm trong số ít người mạnh nhất nhân loại. Cử cô ấy vào lãnh thổ ma tộc chẳng khác nào chơi với lửa. Nhưng mà thôi, xét theo “định mệnh” thì anh hùng luôn bị đẩy vào ma giới cũng là chuyện thường.

“Em cũng nghĩ vậy.” Neru gật đầu.

“Ý tưởng này là của nhà vua phải không?”

“Ừ.”

Đúng là gan thép thật.

“Vậy ra em tới đây vì thế. Còn anh thì…”

“Ma Vương triệu kiến anh à?” Neru mở to mắt.

“Đúng. Em còn nhớ vụ anh phá hỏng âm mưu lần trước chứ? Hình như có một nhóm ma tộc ghét anh vì chuyện đó. Mà tên vua đó vua lại không ưa đám gét anh, nên hắn muốn xem liệu có thể hợp tác gì không.”

“Ra vậy… Thế có phải nhóm kia chính là…”

“Ừ, đúng như em nghĩ. Em biết ma giới chia làm hai phe chính chứ?”

“Đó là một trong những điều bọn em nắm được sớm nhất.”

“Vậy thì ngắn gọn thôi. Một phe là của vua. Phe kia là kẻ thù của anh, cũng là của em. Nghe nói do một nhóm ác ma cầm đầu.”

Neru nghe đến đây, nét mặt trở nên nghiêm túc.

“Yuki này, em có thể… nhờ anh một việc được không?”

“Để anh đoán, em muốn xin tin tức chứ gì? Ừ, anh sẽ chuyển lại hết những gì vua ma nói cho anh.”

“Thật ạ!? Anh chịu thật chứ!?”

“Ừ. Ông ta có cấm gì đâu. Miễn em cũng chia cho anh những gì em biết.”

“Được! Em đồng ý. Nhưng anh không sợ bị thiệt sao?”

“Thiệt gì chứ?”

“Bọn em có người giỏi, nhưng chưa có nhiều mối ở ma giới, chắc thông tin chẳng đáng bao nhiêu. Em thấy anh thiệt thòi.”

“Đừng lo. Anh cũng được lợi đủ rồi.”

Thực tế, đối chiếu thông tin từ nhiều nguồn giúp tôi tự tin hơn. Đồng thời bớt phụ thuộc vào Ma Vương và thuộc hạ của hắn ta. Tôi không rõ Neru và đồng đội giỏi cỡ nào, nhưng chắc cũng không kém.

Đổi thông tin cũng đồng nghĩa chúng tôi trở thành đồng minh. Đồng minh yếu thì vô dụng, nhưng Neru thì khác. Tôi đoán những người đi cùng cô ấy ít nhất cũng ngang Ronia, tức là đủ sức chiến đấu ngay cả theo chuẩn ma tộc. Nếu có chuyện gì, tôi hoàn toàn có thể dựa vào họ.

“Như vậy ổn rồi chứ, Leila?” Tôi khẽ hỏi.

“Vâng, thưa Ngài.” Cô hầu mỉm cười.

Đúng vậy. Toàn bộ mấy lời “nghe có vẻ khôn ngoan” vừa rồi đều là Leila thì thầm nhắc tôi. Một lần nữa cô ấy chứng minh mình là bậc thầy thương thuyết và nhìn xa trông rộng hơn hẳn tôi. Thôi, từ giờ tôi để cô ấy lo phần này cho lành.

Tôi thậm chí còn suýt buột miệng cảm ơn cô ấy theo kiểu “Wow Leila! Nhờ cô mà tôi mới biết phải làm gì!” như Lyuu vẫn hay làm.

“Cảm ơn anh, Yuki.” Neru mỉm cười. “Biết có anh giúp, em thấy yên tâm hơn nhiều, cũng có động lực hơn nữa.”

“Không có gì.” Tôi bật cười khẽ. “Nhân tiện, giờ chắc là lúc thích hợp để em gọi anh là ‘Ngài Yuki bảnh bao ngầu lòi’ đấy”

“Em nghĩ đó là điều duy nhất em sẽ không bao giờ gọi anh.”

Thôi được. Tùy em vậy. Dù hơi muốn càu nhàu, nhưng tôi chẳng phiền khi Neru không chiều theo mấy trò đùa của tôi. Thật ra, có lẽ tôi còn khó chịu hơn nếu em chịu theo ấy chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!